Christmas
Previous

“Chúng tôi đã thấy ngôi sao Ngài bên Đông phương nên tìm đến thờ phượng Ngài.” (Ma-thi-ơ 2:2)

Kính thưa quý thính giả,

Lời tiên tri hàng ngàn năm trước, Thiên Chúa Ngôi Hai sẽ giáng thế thành người, cứu nhân loại ra khỏi tội. Thiên sứ Gáp-ri-ên báo tin cho Ma-ri và Giô-sép. Trinh nữ Ma-ri mang thai do quyền phép nhiệm mầu. Tiểu thôn Bết-lê-hem, một đêm lắm khách trọ, không còn phòng trống trong lữ quán. Vua Thiên Đàng hạ sinh thật lặng lẽ nơi chuồng chiên nghèo hèn, mang hình hài trẻ sơ sinh, lấy máng cỏ làm nôi nằm. Hoàn cảnh, thời điểm, nhân vật, sự kiện thật lạ lùng, vượt quá sự suy nghĩ của con người, nhưng cũng là những chi tiết hoàn hảo trong một chương trình cứu rỗi hoàn hảo do chính tay Thiên Chúa hoạch định và thực hiện.

Ai là người được mời đến đầu tiên, được chứng kiến sự hạ sinh kỳ diệu của Vua Thiên Đàng? Ai được vinh dự ra mắt hài nhi Giê-xu trong đêm đầu tiên, khi Vua Trời đến viếng thăm thế giới do chính tay Ngài tạo ra? Phải chăng là các bậc hoàng đế, những lãnh tụ tôn giáo, các nhà tiên tri, các bậc học giả trí thức, những danh tướng, những nhân vật có thế lực? Không. Thật ngạc nhiên, những người được vinh dự ra mắt hài nhi Giê-xu trong đêm Người sinh ra, lại là những kẻ thấp kém nhất trong xã hội thời bấy giờ. Họ là những người lam lũ, cơ cực với công việc nặng nhọc, đầu tắt mặt tối, áo quần hôi hám, mặt mày lem luốc, tay chân sần sùi, lang thang, không cửa, không nhà, không tương lai, bị xã hội khinh bỉ và xa lánh. Họ là ai vậy và vì sao Thiên Chúa ban cho họ cái vinh dự to lớn được ra mắt hài nhi Giê-xu trong đêm Người sinh ra? Chúng ta hãy tìm câu trả lời qua những dòng ký thuật của sử gia Lu-ca sau đây:

NextPrevious

“Hãy đặt tên là Giê-xu vì Ngài sẽ cứu dân Ngài khỏi xiềng xích tội lỗi” (Ma-thi-ơ 1:21)

Quý thính giả thân mến,

Thiên Chúa đã lựa chọn trinh nữ Ma-ri trong trắng và chàng Giô-sép nhân từ để phó thác Con Độc Sanh của Ngài. Thiên Chúa đã lựa chọn hai người tuy đơn sơ, nhưng biết kính sợ và vâng lời Ngài, để từ đó, Chúa Cứu Thế giáng trần, cứu chuộc nhân loại ra khỏi hình phạt đời đời của tội lỗi. Thiên sứ Gáp-ri-ên đã được sai đi với trọng trách báo tin cho cho cả Ma-ri và Giô-sép. Nàng trinh nữ Ma-ri đã vâng theo ý muốn Thiên Chúa và đang mang thai do quyền năng mầu nhiệm của Đấng Tạo Hóa.

Trong lúc đó, hoàng đế Augustus ban chiếu chỉ, ra lệnh kiểm tra dân số trong khắp đế quốc La-mã, bắt buộc mọi người phải trở về quê quán để đăng tên vào sổ sách. Việc kiểm tra dân số nhằm mục đích xiết chặt hệ thống thuế khóa, hầu vơ vét thêm nhiều của cải tài nguyên trong các nước bị trị.

Chàng Giô-sép, thuộc dòng tộc vua Đa-vít, buộc phải rời làng Na-xa-rét là nơi chàng và Ma-ri đang sinh sống, để trở về quê quán của mình là thành Bết-lê-hem, cũng còn được gọi là thành Đa-vít. Lúc đó, Ma-ri sắp đến ngày sinh nở và Giô-sép cũng biết rằng chuyến hành trình trở về quê quán sẽ rất vất vả cho nàng, nhưng vì lo lắng cho Ma-ri và bào thai, nên Giô-sép không thể rời nàng nửa bước. Cả hai không còn lựa chọn nào khác, nhưng Giô-sép đã phải dắt dìu Ma-ri trong chuyến hành trình gian khổ với hơn một trăm cây số đường bộ trở về Bết-lê-hem.

Mục sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị & các bạn,

Vào giờ luận văn trong một lớp học ở thành phố kia, thầy giáo cho học trò mình làm luận với đề tài: "Hãy viết lên ước mơ của mình, những gì mình sẽ thực hiện sau nầy”. Tối hôm đó, một cậu học trò đã thức trắng đêm để viết một bài luận dài bảy trang giấy, trình bày ước mơ của mình. Cậu vẽ một trang trại nuôi ngựa rộng lớn cách chi tiết, thậm chí cậu còn vẽ ra một bảng thiết kế cho hơn 200 héc ta đất, vị trí đặt những khu nhà, chuồng ngựa và trường đua. Sáng hôm sau, cậu bé đem nộp bài cùng với tất cả niềm mơ ước, nhiệt tâm của mình cho thầy. Hai ngày sau, cậu nhận lại bài viết với số điểm dưới trung bình, lời phê ‘Không Đạt Yêu Cầu’ to tướng kèm dòng ghi chú "Gặp thầy sau giờ học". Cậu học trò không tin ở mắt mình, giấc mơ mình giống như tòa thủy tinh bị vỡ vụn tan nát. Đi đến gặp thầy giáo, cậu thưa: "Thưa thầy, sao bài viết của em bị chấm rớt?". Thầy giáo trả lời: "Bởi vì đó là một giấc mơ không thể thực hiện được đối với một cậu bé như trò. Trò không có tiền. Trò xuất thân từ gia đình không rõ nguồn gốc (dân di cư). Trò không có tiền bạc, vốn liếng. Việc sở hữu một trại ngựa đòi hỏi phải có thật nhiều tiền. Trò phải mua đất, mua ngựa giống... Trò không có cách nào làm được điều đó". Thầy giáo thêm vào: "Nếu trò viết lại bài này với ước mơ thực tế hơn một chút, tôi sẽ chấm điểm lại cho trò". Cậu bé trở về nhà và suy nghĩ rất lâu.

“Frightened Sparrows” – Alice Gray thuật lại – Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả,

Luồng gió lạnh thổi về vào một buổi sáng tháng mười hai, trong khi Tú, một cậu bé 9 tuổi, lặn lội trên những con đường ngoằn ngoèo cùng với cha, để tới thăm ông Tám, đang sống một mình trong một căn nhà gỗ nhỏ trên núi. Tú đã ngửi thấy mùi khói trong không khí, cái mùi khói từ ống khói lò sưởi nhà, nên cậu bé biết rằng mình chẳng còn cách nhà ông Tám bao xa nữa. Tú vội kéo hai cái vạt của chiếc mũ len thật chặt qua hai vành tai, mà trong tâm trí, đang thắc mắc không biết căn nhà gỗ nhỏ của ông Tám đang sống ẩn dật trên núi có gì khác lạ không. Những người trong làng nói thật nhiều về ông già kỳ dị sống biệt lập một mình trên núi và có người xầm xì về tính tình khác thường của ông Tám sau khi vợ ông qua đời. Sau khi bà Tám qua đời, chỉ một tháng sau khi hoàn tất việc chôn cất, ông Tám đã bán căn nhà của mình ở tỉnh lỵ, để lên sống ẩn dật trên núi từ đó. Hằng năm, ông chỉ xuống làng vỏn vẹn có hai lần để mua lương thực và các đồ nhu yếu mà thôi.

Khi cha con Tú tới khúc quanh để vào căn nhà gỗ, ông Tám đang đứng trước cửa hiên nhà, nhìn ra phía cha con Tú, như đang ngóng trông một người nào đó đến để làm bầu bạn. Tú hết sức ngạc nhiên khi thấy mặc dầu căn nhà gỗ nhỏ của ông Tám và cái nhà kho cần phải được sơn lại, nhưng mọi sự trong nhà thật là ngăn nắp và trật tự.

Christmas Day in the Morning – Pearl S. Buck – Tùng Tri phỏng dịch

Quốc chợt thức giấc và tỉnh ngủ hẳn luôn. Lúc đó là bốn giờ sáng, cái giờ mà cha Quốc vẫn thường đánh thức anh ấy dậy để phụ giúp ông trong việc vắt sữa. Thật lạ lùng, cái thói quen từ nhỏ vẫn cứ bám chặt trong cuộc đời của Quốc. Đã năm mươi năm trôi qua và cha của Quốc đã qua đời ba mươi năm rồi, vậy mà anh ấy vẫn thức giấc vào bốn giờ sáng. Quốc đã tập cho mình thói quen dỗ lại giấc ngủ, nhưng buổi sáng hôm nay, là buổi sáng Giáng Sinh, nên anh ấy cố tình không ráng ngủ thêm.

Quốc nằm hồi tưởng lại thời niên thiếu, là chuyện anh ấy vẫn thường làm trong những ngày này. Lúc đó, Quốc chỉ mới có mười lăm tuổi và còn sống dưới mái nhà trong nông trại với cha mẹ. Quốc thương cha lắm. Thực ra anh cũng không biết mình thương cha, cho đến một hôm, chỉ trước ngày lễ Giáng Sinh một vài ngày, khi Quốc nghe lỏm câu chuyện cha Quốc nói với mẹ của anh.

“Em à, anh thực không muốn kêu thằng Quốc dậy mỗi sáng. Nó lớn nhanh như thổi, nó cần giấc ngủ. Giá mà em thấy nó ngủ ngon như thế nào, lúc anh vô đánh thức nó dậy. Ước gì anh tự làm lấy một mình được.”