Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Quý vị và tôi, mỗi người chúng ta được tạo dựng nên, mang một cá tính độc đáo riêng biệt của mình. Cũng như vậy, những người bạn chúng ta có trong cuộc đời, mỗi người mỗi tính, mỗi người một vẻ, mang lại cho cuộc đời của quý vị và tôi những hương vị khác nhau, khiến cuộc đời trở nên thật phong phú và hào hứng. Đáng tiếc cho những ai cô độc, lẻ loi, vì khi một người không có bạn, thì cuộc đời quả thật là vô vị và trống vắng. Nói như vậy, để mới thấy thấm thía câu danh ngôn của nhà văn Thomas Hughes rằng: “Phước cho những ai có tài kết bạn, bởi vì đây là một trong những món quà quý giá nhất mà Thượng Đế ban tặng cho. Muốn kết bạn thì đòi hỏi một số điều, nhưng điều quan trọng hơn hết, đó là khả năng tự cởi trói mình ra khỏi bản thân, để có thể thưởng thức và cảm kích những đặc tính đáng quý và đáng mến ở nơi người khác”.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Một đứa trẻ nhỏ sau được sinh ra, trong một vài năm đầu đời, nó không phải làm một công việc nào cả. Nhưng khi đã đến tuổi đi vườn trẻ, nó phải bắt đầu đến lớp trong những ngày quy định trong tuần để bắt đầu quá trình học hỏi. Quá trình này tiếp diễn và ngày càng bận rộn hơn khi nó lên đến bậc tiểu học, rồi bước qua bậc trung học. Phải đến lớp mỗi ngày, học bài, làm bài, rồi về nhà làm bài tập, làm home work, thời giờ còn lại có thể giúp đỡ cha mẹ trong công việc nhà hay đi làm thêm để kiếm một tiền túi tiêu vặt. Lớn lên một chút, một người có thể theo đuổi bậc đại học, hay bắt đầu học nghề, để rồi bắt đầu làm việc, có thể là một công việc lâu dài cho đến khi về hưu, hoặc chuyển đổi từ việc này qua việc khác. Có người chỉ làm một việc. Có người làm nhiều việc khác nhau cùng một lúc.

Việc làm là những điều mà bạn và tôi thực hiện để đạt được một mục tiêu nào đó. Có việc làm để kiếm ra tiền. Có công việc không kiếm ra tiền như đang đi học. Có công việc hy vọng sẽ kiếm ra tiền như các nghệ sĩ sáng tác. Có việc làm mà kết quả không trả bằng tiền như công việc nội trợ trong nhà.

Tùng Trân

Kính thưa quý thính giả,

Sally Clarkson là một nữ văn sĩ Hoa Kỳ, là người mẹ có bốn đứa con, là tác giả của bốn quyển sách nói về thiên chức làm mẹ cao cả, đang gióng lên lời cảnh thức về vai trò vô cùng quan trọng của người mẹ đang bị lãng quên giữa thế giới bận rộn đầy tất bật của chúng ta ngày nay.

Sally kể lại, một ngày kia cô phải đi khám bệnh và đến gặp một nữ bác trẻ kia. Phòng mạch của người nữ bác sĩ trẻ này thật sáng sủa và hiện đại, trang hoàng thật đẹp mắt; còn nhân viên thì thật thân thiện, nhã nhặn và chuyên nghiệp. Vị nữ bác sĩ trẻ này tỏ ra am tường công việc chuyên môn của mình, nhưng dường như hơi lơ đãng và thiếu tập trung. Thậm chí, vị nữ bác sĩ này đã lầm lẫn trong khi chẩn bệnh cho một triệu chứng rất đơn giản của Sally. Trong lúc trò chuyện, Sally được biết vị nữ bác sĩ này vừa mới có một đứa con nhỏ còn nằm trong nôi. Chẳng mấy chốc, vị nữa bác sĩ trẻ này dốc đổ cả nỗi lòng với Sally như sau:

Motorized Mother by Patricia Lorenz - YMI chuyển ngữ

Vui vẻ là bầu không khí mà trong đó mọi sự đều tấn phát.
Johann Paul Friedrich Richter

“Mẹ đã quá chán mệt vì suốt cả đời cứ phải ở trong cái xe hơi kia!” Tôi càu nhàu và vùng vằng nắm lấy chùm chìa khóa xe đang để ở trên mặt bàn bếp. Thằng Ngọc Sơn, đứa con trai của tôi, vừa mới nhắc tôi việc chiều hôm ấy chúng tôi phải đi mua cho nó giày để chơi môn thể thao bóng rổ.

“Mẹ đã tính ra là mẹ phải bỏ ra ít nhất khoảng hai trăm dặm mỗi tuần để đưa tụi con nào là đi sinh hoạt, đi học thêm, đi tập hát, tập kịch, nào là đi mua sắm, đi tập dợt làm cổ vũ viên, rồi lại còn phải đưa tụi con tới nhà bạn bè đủ thứ! Hai trăm dặm một tuần như thế có phải là ít đâu, thế mà có ai xót thương cho mẹ không?” Giọng nói của tôi như phai nhạt đi khi tôi chợt nhận ra là đã chẳng có ai chú ý nghe những gì tôi vừa nói.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Không biết quý bà trong gia đình thường làm gì trước giờ đi ngủ, riêng phần chúng tôi, thì cứ loay hoay với đủ thứ công việc không tên cho đến lúc thật sự bước lên giường. Cũng vì thế, mà tôi cảm thấy hết sức thấm thía khi đọc mẩu chuyện như sau.

Bố và mẹ ngồi xem TV được một lúc thì mẹ nói, “Em mệt rồi, và cũng đã hơi khuya. Vậy em đi ngủ trước nghe.”

Mẹ rời phòng xem TV và bước vào bếp để làm bánh mì sandwich cho bữa ăn trưa ngày mai.

Sau đó, mẹ rửa tô đựng pop corn. Tiếp đó, mẹ lấy thịt trong tủ đá ra và đặt vào ngăn xả đá trong tủ lạnh để sẵn sàng cho việc nấu bữa ăn chiều mai. Mẹ xem lại hộp đựng cereal ngũ cốc còn nhiều hay ít, đổ thêm đường vào hũ đường đã vơi, rồi đặt tô muỗng lên bàn ăn để sẵn sàng cho bữa điểm tâm sáng mai.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Cho đến cuối thế kỷ 19, việc sinh nở cũng còn gặp nhiều may rủi lắm. Khi một đứa bé chào đời, dù cả hai mẹ con đều khỏe mạnh “mẹ tròn con vuông”, tuy vậy người mẹ vẫn nằm trong tình trạng rủi ro rất cao vì có thể bị nhiễm khuẩn hậu sản. Mà lạ lùng là hình như tình trạng rủi ro bị nhiễm khuẩn lên cao nhất, không phải là khi người mẹ có một “bà mụ” hay một cô y tá kề cận chăm sóc, nhưng khi có một bác sĩ đến thăm. Trong cuối thế kỷ 19, trong một số bệnh viện, cứ hễ trong bốn bà mẹ là một người bị chết vì bị nhiễm khuẩn sau khi sinh con.

Tuy vậy, trong khoảng thời gian này, tại Hung gia lợi, có một vị bác sĩ sản khoa tên là Philip Ignaz Semmelweis, mà các bà mẹ được ông chăm sóc, lại có xác suất khỏe mạnh và sống sót cao nhất. Bảng tổng kết cho biết chỉ có khoảng 8 bà mẹ trong 1000 bà mẹ được bác sĩ Philip chăm sóc là bị rủi ro chết vì nhiễm khuẩn hậu sản, tức là chỉ có 1% bị rủi ro, khi so với xác suất rất phổ biến thời bấy giờ là 25%.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong những tuần vừa qua, chúng ta có dịp tìm hiểu một số bằng chứng lịch sử, ghi đậm dấu ấn sự kiện phục sinh của Chúa Cứu Thế Giê-xu.

Thánh sử có ký thuật lại, Chúa Cứu Thế Giê-xu, hay chính là Thiên Chúa Ngôi Hai trong thân xác con người, sau khi bị đóng đinh cho đến chết trên cây thập tự, đền nợ tội thay cho muôn người, Ngài đã bị chôn vào trong mộ đá. Chúa Cứu Thế đã không chết luôn, nhưng sau ba ngày, Ngài đã phục sinh sống lại và đi đến với rất nhiều người.

Sự kiện phục sinh của con người mang tên Giê-xu đã gây ra những chấn động dữ dội trong lịch sử. Những môn đệ của Chúa Cứu Thế Giê-xu, khi thấy Thầy mình bị người ta xử tử thật thê lương, rất sợ hãi và vô cùng hoang mang, nhưng sau khi tận mặt gặp lại Cứu Chúa phục sinh, đã trở lại tin tưởng trọn vẹn. Từ khiếp sợ và lẫn trốn, các môn đệ này đã trở nên vô cùng can đảm, công khai loan báo cho cả thế giới về tin vui phục sinh này, cho dù họ phải chịu hiểm nguy, bị bắt bớ, bị đòn roi, bị tra tấn và bị xử tử thật dã man.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chết là nỗi sợ hãi lớn nhất trong tất cả những nỗi sợ hãi của con người. Có ai trong chúng ta mà không sợ chết? Có ai trong chúng ta mà không khiếp sợ khi phải bước vào cõi đời đời kéo dài đến vô tận? Có ai trong quý vị và tôi không khỏi lo âu về số phận đời đời của mình sẽ ra sao sau cái chết?

Sở dĩ ai trong chúng ta cũng chết, vì tất cả mọi người đều phạm tội với Trời, đáng bị chết, theo như luật công bằng của Đấng Tạo Hóa, đã được bày tỏ rằng: “Ai phạm tội, kẻ ấy phải chết” (Ê-xê-chi-ên 18:4)

Bên cạnh luật công bằng bất di bất dịch, Kinh Thánh, và chỉ duy Kinh Thánh, cũng bày tỏ về lời hứa của Thượng Đế, đem con người từ cõi chết trở lại sự sống, như tiên tri Đa-ni-ên được cho thấy trước rằng: “Tất cả những người đã có tên ghi trong Sách Sự Sống đều sẽ được giải cứu. Nhiều kẻ ngủ trong bụi đất sẽ thức dậy, kẻ thì được sống đời đời, kẻ thì chịu tủi hổ, sỉ nhục đời đời” (Đa-ni-ên 12:1-2)

Previous

Tùng Tri - Dựa theo “Why You Can Have Confidence In The Bible” by Dr. Harold J. Sala & “The Bible and Medicine” by Dr. John Hellawell

Kính thưa quý thính giả,

Galileo Galilei là nhà thiên văn học thiên tài người Ý trong thế kỷ 17. Với chiếc viễn vọng kính đầu tiên do ông sáng chế, Galileo là nhà thiên văn đầu tiên quan sát được các vệ tinh của sao Mộc, cũng như các đồi núi chập chùng trên mặt trăng. Nhưng tên tuổi của nhà khoa học tài ba này được nhiều người biết đến nhiều nhất qua việc ông bị những người có thẩm quyền tôn giáo thời đó kết án vì công trình nghiên cứu khoa học của mình. Trước thời của Galileo, trong hơn 1500 năm, mọi người đều tin và và các trường đại học đều giảng dạy rằng “mặt trời quay chung quanh trái đất”, cho mãi đến thế kỷ 16, nhà thiên văn Nicolaus Copernicus, qua công trình nghiên cứu khoa học của mình, đã tuyên bố ngược lại, tức là “trái đất phải quay chung quanh mặt trời” mới đúng. Tuy vậy, lời tuyên bố này cũng chưa có gì là “lớn chuyện” cho đến khi Galileo Galilei, qua nhiều quan sát thiên văn với viễn vọng kính, hoàn toàn đồng ý với nhận xét của Copernicus và dành nhiều nỗ lực để phổ biến nhận định này. Điều này đã đi ngược với định kiến của một số người có thẩm quyền tôn giáo thời bấy giờ, với kết quả là Galileo buộc phải rút lại lời tuyên bố và bị xử án tù chung thân tại gia vào năm 1633. Chúng ta ngày nay đều biết rằng “trái đất quay chung quanh mặt trời” và như vậy Galileo đã bị xử oan.


Next

Tùng Tri - Dựa theo “Why You Can Have Confidence In The Bible” by Dr. Harold J. Sala

Đại tá Bill Anders là một nhà du hành vũ trụ lừng danh, từng lãnh nhiều huân chương và được ban tặng bằng tiến sĩ danh dự của nhiều trường đại học nổi tiếng. Trong sứ mạng của phi thuyền Apollo 8, đại tá Bill được giao phó điều khiển chiếc phi thuyền vệ tinh đầu tiên bay quanh mặt trăng. Khi đầu phi thuyền Apollo 8 trở về trái đất an toàn và đáp xuống thành công, nhóm điều khiển phi thuyền tại trung tâm NASA đã hỏi phi hành đoàn: “Ai lái phi thuyền ở trên đó vậy?” thì đại tá Bill đã hóm hỉnh trả lời: “Chính nhà bác học Isaac Newton”.

Kính thưa quý thính giả,

Đại tá Bill Anders muốn nói lên điều gì khi ông trả lời như vậy? Việc phóng phi thuyền ra khỏi trái đất để đi đến mặt trăng đã khó, nhưng việc đem phi thuyền trở về trái đất an toàn là một chuyện càng khó hơn nữa. Vì mặt trăng không cố định nhưng xoay chung quanh trái đất với chu kỳ 29 ngày rưỡi, cho nên người ta so sánh việc đem phi thuyền trở lại trái đất giống như có một chiếc xe lửa tốc hành đang chạy với vận tốc 200 cây số giờ trước mặt một người đứng cách xa đường rầy xe lửa khoảng 100 mét và người này đang cố gắng ném một trái táo lọt hẳn vào một cửa sổ của chiếc xe lửa này. Cách đây hơn 300 năm, nhà bác học thiên tài Isaac Newton sau bao năm nghiên cứu, thí nghiệm và tái thí nghiệm, đã công bố khám phá của ông về các quy luật hấp dẫn của những vật thể có khối lượng. Chính nhờ vào các khám phá này của Newton, người ta hiểu rõ quỹ đạo di chuyển của trái đất, mặt trăng và các hành tinh khác trong Thái Dương hệ và do vậy cơ quan NASA ngày nay mới có thể vạch ra đường bay cần thiết về đưa phi thuyền đi và về một cách chính xác và an toàn.


Tùng Tri - dựa theo “The Man In The Zoo” by Geoffrey Ward & “Ota Benga, The Man Who Was Put On Display In The Zoo” by Dr. Jerry Bergman

Kính thưa quý thính giả,

Một trong những câu chuyện thương tâm, minh chứng ảnh hưởng nguy hại của giả thuyết tiến hóa, trong quan hệ giữa con người với nhau, là câu chuyện thật nói về một người tên Ota Benga, một người đàn ông thuộc nhóm người pygmy nhỏ con ở Phi-châu, bị bắt và bị đem ra chưng bày tại một sở thú như một loại người rừng còn sơ khai trong quá trình tiến hóa. Câu chuyện đau lòng này vạch trần triết lý kỳ thị chủng tộc của giả thuyết tiến hóa, đã làm điên đầu các nhà khoa học chân chính, khiến bao trái tim còn có tình người cảm thấy thật xót xa.

Vào năm 1904, nhà thám hiểm nổi tiếng Samuel Verner, mang về Hoa-kỳ một người đàn ông từ xứ Belgian Congo. Người đàn ông này tên là Ota Benga, thuộc một bộ lạc gồm những người có tầm vóc nhỏ thó. Sau đó, Ota Benga được nhà thám hiểm Verner đem đến cho ông William Hornaday là giám đốc của sở thú Bronx tại Nữu Ước.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Vào những năm 1800, trước khi thuyết tiến hóa của Darwin được phổ biến, khi nhắc đến danh từ “chủng tộc”, người ta có ý phân biệt “chủng tộc người Anh”, chủng tộc người Pháp” hay “chủng tộc người Việt”, “chủng tộc người Trung Hoa” vv. Tuy vậy, khái niệm “chủng tộc” đã hoàn toàn đổi khác, kể từ khi Charles Darwin công bố tác phẩm “Nguồn Gốc Các Loài” vào năm 1859, mà trong đó ông cho rằng, các loài sinh vật khác nhau, trong đó có các chủng tộc khác nhau của con người, là kết quả của quá trình chọn lọc trong tự nhiên hay quá trình đấu tranh để sinh tồn.

Giả thuyết tiến hóa của Darwin hàm chứa một triết lý kỳ thị, bởi vì giả thuyết này cho rằng những nhóm người hay những chủng tộc khác nhau, tiến hóa ở thời điểm khác nhau với những mức độ tiến hóa cũng khác nhau, cho nên có những chủng tộc vẫn còn sơ khai, trí tuệ còn thô thiển và hình dáng nhìn giống như tổ tiên người vượn hơn những chủng tộc khác.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Nếu bạn là một công dân trong một đất nước tự do dân chủ, nhà cầm quyền không đưa ra một danh sách dài liệt kê những điều cấm bạn không được nói, thì bạn thật là một người may mắn.

Bởi vì, cho đến ngày nay, vẫn còn có những nơi trên thế giới, người ta phải đổi lấy mạng sống mà vẫn chưa có được quyền tự do ngôn luận, để được nói lên những nhận định khách quan hay được bày tỏ các cảm nghĩ trung thực của chính mình.

Thế mới biết, lời nói mang một sức mạnh to lớn, có tầm ảnh hưởng sâu rộng đến nỗi có thể lung lay cả quyền lực, cho nên các chế độ chính trị độc tài phải bịt miệng người dân, buộc phải cất đi khỏi họ quyền tự do ngôn luận.

Tuy vậy, nếu bạn đang sống trong một quốc gia tự do và dân chủ, bạn có được quyền tự do ngôn luận, thì phải chăng điều này đồng nghĩa là bạn có quyền “muốn nói gì thì nói”?

Tùng Tri

Previous Kính thưa quý thính giả,

Cách đây hơn 2000 năm, Thượng Đế đã sai Con Một của Ngài giáng trần, trong một con người mang tên Giê-xu. Sứ mạng chính của Chúa Cứu Thế Giê-xu khi đến trần gian này là, chết thay cho tội lỗi của muôn người, trong đó có quý vị và tôi. Sau khi bị chết treo thật đau thương trên cây thập tự, lãnh món nợ tội thế cho nhân loại, Chúa Cứu Thế bị đặt vào mộ đá. Thánh sử cũng ký thuật tiếp, sau ba ngày thì Chúa Cứu Thế Giê-xu đã phục sinh, đã sống lại từ cõi chết và đi đến với rất nhiều người, trước khi Ngài từ giã họ để trở về trời.

Sự chết và sự sống lại của Chúa Giê-xu là nền tảng của niềm tin của những ai tin nhận Ngài.

Vì tất cả chúng ta đều phạm tội với Đấng Tạo Hóa, đáng phải bị chết trong nơi đau khổ đời đời. Dầu biết vậy, chúng ta không ai mà tránh sao cho khỏi phạm tội, vì bản chất ưa phạm tội, đã ăn sâu trong suy nghĩ và thể hiện trong muôn vàn hành vi của chúng ta.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Nữ văn sĩ Hoa Kỳ Flannery O’Connor, trong tác phẩm đầu tay của bà mang tên “Wise Blood”, đã dựng nên một nhân vật thật độc đáo, mang tên Hazel Motes. Khi chỉ mới là một cậu thiếu niên, ngày kia Hazel có một lần theo cha đến tham dự một cuộc hội hè. Vì tò mò, Hazel đã lẻn vào một khu vực vui chơi chỉ dành cho người lớn và chẳng may cậu chứng kiến một số cảnh không thích hợp với lứa tuổi của cậu. Hazel cảm thấy mặc cảm tội lỗi đè nặng trong tâm hồn và cậu nhất quyết phải làm một điều gì đó về chuyện này.

Ngày hôm sau, Hazel lấy ra đôi giày mà cậu ấy đã cất kỹ trong hộp từ bấy lâu nay, rồi đổ vào đôi giầy một mớ sỏi và đá nhọn. Sau đó, Hazel mang giầy vào chân, thắt chặt dây giầy và rồi đi bộ vào sâu trong rừng tới khoảng một dặm, cho đến khi tới một suối nước. Tại đó, Hazel tháo giầy ra, để thả lỏng đôi chân tê buốt trên lớp cát ướt lạnh. Hazel nghĩ rằng mình đã phạm tội và cần phải làm một điều gì đó để làm vừa lòng Thượng Đế. Nhưng hình như chẳng có gì xảy ra cả. Sau khi nghỉ ngơi một hồi lâu, Hazel xỏ chân vào đôi giầy đầy sỏi và đá nhọn bên trong, rồi lê trở lại nhà.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Là một người Việt, quý vị có cảm nghĩ gì khi nhắc đến “đồng đô-la Mỹ”. Khi tôi mới định cư tại nước Úc cách đây trên 20 năm, thì một Úc kim thời đó đổi được trên một đô-la Mỹ. Nhưng sau đó không bao lâu, thì đồng đô-la Mỹ đã vượt qua mặt Úc kim và bây giờ, một Úc kim chỉ đổi ra được dưới 80 xu Mỹ. Nếu là một người Việt định cư tại Mỹ, chắc quý vị rất hài lòng với “mãnh lực” và sự thông dụng của đồng đô-la Mỹ. Đi du lịch hay công việc khắp nơi trên thế giới, mà có mang theo đô-la Mỹ trong túi, thì có cảm giác thật chắc ăn, vì hầu như mọi nơi đều công nhận giá trị của đồng đô-la xanh này. Đối với quý vị tại Việt Nam, thì đồng đô-la Mỹ có giá trị giống như vàng. Làm ăn khấm khá, có chút tiền tiết kiệm được, thay vì mang trong người một mớ tiền Việt vừa cồng kềnh, dễ mất giá, lại dễ rách, thì đồng bào ta thường đổi ra vàng hay đô-la Mỹ mà để dành.

“A Spring Tulip in Frozen Ground” by Gena Bradford – Tùng Trân chuyển ngữ

Khi tôi được hai mươi mốt tuổi, tôi thành hôn với người bạn thân nhất của tôi là Jack. Chúng tôi quen biết nhau trong khuôn viên trường đại học. Tôi yêu Jack vì tính anh ấy hài hước thật có duyên, thật thông minh cộng thêm với cá tính cởi mở và dễ chịu. Bạn bè bầu anh ấy là “hề” của cả lớp chúng tôi. Mà thật vậy, không ngày nào mà anh ấy không trêu chọc khiến tôi phải phát cười đến đau cả bụng. Đó là điểm nổi bật của Jack. Anh ấy còn có đức tính kiên định và thủy chung, là hai mỹ tính tôi quý trọng nhất, bởi vì tôi chẳng may lớn lên trong một gia đình tan vỡ. Tôi đã từng nghĩ rằng, tình yêu của tôi dành cho anh ấy sẽ tồn tại mãi mãi, nhưng lúc đó cả hai chúng tôi còn rất trẻ và tình yêu chúng tôi dành cho nhau dựa trên những điều mong đợi hoàn toàn thiếu thực tế.

Khi chúng tôi đã lập gia đình với nhau đã được bảy năm, tôi chứng kiến tính tình của chồng tôi thay đổi, từ một người đàn ông tự tin và dễ mến, đã trở nên một con người buồn bực, khó khăn và lạ lùng đến độ dường như không ai có thể gần gũi hay chung sống được.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Quý vị và tôi đang đứng trước thềm năm mới. Năm 2015 còn đang mới toanh. Quý vị đang có những dự định nào cho năm mới? Quý vị đang ước mơ gì trong năm nay?

Người Việt chúng ta, theo truyền thống, thường xem trọng ngày đầu năm âm lịch, hay dịp Tết. Đối với người Tây phương, đầu năm dương lịch, hay ngày đầu năm, là một ngày lễ rất quan trọng. Vào ngày năm mới, mọi cơ quan, công ty, dịch vụ đều tạm nghỉ, để mọi người có dịp nghỉ ngơi, họp mặt với gia đình hay bè bạn, cùng đón mừng năm mới và chúc cho nhau một năm mới vui vẻ, một “Happy New Year”.

Đứng trước một năm mới, người ta cũng có thói quen nhìn lại năm qua, thấy mình đôi khi lãng phí thời gian, tiền bạc, biếng nhác, trễ nải, để lỡ qua nhiều cơ hội tốt, nên lương tâm có phần áy náy. Do vậy, trong bầu không khí mới mẻ và phấn khởi của ngày đầu năm, người ta thường đưa ra những lời cam kết đầu năm, những “New Year Resolutions”, hạ quyết tâm bỏ đi những thói hư, tật xấu cũ, hứa hẹn với lòng mình rằng sẽ thay đổi những điều không hay, không tốt trong đời sống, công việc v.v. hầu cho năm mới sẽ vui vẻ, tốt đẹp hơn năm qua.

Tùng Tri lược dịch

PreviousKính thưa quý thính giả,

Trong tuần trước, chúng ta có bàn về một sự kiện lạ lùng là với nền kỹ nghệ tiên tiến, máy móc tự động, năng suất hay hiệu quả được nâng lên đến mức tối ưu. Lẽ ra chúng ta phải có nhiều thời giờ để nghỉ ngơi hay cho gia đình, bạn bè, nhưng thực ra chúng ta càng ngày càng bận rộn hơn, hối hả hơn.

Quý thính giả thân thương,

Phương pháp quản lý thời giờ trong kỹ nghệ nhằm đạt tới hiệu quả cao cũng mang đến những hiệu ứng phụ tiêu cực mà người ta không tiên đoán trước đó.

Tùng Tri lược dịch

NextKính thưa quý thính giả,

Thời giờ theo định nghĩa của một nhà vật lý, là điều giữ cho mọi sự không xảy ra cùng một lúc. Thế nhưng tại sao bạn và tôi lúc nào cũng cảm thấy như nghẹt thở vì thời giờ? Hàng loạt những công chuyện cần phải hoàn tất ngay bây giờ, biết bao công việc còn dang dở, bảng liệt kê các thứ cần thanh toán cứ càng ngày càng dài ra mãi. Khi nào thì bạn và tôi có một ít thời giờ để yên lặng ngắm nhìn cảnh hoàng hôn trên biển vắng bên cạnh người bạn đời thân yêu, hoặc ngồi trước lan can nhà để sưởi nắng và thả hồn theo những vần thơ lãng mạn hay lắng nghe những giai điệu du dương? Có khi nào bạn và tôi có được một ít thời giờ thư nhàn, rãnh rỗi và không bị chuyện này, chuyện kia hối thúc?

Câu trả lời cho các câu hỏi trên có lẽ chỉ đơn giản là “không”. Chưa bao giờ trong lịch sử loài người, con người lại bận rộn trong việc làm và kể cả việc chơi như thời đại ngày nay. Phải kiếm cách để sở hữu thật nhiều và hưởng thụ thật nhiều là tiêu chuẩn sống của xã hội hiện đại.