Father's Day
Mời quý vị nghe những chương trình Phát Thanh Hy Vọng đặc biệt đã phát thanh trong thời gian qua. Quý vị có thể nghe chương trình hàng tuần tại đây.

 

Internet browser của quý vị không có Flash Player. Xin download Flash Player để nghe các chương trình đặc biệt.
Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Cách đây hơn hai ngàn năm, Chúa Giê-xu có kể một câu chuyện ngắn về một đứa con trai ngỗ nghịch hoang đàng. Câu chuyện ngắn này đã đi vào kho tàng văn chương của nhân loại, được đánh giá là câu chuyện ngắn hay nhất từ trước đến nay.

Các đại văn hào, như William Shakespeare hay Garrison Keillor, đã bày tỏ lòng cảm phục trước câu chuyện này, tuy thật ngắn nhưng lại đầy đủ các chi tiết thật sinh động, để kết nên một bức tranh thật cảm động, làm thổn thức bao trái tim và tâm hồn qua nhiều thế hệ.

Câu chuyện ngắn này được ghi lại trong sách Tin Lành Lu-ca chương 15. Chúa Cứu Thế Giê-xu đã bắt đầu câu chuyện ngắn đó như thế này:

“Through A Father’s Eyes” by Lonni Collins Pratt - Tùng Tri phỏng dịch

Tôi chỉ vừa kịp nhìn thấy chiếc xe trước khi nó sắp đụng vào tôi. Tôi thấy mình như chao đảo. Rồi sau đó bóng tối bao trùm mọi cảm quan của tôi.

Người ta mang tôi lên xe cấp cứu. Khi cố gắng mở mắt ra, tôi chỉ cảm nhận được một mảng ánh sáng lờ mờ, xuyên qua cặp mi mắt bị sưng vù lên, đã được băng kín lại một cách cẩn thận.  Ngay lúc đó tôi không biết, nhưng sau này tôi mới nhận ra là vô số đá dăm nhọn đâm vào mặt tôi, cùng với một mớ bụi đất quện trên khuôn mặt mềm mại, vừa bước vào tuổi mười sáu của tôi. Khi tôi muốn rờ xem khuôn mặt của mình, thì có ai đó đã nhẹ nhàng kéo cánh tay của tôi xuống và bảo khẽ: “Hãy nằm im!”.

Tôi nghe tiếng còi hú vang vọng từ một nơi xa xăm nào đó và tôi bắt đầu chìm vào cơn mê. Ý nghĩ cuối cùng lảng vảng trong đầu tôi, đó là lời cầu nguyện: “Chúa ơi, đừng trên khuôn mặt con… đừng trên khuôn mặt con, Chúa ơi!...”

Vũ Nguyễn Thiên Ái

Dường như chỉ mới hôm qua, Cha tôi đã hỏi tôi: “Bây giờ cảnh gia đình khó khăn quá, con muốn làm chi.” Tôi thưa với Cha tôi: “Thưa Cha, nếu được, xin Cha cho con tiếp tục đi học.” Thế là Cha tôi chiều theo yêu sách của tôi, hàng ngày cho tôi đón xe đò, đi khoảng 10km, tới trường huyện để học. Đó là những năm tôi mới bước vào trung học. Khi nào không làm rẫy rừng chi, Cha lại lấy xe đạp chở tôi đi học. Đó là những thời gian mà tôi vui thích nhất vì được Cha kể đủ thứ chuyện cho nghe, nhất là những kỷ niệm khi Cha còn đi coi mạch, làm thuốc. Ở gần bên Cha, tôi học được rất nhiều điều mà chẳng trường lớp nào dạy cả, từ cách ăn ở, đi đứng nói năng, cho đến cách thức làm việc… mỗi chút Cha đều nhắc nhở, dạy dỗ chúng tôi.

Tôi chẳng hiểu yêu cầu của mình gây khó khăn thể nào cho gia đình và cho riêng Cha tôi, nhưng tôi vẫn luôn nhớ rằng khi tôi còn bé lắm, Cha tôi vẫn dạy tôi: “Học giả hảo, bất học giả hảo… Học cũng tốt mà không học cũng tốt. Học thì như lúa như gạo, không học thì như cây như cỏ…” Vì thế, khi huyện đã hết lớp thì tôi xin Cha lên tỉnh để học. Lần này, cha tôi và cả gia đình đều dọn theo. Chính quyết định này của Cha đã đem cả gia đình tôi đến một ngã rẽ rất quan trọng, ấy là sự kiện Chúa cứu cả gia đình chúng tôi.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một ngày kia có một cậu bé trên đường về nhà với sự lo lắng trong lòng, vì cậu đã đánh lộn trong lớp, bị nhà trường báo tin về nhà. Khi về đến nhà, cậu nghĩ đến hình phạt nặng nề của cha sắp giáng trên mình. Nhưng khi gặp cha, cha cậu nhỏ nhẹ nói: "Vào đi con, cha chỉ cho con thấy điều bí ẩn của tình thương mà cha dành con. Thôi con cất cặp rồi đi nghỉ." Lời nói cha tiếp tục văng vẳng bên tai suốt buổi chiều hôm đó, khiến cậu ta không biết bí ẩn của tình yêu là gì? Sau khi ăn cơm chiều đến lúc lên giường ngủ, cậu vẫn suy nghĩ đến điều nầy. Đến một đêm kia, cậu nằm mơ, thấy mình chết, được lên thiên đàng, lòng lo lắng không ít vì sợ rằng Chúa sẽ quở trách, đoán phạt về những tội lỗi mình đã vi phạm. Nhưng cậu vô cùng ngạc nhiên vì thấy Chúa yêu thương Chúa chào đón mình. Tình yêu Chúa không đến với mình một lúc nào đó rồi đi, chỉ đến với mình trong một thời gian ngắn, mà tiếp tục tuôn đổ trên đời sống mình. Tình yêu của Chúa là tình yêu đời đời. Khi giựt mình thức dậy, cậu cảm nhận tình Chúa đối với mình thật bao la, dầu cậu thấy mình không xứng đáng. Ngay lúc đó cậu vô cùng biết ơn Chúa, lòng ngập tràn hạnh phúc! Chúa là người Cha Toàn Hảo, đầy yêu thương, chậm giận và tha thứ. Trong ngày của Cha năm nay ước mong mỗi chúng ta có tình yêu giống như Chúa, đặc biệt là những người cha có tấm lòng như Chúa.

Mitch Temple "Focus on the Family" Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả,

Trong những điều các bậc cha mẹ có thể làm cho con cái của mình, như dạy dỗ, làm gương, dành thời giờ ở bên cạnh con, ra sức làm việc để có phương tiện cho con cái tiến bộ trong việc học hành, điều gì theo quý vị là quý nhất mà các bậc cha mẹ có thể tặng cho con cái.

Kính thưa quý thính giả,

Để trả lời cho câu hỏi trên, chúng tôi xin gởi đến quý vị lời tâm sự của ông Mitch Temple, một cố vấn về hôn nhân và gia đình, đồng thời cũng là một người cha trong gia đình với ba đứa con. Mitch Temple tâm sự như sau:

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có một thiếu nữ kia sống tại một nông trại trồng cây cherry, ngay trong thành phố Traverse, Michigan. Cha mẹ của thiếu nữ nầy xuất thân từ gia đình lễ giáo gia phong, nên khi thấy con gái mình thay đổi lối sống, chạy theo các bạn trẻ hư hỏng ngoài phố, xỏ bông vào lỗ mũi, ăn mặc hở hang, nghe nhạc kích động âm thanh lớn làm ồn cả nhà, ông bà rất buồn. Dầu bị cha mẹ quở mắng đôi ba lần, nhưng thiếu nữ nầy vẫn ương ngạnh, không chịu sửa đổi. Một ngày kia, cô đóng cửa phòng, mặc cho cha gõ cửa, tha thiết gọi con ra, cô vẫn không mở. Cô thét lớn "Tôi ghét ông!" Ngay đêm đó thiếu nữ này bỏ nhà trốn đi. Thoạt đầu cô định đến thành phố Detroit, là nơi trước kia cô đã có lần cùng với các bạn thanh niên trong nhà thờ đến xem đoàn xiếc tại đó. Nhưng cô bỏ ý định đó, vì sợ rằng cha mẹ mình sẽ tìm đến, và cô đến một thành phố khác trong tiểu bang California hay Florida.

Qua ngày thứ hai, khi đi lang thang trên con đường, thiếu nữ nầy gặp một người đàn ông lái chiếc xe thật to. Ông ta dừng xe ngỏ ý cho cô quá giang, ông đối xử với cô như người thân và ông tìm chỗ ở cho cô.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chu toàn bổn phận làm cha là một thử thách lớn lao trong thời đại hiện nay. Có biết bao nhiêu áp lực đè nặng trên cuộc sống, đang xô đẩy chúng ta ra ngoài trọng trách quan trọng này.

Có một người kia, rất bận rộn với thương vụ làm ăn, một hôm gọi về nhà khi đang trên đường lái xe đi công việc, thì đứa con gái 9 tuổi bắt điện thoại. Ông nói với đứa con: “Ba muốn nói chuyện với mẹ con”. Sau đó, ông nghe tiếng điện thoại được đặt xuống bàn và rồi tiếng đứa con gọi mẹ: “Mẹ ơi, có người vô hình đang chờ mẹ ở trên điện thoại nè”. Khi nghe lời này, người thương gia bỗng chợt bàng hoàng. Thì ra, đối với con, ông là người “vô hình”, là “kẻ không chân dung” hay chỉ là “một chiếc bóng mờ ảo”, vì ông thường xuyên bận rộn với thương vụ và phải vắng nhà thường xuyên. Ông chợt nhận ra cái giá quá đắt mà ông đã trả; đó là để thành công trong công ăn việc làm, ông đã đánh mất mối liên hệ gần gũi với con cái.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta chắc có lần đã nghe qua câu chuyện thật thương tâm và oan ức của một thiếu phụ ở Nam Xương. Câu chuyện kể lại rằng ngày xưa, ở làng Nam Xương, tỉnh Hà Nam, có một nàng con gái xinh đẹp, nết na, tên là Vũ thị Thiết, lấy chồng là Trương Sinh, người cùng làng. Mặc dù nhà nghèo, nhưng cả hai sống thật đầm ấm, hạnh phúc bên nhau.

Bỗng nhiên giặc giã tràn tới, chàng Trương bị gọi đi lính, phải lên đường tòng chinh nhập ngũ trong khi vợ chàng đang có thai và sắp đến ngày sinh nở.

Trong khi chàng Trương còn biền biệt ngoài biên thùy thì nàng ở nhà hạ sinh được đứa con trai, để rồi sớm khuya vò võ một mình nuôi con đợi chồng. Đêm đêm trong căn nhà đơn chiếc, vừa khâu vá vừa ru giấc ngủ cho con, thiếu phụ thao thức thương nhớ đến chồng. Một đêm kia trời nổi giông tố, sấm chớp rung chuyển dữ dội, gió mạnh thổi tắt ngọn đèn dầu, khiến đứa con đang ngủ bỗng giật mình thức giấc, hoảng sợ khóc thét lên. Thiếu phụ bèn ôm con vào lòng, khêu lại ngọn đèn, rồi chỉ vào cái bóng của mình ở trên phên, mà dỗ dành con:

Samuel G. Goodrich - YMI trích dịch từ “Stories For A Dad’s Heart” (Những Câu Chuyện Về Tấm Lòng Người Cha)

Ba tôi rất yêu thích xe. Ông điều chỉnh chúng, lau chùi đánh bóng chúng, và biết rõ từng âm thanh, từng cái mùi khác nhau và những phong cách hay những tật riêng biệt của mỗi chiếc xe mà ông sở hữu. Ông cũng rất cầu kỳ và cẩn thận về việc cho ai là người được lái xe của ông. Vì vậy, khi tôi có được bằng lái xe lúc mười sáu tuổi, tôi đã hơi lo lắng về trách nhiệm của mình lúc rời khỏi nhà trong một trong những chiếc xe yêu quý của ông. Ba tôi có một chiếc bán tải Chevrolet màu đỏ thật đẹp, một chiếc Suburban to lớn màu trắng, và một chiếc Mustang mui trần chuyển đổi được với động cơ V-8 thiệt là chì. Mỗi một chiếc xe đều đang ở trong tình trạng tốt đẹp như còn nguyên si. Ba tôi cũng là người dễ nóng tính và có rất ít kiên nhẫn với sự bất cẩn, đặc biệt nếu sự bất cẩn lại là ở từ chính các con cái của mình.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Là một cây viết chuyên đề, thú thật cùng quý thính giả, là đôi khi tôi lại thấy mình bối rối nếu phải trở lại cùng một đề tài ấy… đến mấy lần trong phạm vi một bài viết ngắn. Vài năm trước đây, trong bài viết cho Ngày Thân Phụ, tôi đã viết về Chân Dung Một Người Đàn Ông. Hôm ấy, anh trưởng ban biên tập và tôi đã suýt hát bài "hờn anh, giận em" khi anh ra lệnh cho tôi tóm gọn bài viết lại trong khoảng 2,500 chữ. Tôi bảo, nếu cho phép viết một quyển sách về người đàn ông tuyệt vời ấy thì vẫn là chưa đủ, bởi vì ông đã yêu thương tôi hết lòng từ lúc tôi mới chào đời, và cứ tiếp tục yêu thương tôi cho đến hơi thở cuối cùng. Rồi thì tôi có nói gì thì nói, anh ta vẫn cứ khăng khăng lắc đầu một cách vô cùng bướng bỉnh mặc cho tôi trổ hết tài thuyết phục. Thế là sau khi đã đưa tiễn anh ta bằng một cái nguýt dài hơn xa lộ Hume Highway, là xa lộ dài khoảng 880 cây số, đưa người ta đi từ thành phố Melbourne thơ mộng thẳng tuốt đến thành phố Sydney tráng lệ, tôi chỉ còn cách ngồi xuống và đưa cây kéo ra để cắt xén chân dung người đàn ông trong bài viết lại nhỏ bằng… con búp bê.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Người ta thường nói tình mẹ bao la, sâu thẳm như biển cả, tình cha cao vời vợi như núi. Người cha không những là trụ cột của gia đình mà còn đóng một vai trò quan trọng cho tương lai và sự trưởng thành của con. Ca dao nước ta có câu:

"Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra."

Có người tâm sự rằng: "Hôm nay, một con người vĩ đại đã qua đời. Người ấy không phải là nhà lãnh đạo cấp cao của thế giới, cũng chẳng phải là bác sĩ lừng danh hay anh hùng của dân tộc, cũng không là nhà thể thao vô địch, hay là nhà kinh doanh xuất chúng, nhưng lại là một người vĩ đại hiếm có trên đời! Người ấy là cha tôi. Dầu cha làm những việc tầm thường như trả tiền các hóa đơn đúng ngày, đi nhà thờ mỗi tuần, tham gia sinh hoạt hội phụ huynh học sinh trong trường. Cha giúp anh em tôi làm việc nhà; lái xe chở mẹ tôi mua sắm mỗi chiều thứ năm; đón tôi cùng với bạn tôi trở về sau những trận đấu bóng của chúng tôi.

“Dad Coming Home Was The Real Treat” - Los Angeles Times June 1985 - Tùng Tri chuyển ngữ

Khi còn là một đứa bé trai, tôi không bao giờ bước ra khỏi nhà đi học mà không hôn cha mẹ của tôi.

Tôi thích hôn mẹ tôi vì đôi má của mẹ tôi mịn màng ấm cúng làm sao ấy, lại phảng phất mùi thơm bạc hà. Tôi thích hôn cha tôi, với khuôn mặt rắn chắc, thoang thoảng mùi nắng khét dạn dầy.

Khi lên được mười tuổi, tôi tự đi đến kết luận rằng bây giờ tôi đã lớn rồi, không nên hôn cha tôi nữa. Hôn mẹ thì được. Nhưng với cha, một đứa con trai đã lớn như tôi thì chỉ nên bắt tay với cha thôi, y theo như cách xử sự của những người đàn ông với nhau ấy mà.

Cha tôi dường như chẳng nhận ra sự thay đổi này, hay cũng có thể ông không bận tâm đến chuyện này lắm. Nhưng mà cũng kể từ đó, cha tôi cũng không còn kể cho tôi hết tất cả mọi chuyện, chỉ trừ ra công việc làm ăn của cha.

“Too Busy” by Ron Mehl - Tùng Tri chuyển ngữ

Tôi chắc sẽ không bao giờ quên được cái ngày khi tôi ngồi trong căn phòng khách, nhìn ra khung cửa sổ và thấy Tri, đứa con trai út của chúng tôi, đang đi bộ từ trường về nhà trong cơn mưa thật lớn, nước trút xuống tựa như thác đổ.

Tri đang học lớp ba tiểu học và chúng tôi cho phép nó mỗi ngày được đạp xe đạp đến trường, vì trường cũng không xa nhà lắm, ở ngay trong khu vực của chúng tôi. Tình cờ hôm nay, tôi được về sớm hơn mọi bữa, đang ngồi thảnh thơi trong căn phòng khách, trên chiếc ghế đặt kế bên khung cửa sổ. Tôi nhìn ra cơn mưa xối xả ở bên ngoài và chợt nhận ra bóng dáng đứa con trai của chúng tôi từ xa xa, đang lội nước bì bõm dưới trời mưa. Quần áo nó ướt sũng, tóc dính che phủ cả trán và mắt. Tôi đứng lên mở cửa cho nó và nó nhìn tôi với một nụ cười, mặt nó hơi đỏ lên vì bị lạnh.

Nó nói: “Chào ba, hôm nay ba về sớm hơn mọi bữa”

Tôi trả lời “Kìa con, con bị ướt thấm vào tới da rồi kìa”.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Mỗi lần nghĩ đến cha, chúng ta nghĩ ngay đến sự quan tâm, chăm sóc nhất là tấm lòng yêu thương bao la mà Đấng Tạo Hóa đã đặt trong lòng của bậc sinh thành. Dẫu rằng tình cha ít được ca tụng như tình mẹ nhưng không vì đó mà tình cha bị phai mờ. Dẫu rằng người cha không trực tiếp sanh ra ta, nhưng công ơn dưỡng nuôi của người vẫn được sánh như trời biển.

Kinh Thi có câu “Phụ hề sinh ngã, mẫu hề cúc ngã” có nghĩa là cha mẹ đều có công sinh dưỡng con cái. Câu “Mẹ sinh cha dưỡng, sinh dưỡng đạo đồng” có nghĩa là công sinh dưỡng của mẹ cha đều bằng nhau. Phận làm con, ta phải hiếu kinh cả hai như nhau.

Thường con cái sợ cha hơn sợ mẹ như câu tục ngữ “Mẹ đánh một trăm không bằng cha hăm một tiếng”. Chính vì cái sợ đó làm mối liên hệ giữa con với cha không mật thiết bằng mối liên hệ với mẹ. Tình thương của người cha Á Đông thường kín dấu, không bày tỏ như mẹ, nhưng tình thương của người cha Tây Phương thường thể hiện qua hành động như qua cách nói “Ba thương con”.

Tùng Tri

“Tùng ơi! Mày coi thử phía trước, hình như có một lá cờ phải không?”

Tiếng ba tôi la lớn, át cả tiếng máy tàu, hỏi người anh họ tôi lúc đó đang giữ tay lái tàu, khiến tôi đang nằm dưới khoang tàu, ngủ gà ngủ gật, bỗng chực choàng tỉnh.

Đây là chiếc tàu mà ba tôi đã góp nhặt vốn liếng cũng như đổ ra công sức nhiều tháng trời để tính toán và sắp xếp, rồi âm thầm nhờ người đóng, để đưa gia đình vượt biển.

Ba tôi là một công chức của chính quyền ngày trước, làm việc trong văn phòng, chẳng có kinh nghiệm gì về tàu bè hay hải hành. Thế nhưng, khi gia đình chúng tôi rơi vào cảnh cùng đường, tương lai của tám chị em chúng tôi rơi vào cảnh mù mịt, ba tôi đã trút bỏ đi hình ảnh của một người công chức làm việc trong văn phòng, để lặn lội khắp nơi trên sông nước, học cách lái tàu đi ghe, làm nghề buôn củi bằng tàu, để tìm hiểu đường sông đường biển ra sao, dò đường chuẩn bị đưa gia đình vượt biển.

"Dad's Helper" by Ron Mehl - Tùng Trân chuyển ngữ

Đứa bé trai đang giúp cha nó di chuyển một mớ sách từ gác mái chật chội xuống một căn phòng bên dưới rộng rãi hơn. Đối với đứa bé, đây là một công tác rất quan trọng vì nó đang giúp đỡ cha nó, mặc dù nó có thể làm cản trở, khiến cho công việc tiến hành chậm chạp hơn là thực sự phụ giúp ích được chút nào. Nhưng đứa bé có một người cha thật khôn ngoan và đầy kiên nhẫn, là người biết rằng điều quan trọng hơn là cùng làm việc chung trong một việc nào đó với đứa con trai của mình, chứ không phải là để di chuyển mớ sách làm sao cho thật nhanh chóng và hữu hiệu.

Tuy vậy, trong mớ sách của người cha, có những quyển sách giáo khoa khá lớn và khá nặng và nó được giao cho trách nhiệm để đem các quyển sách này xuống phòng bên dưới. Sự thật là, khi đứa bé đang mang một chồng sách kia, đống sách đổ nhào xuống sàn tới vài lần. Cuối cùng, đứa bé ngồi bệt xuống sàn và khóc òa lên vì thất vọng. Nó chẳng làm được cái tích sự gì cả. Nó chưa đủ sức để mang mớ sách này xuống cái thang lầu nhỏ hẹp. Nó cảm thấy bị tổn thương khi nhận ra rằng nó không thể giúp đỡ gì cho cha nó.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Hàng năm đến Ngày Nhớ Ơn Cha, con cái thường họp lại tổ chức tiệc, tặng quà, nói lời tri ơn để bày tỏ lòng biết ơn cha. Nhưng mỗi năm chỉ dành ra một ngày thì chưa đủ, mà phải là mỗi ngày trong cuộc sống bởi vì chúng ta biết rằng: Cây có cội, nước có nguồn, làm người ai cũng có tổ tiên. Người Việt ta xem lòng hiếu thảo với cha mẹ, ông bà là tình cảm thiêng liêng cao quý nhất! "Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra" để nhắc đến ơn cha cao như ngọn núi Thái Sơn cao vời vợi, nghĩa mẹ không bao giờ cạn như nguồn suối. Phận làm con không sao đền đáp ơn cao sâu ấy.

Bên Trung Hoa có Mẫn Tử Khiên trong Nhị Thập Tứ Hiếu. Thầy Mẫn Tử sinh vào đời Xuân Thu, mẹ mất sớm, cha có vợ khác, bà sinh được hai con.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Ngày xưa, có câu chuyện kể về một người cha kia có bốn đứa con trai. Một hôm, để dạy các con một bài học nhiều ý nghĩa, ông sai các con đi đến một vùng đất xa để tìm cho ông một cây lê. Vâng lời cha, người con trưởng nam lên đường vào mùa đông giá buốt. Tới khi xuân đến, người con thứ hai lên đường theo gót anh. Người con thứ ba rời nhà ra đi vào mùa hạ, và khi thu về, người cha già lại tiễn biệt đứa con trai út.

Đợi đến khi cả 4 đứa con đều lần lượt trở về nhà đầy đủ, ông liền gọi các con lại để họ kể cho ông nghe những nhận xét cá nhân của mình về cây lê ấy.

Người con trưởng nam miêu tả một cây lê rất xấu xí, trơ trụi chẳng có chiếc lá nào. Anh chỉ thấy những cành cây khẳng khiu, oằn mình trong gió đông và vỏ cây còn hằn dấu vết của những cơn gió khiến thân cây có chỗ trốc vỏ sần sùi. Người con thứ hai không đồng ý, vì theo anh, cây lê ấy đang đâm chồi nẩy lộc, như hứa hẹn rằng những chiếc lá xanh tươi sẽ thành hình và đầy sức sống.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Chúng ta đang sống trong một xã hội đầy xáo trộn, báo chí ít khi đăng tin những người cha hiền, người chồng gương mẫu. Đây là lúc nhân loại cần có những người cha, người chồng đúng nghĩa, đem lại hạnh phúc cho gia đình, cho vợ con.

Theo kết quả của một cuộc khảo cứu gần đây thì: 'đàn ông và đàn bà có nhiều điểm khác biệt. Khác về thể xác, khác về tâm trí, ngay cả thành phần cấu tạo về cách lưu thông máu huyết của họ chảy về não cũng khác nhau. Điều nầy khiến cho lối suy nghĩ của quý ông khác với quý bà.' (Dr. Joyce Brothers, Psychologist and Psychiatrist)

Mỗi tế bào trong cơ thể của quý ông cũng khác với quý bà. Sự kết hợp của sắc thể của quý ông cũng khác hẳn quý bà. Trong máu của quý bà chứa nhiều nước hơn quý ông; trong khi hồng huyết cầu của quý bà kém hơn quý ông đến 20%. Sự khác biệt nầy dẫn đến sự cung cấp dưỡng khí cho các tế bào của cơ thể quý bà kém hơn, khiến quý bà dễ mệt, và dễ nổi giận, hay ngất xỉu hơn quý ông.

Nhân dịp Xuân Đinh Dậu, Phát Thanh Hy Vọng kính chúc quý vị một năm mới an khang và thịnh vượng. Mời quý vị đón nghe chương trình phát thanh Tết vào ngày 28/1/2017 tại đây. Chúng tôi sẽ phân phát CD Tết miễn phí cho quý vị tại các Hội chợ Tết khắp các tiểu bang tại Úc. Mong được gặp gỡ và có dịp tiếp chuyện với quý vị.

Tìm Kiếm