Mời quý vị nghe những chương trình Phát Thanh Hy Vọng đặc biệt đã phát thanh trong thời gian qua. Quý vị có thể nghe chương trình hàng tuần tại đây.

 

Internet browser của quý vị không có Flash Player. Xin download Flash Player để nghe các chương trình đặc biệt.
Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Tiếp tục đề tài tình yêu trong ngày lễ Valentine’s Day tuần vừa qua, trong tiết mục “Đời Sống Phước Hạnh” tuần này, chúng tôi xin mời quý vị và các bạn hãy cùng nhau nhìn lại những ước vọng mà chúng ta thường ôm ấp trước khi quyết định đi đến hôn nhân.

Quý vị và các bạn có còn nhớ tại sao mình đã quyết định kết hôn, động cơ nào khiến chúng ta quyết định đi đến việc lập gia đình? Quý vị có còn nhớ những ngày hoa mộng, tâm hồn quý vị ngập tràn những ước mơ, chan chứa thật nhiều hy vọng về một đời sống lứa đôi hạnh phúc? Có thể quý vị mong ước muốn chia sẻ cuộc đời của mình với một người mà quý vị yêu mến. Có thể quý vị muốn ở bên cạnh người mình yêu và muốn làm cho nàng hay chàng luôn vui vẻ, hạnh phúc. Có thể quý vị mơ ước một mái ấm gia đình, một “túp lều tranh, hai quả tim vàng”. Có thể quý vị không muốn sống một cuộc đời cô quạnh. Thế nhưng, tất cả những ước mơ mà chúng ta vừa kể qua chỉ là lợi ích phụ, là những điều thứ yếu, chưa phải là nền tảng vững chắc cho một hôn nhân lâu dài.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Valentines Day CD coverMọi người chúng ta đều đã ít nhất một lần trong đời - yêu, và được yêu. Nói đến tình yêu, là nói đến một đề tài có sức hấp dẫn, lôi cuốn một cách đặc biệt, vì người nói lẫn người nghe đều không bao giờ thấy nhàm chán, và cũng chẳng bao giờ hết chuyện để nói. Yêu là gì? Chúng ta hãy cùng nhau xem qua vài định nghĩa về tình yêu nhé.

Thi sĩ Lưu Trọng Lư thì khá bi quan khi cho rằng:
Tình yêu như bóng trăng hiu quạnh
Lạnh lẽo đêm trường, giãi gió sương.

Xuân Diệu lại băn khoăn:
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Tình yêu là một đề tài dầu cổ xưa nhưng lúc nào cũng tươi mới và vẫn là đề tài muôn thuở của con người trong mọi thời đại. Đề tài 'Tình Yêu' được tìm thấy trong kho tàng văn chương Việt nam, nhất là trong những bài ca dao, một dạng thơ vừa dễ thương vừa ý nhị. Chẳng hạn như một chàng trai muốn bày tỏ lòng mình với một cô gái, không dám nói thẳng mà lại thốt lên những lời lẽ bâng quơ:

Thuyền ai lơ lửng bên sông,
Có lòng đợi khách hay không hỡi thuyền?

hay:

Thuyền ơi có nhớ bến chăng?
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền.


“Better Than Chocolate” by Midge DeSart – Tùng Trân chuyển ngữ

Làm sao chúng ta đo lường được tình yêu? Ấy vậy mà, hồi đó, tôi đã từng đo lường tình yêu bằng những chiếc hộp có hình trái tim, đựng những thỏi chocolate.

Hồi còn nhỏ, ngày Lễ Tình Nhân, hay Valentine’s Day, là một trong những ngày quan trọng nhất trong năm của tôi. Có một số điều đã trở nên thông lệ, rồi biến thành truyền thống trong ngày Lễ Tình Nhân này. Bọn học trò chúng tôi thường tổ chức tiệc liên hoan và trong dịp này, đứa này trao thiệp cho đứa kia, rồi chúng tôi chia nhau những cái bánh cupcake nhỏ tròn xinh xắn như những cái chung uống trà, cùng với những viên kẹo thơm ngon. Ở nhà, trong ngày Lễ Tình Nhân, ba tôi không bao giờ quên tặng mẹ tôi một hộp chocolate thơm lừng và ngọt lịm.

“The Bus Passenger” – Tùng Tri chuyển ngữ

Những hành khách trên chiếc xe buýt theo dõi với cặp mắt đầy thương hại khi phụ nữ trẻ đẹp kia dùng chiếc gậy trắng dò bước thật cẩn thận để leo lên từng bậc thềm của chiếc xe. Nàng trả tiền cho người tài xế, rồi dùng tay dò dẫm các thành ghế, bước dọc theo lối đi giữa các dãy ghế và tìm đến cái ghế trống mà người tài xế đã nói cho nàng biết. Sau đó, nàng ngồi xuống, đặt cái cặp táp lên trên hai đùi, rồi dựa cái gậy vào một bên chân.

Đã một năm rồi kể từ khi Thúy, chỉ vừa ba mươi bốn tuổi, trở nên bị mù lòa như vậy. Do một sự cố chẩn đoán bệnh sai lầm mà nàng đã bị mất đi thị giác và thình lình, nàng đã bị xô đẩy vào một thế giới tối tăm, đầy phẫn nộ, lắm thất vọng não nề và nhiều tự ti mặc cảm. Mới ngày nào đây còn là một phụ nữ tự lập và xông xáo, vậy mà bây giờ Thúy thấy như mình vừa bị kết tội, khi định mệnh trái ngang đã khiến nàng trở nên một con người bất lực, làm một gánh nặng vô vọng trút lên những người chung quanh nàng. “Tại sao tôi lại ra nông nỗi này?” Nàng kêu gào tìm kiếm câu trả lời, lòng nàng chất nặng những nỗi hờn không nguôi.

Nhưng dẫu cho nàng có khóc lóc thương tâm đến đâu, kêu vang đến mực nào hay cầu nguyện khẩn thiết đến mấy, nàng vẫn cảm biết một sự thật rất là đau đớn – đó là thị giác của nàng sẽ không bao giờ trở lại nữa. Một đám mây phiền muộn bao phủ lấy tâm hồn của Thúy, một tâm hồn mà trước đó lúc nào cũng lạc quan và tươi sáng. Chỉ nội cái việc sinh hoạt bình thường mỗi ngày cũng là một cuộc thao tập vất vả, đem lại nhiều bực dọc. Và mọi sự nàng phải nương dựa nơi chồng của nàng là Danh.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Thật không ai có thể cắt nghĩa được tình yêu, người nào nói rằng mình cắt nghĩa được tình yêu thì người đó chẳng biết chi về tình yêu.

Có người đã họa lên mấy vần thơ dưới đây để hỏi tình yêu là gì:

Tình yêu là cái chi chi
Nói hoài không chán,
Bàn hoài không xong
Tình yêu là tách cà-fê
Uống vào thì đắng,
Uống hoài không thôi
Tình yêu là trái tim hồng
Bao nhiêu công sức vun trồng dựng xây
Tình yêu biết đợi biết chờ
Biết cay biết ngọt biết vui biết buồn.

Chữ tình yêu trong tiếng Anh là LOVE. Bốn mẫu tự đầu của chữ LOVE đứng đầu các chữ sau:

Like
Over power
Valentine’s Day
Encouragement.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Cách đây gần hai năm trong một cuộc hội thảo với các bạn trẻ trong lứa tuổi teen, tức là tuổi dậy thì, có ba câu hỏi được các bạn trẻ thảo luận hết sức hăng say và sôi nổi, đó là: “Làm sao để biết mình đã yêu người ấy rồi?”, “Tại sao ta cứ nhất định chỉ yêu người này, mà lại không yêu người khác?” và “Làm thế nào để tình yêu không bay đi?”. Khi những câu hỏi này được đọc lên, cả hội trường bật lên nhiều tiếng cười bày tỏ sự thích thú và ồn ào hẳn lên. Một số bạn trẻ bắt đầu huýt sáo, vỗ tay, và bầu không khí của buổi hội thảo đột nhiên trở nên vui vẻ và sống động bội phần.

Tại sao ta cứ nhất định chỉ yêu người này, mà lại không yêu người khác? Theo nhà tâm thần học Thomas Lewis ở Viện Đại Học California, trường y khoa San Francisco, phân khoa Thôi Miên Học, thì tình yêu lãng mạn đã bắt rễ ngay từ khi ta chỉ là một đứa trẻ sơ sinh nằm trong lòng mẹ. Tình cảm ấy phát sinh từ sự gần gũi với người mẹ khi đứa trẻ bú sữa mẹ, nhìn thấy gương mặt mẹ, và có được cảm giác an toàn khi được bồng ẵm, nâng niu. Những cảm giác ấy bắt rễ vào trong não bộ của chúng ta và nằm tiềm ẩn trong ấy, để rồi khi ta lớn lên, thì một ngày nào đó tình cảm ấy sẽ phát sinh khi gặp một đối tượng gần gũi với đối tượng tiềm ẩn trong tiềm thức thuở sơ sinh.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến

Vừa ăn xong cái Tết Mậu Tý hết sức tưng bừng vào tuần lễ vừa qua, thì tuần nay chúng ta lại có một lễ hội khác để ăn mừng, đó là Valentine’s Day.

Valentine’s Day, có người dịch là Lễ Tình Nhân, có người dịch là Ngày Tình Yêu. Riêng phần người viết, thì chúng tôi chọn cách dịch thứ hai, gọi Valentine’s Day là Ngày Tình Yêu, vì nó thích hợp hơn và có tính cách bao quát hơn. Đây là ngày mà những người đang yêu có dịp bày tỏ tình yêu của mình một cách lãng mạn và tình tứ. Ngay cả những tình yêu đơn phương cũng được bầy tỏ cho đối tượng biết một cách tế nhị và bí mật, mà cho dù có công khai bày tỏ thì cũng chẳng ai nỡ từ chối ngay hay giận hờn gì mình.

Gọi là Ngày Tình Yêu vì đây là ngày dành cho tất cả những ai đang yêu, kể cả những người đã thành vợ thành chồng chứ không chỉ dành riêng cho những đôi tình nhân. Ngày 14 tháng Hai là ngày bận rộn nhất trong năm của những thương vụ bán hoa, cũng là ngày mà hoa hồng trở nên hiếm hoi, và tăng giá đến mấy chục lần, nhất là loại hoa hồng màu đỏ thắm, biểu tượng của một tình yêu say đắm.

Mục sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị & các bạn,

Có một câu chuyện ngụ ngôn về một số người sống an lành trên một hòn đảo. Trong số những người sống trên hòn đảo đó có 4 người chơi thân với nhau tên là Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và Tình Yêu. Một ngày kia, đài khí tượng cho biết tại đó sẽ có một biến động khiến hòn đảo nầy phải chìm sâu xuống lòng đại dương. Thế là người người trên đảo gồng gánh nhau, xuống thuyền tìm đường lánh nạn. Hạnh Phúc, Nỗi Buồn và Tri Thức cũng theo đoàn người rời đảo, chỉ một mình Tình Yêu quyết định ở lại. Tình Yêu ở lại không phải vì anh không tin lời cảnh báo trên, nhưng vì anh tìm cách đưa tất cả mọi người xuống thuyền, anh sẽ là người rời đảo cuối cùng.