Báo Herald Sun, tại Melbourne, Úc Châu ngày 28 tháng 11 năm 2012 đăng tải một bản tin về cụ bà Betty Harris cô độc, sống ở Sydney, Úc châu rất giàu có nhưng không có con cái, qua đời năm 2009, để lại tài sản trị giá 12.5 triệu Úc Kim (khoảng 12.9 triệu Mỹ Kim) cho người hàng xóm, là người hàng ngày đem bánh mì, sữa và giúp bà những trong những công việc vặt trong nhà. Thật oái oăm thay cho bà Coralie Hart, là người cháu ruột của bà cụ, đáng lẽ được hưởng gia tài kết xù đó, lại chẳng nhận được một xu nào, theo quyết định của phiên tòa kéo dài 2 năm trời. Vào năm 2005, bà Betty Harris đã làm tờ di chúc để lại tất cả gia tài cho người cháu, nhưng sau đó bà Betty đã sửa di chúc lại, để gia sản cho người hàng xóm, nhưng không cho người cháu biết. Người cháu nầy cũng không biết rằng cô mình đã giận mình. Cụ bà Betty lúc còn sống đã than rằng: Thân nhân của cụ chỉ nghĩ đến tiền của bà mà thôi! Bà cụ cũng nói với những người sống gần bà rằng bà thà chết chớ không cho người cháu, bà cụ không muốn biết đến đứa cháu ruột và anh em cô cậu của bà. Bà mô tả họ là bọn người đáng khinh bỉ.
Mục sư Andy Stanley tại Georgia, Hoa Kỳ có kể lại một sự việc đã xảy ra với ông như sau:
“Khi các con tôi còn nhỏ, tôi có mua một chiếc xe đã dùng qua rồi, hiệu Infinity, là loại xe đắt tiền. Đây là chiếc xe đẹp nhất tôi có được trong đời. Chiếc xe tuy đã dùng qua rồi nhưng trông còn như mới toanh. Tôi trân quý, hết sức giữ gìn nó. Tiếc thay, chỉ có mình tôi ra sức giữ gìn nó mà thôi!
Một buổi sáng thứ bảy, khi đẩy thùng rác ra ngoài sân, tôi cảm nhận dường như có một cái gì đó ở trước mui xe. Tôi bước lại gần để nhìn cho kỹ hơn, và trong sự kinh hoàng tột độ, tôi vừa nhận ra ai đó đã nạo một chữ “A” trên lớp sơn bóng lộn của chiếc xe. Bên cạnh chữ “A” là một vài dấu trầy nữa, dường như ai đó muốn nạo thêm một vài chữ khác.
Thông thường, người lớn cứu trẻ con, nhưng ít khi chúng ta thấy trẻ con cứu mạng người lớn. Ba câu chuyện sau đây kể về trường hợp nầy:
Câu chuyện thứ nhất về cậu bé 3 tuổi đã cứu mạng cha mình là cảnh sát viên tại thành phố Missouri, Hoa Kỳ. Một ngày kia khi thấy ông Maplewood là cha cậu bé sắp sửa rời nhà để đi làm nhưng quên đem theo chiếc áo giáp chống đạn, cậu bé vừa gọi cha vừa khệ nệ mang chiếc áo giáp đưa cho ông. Buổi chiều hôm đó, ông Maplewood bị tên trộm bắn khi ông cố chặn bắt nó. Nhờ chiếc áo chống đạn nên ông không bị thương tích gì. Nếu không nhờ cậu con ba tuổi, có lẽ viên cảnh sát nầy đã vong mạng rồi.
Câu chuyện thứ hai xảy ra ở Canada. Một người kia bị chiếc xe đè trên người khi anh nằm ở dưới lườn xe để sửa. Anh kêu cứu nhưng không ai nghe. Đứa con trai nhỏ của anh đang chơi gần đó thật lanh trí,
Kính thưa quý thính giả,
Mùa Giáng Sinh lại về với chúng ta một lần nữa.
Những cây thông Giáng Sinh xanh xanh, với chùm đèn lấp lánh, được tô điểm với những quả cầu đủ sắc đủ màu diễm tuyệt. Bên cạnh là chuồng chiên máng cỏ đơn sơ, có hài nhi Giê-xu bé nhỏ đang nằm, có ông Giô-sép và bà Ma-ri với khuôn mặt hiền từ đang ngắm nhìn hài nhi; cũng có thiên sứ trong chiếc áo trắng thánh thiện với đôi cánh trên vai đang đứng chầu và các gã chăn chiên trong những bộ áo quần lam lũ đang quỳ gối chung quanh nữa.
Hình ảnh Giáng Sinh với chuồng chiên máng cỏ, với hài nhi Giê-xu có ý nghĩa gì?
Trong mùa Giáng Sinh, chúng ta thường thấy hình ảnh của hang đá hay chuồng chiên, với hài nhi Giê-xu được đặt nằm trong máng cỏ. Có Ma-ri và Giô-sép ngắm nhìn hài nhi bên cạnh máng cỏ. Vây quanh cũng có các gã chăn chiên trong các bộ áo quần rách rưới lam lũ với những chiếc gậy đầu vòng trên tay, tương phản với ba nhà thông thái trong những y phục sang trọng rực rỡ, đang quỳ xuống để dâng lên hài nhi Giê-xu các món quà quý giá.
Địa danh “tiểu thôn Bết-lê-hem” thường được nhắc đến trong các bài thánh ca Giáng Sinh. Đây là nơi Chúa Cứu Thế Giê-xu giáng sinh.
Kính thưa quý thính giả,
Chúng ta đang bước vào mùa Giáng Sinh. Không khí khắp nơi đang trở nên tấp nập và rộn ràng hẳn lên. Trên đường phố và các tiệm buôn có treo dòng chữ “Chúc Mừng Giáng Sinh” hay “Merry Christmas”. Có tiệm trưng bày cây thông Giáng Sinh, với dây đèn lấp lánh, bên cạnh các đồ trang trí thật đẹp mắt, có hình trái thông, hình hoa tuyết, có cả thiên thần mặc áo trắng tinh với đôi cánh trên hai vai, hình cây gậy đầu vòng của người chăn chiên và các chiếc vớ nhỏ xíu. Có nơi chưng ông già Nô-ên với bộ râu bạc trắng xóa, đội áo và mặc áo nỉ đỏ có viền lông trắng, mang nịt đen, đi đôi giày ống cao, trên vai mang một túi quà nặng trĩu. Người người bận rộn đi mua sắm, mua quà và mua thiệp Giáng Sinh để tặng nhau.
Bên cạnh các hình ảnh đẹp mắt của mùa Giáng Sinh, bạn và tôi cũng được nghe những từ ngữ quen thuộc đặc trưng vào mùa lễ hội lớn nhất này mà cả thế giới long trọng đón mừng. Những từ ngữ này là gì và chúng mang ý nghĩa gì?
Kính thưa quý thính giả,
Giáng Sinh là một sự kiện lịch sử quan trọng nhất, xảy ra cách đây hơn 2000 năm, khi Đấng Tạo Hóa sai Con Một của Ngài đến thế gian này, nhập thế làm người, trong một hài nhi mang tên Giê-xu.
Hài nhi Giê-xu không phải là một tạo vật mới, nhưng chính là Đấng Tạo Hóa giáng sinh, hóa thân thành một con người như mỗi một chúng ta, để sống giữa vòng nhân loại.
Chúa Cứu Thế Giê-xu được người nữ đồng trinh sinh ra, với đời sống thánh khiết và trọn vẹn từ thuở lọt lòng, để rồi mới có thể trở nên một của tế lễ toàn hảo dâng lên Thiên Chúa, chịu hy sinh lãnh món nợ tội cho muôn người, chết thay cho toàn nhân loại trên cây thập tự.
Kính thưa quý vị và các bạn,
Cách đây không lâu, một cuộc thăm dò "Lý do nào đưa đến hôn nhân?" đã cho biết như sau:
- 6% số người cho biết là họ muốn lập gia đình vì muốn có một đời sống ổn định.
- 24% cho biết họ bước vào đời sống gia đình vì muốn được người chia xẻ trách nhiệm.
- 34% cho biết lý do họ lập gia đình vì họ muốn có nụ cười trẻ thơ, muốn có con cái.
- 35% cho biết họ lập gia đình vì họ đã gặp được người trong mộng.
Kính thưa quý thính giả,
Mùa Giáng Sinh đang trở về với chúng ta một lần nữa.
Đã từ lâu lắm và cho đến ngày nay, Giáng Sinh vẫn là mùa lễ hội lớn nhất trên thế giới và cũng là cột mốc thời gian quan trọng nhất, đến nỗi đã chia đôi dòng lịch sử nhân loại thành hai giai đoạn chính: "Trước Chúa Giáng Sinh" và "Sau Chúa Giáng Sinh".
Điều gì khiến sự kiện Giáng Sinh lại đáng nhớ và quan trọng đến như vậy?
Sự kiện Giáng Sinh có liên quan gì đến bạn và tôi không?
Giáng Sinh là một sự kiện lịch sử có thật, đã xảy ra cách đây hơn 2000 năm, khi Đấng Tạo Hóa sai Con Một của Ngài, giáng thế xuống trần, trở thành một con người, hạ sinh trong một hài nhi mang tên Giê-xu.
Kính thưa quý thính giả,
Mùa Giáng Sinh lại đang trở về với chúng ta một lần nữa.
Giáng Sinh là một sự kiện lịch sử, đã thực sự xảy ra cách đây hơn 2000 năm.
Giáng Sinh cũng là một cột mốc thời gian quan trọng nhất, mà các sử gia sử dụng để chia dòng lịch sử thành hai giai đoạn: "Trước Chúa Giáng Sinh" và "Sau Chúa Giáng Sinh".
Vì trong đêm Giáng Sinh, một sự kiện lạ lùng nhất đã xảy ra, một sự kiện diệu kỳ nhất đã chia đôi dòng lịch sử nhân loại: đó là Thiên Chúa Ngôi Hai đã tình nguyện rời thiên đàng giáng trần, đến viếng thăm thế giới do chính tay Ngài sáng tạo nên, hạ sinh trong một con người mang tên Giê-xu.
Kính thưa quý thính giả,
Mùa Giáng Sinh đang trở về với chúng ta một lần nữa.
Đây là dịp để chúng ta nhìn lại một sự kiện lịch sử lạ lùng nhất và diệu kỳ nhất trong toàn bộ lịch sử của con người, đã xảy ra cách đây hơn 2000 năm: đó là Thiên Chúa Ngôi Hai tình nguyện rời thiên đàng, giáng trần và hạ sinh ra trong một con người mang tên Giê-xu.
Chúa Cứu Thế Giê-xu sống giữa mọi người và toàn bộ cuộc đời của Ngài phô diễn vẻ đẹp rực rỡ của Đấng Chí Cao.
Kính thưa quý thính giả,
Mùa kỷ niệm Giáng Sinh đang trở về với chúng ta một lần nữa.
Giáng Sinh là một sự kiện lịch sử, đã thực sự xảy ra cách đây hơn 2000 năm, khi Thiên Chúa Ngôi Hai tình nguyện rời thiên đàng, giáng xuống trần gian, nhập thể làm người, hạ sinh trong một hài nhi mang tên Giê-xu.
Sự kiện Con Một của Thiên Chúa giáng trần, để trở nên một con người bằng xương bằng thịt, để trở nên một con người giống như bạn và tôi, là một sự huyền nhiệm lớn lao nhất, mà không một triết gia nào, không có nhà thông thái nào có thể thấu triệt trọn vẹn được.
Nhiều năm trước đây, bác sĩ sản khoa Frederic Loomis phải đối diện với một thách thức lớn nhất trong đời ông. Một bệnh nhân của ông, một phụ nữ trẻ thật yếu đuối mảnh khảnh, đang mang thai đứa con đầu lòng. Ông đã cố tìm mọi cách để giúp cô vượt qua những khủng hoảng về tình cảm và tinh thần mà cô đang cố gắng một cách thật khó khăn để ổn định chúng.
Một tháng trước khi đứa bé được sanh ra, trong một cuộc xét nghiệm thường lệ, người ta khám phá ra là đứa bé nằm sai vị trí trong bụng mẹ. Thay vì chào đời với cái đầu ra trước, là cách ra đời an toàn nhất cho mọi hài nhi, thì đứa bé này sẽ đưa chân hay mông của nó ra trước. Điều nguy hiểm ở những trường hợp như thế này là dây nhau của bầu thai có thể bị chèn ép giữa đầu đứa bé và xương chậu của người mẹ khiến cho ống dẫn bé xíu cung cấp oxygen cho đứa bé sẽ bị tắc nghẽn và nó sẽ chết ngay chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi. Thời gian từng giây, từng phút là yếu tố chính quyết định việc sống còn của đứa trẻ trong trường hợp sinh đẻ như vậy.
Kính thưa quý thính giả,
Từ những ngày phôi thai trong dòng lịch sử nhân loại, Kinh Thánh đã loan báo Chúa Cứu Thế sẽ giáng sinh, bước vào đời và hiện diện giữa vòng nhân loại, để bày tỏ cho con người lạc mất biết thế nào là Thượng Đế trọn vẹn công bình và trọn vẹn yêu thương.
Từ những đêm đen tuyệt vọng, khi loài người đang ngập chìm trong tội lỗi, với bao tiếng thét hãi hùng “Thượng Đế, Ngài Ở Đâu?”, nhiều sứ giả và tiên tri đã được sai đến, để loan tin về sự chào đời của Chúa Cứu Thế, sẽ giáng trần, sẽ gánh chịu bao đau thương cho nhân thế, và rồi để chịu chết thay, đền nợ tội cho muôn người, hầu cho những ai mở lòng, tin nhận sự chết thế đó, sẽ không bị đoán phạt nữa, nhưng được tha tội, được làm hòa với Đấng Tối Cao và hưởng được sự sống đời đời.
Một trong những điều khiến chúng ta mất vui là nỗi lo sợ. Ai cũng có ít nhất một nỗi lo. Dầu một người có ý chí mạnh mẽ, can đảm, nhưng trong nơi sâu thẳm của tâm hồn, họ vẫn thấy sợ điều gì đó! Theo một cuộc thăm dò ở Mỹ gần đây, những người được phỏng vấn đã cho biết những điều làm họ sợ. Có người sợ chết, sợ mất việc làm, sợ cô đơn, sợ rắn, sợ già, sợ mang những chứng bệnh nan y, sợ rớt phi cơ, sợ nói chuyện trước công chúng, sợ tương lai, sợ phải đương đầu với những khó khăn, và nỗi lo sợ lớn nhất của con người là sợ phải đối diện với cõi đời đời vì mình đã trót phạm nhiều tội lỗi. Hai ngàn năm trước, tại thành phố Bết-lê-hem, xứ Do Thái, những mục tử cũng đã ở trong tình trạng sợ hãi nhưng ngay sau đó họ nhận được Tin Lành, là niềm vui lớn cho mọi người. Tin Lành đó đã được loan truyền khắp nơi và qua bao thế kỷ, Tin Lành đó vẫn còn hiệu lực đến ngày hôm nay, vì tin vui đó đến từ Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa.
Kính thưa quý thính giả,
Kết quả của một cuộc thăm dò mới đây cho biết, câu hỏi “Thượng Đế, Ngài ở đâu?” là câu hỏi được nhiều người hỏi nhất, là điều nhiều người thắc mắc nhất, trong mọi thời đại và nhất là trong những năm tháng gần đây.
Người ta hỏi “Thượng Đế ơi, Ngài đang ở đâu vậy?” khi nghe hay xem tin tức về những biến động tang thương khắp nơi trên thế giới mỗi ngày.
Người ta thắc mắc “Thượng Đế ơi, sao Ngài để như vậy?” khi chứng kiến thiên tai, động đất, bão lụt tàn phá trên thiên nhiên và con người.
Người ta hỏi “Thượng Đế ơi, tại sao con ra thế này?” khi bị ngã bịnh, khi bị mất việc, khi bị tổn thương, bị đổ vỡ, bị chia lìa.
Người ta muốn biết “Thượng Đế ơi, tại sao lại như vậy?” khi chứng kiến người thân yêu, bè bạn, những người chung quanh, đang rơi vào những hoàn cảnh khó khăn, dường như không lối thoát.
Trong Thế Chiến Thứ Hai, vào một đêm kia trước khi ra trận, những người lính tụm lại để nói chuyện, vẻ mặt người nào cũng hiện lên nỗi lo âu. Họ lo sợ và bàn luận về số phận mình, vì sáng hôm sau họ phải ở giữa những lằn tên mũi đạn đánh nhau với kẻ thù, nếu một mai bị tử trận không biết họ sẽ về đâu? được lên thiên đàng hay xuống hỏa ngục? Sau một thời gian bàn cãi sôi nổi, họ vẫn chưa tìm được câu giải đáp, sau cùng họ mời một mục sư tuyên úy trong quân đội đến. Vị tuyên úy nói rằng: "Thưa các bạn, có hai nơi mà con người phải đến sau cái chết! Nếu các bạn muốn biết mình đi đâu, bạn hãy làm cuộc trắc nghiệm, trả lời các câu hỏi của tôi. Các bạn đồng ý không?" Sau khi mọi người đồng ý, ông trao cho họ mỗi người một mảnh giấy và một cây bút chì.
Kính thưa quý thính giả,
Xuất xứ của “Santa Claus” hay “Ông Già Nô-ên”, thực sự không phải là từ vùng tuyết băng trắng xóa ở tận đỉnh đầu cực bắc của hành tinh này đâu, nhưng là đến từ một địa phận thuộc nước Thổ nhĩ kỳ ngày nay. Những tài liệu cổ xưa còn lưu trữ trong các nhà thờ cho biết, nhân vật “Ông Già Nô-ên” là một người thấp bé, chỉ cao khoảng một thước rưỡi. Vì ông được phong chức hồng y giáo chủ, nên Nicholas của vùng Myra thường xuyên xuất hiện trước công chúng trong bộ áo choàng màu đỏ và những bức họa thời xưa có vẽ ông có bộ râu trắng với cái đầu còn rất ít tóc. Tuy nhiên, hình ảnh “Ông Già Nô-ên” đã trở nên một biểu tượng tốt lành của mùa Giáng sinh, không phải là do diện mạo hay phong thái của ông, nhưng do tinh thần ban cho, đi kèm với một trái tim tràn ngập tình thương và lòng trắc ẩn, cộng với sự rộng rãi không bờ bến của con người mang tên Nicholas này, đã trở nên nguồn cảm hứng về một nhân vật thật dễ thương, mà ai ai cũng biết đến khi mùa Giáng Sinh về, lan rộng khắp năm châu bốn biển trong biết bao nhiêu thế kỷ qua.
Nhà văn lừng danh O’Henry đã viết nhiều câu chuyện thật cảm động trong đó câu chuyện 'Món Quà Giáng Sinh' mô tả thật sống động và thật sâu sắc tình yêu của đôi vợ chồng nghèo dành cho nhau trong mùa Giáng Sinh năm ấy. Câu chuyện có nội dung như sau:
Hằng ngày, Della cố gắng tiết kiệm, không dám tiêu tiền nhiều khi đi chợ. Chị đếm đi, đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhầm lẫn, chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu, trong khi ngày mai sẽ là lễ Giáng Sinh. Chị sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi.
Vợ chồng Della sống trong một căn phòng nhỏ nghèo nàn tại thành phố Nữu Ước. Chồng chị là Jim, tuy có việc làm nhưng tiền lương ít ỏi. Tiền thuê căn phòng chiếm gần hết số lương của anh. Chị đã cố gắng để tìm việc làm nhưng vận may đã không mỉm cười với chị. Ngày mai là Noel mà nay chị chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua quà cho chồng. Chị muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa, biểu hiện được tất cả tình yêu của chị dành cho chồng. Nhưng rồi chị chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tường. Mắt chị sáng lên.
