Christmas
Mời quý vị nghe những chương trình Phát Thanh Hy Vọng đặc biệt đã phát thanh trong thời gian qua. Quý vị có thể nghe chương trình hàng tuần tại đây.

 

Internet browser của quý vị không có Flash Player. Xin download Flash Player để nghe các chương trình đặc biệt.
“His Greatest Christmas Gift” by Dick Innes – Hữu Đại chuyển ngữ

Nhiều năm trước đây, bác sĩ sản khoa Frederic Loomis phải đối diện với một thách thức lớn nhất trong đời ông. Một bệnh nhân của ông, một phụ nữ trẻ thật yếu đuối mảnh khảnh, đang mang thai đứa con đầu lòng. Ông đã cố tìm mọi cách để giúp cô vượt qua những khủng hoảng về tình cảm và tinh thần mà cô đang cố gắng một cách thật khó khăn để ổn định chúng.

Một tháng trước khi đứa bé được sanh ra, trong một cuộc xét nghiệm thường lệ, người ta khám phá ra là đứa bé nằm sai vị trí trong bụng mẹ. Thay vì chào đời với cái đầu ra trước, là cách ra đời an toàn nhất cho mọi hài nhi, thì đứa bé này sẽ đưa chân hay mông của nó ra trước. Điều nguy hiểm ở những trường hợp như thế này là dây nhau của bầu thai có thể bị chèn ép giữa đầu đứa bé và xương chậu của người mẹ khiến cho ống dẫn bé xíu cung cấp oxygen cho đứa bé sẽ bị tắc nghẽn và nó sẽ chết ngay chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi. Thời gian từng giây, từng phút là yếu tố chính quyết định việc sống còn của đứa trẻ trong trường hợp sinh đẻ như vậy.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Vào năm 1809, cả thế giới xôn xao vì Hoàng đế Napoleon của nước Pháp đã càn quét nước Áo. Máu đã chảy khắp nơi. Những hài nhi trên thế giới được sinh trong khoảng thời gian nầy không được quan tâm nhiều. Nhưng một số hài nhi đó lại trở thành những vĩ nhân của thế giới như William Gladstone là một chính khách tài ba nhất của nước Anh; Alfred Tennyson là nhà thơ của thế giới, thơ của ông viết về những đề tài muôn thuở: Tình yêu, Cuộc sống và Cái chết. Thế Vận Hội tại London năm 2012 đã chọn câu thơ của ông làm khẩu hiệu ‘Quyết phấn đấu, quyết kiếm tìm, quyết không bỏ cuộc’; và Olive Wendell Holmes thẩm phán tối cao pháp viện của nước Mỹ suốt 3 thập niên.

Tất cả những nhân vật tên tuổi nầy được sanh ra vào năm đó, không thể nào so sánh với Chúa Jesus là Cứu Chúa của nhân loại giáng sinh cách đây hơn 2000 năm. Ngày Chúa xuống đời đã chia đôi giòng lịch sử nhân loại, là mốc thời gian cho mọi triều đại, niên kỷ v.v… Thời gian trước Chúa Giáng Sinh (BC là chữ viết tắt Before Christ trong tiếng Anh) và thời gian Sau Chúa Giáng Sinh (AD là chữ viết tắt Ano Domini trong tiếng La tinh - có nghĩa là Năm Của Chúa Chúng Ta).

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có câu chuyện thật về một người vô gia cư đi lang thang ở đầu đường xó chợ tại một thành phố nọ. Ban ngày anh ngồi xin ăn những khách bộ hành, đêm về ngủ trong chiếc thùng carton dưới dạ cầu, sống nhờ vào lòng hảo tâm, bố thí của người khác. Dầu người 43 tuổi như trông như cụ già 80.

Một ngày có một chiếc xe limousine chạy chầm chậm dọc theo con đường, nơi có nhiều người vô gia cư sống. Chiếc xe dừng lại, một cụ già trong trang phục sang trọng bước ra, ông đến gặp nhóm người vô gia cư đang tụ tập tại đó, hỏi là họ có biết người nào mang tên nầy không? Một trong số người vô gia cư đó trả lời rằng: "Tôi biết y, y sống bên hè phố với chúng tôi suốt 25 năm, hiện y đang ở cách đây ba khu nhà". Cám ơn xong, ông cụ lên xe chạy đến đó, thấy một số người vô gia cư, kẻ nằm người ngồi dọc theo vỉa hè. Ông bước xuống xe, đến từng người hỏi thăm, sau cùng ông tìm được một trong bộ quần áo tả tơi hôi hám vì nhiều tuần không tắm.

NextPrevious

“Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-ên, nghĩa là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.” (Ma-thi-ơ 1:23)

Kính thưa quý thính giả,

Thiên Chúa dựng nên hai người đầu tiên là A-đam và Ê-va. Mối liên hệ mật thiết giữa A-đam, Ê-va và Thiên Chúa kéo dài được một thời gian, rồi sau đó đã bị gãy đổ một cách đớn đau. Quỷ vương, cũng là một tạo vật của Thiên Chúa, là một lực lượng thần linh, đầy kiêu ngạo, lắm mưu mô và nhiều tham vọng, lúc nào cũng muốn tiến chiếm quyền tối thượng của Thiên Chúa, đã ra sức dụ dỗ A-đam và Ê-va bất tuân Ngài. Quỷ vương, đã đội lốt con rắn trong vườn Ê-đen năm xưa, dùng món đòn xảo quyệt, hứa hẹn tri thức, khôn ngoan và ngôi vị vinh hiển ngang hàng với Thiên Chúa, để làm mềm lòng A-đam và Ê-va. Thủy tổ của loài người, trong giây phút yếu lòng, đã quyết định bất tuân Thiên Chúa để chạy theo những tham vọng giả dối của Quỷ Vương. Kinh Thánh định nghĩa thái độ hay hành động không vâng lời, có ý chống nghịch lại Thiên Chúa là tội lỗi.

Chính A-đam và Ê-va đã đem mầm mống tội lỗi vào trong nhân loại. Trong khi Thiên Chúa sáng tạo sự sống và xây dựng tình thân, thì tội lỗi dẫn đưa đến cái chết về thể xác, bẻ gãy mối quan hệ, đẩy con người xuống hàng tội nhân và buộc con người phải chịu sự phán xét của Đấng Tối Cao đúng như lời Kinh Thánh đã khẳng định: “Phận con người là phải chết một lần, rồi sau đó chịu phán xét.” (Hê-bơ-rơ 9:27).

Next

“Con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến,
Phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?”
(Thi Thiên 8:5)

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang bước vào mùa Giáng Sinh. Bạn đang có những cảm nghĩ gì khi nhắc đến hai chữ Giáng Sinh hay Noel? Bạn có những kỷ niệm vui buồn nào với mùa Giáng Sinh không?

Là một người Việt xa quê hương, hai chữ Giáng Sinh thường gợi nhớ trong tôi những ngày cuối năm, trời Sài gòn bỗng trở lạnh một đôi chút, để tôi có thể mặc chiếc áo len rất ít khi mặc trong năm, rồi bước ra đường, hòa cùng đoàn người đông đảo ngoài đường phố. Đêm Giáng Sinh ở Sài gòn năm xưa thường rất tấp nập, ồn ào và lúc nào cũng kẹt xe. Có những người đi nhà thờ dự lễ Giáng Sinh. Có nhiều người thích đi nghe ca đoàn nhà thờ trình bày những bài thánh ca Giáng Sinh thật du dương và thánh thoát. Có những người bị cuốn hút bởi những đèn đuốc, cây thông hay các trưng bày Giáng Sinh trước các sân nhà thờ hay các cửa tiệm lớn. Hình ảnh chuồng chiên, với máng cỏ, tượng ông Giô-sép, bà Ma-ri, Chúa Hài Đồng, thiên sứ, các gã chăn chiên đơn sơ và ba vua với lễ phục thật trang trọng, đầy màu sắc, hòa trong bài nhạc Giáng Sinh quen thuộc “Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời, Chúa sinh ra đời, nằm trong hang tối, nơi máng lừa” là những kỷ niệm thời niên thiếu của tôi về Giáng Sinh.

Christmas Day in the Morning – Pearl S. Buck – Tùng Tri phỏng dịch

Quốc chợt thức giấc và tỉnh ngủ hẳn luôn. Lúc đó là bốn giờ sáng, cái giờ mà cha Quốc vẫn thường đánh thức anh ấy dậy để phụ giúp ông trong việc vắt sữa. Thật lạ lùng, cái thói quen từ nhỏ vẫn cứ bám chặt trong cuộc đời của Quốc. Đã năm mươi năm trôi qua và cha của Quốc đã qua đời ba mươi năm rồi, vậy mà anh ấy vẫn thức giấc vào bốn giờ sáng. Quốc đã tập cho mình thói quen dỗ lại giấc ngủ, nhưng buổi sáng hôm nay, là buổi sáng Giáng Sinh, nên anh ấy cố tình không ráng ngủ thêm.

Quốc nằm hồi tưởng lại thời niên thiếu, là chuyện anh ấy vẫn thường làm trong những ngày này. Lúc đó, Quốc chỉ mới có mười lăm tuổi và còn sống dưới mái nhà trong nông trại với cha mẹ. Quốc thương cha lắm. Thực ra anh cũng không biết mình thương cha, cho đến một hôm, chỉ trước ngày lễ Giáng Sinh một vài ngày, khi Quốc nghe lỏm câu chuyện cha Quốc nói với mẹ của anh.

“Em à, anh thực không muốn kêu thằng Quốc dậy mỗi sáng. Nó lớn nhanh như thổi, nó cần giấc ngủ. Giá mà em thấy nó ngủ ngon như thế nào, lúc anh vô đánh thức nó dậy. Ước gì anh tự làm lấy một mình được.”

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một trong những câu Thánh Kinh đã gây ấn tượng cho người đọc và dẫn họ đến niềm tin vào Đấng Tạo Hóa là câu đầu tiên của sách Sáng Thế Ký: "Ban đầu Đức Chúa Trời sáng tạo trời đất." (Sáng Thế Ký 1:1) Câu Thánh Kinh nầy đã vén bức màn bí mật của sự sáng tạo, với lời lẽ diễn tả rất thâm thúy chưa từng có. Câu Thánh Kinh nầy cũng bày tỏ nguồn gốc của sự tạo dựng thế giới chúng ta đang sống, chứa đựng tất cả những gì về sự sáng tạo để rồi từ đó Đấng Tạo Hóa tiếp tục sự sáng tạo con người và muôn loài vận vật được Thánh Kinh ký thuật lại qua những câu và những chương kế tiếp.

Rất là thú vị khi thấy rằng Đức Chúa Trời bày tỏ cho chúng ta biết khởi nguyên của sự sự sáng tạo Ngài, là câu trả lời cho nan đề về ‘Sự nguyên thủy của vũ trụ’. Đây là nan đề đã gây ra nhiều cuộc tranh luận sôi nổi và sự bất đồng hơn bất cứ cuộc tranh luận nào khác! Câu Thánh Kinh nầy đẩy lui những giả thuyết của con người tìm cách nghĩ ra để lấn áp tiếng nói của Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa mình.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Khi xem truyền hình hay đọc báo, chúng ta nhận được những bản tin vui lẫn tin buồn, tin tốt lẫn tin xấu. Thường thì tin buồn nhiều hơn tin vui, tin xấu nhiều hơn tin tốt. Trong đời sống hàng ngày chúng ta mong sao có được những tin vui hơn là phải đón nhận những tin buồn. Có hai câu chuyện vui: Câu chuyện thứ nhất, có một quản lý cửa hàng quần áo báo tin cho chủ: “Thưa bà chủ tôi xin báo cho bà chủ một tin vui: Hôm qua, một chiếc áo da thú đắt tiền nhất, trị giá hàng ngàn đô đã được bán cho một vị khách và tôi cũng xin báo cho bà chủ một tin buồn: sáng nay người khách hàng đó đã đem trả lại cho tiệm chúng ta chiếc áo choàng ấy.” Câu chuyện thứ hai, có anh kia nói với bạn mình rằng "Tôi xin báo cho bạn một tin vui và một tin buồn: Tin vui là tôi đã quyết định lấy nàng ta làm vợ và tin buồn là đây là lần cuối cùng tôi được tự mình quyết định!"

NextPrevious

Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Ngay sau khi thủy tổ của loài người là A-đam và Ê-va bị sa ngã và phạm tội, Thiên Chúa đã lập tức phác họa chương trình cứu rỗi, khi Ngài tuyên bố với con rắn nham hiểm rằng: “Ta sẽ làm cho mầy và người nữ, dòng dõi mầy và dòng dõi người nữ thù nghịch nhau. Người ấy sẽ chà đạp đầu mầy, còn mầy sẽ cắn gót chân Người” (Sáng Thế Ký 3:15).

Thiên Chúa đã dấy lên dân tộc Israel và sắp đặt chương trình cứu chuộc cho cả nhân loại qua tuyển dân này. Trải qua nhiều thời đại, Ngài đã liên tiếp gởi các sứ giả và tiên tri đến với dân Israel, để loan báo về sự giáng sinh của Chúa Cứu Thế. Có hơn ba trăm lời dự ngôn về Chúa Giê-xu được ghi bằng tiếng Hê-bơ-rơ trong Kinh Thánh Cựu Ước. Bảy trăm năm mươi năm trước khi hài nhi Giê-xu hạ sinh, tiên tri Ê-sai đã báo trước: “Chính Chúa sẽ cho một dấu lạ: Này, một trinh nữ sẽ chịu thai, sinh một con trai” (Ê-sai 7:14) và tiên tri Mi-chê loan tin về nơi chốn giáng sinh cùng với gốc tích thượng thiên của Con Trời: “Hỡi Bết-lê-hem Ép-ra-ta, ngươi thật nhỏ trong các chi tộc của Giu-đa, nhưng từ nơi ngươi sẽ xuất hiện một Người… gốc tích Người từ thuở trước, từ những ngày xa xưa” (Mi-ca 5:2)


Next

Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Mười hai tháng bận rộn của một năm sắp qua đi, mùa Giáng Sinh lại về một lần nữa, mang đến cho chúng ta những cảm giác thật xao xuyến khó tả. Mùa Giáng Sinh với những cuộc họp mặt, bên cạnh người thân hay bè bạn, để trao nhau những nụ cười và mở những món quà giáng sinh gói trọn cả tấm lòng. Mùa Giáng Sinh với những bài thánh ca êm đềm, thánh thoát, đưa tâm hồn chúng ta rời xa những lao xao trong hiện tại, đem chúng ta trở về một miền trời xa vắng, tĩnh mịch của tiểu thôn Bết-lê-hem đêm nào. Mùa Giáng Sinh với đèn sao lấp lánh, với hình ảnh của chàng Giô-sép mộc mạc, nàng trinh nữ Ma-ri hiền hòa và hài nhi Giê-xu ngây thơ nằm trong máng cỏ, như muốn nhắc nhở cho chúng ta một sự kiện huyền diệu nhất trong dòng lịch sử nhân loại.


Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị,

Bình an là ước mơ của tất cả mọi người trên thế giới nầy, đặc biệt là người Việt chúng ta, đồng bào Việt Nam ta lúc nào cũng mong sao cho đời sống mình được an bình. Sự mơ ước nầy được thể hiện qua tên của các tỉnh thành từ bắc chí nam. Chằng hạn như:

Bắc Ninh, Bình Thuận, Hưng Yên,
Ninh Bình, Yên Bái, Phú Yên, Hòa Bình.
Long An, Bình Định, An Giang,
Nghệ An, Ninh Thuận, Bình Dương, Quảng Bình.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Trên báo chí, chúng ta thường thấy có nhiều tin vui lẫn tin buồn, tin tốt lẫn tin xấu. Thường thì chúng ta thích tin vui hơn là tin buồn, tin lành hơn là tin dữ. Nhưng khổ nỗi là hai bản tin trái nghịch thường đi đôi. Chẳng hạn có vài mẫu chuyện tôi xin kể hầu quý vị sau đây.

Câu chuyện thứ nhất: Trong một chuyến bay đêm, viên phi công nói với hành khách rằng: "Tôi xin loan báo cho quý hành khách hai bản tin: Tin vui và tin buồn. Tin vui là vì phi cơ chúng ta đi theo chiều gió, gió đằng sau thổi tới khiến phi cơ chúng ta đi nhanh hơn! Nhưng tiếc là tôi phải báo cho quý vị tin buồn là hệ thống la bàn của phi cơ bị hư nên chúng ta không biết là chiếc phi cơ nầy đang đi về đâu"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Chúng ta đang ở trong mùa Giáng Sinh, mùa kỷ niệm đêm Chúa Cứu Thế giáng trần. Cả thế giới vui mừng chào đón Nô-ên, họ mua sắm, ăn uống, vui chơi… nhưng có mấy ai biết rõ ý nghĩa đích thực của Lễ Giáng Sinh?

Để hiểu rõ Giáng Sinh là gì xin mời quý vị hãy trở về đêm Nô-ên đầu tiên, tại thành Bê-lem nơi Chúa giáng sinh, lúc các mục tử đang ở trong đồng nội Giu-đê, thức đêm canh giữ đàn cừu. “Thình lình, một thiên sứ của Chúa hiện ra, hào quang Chúa chói lòa khắp nơi. Họ vô cùng kinh hãi, nhưng thiên sứ liền trấn an: “Đừng sợ, vì nầy ta đến báo cho các anh một tin mừng. Tin này sẽ đem lại niềm vui lớn cho mọi người. Đêm nay, Chúa Cứu Thế, Đấng Cứu Tinh của nhân loại đã ra đời tại thành Đa-vít" (Lu-ca 2:10-11)

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Mùa kỷ niệm Giáng Sinh đang trở về với chúng ta một lần nữa. Giáng Sinh là một sự kiện lịch sử, đã thực sự xảy ra cách đây hơn 2000 năm, khi Thiên Chúa Ngôi Hai tình nguyện rời thiên đàng, giáng xuống trần gian, nhập thể làm người, hạ sinh trong một hài nhi mang tên Giê-xu.

Sự kiện Con Một của Thiên Chúa giáng trần, để trở nên một con người bằng xương bằng thịt, để trở nên một con người giống như bạn và tôi, là một sự huyền nhiệm lớn lao nhất, mà không một triết gia nào, không có nhà thông thái nào có thể thấu triệt trọn vẹn được.

Mùa Giáng Sinh đến rồi lại đi, rồi lại về một lần nữa, thế nhưng không một mùa Giáng Sinh nào trở nên thông lệ và quen thuộc cả; vì càng suy gẫm về sự kiện Giáng Sinh, chúng ta chỉ càng thấy lạ lùng và kinh ngạc trước tình yêu quá bao la của Đấng Tạo Hóa đang dành cho bạn và tôi.

Phỏng theo 'Witches Loaves' của O. Henry

Cô Martha sắp đến tuổi 40 mà vẫn sống độc thân. Cô làm chủ lò bánh mì nhỏ ở góc phố và cô tiếp xúc với nhiều khách hàng, một trong những khách hàng khiến cô chú ý nhất là người đàn ông độ tuổi trung niên, đeo kính, có bộ râu quai nón rậm được cắt tỉa gọn gàng. Ông ta nói tiếng Anh bằng giọng Đức rất nặng. Bộ veston cũ của ông hơi rộng, không được gọn cho lắm, có nhiều chỗ vá, nhưng ông vẫn lộ vẻ đạo mạo, với tác phong của người đàn ông đứng đắn. Lúc nào ông cũng đến mua hai ổ bánh mì cũ đã khô cứng từ tiệm của cô Martha. Bánh mì mới ra lò giá năm xu một ổ, còn bánh mì cũ thì hai ổ năm xu.

Một ngày kia Martha nhận thấy những vệt bột màu đỏ, màu nâu ở ngón tay của ông khách, cô khẳng định đây là một họa sĩ nghèo, nghèo hơn người nghèo bình thường! Rất có thể là ông phải sống ở đâu đó trên căn gác tồi tàn! Hàng ngày phải ăn những mẩu bánh mì khô cứng.

Phỏng theo 'Artaban's Gifts - A Story' của Henry Van Dyke

Thánh sử đã cho chúng ta biết thế nào Chúa Cứu Thế Jesus đã phải giáng sinh trong chuồng súc vật ở thành Bê-lem vì nhà quán không còn chỗ trống khi tất cả người Do Thái phải về quê quán đăng ký theo lệnh kiểm tra dân số của hoàng đế Sê-sa Au-gút-tơ. Sau khi Chúa Jesus giáng sinh, các nhà thông thái bên đông phương đã thấy ngôi sao lạ, họ liền tìm đến Ấu Chúa để tôn thờ. Dù đã được ngôi sao lạ dẫn đường, nhưng họ đã bị lạc đường. Thay vì tiếp tục theo dấu ngôi sao để đến nơi Chúa sinh là thành Bê-lem, họ đến thủ đô Jerusalem cách Bê-lem có 5 dặm, tiến vào hoàng cung của vua Hê-rốt, hỏi nhà vua rằng: "Tâu bệ hạ Đức Vua dân Do-thái mới sinh, hiện ở đâu? Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến thờ lạy Người." Nghe tin ấy, vua Hê-rốt bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem cũng xôn xao.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Trong mùa Giáng Sinh, chúng ta thường thấy hình ảnh của hang đá hay chuồng chiên, với hài nhi Giê-xu được đặt nằm trong máng cỏ. Có Ma-ri và Giô-sép ngắm nhìn hài nhi bên cạnh máng cỏ. Vây quanh cũng có các gã chăn chiên trong các bộ áo quần rách rưới lam lũ với những chiếc gậy đầu vòng trên tay, tương phản với ba nhà thông thái trong những y phục sang trọng rực rỡ, đang quỳ xuống để dâng lên hài nhi Giê-xu các món quà quý giá.

Địa danh “tiểu thôn Bết-lê-hem” thường được nhắc đến trong các bài thánh ca Giáng Sinh. Đây là nơi Chúa Cứu Thế Giê-xu giáng sinh.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang bước vào mùa Giáng Sinh. Không khí khắp nơi đang trở nên tấp nập và rộn ràng hẳn lên. Trên đường phố và các tiệm buôn có treo dòng chữ “Chúc Mừng Giáng Sinh” hay “Merry Christmas”. Có tiệm trưng bày cây thông Giáng Sinh, với dây đèn lấp lánh, bên cạnh các đồ trang trí thật đẹp mắt, có hình trái thông, hình hoa tuyết, có cả thiên thần mặc áo trắng tinh với đôi cánh trên hai vai, hình cây gậy đầu vòng của người chăn chiên và các chiếc vớ nhỏ xíu. Có nơi chưng ông già Nô-ên với bộ râu bạc trắng xóa, đội áo và mặc áo nỉ đỏ có viền lông trắng, mang nịt đen, đi đôi giày ống cao, trên vai mang một túi quà nặng trĩu. Người người bận rộn đi mua sắm, mua quà và mua thiệp Giáng Sinh để tặng nhau.

Bên cạnh các hình ảnh đẹp mắt của mùa Giáng Sinh, bạn và tôi cũng được nghe những từ ngữ quen thuộc đặc trưng vào mùa lễ hội lớn nhất này mà cả thế giới long trọng đón mừng. Những từ ngữ này là gì và chúng mang ý nghĩa gì?

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Báo Herald Sun, tại Melbourne, Úc Châu ngày 28 tháng 11 năm 2012 đăng tải một bản tin về cụ bà Betty Harris cô độc, sống ở Sydney, Úc châu rất giàu có nhưng không có con cái, qua đời năm 2009, để lại tài sản trị giá 12.5 triệu Úc Kim (khoảng 12.9 triệu Mỹ Kim) cho người hàng xóm, là người hàng ngày đem bánh mì, sữa và giúp bà những trong những công việc vặt trong nhà. Thật oái oăm thay cho bà Coralie Hart, là người cháu ruột của bà cụ, đáng lẽ được hưởng gia tài kết xù đó, lại chẳng nhận được một xu nào, theo quyết định của phiên tòa kéo dài 2 năm trời. Vào năm 2005, bà Betty Harris đã làm tờ di chúc để lại tất cả gia tài cho người cháu, nhưng sau đó bà Betty đã sửa di chúc lại, để gia sản cho người hàng xóm, nhưng không cho người cháu biết. Người cháu nầy cũng không biết rằng cô mình đã giận mình. Cụ bà Betty lúc còn sống đã than rằng: Thân nhân của cụ chỉ nghĩ đến tiền của bà mà thôi! Bà cụ cũng nói với những người sống gần bà rằng bà thà chết chớ không cho người cháu, bà cụ không muốn biết đến đứa cháu ruột và anh em cô cậu của bà. Bà mô tả họ là bọn người đáng khinh bỉ.