Mời quý vị nghe những chương trình Phát Thanh Hy Vọng đặc biệt đã phát thanh trong thời gian qua. Quý vị có thể nghe chương trình hàng tuần tại đây.

 

Internet browser của quý vị không có Flash Player. Xin download Flash Player để nghe các chương trình đặc biệt.
Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Ngày xưa có một cây hoa súng xinh xắn mọc trong đầm, thấy bầy cá bơi lội tung tăng thỏa thích trong làn nước xanh biếc, hoa sung thầm ước mơ là mình được trở thành những con cá nhỏ dễ thương đó. Trong khi bầy cá thì lại không bằng lòng với thân phận mình, chúng ước mơ được trở thành bầy ếch, vì chúng thấy mình bị tù túng trong cái đầm chật hẹp nầy! Chúng bực tức vô cùng vì không thể thoát ra khỏi nơi bẩn và chật nầy. Sở dĩ bầy cá mơ thành bầy ếch vì ếch vừa có thể bơi dưới nước vừa có thể nhảy lên cạn để đi ngao du đây đó. Còn bầy ếch có thỏa lòng trong thận phận ếch nhái nầy không? Câu trả lời là không. Ếch ganh tị với đàn chim bay lượn trên khung trời xanh biếc, với thân hình xinh đẹp, với tiếng hát líu lo, và sức dẻo dai lạ thường! Chim chỉ cần đập cánh là bay nhẹ lên cao, lượn vút trên nền trời cao ngất. Nhưng loài chim lại không cảm thấy hạnh phúc như loài vật khác tưởng, vì chúng vẫn sợ loài người giăng bẫy, mang về, bỏ vào lồng để làm trò tiêu khiển hay làm thức ăn cho họ. Loài chim cũng sợ mèo hãm hại khi làm tổ. Cho nên chúng phải làm tổ ở trên cành cây cao, nhưng khổ nỗi là mỗi khi cuồng phong đến, công trình tuyệt mỹ của chúng sẽ bị tan tác.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Rudyard Kipling là một nhà văn danh tiếng của Anh quốc vào những thập niên chuyển tiếp giữa cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, đã trở nên giàu có vì ông là tác giả của nhiều tác phẩm rất nổi tiếng và bán rất chạy. Một ngày kia, một ký giả phỏng vấn văn sĩ Rudyard, đã hỏi ông như vầy: "Thưa văn sĩ, có người đã cộng lại tất cả những số tiền mà anh đã thu được qua tất cả các tác phẩm của anh và nếu chia đều ra, thì trung bình anh thu được 100 đô-la cho một chữ". Nói đến đây, người ký giả bèn rút ra trong túi 100 đô-la, đưa về phía nhà văn danh tiếng và giàu có này, rồi nói tiếp: "Đây là 100 đô-la của tôi. Xin văn sĩ hãy cho tôi một chữ nào của anh mà đáng giá tới 100 đô-la". Văn sĩ Rudyard đưa tay đón nhận tờ bạc 100 đô-la, cho vào túi của mình, nhìn người ký giả rồi nói: "Cảm ơn".

Tùng Tri

Tôi đập mạnh cái cào vào đống lá với cả lòng căm giận, khiến cho bụi và lá văng lên tung tóe. Ngừng lại một chút, tôi đảo mắt xem chung quanh cái sân vườn, kiểm coi mình đã làm được đến đâu rồi. Khi mua căn nhà này, tôi rất thích cái bóng râm dưới bóng cây sồi và cây maple thật cao lớn trong sân. Không biết tại sao hồi đó tôi lại không nhớ ra rằng, trước sau gì, cả một rừng lá từ hai cây này sẽ trút xuống, che kín cả thảm cỏ trước sân? Nhưng không chỉ cái chuyện dọn lá cây khiến tôi lại đâm ra nổi nóng như vậy. Tôi vừa nhận được một hung tin là người bạn của tôi đang lâm bịnh nặng, và tôi tức giận vì sao trên đời này, có người phải lãnh chịu khổ sở một cách bất công như vậy. Còn chồng tôi thì vì công việc làm ăn cần kíp nên phải đi xa, và tôi thật bực tức vì phải ở nhà một mình trơ trọi. Càng nghĩ đến những điều này khiến tôi càng muốn điên tiết lên, cho đến lúc không chịu được nữa, khiến tôi đập túi bụi vào lớp lá rụng đầy trong sân vườn. Tôi cần phải nghỉ một chút. Có thể một tách cà-phê nóng sẽ giúp tôi bình tâm trở lại.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Có thể nào, hai người cùng nhận những ơn phước, nhưng một người lại biết ơn rất nhiều, trong khi người kia lại biết ơn thật ít?

Có thể nào, hai người cùng hưởng ơn mưa móc của Đấng Tạo Hóa, nhưng một người chẳng bao giờ nói lời cảm ơn, còn người kia thì không chỉ cảm ơn bằng lời nói suông, nhưng cả đời sống là sự biểu lộ của lòng biết ơn sâu sắc?

Vì sao có người biết ơn thật nhiều, nhưng có người lại biết ơn thật ít?

Tùng Trân

Kính thưa quý thính giả,

Trong Mùa Tạ Ơn năm nay, chúng tôi có sưu tầm một số "lời hay ý đẹp" về lòng biết ơn để gởi đến quý vị và các bạn.

Mong rằng những suy nghĩ, những kinh nghiệm thật, những góc độ nhìn khác nhau về lòng biết ơn sẽ giúp cho ta nhận thức thật sâu sắc về thái độ biết ơn cần có của mỗi con người trước Đấng Tạo Háo, là Đấng tạo dựng, nuôi nấng và giải cứu mỗi chúng ta.

Văn sĩ Melody Beattie diễn tả lòng biết ơn như sau: "Lòng biết ơn mở khóa kho tàng dư dật cho đời sống. Nó khiến những gì chúng ta đang có trở nên đầy đủ và thậm chí dư dật. Lòng biết ơn xoay đổi sự phủ nhận trở nên sự chấp nhận, tình trạng hỗn loạn trở nên trật tự, sự mập mờ trở thành rõ ràng. Nó khiến một bữa ăn đơn giản trở nên một bữa tiệc, một ngôi nhà trở nên tổ ấm, một người chưa quen trở nên một người bạn. Lòng biết ơn giải thích cho quá khứ, mang lại bình an cho hiện tại và khiến nảy sinh khải tượng cho tương lai."

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây khá lâu tại một vương quốc ở Phi Châu, một nhà vua có người bạn rất thân, sống gần gũi nhau từ tấm bé. Thói quen của người bạn vua là mỗi khi đối diện với bất cứ tình huống nào, dầu buồn hay vui cũng đều buột miệng: Tốt quá!

Một ngày kia, nhà vua và người bạn nầy đi săn ở một nơi thật xa kinh thành. Bạn của vua nạp đạn vào súng, và trao cho vua. Vua lẩy cò cách vụng về, vô ý bắn đụng vào ngón tay cái của mình. Cầm tay đầy máu của vua, người bạn thay vì hít hà, cảm thương nỗi đau của vua, anh lại buột miệng nói: "Tốt quá!" Nhà vua nổi giận trước lời nói ngu đần, vô cảm của bạn: “Như thế là tốt lắm phải không?” Lúc về đến hoàng cung, vua liền tống giam người bạn mình.

Tùng Trân sưu tầm và chuyển ngữ

Những Cái Thùng Thiếc Rỗng

Chúng ta ai cũng biết câu ngạn ngữ: “Thùng rỗng kêu to”. Mà đúng vậy, những cái thùng thiếc rỗng thường kêu to nhất!

Trong đời sống của một người, những lãnh vực không được “đổ đầy” ơn phước đã trở thành những cái thùng rỗng. Những cái thùng rỗng này khua vang chát chúa, đến nỗi át mất tiếng vang của những cái thùng đã được đổ đầy “chắc nịch” những ơn phước từ Trời. Khi điều này xảy ra, mọi suy nghĩ của người đó chỉ tập trung vào cái tiếng ồn ào của cái thùng thiếc rỗng. Kết quả là người đó đã không nhận ra những ơn phước khác đang tuôn tràn trong đời sống để  bày tỏ lòng tri ân đến Thượng Đế.

Đôi khi chỉ một cái lon thiếc rỗng bé tí lại kêu to hơn một cái thùng to tổ bố chứa đầy bao phước hạnh.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Hằng năm người Mỹ kỷ niệm Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) vào ngày thứ Năm của tuần lễ thứ tư trong tháng 11. Đây là ngày người Mỹ bày tỏ lòng biết ơn với Đức Chúa Trời, là Đấng Tạo Hóa về những gì họ đã nhận được cả về vất chất lẫn tinh thần. Họ tổ chức lễ rất trọng thể sau mùa gặt hái vì họ muốn dâng lên Đức Chúa Trời lời cảm ơn về những ơn phước Ngài ban cho họ, gia đình, và đất nước suốt năm qua. Ngày xưa người Việt mình cũng có Lễ Tạ Trời, hàng năm vua thay mặt toàn dân cử hành nghi thức Tế Nam Giao.

Theo tinh thần của người Mỹ, đa phần là những người có niềm tin vào Đức Chúa Trời và thực hành lời dạy của Ngài trong Thánh Kinh, là bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải quên mình nghĩ đến người khác; nhất là khi được đầy đủ vật chất thì phải có bổn phận phải giúp cho những người thiếu kém hơn mình, vui lòng chia cơm xẻ áo cho những kẻ khốn cùng. Ý nghĩa cao đẹp về tinh thần chia sẻ của ngày Lễ Tạ Ơn được thể hiện suốt tháng 12 và cao điểm của tinh thần cao đẹp nầy là lúc người Mỹ cử hành ngày lễ Mừng Chúa Giáng Sinh.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một thiếu phụ 25 tuổi cùng với ông xếp của mình bay trên chiếc phi cơ nhỏ, nhưng vì phi cơ bị trục trặc nên xin đáp khẩn cấp xuống phi trường Texas gần đó. Trên đường bay, phi cơ đã bị rớt, ông xếp chết ngay còn thiếu phụ đó thì bất tỉnh. Khi thiếu phụ này tỉnh lại, thấy chủ mình đã chết thì lòng đau đớn vô cùng, kêu gào thảm thiết. Năm tiếng đồng hồ sau đội cứu cấp tìm được và đưa chị vào bệnh viện để cứu chữa.

Nằm tại bệnh viện suốt hai tháng trời, chị ta không biết ơn Trời, tri ân những người đã cứu chữa mình. Chị than phiền, trách cứ cho số phận nghiệt ngã của mình, không có một lời cám ơn hay một tiếng thanh nhã nào, dầu sau đó chị ta hoàn toàn hồi phục. Lần đầu tiên bác sĩ Caliandro thấy một người lạ lùng như thế! Chị ta cho rằng mình là người bất hạnh nhất trần gian! Chị nhìn cuộc đời bằng cặp kính màu đen, lúc nào cũng lạnh lùng, cay đắng, chị không biết tận hưởng món quà sự sống của Đấng Tạo Hóa ban cho mình, không biết tri ân những người đã tận tình yêu thương, cứu chữa!

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Ca dao nước Việt Nam ta có câu:

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Ăn khoai nhớ kẻ cho dây mà trồng
Có bát cơm đầy nhớ đến nhà nông
Ăn cơm nhớ kẻ đâm, xay, giã, sàng

Ăn quả nhớ kẻ làm vườn
Uống nước phải nhớ nước nguồn chảy ra
Đường đi cách bến cách sông
Muốn qua đường nước nhớ ông lái đò

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Có bao giờ quý vị dâng lên Đấng Tạo Hóa lời cảm ơn về sự chu cấp kỳ diệu của Ngài trên đời sống quý vị? Một thi nhân trong Thánh Kinh lúc nào cũng biết ơn Đức Chúa Trời về sự ban cho của Ngài và đã viết:

"Linh hồn ta hỡi!
Khá ngợi khen Chúa Hằng Hữu!
Mọi điều gì ở trong ta hãy ca tụng danh thánh của Ngài!
Linh hồn ta hỡi,
Hãy ngợi khen Chúa Hằng Hữu,
Chớ quên các ân huệ của Ngài.
Ấy là Ngài tha thứ các tội ác ngươi,
Chữa lành mọi bệnh tật ngươi,

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Cụ bà Martha Johnson dù đã 95 tuổi và phải dùng gậy khi đi lại, nhưng khỏe mạnh hơn những cụ già ở độ tuổi nầy. Bà sống một mình trong căn nhà của mình, nhưng căn nhà bà cũng sắp mất vì bà không có đủ tiền trả cho ngân hàng. Bà rất đau lòng vì căn nhà đáng lẽ sẽ cho đứa cháu tật nguyền nhưng từ nay sẽ không còn nữa! Nhưng rồi có người tên Billy Hendrick đã đến thăm bà và hứa sẽ chu cấp cho bà mỗi tháng 300 đô-la trong suốt quãng đời còn lại của bà. Billy Hendrick là ai? Vì sao ông ta lại giúp bà?

Cách đây 60 năm, vào một ngày nọ, khi trở về nhà, bà cùng chồng thấy căn nhà của họ bị lục lọi tung tóe. Quần áo và các đồ dùng trong nhà bị vất vương vãi khắp nơi. Các đồ dùng trong nhà cũng bị xê dịch. Chiếc radio nhỏ của họ đã bị đánh cắp. Ngoài ra họ còn bị mất hũ đựng những đồng tiền xu, đèn pin, chiếc áo khoác, và bộ sưu tập tem. Tổng cọng họ bị mất một vài vật trị giá khoảng gần 100 đô-la, nhưng không có gì khác bị hư hại cả.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Tại ngoại ô thành phố Philadelphia, một người tên Claude có 6 đứa con, tất cả đều đến tuổi đi học, chúng cần những đôi giày và cần có những bộ đồ sạch sẽ để đi học. Nhưng khổ nỗi máy giặt của anh vừa bị hư, túi tiền sắp cạn vì công việc làm mộc của anh bị đứng lại, thời tiết lạnh quá nên không ai đến đặt đóng bàn ghế hay vật dụng trong nhà.

Anh cố gom góp tất cả tiền mình dành dụm bấy lâu, vừa đủ để mua 6 đôi giày cho các con nhưng lại không đủ tiền mua máy giặt mới. Anh đăng báo là muốn mua chiếc máy giặt cũ còn dùng được. Sau thời gian chờ đợi, anh ta nhận được cú điện thoại và đến nhà của người bán. Chủ nhà tử tế mời vào nhà để nói chuyện máy giặt, sau một thời gian trò chuyện, anh ta kể cho chủ nhà biết hoàn cảnh gia đình anh, sáu con của anh cần giày đi học mà anh lại quá túng thiếu. Chị chủ nhà sau khi nghe nói về những đôi giày, chạy ra ngoài khóc nức nở. Người chồng cho anh biết là họ có đứa con trai, nhưng cháu không hề mang giày vì cháu bị tật từ thưở mới sinh.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Có một cậu bé mù, để chiếc nón trước mặt để ăn xin, mong được một ít tiền bố thí của những người hảo tâm để sống qua ngày. Nhưng dầu có nhiều người qua kẻ lại, cậu chỉ được vài đồng bạc cắc. Một người đàn ông có mặt tại đó, quan sát cậu một hồi lâu, lấy tờ giấy viết vài hàng, rồi đặt cạnh chiếc nón của cậu bé. Sau một thời gian ngắn, số tiền trong nón được người ta cho lên đến mấy chục đồng. Trên tờ giấy đó có ghi "Thưa Ông Bà Cô Bác! Sáng nay trời đẹp quá! Ông bà có cảm tạ Đấng Tạo Hóa đã ban cho Ông Bà Cô Bác có đôi mắt sáng để chiêm ngưỡng không?"

Thưa quý vị và các bạn,

Chúng ta đang sống trong thế giới vật chất, con người phải đua với thời gian, vật lộn với cuộc sống, nên ít có thời gian suy nghĩ đến Đấng Tạo Hóa và tỏ lòng biết ơn những gì Ngài đã ban tặng mình. Cũng vì quá bận nên chúng ta quên đi những ân nhân đã giúp mình trong cuộc sống đầy khó khăn và bất ổn nầy. Khi tiếp xúc với những người chung quanh hàng ngày, chúng ta thường nói lời cám ơn... nhưng đôi khi hai chữ ‘cám ơn’ đó chỉ là xã giao, hay chỉ là những sáo ngữ!

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Một giáo sư người Mỹ làm giảng viên tại một viện đại học ở nước Ba Tây (Brazil) đã nhắc lại một kỷ niệm khó quên. Ông thuật lại rằng một ngày kia khi đang trên con đường đến trường đại học, ông cảm thấy có ai đó kéo quần mình, quay đầu lại, ông thấy một cậu bé độ 5 hay 6 tuổi với đôi mắt tròn đen và sáng trong khuôn mặt lem luốc bẩn thỉu. Cậu bé nhìn ông với lời van xin: “Thưa ông! Cho con bánh mì”. Khác với những lần trước, mỗi khi gặp trẻ ăn xin trên đường phố, mở lời van xin, ông thường phớt lờ, lạnh lùng bước đi, vì có nhiều trẻ ăn xin quá, nhưng không biết vì sao lần nầy ông lại dừng bước, rồi bảo cậu cùng đi với ông ta vào quán cà phê gần đó. Sau khi mua cho cậu một bánh kem và thức ăn khác mà cậu muốn, ông mua cho mình một tách cà phê, rồi bước ra khỏi tiệm, quên hẳn cậu bé. Nhưng khi ông đi được ít bước thì có người đụng vào lưng ông, quay nhìn lại, ông thấy cậu bé khi nãy. Cậu bé vẫn cầm ổ bánh kem và run run nói: “Con cám ơn ông!”. Vị giáo sư nầy cảm động vì lời cám ơn của cậu bé ăn xin đáng thương đó, trong khi đó có những trẻ ăn xin khác đã nhận tiền hay thức ăn ông cho nhưng chưa có em nào có lòng biết ơn như thế!

Mục sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Có một y tá trẻ vừa mới ra trường, chăm sóc bệnh nhân đầu tiên là Eileen. Eileen mắc phải chứng bệnh rất nặng, chỉ nằm chờ chết, vì những mạch máu trong não cô đã bị vỡ ra. Nửa thân người cô đã mất cảm giác, dần dần toàn thân cô giống như khúc gỗ, rồi bị hôn mê. Các nhân viên bệnh viện mỗi ngày lật Eileen hai lần để truyền thức ăn lỏng vào bao tử. Việc làm nầy thật nhàm chán vì Eileen chẳng có một đáp ứng gì. Cô chẳng khác gì một tượng gỗ, không cử động hay tỏ ra hành động cám ơn nào! Trước khi chăm sóc Eileen, cô y tá trẻ được những y tá kinh nghiệm cho biết tình trạng của Eileen và việc mà cô phải làm.

Nhưng nữ y tá tập sự nầy quyết định là phải làm khác hơn với những gì các y tá của bệnh viện đó đã làm. Cô nói chuyện, hát, khích lệ Eileen, thậm chí tặng quà cho Eileen. Đến ngày Lễ Tạ Ơn, ngày trọng đại nhất của nước Mỹ và cũng là ngày quan trọng đối với những người biết ơn Đấng Tạo Hóa lòng về những ân lành Ngài dành cho họ, cô y tá này thay vì nghỉ phép, đã tình nguyện vào bệnh viên chăm sóc cho Eileen. Cô ta đến với Eileen đang bất động và nói rằng: “Chị Eileen ơi! Hôm nay là ngày rất trọng đại, ngày Lễ Tạ Ơn Đức Chúa Trời nhưng tôi không muốn xa chị. Chị biết Ngày Lễ Tạ Ơn nầy có ý nghĩa gì không?” Lúc đó tiếng điện thoại reo, cô ý tá nhắc chiếc điện thoại lên, nhưng khi quay đầu nhìn lại, cô vô cùng ngạc nhiên vì Eileen tỉnh dậy, nhìn cô với hai hàng nước mắt, chảy xuống làm ướt đẫm cả chiếc gối. Eileen lay động cả thân để bày tỏ lòng biết ơn người y tá trẻ đã tận tình chăm sóc một người chẳng hề có một đáp ứng gì, cảm ơn cô y tá đã hát những bài ca đầy khích lệ, với lời nói yêu thương, đầy hy vọng, nhất là nói đến Ơn Trời, Đấng sáng tạo và bảo tồn vạn vật, ban sự sống và chu cấp mọi vật thực cho loài người. Sau đó Eileen qua đời trong an bình với cả lòng biết ơn, biết ơn người y tá trẻ đã dành cho mình lòng ưu ái và sự chăm sóc đặc biệt.

Mục sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Lịch sử nước Anh có ghi lại câu chuyện lý thú. Một gia đình quý tộc giàu có nước Anh đã đưa con về miền quê nghỉ mát. Trong khi nô đùa, cậu con trai nhỏ của họ trật chân, té nhào xuống vực nước sâu. Tất cả tưởng chừng như vô vọng, không còn phương cách nào cứu sống cậu bé sắp chết chìm. Nhưng rồi, từ xa khi nghe tiếng kêu thất thanh, một chú bé quê mùa lem luốc, con của một nông dân nghèo trong vùng đã chạy đến, nhảy xuống nước cứu vớt cậu bé lên. Nhà quý tộc vô cùng biết ơn cậu bé nhà nghèo. Thay vì chỉ nói lời cảm ơn với một ít tiền hậu tạ, ông ân cần hỏi cậu bé: "Khi lớn lên, cháu muốn làm gì?"

Cậu bé nhỏ nhẹ thưa: "Thưa ông, chắc cháu sẽ tiếp tục nghề làm ruộng của cha cháu".

Nhà quý tộc lại gạn hỏi thêm: "Thế cháu không còn ước mơ nào lớn hơn nữa sao?"

Cậu bé im lặng cúi đầu một lúc rồi mới trả lời: "Dạ thưa bác, nhà cháu nghèo thế này thì cháu còn biết ước mơ gì đây?"

Ông lại chân tình hỏi tiếp: "Nhưng bác muốn biết, nếu cháu được phép mơ ước thì cháu sẽ mơ ước điều gì?"

Lần này đứa bé đó mới thành thật đáp: "Thưa bác, cháu muốn được đi học, cháu muốn trở thành bác sĩ!"