NextPrevious

“Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-ên, nghĩa là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.” (Ma-thi-ơ 1:23)

Kính thưa quý thính giả,

Thiên Chúa dựng nên hai người đầu tiên là A-đam và Ê-va. Mối liên hệ mật thiết giữa A-đam, Ê-va và Thiên Chúa kéo dài được một thời gian, rồi sau đó đã bị gãy đổ một cách đớn đau. Quỷ vương, cũng là một tạo vật của Thiên Chúa, là một lực lượng thần linh, đầy kiêu ngạo, lắm mưu mô và nhiều tham vọng, lúc nào cũng muốn tiến chiếm quyền tối thượng của Thiên Chúa, đã ra sức dụ dỗ A-đam và Ê-va bất tuân Ngài. Quỷ vương, đã đội lốt con rắn trong vườn Ê-đen năm xưa, dùng món đòn xảo quyệt, hứa hẹn tri thức, khôn ngoan và ngôi vị vinh hiển ngang hàng với Thiên Chúa, để làm mềm lòng A-đam và Ê-va. Thủy tổ của loài người, trong giây phút yếu lòng, đã quyết định bất tuân Thiên Chúa để chạy theo những tham vọng giả dối của Quỷ Vương. Kinh Thánh định nghĩa thái độ hay hành động không vâng lời, có ý chống nghịch lại Thiên Chúa là tội lỗi.

Chính A-đam và Ê-va đã đem mầm mống tội lỗi vào trong nhân loại. Trong khi Thiên Chúa sáng tạo sự sống và xây dựng tình thân, thì tội lỗi dẫn đưa đến cái chết về thể xác, bẻ gãy mối quan hệ, đẩy con người xuống hàng tội nhân và buộc con người phải chịu sự phán xét của Đấng Tối Cao đúng như lời Kinh Thánh đã khẳng định: “Phận con người là phải chết một lần, rồi sau đó chịu phán xét.” (Hê-bơ-rơ 9:27).

Next

“Con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến,
Phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?”
(Thi Thiên 8:5)

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang bước vào mùa Giáng Sinh. Bạn đang có những cảm nghĩ gì khi nhắc đến hai chữ Giáng Sinh hay Noel? Bạn có những kỷ niệm vui buồn nào với mùa Giáng Sinh không?

Là một người Việt xa quê hương, hai chữ Giáng Sinh thường gợi nhớ trong tôi những ngày cuối năm, trời Sài gòn bỗng trở lạnh một đôi chút, để tôi có thể mặc chiếc áo len rất ít khi mặc trong năm, rồi bước ra đường, hòa cùng đoàn người đông đảo ngoài đường phố. Đêm Giáng Sinh ở Sài gòn năm xưa thường rất tấp nập, ồn ào và lúc nào cũng kẹt xe. Có những người đi nhà thờ dự lễ Giáng Sinh. Có nhiều người thích đi nghe ca đoàn nhà thờ trình bày những bài thánh ca Giáng Sinh thật du dương và thánh thoát. Có những người bị cuốn hút bởi những đèn đuốc, cây thông hay các trưng bày Giáng Sinh trước các sân nhà thờ hay các cửa tiệm lớn. Hình ảnh chuồng chiên, với máng cỏ, tượng ông Giô-sép, bà Ma-ri, Chúa Hài Đồng, thiên sứ, các gã chăn chiên đơn sơ và ba vua với lễ phục thật trang trọng, đầy màu sắc, hòa trong bài nhạc Giáng Sinh quen thuộc “Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời, Chúa sinh ra đời, nằm trong hang tối, nơi máng lừa” là những kỷ niệm thời niên thiếu của tôi về Giáng Sinh.

Christmas Day in the Morning – Pearl S. Buck – Tùng Tri phỏng dịch

Quốc chợt thức giấc và tỉnh ngủ hẳn luôn. Lúc đó là bốn giờ sáng, cái giờ mà cha Quốc vẫn thường đánh thức anh ấy dậy để phụ giúp ông trong việc vắt sữa. Thật lạ lùng, cái thói quen từ nhỏ vẫn cứ bám chặt trong cuộc đời của Quốc. Đã năm mươi năm trôi qua và cha của Quốc đã qua đời ba mươi năm rồi, vậy mà anh ấy vẫn thức giấc vào bốn giờ sáng. Quốc đã tập cho mình thói quen dỗ lại giấc ngủ, nhưng buổi sáng hôm nay, là buổi sáng Giáng Sinh, nên anh ấy cố tình không ráng ngủ thêm.

Quốc nằm hồi tưởng lại thời niên thiếu, là chuyện anh ấy vẫn thường làm trong những ngày này. Lúc đó, Quốc chỉ mới có mười lăm tuổi và còn sống dưới mái nhà trong nông trại với cha mẹ. Quốc thương cha lắm. Thực ra anh cũng không biết mình thương cha, cho đến một hôm, chỉ trước ngày lễ Giáng Sinh một vài ngày, khi Quốc nghe lỏm câu chuyện cha Quốc nói với mẹ của anh.

“Em à, anh thực không muốn kêu thằng Quốc dậy mỗi sáng. Nó lớn nhanh như thổi, nó cần giấc ngủ. Giá mà em thấy nó ngủ ngon như thế nào, lúc anh vô đánh thức nó dậy. Ước gì anh tự làm lấy một mình được.”

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chắc chắn quý vị vài đôi lần được nghe mẹ, dì, cô hay bà nội, bà ngoại hay những bà lớn tuổi trong họ hàng kể cho nghe về số phận hẩm hiu của họ, của những người phụ nữ Việt Nam trong xã hội thời xưa. Người đàn bà ngày xưa không được đi học đến nơi đến chốn như nam giới, vì bổn phận của họ bị trói buộc thật chặt chẽ trong gia đình, như luật “tam tòng” đã quy định là “tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử”.

“Tại gia tòng phụ” có nghĩa là sinh ra trong gia đình để hầu hạ và tuyệt đối phục tùng cha mẹ. Khi đến tuổi lập gia đình thì “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”; hôn nhân là do cha mẹ sắp xếp chứ không có quyền lựa chọn.

“Tại gia tòng phu” là khi người con gái về làm dâu nhà chồng, thì nàng thuộc quyền quản trị của gia đình chồng, dẫu có thương cha nhớ mẹ ruột, dầu chẳng phải xa xôi, cách trở gì, đôi khi chỉ cách một cánh đồng hay con sông, mà cũng không sao về thăm được, cho nên mới có câu ca dao buồn não ruột:

Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Nếu có ai hỏi “Điều gì tạo nên con người chúng ta?” hay “Con người là ai?” thì quý vị sẽ trả lời như thế nào? Thật ra, đây là một thắc mắc lớn của cả nhân loại qua nhiều thời đại, với những câu trả lời khác nhau. Con người chúng ta, xét về phương diện sinh học hay xã hội học, có khác tất cả các loài khác không? Có những đặc tính rõ ràng nào tách biệt con người ra khỏi các vật thể sống khác không? Có những đặc tính nổi bật nào khiến con người khác hẳn những động vật khác, cho dù các động vật như con vượn, con khỉ có trông giống như con người? Hay con người đơn giản chỉ là một hình thái tiến hóa từ các loài động vật khác, chỉ là kết quả của một quá trình tương tác tình cờ ngẫu nhiên kéo dài qua hàng tỷ năm? Đứng trước câu hỏi “Điều gì tạo nên con người chúng ta?” thì sinh học, vật lý học, toán học hay có một ngành khoa học nào có thể đem đến câu trả lời thật thỏa đáng không?

Tùng Tri

Tôi đập mạnh cái cào vào đống lá với cả lòng căm giận, khiến cho bụi và lá văng lên tung tóe. Ngừng lại một chút, tôi đảo mắt xem chung quanh cái sân vườn, kiểm coi mình đã làm được đến đâu rồi. Khi mua căn nhà này, tôi rất thích cái bóng râm dưới bóng cây sồi và cây maple thật cao lớn trong sân. Không biết tại sao hồi đó tôi lại không nhớ ra rằng, trước sau gì, cả một rừng lá từ hai cây này sẽ trút xuống, che kín cả thảm cỏ trước sân? Nhưng không chỉ cái chuyện dọn lá cây khiến tôi lại đâm ra nổi nóng như vậy. Tôi vừa nhận được một hung tin là người bạn của tôi đang lâm bịnh nặng, và tôi tức giận vì sao trên đời này, có người phải lãnh chịu khổ sở một cách bất công như vậy. Còn chồng tôi thì vì công việc làm ăn cần kíp nên phải đi xa, và tôi thật bực tức vì phải ở nhà một mình trơ trọi. Càng nghĩ đến những điều này khiến tôi càng muốn điên tiết lên, cho đến lúc không chịu được nữa, khiến tôi đập túi bụi vào lớp lá rụng đầy trong sân vườn. Tôi cần phải nghỉ một chút. Có thể một tách cà-phê nóng sẽ giúp tôi bình tâm trở lại.

Previous

Dựa theo “Communication: Key to Your Marriage” by Dr. H Norman Wright – Tùng Tri tóm dịch

Kính thưa quý thính giả,

Tiếp theo những nguyên tắc căn bản được đề cập trong đề tài “Hôn Nhân Hạnh Phúc” trong tuần qua, trong tiết mục “Đời Sống Phước hạnh” hôm nay, chúng ta hãy cùng nhau khám phá cách thức cụ thể nào vợ chồng có thể cùng nhau xây đắp một hôn nhân hạnh phúc bên nhau.

Trước hết, những cặp vợ chồng hạnh phúc là những người biết lợi dụng những cơ hội, tìm kiếm những cách thức để khích lệ nhau mỗi ngày. Lời Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta rằng: “Phải loại bỏ khỏi đời sống anh em những điều cay đắng, oán hờn, giận dữ, cãi cọ, phỉ báng và mọi điều xấu xa khác. Phải có lòng nhân từ, yêu mến nhau, phải tha thứ nhau như Thượng Đế đã tha thứ anh em trong Chúa Cứu Thế” (Ê-phê-sô 4:31-32).

Vợ chồng cần có thái độ sẵn sàng lắng nghe nhau. Thật là quan trọng để bày tỏ sự quan tâm của bạn đến người phối ngẫu của mình qua thái độ lắng nghe, để xem người vợ hay người chồng đã phải đối diện với những thử thách nào trong ngày, đang vui hay buồn, đang lo lắng một vấn đề nào đó. Điều này có nghĩa là không làm gì khác, nhưng chỉ lắng nghe và nhìn vào nhau, chứ không phải vừa đọc báo hay xem ti-vi mà chỉ nghe một cách qua loa cho xong. Lắng nghe có nghĩa là chỉ nghe mà thôi, không cần phải cố gắng để đưa ra giải pháp này, cách thức nọ, chỉ trừ khi nào người phối ngẫu yêu cầu bạn làm điều này. Nếu là chồng, hãy dùng lời ngắn gọn để đáp ứng, để bày tỏ mình đang lắng nghe hết lòng, vì người vợ với đặc tính của một phụ nữ, rất muốn nghe những lời khẳng định rằng đức lang quân đang chăm chú đến vấn đề mình đang trình bày. Lời Kinh Thánh có hướng dẫn rằng: “Anh em nên ghi nhớ: phải nghe nhiều, nói ít và đừng giận dữ.” (Gia-cơ 1:19)


Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Gia đình rất gần gũi với trái tim của Đấng Tạo Hóa, vì chính Ngài đã đề xướng và thiết lập nên gia đình. Ngay từ nguyên thủy, sau khi Thiên Chúa dựng nên con người đầu tiên là A-đam, Ngài nói rằng: "Người sống cô độc không tốt” (Sáng Thế Ký 2:18). Do vậy, Ngài đã dựng nên người nữ đầu tiên là Ê-va, để trở nên một người “giúp đỡ thích hợp" cho A-đam. Thiên Chúa đã chúc phước cho gia đình đầu tiên như sau: “Hãy sinh sản, tăng thêm cho đầy dẫy địa cầu, và chinh phục đất đai.” (Sáng Thế Ký 1:28). Sau khi loài người bội nghịch và sống xa cách Thiên Chúa, phạm nhiều tội ác gớm ghê, Thiên Chúa đã quét sạch cả nhân loại qua trận Đại Hồng Thủy, nhưng chỉ cứu sống gia đình của Nô-ê. Ngài đã tiếp tục chương trình gia đình khi chúc phước cho Nô-ê và con cái của ông là gia đình duy nhất còn sót lại như sau: “Hãy sinh sản thêm nhiều cho đầy mặt đất” (Sáng Thế Ký 9:1). Trong suốt cả chiều dài lịch sử ghi lại trong Kinh Thánh, Thiên Chúa luôn sử dụng gia đình để bắt đầu một kế hoạch hay một chương trình trọng đại. Ngài đã chọn ông Áp-ra-ham là một người đặt niềm tin trọn vẹn vào Ngài để bắt đầu một gia đình mới. Ngài đã ban cho Áp-ra-ham một quý tử trong lúc tuổi ông đã già nua, và từ gia đình của Áp-ra-ham, Thiên Chúa đã dựng nên một tuyển dân để chứng kiến và kinh nghiệm về quyền năng vô hạn và tình yêu vô đối của Ngài, và cũng chính trong tuyển dân này, Chúa Cứu Thế Giê-xu đã hạ sinh, mang lại sự cứu rỗi cho cả nhân loại.

Previous

Nguyễn Thanh

Kính thưa quý thính giả,

Theo truyền thống xã hội Á Đông cũng như nhiều xã hội khác, một trong những thẩm quyền rất cao của cha mẹ là đặt tên cho con cái. Khi một gia đình sanh con thì cha mẹ là người có thẩm quyền chọn đặt cho con mình một cái tên gọi, rồi họ cố gắng nuôi nấng dạy dỗ đứa trẻ giống như cái tên mơ ước đó.

Người Do Thái xưa không có lệ kỵ húy “tử bất phụ danh”, theo tục lệ của họ, tên con trai sẽ được chọn đặt theo tên người cha - tức là nối danh liền đời (phụ tử liên danh) hay theo tên người trong họ hàng - tức là nối danh cách đời (tổ tông liên danh).

Cha mẹ Ngài (dưỡng phụ Giô-sép và bà Ma-ri) “tuân giữ” luật pháp bằng cách thực hiện cho con mình tất cả mọi lễ nghi (nghi thức) quy định cho một con trai Do Thái: phép cắt bì, dâng con, chuộc tội…

Nhưng trên hết, cha mẹ Ngài “vâng lời” Đức Chúa Trời đặt tên Ngài là Giê-xu, theo như sách Lu-ca 2:21 có chép lại như sau: “Đến ngày thứ tám là ngày phải làm phép cắt bì cho con trẻ thì họ đặt tên là Giê-xu, là tên thiên sứ đã đặt cho trước khi chịu cưu mang trong lòng mẹ”.


Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Thời gian gần đây, giới truyền thông đã lên tiếng cảnh báo về con số thanh thiếu niên, nhất là trẻ vị thành niên tại Úc, uống rượu quá nhiều. Chính quyền Liên Bang Úc cũng đã quảng cáo trên TV, nhằm nâng cao nhận thức nơi giới trẻ về những ảnh hưởng tai hại của bia rượu.

Điều đáng buồn, là song song với những quảng cáo mang tính cách giáo dục của chính phủ, chúng ta cũng nhìn thấy nhiều quảng cáo cổ vũ các mặt hàng bia rượu với hình ảnh các thanh niên, thiếu nữ tham dự party một cách vui vẻ, thoải mái bên những ly rượu, hoặc các chai nước ngọt có pha rượu trông rất hấp dẫn và đẹp mắt.

Một số phụ huynh quen biết với chúng tôi đã nêu thắc mắc rằng các loại thức uống này có gây nguy hại cho sức khỏe các em hay có khiến các em trở nên ghiền rượu hay không. Chúng tôi có thể nói ngay, rằng hỏi, tức là trả lời rồi đấy.

Next

Nguyễn Thanh

Kính thưa quý thính giả,

Người có Tổ như cây có cội, như nước có nguồn. Uống nước nhớ nguồn, ăn trái nhớ kẻ trồng cây. Viết phả là “vĩnh truyền tôn thống”, là “truyền tử nhược tôn” nghĩa là dòng máu của dòng họ chảy về các thế hệ mai sau. Viết phả là “hồi bản phản thủy”, là “báo bản tổ tông” nghĩa là tìm về tổ tiên tông chi họ hàng.

Gia phổ hay gia phả là từ Hán Việt có nhiều loại: có loại gọi là ngọc phả hay ngọc điệp của các vua chúa; nhà dân có gia phả, tộc phả, tông phả, thế phả vv.

Nhà nho Phan Kế Bính trong Việt Nam phong tục định nghĩa gia phả như sau: ”cuốn sổ ghi chép theo thứ tự trước sau và họ tên chức tước ngày tháng sinh tử của tổ tông và người trong nhà gọi là gia phả. Nhà đại gia thì gia phả ghi chép cả công nghiệp sự trạng của tổ tông, mã táng tại đâu cũng có ghi vào quyển gia phả, tức như một quyển sử ký trong nhà”.

Học giả Đào Duy Anh trong Hán Việt tự điển có ghi: “Gia phổ là quyển sách ghi thế hệ trong họ và lịch sử tổ tiên”.


Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong xã hội truyền thống ngày xưa, giá trị của một cá nhân được đánh giá qua danh dự người đó. Khi một cá nhân chu toàn trách nhiệm và bổn phận của mình, trong bất cứ vai trò gì, như vai trò làm cha, làm mẹ, làm chồng, làm vợ, làm con cái, làm thầy cô giáo, làm người chiến binh vv., thì xã hội truyền thống ngày xưa tôn trọng và kính nể những con người như vậy.

Trong thế giới ngày nay, danh dự không còn được tôn trọng nữa, nhưng thành công mới là yếu tố quyết định để người đó được mọi người trọng vọng nể vì hay không. Trong xã hội ngày nay, danh dự được đưa xuống hàng thứ yếu, nhưng thành công mới định đoạt toàn bộ giá trị của con người đó.

Cho dầu cho quý vị và tôi có là một công dân tốt, một láng giềng tốt, một người bạn tốt, một người con hiếu thảo trong gia đình, hay là một người cha hay một người mẹ tốt, biết thương yêu và tận tâm hướng dẫn giáo dục con cái, nhưng bản thân mình không đứng đầu trong nghề nghiệp, không nổi bật trong thương trường, không vẻ vang thành tích, nghĩa là không thành công trong xã hội, thì vẫn không được mọi người đáng giá cao hay nể trọng.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Người Việt chúng ta thường nói “xưa như trái đất” khi muốn ám chỉ một điều gì đã quá quen thuộc, ai cũng đã biết, nhắc lại chỉ là thừa. Chúng ta cũng dùng cụm từ “xưa như trái đất” khi muốn nói một điều đã lỗi thời, thuộc về quá khứ, không còn ai làm nữa, thí dụ như ngày nay những tục lệ như ăn trầu nhuộm răng, tục bó chân, v.v. là những chuyện thiệt là “xưa như trái đất”.

Thật ra, cụm từ “xưa như trái đất” nghe rất hữu lý, vì ở trên hành tinh xanh này, trái đất chắc chắn phải có mặt trước nhất, rồi mới đến những thứ khác như sông núi, biển cả, cây cối, sinh vật, v.v. mới có thể xuất hiện trên trái đất được. Thế nhưng, khi nói “xưa như trái đất” thì chúng ta ngụ ý là trái đất “xưa” đến cỡ nào? Trái đất này “xưa” đến vài ngàn năm, vài triệu năm hay “xưa thiệt là xưa” đến hàng tỷ năm?

Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Lãnh thổ bao la của đế quốc Nga ngày nay, vào những ngày hoang dã xa xưa, là vùng đất có rất nhiều bộ lạc tranh giành và chiếm đóng. Những bộ lạc nào chiếm đóng được vùng đất săn bắn tốt, có nhiều thú rừng, đất đai mầu mỡ, tài nguyên thiên nhiên phong phú, thường là những bộ lạc hùng mạnh nhất, có được người tù trưởng khỏe mạnh, dũng cảm và đầy ngôn khoan hướng dẫn cả bộ lạc.

Có một câu chuyện kể lại rằng một bộ lạc hùng mạnh kia, mà bí quyết thành công của bộ lạc đó, phần lớn, nhờ vào sự công bằng và đầy khôn ngoan trong những luật lệ của bộ lạc đó, do chính vị tù trưởng đầy khôn ngoan thiết lập và bắt buộc mọi người phải nghiêm chỉnh thi hành.

Ron Mehl – Tùng Tri phỏng dịch

Bob đã đi tới cuối ga-ra sau khi anh đã xem xét thật cẩn thận và có phương pháp hẳn hoi; và anh đang sắp sửa quay gót đi ra thì Bob thấy cái món đồ ấy.

Mặc dù món đồ ấy được che đậy một phần dưới một miếng khăn trải bàn và một cái mền cũ, nhưng cái hình dáng của món đồ đó thì không thể nhầm lẫn vào đâu được. Đó là một chiếc mô-tô. Và đó không chỉ là một chiếc xe mô-tô, nhưng đó là chiếc xe mô-tô nhãn hiệu Harley.

Rõ ràng là chiếc xe mô-tô này không phải là để bày bán như những đồ tạp nham khác trong căn ga-ra này và điều này khêu gợi sự tò mò của Bob.

Bob hỏi: “Chiếc xe mô-tô này có bán không?”

Người đàn ông trông chừng đồ đạc trong ga-ra nhún vai: “Ờ…tui thấy cũng chẳng cần giữ nó làm chi nữa. Bà xã nói là phải tống hết đi cho rãnh nợ. Mà tui nói để ông bạn biết chừng. Từ ngày mua chiếc xe đó về, tui chưa cỡi nó được bữa nào hết. Máy bị kẹt rồi. Không xài được. Tiền sửa chiếc xe cũ rích này dám xấp xỉ bằng tiền bỏ ra sắm chiếc mới, chứ chẳng chơi đâu!”

Bob gật đầu theo một cách kiên nhẫn và nói “Thì mới cũ cũng vậy thôi, anh muốn lấy tui bao nhiêu?”

“Tui cá là tụi mua sắt vụn trả tui khoảng 35 đô là hết mức để rinh chiếc xe đó đi. Ông bạn thấy giá đó được không?”

Theo “Reader’s Digest”, số tháng bảy 2006 – Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Có bao giờ chúng ta suy nghĩ hay nhìn xem ở nơi chúng ta đang sống - đó có thể là một thành phố lớn, hay một khu ven ô ngoại thành, một thị trấn tỉnh lẻ hay một ngôi làng miền quê - để coi cư dân ở nơi này có đối xử với nhau một cách lịch sự không?

Trong tiết mục “Đời Sống Phước Hạnh” của Phát Thanh Hy Vọng tuần này, chúng tôi xin mời quý vị đến viếng thăm một vài nơi trên thế giới, để xem người ta đối xử với nhau ra sao ở những chỗ khác biệt này.

Thành phố đầu tiên chúng ta dừng lại là Mexico, một trong những thành phố đông dân nhất thế giới. Thành phố Mexico đang vào giờ ăn trưa. Một chàng thanh niên theo chân một cô gái mảnh mai, đeo kiếng mát, đang bước vào một nhà hàng. Không thèm để ý đến phía sau, cô gái mở cửa đẩy vào và rồi thả cái cánh cửa nặng quay ngược đóng về phía sau, suýt chút nữa là dập mặt cái anh chàng đang đi theo sau.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Trong quyển Xây Dựng Gia Đình Hạnh Phúc xuất bản lần đầu tiên năm 1995, ông Mục Sư Phan Thanh Bình đã viết rằng: “Có con mới được cái vinh hạnh làm cha. Làm cha là làm gia trưởng, là người có trách nhiệm và chịu trách nhiệm với cả gia đình. Một chức vị không mấy nên thơ, nên tôi đã tìm và chẳng thấy được một bài thơ nào ca tụng cha, ngoại trừ một câu Công cha như núi Thái Sơn.” Có lẽ Ông Mục Sư Phan Thanh Bình không phải là người duy nhất than thở về điều này, vì chính bản thân chúng tôi đôi khi cũng có nghe những lời tương tự nơi các đấng mày râu khác.

Tuy nhiên, nhận xét như vậy thì có vẻ hơi bi quan, vì thật ra thì cũng có những bài hát rất hay nói về tình yêu của cha dành cho con, hoặc của con dành cho cha. Thí dụ như bài Oh, My Papa bằng Anh Ngữ chẳng hạn, mà tôi rất thích. Rồi còn phim nói về tình yêu của người cha thì chúng ta phải công nhận là cũng có những cuốn phim nổi tiếng và rất cảm động như Billy Elliot, the Father of the Bride, Meet the Parents, và gần đây nhất là cuốn phim The Persuit of Happyness.

Vũ Nguyễn Thiên Ái

Dường như chỉ mới hôm qua, Cha tôi đã hỏi tôi: “Bây giờ cảnh gia đình khó khăn quá, con muốn làm chi.” Tôi thưa với Cha tôi: “Thưa Cha, nếu được, xin Cha cho con tiếp tục đi học.” Thế là Cha tôi chiều theo yêu sách của tôi, hàng ngày cho tôi đón xe đò, đi khoảng 10km, tới trường huyện để học. Đó là những năm tôi mới bước vào trung học. Khi nào không làm rẫy rừng chi, Cha lại lấy xe đạp chở tôi đi học. Đó là những thời gian mà tôi vui thích nhất vì được Cha kể đủ thứ chuyện cho nghe, nhất là những kỷ niệm khi Cha còn đi coi mạch, làm thuốc. Ở gần bên Cha, tôi học được rất nhiều điều mà chẳng trường lớp nào dạy cả, từ cách ăn ở, đi đứng nói năng, cho đến cách thức làm việc… mỗi chút Cha đều nhắc nhở, dạy dỗ chúng tôi.

Tôi chẳng hiểu yêu cầu của mình gây khó khăn thể nào cho gia đình và cho riêng Cha tôi, nhưng tôi vẫn luôn nhớ rằng khi tôi còn bé lắm, Cha tôi vẫn dạy tôi: “Học giả hảo, bất học giả hảo… Học cũng tốt mà không học cũng tốt. Học thì như lúa như gạo, không học thì như cây như cỏ…” Vì thế, khi huyện đã hết lớp thì tôi xin Cha lên tỉnh để học. Lần này, cha tôi và cả gia đình đều dọn theo. Chính quyết định này của Cha đã đem cả gia đình tôi đến một ngã rẽ rất quan trọng, ấy là sự kiện Chúa cứu cả gia đình chúng tôi.

Tùng Tri

Kính thưa quý vị và các bạn,

Nếu bạn là người thường lái xe, chắc bạn đã từng thấy một cái máy chụp tốc độ (speed camera) sẽ thay đổi tình trạng trên đường phố như thế nào. Một chiếc xe đang bám sát nút một chiếc khác, cố tình gây áp lực, đẩy chiếc xe trước mặt chạy vượt quá tốc độ quy định, thế nhưng nếu thình lình có một chiếc xe cảnh sát đang đậu trên đường, với cái máy chụp tốc độ đang giương ra, thì chiếc xe đang bám sát nút lập tức thả lỏng khoảng cách và giảm hẳn tốc độ xuống để tuân thủ luật lệ giao thông một cách thật nghiêm chỉnh.

Luật lệ xã hội bị khinh lờn và xâm phạm thật trắng trợn với tốc độ chóng mặt; bằng chứng là lực lượng cảnh sát và an ninh đã được tăng cường thật nhiều trong những năm qua, được trang bị với bao phương tiện an ninh thật hiện đại, nhưng cũng không sao đủ sức để bảo vệ mạng sống và tài sản con người cách hữu hiệu. Khoa học và kỹ thuật ngày càng tiến bộ, xã hội ngày càng văn minh, trình độ dân trí ngày càng được nâng cao, thế nhưng tại sao luân thường và đạo đức cứ tiếp tục đi xuống dốc, không sao cứu vãn nỗi?

Một trong một vài nguyên do chính đưa đến thảm cảnh này; đó là ngày nay, trong các trường lớp, từ bậc tiểu học cho đến trung học và đại học, học trò, sinh viên được giáo dục rằng không có một Đấng Tạo Hóa hay Thượng Đế nào cả. Hệ thống giáo dục ngày nay cho rằng mọi sự trong thiên nhiên, các loài sống và kể cả con người, chẳng qua chỉ là bắt nguồn của những ngẫu nhiên và tình cờ, rồi tiến hóa theo thời gian hàng triệu hay hàng tỷ năm mà thành như ngày nay.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Cho đến cuối thế kỷ 19, việc sinh nở cũng còn gặp nhiều may rủi lắm. Khi một đứa bé chào đời, dù cả hai mẹ con đều khỏe mạnh “mẹ tròn con vuông”, tuy vậy người mẹ vẫn nằm trong tình trạng rủi ro rất cao vì có thể bị nhiễm khuẩn hậu sản. Mà lạ lùng là hình như tình trạng rủi ro bị nhiễm khuẩn lên cao nhất, không phải là khi người mẹ có một “bà mụ” hay một cô y tá kề cận chăm sóc, nhưng khi có một bác sĩ đến thăm. Trong cuối thế kỷ 19, trong một số bệnh viện, cứ hễ trong bốn bà mẹ là một người bị chết vì bị nhiễm khuẩn sau khi sinh con.

Tuy vậy, trong khoảng thời gian này, tại Hung gia lợi, có một vị bác sĩ sản khoa tên là Philip Ignaz Semmelweis, mà các bà mẹ được ông chăm sóc, lại có xác suất khỏe mạnh và sống sót cao nhất. Bảng tổng kết cho biết chỉ có khoảng 8 bà mẹ trong 1000 bà mẹ được bác sĩ Philip chăm sóc là bị rủi ro chết vì nhiễm khuẩn hậu sản, tức là chỉ có 1% bị rủi ro, khi so với xác suất rất phổ biến thời bấy giờ là 25%.