Chào mừng bạn đến viếng thăm mạng PhatThanhHyVong.com. Chương Trình Phát Thanh Hy Vọng:
  • Phát thanh trên đài 2VNR từ 5:30-6:15 chiều thứ bảy tại Sydney/Melbourne/Brisbane, 3:30-4:15 chiều thứ bảy tại Perth, và 5:00-5:45 chiều thứ bảy tại Adelaide.
  • Phát thanh trên đài Tiếng Nước Tôi từ 8:00-8:45 tối thứ bảy tại Brisbane/Melbourne và 7:30-8:15 tối thứ bảy tại Adelaide.

Internet browser của quý vị không có Flash Player. Xin download Flash Player để nghe các chương trình đặc biệt.

Chương Trình 24/06/17Chương trình mới
Download Download

Mời quý vị nghe các chương trình đặc biệt

Mời bạn đọc các bài viết mới cho tuần này dưới đây, nghe chương trình hằng tuần và nghe các chương trình đặc biệt

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có bao giờ quý vị tìm hiểu thân thể con người vận hành thế nào không? Cơ thể con người chẳng khác nào nhà máy hoạt động thật nhịp nhàng với nhau, là một khối thống nhất. Sự hoạt động của hệ điều hành bao gồm nhiều cơ quan trong cơ thể làm việc nhịp nhàng, thống nhất với nhau. Chẳng hạn mỗi bước đi của chúng ta cần đến 200 cơ bắp khác nhau. Khi ta chạy, hệ thống vận động làm việc với cường độ cao. Lúc đó, các hệ thống khác cũng tăng cường hoạt động, quả tim phải đập nhanh hơn, mạnh hơn, mạch máu của hệ tuần hoàn phải giãn ra, hệ thống hô hấp phải làm việc nhiều hơn, làm ta thở nhanh và sâu hơn, hệ thống bài tiết của ta cũng phải tăng tốc làm việc để tiết ra mồ hôi... Những sự vận hành đó chứng tỏ các hệ cơ quan trong cơ thể chúng ta phối hợp hoạt động thật nhịp nhàng, và bảo đảm tính thống nhất. Sự thống nhất ấy có được là nhờ hệ thần kinh và nhờ dòng máu chảy trong hệ tuần hoàn mang theo các hooc-môn do các tuyến nội tiết tiết ra.

Tiến sĩ David Stoop

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Nghĩ Sao, Thành Vậy tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang kết thúc Chương 7 với Chương Đề “Sự Tự Nhủ và Mặc Cảm Tội Lỗi” trong quyển sách YOU ARE WHAT YOU THINK, tạm dịch là NGHĨ SAO, THÀNH VẬY của Tiến sĩ David Stoop. Chúng ta đã biết rằng những nan đề chúng ta trải nghiệm với sự giận dữ và các đòi hỏi vô lý tương ứng mà chúng ta đưa ra trong sự Tự-Nhủ của mình, cuối cùng sẽ dẫn chúng ta vào sự tranh chiến với tình trạng ngã lòng, chán nản cùng cực đưa đến chứng suy nhược thần kinh hay bệnh trầm cảm.

Mặc cảm tội lỗi thường gắn liền với những cảm giác giận dữ và ngã lòng và luôn liên hệ với quá khứ. Mặc cảm tội lỗi đưa chúng ta xa khỏi hiện tại, trở về với quá khứ, trong một nỗ lực để sửa đổi lại quá khứ. Trong ký ức của mình chúng ta đi ngược về quá khứ với nỗ lực làm lại quá khứ ấy để rồi sẽ không cảm thấy mặc cảm tội lỗi như vậy. Chúng ta mong muốn loại bỏ hòn sỏi scruple sắc nhọn của mặc cảm tội lỗi trong chiếc giày của mình.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Nếu có ai đó bất ngờ hỏi chúng ta “tình yêu là gì” thì quý vị sẽ trả lời ra sao? Hay nếu bạn bất ngờ hỏi người bên cạnh câu hỏi này, hãy xem người đó suy nghĩ bao lâu rồi mới có thể giải thích được, tình yêu là gì, theo ý riêng của mình. Nhà thơ Xuân Diệu, đứng trước sự đa dạng và sâu thẳm của tình yêu, đã phải thú nhận rằng: “Làm sao định nghĩa được tình yêu”.

Mà thật vậy, chẳng có ai định nghĩa “tình yêu” sao cho trọn vẹn cả. Có người cho rằng “yêu” là quan tâm thật nhiều đến một người khác, nhưng như vậy thì “quan tâm” có nghĩa gì? Có người đóng khung tình yêu trong mối quan hệ nam nữ, thậm chí lẫn lộn “tình yêu” với những ham muốn tình dục. Khoa học mô tả tình yêu như những phản ứng của bộ não trước những tiếp nhận của các giác quan. Thuyết tiến hóa với quy luật sinh tồn “mạnh được yếu thua” thì không sao giải thích được tình yêu, vì tình yêu không loại bỏ người cô thế, nhưng lại giang tay bảo bọc người kém may mắn hơn.

Syndicate content