Mục sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị & các bạn,

Năm MớiDù có trông chờ hay không Tết vẫn đến. Có những cái Tết thật vui đáng nhớ, lại cũng có những cái Tết thật buồn đáng được quên đi! Nhà thơ Chế Lan Viên đã thở than rằng :

Tôi có chờ đâu! Có đợi đâu,
Đem chi Xuân đến, gợi thêm sầu?
Với tôi tất cả đều vô nghĩa.
Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau.

Năm MớiCảnh nhà của hai vợ chồng trẻ Huyền và Hoàng, trong buổi sáng ngày đầu năm. Huyền đang sửa soạn lại những bình hoa và cây kiểng chưng Tết trong phòng khách, và miệng thì đang hát vang bài nhạc “Anh Cho Em Mùa Xuân” với một tâm hồn thật phấn khởi. Trong khi đang bận rộn và miệng đang hát, nhưng Huyền vẫn trông trông ngóng ngóng chờ Hoàng thức dậy để đón mừng buổi sáng năm mới với mình….

Hoàng (từ trong phòng ngủ gọi ra): Em ơi, bà xã ơi. Đầu năm, đầu tháng, sao làm gì mà dậy sớm quá vậy. Mà làm gì mà vui quá xá, hát vang cả…làng, làm anh cũng tỉnh ngủ luôn rồi đây.

Mục sư Ngô Minh Quang

Thưa quý vị và các bạn,

Năm MớiNhân dịp năm mới tôi xin kính gởi đến quý vị và gia đình được Vạn Sự An Vui trong cuộc sống. Câu chuyện đầu năm tôi xin hầu chuyện cùng quý vị là câu chuyện của một người phụ nữ Nam Phi, chị ta được cha mẹ để lại cho một số tiền vàng rất quý, sản xuất năm 1890 tức là cách đây 126 năm.

Một ngày kia chị lấy ra xem rồi vô tình để vào trong xách tay, trộn lẫn với số tiền cắc. Sau đó chị đi chợ, đến bãi đậu nơi phải trả tiền. Chị lấy số các tiền cắc ra bỏ vào máy. Trong lúc vội vả chị đã vô ý bỏ lộn số tiền vàng vào máy, khổ nỗi số tiền vàng nầy cùng cỡ, cùng độ lớn với đồng cắc, cho nên không bị máy loại ra. Thế là chị đánh mất số tiền quý báu đó.