Father's Day
Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Ngày xưa, có câu chuyện kể về một người cha kia có bốn đứa con trai. Một hôm, để dạy các con một bài học nhiều ý nghĩa, ông sai các con đi đến một vùng đất xa để tìm cho ông một cây lê. Vâng lời cha, người con trưởng nam lên đường vào mùa đông giá buốt. Tới khi xuân đến, người con thứ hai lên đường theo gót anh. Người con thứ ba rời nhà ra đi vào mùa hạ, và khi thu về, người cha già lại tiễn biệt đứa con trai út.

Đợi đến khi cả 4 đứa con đều lần lượt trở về nhà đầy đủ, ông liền gọi các con lại để họ kể cho ông nghe những nhận xét cá nhân của mình về cây lê ấy.

Người con trưởng nam miêu tả một cây lê rất xấu xí, trơ trụi chẳng có chiếc lá nào. Anh chỉ thấy những cành cây khẳng khiu, oằn mình trong gió đông và vỏ cây còn hằn dấu vết của những cơn gió khiến thân cây có chỗ trốc vỏ sần sùi. Người con thứ hai không đồng ý, vì theo anh, cây lê ấy đang đâm chồi nẩy lộc, như hứa hẹn rằng những chiếc lá xanh tươi sẽ thành hình và đầy sức sống.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Chúng ta đang sống trong một xã hội đầy xáo trộn, báo chí ít khi đăng tin những người cha hiền, người chồng gương mẫu. Đây là lúc nhân loại cần có những người cha, người chồng đúng nghĩa, đem lại hạnh phúc cho gia đình, cho vợ con.

Theo kết quả của một cuộc khảo cứu gần đây thì: 'đàn ông và đàn bà có nhiều điểm khác biệt. Khác về thể xác, khác về tâm trí, ngay cả thành phần cấu tạo về cách lưu thông máu huyết của họ chảy về não cũng khác nhau. Điều nầy khiến cho lối suy nghĩ của quý ông khác với quý bà.' (Dr. Joyce Brothers, Psychologist and Psychiatrist)

Mỗi tế bào trong cơ thể của quý ông cũng khác với quý bà. Sự kết hợp của sắc thể của quý ông cũng khác hẳn quý bà. Trong máu của quý bà chứa nhiều nước hơn quý ông; trong khi hồng huyết cầu của quý bà kém hơn quý ông đến 20%. Sự khác biệt nầy dẫn đến sự cung cấp dưỡng khí cho các tế bào của cơ thể quý bà kém hơn, khiến quý bà dễ mệt, và dễ nổi giận, hay ngất xỉu hơn quý ông.

“The Hug I’ll Never Forget” by Rebecca Willman Gernon - Tùng Tri chuyển ngữ

Khi đang lái xe trên xa lộ, tôi tự ép với chính bản thân mình:

“Mình phải đến thăm cha, rồi ở lại với cha trong đêm nay”

Rồi tôi cũng tự nhắc nhở mình:

“Lúc nào cũng nên ở lại với cha mẹ khi mình có dịp đến thăm, chứ đừng ở lại nhà của chị mình”

Nói về cha tôi, ông giống như một ngôi pháo đài kiên cố và yên lặng, dấu khuất đằng sau những ánh mắt nghiêm nghị hay những câu nói cụt ngủn cộc lốc. Ngót gần ba mươi lăm năm qua, có lúc tôi phải tảng lờ, có khi tôi cũng cố gắng để được ông chấp nhận, nhiều khi tôi cũng ra sức để đạt được một thành tích nào đó cho ông vui lòng, nhưng mọi cố gắng dường như chẳng đạt đến một kết quả nào.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn, chúng ta đang sống trong thời đại khoa học và kỹ thuật tiến bộ hơn bao giờ hết, nhưng lại thiếu vắng tình yêu, nhất là tình yêu giữa cha mẹ với con cái. Theo một cuộc thăm dò gần đây tại Hoa Kỳ cho biết có:

  • 36.3% trẻ em không sống với cha mẹ.
  • 40% trẻ em sống trong nhà thiếu bóng dáng người cha.
  • 63% những trẻ không cha đã tự tử.
  • 71% những trẻ không cha đã bỏ học.
  • 85% những thanh niên không cha đã vào tù.
  • 70% những trẻ không cha sau nầy đã làm gái mãi dâm.
Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Khi gặp gỡ hoặc được giới thiệu với một ai đó, thì đặc điểm mà quý thính giả thường để ý đến nơi người đối diện mình là gì? Đôi mắt? Nụ cười? Chiều cao và vóc dáng? Mái tóc? Hay là lối phục sức của người ấy?

Nữ sĩ Quỳnh Giao thường để ý đến đôi mắt của người đối diện trong lần gặp gỡ đầu tiên. Trong tiểu thuyết của bà, đôi mắt to và đen của nhân vật nữ sẽ được đề cập đến trước tiên. Bà thường miêu tả những cô gái có vóc người nhỏ nhắn, gầy nhưng xinh xắn. Điểm đặc biệt, nổi bật nhất trên khuôn mặt của nhân vật nữ luôn là một đôi mắt to, đen, có sức thu hút như nam châm, quyến rũ lạ lùng. Nhân vật nam trong tiểu thuyết của Quỳnh Giao thường là những người đàn ông cao và gầy, có đôi mắt sáng nằm dưới đôi chân mày thật đậm đầy vẻ nam tính.

“Family Picture” by Dr. Gary Rosberg – Tùng Tri chuyển ngữ

Tôi đang ngồi dựa lưng vào chiếc ghế mà mình ưa thích, tập trung tham khảo một mớ sách vở cùng tài liệu, cố gắng hoàn tất cho xong phần còn lại trong chương trình học vị tiến sĩ của mình, thì Thùy Trân, đứa con gái chỉ mới 5 tuổi của tôi bước vào, loan báo về sự xuất hiện của nó trước mặt tôi bằng một câu hỏi:

“Ba ơi, ba có muốn xem bức tranh gia đình mình không? Con vẽ bức tranh này đó!”

“Thùy Trân, ba đang bận. Nè, lát nữa con trở lại, được không, hỡi nàng công chúa của ba?”

Tôi chẳng có cách nào khác nên phải dùng đến kế hoãn binh thôi. Cả một chương trình học trong một tuần mà phải “gạo” cho xong trong hai ngày ngắn ngủi cuối tuần. Có ai mà không có lần rơi vào tình trạng khẩn trương như vậy!

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Có những điều mà chúng ta không thể tự mình lựa chọn, như chọn sinh ra trong dân tộc nào, chọn sống trên đất nước nào, chọn cha mẹ mình là ai v.v… Vì những điều đó đã được Đấng Tạo Hóa an bày. Nhưng có một điều chúng ta phải chọn: hoặc là chọn Đức Chúa Trời, cảm tạ Chúa vì chương trình của Ngài cho mình, hoặc là phủ nhận ơn Ngài.

Có bao giờ quý vị cảm tạ ơn Đấng Tạo Hóa vì mình là người Việt Nam không? vì mình có người cha nhân từ, người mẹ đầy tình thương để mình quý trọng yêu thương?

Dầu cha mẹ ta nghèo hay giàu, quê mùa hay văn minh, phận làm con, chúng ta phải hết lòng kính yêu, hiếu thảo. Tục ngữ nước ta có câu: Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nhà nghèo. Thật không có niềm hạnh phúc nào lớn hơn cho những người con được gần gũi, chung sống với mẹ cha!

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Một lần nữa, Úc Đại Lợi lại ăn mừng Ngày Thân Phụ, để những người con trong gia đình có dịp thăm viếng và tỏ lòng biết ơn người cha thân yêu của mình. Người Việt Nam mình có câu: “Công Cha như núi Thái Sơn”, cho thấy công sức và trách nhiệm của người cha trên đời sống con cái to lớn biết là dường bao.

Thật đáng buồn khi thỉnh thoảng chúng ta thấy báo chí đăng tải câu chuyện về những người cha hung bạo trong gia đình, gây nên những thảm trạng đau thương cho vợ con. Tuy nhiên chúng ta có thể khẳng định rằng những gì được đăng tải và phổ biến qua giới truyền thống chỉ là những câu chuyện mang tính cách đơn lẻ, và không có tính cách phổ quát. Nói chung, đời sống thực tế cho thấy có biết bao người cha đã một đời hy sinh cho con, làm lụng vất vả để đem lại cơm no áo ấm cho gia đình. Thực tế, vẫn còn nhiều, rất nhiều người cha gương mẫu tận tụy cho gia đình và hết lòng chăm sóc con cái.

Mục sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý thính giả,

Mỗi lần hoa anh đào nở rộ trên khắp các đường phố của nước Úc là báo hiệu mùa xuân đang đến. Người Úc chuẩn bị ăn mừng Ngày Của Cha. Khác với người Mỹ tổ chức Ngày Của Cha vào tháng sáu, người Úc tổ chức vào Chúa Nhật đầu tiên của tháng 9, đầu mùa Xuân vì cha đã đem lại nguồn sống cho con. Nói đến Cha, chúng ta nghĩ tới ơn nghĩa sinh thành với cả lòng yêu thương, nuôi nấng, dạy dỗ, chở che, chăm sóc, bảo bọc cho ta suốt cuộc đời mình. Dẫu rằng tình cha ít được ca tụng như tình mẹ nhưng không vì đó mà tình cha bị phai mờ, vì tình cha là tình thương giấu kín. Những ai đã từng làm cha mới thấy thương cha mình.

Khi biết con mình sắp chào đời, người cha đã lo lắng không ít. Cha phải nổ lực làm việc nhiều hơn, sẵn sàng chịu sương chịu nắng nhiều hơn, phải thức khuya hơn, dậy sớm hơn bình thường để kiếm thêm tiền hầu đủ chi phí cho sự ra đời của đứa con yêu quý của mình. Nhất là những người cha ở Việt Nam, vì sống trong cảnh nghèo, dẫu cật lực làm việc cách mấy nhưng vẫn không đủ tiền mua thức ăn cho gia đình; người cha phải dành phần ngon, cá thịt, cho mẹ, hầu có đủ chất bổ dưỡng cho đứa con bé bỏng còn nằm trong bụng mẹ.

Tôi nghe câu chuyện với tựa đề là chén cơm chan máu nói lên tình thương của người cha. Vì con đói, người cha đã xin hàng xóm một bát cơm, nhưng người hàng xóm giàu có độc ác, đánh đập người cha tàn nhẫn, khiến máu của người cha chan hòa trong chén cơm.

Tuy không trực tiếp chịu đau đớn khi sanh nở, nhưng người cha cũng tan nát tâm hồn khi nhìn mẹ quặn thắt trước sự chào đời của con trẻ. Khi nghe được tiếng con khóc chào đời, người cha cũng sung sướng, vui như người mẹ, vì biết rằng đây là mầm sống của mình. Người cha Việt Nam thường có một khoảng cách với con vì muốn dạy dỗ con mình nên người có thái độ khiêm khắc, ngăm đe khi con làm điều sai quấy, chính vì vậy mà người cha còn được gọi là “Nghiêm Đường”. Nhưng dẫu bên ngoài cha có vẻ cứng rắn, nghiêm nghị, nhưng lòng cha lại chứa đựng cả tình yêu bao la!

Mục sư Ngô Minh Quang

Một trong những câu chuyện về người cha tôi thích nhất là câu chuyện ‘Cha và Con’ của Anh Đào. Câu chuyện nầy nói lên tình thương của một người cha bất đắc dĩ và đứa con lạc loài. Mở đầu câu chuyện là một tù nhân vừa được thả ra khỏi khám đường, lội bộ trở về nhà và không ai chào đón. Thật ra hắn chẳng có nhà cửa, cũng chẳng có thân quyến gì. Nơi tạm trú của hắn lúc trước là một công viên, đối diện với Cung Thiếu Nhi. Nhưng trong thời gian ở tù, công viên nầy được sửa sang, và nay có người bảo quản. Hắn đành phải tìm nơi khác, nhưng tìm kiếm hoài mà không thấy, mãi đến 10 giờ đêm hắn mới tìm được một nơi ngủ tạm là một thềm xi măng sát tường rào một bệnh viện, có hàng cây phượng vĩ che khuất ánh đèn. Hắn nghĩ: “Chỗ này chắc nhiều muỗi, nhưng ngủ rất êm vì không tiếng ồn xe cộ". Moi từ túi xách ra tấm vải xanh cũ bèo nhèo làm chiếc mền, lấy túi xách làm gối kê đầu, hắn đánh một giấc thật ngon. Gần sáng, hắn giật mình, lạnh toát với cảm giác có con gì đó quấn quanh cổ. Hắn nằm im định thần. Sát ngực hắn là một làn hơi thở nhẹ và quả tim ai đó đập đều nhịp, cánh tay của người ấy vòng quanh cổ hắn. Hắn lẩm bẩm: Ai đấy! Rồi hắn nhè nhẹ ngồi lên, nheo mắt nhìn. Hóa ra là một thằng nhỏ chừng hơn 10 tuổi mặc cái áo rách, bày ra bộ ngực lép kẹp, đã giành muốn hết cái mền của hắn. Thằng bé cũng thuộc dạng không nhà như hắn, đang ngáy pho pho. Hắn nằm xuống lại dỗ giấc ngủ, rồi thiếp đi lúc nào không hay. Đến khi thức dậy thằng bé bỏ đi mất. Hắn hốt hoảng thọc tay vào túi quần xem lại, số tiền vẫn còn nguyên. Hắn thở phào, xếp tấm vải, bỏ vào túi, quàng lên vai bước đi. Cả ngày hắn đi tìm việc làm nhưng không ai mướn, đành xài thật dè xẻn từng đồng. Tối đến, lại trở về chỗ cũ định nằm ngủ thì thằng bé trở về trách:

Mục sư Ngô Minh Quang

Vào một buổi chiều hè, một đôi vợ chồng trẻ đến nghỉ mát tại một khu đồi núi rất thơ mộng ở tiểu bang Tennessee. Đang khi họ ăn tối tại một nhà hàng trên đồi và thưởng thức phong cảnh êm đềm trong buổi chiều mùa hạ thì một cụ già bước tới chào:

“Chào ông bà”

Người chồng đáp lễ: “Chào cụ”

Cụ hỏi tiếp: “Ông bà có vui trong buổi tối hôm nay không?”

“Vâng, chúng tôi vui lắm, thích thú lắm!”

“Sao ông bà định ở đây lâu không?”

Người chồng nghĩ thầm: “Nếu ông không đi chỗ khác thì tôi mới ở đây lâu” Nhưng người chồng đáp: “Dạ chúng tôi chỉ ở đây có vài ngày thôi!”

Ông già cứ đứng yên không chịu đi, cụ hỏi tiếp: “Ông làm nghề gì?”

Người chồng nghĩ thầm trong bụng “Tôi làm gì mặc xác tôi! Chúng tôi đang nghỉ hè mà!” Dầu vậy ông cố bình tĩnh, ôn tồn đáp: “Tôi dạy trường Kinh Thánh”

Phát Thanh Hy Vọng phỏng tác dựa trên ý sách Tin Lành Lu-ca 15:11-32 ‘Ví Dụ Về Con Trai Phá Của’

Màn 1: BỌT BÈO

Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước
Em đến tôi một lần
Bao lũ chim rừng hợp đàn trên khắp bến xuân
Từng đôi rung cánh trắng ríu rít ca u ù u ú
Cành đào hoen nắng chan hòa

(Bến xuân, Văn Cao)

Bèo: Anh Bọt ơi, anh Bọt ới ời... sáng rồi, dậy đi anh Bọt ơi...

Bọt: Khò...khò...khò....

Bọt: Ê dậy đi, sao nằm hoài vậy! Dậy đi, anh Bọt, sáng rồi.

Bọt: Mèng ơi, cái con Bèo này. Gà chưa gáy mà đã rùm beng lên rồi. Làm ơn đi chỗ khác chơi cho tui ngủ một chút mờ.

Bèo: Tới giờ này mà còn đòi ngủ hả? Dậy đi! Làm biếng hết sức nói hà! Năm nay lúa trúng mùa, công việc thì nhiều mà cứ ngủ nướng hoài coi sao được. Em vô méc ông chủ cho coi.

Bọt: Nè Bèo, đừng có thấy được ông chủ thương mà hù tui đó nghe!

Mục sư Ngô Minh Quang

Chúng ta đang bước vào Mùa Xuân trên đất Úc. Vạn vật đã thức giấc sau một giấc ngủ dài của Mùa Đông. Khắp đường phố của của các thành phố nước Úc đầy những hoa anh đào tung bay trước gió. Mỗi lần Xuân Đến, dân Úc lại dành một ngày Chúa Nhật đầu tiên của Tháng Chín để làm Ngày Nhớ Ơn Cha. Cha là người sinh thành ta, được Đức Chúa Trời ủy thác sứ mạng đem mầm sống và duy trì sự sống tuyệt vời ấy cho ta đồng thời nuôi dạy ta nên người. Dầu Tình Cha ít được nhắc đến nhiều như Tình Mẹ, nhưng không vì đó mà Tình Cha lại kém hơn Tình Mẹ. Cả hai bậc sinh thành đều có công như nhau “Mẹ Sanh Cha Dưỡng, Sanh Dưỡng Đạo Đồng”.

Cách đây 7 năm tôi có gặp một người cha, khi nhìn thấy đứa con gái đầu lòng vừa cất tiếng khóc chào đời lại bị tật đôi chân, một dài một ngắn, thì lòng người cha nầy tan nát. Vì mẹ bé gặp khó khăn khi sanh nở, khi người mụ đỡ đem bé ra thì xương chậu bé bị tổn thương. Người cha nầy đã tha thiết cầu xin với Thượng Đế rằng: “Đức Chúa Trời ôi! Ngài đã ban cho con đứa con, xin Ngài đừng để cho con gái con bị dị tật. Xin Ngài chữa lành con gái con.” Sau hai tuần bác sĩ đã khám lại, đôi chân bé vẫn không thay đổi. Người Cha nầy vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục khẩn cầu với Chúa là Cha Trên Trời, xin Ngài chữa lành con gái mình!

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Xin thú thật với quý vị rằng tuần rồi người viết đã có vài chuyện bất như ý. Mà chuyện làm cho tôi bất mãn lại đến từ người biên tập viên của Đài phát thanh Hy Vọng, khi anh cho biết rằng bài viết của tôi phải tóm gọn dưới 2000 chữ. Tôi kêu lên một cách khổ sở: “Làm sao mà tôi có thể viết hết chuyện về người đàn ông đặc biệt đó chỉ trong ngần ấy chữ?” Nhưng tôi lại không có cơ hội để kỳ kèo xin được viết thêm… vài ngàn chữ nữa, vì anh chàng có “nước da trắng như thư sinh” ấy đã cúp điện thoại mất rồi. Bực quá, tôi chỉ còn biết nhìn cái điện thoại nằm trên bàn rồi thòng thêm một câu cho đỡ tức: “Đồ keo kiệt”… rồi tôi lại thầm mong anh ta sẽ quay điện thoại lại bảo tôi muốn viết dài bao nhiêu thì tùy ý. Dĩ nhiên là chuyện ấy đã không hề xảy ra, nên tôi phải sắp xếp lại ý tưởng mình định viết cho ngắn gọn. Và cứ thế, một buổi chiều đã trôi qua mà tôi không hề hay biết, cũng không viết được câu nào, vì tôi đã ngồi đấy miên man với những kỷ niệm ập về như cơn sóng tiếp tục dập dồn ngoài biển khơi. Sau cùng, tôi tự nhủ: “Thôi được, ta sẽ viết một câu chuyện không đầu không đuôi, vì chữ nghĩa viết ra giấy thì có thể đếm được, nhưng tình yêu mà người ấy dành cho ta thì mãi mãi đếm không hết…”

Karen Orfitelli – Tùng Tri phỏng dịch

“Đôi khi chúng ta không thấu hiểu hết những bài học trong trường của thời thơ ấu cho đến khi chúng ta đã trưởng thành” – Karen Orfitelli

Màng nhện cùng với những cuộn giấy dán tường còn dư quấn đầy vào mặt khi tôi tiến sâu vào trong cái nhà kho cũ kỹ. Tôi gạt mọi thứ này ra, cương quyết tiến tới cuối kho để soạn lại mớ hộp đựng giấy tờ hồ sơ của những năm tháng đi dạy học của tôi. Chúng tôi sắp dọn ra nhà mới và cái nhà kho này là cứ điểm cuối cùng. Tôi dang tay vào góc phòng để lôi ra về phía ánh sáng một cái hộp cũ như hơi bị phình ra.

Tôi mở nắp hộp và luồn tay vào bên trong. Thay vì cảm nhận mớ giấy tờ hay hồ sơ như mong đợi, tôi cảm nhận một cái cặp da mềm mà tôi dùng để đựng sách trong suốt 15 năm đi dạy học. Tôi lôi cái cặp ra và sờ vào những cạnh cặp đã bị sờn. Tôi mỉm cười nhớ lại tôi đã ra sức lục soát khắp nơi, kiếm mua cho được một chiếc cặp da thật hoàn hảo để bắt đầu cho sự nghiệp đi dạy học của tôi. Cuối cùng, chỉ trước vài ngày trường khai giảng, tôi đi tản bộ vào một cửa hàng túi xách da và trên kệ có chưng bày một cái cặp da hoàn hảo như là để dành cho tôi vậy. Tôi đeo thử vào và ngắm nghía trước gương, và rất đỗi ngạc nhiên trước những gì mình đang thấy: Cái cặp da hoàn hảo này giống hệt như cái cặp da ba tôi làm cho tôi khi còn bé – cái cặp da mà tôi lấy làm mắc cỡ trong mấy năm trời thời thơ ấu... Không suy nghĩ hơn nữa, tôi mua liền cái cặp da này.

Mục sư Ngô Minh Quang

Kính Thưa quý vị & các bạn,

Chúng ta đang sống trong thời đại khoa học kỹ thuật tiến bộ vượt bực, với những phát minh kỳ diệu, con người có chương trình du hành đến hỏa tinh, ngành vi-tính tiến bộ vượt thời gian. Trong khi đó đời sống đạo đức của con người chẳng những đã không theo nổi đà văn minh nhân loại mà lại bị thụt lùi, tội ác gia tăng, gia đình gẫy đổ, tình đời đen bạc, nhất là nạn ma túy, rượu chè, bài bạc, tình dục bất chính đã là nan đề chung của các bậc làm cha làm mẹ.

Để ngăn ngừa con em mình thoát khỏi thảm họa: ma túy, rượu chè, bài bạc, đời sống suy đồi. Chúng ta phải thực hiện những điều sau:

  1. Lưu ý, chăm sóc con em dù phải bỏ bớt công việc làm ăn.
  2. Cần lưu ý đến sách vỡ, báo chí, âm nhạc của con em đọc và lắng nghe.
  3. Loại bỏ những thứ làm hại cho đầu óc non nớt của chúng.
  4. Cần biết rõ sinh hoạt ở trường học con em mình và trên hết
  5. Quý vị hãy quỳ gối cầu nguyện với Chúa là Đấng Tạo Hóa Tối Cao, đồng thời có một hành động tích cực là dạy cho cái mình từ khi còn bập bẹ những tiếng ba ba má má.
Mục sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị & các bạn,

Chúng ta đã bước vào Mùa Xuân, vạn vật đã thức giấc sau một giấc ngủ dài lạnh giá của Mùa Đông. Mùa xuân gợi lên trong ta những hình ảnh tươi đẹp: Từ không khí, sắc trời đến cỏ cây, hoa lá... Tất cả như đua nhau thay mầu áo mới chào đón ngày hội lớn.

Mùa Xuân cũng đem lại sức sống mới cho vạn vật giống như người cha đem mầm sống cho con cái của mình. Chính vì thế nước Úc đã chọn Chúa Nhật đầu Xuân, Ngày thứ nhất trong tuần lễ đầu tiên của Tháng Chín hằng năm để làm Ngày Nhớ Ơn Cha. Đấng Tạo Hóa đã ủy thác người cha sứ mạng sanh thành, dưỡng dục. chăm sóc, hướng dẫn con cái mình từ khi con mở mắt chào đời cho đến khi cha lìa bỏ cõi đời nầy.

Dầu Tình Cha không được ca tụng nhiều như Tình Mẹ. Nhưng không vì thế mà tình cha kém hơn Tình mẹ. Vi cả hai bậc sinh thành đều có công như nhau. “Bất Sanh Hữu Dưỡng, Sanh Dưỡng Đạo Đồng” “Công Cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.”