Nhà văn lừng danh O’Henry đã viết nhiều câu chuyện thật cảm động trong đó câu chuyện 'Món Quà Giáng Sinh' mô tả thật sống động và thật sâu sắc tình yêu của đôi vợ chồng nghèo dành cho nhau trong mùa Giáng Sinh năm ấy. Câu chuyện có nội dung như sau:
Hằng ngày, Della cố gắng tiết kiệm, không dám tiêu tiền nhiều khi đi chợ. Chị đếm đi, đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhầm lẫn, chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu, trong khi ngày mai sẽ là lễ Giáng Sinh. Chị sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi.
Vợ chồng Della sống trong một căn phòng nhỏ nghèo nàn tại thành phố Nữu Ước. Chồng chị là Jim, tuy có việc làm nhưng tiền lương ít ỏi. Tiền thuê căn phòng chiếm gần hết số lương của anh. Chị đã cố gắng để tìm việc làm nhưng vận may đã không mỉm cười với chị. Ngày mai là Noel mà nay chị chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua quà cho chồng. Chị muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa, biểu hiện được tất cả tình yêu của chị dành cho chồng. Nhưng rồi chị chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tường. Mắt chị sáng lên.
Năm cuối sắp tốt nghiệp, vào tuần lễ cuối cùng của học kỳ mùa thu, tôi bị hai tên côn đồ dí súng vào mặt tôi. Sau khi thực hiện các hành động xâm phạm trên thân thể tôi, hai tên côn đồ này còn giựt cái túi đựng sách vở của tôi và biến mất vào trong đêm tối. Đó cũng chính là giây phút quyết định cho đời sống tâm linh của tôi, cũng là lần chạm trán trực tiếp đầu tiên của tôi với những tai họa và tội ác - và điều này chỉ đẩy tôi trở nên vô thần hơn, là điều mà tôi không muốn, nhưng giờ đây thật là hiển nhiên, vì Thượng Đế, Đấng mà tôi tin rằng đã lắng nghe lời cầu nguyện của tôi khi tôi còn bé xíu, giờ đây Ngài đã hoàn toàn tan biến khỏi cuộc đời tôi. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa tại sao tôi không thể thấy được, nghe được và cũng chẳng có thể sờ được đến Ngài. Thượng Đế rõ ràng là không có hiện hữu.
Hai tên côn đồ, khi cướp cái túi đựng sách vở của tôi, bọn chúng đã có trong tay chìa khóa nhà tôi ở, cùng với những giấy tờ cá nhân, khiến tôi không dám trở về nhà trong mấy tuần lễ liền, nhưng phải nương náu nơi nhà một người bạn, cho đến khi tôi nhờ được người tới thay ổ khóa mới cũng như đặt chấn song cho các cửa sổ. Tôi không dám đi ra khỏi nhà đến nửa bước vì khiếp sợ. Nhưng tôi phải đi đến lớp - ba lớp tôi đang phụ trách giảng dạy và hai lớp tôi đang theo học. Do vậy, mặc dầu sống trong lo sợ mỗi ngày, tôi buộc mình phải trở lại với công việc bận rộn của đời sống.
Kính thưa quý vị và các bạn,
Chúng ta đang ở trong mùa Giáng Sinh, không khí Giáng Sinh trở nên tưng bừng nhộn nhịp hơn hẳn các thời gian khác trong năm; người ta tặng quà, chúc nhau nên mùa Giáng Sinh được gọi là mùa Chúc Tụng (Greetings Season). Mùa Giáng sinh cũng là mùa Hy Vọng vì mùa Giáng Sinh đem lại hy vọng cho người người trên thế giới.
Nói đến hy vọng, có người cho rằng hy vọng là ước mơ, mà đã là ước mơ thì có thể không thành sự thật. Người khác cho rằng hy vọng là sự cầu mong chờ đợi một điều hạnh phúc đến với mình, những gì mình đang chờ sẽ sớm xuất hiện. Hy vọng có thể giúp ta có thêm nghị lực để có thể đương đầu với khó khăn của cuộc sống, và những bế tắc của hiện tại, nhưng khi sự thật phũ phàng xảy ra thì hy vọng sẽ trở thành nỗi tuyệt vọng.
Kính thưa quý thính giả,
Vào ngày 25 tháng 4 năm 2006, mỏ vàng tại vùng Beasconfield, thuộc đảo Tasmania, Úc Đại Lợi bị sụp đổ. Mười bốn người thoát kịp, một người bị chết và hai người bị kẹt lại dưới mỏ. Hai người công nhân bị kẹt lại dưới mỏ với độ sâu khoảng 1000 thước, hoàn toàn bị động, chỉ biết chờ đợi toán cấp cứu tới cứu mình. Toán cấp cứu đã làm việc thật cẩn thận để không gây thêm sụp lở, có thể chôn vùi hy vọng cứu sống hai người bị kẹt dưới mỏ sâu.
Cuối cùng, vào ngày 9 tháng năm 2006, toán cấp cứu đã xuống được đến nơi. Hai người thợ mỏ bị kẹt, sau hai tuần lễ mong chờ, ngóng đợi với bao hồi hộp lo âu, đã la lên rằng: “Chúng tôi đã thấy đèn của các anh”.
Có bao giờ quý vị và các bạn bị chôn chặt vào một tình trạng tuyệt vọng, chỉ mong chờ một sự cứu giúp và cuối cùng, tia ánh sáng hy vọng đã thực sự đến với bạn sau bao mong chờ ngóng đợi.
Thưa quí vị và các bạn,
Bầu không khí tưng bừng nhộn nhịp của mùa Giáng Sinh cùng với tiếng nhạc du dương mừng ngày sinh nhật Chúa làm cho mọi người không phân biệt tôn giáo, chủng tộc đều cảm thấy hào hứng và rộn rã niềm vui. Quý vị sẽ trả lời thế nào nếu có ai hỏi: "Trong mùa Giáng Sinh này, điều gì quan nhất đối với quý vị?"
Câu hỏi nầy được đặt ra trong bản thăm dò dân Mỹ trong thời gian gần đây. Có 44% số người được hỏi cho biết gia đình là quan trọng hơn hết của mùa Giáng Sinh. Họ cảm thấy vui mừng khi tặng quà cho người thân, họ cảm thấy phấn khởi khi tổ chức những buổi tiệc Giáng Sinh. Tất cả số tiền họ xài, tất cả năng lực họ bỏ ra, nhằm để tạo tình thâm trong gia đình. 3% cho rằng holidays là phần quan trọng nhất. 3% khác nghĩ rằng mua sắm là phần quan trọng nhất của mùa Giáng Sinh. 20% cho rằng mùa Giáng Sinh là thời gian nghỉ ngơi, du lịch, ăn uống, vui chơi… Chỉ có 30% cho rằng phần quan trọng nhất của mùa Giáng Sinh là sự kiện Chúa Cứu Thế Jesus giáng trần, là sinh nhật Chúa.
Kính thưa quý thính giả,
Giáng Sinh là mùa hội lớn nhất của toàn thế giới. Ngày từ đầu tháng mười hai, không khí đã tấp nập hẳn lên. Ai ai cũng bận rộn, từ trong sở làm, cho đến việc nhà. Phải hoàn tất cho xong những công việc cuối năm. Rồi nào mua sắm, trang hoàng nhà cửa, gởi thiệp giáng sinh, tặng quà cho nhau, liên hoan, tiệc tùng, gặp mặt. Các cửa hàng treo đèn rực rỡ trong hơn cả tháng. Đường phố vang lên những khúc nhạc Giáng Sinh trong mấy tuần lễ liền.
Nếu quý vị và các bạn dừng lại trong một giây lát để suy nghĩ, thì đây quả là một điều thật lạ lùng, đây là một sự thật đáng kinh ngạc.
Vì sự chào đời của một hài nhi nghèo nàn, cách đây hơn hai ngàn năm, tại một tiểu thôn cô quạnh trong xứ Trung Đông, vẫn đang tiếp tục gây ra những chấn động cho đến ngày nay, là nguyên nhân của những sinh hoạt rộn rịp vào tháng mười hai hằng năm khắp mọi quốc gia trên thế giới, khiến đường phố tấp nập, gây cảnh nghẹt xe, từ Nữu Ước cho đến Tokyo, từ Paris cho đến Sydney.
Đó là mùa đông năm 1944, một thời điểm rất khốn khổ. Mùa đông năm đó là một mùa đông khốn đốn nhất cho người dân Hòa Lan - cả cho những quốc gia bị phát-xít Đức đang chiếm đóng - bởi vì vào tháng chín trước đó, chúng tôi hy vọng quân đội đồng minh sẽ đổ bộ và chúng tôi sẽ được tự do.
Nhưng lính Mỹ và Anh không thể đột phá để vượt qua những con sông trong chiến dịch hành quân gần vùng Arnhem và những thành phố phía bắc của nước Hòa Lan vẫn còn bị chiếm đóng.
Đó là một mùa đông vô cùng lạnh lẽo tại vùng Groningen, nơi tôi được sinh ra và lớn lên. Chúng tôi chẳng còn hơi đốt, chẳng có lò sưởi và chúng tôi cũng hiếm khi có được đồ ăn.
Tuy vậy, chúng tôi vẫn tổ chức lễ mừng Chúa Giáng Sinh trong đêm giáng sinh tại nhà thờ chúng tôi.
Có một bé gái sống trong một gia đình rất nghèo. Một ngày vào mùa Giáng Sinh nọ, bé được một người rất giàu là bạn thân của cha mẹ bé, dắt vào một cửa hàng sang trọng để sắm quà Giáng Sinh. Ông bảo rằng:
“Cháu muốn chọn bất cứ món đồ chơi nào cũng được, đừng ngại chi cả, bao nhiêu tiền bác cũng mua cho.”
Bé đã không che giấu được nỗi vui mừng. Khi đến cửa hàng đồ chơi, bé càng rộn rã mừng vui trước những món hàng thật hấp dẫn, màu sắc rực rỡ, bé tha hồ, ngắm nghía chọn lựa. Bé đi hết quầy hàng nầy đến quầy hàng khác dường như nơi nào trong cửa hàng bé cũng đi qua, lựa hết món đồ chơi nọ đến món đồ chơi kia, quên cả giờ giấc. Sau cùng bé tìm được món đồ chơi, nhưng không dám cầm lên, bé hỏi:
“Thưa bác, bác hứa là con muốn chọn đồ chơi nào cũng được phải không?”
“Được mà, bác đã hứa với con rồi, cứ lựa đi, đồ chơi nào cũng được!”
Đứa bé liền lấy con sóc nhồi bông nhỏ xíu trị giá 20 xu trước cặp mắt ngạc nhiên của người bạn thân của cha mẹ bé là một người rất giàu có và rộng rãi.
Kính thưa quý thính giả,
Cách đây hơn 20 thế kỷ, thiên sứ Gáp-ri-ên, vị thiên sứ kề cận nhất của Thiên Chúa, đã được sai đi để báo tin cho Ma-ri, một thiếu nữ hiền lành và chân thật, ở tại làng Na-xa-rét, thuộc xứ Do-thái, nằm trong lãnh thổ bao la của đế quốc La-mã hùng mạnh thời bấy giờ, rằng nàng được Thiên Chúa chọn lựa để qua nàng, Chúa Cứu Thế của nhân loại sẽ giáng thế và được sinh ra, để cứu chuộc thế nhân khỏi ách trói buộc của tội lỗi.
Thiên sứ Gáp-ri-ên có cho Ma-ri biết rằng, mặc dù còn là một trinh nữ, nhưng nàng sẽ thụ thai, không phải theo cách thường tình của con người, nhưng do quyền năng của Thiên Chúa, vì Chúa Cứu Thế chính là Thiên Chúa Ngôi Hai với gốc tích từ trước vô cùng. Sau những giây phút đầu tiên nhận tin đầy sợ hãi và bối rối, Ma-ri đã nhận ra vinh dự cao quý được trao cho mình và nàng vui lòng lãnh lấy trọng trách.
Giô-sép, chàng thợ mộc nhân nghĩa và thật thà, người cùng làng mà Ma-ri đã đính hôn, thoạt đầu cũng rất buồn giận vì Ma-ri mang thai thật bất ngờ. Nhưng sau đó, qua sự báo tin và giải thích của thiên sứ trong giấc mộng, chàng đã hoàn toàn thuận phục và làm theo lời căn dặn. Giô-sép đã cưới Ma-ri về làm vợ, nhưng không ăn ở với vợ, cho đến ngày Ma-ri sinh nở.
Trong khi Ma-ri đang mang thai và đã gần đến ngày hạ sinh hài nhi, thì một sự kiện thật bất ngờ đã xảy đến, được bác sĩ Lu-ca tường thuật lại như sau:
“Vào thời ấy, Hoàng Đế Âu-gút-tơ ra chiếu chỉ kiểm tra dân số khắp đế quốc La Mã. Đây là cuộc kiểm tra đầu tiên được thực hiện, khi Qui-ri-ni-u làm thống đốc Sy-ri. Mọi người đều phải về quê quán đăng ký.” (Lu-ca 2:1-2).
Kính thưa quý thính giả,
Mười hai tháng bận rộn của một năm sắp qua đi, mùa Giáng Sinh lại về một lần nữa, mang đến cho chúng ta những cảm giác thật xao xuyến khó tả. Mùa Giáng Sinh với những cuộc họp mặt, bên cạnh người thân hay bè bạn, để trao nhau những nụ cười và mở những món quà giáng sinh gói trọn cả tấm lòng. Mùa Giáng Sinh với những bài thánh ca êm đềm, thánh thoát, đưa tâm hồn chúng ta rời xa những lao xao trong hiện tại, đem chúng ta trở về một miền trời xa vắng, tĩnh mịch của tiểu thôn Bết-lê-hem đêm nào. Mùa Giáng Sinh với đèn sao lấp lánh, với hình ảnh của chàng Giô-sép mộc mạc, nàng trinh nữ Ma-ri hiền hòa và hài nhi Giê-xu ngây thơ nằm trong máng cỏ, như muốn nhắc nhở cho chúng ta một sự kiện huyền diệu nhất trong dòng lịch sử nhân loại.
Hai từ “giáng thế” và “sinh ra” được kết hợp lại với nhau để có nên từ “giáng sinh”. Trọng tâm của mùa Giáng Sinh chính là hài nhi Giê-xu, hay chính là Con Một của Thiên Chúa, đã giã từ thiên đàng vinh hiển, giáng thế xuống trần và được sinh ra trong thân xác một con người. Vì sao Con Độc Sanh của Thiên Chúa lại phải giáng thế xuống trần? Tại sao Đấng Tạo Hóa lại phải trở nên một loài thọ tạo? Lý do nào Con Trời lại phải lìa xa thiên đàng đẹp đẽ để hạ sinh ra trong thế gian này, trong hình hài một em bé, giữa một chuồng chiên dơ bẩn tồi tàn?
Kinh Thánh, là lời của Thiên Chúa, trình bày thật rõ ràng mục đích giáng sinh của hài nhi Giê-xu như sau: “Ngài sẽ cứu dân Ngài khỏi xiềng xích tội lỗi” (Ma-thi-ơ 1:21)
Cách đây 15 năm, vào ngày 7 tháng 9 năm 1993, một chiếc xe Toyota bị kẹt trên đường rầy xe lửa trong lúc xe lửa sắp chạy đến. Anh Bernard Vasquez đã thấy kịp và cứu được 3 người trong xe bằng cách nắm tóc họ và lôi qua cửa sổ. Ba người đó là chị Nguyễn Thị Chuyên, chị Dương Jenny và con gái của chị Jenny tên là Sharon 10 tuổi. Nhưng mẹ của chị Jenny vì không hiểu tiếng Anh, tưởng Bernard là kẻ cướp nên bà cự tuyệt không chịu rời khỏi xe. Hậu quả là xe lửa của công ty Southern Pacific hất nhào và kéo chiếc xe hơi chở bà đi xa 60 thước làm chiếc xe hơi của họ bốc cháy.
Tai nạn xảy ra vì sự hiểu lầm. Thoạt đầu cả 3 phụ nữ và bé gái thấy anh Vasquez chạy đến tìm cách mở cửa xe và báo cho họ biết tai nạn sắp tới, họ tưởng anh là tên cướp vì ở Mỹ nhất là thành phố Los Angeles, việc cướp bóc xảy ra hằng ngày. Mãi cho tới khi họ quay cửa kiến xuống, nghe anh ta giải thích, họ mới được anh Vasquez kéo ra, nhưng người thứ tư khước từ không chịu, vì thế mà bà đã bị thiệt mạng.
Cách đây 2008 năm Chúa Cứu Thế từ trời đã giáng trần để cứu loài người ra khỏi tội lỗi và sự chết, nhưng có bao nhiêu người Việt chúng ta hiểu rõ sự giáng thế nầy và tiếp nhận ơn cứu độ đó? Sở dĩ có người khước từ ơn cứu rỗi của Chúa vì họ hiểu lầm đạo Chúa. Họ cho rằng đạo Tin lành là đạo của Mỹ, đạo bỏ ông bỏ bà, bất hiếu với tổ tiên. Thật sự, đạo Chúa chính là đạo Trời, vì Chúa Cứu Thế Jesus chính là Đức Chúa Trời, là Đấng Tạo Hóa, hơn 2000 năm trước Ngài đã thăm viếng thế giới do Ngài sáng tạo. Ngài đã đến với con người để cảm thông nỗi đau của nhân lọai, sau cùng Ngài đã chết thế tội cho con người, đến ngày thứ ba Ngài đã sống lại để cứu loài người ra khỏi quyền lực của sự chết và khỏi lửa địa ngục.
Nhiều năm trước đây, bác sĩ sản khoa Frederic Loomis phải đối diện với một thách thức lớn nhất trong đời ông. Một bệnh nhân của ông, một phụ nữ trẻ thật yếu đuối mảnh khảnh, đang mang thai đứa con đầu lòng. Ông đã cố tìm mọi cách để giúp cô vượt qua những khủng hoảng về tình cảm và tinh thần mà cô đang cố gắng một cách thật khó khăn để ổn định chúng.
Một tháng trước khi đứa bé được sanh ra, trong một cuộc xét nghiệm thường lệ, người ta khám phá ra là đứa bé nằm sai vị trí trong bụng mẹ. Thay vì chào đời với cái đầu ra trước, là cách ra đời an toàn nhất cho mọi hài nhi, thì đứa bé này sẽ đưa chân hay mông của nó ra trước. Điều nguy hiểm ở những trường hợp như thế này là dây nhau của bầu thai có thể bị chèn ép giữa đầu đứa bé và xương chậu của người mẹ khiến cho ống dẫn bé xíu cung cấp oxygen cho đứa bé sẽ bị tắc nghẽn và nó sẽ chết ngay chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi. Thời gian từng giây, từng phút là yếu tố chính quyết định việc sống còn của đứa trẻ trong trường hợp sinh đẻ như vậy.
Trường hợp này lại là bị “sai vị trí hoàn toàn” vì đôi chân và bàn chân của đứa bé thì gập lại như thể là người ta gập áo quần vậy. Khi đứa bé sắp ra khỏi bụng mẹ thì bác sĩ Loomis kéo thật nhẹ nhàng cái bàn chân nhỏ xíu đầu tiên. Tiếp sau đó ông kéo bàn chân thứ hai, nhưng bàn chân này không phản ứng gì cả. Khi thân hình của đứa bé trồi xuống hơn một chút nữa, ông nhận ra rằng đây là một đứa bé gái. Và rồi ông nhìn thấy rằng đứa bé đã mất hẳn chiếc đùi từ bên mông xuống đến đầu gối bên một chân. Ông liền vội vàng dùng chiếc khăn ấm, có sẵn để giữ cho đứa bé không bị lạnh trong lúc nó vật lộn để chào đời, và cuốn chung quanh một bên chân lành lặn còn lại của đứa bé.
(Ma-thi-ơ 2:2)
Kính thưa quý thính giả,
Lời tiên tri hàng ngàn năm trước, Thiên Chúa Ngôi Hai sẽ giáng thế thành người, cứu nhân loại ra khỏi tội. Thiên sứ Gáp-ri-ên báo tin cho Ma-ri và Giô-sép. Trinh nữ Ma-ri mang thai do quyền phép nhiệm mầu. Tiểu thôn Bết-lê-hem, một đêm lắm khách trọ, không còn phòng trống trong lữ quán. Vua Thiên Đàng hạ sinh thật lặng lẽ nơi chuồng chiên nghèo hèn, mang hình hài trẻ sơ sinh, lấy máng cỏ làm nôi nằm. Hoàn cảnh, thời điểm, nhân vật, sự kiện thật lạ lùng, vượt quá sự suy nghĩ của con người, nhưng cũng là những chi tiết hoàn hảo trong một chương trình cứu rỗi hoàn hảo do chính tay Thiên Chúa hoạch định và thực hiện.
Ai là người được mời đến đầu tiên, được chứng kiến sự hạ sinh kỳ diệu của Vua Thiên Đàng? Ai được vinh dự ra mắt hài nhi Giê-xu trong đêm đầu tiên, khi Vua Trời đến viếng thăm thế giới do chính tay Ngài tạo ra? Phải chăng là các bậc hoàng đế, những lãnh tụ tôn giáo, các nhà tiên tri, các bậc học giả trí thức, những danh tướng, những nhân vật có thế lực? Không. Thật ngạc nhiên, những người được vinh dự ra mắt hài nhi Giê-xu trong đêm Người sinh ra, lại là những kẻ thấp kém nhất trong xã hội thời bấy giờ. Họ là những người lam lũ, cơ cực với công việc nặng nhọc, đầu tắt mặt tối, áo quần hôi hám, mặt mày lem luốc, tay chân sần sùi, lang thang, không cửa, không nhà, không tương lai, bị xã hội khinh bỉ và xa lánh. Họ là ai vậy và vì sao Thiên Chúa ban cho họ cái vinh dự to lớn được ra mắt hài nhi Giê-xu trong đêm Người sinh ra? Chúng ta hãy tìm câu trả lời qua những dòng ký thuật của sử gia Lu-ca sau đây:
(Ma-thi-ơ 1:21)
Quý thính giả thân mến,
Thiên Chúa đã lựa chọn trinh nữ Ma-ri trong trắng và chàng Giô-sép nhân từ để phó thác Con Độc Sanh của Ngài. Thiên Chúa đã lựa chọn hai người tuy đơn sơ, nhưng biết kính sợ và vâng lời Ngài, để từ đó, Chúa Cứu Thế giáng trần, cứu chuộc nhân loại ra khỏi hình phạt đời đời của tội lỗi. Thiên sứ Gáp-ri-ên đã được sai đi với trọng trách báo tin cho cho cả Ma-ri và Giô-sép. Nàng trinh nữ Ma-ri đã vâng theo ý muốn Thiên Chúa và đang mang thai do quyền năng mầu nhiệm của Đấng Tạo Hóa.
Trong lúc đó, hoàng đế Augustus ban chiếu chỉ, ra lệnh kiểm tra dân số trong khắp đế quốc La-mã, bắt buộc mọi người phải trở về quê quán để đăng tên vào sổ sách. Việc kiểm tra dân số nhằm mục đích xiết chặt hệ thống thuế khóa, hầu vơ vét thêm nhiều của cải tài nguyên trong các nước bị trị.
Chàng Giô-sép, thuộc dòng tộc vua Đa-vít, buộc phải rời làng Na-xa-rét là nơi chàng và Ma-ri đang sinh sống, để trở về quê quán của mình là thành Bết-lê-hem, cũng còn được gọi là thành Đa-vít. Lúc đó, Ma-ri sắp đến ngày sinh nở và Giô-sép cũng biết rằng chuyến hành trình trở về quê quán sẽ rất vất vả cho nàng, nhưng vì lo lắng cho Ma-ri và bào thai, nên Giô-sép không thể rời nàng nửa bước. Cả hai không còn lựa chọn nào khác, nhưng Giô-sép đã phải dắt dìu Ma-ri trong chuyến hành trình gian khổ với hơn một trăm cây số đường bộ trở về Bết-lê-hem.
Kính thưa quý vị và các bạn,
Chúng ta đã ở trong Mùa Giáng Sinh, cả thế giới đang tưng bừng đón mừng Ngày Kỷ Niệm Ngày Chúa sanh ra đời. Cả thế giới không phân biệt dân tộc nào, ngôn ngữ nào, lục địa nào, tất cả đều trào dâng niềm vui của một ngày hội lớn. Thế giới đã thay đổi từ khi Chúa vào đời. Cuộc sống của người trên trần thế đã thay đổi khi Giáng Sinh đến. Ngày Chúa Cứu Thế giáng trần đã phân chia dòng lịch sử của nhân loại, là mốc của thời gian, mốc lịch sử cho cả thế giới để các nhà viết sử có thể nhờ đó mà ghi lại những biến cố xảy ra những năm trước Chúa Giáng Sinh và sau Chúa Giáng Sinh. Giáng Sinh là ngày lễ quan trọng nhất của cả thế giới. Dầu thế giới ngày nay, các nhà thương mãi đã lợi dụng Giáng Sinh như là cơ hội để thu thêm lợi tức cho các thương vụ của họ, nhưng không vì đó mà Giáng Sinh bị mất đi ý nghĩa. Thật vậy Giáng Sinh đã thay đổi cả thế giới. Đối với quý vị thì sao? Giáng sinh có liên hệ gì đến đời sống quý vị không? Giáng Sinh có thay đổi thế giới nhỏ bé của quý vị không? Trong giây phút tâm tình nầy tôi xin quý vị dành ra một giây phút yên tĩnh để suy tư cho cuộc đời mình trong Mùa Giáng Sinh nầy, thử xem Giáng Sinh có liên hệ gì đến mình không? Thử nhìn lại xem Giáng Sinh có khiến đời sống quý vị được hạnh phúc hơn không? Tâm hồn quý vị có thực sự an bình hơn không? Hay quý vị nghĩ rằng Giáng sinh cũng như những ngày vui khác đến rồi lại đi?
(Ma-thi-ơ 1:23)
Kính thưa quý thính giả,
Thiên Chúa dựng nên hai người đầu tiên là A-đam và Ê-va. Mối liên hệ mật thiết giữa A-đam, Ê-va và Thiên Chúa kéo dài được một thời gian, rồi sau đó đã bị gãy đổ một cách đớn đau. Quỷ vương, cũng là một tạo vật của Thiên Chúa, là một lực lượng thần linh, đầy kiêu ngạo, lắm mưu mô và nhiều tham vọng, lúc nào cũng muốn tiến chiếm quyền tối thượng của Thiên Chúa, đã ra sức dụ dỗ A-đam và Ê-va bất tuân Ngài. Quỷ vương, đã đội lốt con rắn trong vườn Ê-đen năm xưa, dùng món đòn xảo quyệt, hứa hẹn tri thức, khôn ngoan và ngôi vị vinh hiển ngang hàng với Thiên Chúa, để làm mềm lòng A-đam và Ê-va. Thủy tổ của loài người, trong giây phút yếu lòng, đã quyết định bất tuân Thiên Chúa để chạy theo những tham vọng giả dối của Quỷ Vương. Kinh Thánh định nghĩa thái độ hay hành động không vâng lời, có ý chống nghịch lại Thiên Chúa là tội lỗi.
Chính A-đam và Ê-va đã đem mầm mống tội lỗi vào trong nhân loại. Trong khi Thiên Chúa sáng tạo sự sống và xây dựng tình thân, thì tội lỗi dẫn đưa đến cái chết về thể xác, bẻ gãy mối quan hệ, đẩy con người xuống hàng tội nhân và buộc con người phải chịu sự phán xét của Đấng Tối Cao đúng như lời Kinh Thánh đã khẳng định: “Phận con người là phải chết một lần, rồi sau đó chịu phán xét.” (Hê-bơ-rơ 9:27).
(Thi Thiên 8:5)
Kính thưa quý thính giả,
Chúng ta đang bước vào mùa Giáng Sinh. Bạn đang có những cảm nghĩ gì khi nhắc đến hai chữ Giáng Sinh hay Noel? Bạn có những kỷ niệm vui buồn nào với mùa Giáng Sinh không?
Là một người Việt xa quê hương, hai chữ Giáng Sinh thường gợi nhớ trong tôi những ngày cuối năm, trời Sài gòn bỗng trở lạnh một đôi chút, để tôi có thể mặc chiếc áo len rất ít khi mặc trong năm, rồi bước ra đường, hòa cùng đoàn người đông đảo ngoài đường phố. Đêm Giáng Sinh ở Sài gòn năm xưa thường rất tấp nập, ồn ào và lúc nào cũng kẹt xe. Có những người đi nhà thờ dự lễ Giáng Sinh. Có nhiều người thích đi nghe ca đoàn nhà thờ trình bày những bài thánh ca Giáng Sinh thật du dương và thánh thoát. Có những người bị cuốn hút bởi những đèn đuốc, cây thông hay các trưng bày Giáng Sinh trước các sân nhà thờ hay các cửa tiệm lớn. Hình ảnh chuồng chiên, với máng cỏ, tượng ông Giô-sép, bà Ma-ri, Chúa Hài Đồng, thiên sứ, các gã chăn chiên đơn sơ và ba vua với lễ phục thật trang trọng, đầy màu sắc, hòa trong bài nhạc Giáng Sinh quen thuộc “Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời, Chúa sinh ra đời, nằm trong hang tối, nơi máng lừa” là những kỷ niệm thời niên thiếu của tôi về Giáng Sinh.
Khi sang Úc định cư, thì mùa Giáng Sinh ở đất nước này lại rơi vào mùa hè. Thay vì chứng kiến cảnh Giáng Sinh với thông xanh, tuyết trắng, lửa hồng như trong các thiệp Giáng Sinh mà tôi thấy hồi còn nhỏ, thì mùa Giáng Sinh tại Úc là cảnh trời xanh, nắng ấm, trái bắt đầu chín trên cành, ngày dài hơn đêm. Nhưng dầu mùa Giáng Sinh rơi vào những ngày đông giá buốt hay những ngày hè rực rỡ, thì mùa Giáng Sinh là những ngày mà gia đình, người thân, bè bạn có dịp được nghỉ ngơi, họp mặt, vui chơi, tặng quà và thân tình chúc nhau một mùa Giáng Sinh phước hạnh.
Kính thưa quý vị & các bạn,
Vào giờ luận văn trong một lớp học ở thành phố kia, thầy giáo cho học trò mình làm luận với đề tài: "Hãy viết lên ước mơ của mình, những gì mình sẽ thực hiện sau nầy”. Tối hôm đó, một cậu học trò đã thức trắng đêm để viết một bài luận dài bảy trang giấy, trình bày ước mơ của mình. Cậu vẽ một trang trại nuôi ngựa rộng lớn cách chi tiết, thậm chí cậu còn vẽ ra một bảng thiết kế cho hơn 200 héc ta đất, vị trí đặt những khu nhà, chuồng ngựa và trường đua. Sáng hôm sau, cậu bé đem nộp bài cùng với tất cả niềm mơ ước, nhiệt tâm của mình cho thầy. Hai ngày sau, cậu nhận lại bài viết với số điểm dưới trung bình, lời phê ‘Không Đạt Yêu Cầu’ to tướng kèm dòng ghi chú "Gặp thầy sau giờ học". Cậu học trò không tin ở mắt mình, giấc mơ mình giống như tòa thủy tinh bị vỡ vụn tan nát. Đi đến gặp thầy giáo, cậu thưa: "Thưa thầy, sao bài viết của em bị chấm rớt?". Thầy giáo trả lời: "Bởi vì đó là một giấc mơ không thể thực hiện được đối với một cậu bé như trò. Trò không có tiền. Trò xuất thân từ gia đình không rõ nguồn gốc (dân di cư). Trò không có tiền bạc, vốn liếng. Việc sở hữu một trại ngựa đòi hỏi phải có thật nhiều tiền. Trò phải mua đất, mua ngựa giống... Trò không có cách nào làm được điều đó". Thầy giáo thêm vào: "Nếu trò viết lại bài này với ước mơ thực tế hơn một chút, tôi sẽ chấm điểm lại cho trò". Cậu bé trở về nhà và suy nghĩ rất lâu.
Kính thưa quý thính giả,
Luồng gió lạnh thổi về vào một buổi sáng tháng mười hai, trong khi Tú, một cậu bé 9 tuổi, lặn lội trên những con đường ngoằn ngoèo cùng với cha, để tới thăm ông Tám, đang sống một mình trong một căn nhà gỗ nhỏ trên núi. Tú đã ngửi thấy mùi khói trong không khí, cái mùi khói từ ống khói lò sưởi nhà, nên cậu bé biết rằng mình chẳng còn cách nhà ông Tám bao xa nữa. Tú vội kéo hai cái vạt của chiếc mũ len thật chặt qua hai vành tai, mà trong tâm trí, đang thắc mắc không biết căn nhà gỗ nhỏ của ông Tám đang sống ẩn dật trên núi có gì khác lạ không. Những người trong làng nói thật nhiều về ông già kỳ dị sống biệt lập một mình trên núi và có người xầm xì về tính tình khác thường của ông Tám sau khi vợ ông qua đời. Sau khi bà Tám qua đời, chỉ một tháng sau khi hoàn tất việc chôn cất, ông Tám đã bán căn nhà của mình ở tỉnh lỵ, để lên sống ẩn dật trên núi từ đó. Hằng năm, ông chỉ xuống làng vỏn vẹn có hai lần để mua lương thực và các đồ nhu yếu mà thôi.
Khi cha con Tú tới khúc quanh để vào căn nhà gỗ, ông Tám đang đứng trước cửa hiên nhà, nhìn ra phía cha con Tú, như đang ngóng trông một người nào đó đến để làm bầu bạn. Tú hết sức ngạc nhiên khi thấy mặc dầu căn nhà gỗ nhỏ của ông Tám và cái nhà kho cần phải được sơn lại, nhưng mọi sự trong nhà thật là ngăn nắp và trật tự.