Danh chỉ mới năm tuổi và sắp sửa đi lớp mẫu giáo. Nó chỉ là một thằng nhóc bé tí, còn nũng nịu bên mẹ, còn vòi vĩnh lắm điều. So với đám bạn cùng tuổi trong cái vườn trẻ này Danh ăn nói còn giống “em bé” lắm, tay chân thì vụng về, chưa được ăn khớp nhiều với nhau. Một ngày Danh khóc tới ba hay bốn lần lận; cái đám bạn trong lớp thấy Danh còn “baby” quá nên cũng thường cũng ưa lợi dụng nó lắm. Tuy vậy, một nhà tâm lý học chuyên về con nít hay một bác sĩ nhi đồng cũng sẽ chứng nhận là Danh chẳng hề bệnh tật gì, mà cũng chẳng mắc phải hội chứng “khờ” nữa; nó chỉ tiến triển hơi chậm hơn một chút trong cái thời khóa biểu tâm sinh lý khi so với đại đa số những đứa bé cùng tuổi khác.
Dầu vậy, thì cái ngày sinh nhật lên năm tuổi của Danh đã đến, mà ai ai cũng biết rằng, hễ đứa nào khi lên năm tuổi là phải đi học mẫu giáo thôi. Danh cũng mong đợi được đi học mẫu giáo, nhưng trong lòng thì cũng hơi lo lo về cái thử thách mới mẻ này. Nó biết mẹ nó lo lắng không biết nó học hành ra sao trong lớp mẫu giáo, mặc dầu nó chẳng hiểu tại sao mẹ phải lo như vậy. Còn ba nó có dặn dò với nó rằng, nếu nó không học hành cho đàng hoàng, thì cuộc đời nó chỉ là một sự thất bại.

Tết Trung Thu tổ chức vào ngày 15 âm lịch hằng năm, tức là rằm tháng tám. Có lẽ Tết Trung Thu đến từ Trung Hoa. Chuyện kể rằng vào một đêm mát mẻ thật đẹp giữa mùa Thu, trăng rất tròn và rực sáng, vua Đường Minh Hoàng (713-741) và hoàng hậu Dương Quý Phi thưởng thức phong cảnh vừa tuyệt vời vừa thơ mộng, với đoàn ca vũ nhảy múa dưới ánh trăng. Buổi ngắm trăng đó đã để lại cho nhà vua nhiều sự lưu luyến, cho nên từ đó nhà vua ra lệnh mỗi năm đến rằm tháng tám, khi vầng trăng rực sáng, khắp dân gian tổ chức treo đèn và mở tiệc ăn mừng dưới ánh trăng và tục lệ này vẫn còn cho đến ngày nay. Lại có chuyện khác kể rằng một vị tướng tên là Lưu Tú ở đời nhà Tây Hán (từ năm 206 trước Tây lịch tới năm 23 Tây lịch), trong lúc quân tình khốn quẫn đã cầu xin Thượng Đế giúp cho quân lính có lương thực để ăn trong khi chờ quân tiếp viện đến. Sau khi cầu Trời, quân lính tìm được khoai môn và bưởi. Sau này Lưu Tú bình định được toàn quốc và lên ngôi vua Quang Võ nhà Hậu Hán. Ngày mà Trời đáp lời cầu xin của Lưu Tú là ngày rằm tháng tám. Vì thế nhà vua truyền lệnh cứ đến rằm tháng tám là làm lễ tạ ơn Trời, thưởng ngoạn trăng, ăn khoai môn và bưởi. Ngày lễ trọng thể vui tươi này được gọi là Tết Trung Thu. Tục lệ này được truyền sang Việt Nam và đã được người Việt sửa đổi để thích hợp với phong tục người Việt.
Quý thính giả thân mến,
Quý thính giả có bao giờ cảm thấy công việc và đời sống bận rộn như có một áp lực cuốn trôi đi hết niềm vui của mình không? Bận rộn quá sức sẽ chắc chắn làm cho thể xác chúng ta mệt mỏi, và do đó, tâm hồn cũng mất đi niềm vui mà chúng ta đáng lý phải tận hưởng khi được sống trong một bầu không khí tự do và một xứ sở xinh đẹp, sạch sẽ như Úc Đại Lợi.
Buổi sáng thức giấc, tôi đã tập thói quen đếm những phước lành mình có và dâng lời cảm tạ Thượng Đế của tôi - là Đức Chúa Trời Toàn Năng, Toàn Tri, là Đấng Tạo Hóa đã tạo dựng nên một thế giới xinh đẹp cho con người chúng ta vui hưởng. Tôi cám ơn Ngài về những phước lành mà Ngài đã ban cho tôi trong cuộc đời này trước khi bắt đầu một ngày làm việc mới và bước ra khỏi nhà với một tâm trạng vui vẻ. Vậy mà chỉ sau vài giờ đồng hồ miệt mài làm việc trong văn phòng, thì tôi lại bắt đầu cảm thấy niềm vui trong cuộc sống của mình đã bị đẩy lùi sau một danh sách dài thòng về những công việc cần giải quyết trong tuần.

Kính thưa quý thính giả,
Hằng năm người Việt ta khắp nơi trên thế giới chẳng những tổ chức những ngày hội lớn như Lễ Giáng Sinh, Tết Nguyên Đán, ngày Nhớ Ơn Cha Mẹ mà còn tổ chức Tết Nhi Đồng vào ngày 15 tháng Tám Âm lịch, lúc trăng mùa Thu ngời sáng. Ngoài việc đem niềm vui, tạo dịp vui chơi cho các em, Tết Trung Thu là dịp cho người lớn hàn huyên tâm sự, ngắm trăng, uống trà, thưởng thức những loại bánh Trung Thu, đây là dịp tiện tốt để kéo mọi người càng gần với nhau hơn. Tết Nhi Đồng đến từ phong tục rất có ý nghĩa, là dịp để người người biết chăm sóc nhau, biết ơn nhau, biết thương nhau hơn và nhất là biết quan tâm đến trẻ thơ hơn. Một trong những điều các bậc cha mẹ quan tâm nhất là dạy trẻ thơ biết yêu thương, biết cách đối xử với nhau từ trong nhà, ở học đường và ngoài xã hội.
Tuy mỗi em có mỗi tính khác nhau, có em thì mau mắn, hay bông đùa, có em thì thâm trầm ít nói, nhưng chúng ta phải dạy các em biết cách đối xử như thế nào để phù hợp với tính tình của mỗi em, giúp các em biết cách xử sự tế nhị theo từng trường hợp: người lớn đối với người nhỏ, người dưới đối với người trên, người bằng tuổi, ngang hàng với nhau. Nếu các em được học phép tắc xử thế từ nhỏ thì sau này khi lớn lên các em mới tự tin, việc giao tế sẽ trở nên một điều tự nhiên và dễ dàng. Trong mỗi gia đình, những nguyên tắc về xử thế và cách giao tế được truyền đi từ thế hệ này sang thế hệ khác. Ca dao nước ta có câu:
Có con gây dựng cho con,
Gọi là nối đức tổ tôn dõi truyền.

Quý thính giả thân mến,
Một mùa Trung Thu nữa lại qua đi trên xứ Úc Đại Lợi, nghĩa là thêm một lần chúng ta có dịp hồi tưởng lại những mùa Trung Thu đã qua trong đời. Đó là những ngày xa xưa, là lúc cuộc sống không quá vội vã như nhịp sống của xã hội hiện đại; là ánh trăng rằm tháng Tám không bị những cao ốc che khuất, không bị ánh đèn sáng rực của đô thị làm lu mờ; là buổi tối mà chúng ta có thì giờ quây quần cùng gia đình để ngắm ánh trăng rằm soi vằng vặc trong khu vườn nhỏ, uống chén trà sen thơm ngát, ăn miếng bánh Trung Thu béo ngậy; và niềm vui chính trong đêm Trung Thu là lũ trẻ con vui vẻ rước đèn với nhau, ca hát vang lừng trong xóm.
Xa quê hương đã lâu lắm rồi, và có thể nói, thời gian sống nơi xứ người nhiều hơn những ngày sống tại Việt Nam, nhưng bản thân người viết chưa bao giờ được ăn một cái Tết Trung Thu đầy ý nghĩa như những ngày thơ ấu trong gia đình. Trung Thu, trong tâm tưởng tôi vẫn còn lại những ký ức tươi đẹp mà thời gian không thể xóa nhòa. Có một mùa Trung Thu ở Úc tôi nhớ nhà quá đỗi, đã một mình lái xe ra biển vắng. Tôi đi lang thang trên bãi cát, tắm trong ánh trăng vằng vặc, tôi nghe tiếng sóng vỗ dồn dập như đem hết những nỗi nhớ quay quắt trong tôi gởi về quê nhà. Những con gió của đầu mùa Xuân vẫn còn rất lạnh, làm khô đi đôi giòng nước mắt. Nỗi nhớ nhà trong tôi cũng dịu đi theo những bước chân trải dài trên cát. Đó là mùa Trung Thu tôi cảm nhận sâu sắc nhất hai câu thơ:
Cử đâu vọng minh nguyệt,
Đê đầu tư cố hương.
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng,
Cúi xuống nhớ quê nhà.

Kính thưa quý thính giả,
Đối với các bậc cha mẹ, con cái là niềm vui, là những viên ngọc quý giá. Lòng trân quý đó thể hiện qua bao công sức, tiền bạc và thời gian mà cha mẹ đã dồn hết nỗ lực để nuôi dạy, bảo bọc, dìu dắt con mình cho đến khi trưởng thành.
Tại Úc Đại Lợi, người ta ước tính phải tốn khoảng gần $200,000 đô-la Úc để nuôi một đứa trẻ từ lúc mới sinh ra cho đến tuổi 18 và khoảng tiền $200,000 đô-la này là chưa kể đến tiền trường lớp, mua sách vở, cho con đi học thêm các môn thể thao hay âm nhạc. Nếu bạn có hai đứa con, bạn phải chi tốn khoảng từ 300,000 đến 500,000 đô, là một ngân khoảng khổng lồ trong cuộc đời của bạn. Do vậy mà chúng ta không ngạc nhiên khi thấy nhiều người không dám có con với cái.
Nhưng thực ra thì tình hình cũng không đến nỗi “khẩn trương” quá như vậy, vì nếu chúng ta chia món tiền $200,000 ra trong 18 năm, thì trung bình là $11,000 mỗi năm, hay $925 mỗi tháng hay $30 mỗi ngày hay chỉ khoảng $1.20 mỗi giờ cho một đứa trẻ. Nếu hỏi ý kiến một cố vấn tài chánh, chắc người ta sẽ khuyên bạn đừng có con nếu muốn dành dụm được nhiều tiền để hưởng thụ cuộc sống cho mình. Thế nhưng trong thực tế, những người sợ tốn kém và những người có con, chưa chắc ai thực sự tận hưởng cuộc sống hơn ai. Này nhé, với chi phí khoảng $200,000 dành cho con, các bậc cha mẹ được hưởng các đặc quyền sau đây:
Kính thưa quý vị và các bạn,
Tết Trung Thu theo âm lịch là ngày rằm tháng 8 hằng năm. Đây là ngày Tết của trẻ em, còn được gọi là "Tết Nhi Đồng” hay “Tết Trông Trăng". Trẻ em rất mong đợi được đón tết này, vì tay em nào cũng có những chiếc lồng đèn - nào là đèn xếp, đèn lồng, đèn bươm bướm, đèn ông sao, đèn cá chép, đèn xe tăng, tàu thủy, phi cơ… Các em cũng được cha mẹ cho ăn các loại bánh đặc biệt như bánh in, bánh bía, bánh dẻo, bánh trung thu.
Tết Trung Thu đã có từ đầu thế kỷ thứ 8 thời Đường Minh Hoàng bên Trung Hoa. Còn Tết Trung Thu tại Việt Nam không biết có tự bao giờ, không có sử liệu nào nói rõ về gốc tích của ngày lễ rằm tháng Tám đó. Nhiều người cho rằng đây là một nét văn hóa du nhập từ Trung Quốc trong thời gian Bắc Thuộc.
Tết Trung Thu của người Việt ta có nhiều điểm đặc biệt khác với Tết Trung Thu của người Trung Hoa. Theo phong tục người Việt, ba mẹ mua sắm hay chính tay mình làm cho con mình mọi thứ lồng đèn thắp bằng nến để treo trong nhà hay để cho các con đem lồng đèn ra phố. Chúng kéo ra từng đàn, ca hát vui vẻ dưới ánh trăng rực sáng của đêm rằm. Đây là dịp để con cái hiểu được sự thương yêu, quan tâm, chăm sóc của cha mẹ đối với mình một cách cụ thể. Vì thế, tình yêu cha mẹ với các con lại càng khắng khít thêm. Sự đầm ấm trong gia đình càng được thể hiện qua sự qua sự quan tâm nầy, Cho nên người Việt ta cũng gọi Tết Trung Thu là Tết Nhi Đồng.
Quý thính giả thân mến,
Đầu tháng Tám dương lịch, khi từ Châu Âu trở về Úc sau một chuyến du lịch kéo dài một tháng, chúng tôi vừa ngạc nhiên vừa thích thú khi nhìn thấy các cửa hàng Việt Nam tại Melbourne đã bày bán bánh Trung Thu rồi. Những chiếc bánh nướng, bánh dẻo ngon lành và thơm phức được đặt trong những chiếc hộp trình bày một cách xinh xắn và đẹp mắt, nên mặc dù không thường ăn ngọt, chúng tôi cũng mua vài hộp đem về.
Trung Thu tại Úc không rơi vào mùa Thu như các quốc gia nằm ở phía Bắc Bán Cầu, mà lại rơi vào mùa Xuân. Tháng Chín, tháng Mười và tháng Mười Một ở Úc, vì thế, là tháng của hoa Anh Đào và ngàn hoa tươi thắm khác, chứ không phải chỉ là hoa cúc trang nhã của mùa Thu như ở Việt Nam và Trung Quốc. Hầu hết các thành phố tại Úc có rất nhiều con đường trồng cây Hoa Anh Đào. Mùa Đông, đi ngang những con đường này chỉ thấy những thân cây khẳng khiu, chẳng có chiếc lá nào trên cành, nên cảnh vật trông thật là hiu quạnh. Vậy mà khi những ngọn gió cuối đông bớt lạnh và bớt khắc nghiệt một chút, thì trên những cây cành khẳng khiu trơ trụi ấy, hoa Anh Đào lại đơm bông kết nụ dầy đặc từ gốc đến ngọn cây, đem lại cho thành phố một vẻ đẹp tươi mát và rạng rỡ.