Next

Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Nước Úc đang vào thu. Những giọt mưa thu đầu mùa có đem một ít tươi mát dễ chịu, nhưng nỗi kinh hoàng về mùa hè nóng bức vừa qua vẫn còn in đậm trong tâm trí của người dân, nhất là tại Victoria, nơi đã xảy ra trận cháy rừng kinh hoàng nhất trong lịch sử của tiểu bang này.

Ba năm hạn hán kéo dài, đất đai nứt nẻ, cây rừng khô cằn, sông rạch dần dần biến mất, hồ chứa nước xuống thật thấp, phơi bày đáy hồ đầy sỏi đá. Mùa hè năm 2009 tại tiểu bang Victoria, Úc Đại Lợi, với luồng gió nóng tưởng chừng như bất tận, đã đẩy cột thủy ngân vượt trên 44°C (111.2°F) trong năm ngày liên tiếp, để rồi qua ngày thứ bảy lịch sử, ngày 7 tháng hai năm 2009, mà người dân Úc gọi là “The Black Saturday” hay “Ngày Thứ Bảy Đen”, khi nhiệt độ lên cao đến mức kỷ lục 46.4°C (115.52°F) lại thêm gió mạnh, cộng với một số hành động phá hoại, đã khiến bộc phát ra trận cháy rừng dữ dội, lan tràn khắp miền quê của tiểu bang này, trong hơn bốn tuần lễ.

Cơn bão lửa đi qua đã thiêu rụi gần nửa triệu héc-ta rừng, đốt cháy khoảng gần 2000 ngôi nhà, làm thiệt hại hàng ngàn ngôi nhà khác, đẩy khoảng 7500 cư dân vào cảnh vô gia cư. Một số thị trấn xinh đẹp và nên thơ của tiểu bang Victoria giờ đây chỉ còn trong ký ức. Cơn bão lửa quá dữ dội, vượt quá dự tính của nhiều người, đã cướp đi sinh mạng của khoảng 210 người. Sự thiệt hại về tài sản, của cải thật nhiều, nhưng cũng không sao sánh nỗi với niềm đau trước cảnh tang tóc chia lìa của nhiều gia đình. Nước Úc đã dừng lại mọi sinh hoạt, để cùng nhau tưởng đến nhớ các nạn nhân của trận bão lửa, trong buổi lễ tưởng niệm long trọng, được tổ chức vào ngày Chúa Nhật 22 tháng hai năm 2009 tại Melbourne, thủ phủ của tiểu bang Victoria.


Tóm lược “The Case For Easter” của Lee Strobel – Tùng Tri chuyển ngữ

Kính thưa quý thính giả,

Chỉ còn hai tuần nữa là thế giới bước vào Lễ Phục Sinh. Ngày lễ thật đặc biệt này bắt đầu từ ngày thứ sáu Good Friday, kỷ niệm sự khổ nạn mà Chúa Cứu Thế Giê-xu đã gánh chịu trên cây thập tự cách đây khoảng 2000 năm. Ngày lễ được tiếp tục qua đến ngày Chúa nhật sau đó, còn được gọi là Chúa Nhật Phục Sinh, nhắc nhở sự sống lại của Chúa Giê-xu, sau khi Ngài đã bị hành hình cho đến chết và được đặt trong mộ đá được ba ngày.

Mọi người đã phạm tội với Thiên Chúa và đáng tội chết, nhưng vì tình yêu lớn lao, Thiên Chúa Ngôi Hai đã tự nguyện giáng trần, trở nên con người mang tên Giê-xu, để rồi đứng thế vào chỗ của chúng ta, lãnh trọn món nợ tội trên cây thập tự. Thiên Chúa đã hài lòng với của lễ chuộc tội hoàn hảo qua cái chết đau thương của Con Một của Ngài, nên đã khiến Chúa Giê-xu sống lại từ cõi chết, sau ba ngày sau khi được đặt trong mộ đá.

Previous

span class="author">Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Sự phục sinh, hay sự sống lại của Chúa Giê-xu là trọng tâm của niềm tin Cơ-đốc giáo. Sự sống lại của Chúa Cứu Thế Giê-xu là nền tảng duy nhất của niềm tin Cơ-đốc; hay nói một cách đơn giản, nếu Chúa Giê-xu không thực sự sống lại, thì niềm tin vào Ngài trở nên trống rỗng và vô ích. Nếu Chúa Giê-xu không phục sinh, thì niềm hy vọng vào một thiên đàng vĩnh cửu cho những người tin vào Ngài, chỉ là một ảo ảnh, không hơn, không kém. Nếu sau khi bị xử tử trên thập tự, bị chôn trong mồ, sau ba ngày, nếu Chúa Giê-xu không sống lại, thì những người tin Ngài, cũng tiếp tục khiếp sợ, bị đọa đày dưới ách tội lỗi và cũng sẽ vĩnh viễn hư vong.

Do vậy, niềm tin vào Chúa Cứu Thế Giê-xu, sẽ đứng vững hay sụp đổ, hoàn toàn phụ thuộc vào sự thật là Chúa Giê-xu có thực sự sống lại hay không.

Trải qua gần hai ngàn năm, có bao nhiêu người tin vào những lời tường thuật trong Kinh Thánh về sự kiện Chúa Giê-xu phục sinh, nhưng cũng không ít người nghi ngờ, tìm cách phủ quyết. Thật kỳ diệu thay, khi những người này càng cố công lý luận, càng soi tìm dấu vết, thì càng bị thuyết phục về sự kiện phục sinh của Chúa Giê-xu.

Một lý thuyết cho rằng Chúa Giê-xu đã giả chết, hay chỉ bị ngất xỉu trên cây thập tự và sau khi bị đặt trong mồ đá ba ngày, nhờ hơi lạnh mà Ngài đã phục hồi và tỉnh lại. Kinh Thánh ghi lại, trước khi bị đóng đinh và treo trên cây thập tự, Chúa Giê-xu đã bị tra tấn dã man bằng đòn roi. Những roi da của La-mã thời đó, đầu roi có neo sắt nhọn, tước lấy da thịt. Đã vậy, Ngài phải gánh lê cây thập tự ra pháp trường, giữa đường bị đuối sức, không còn vác nỗi, nên bọn lính đã sai một người tên Si-môn vác thế. Các tài liệu sử học cho biết nhiều tử tội thời La-mã, đã chết vì bị tra tấn dã man và kiệt sức, trước khi bị đóng đinh trên thập tự. Làm sao Chúa Giê-xu có thể giả chết khi có hàng trăm người chứng kiến cảnh Ngài bị đóng đinh? Làm sao Ngài còn sống nổi khi chính viên sĩ quan La-mã chịu trách nhiệm xử tử Ngài, đã phối kiểm trước khi trao xác Ngài cho Giô-sép để đem đi chôn? Mà cứ cho là Ngài chỉ có ngất xỉu rồi tỉnh lại, sức lực đâu mà Ngài có thể xô được hòn đá chận cửa mộ nặng khoảng hai tấn? Làm sao Ngài có thể ung dung đi ra trước sự canh gác cẩn mật của toán lính canh La-mã lành nghề?


NextPrevious

Phát Thanh Hy Vọng

Chúa Giê-xu đã bị xử tử trên cây thập tự trong ngày thứ Sáu vừa qua. Trong buổi chiều tối của ngày thứ Sáu thê lương đó, Giô-sép, người quê ở A-ri-ma-thê, là một nhân viên uy tín trong Hội Đồng Quốc Gia Do-thái, nhưng cũng là người có thiện cảm với Chúa Giê-xu, đã bạo dạn xin quan tổng trấn Phi-lát cho lãnh xác Ngài để chôn. Vì đa nghi và cẩn trọng, quan tổng trấn Phi-lát đã ra lệnh cho viên đại đội trưởng, người chịu trách nhiệm xử tử Chúa Giê-xu, phải phối kiểm trước khi trao xác Ngài cho Giô-sép. Khi viên sĩ quan xác nhận Chúa Giê-xu đã tắt hơi, tổng trấn Phi-lát cho Giô-sép được lãnh xác Ngài. Giô-sép mua một cây vải gai, gỡ xác Chúa Giê-xu xuống khâm liệm, chôn trong huyệt đá đục bên sườn núi, rồi lăn một tảng đá lớn chặn trước cửa mộ.

Các vị lãnh đạo Do-thái giáo lấy làm hài lòng vì bản án tử hình Chúa Giê-xu đã được thực hiện mỹ mãn và giờ đây con người Giê-xu đã bị chôn trong mộ. Trật tự xã hội đã được vãn hồi. Tuy vậy, các vị lãnh đạo Do-thái giáo vẫn chưa thật sự yên tâm, vì họ có nhớ lời Chúa Giê-xu khi còn sống, đã nói với họ rằng “Sau ba ngày tôi sẽ sống lại”. Để đề phòng những sự bất trắc, các vị lãnh đạo tôn giáo xin quan tổng trấn ra lệnh canh gác mộ Giê-xu thật nghiêm nhặt suốt ba ngày, để đề phòng các đồ đệ đánh cắp xác, rồi phao tin đồn rằng Ngài đã sống lại. Quan tổng trấn Phi-lát chấp thuận, ra lệnh niêm phong tảng đá chận cửa mộ Giê-xu và đặt lính canh gác ngôi mộ thật cẩn mật, ngày cũng như đêm.


Mục Sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Cách thành phố Los Angeles 200 dặm về phía bắc, có một vùng đất khô cằn với sức nóng nung người, một nơi được gọi là ‘Thung Lũng Chết’. Đây là phần đất thấp nhất của tiểu bang California, thấp dưới mặt biển khoảng 90 thước, một nơi nóng nhất nước Mỹ, nhiệt độ đo được 55°C (134°F). Vì quá nóng cho nên bao nhiêu dòng nước từ những cơn mưa chảy xuống đều bị khô cạn. Đây cũng là nơi hạn hán, vì trời ít khi mưa.

Nhưng trong những năm gần đây, có một hiện tượng lạ xảy ra, có nhiều trận mưa trút xuống ào ào liên tiếp 19 ngày trên vùng thung lũng nóng cháy nầy khiến cho bao loại cỏ cây đâm chồi nứt lộc, biến thung lũng chết nầy trở thành một vùng đất sống, một nơi xanh tươi tràn đầy sức sống.

Kính thưa quý vị,

Sức sống Chúa Phục Sinh biến cuộc đời nóng cháy khô cằn như sa mạc của chúng ta trở thành một ốc đảo xanh tươi với những dòng suối mát, những bông hoa trổ mùi hương, những quả nho chín mọng ngon ngọt. Chúa đã biến cảnh đau thương đầy nước mắt của cuộc đời tăm tối chúng ta thành bình minh tràn đầy hy vọng và niềm vui. Vì Đấng Cứu Chuộc ta đã sống, Ngài đã đắc thắng tử thần, ban lại sức sống mới cho những ai thuộc về Ngài.

Thánh sử ký thuật trong buổi sáng Phục Sinh, các môn đệ Chúa trốn hết vì khiếp sợ chính quyền La mã, chỉ quý bà quý cô vì lòng yêu Chúa, không sợ bạo quyền, không chùn bước trước mọi trở ngại đã đến xức xác Chúa. Họ không ngờ Chúa của họ đã sống lại, họ thấy hòn đá lấp cửa mộ đã lăn qua một bên, họ vội vả chạy tìm hai môn đệ thân tín của Chúa và báo tin rằng: Người ta đã dời thi hài Chúa khỏi mộ, không biết để tại đâu?" Hai môn đệ nầy liền chạy đến mộ, kẻ tới trước người đến sau. Người thứ nhất đến trước, thấy vải liệm nhưng không dám vào. Người đến sau bước vào xem xét thấy vải liệm còn đó, tấm khăn trùm đầu thì cuốn lại được để qua một bên, không nằm chung với vải liệm. Lúc bấy giờ môn đệ ấy mới tin rằng lời báo của các phụ nữ đó là đúng. Vì đến lúc đó họ chưa hiểu lời Thánh Kinh nói trước rằng "Chúa Sẽ Sống Lại". Hai môn đệ ấy trở về nhà. Rồi đến tối hôm đó, các môn đệ họp mặt với nhau trong phòng kín, vì sợ người Do Thái. Thình lình Chúa Jesus đứng giữa phòng chào mừng họ rằng: "Bình An cho các con".

Mục Sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Vào buổi chiều kia nhiều năm về trước tại một thành phố nhỏ bên Anh Quốc, thầy của cậu con trai 14 tuổi đến nhà, hỏi cha cậu vì sao cậu đã vắng trường suốt ba ngày rồi. Sau khi tiễn ông giáo ra về, người cha đứng lặng người, ông không ngờ rằng con trai mình đã trốn học 3 ngày! Đang khi suy nghĩ miên man, thì cậu về đến, ông bảo con bước vào phòng mình, ông nói:

- Con có biết là cha lúc nào cũng tin tưởng con. Nhưng con đã lừa dối cha suốt ba ngày qua, lòng cha đớn đau không tả được!

Ngừng lại ít lâu người cha nói tiếp:

- Con hãy quỳ xuống đây! Người cha cũng quỳ xuống bên cạnh con để trút hết nỗi lòng mình cho Chúa. Lòng của cậu con cũng tan nát không ít. Cầu nguyện xong, hai cha con đứng lên, đôi mắt người nào cũng đầm đìa giọt lệ. Người cha nói:

- Con trai của cha! Đời sống nầy có một quy luật, quy luật đó là ‘Hễ nơi nào có ti, nơi đó có khổ đau!’ Con không thể tách chúng ra được. Con đã phạm tội. Con phải chịu hành phạt. Con phải dọn lên gác ở, cha sẽ dọn giường cho con. Đến giờ ăn cha sẽ mang cơm đến cho con. Con phải ở đó 3 ngày để chịu hành phạt tương xứng với thời gian con lừa dối cha.

Thank You - Easter Nhân dịp Lễ Kỷ Niệm Chúa Jesus Chịu Thương Khó và Phục Sinh, Phát Thanh Hy Vọng kính chúc thính giả được đầy ân lành từ Chúa. Chúng tôi chân thành cám ơn quý vị đã đón nghe các chương trình Phát Thanh Hy Vọng, ủng hộ chúng tôi qua sự cầu nguyện, tài chánh, và khích lệ. Chúng tôi mong đón nhận lời góp ý của quý vị. Xin liên lạc với chúng tôi.
Mục sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị & các bạn,

Easter CD coverCách đây không lâu tại một Kim Tự Tháp Ai Cập, người ta đã tìm thấy nhiều xác chết được ướp của những người thuộc hoàng tộc Ai Cập. Bên cạnh những xác ướp 3000 năm đó người ta cũng tìm thấy một vài hạt lúa. Các nhà khảo cổ đem xác ướp 3000 năm ấy cất giữ vào bảo tàng viện suốt 50 năm sau đó, những xác chết đó vẫn nằm bất động; nhưng những hạt lúa sau vài ngày được bỏ vào chậu đất, tưới một ít nước, đã nẩy mầm, rồi mọc lên một cây mạ xanh tươi, sau đó không lâu thành cây lúa, đượm bông, kết hạt. Đây là một điều kỳ diệu mà các nhà khoa học không tài nào giải thích được. Sự sống của hạt lúa đến từ đâu mà sau 3000 năm vẫn có sức mạnh làm lúa nẩy mầm trong khi những xác chết đó dù đã được tẩm ướp và cất giữ một cách cẩn thận nhưng vẫn bất động và nằm yên mãi mãi.

NextPrevious

Kính thưa quý thính giả,

Easter CD coverChúa Giê-xu chính là Thiên Chúa hằng hữu, hạ sanh trong thân xác con người, để sau đó có thể đại diện cho cả nhân loại, chết đền tội thế cho tất cả chúng ta trên cây thập tự. Chương trình cứu rỗi nhân loại của Thiên Chúa đã được tiên tri Ê-sai công bố khoảng 700 năm trước khi Cứu Chúa Giê-xu giáng sinh như sau:

“Người bị đời khinh khi ruồng rẫy, phải đau khổ triền miên và nếm mùi bệnh tật. Người như kẻ ai thấy cũng che mặt không nhìn, bị chúng ta khinh khi, không đếm xỉa tới. Sự thật, chính người đã mang lấy những bệnh tật của chúng ta, đã gánh chịu những đau khổ của chúng ta, còn chúng ta, chúng ta lại tưởng người bị phạt, bị Thiên Chúa giáng họa, phải nhục nhã ê chề. Chính người đã bị đâm vì chúng ta phạm tội, bị nghiền nát vì chúng ta lỗi lầm; người đã chịu sửa trị để chúng ta được bình an, đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành. Tất cả chúng ta lạc lõng như chiên cừu, lang thang mỗi người một ngả. Nhưng Thiên Chúa đã đổ trên đầu người tội lỗi của tất cả chúng ta.” (Ê-sai 53:3-6)


NextPrevious

Kính thưa quý thính giả,

Easter CD coverKhi mất đi người mẹ dấu yêu, cô bé “Lọ Lem” đã mất đi một nơi nương tựa của tình thương. Cuộc đời của “Lọ Lem” bước vào những ngày đau khổ khi cô gặp phải bà mẹ ghẻ ghét bỏ cô.

Mỗi chúng ta là tạo vật quý yêu nhất của Thiên Chúa. Thế nhưng tại sao đời người lại đóng chặt trong cảnh khổ đau triền miên với “sinh, lão, bịnh, tử”? Từ lúc nào con người phải gánh chịu khổ đau như vậy? Chuyện gì đã xảy ra? Mời quý vị cùng chúng tôi đi ngược dòng thời gian, trở lại những ngày sáng thế, khi hai người đầu tiên là A-đam và Ê-va đang vui hưởng mọi phước hạnh trong vườn Địa Đàng với Thiên Chúa.


Next

Kính thưa quý thính giả,

Easter CD coverNước Úc đã vào mùa thu. Gió thu lành lạnh. Lá trên cành đang úa vàng. Mùa thu của nước Úc thật mơ màng và quyến rũ, khiến ta chạnh nhớ đến những câu thơ mô tả mùa thu trong bài thơ “Tiếng Thu” nổi tiếng của thi sĩ Lưu Trọng Lư như sau:

Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô?

“Rừng thu”, “xào xạc”, “ngơ ngác”, “vàng khô” là những hình ảnh và âm thanh đặc trưng của mùa thu, được thi sĩ Lưu Trọng Lư gom vào trong những vầng thơ thật cô đọng và đầy lãng mạn. Bài thơ “Tiếng Thu” đã từ lâu lắm rồi, cũng là “tiếng lòng” của nhiều tâm hồn Việt. Thi sĩ Lưu Trọng Lư, qua thi pháp tài tình của ông, đã diễn tả giùm cho chúng ta những xúc cảm dâng trào trước khung cảnh mơ màng tuyệt đẹp của mùa thu.


Mục sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị & các bạn,

Easter CD coverNgười ta thường nói đến sức mạnh của bom nguyên tử. Thế giới nầy sẽ không bao giờ quên hai quả bom nguyên tử đã ném xuống Hiroshima và Nagasaki, Nhật Bản vào ngày 6 và 9 tháng 8 năm 1945 làm thiệt mạng ít nhất 220.000 người và khiến thành phố Hiroshima bị thiệt hại đến hại 68%. Sức mạnh của loại bom nầy không thể lường được. Ngày nay với sự tiến triển không ngừng của khoa học kỹ thuật, loại vũ khí nầy còn có sức công phá tương đương với 10 triệu tấn thuốc nổ có thể phá hủy hoàn toàn một thành phố.

Chẳng những chúng ta nghe nói đến sức mạnh của bom nguyên tử, chúng ta cũng thường nghe nói đến sức mạnh của lòng ghen tương. Thánh Kinh chép: Ái tình mạnh tợ tử thần, lòng ghen bốc cháy như như âm phủ. (Nhã-Ca 8:6a). Lòng ghen tương được thể hiện qua nhiều hình thức. Có kẻ ghen bóng, ghen gió, ghen âm thầm trong lòng. Lại có kẻ bộc phát mạnh ra ngoài. Có kẻ quá ghen, không tự chủ được, ghen đến nỗi dùng thuốc để kết liễu đời mình. Nhưng có kẻ vì ghen đã không nhường đối thủ, cố chiếm đoạt lại người mình yêu. Họ dùng mọi thủ đoạn, chửi bới, bêu xấu đối phương trước công chúng, tạt acid, bắn chết tình địch mình. Sức mạnh của sự ghen tương thật ghê gớm, trong cơn ghen người ta có thể hãm hại mạng sống của đối phương và cả chính mình.