Mother's Day
“Mum’s Soup Pot” by Leo Buscaglia – Tùng Tri chuyển ngữ

Trong cuộc đời có những điều thật quý giá mà rất nhiều khi chúng ta không hề lưu tâm để ý đến. Có những điều đáng được gọi là bảo vật mà chúng ta không hề nhận ra, cho đến khi có những sự kiện bất ngờ soi sáng vào những giá trị cao quý của nó. Nồi súp của mẹ tôi là một trong những bảo vật đó.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn hình dung thật rõ ràng cái nồi súp, với lớp men màu trắng và màu xanh tráng bên ngoài, được đặt trên cái bếp lửa; súp trong nồi sôi sùng sục, hơi nước bốc lên như khói tỏa từ một hỏa diệm sơn đang hoạt động. Khi chỉ vừa bước vào nhà, mùi thơm của món súp không chỉ làm tôi thèm đến chảy nước miếng, mà còn mang cho tôi một cảm giác thật yên bình và ấm cúng. Dầu không biết mẹ tôi có đang đứng bên cạnh bếp để trộn đều món súp bằng cái muỗng gỗ thật dài hay không, nhưng chỉ ngửi tới mùi súp là tôi biết mình đang ở dưới mái ấm quen thuộc của gia đình.

Thật ra không có công thức nhất định cho cái món súp của mẹ tôi. Nguyên liệu và gia vị của món súp cứ thay đổi theo ngày tháng. Và điều này đã là như vậy ngay từ khi mẹ tôi còn là con gái ở trên vùng núi cao Piemonte thuộc miền bắc của nước Ý-đại-lợi. Mẹ tôi học bí quyết làm món súp từ bà ngoại của mẹ, mà bà cũng là người học hỏi từ các bà ngoại thuộc những thế hệ trước.

Đối với một gia đình di dân đông người như gia đình tôi, thì nồi súp của mẹ bảo đảm chúng tôi không bao giờ đói cả. Nồi súp sôi riu riu của mẹ tôi là một dấu hiệu của sự an ninh gia đình. Nguyên liệu của nồi súp là những gì có sẵn trong bếp trong ngày hôm đó. Do vậy, chúng tôi có thể đánh giá tình trạng kinh tế của gia đình qua những gì ở trong nồi súp. Một nồi đầy cà chua được cắt nhỏ, trộn với mì, đậu hạt, cà-rốt, ngò, hành, bắp và thịt cho biết hôm đó gia đình đang ở trong tình trạng sung túc. Một nồi súp lỏng le cho biết cảnh gia đình đang gặp khó khăn. Và chúng tôi không bao giờ vứt bỏ đồ ăn thừa. Đó là một tội trước mặt Thiên Chúa. Do vậy, mọi thức ăn cuối cùng sẽ đi vào nồi súp của mẹ tôi.

Mục sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Nói đến mẹ, chúng ta nghĩ ngay đến cái gì ngọt ngào, êm dịu, hy sinh, trìu mến. Nói đến mẹ, chúng ta hình dung được hình ảnh yêu thương, bảo bọc, chăm sóc. Chúng ta thường nghe:

"Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"

Nói đến mẹ, chúng ta liên tưởng đến dòng sữa ngọt, nuôi con đến ngày lớn khôn. Ca dao nước ta có câu:

"Thương thay Chín Chữ Cù Lao
Tam Niên Nhũ Bộ biết bao nhiêu tình,
Nuôi con mẹ ốm vóc hình,
Cạn bầu sữa mẹ mà tình không vơi".

Ở nước ta có những người mẹ vì nghèo, vì thiếu ăn, nên bầu sữa mẹ đã cạn, nhưng tình yêu người mẹ vẫn không bao giờ vơi; trái lại tiếp tục dâng tràn và tình mẹ thì bao la như biển Thái Bình.

Dòng sữa mẹ chẳng những là thức ăn có hương vị ngọt ngào mà còn có chất bổ dưỡng mà không có loại sữa nào ví sánh. Dòng sữa mẹ chẳng những là món ăn hảo hạng cho con trẻ mà còn có chất miễn dịch. Hay nói một cách khác, nhờ dòng sữa mẹ mà trong cơ thể hài nhi có một lượng quân sự phòng thủ mạnh mẽ chi viện, là quân đội được trang bị đầy đủ quân nhu quân dụng, khiến kẻ thù vi trùng không sao tấn công được. Nhờ thế mà trẻ con tránh được nhiều bệnh tật. Dòng sữa mẹ có sức mạnh giống như giòng sông tuôn chảy, tẩy sạch những chất dơ bẩn bên trong cơ thể trẻ sơ sinh. Nhưng điều quan trong hơn hết mà các nhà y khoa phải công nhận là trong dòng sữa mẹ có loai sinh tố mà ta không thể tìm ra trong các chất dinh dưỡng khác đó là sinh tố Y: Sinh tố Yêu.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Nói đến mẹ và tình yêu của mẹ, thì nền văn học nghệ thuật thế giới đã nói rất nhiều xuyên suốt lịch sử nhân loại. Chỉ riêng trong âm nhạc và văn chương Việt Nam chúng ta mà thôi, cũng có biết bao sáng tác viết về chủ đề người mẹ. Trừ một số trường hợp ngoại lệ như mẹ mất sớm, hoặc có một người mẹ quá hung dữ, còn phần lớn chúng ta đều giữ trong lòng hình ảnh người mẹ hiền thân yêu, hết lòng hy sinh cho con cái. Thật vậy, mẹ và tình yêu bao la của mẹ vẫn tiếp tục làm trái tim chúng ta rung lên những cung nhạc tuyệt vời và lòng chúng ta luôn bồi hồi cảm động khi nhớ đến những kỷ niệm thời thơ ấu bên người mẹ hằng thương yêu chúng ta bằng trọn con tim.

Cựu phu nhân tổng thống Hoa Kỳ, bà Nancy Reagan, đã cho rằng: “Mẹ là người mà chúng ta đặt trọn niềm tin cậy; là người cùng cười, cùng khóc với chúng ta; là người mà chúng ta luôn luôn tìm đến khi có cần. Mẹ cũng là người hiểu chúng ta nhiều hơn bất kỳ một người nào khác. Thậm chí có người còn cho rằng chỉ có mẹ là người duy nhất hiểu được mình trong cuộc đời này mà thôi.”

Kính thưa quý thính giả,

Người Việt Nam mình thường nói: “Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ”. Thật vậy, khi còn ở trong sự chăm sóc bảo bọc của cha mẹ, chúng ta thường không nhận thức được tình yêu và sự hy sinh của cha mẹ cho bằng khi đã rời mái ấm gia đình. Chính cựu nữ thủ tướng Anh, bà Margaret Thatcher, đã tâm sự rằng: “Mẹ tôi đã làm việc cật lực suốt đời, và tôi thấy buồn khi phải công nhận rằng mẹ hiếm có khi nào được thảnh thơi. Con cái thường không biết ơn công lao khó nhọc của mẹ, cho đến khi chúng trưởng thành và chính bản thân chúng cũng làm mẹ.”

Theo “Observer” England 24/12/2006 - Tùng Tri chuyển ngữ

Mothers Day CD coverNhững tháng cuối năm 2006, phóng viên Vũ Đình Trọng có đăng trên nhật báo Người Việt, tại quận Cam, California, một loạt bài phóng sự thật cảm động, mang tên “Người Mẹ Đi Tìm Con”. Loạt bài phóng sự này kể về bà Nguyễn thị Hải, từ Việt Nam lặn lội sang Hoa Kỳ tìm con trai là cậu Bảo Quốc Tuấn, đã xa cách trên 20 năm.

Câu chuyện thật cảm động, đã khiến tờ báo Los Angeles Times cử phóng viên tìm đến mẹ con bà Hải. Câu chuyện này cũng được đăng trên tờ báo “The Observer” tại Anh quốc, do hai ký giả Mai Trần và Chistopher tường thuật. Chúng tôi xin lược dịch để gởi đến quý vị sau đây:

Bà Hải bước chân tới Los Angeles, trong túi vỏn vẹn chỉ có $600 tiền mượn được, cùng với trái tim tan vỡ và bệnh thấp khớp ở hai đầu gối. Bà không nói một chữ tiếng Anh. Đã 20 năm rồi, bà không được nhìn mặt cậu Tuấn là người con trai đầu lòng, kể từ ngày cậu ấy vượt biên sang Mỹ. Lúc vượt biên thì Tuấn còn đang trong tuổi thiếu niên.

Mục sư Ngô Minh Quang

Mother ChildKính thưa quý vị & các bạn,

Hôm nay là Ngày của mẹ. Mỗi khi suy nghĩ đến mẹ ai trong chúng ta cũng dâng lên một niềm cảm xúc vô biên, nhất là những ai không có mẹ bên cạnh để được sớm hôm phụng dưỡng hầu đáp tạ thâm ân, giữ tròn chữ hiếu. Ca dao nước ta có câu:

“Tôm càng lột vỏ bỏ đuôi.
Giả gạo cho trắng mà nuôi mẹ già
Ba tiền một khúc cá buôi,
Cũng mua cho được mà nuôi mẹ già.”

Chúng ta rất khâm phục những người con hết lòng hiểu kính với cha mẹ, dầu sống trong cảnh nghèo nàn, túng quẩn nhưng vẫn chăm sóc mẹ thật chu đáo:

“Đói lòng ăn đọt chà là,
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng.”

Ở nước ta có những người con gái vùng thôn giã vì thương cha mẹ đã từ chối lời cầu hôn của những chàng trai sang giàu ở chốn thị thành, thà là lấy chồng quê mùa để làm vui lòng cha mẹ.

“Mẹ mong gã thiếp về vườn,
Ăn bông bí luộc, dưa hành nấu canh”

Ngọc Diệp

Bông HồngQuý thính giả thân mến,

Người mẹ, trong ca dao Việt Nam, đã được ví sánh như những thứ thức ăn đơn sơ nhưng ngon ngọt và đượm tình quê hương trong câu:
“Mẹ già như chuối ba hương, như xôi nếp Một, như đường mía lau”.

Người ta cũng thường ví sánh tình mẹ rộng lớn như đại dương bao la qua những giòng thơ, lời nhạc rất đẹp:
“Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”.

Lòng Mẹ cũng được diễn tả qua một bài tân cổ:
“Mẹ thương con từ lúc chưa lọt lòng, từ lúc mới tượng hình trong bụng mẹ. Mẹ đã reo mừng khi con máy động lần đầu tiên. Rồi từ đó, sau mỗi lần con đạp mẹ thêm đau… Lắm khi mẹ ngủ say rồi, mà vẫn phải giựt mình tỉnh giấc… Chín tháng cưu mang với mươi ngày lẻ, mẹ đã sớt chia cho con từng giọt máu trong người. Rồi một sáng chim ca, con của mẹ mở mắt chào đời. Biển cả mênh mông một mình vượt sóng, mẹ đã tới bờ với niềm hãnh diện thiêng liêng. Tâm hồn mẹ vui buồn lẫn lộn triền miên, lạ lùng khôn tả. Vui vì con mình nay nó sởn sơ ra đó. Nhưng lại buồn vì khi rời bụng mẹ, có nghĩa là… ấm lạnh sẽ riêng con!”

Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Nhân Ngày Từ Mẫu xin kính mời quý thính giả cùng chúng tôi tìm hiểu về lịch sử và ý nghĩa của ngày đặc biệt này.

Ngày Từ Mẫu mà tiếng Anh gọi là Mother’s Day thường được tổ chức vào Chúa Nhật thứ nhì của tháng Năm dương lịch. Vào ngày này, để tỏ lòng biết ơn sinh dưỡng của mẹ hiền, con cái chúc mừng mẹ với thiệp, quà và bông hoa. Các con cũng nấu nướng những thức ăn mà người mẹ ưa thích. Trong ngày này người ta có tập tục đeo hoa Cẩm Chướng, tức là hoa Carnation còn gọi là hoa Oeillet theo tiếng Pháp. Đeo hoa Cẩm Chướng màu hồng hay màu đỏ để nói lên người mẹ còn sống, đeo hoa màu trắng để cho biết người mẹ đã qua đời.

Ngày Từ Mẫu có lẽ xuất xứ từ thời Cổ Hy Lạp. Người Hy Lạp xưa thờ thần Rhea vì họ cho rằng đây là mẹ của mọi thần khác. Vào mùa xuân thì người Hy Lạp xưa tổ chức những lễ hội cho thần này.

Mục sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị & các bạn! Trên đời nầy trong chúng ta không ai mà không có mẹ. Nói đến mẹ, ai cũng nói bằng yêu thương trìu mến. Chính vì thế mà cả thế giới phương Tây lẫn phương Đông đều dành một ngày cho mẹ.

Bên Đông Phương mỗi lần đến mùa báo hiếu, các con thường nhớ đến công đức sinh thành của mẹ, trong khi Tây Phương như thì tổ chức ngày của mẹ là ngày con cái có dịp tỏ lòng biết ơn các bậc sinh thành qua những câu chúc, những món quà, hay hành động viếng thăm mẹ, gọi điện thoại hay gởi thiệp chúc mừng những người mẹ ở xa. Là người Việt Nam, một dân tộc đề cao chữ hiếu, chúng ta không phải chỉ dành ra một ngày đặc biệt cho mẹ như nước Úc hay các nước Tây Phương khác mà dành cả cuộc đời mình để tỏ lòng quý yêu phụng dưỡng mẹ.

Vì mẹ chính là món quà của Đức Chúa Trời cho chúng ta: nếu không có mẹ thì không có ta. Nếu không có dòng sữa mẹ, nếu không có bàn tay dịu hiền của mẹ thì ta không thể sống đến ngày nay. Nếu không có tình yêu đùm bọc chở che của mẹ thì chúng ta không được sống yên vui trên mảnh đất tự do như thế nầy. Một trong những câu nói về mẹ mà tôi thích nhất là: “Mẹ là người vẫn kề cận, lúc nào cũng đứng bên cạnh ta trong khi tất cả mọi người khác đều xa lánh ta”

Vũ Nguyễn Thiên Ái

Đối với những người còn mẹ, có lẽ từ tấm bé cho đến lúc trưởng thành, chẳng có một từ ngữ nào được dùng nhiều hơn chữ mẹ. Nếu còn sống chung với mẹ, chắc chắn mỗi ngày chúng ta gọi mẹ ít nhất một lần, nếu không nói là hơn. Có một cái gì đó thật nhiệm mầu trong chữ mẹ, thật thần thánh, nhưng cũng thật ấm cúng. Thật êm đềm, nhưng cũng thật mạnh mẽ, nó thôi thúc chúng ta tìm về từ cội nguồn của mình, nó khơi dậy trong ta những kỷ niệm thật êm, thật đẹp, thật ngọt ngào nhưng cũng thật thanh thoát, thật dễ thương, thật khó quên của thời thơ ấu.

Tôi nhớ khi còn bé tí, thích nhất là mỗi lần mẹ đi chợ về. Mẹ đi bao giờ thì chả biết, nhưng cứ hễ trưa trưa, xế xế một chút là đã bắt đầu vọng trông ra cửa để chờ mẹ về, thấy xa xa, có bóng chiếc xe thồ là biết ngay bóc: mẹ đã về với mấy bọc chè đậu ván. Cái thứ mà bây giờ, dầu đã hai lớp tóc trên đầu, nhưng hễ cứ nghĩ đến nó là tôi thấy thèm và lại thấy thương mẹ thật nhiều. Nói cho vui, hồi ấy chẳng biết gì thành ra thương mẹ thì ít, nhưng nhớ chè thì nhiều hơn. Bây giờ thì khác, vẫn nhớ chè, nhưng chắc là thương mẹ nhiều hơn. Cái chất dẻo của chè đậu ván có lẽ đã ăn sâu trong tiềm thức của tôi, cho đến nỗi cứ nghĩ đến nó là tôi có thể hình dung ra được bàn tay sần sùi, dãi nắng dầm mưa của mẹ, tảo tần lo cho chồng, cho con mà quên cả thân mình. Tôi sẽ không bao giờ quên được hình ảnh ấy. Dẫu cho trời có nắng nồng hay mưa tầm tã thì bao giờ mẹ cũng về với mấy bọc chè đậu ván…..Bao giờ mẹ cũng vẫn là mẹ, bao giờ mẹ cũng sợ con đói, con lạnh, con đau, con buồn, con thất bại….Thà là những điều ấy xảy đến cho chính mẹ. Bao giờ mẹ cũng mong muốn điều tốt nhất cho con.