Mời quý vị nghe những chương trình Phát Thanh Hy Vọng đặc biệt đã phát thanh trong thời gian qua. Quý vị có thể nghe chương trình hàng tuần tại đây.

 

Internet browser của quý vị không có Flash Player. Xin download Flash Player để nghe các chương trình đặc biệt.
Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong những tuần vừa qua, chúng ta có dịp tìm hiểu một số bằng chứng lịch sử, ghi đậm dấu ấn sự kiện phục sinh của Chúa Cứu Thế Giê-xu.

Thánh sử có ký thuật lại, Chúa Cứu Thế Giê-xu, hay chính là Thiên Chúa Ngôi Hai trong thân xác con người, sau khi bị đóng đinh cho đến chết trên cây thập tự, đền nợ tội thay cho muôn người, Ngài đã bị chôn vào trong mộ đá. Chúa Cứu Thế đã không chết luôn, nhưng sau ba ngày, Ngài đã phục sinh sống lại và đi đến với rất nhiều người.

Sự kiện phục sinh của con người mang tên Giê-xu đã gây ra những chấn động dữ dội trong lịch sử. Những môn đệ của Chúa Cứu Thế Giê-xu, khi thấy Thầy mình bị người ta xử tử thật thê lương, rất sợ hãi và vô cùng hoang mang, nhưng sau khi tận mặt gặp lại Cứu Chúa phục sinh, đã trở lại tin tưởng trọn vẹn. Từ khiếp sợ và lẫn trốn, các môn đệ này đã trở nên vô cùng can đảm, công khai loan báo cho cả thế giới về tin vui phục sinh này, cho dù họ phải chịu hiểm nguy, bị bắt bớ, bị đòn roi, bị tra tấn và bị xử tử thật dã man.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chết là nỗi sợ hãi lớn nhất trong tất cả những nỗi sợ hãi của con người. Có ai trong chúng ta mà không sợ chết? Có ai trong chúng ta mà không khiếp sợ khi phải bước vào cõi đời đời kéo dài đến vô tận? Có ai trong quý vị và tôi không khỏi lo âu về số phận đời đời của mình sẽ ra sao sau cái chết?

Sở dĩ ai trong chúng ta cũng chết, vì tất cả mọi người đều phạm tội với Trời, đáng bị chết, theo như luật công bằng của Đấng Tạo Hóa, đã được bày tỏ rằng: “Ai phạm tội, kẻ ấy phải chết” (Ê-xê-chi-ên 18:4)

Bên cạnh luật công bằng bất di bất dịch, Kinh Thánh, và chỉ duy Kinh Thánh, cũng bày tỏ về lời hứa của Thượng Đế, đem con người từ cõi chết trở lại sự sống, như tiên tri Đa-ni-ên được cho thấy trước rằng: “Tất cả những người đã có tên ghi trong Sách Sự Sống đều sẽ được giải cứu. Nhiều kẻ ngủ trong bụi đất sẽ thức dậy, kẻ thì được sống đời đời, kẻ thì chịu tủi hổ, sỉ nhục đời đời” (Đa-ni-ên 12:1-2)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Có một người đã cố công tìm hiểu thật kỹ càng về các triết lý, các đạo giáo, để tìm Đấng có thể giải cứu con người ra khỏi tội lỗi và sự chết. Khi người ấy đọc Thánh Kinh để tìm hiểu về cuộc đời của Chúa Jesus, và những sử liệu của thế giới bên ngoài được chép trong thời kỳ Chúa có mặt trên trần gian nầy, ông ta đã tìm câu giải đáp cho đời sống. Ông dùng những hình ảnh sau đây để giải thích Chúa Jesus chính là Chúa Cứu Thế, Đấng từ trời đã giáng hạ, chết thế tội con loài người, sống lại từ cõi chết. Ngài chính là Đấng Sống, ban sự sống vĩnh cửu cho những ai tin nhận Ngài.

Có một người kia bị té xuống hố, anh ta cố leo lên nhưng không tài nào vượt thoát khỏi hố sâu đó được. Anh kêu lên rằng: "Có ai ở trên đó không? Xin làm ơn cứu tôi!" Ngay lúc đó, có một người lớn tuổi đầy kinh nghiệm trong cuộc sống đi ngang qua, nghe tiếng kêu cứu, người dừng lại, nhìn xuống hố, lòng thấy cảm thương cho nạn nhân dưới đó: "Thật là tội nghiệp! Nếu anh cẩn thận bước đi thì đâu đến nỗi phải bị té xuống cái hố sâu thẳm như thế nầy!" Nói xong, người đó bỏ đi.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Người Á-rập có câu chuyện minh họa về thần chết như sau: Một ngày kia thần chết cỡi lạc đà đen, mỗi khi lạc đà nầy dừng lại và quỳ xuống trước cửa nhà nào thì gây tang tóc cho nhà đó. Nó không phân biệt hoàng cung hay mái nhà lá, nhà ngói sang trọng hay túp lều ọp ẹp tồi tàn. Một khi nó ngừng tại cửa nhà nào thì không có bác sĩ hay một quyền uy nào có thể đuổi nó đi được.

Hai ngàn năm trước thần chết đã dừng chân tại ngọn đồi Sọ, dưới chân cây thập tự, tại ngoại thành Jerusalem xứ Do Thái, thần chết đã cất đi mạng sống một Đấng tên là Jesus người Na-xa-rét cùng với hai tên cướp bị hành hình bên cạnh Ngài. Nhưng đến ngày thứ ba, Chúa Jesus đã sống lại, thần chết đã bị đánh hạ.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có bao giờ quý vị mắc phải một lỗi lầm nào đó, mà nó như một gánh nặng quý vị luôn phải mang? Như câu chuyện về một người mẹ trước khi đi chợ đã căn dặn hai anh em trong tuổi thiếu niên rằng ‘Đừng bao giờ đụng đến ổ bánh kem để trong tủ lạnh’. Nhưng đến trưa, mẹ cậu vẫn chưa về. Cậu mở cửa tủ lạnh, thấy bánh kem hấp dẫn quá! Thoạt đầu cậu chỉ lấy ngón tay quẹt một chút bánh bỏ vào miệng cho đã thèm. Nhưng sau đó, cậu lấy luôn phần bánh bên trong khiến bánh kem bị khuyết một góc. Vừa lúc đó mẹ cậu trở về, bà mở cửa tủ lạnh ra thấy chiếc bánh kem không còn nguyên vẹn. Bà la: "Đứa nào cả gan ăn bánh kem? Đây là bánh cưới cho tiệc cưới tối nay!"

Tùng Tri

Previous Kính thưa quý thính giả,

Cách đây hơn 2000 năm, Thượng Đế đã sai Con Một của Ngài giáng trần, trong một con người mang tên Giê-xu. Sứ mạng chính của Chúa Cứu Thế Giê-xu khi đến trần gian này là, chết thay cho tội lỗi của muôn người, trong đó có quý vị và tôi. Sau khi bị chết treo thật đau thương trên cây thập tự, lãnh món nợ tội thế cho nhân loại, Chúa Cứu Thế bị đặt vào mộ đá. Thánh sử cũng ký thuật tiếp, sau ba ngày thì Chúa Cứu Thế Giê-xu đã phục sinh, đã sống lại từ cõi chết và đi đến với rất nhiều người, trước khi Ngài từ giã họ để trở về trời.

Sự chết và sự sống lại của Chúa Giê-xu là nền tảng của niềm tin của những ai tin nhận Ngài.

Vì tất cả chúng ta đều phạm tội với Đấng Tạo Hóa, đáng phải bị chết trong nơi đau khổ đời đời. Dầu biết vậy, chúng ta không ai mà tránh sao cho khỏi phạm tội, vì bản chất ưa phạm tội, đã ăn sâu trong suy nghĩ và thể hiện trong muôn vàn hành vi của chúng ta.

Previous

Kính thưa quý thính giả,

Easter CD coverDầu theo tiêu chuẩn của tôn giáo hay của thế tục, thì mọi người phải công nhận rằng Chúa Giê-xu là nhân vật có ảnh hưởng lớn nhất trên cả thế giới này. Thời điểm Chúa Giê-xu giáng sinh đã được các nhà sử học làm một định mốc để chia đôi dòng lịch sử nhân loại. Không ai thắc mắc rằng Chúa Giê-xu có thật hay không, tuy vậy một số học giả nghi ngờ sự kiện Chúa Giê-xu phục sinh, hay nói một cách khác, họ không tin Chúa Giê-xu đã sống lại từ cõi chết. Những kẻ hoài nghi lý luận rằng sự phục sinh của Chúa Giê-xu chỉ là một câu chuyện hão huyền, do các môn đệ của Chúa thêu dệt nên, để giải tỏa niềm thất vọng và che dấu sự sĩ nhục của họ, khi những môn đệ thấy Cứu Chúa của mình bị lính La-mã xử tử nhục nhã trên cây thập tự.


Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị,

Gia đình kia có hai con trai nhỏ đã nhiều lần phạm lỗi, dầu được cha đã nhiều lần cảnh cáo, nhưng hai em vẫn ngoan cố, tiếp tục tái phạm. Đến một đêm kia, người cha quyết định hành phạt hai em. Lòng cha vô cùng đớn đau khi phải trừng phạt hai con yêu quý của mình. Ông bảo chúng vào phòng, rút sợi dây nịt lưng ra, quỳ cạnh giường của con. Ông nói: "Bobby, Bettie đã nhiều lần ba đã cảnh cáo hai con là không được cãi lời ba, không được làm những điều ba ngăn cấm! Nhưng hai con vẫn không chịu nghe, tiếp tục vi phạm. Tội hai con nặng lắm đáng bị hành phạt. Giờ đây hai con hãy nhận hình phạt nầy! Hãy cầm sợi dây nịt nầy quất vào lưng ba, mỗi đứa quất 10 roi, mà phải quất cho thật mạnh!"

Next

Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang bước vào những ngày chuẩn bị Lễ Phục Sinh. Trong ngày thứ sáu tức là 3 ngày trước lễ Phục Sinh, nhiều quốc gia và dân tộc khắp nơi trên thế giới, trong đó có Úc Đại Lợi, sẽ trang trọng tổ chức Lễ Thương Khó, kỷ niệm một con người mang tên Giê-xu, hơn 2000 năm trước, đã bị hành hình và chết treo. Trong tiếng Anh, người ta trang trọng gọi ngày thứ sáu kỷ niệm này là Good Friday, hay trong tiếng Việt có nghĩa là “Ngày Thứ Sáu Tốt Lành”. Có điều gì tốt lành khi một người bị hành hình cho đến chết? Con người mang tên Giê-xu, một thợ mộc xứ Do-thái, bị nhà cầm quyền thời đó lên án như một người nổi loạn nguy hiểm nhất. Giê-xu đã bị xử tử trong một cái chết cực kỳ thê lương và nhục nhã. Người đã bị đánh đập dã man, bị đóng đinh trên cây thập tự, chịu đựng bao đau đớn cho đến khi kiệt sức tàn hơi mà chết. Có điều gì đáng quý trong cái chết đau thương này, mà nhân loại vẫn ngày nay vẫn tưởng niệm Người và trang trọng gọi ngày thứ sáu đau buồn này là Good Friday - Ngày Thứ Sáu Tốt Lành? Con người Giê-xu này là ai vậy? Cái chết đau thương của Người có quan hệ gì đến quý vị và tôi không?


NextPrevious

Phát Thanh Hy Vọng

Khuôn mặt Chúa Giê-xu trở nên nhợt nhạt khi Người và các môn đệ tiến vào khu vườn quen thuộc Ghết-sê-ma-nê, nơi họ thường quây quần bên nhau để cùng cầu nguyện. Cũng trong khu vườn này, mười hai môn đệ thường thấy Người với dáng đứng thẳng, mặt Người hướng về Thiên Đàng, hai cánh tay Người dang rộng trong tư thế cầu nguyện của người Do-thái.

Người ra dấu cho các môn đệ dừng lại và căn dặn “Các con hãy ngồi đây và cầu nguyện, để khỏi bị cám dỗ”. Rồi Người ra dấu cho Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng đi theo Người, tiến sâu vào khu vườn. Tâm hồn Người bỗng thấy đau buồn, sầu não vô cùng. Người nói với ba người bạn thân tín, mà như đang nức nở: “Linh hồn Ta… buồn rầu tột độ!” Mỗi lần nói, là Người đang nhìn sâu vào trong đôi mắt của từng người, mà như muốn bật khóc “Linh hồn Ta…đau đớn muôn phần, các con có biết chăng?”. Ba người bạn thân thiết, chẳng hề hay biết, Người đang sắp phải đối diện với một cái chết cực kỳ thê lương. Mà chết là sứ mạng của Người, khi phải lìa bỏ Thiên đàng, để đến thế gian này. Nhưng Người chẳng nhận được một lời chia sẻ hay ủi an. Người căn dặn tiếp “Các con ở đây, hãy thức canh với Ta”.

Khuôn mặt Người trở nên như xám tro, mặc dầu Người đang tắm mình trong ánh trăng vàng ban đêm trong khu vườn. Người quay gót, cất bước chậm chạp, như đang cố gắng thật nhiều để vượt qua một chướng ngại vật vô hình, mới rời xa được ba người bạn thân một quãng khá xa. Dường như Người đã tới nơi mình đã định, Người không còn đứng để cầu nguyện, nhưng Người bỗng nhiên sụp mình trên hai đầu gối, như có ai đang đánh cho Người ngã xuống. Người sấp mặt xuống đất, kêu rên thật đau thương “Cha ơi, Cha ơi!” Cả thân Người rung lên vì những xúc cảm cực kỳ đau thương từ đáy tâm hồn. Người cất tiếng kêu lên một lần nữa “Cha ơi, Cha ơi, nếu có thể được, xin cho Con khỏi uống chén này”. Rồi Người nói tiếp “…nhưng xin theo ý Cha, chứ không theo ý Con!”.


Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Sự chết là kẻ thù lớn nhất của tất cả nhân loại, của mỗi cá nhân chúng ta.

Chẳng có ai, dù khôn ngoan đến đâu, có thể qua mặt hay gạt gẫm được cái chết. Chẳng có ai, dù giàu có đến mấy, có thể mua chuộc quyền tự do thoát được cái chết. Chẳng có ai, dù thế lực đến mấy, có thể chế ngự hay đẩy lùi được sự chung kết của cuộc đời mình. Chẳng có ai, dù tu thân tích đức đến mấy, có thể thay đổi số phận phải chết để trở thành “trường sanh bất tử” được.

Mộ phần dường như luôn luôn giữ phần thắng, kéo hết tất cả mọi người xuống với nó. Sớm muộn gì, mọi người đều phải chết, ai cũng phải trở về với cát bụi mà thôi.

Cái chết lạnh lùng và ngang nhiên, không chỉ tìm đến với mọi người, nhưng cũng tìm đến với mọi vật. Súc vật, cây cối rồi cũng chết. Nhiều khi cả một loài sống bị chết, cả một loài sống hoàn toàn bị tuyệt chủng và không bao giờ còn tìm lại được.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Huyết hay máu là dung dịch kỳ lạ và bí ẩn nhất.

Một đứa bé có thể nhìn thấy cảnh người ta mổ một con bò trong lò thịt, máu chảy thành dòng, nhưng vẫn không thấy nao núng; nhưng cũng đứa bé đó khi đã đến tuổi trưởng thành, khi nhìn cảnh máu tuôn tương tự, có thể ghê sợ đến độ ngất xỉu.

Khán giả trong một trận đấu quyền anh, vỗ tay la hét càng thêm lớn, khi thấy võ sĩ mình cổ vũ đang bồi đối phương tới tấp, máu me tuôn đổ. Nhưng cũng có rất nhiều người không bao giờ dám tới lui nơi chốn võ đài hay đấu trường; cũng như không thể giấu được lòng thương xót cảm thông khi thấy một người đang bị thương đến độ phải đổ máu.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Vào một ngày kia, Mục sư A J Gordon gặp một cậu bé đi ngang qua nhà thờ tại thành phố Boston Hoa kỳ, là nơi ông quản nhiệm. Cậu cầm một chiếc lồng chim rỉ sét, bên trong có vài con chim, đang vỗ cánh, cố sức thoát ra ngoài. Ông hỏi cậu bé: "Con bắt những con chim này ở đâu?" Cậu trả lời: "Con giăng bẫy bắt chúng trong rừng". Ông hỏi tiếp: "Con sẽ làm gì với những con chim nầy?" Cậu ta trả lời: "Con đem về làm trò chơi, sau đó hổng chừng con sẽ dùng chúng làm thức ăn cho con mèo già của con ở nhà. Đến đây Mục sư Gordon xin mua lại những con chim nầy. Cậu bé nói: "Thưa ông, con nghĩ là ông không cần những con chim nầy đâu, vì chúng là những chim rừng già nua cằn cỗi, hót chẳng hay". Mục sư nói: "Ta trả $20 đô-la cho bầy chim và cái lồng". Cậu nói: "Giá thấp quá! Con phải vất vả lắm mới có được chúng! Nhưng được rồi! Con bằng lòng bán cho ông." Trao đổi xong, cậu đi về nhà vui mừng với những đồng tiền sáng ngời trên tay. Mục sư đem bầy chim vào phía sau nhà thờ, bỏ chúng vào trong chiếc lồng gà, cho chúng ăn uống đầy đủ, rồi thả chúng ra. Bầy chim vui mừng tung cánh bay lên bầu trời xanh.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Các lễ hội truyền thống của dân tộc này đã có hơn cả ngàn năm trước khi Chúa Cứu Thế giáng sinh. Nhưng thật kỳ diệu thay, các chi tiết và cách thức của từng dịp lễ, lại trùng hợp với các chi tiết trong đời sống và sứ mạng của Chúa Cứu Thế Giê-xu, là Đấng đã giáng sinh làm người cách nay hơn 2000 năm, để cứu chuộc loài người ra khỏi bản án phạt đời đời vì tội lỗi.

Trong tuần trước, chúng ta đã có dịp tìm hiểu qua về Lễ Vượt Qua.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Những lễ hội này đã có với họ trước khi Chúa Cứu Thế của nhân loại giáng sinh làm người cách đây hơn 2000 năm; nhưng thật kỳ diệu thay, tất cả những lễ hội của người Do-thái, với cách thức của từng dịp lễ, dường như là những lời loan báo của Đấng Tạo Hóa gởi đến cho toàn nhân loại, với chi tiết rõ ràng và chính xác, về sự ra đời của Chúa Cứu Thế và về sứ mạng của Ngài để cứu chuộc loài người ra khỏi bản án phạt đời đời do tội lỗi gây nên. Một trong những lễ hội đó là Lễ Vượt Qua.

Lễ Vượt Qua kỷ niệm sự kiện Thiên Chúa đã giải thoát tuyển dân của Ngài ra khỏi ách nô lệ cùng khổ tại Ai-cập.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Đấng Tạo Hóa dựng nên con người cho các mối quan hệ; đầu tiên là mối liên hệ giữa con người với Ngài và sau đó là mối quan hệ giữa con người với nhau.

Kinh Thánh, là lời của Thiên Chúa ban cho con người, có ghi chép thật nhiều các luật lệ và điều răn; tất cả không ngoài mục đích nào khác, nhưng chỉ để hướng dẫn loài người biết cách xây đắp mối quan hệ tốt đẹp với Đấng tạo dựng ra mình, cũng như xây đắp mối quan hệ yêu thương với những người chung quanh mình.

Đấng Tạo Hóa sử dụng hình ảnh của những mối quan hệ giữa con người với nhau để minh họa về mối quan hệ mà Ngài khát khao muốn được xây dựng với mỗi chúng ta, là tạo vật dấu yêu nhất của Ngài.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Ai trong chúng ta mà không từng nghe đến những câu ca dao chứa chan tình cảm, như là:

“Thuyền về có nhớ bến chăng?
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền”

hay những vầng thơ lãng mạn trữ tình, thí dụ như:

“Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Nhìn lại hàng cau, nắng mới lên”.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Những lễ hội này là những sinh hoạt truyền thống rất lâu đời của họ, có mặt khoảng 1500 năm trước khi Chúa Cứu Thế giáng sinh. Nhưng thật lạ là những lễ hội quan trọng nhất của tuyển dân này, dường như chỉ để báo trước, với chi tiết thật rõ ràng chính xác, về đời sống và sứ mạng của Chúa Cứu Thế Giê-xu, là Đấng đã giáng sinh làm người cách đây hơn 2000 năm, để cứu chuộc nhân loại ra khỏi bản án phạt do tội lỗi gây nên.

Trong hai tuần qua, chúng ta đã có dịp tìm hiểu về Lễ Vượt QuaLễ Bánh Không Men.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Vào khoảng độ ba mươi tuổi, Chúa Giê-xu bắt đầu xuất hiện trước công chúng, đi nhiều nơi để loan báo về chương trình cứu chuộc nhân loại mà Thiên Chúa đã giao phó cho Ngài.

Phi-e-rơ, còn được gọi là Si-môn, vốn làm nghề đánh cá, là một trong bốn môn đệ đầu tiên của Chúa Giê-xu.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Chúa Giê-xu và Phi-e-rơ được đánh dấu bằng một kỷ niệm thật khó quên: Đó là sau một đêm ông và các bạn chài đánh cá thật nhọc nhằn mà không bắt được gì, thì Chúa Giê-xu đã hướng dẫn họ thả lưới một lần nữa. Miễn cưỡng nghe lời, nhưng kinh ngạc thay, lần này họ bắt được nhiều cá đến nỗi lưới sắp rách, cá chất đầy hai thuyền mà không hết, thuyền khẳm đến nỗi gần chìm.