Mother's Day
Mời quý vị nghe những chương trình Phát Thanh Hy Vọng đặc biệt đã phát thanh trong thời gian qua. Quý vị có thể nghe chương trình hàng tuần tại đây.

 

Internet browser của quý vị không có Flash Player. Xin download Flash Player để nghe các chương trình đặc biệt.
Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Khi Ashley Bridges được 10 tuần trong bụng mẹ, thì mẹ Ashley được các bác sĩ cho biết là bà đã mang một chứng bệnh hiểm nghèo là bệnh ung thư. Dầu được bác sĩ khuyên là phải điểu trị ngay bằng liệu pháp ‘hóa trị’ (chemotherapy), nhưng bà quyết định khước từ. Theo phương pháp trị liệu nầy, thai nhi sẽ chết ngay, bà nói rằng: "Không! Tôi nhất quyết không đồng ý với cách chữa trị nầy, tôi không thể giết một thai nhi mạnh khỏe trong bụng dẫu rằng tôi đang mang một chứng bệnh nguy hiểm cần phải chữa trị ngay!" Thế là mẹ của Ashley phải chết dần, chết mòn vì bị vi trùng ung thư hoành hành thật nhanh, hủy hoại cơ thể, bà sẵn lòng hy sinh để thai nhi tiếp tục tăng trưởng. Sau 8 tháng trong bụng mẹ, Ashley được sinh ra cách khỏe mạnh. Vừa sanh xong, mẹ của Ashley được hóa trị ngay. Nhưng việc hóa trị đã quá trễ nên bà không sống quá một năm. Thật tội nghiệp cho Ashley, chưa tròn một tuổi, đã phải mồ côi mẹ.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Mẹ chính là món quà yêu quý nhất của Chúa Trời ban cho chúng ta. Chúng ta không có cách nào để có thể đáp đền đầy đủ những gì mẹ đã làm cho mình. Cho nên Ngày Nhớ Ơn mẹ là dịp tốt nhất để nói lên lòng tri ân của mình đối với mẹ, thưa với mẹ rằng con yêu mẹ, với cả tâm tình quan tâm, chăm sóc mẹ, với cả lòng tôn kính mẹ.

Một trong những nghiêm lệnh của Đức Chúa Trời, truyền đến loài người là tôn trọng và hiếu kính mẹ cha: "Phải hiếu kính cha mẹ, như vậy ngươi mới được sống lâu trên đất mà Chúa Hằng Hữu Thượng Đế ban cho." (Xuất Ê-díp-tô ký 20:12)

Triết gia Paul đã lập lại nghiêm lệnh nầy ”Phải hiếu kính cha mẹ,” là điều răn đầu tiên có kèm theo lời hứa: “nhờ đó con mới được phúc và sống lâu trên đất.” (Ê-phê-sô 76:2-3). Người nào nói mình hiếu kính mẹ, tôn trọng mẹ mà không dành thời gian gần gũi, tâm tình với mẹ thì người ấy chưa làm trọn phận sự của mình với mẹ.

Hiếu kính ở đây trong ngôn ngữ Hy Lạp là ‘tôn trọng’ là ‘dành thời gian’. Thì giờ dành cho mẹ là món quà tốt nhất, quý nhất, là điều mẹ ưa thích nhất!

Tùng Trân

Kính thưa quý thính giả,

Sally Clarkson là một nữ văn sĩ Hoa Kỳ, là người mẹ có bốn đứa con, là tác giả của bốn quyển sách nói về thiên chức làm mẹ cao cả, đang gióng lên lời cảnh thức về vai trò vô cùng quan trọng của người mẹ đang bị lãng quên giữa thế giới bận rộn đầy tất bật của chúng ta ngày nay.

Sally kể lại, một ngày kia cô phải đi khám bệnh và đến gặp một nữ bác trẻ kia. Phòng mạch của người nữ bác sĩ trẻ này thật sáng sủa và hiện đại, trang hoàng thật đẹp mắt; còn nhân viên thì thật thân thiện, nhã nhặn và chuyên nghiệp. Vị nữ bác sĩ trẻ này tỏ ra am tường công việc chuyên môn của mình, nhưng dường như hơi lơ đãng và thiếu tập trung. Thậm chí, vị nữ bác sĩ này đã lầm lẫn trong khi chẩn bệnh cho một triệu chứng rất đơn giản của Sally. Trong lúc trò chuyện, Sally được biết vị nữ bác sĩ này vừa mới có một đứa con nhỏ còn nằm trong nôi. Chẳng mấy chốc, vị nữa bác sĩ trẻ này dốc đổ cả nỗi lòng với Sally như sau:

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Mỗi khi nghĩ đến người mẹ, chúng ta nghĩ ngay đến tình yêu, nghị lực với cả sự hy sinh. Có những người mẹ đã hy sinh tất cả, ngay cả mạng sống mình, sẵn lòng chết vì con; nhưng cũng có những người mẹ đáng kính trọng hơn hết: đó là người mẹ sống vì con. Có một phụ nữ kia, khi chồng bà theo vợ bé, đã bỏ bà và ba đứa con còn rất nhỏ. Trong cơn khổ đau tuyệt vọng, bà tẩm xăng để kết liễu mạng sống mình, nhưng đang lúc bà sắp sửa bật lửa, đứa con trai của bà cất tiếng gọi mẹ! Những tiếng kêu khóc ‘mẹ ơi! mẹ ơi!’ đã thay đổi quyết định của bà. Thay vì chết để trốn chạy cuộc đời khổ đau, bà quyết định sống vì con. Sau đó bà đã gặp Chúa, cuộc đời bà và các con tìm được niềm vui và hạnh phúc thật sự! Tình mẹ thật cao cả, bất tận như ca dao nước ta có câu:

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Sau trận động đất vào tháng ba năm 2011 tại Nhật Bản, đội cứu hộ khởi sự đào bới những đống đổ nát của các căn nhà, và họ thấy một thiếu phụ bên kia bức tường. Với hy vọng rằng nàng còn sống, đội trưởng đội cứu hộ đã cố gắng luồn tay mình qua một khe nứt nhỏ trên bức tường để với tới thiếu phụ kia. Nhưng thiếu phụ đã chết, người lạnh cứng. Vì vậy cả đội bỏ đi nơi khác, và tiếp tục tìm kiếm những người sống sót ở tòa nhà đổ sập bên cạnh.

Nhưng không hiểu vì sao viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo anh ta quay trở lại ngôi nhà đổ nát đó, nơi có thi thể của thiếu phụ ấy. Anh thấy chị chết với một tư thế lạ lùng, như một người đang quỳ gối cầu nguyện. Lưng và đầu bị gạch đè. Thân hình chị nghiêng về phía trước, và hai tay chị đang đỡ lấy một vật gì đó. Viên đội trưởng cẩn thận quỳ xuống và cố luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới thi thể của thiếu phụ ấy. Và anh reo lên cả lòng sung sướng: "Một đứa bé! Có một đứa bé! Cháu vẫn còn sống".

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Là một người mẹ đi làm toàn thời gian và có ba đứa con, tôi có thể cho là mình thấu hiểu được phần nào những áp lực và sự bận rộn mà một người mẹ trong gia đình thường xuyên đối diện. Chăm sóc các con và gia đình là điều mà đa số mọi người trong xã hội đều cho là người phụ nữ đương nhiên phải chu toàn và dành mọi ưu tiên cho nó vì họ là vợ, là mẹ. Thế nhưng hoàn tất một cách xuất sắc những công việc được giao phó tại sở làm cũng là điều mà giới chủ nhân đòi hỏi nơi nhân viên của mình, bất kể người ấy là nam hay nữ, có gia đình, có con hay còn độc thân.

Có lẽ quý thính giả cũng đồng ý rằng người mẹ đi làm thường bị chi phối bởi các bổn phận và vai trò khác nhau trong cùng một ngày, và thường xuyên chịu nhiều áp lực cả về mặt tâm lý lẫn thể lực hơn những người mẹ chỉ ở nhà chăm sóc con. Nếu sống chung với cha mẹ và có thể nhận được sự giúp đỡ của cha mẹ trong việc chăm sóc nhà cửa hay đưa rước các con đi học,

"The Lunch Box" by Marion Bond West - Tùng Trân chuyển ngữ

Vào đầu thập niên 1960, vợ chồng chúng tôi trở nên cha mẹ của hai cô con gái nhỏ, cách nhau khoảng hai tuổi. Hai đứa thật ngoan ngoãn, dễ thương và từ tốn làm sao ấy!

Tôi mau chóng đảm đương lấy vai trò của một người mẹ, đầy tự tin, miệng luôn điểm nụ cười, dành trọn thời giờ, năng lực, với lòng hăng hái và cũng không thiếu phần kiên nhẫn nữa.

Khi hai đứa con gái sắp được tám tuổi và sáu tuổi, thì hai đứa con trai sinh đôi vừa chào đời. Hai đứa con trai thật hiếu động, ồn ào, đòi hỏi lắm chuyện và cứng đầu. Julie, đứa con gái đầu lòng, trở thành người giúp việc trung thành cho tôi; phải xếp cả chồng tả, dẫn hai đứa em nhỏ đi chơi, giúp đứa em gái của nó là Jennifer chuẩn bị áo quần sách vở để đến trường, đọc sách cho các em nghe trong khi tôi phải lo nấu ăn. Có lẽ tôi luôn cần có nó giúp đỡ và thật sự là như vậy. Có quá nhiều việc mà, một mình tôi kham không nỗi!

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Trên cõi đời nầy không ai mà không có mẹ, ngoại trừ A-đam và Ê-va là hai con người đầu tiên có mặt trên quả địa cầu nầy được chính bàn tay của Đức Chúa Trời tạo dựng. Chữ mẹ trong tiếng Việt hay 'mum' trong tiếng Anh thật là yêu thương trìu mến làm sao! Cả thế giới Tây phương lẫn Đông phương đều dành một ngày hay một thời điểm đặc biệt trong năm cho người mẹ hiền. Bên Đông phương mỗi lần đến mùa báo hiếu, những người con thường nhớ đến công đức sinh thành của cha mẹ bằng cách cài lên áo mẹ đóa hồng tươi thắm, nhưng lại ít có người con nào mạnh dạn thưa với mẹ rằng 'con yêu mẹ', hay tặng quà cho mẹ để bày tỏ lòng hiếu thảo qua hành động. Trong khi Tây phương thì ngày của mẹ là ngày con cái có dịp tỏ lòng biết ơn các bậc sinh thành mình qua những câu chúc, những món quà, qua hành động viếng thăm, quý yêu mẹ khi người mẹ còn sống bên cạnh mình, hoặc là gọi điện thoại hay gởi thiệp chúc mừng với những lời tri ân mẹ khi mẹ ở xa.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Ngồi viết những giòng tâm tình này cùng quý thính giả của đài Phát Thanh Hy Vọng về ngày Mother's Day 2012 mà lòng chúng tôi cứ mãi phân vân, vì có nhiều ý để viết nhưng chọn ý này mà bỏ ý khác thì lại thấy tiếc. Nói về tình yêu của mẹ thì nói mấy cũng không hết ý, vì tình yêu của mẹ dành cho con bao la như sông dài biển rộng, êm đềm như ánh trăng thanh, ngọt ngào như sữa, như mật. Biết bao thi sĩ, nhạc sĩ, văn sĩ trên khắp thế giới đã viết và ca tụng tình yêu của mẹ. Điểm lại những bài viết ngắn trên báo chí cùng những tác phẩm văn chương, hội họa và âm nhạc trên thế giới về đề tài người mẹ thì chắc chắn nhân loại đã có một kho tàng văn chương, nghệ thuật phong phú và quý giá tuyệt vời.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Trong một buổi ăn tối được tổ chức riêng cho những phụ nữ trẻ và các em gái tuổi thiếu niên mà chúng tôi đã được hân hạnh dự phần, khi được phỏng vấn về tính cách và vai trò đặc biệt của người nữ làm họ thấy hãnh diện nhất, một phụ nữ trẻ đã trả lời rằng, đó là việc được làm mẹ. Thật vậy, dù người phụ nữ có làm gì ngoài xã hội đi nữa, thì thiên chức làm mẹ vẫn đem lại cho họ niềm vui và sự thỏa lòng trong niềm hạnh phúc vô biên khi chào đón một đứa con vừa ra đời.

Chúng ta có thể đồng ý với nhau rằng người mẹ trong gia đình ở thế kỷ 21 này được hưởng rất nhiều tiện nghi vật chất, giúp thanh toán một số công việc nhà và việc bếp núc khá nhanh chóng như máy giặt, máy sấy quần áo, máy rửa chén, máy đánh trứng, lò microwave, food processor, turbo oven, magic cooker, vân vân và vân vân. Thế nhưng bù lại, người mẹ cũng không chỉ nằm trong phạm vi lo việc gia đình và chăm sóc con cái như thời gian trước mà thôi, nhưng còn gia nhập lực lượng lao động để bảo đảm nhu cầu tài chánh và lối sống tiện nghi của gia đình.

“The Day I Grew Up” by Greg Hunter - Tùng Trân chuyển ngữ

Tôi biết điều này nghe rất lạ lùng, nhưng có một thời trong quãng đời niên thiếu của mình, tôi đã lấy làm xấu hổ về mẹ của tôi. Bây giờ nhớ lại, tôi lấy làm xấu hổ cho chính mình, nhất là lý do vì sao tôi có thái độ đó với mẹ; đó là vì mẹ tôi bị điếc.

Cái bệnh điếc đã ập xuống đời mẹ tôi khi mẹ chỉ là một cô gái nhỏ. Các bác sĩ lắc đầu bó tay. Họ đã cố gắng hết sức để giúp chữa trị cho mẹ, nhưng tất cả đều thất bại. Cho đến bây giờ cũng không ai giải thích được nguyên do nào mà mẹ tôi bị điếc.

Khi tôi còn ở bậc tiểu học, chúng tôi là một gia đình gần gũi gắn bó, xúm xít bên nhau dưới mái ấm của một căn nhà gỗ nhỏ nhắn tại một vùng quê, dưới chân một ngọn đồi được phủ đầy cỏ xanh mướt. Nhưng khi lớn lên một chút nữa, tôi bắt đầu nhận ra mẹ tôi khác với những bà mẹ khác. Tôi nhận ra mẹ tôi bị điếc, do vậy mẹ nói năng lắp bắp và điều này khiến tôi rất xấu hổ. Tôi thôi không còn mời đám bạn cùng lớp đến nhà chơi nữa và tôi cố tình tránh xa, không muốn đi gần mẹ nữa, mỗi khi hai mẹ con đi ra đường. Mẹ tôi cũng nhận ra thái độ lạ lùng của tôi, nhưng mẹ bỏ qua và mẹ vẫn thương tôi y nguyên như từ hồi nào.

Motorized Mother by Patricia Lorenz - YMI chuyển ngữ

Vui vẻ là bầu không khí mà trong đó mọi sự đều tấn phát.
Johann Paul Friedrich Richter

“Mẹ đã quá chán mệt vì suốt cả đời cứ phải ở trong cái xe hơi kia!” Tôi càu nhàu và vùng vằng nắm lấy chùm chìa khóa xe đang để ở trên mặt bàn bếp. Thằng Ngọc Sơn, đứa con trai của tôi, vừa mới nhắc tôi việc chiều hôm ấy chúng tôi phải đi mua cho nó giày để chơi môn thể thao bóng rổ.

“Mẹ đã tính ra là mẹ phải bỏ ra ít nhất khoảng hai trăm dặm mỗi tuần để đưa tụi con nào là đi sinh hoạt, đi học thêm, đi tập hát, tập kịch, nào là đi mua sắm, đi tập dợt làm cổ vũ viên, rồi lại còn phải đưa tụi con tới nhà bạn bè đủ thứ! Hai trăm dặm một tuần như thế có phải là ít đâu, thế mà có ai xót thương cho mẹ không?” Giọng nói của tôi như phai nhạt đi khi tôi chợt nhận ra là đã chẳng có ai chú ý nghe những gì tôi vừa nói.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Hàng năm vào mùa Thu, nước Úc dành ra ngày Chúa Nhật thứ nhì của tháng Năm để cử hành Ngày Của Mẹ (Mother’s Day). Đây là ngày mà những người con có dịp thể hiện lòng hiếu thảo của mình với mẹ. Quà tặng không nhất thiết phải là những món đồ có giá trị! Điều quan trọng là chính những người con bày tỏ lòng hiếu thảo với mẹ mình qua thái độ và hành động.

Ngày Của Mẹ bắt đầu từ năm 1914, khi Hoa Kỳ chính thức đưa ngày nầy vào một trong những ngày lễ quốc gia. Không chỉ riêng ở Mỹ mà tại rất nhiều nước khác nhau như: Úc, Canada, Bỉ, Trung Quốc, Đan Mạch, Đức, Ý, Nhật… và hiện nay, ở Việt Nam Ngày Của Mẹ cũng đã trở thành một trong những ngày lễ phổ biến nhất, dần dần trở thành một phần văn hóa của người Việt chúng ta.

Cho dù người con có bận rộn đến mấy thì trong Ngày Của Mẹ, họ cũng vẫn có những dự định thật đặc biệt nhằm tạo sự bất ngờ cho mẹ. Còn quý vị thì sao, quý vị có dự định gì để thể hiện lòng hiếu thảo của mình đối với mẹ trong ngày lễ đặc biệt này?

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Không biết quý bà trong gia đình thường làm gì trước giờ đi ngủ, riêng phần chúng tôi, thì cứ loay hoay với đủ thứ công việc không tên cho đến lúc thật sự bước lên giường. Cũng vì thế, mà tôi cảm thấy hết sức thấm thía khi đọc mẩu chuyện như sau.

Bố và mẹ ngồi xem TV được một lúc thì mẹ nói, “Em mệt rồi, và cũng đã hơi khuya. Vậy em đi ngủ trước nghe.”

Mẹ rời phòng xem TV và bước vào bếp để làm bánh mì sandwich cho bữa ăn trưa ngày mai.

Sau đó, mẹ rửa tô đựng pop corn. Tiếp đó, mẹ lấy thịt trong tủ đá ra và đặt vào ngăn xả đá trong tủ lạnh để sẵn sàng cho việc nấu bữa ăn chiều mai. Mẹ xem lại hộp đựng cereal ngũ cốc còn nhiều hay ít, đổ thêm đường vào hũ đường đã vơi, rồi đặt tô muỗng lên bàn ăn để sẵn sàng cho bữa điểm tâm sáng mai.

Tùng Trân

Kính thưa quý thính giả,

Đã từ lâu, ai cũng biết rằng, tình thương yêu của người mẹ, sự chăm sóc, bảo bọc của bậc từ mẫu sẽ đem lại ảnh hưởng thật lớn cho đứa con, từ thể chất, tinh thần và cả cá tính nữa. Một số khám phá mới của khoa học gần đây khẳng định điều này, như tờ nhật báo The Age của Melbourne, Úc Đại Lợi, số ra ngày 15 tháng hai năm 2007, công bố rằng, tình thương của mẹ sẽ làm thay đổi một ít chi tiết trong mẫu gen di truyền của đứa con, khiến nó sẽ đỡ lo lắng và sợ sệt trong cuộc đời tương lai.

Khám phá đầy bất ngờ này cho biết, thay vì mật mã di truyền đã được định sẵn trước trong gen khi đứa bé chào đời và sẽ vĩnh viễn cố định, cơ thể của một bé sơ sinh có thể “sửa đổi” một vài chi tiết trong tập cẩm nang hướng dẫn tạo hình, cho phép đứa trẻ mau chóng thích nghi với thế giới đang đổi thay không ngừng.

Khám phá này là kết quả của các cuộc thí nghiệm trên chuột khi các con chuột con vừa chào đời, được đặt gần mẹ chúng, được mẹ dành thật nhiều thời giờ để liếm da và lông. Đã từ lâu, các nhà nghiên cứu đều biết rằng các loài động vật, khi còn nhỏ mà được gần mẹ và nhận đầy tình thương của mẹ, thường ít lo sợ và có nhiều can đảm hơn. Cuộc thí nghiệm gần đây của các nhà di truyền học thuộc đại học McGill cho thấy tình mẫu tử đem lại hiệu ứng bình an cho con trẻ bằng cách thay đổi tác động của mẫu gen có trách nhiệm kiểm soát phản ứng của não bộ khi bị áp lực trong đời sống.

“My Mother’s Gift” by Suzanne Chazin - Tùng Trân chuyển ngữ

Tôi lớn lên trong một thị trấn nhỏ, nơi ngôi trường tiểu học chỉ cách nhà có mười phút đi bộ. Vào thời đó, trong giờ ăn trưa, lũ học trò chúng tôi được phép đi về nhà và thường có mẹ ở nhà làm sẵn bữa trưa để chờ con mình.

Hồi đó, tôi không hề nghĩ điều này là quá xa hoa, bởi vì, thật mà khó có được như vậy trong cái xã hội bận rộn của ngày hôm nay, khi cả cha lẫn mẹ đều phải đi làm trong nơi công sở, đầu tắt mặt tối quanh năm suốt tháng. Ấy vậy mà hồi đó, tôi xem điều đó là điều hiển nhiên thôi, khi mẹ tôi là người chuẩn bị các bữa ăn trưa cho tôi, là người thưởng thức và khen ngợi các bức tranh nguệch ngoạc vẽ bằng mấy ngón tay của tôi và cũng là người theo dõi các bài tập làm ở nhà cho tôi. Tôi chẳng bao giờ thắc mắc, tại sao một người phụ nữ thông minh và có nhiều hoài bão như mẹ tôi, người có cả một nghề nghiệp chuyên môn trước khi sinh ra tôi và có thể trở lại công việc bất cứ lúc nào, lại dành thời gian chỉ cho tôi thôi, trong những giờ ăn trưa của tôi trong những năm tháng ở bậc tiểu học.

Tôi chỉ biết có một điều, đó là khi hồi kẻng trưa vang lên, tôi bèn cắm đầu cắm cổ chạy một mạch về nhà. Mẹ tôi thường đứng ở đầu cầu thang ngóng đợi, miệng mở một nụ cười khi vừa thấy tôi, làm như thể tôi là điều gì quan trọng nhất trong đời của mẹ. Cũng bởi điều này mà tôi biết ơn mẹ vô cùng.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Hôm nay là một ngày đặc biệt, Ngày Nhớ Ơn Mẹ, ngày mà nhiều quốc gia trên thế giới vinh danh những bậc sinh thành và nhất là cảm ơn Đức Chúa Trời đã bạn tặng cho loài người tặng phẩm quý nhất: đó là người mẹ.

Ngày kia một bé gái hỏi mẹ rằng: “Mẹ ơi con không biết vì sao khi con mở một đóa hoa thì nó văng đứt hết, trong khi Chúa Trời mở ra thì tất cả vẫn còn đó, vẫn dính lại với nhau?” Khi nghe con hỏi câu hỏi nầy, bà mẹ đứng lặng thinh không biết trả lời. Nhưng sau đó không lâu, đôi mắt bé gái sáng lên, bé nói: “Mẹ ơi! Con biết rồi! Con mở đóa hoa từ bên ngoài, trong khi Chúa mở nó từ bên trong!”

Thưa quý vị,

Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa đã đặt trong lòng người mẹ tình yêu và tình yêu đó đã nở hoa, đã được mở ra từ bên trong. Chính vì thế tình yêu của mẹ như đóa hoa tươi nở mùa xuân và cứ nở mãi trong vườn xuân của Đấng Tạo Hóa.

Nói đến mẹ, chúng ta nghĩ đến nét dịu dàng, thân thương, trìu mến. Nghĩ đến mẹ chúng ta dâng lên Đấng Tạo Hóa lòng biết ơn vì Ngài đã ban cho chúng ta những bậc sinh thành, những người đã chăm sóc, nuôi nấng, dưỡng dục ta.

Vũ Nguyễn Thiên Ái

Hai hôm trước Dì Út đi công tác ghé thăm tụi con, bảo rằng mẹ dạo này không khỏe lắm. Con nghe mà khó chịu quá. Nếu được cho phép, con sẽ thu xếp ngay để đến thăm mẹ. Ít gì cũng đã hơn một năm không gặp mẹ rồi, con nhớ được mẹ vò đầu, vuốt tóc lắm. Bây chừ viết thư này thăm mẹ trước, sắp đặt được con sẽ lên ngay thăm mẹ.

Hôm dì Út đến, ngồi chơi hơn hai tiếng đồng hồ, nói thật nhiều về mẹ, nói rằng mẹ nhớ các con lắm. Dì bảo mẹ hay lấy áo quần của con ra giặt và ủi thẳng tắp rồi gấp lại chờ bao giờ con đến sẽ mặc. Mẹ lại trồng thêm hai hàng đậu bắp, chờ con lên để luộc cho con ăn vì mẹ biết con khoái thứ này lắm. Mẹ ơi, đừng mất thì giờ nhiều lắm, con biết mẹ trông chúng con và chúng con biết mẹ thương con nhiều, nhiều lắm. Con biết làm vậy mẹ sẽ thấy gần gũi chúng con hơn, cứ như là những trái đậu bắp biết chuyên chở tình mẹ cho chúng con, có phải không mẹ? Nói đến gần, con kể mẹ nghe chuyện này nhé:

“Mum’s Soup Pot” by Leo Buscaglia – Tùng Tri chuyển ngữ

Trong cuộc đời có những điều thật quý giá mà rất nhiều khi chúng ta không hề lưu tâm để ý đến. Có những điều đáng được gọi là bảo vật mà chúng ta không hề nhận ra, cho đến khi có những sự kiện bất ngờ soi sáng vào những giá trị cao quý của nó. Nồi súp của mẹ tôi là một trong những bảo vật đó.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn hình dung thật rõ ràng cái nồi súp, với lớp men màu trắng và màu xanh tráng bên ngoài, được đặt trên cái bếp lửa; súp trong nồi sôi sùng sục, hơi nước bốc lên như khói tỏa từ một hỏa diệm sơn đang hoạt động. Khi chỉ vừa bước vào nhà, mùi thơm của món súp không chỉ làm tôi thèm đến chảy nước miếng, mà còn mang cho tôi một cảm giác thật yên bình và ấm cúng. Dầu không biết mẹ tôi có đang đứng bên cạnh bếp để trộn đều món súp bằng cái muỗng gỗ thật dài hay không, nhưng chỉ ngửi tới mùi súp là tôi biết mình đang ở dưới mái ấm quen thuộc của gia đình.

Thật ra không có công thức nhất định cho cái món súp của mẹ tôi. Nguyên liệu và gia vị của món súp cứ thay đổi theo ngày tháng. Và điều này đã là như vậy ngay từ khi mẹ tôi còn là con gái ở trên vùng núi cao Piemonte thuộc miền bắc của nước Ý-đại-lợi. Mẹ tôi học bí quyết làm món súp từ bà ngoại của mẹ, mà bà cũng là người học hỏi từ các bà ngoại thuộc những thế hệ trước.

Đối với một gia đình di dân đông người như gia đình tôi, thì nồi súp của mẹ bảo đảm chúng tôi không bao giờ đói cả. Nồi súp sôi riu riu của mẹ tôi là một dấu hiệu của sự an ninh gia đình. Nguyên liệu của nồi súp là những gì có sẵn trong bếp trong ngày hôm đó. Do vậy, chúng tôi có thể đánh giá tình trạng kinh tế của gia đình qua những gì ở trong nồi súp. Một nồi đầy cà chua được cắt nhỏ, trộn với mì, đậu hạt, cà-rốt, ngò, hành, bắp và thịt cho biết hôm đó gia đình đang ở trong tình trạng sung túc. Một nồi súp lỏng le cho biết cảnh gia đình đang gặp khó khăn. Và chúng tôi không bao giờ vứt bỏ đồ ăn thừa. Đó là một tội trước mặt Thiên Chúa. Do vậy, mọi thức ăn cuối cùng sẽ đi vào nồi súp của mẹ tôi.

Nhân dịp Xuân Đinh Dậu, Phát Thanh Hy Vọng kính chúc quý vị một năm mới an khang và thịnh vượng. Mời quý vị đón nghe chương trình phát thanh Tết vào ngày 28/1/2017 tại đây. Chúng tôi sẽ phân phát CD Tết miễn phí cho quý vị tại các Hội chợ Tết khắp các tiểu bang tại Úc. Mong được gặp gỡ và có dịp tiếp chuyện với quý vị.

Tìm Kiếm