Chào mừng bạn đến viếng thăm mạng PhatThanhHyVong.com. Chương Trình Phát Thanh Hy Vọng:
  • Phát thanh trên đài 2VNR từ 5:30-6:15 chiều thứ bảy tại Sydney/Melbourne/Brisbane, 3:30-4:15 chiều thứ bảy tại Perth, và 5:00-5:45 chiều thứ bảy tại Adelaide.
  • Phát thanh trên đài Tiếng Nước Tôi từ 8:00-8:45 tối thứ bảy tại Brisbane/Melbourne và 7:30-8:15 tối thứ bảy tại Adelaide.
  • Truyền thanh qua vietchristian.comwww.tinlanhradio.com cùng với những chương trình phát thanh Tin Lành khác trên thế giới.

Internet browser của quý vị không có Flash Player. Xin download Flash Player để nghe các chương trình đặc biệt.

Chương Trình 27/09/14Chương trình mới
Download Download

Mời quý vị nghe các chương trình đặc biệt

Mời bạn đọc các bài viết mới cho tuần này dưới đây, nghe chương trình hằng tuần và nghe các chương trình đặc biệt

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Richard Culp ngày ngày làm việc thật vất vả tại trại chăn nuôi gia súc ở bang California. Anh và vợ có tên Geneva là chủ nhân của nông trại 200 mẫu Anh này (khoảng 80 mẫu ta) Nhưng những năm sau đó, thời tiết trở nên khắc nghiệt khiến việc chăn nuôi xuống dốc. Để cứu nguy, vợ chồng anh phải vay thêm số tiền khá lớn từ ngân hàng để trả cho công nhân và các chi phí khác, nhưng rồi nợ càng chồng chất làm nhiều đêm anh chị không thể ngủ được.

Đến một ngày kia vợ anh báo cho anh biết một tin buồn: “Anh Richard ơi! Em vừa được tin ngân hàng bảo chúng ta phải thanh toán ngay tất cả số tiền mình đã vay! Họ bảo phải bán hết trang trại nầy để trả cho họ! Khổ nỗi mình phải bán hết cho họ với giá do họ yêu cầu, mình không có quyền thương lượng gì cả! Họ cho biết tất cả mọi quyết định thuộc về họ! Họ bắt mình ký tên bán đất, chuyển nhượng mọi tài sản mình cho họ!”

Tiến sĩ Emerson Eggerichs

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Và Tôn Trọng tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Tuần qua chúng ta đã chấm dứt chương thứ sáu trong quyển sách Yêu Thương và Tôn Trọng của Tiến sĩ Emerson Eggerichs. Hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu chương thứ 7 với chương đề: CÔ ẤY NGHĨ CÔ KHÔNG THỂ THA THỨ CHO ANH ẤY; ANH ẤY NÓI, “KHÔNG AI CÓ THỂ YÊU NỔI NGƯỜI PHỤ NỮ ĐÓ!”

Kinh Thánh lên án một người chồng vốn “cứng cỏi và hung ác trong cách cư xử của mình” (I Sa-mu-ên 25:3). Nhiều người vợ bị chà đạp bởi tính thô bạo, thiếu yêu thương của chồng mình đến độ họ chẳng còn trông mong, hy vọng gì nữa. Họ đã cố gắng tha thứ cho chồng nhiều lần, nhưng anh ta chỉ ngày càng tồi tệ hơn thôi. Việc đối đầu, trực diện với anh ta—tỏ ra khinh thường anh ấy—dường như là cách duy nhất để người vợ có thể tiếp tục tồn tại. Cô ấy muốn làm cho những cuộc cãi vã điên khùng trong Chu Kỳ Rồ Dại dừng lại, nhưng cô sẽ chỉ tha thứ cho anh ấy khi anh mở miệng cầu xin cô tha thứ chứ không cô sẽ không tự động tha thứ trước khi anh xin lỗi! Vấn đề ở đây là, ít có người chồng chịu xuống nước cầu xin sự tha thứ nơi người vợ, đặc biệt là nếu cô ấy cứ tiếp tục tỏ ra xem thường, thiếu tôn trọng anh ta. Chu Kỳ Rồ Dại sẽ xoay và xoay thêm nữa.

Tùng Trân

Danh chỉ mới năm tuổi và sắp sửa đi lớp mẫu giáo. Nó chỉ là một thằng nhóc bé tí, còn nũng nịu bên mẹ, còn vòi vĩnh lắm điều. So với đám bạn cùng tuổi trong cái vườn trẻ này Danh ăn nói còn giống “em bé” lắm, tay chân thì vụng về, chưa được ăn khớp nhiều với nhau. Một ngày Danh khóc tới ba hay bốn lần lận; cái đám bạn trong lớp thấy Danh còn “baby” quá nên cũng thường cũng ưa lợi dụng nó lắm. Tuy vậy, một nhà tâm lý học chuyên về con nít hay một bác sĩ nhi đồng cũng sẽ chứng nhận là Danh chẳng hề bệnh tật gì, mà cũng chẳng mắc phải hội chứng “khờ” nữa; nó chỉ tiến triển hơi chậm hơn một chút trong cái thời khóa biểu tâm sinh lý khi so với đại đa số những đứa bé cùng tuổi khác.

Dầu vậy, thì cái ngày sinh nhật lên năm tuổi của Danh đã đến, mà ai ai cũng biết rằng, hễ đứa nào khi lên năm tuổi là phải đi học mẫu giáo thôi. Danh cũng mong đợi được đi học mẫu giáo, nhưng trong lòng thì cũng hơi lo lo về cái thử thách mới mẻ này. Nó biết mẹ nó lo lắng không biết nó học hành ra sao trong lớp mẫu giáo, mặc dầu nó chẳng hiểu tại sao mẹ phải lo như vậy. Còn ba nó có dặn dò với nó rằng, nếu nó không học hành cho đàng hoàng, thì cuộc đời nó chỉ là một sự thất bại.

Syndicate content