Previous

Nguyễn Thanh

Kính thưa quý thính giả,

Theo truyền thống xã hội Á Đông cũng như nhiều xã hội khác, một trong những thẩm quyền rất cao của cha mẹ là đặt tên cho con cái. Khi một gia đình sanh con thì cha mẹ là người có thẩm quyền chọn đặt cho con mình một cái tên gọi, rồi họ cố gắng nuôi nấng dạy dỗ đứa trẻ giống như cái tên mơ ước đó.

Người Do Thái xưa không có lệ kỵ húy “tử bất phụ danh”, theo tục lệ của họ, tên con trai sẽ được chọn đặt theo tên người cha - tức là nối danh liền đời (phụ tử liên danh) hay theo tên người trong họ hàng - tức là nối danh cách đời (tổ tông liên danh).

Cha mẹ Ngài (dưỡng phụ Giô-sép và bà Ma-ri) “tuân giữ” luật pháp bằng cách thực hiện cho con mình tất cả mọi lễ nghi (nghi thức) quy định cho một con trai Do Thái: phép cắt bì, dâng con, chuộc tội…

Nhưng trên hết, cha mẹ Ngài “vâng lời” Đức Chúa Trời đặt tên Ngài là Giê-xu, theo như sách Lu-ca 2:21 có chép lại như sau: “Đến ngày thứ tám là ngày phải làm phép cắt bì cho con trẻ thì họ đặt tên là Giê-xu, là tên thiên sứ đã đặt cho trước khi chịu cưu mang trong lòng mẹ”.


Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Thời gian gần đây, giới truyền thông đã lên tiếng cảnh báo về con số thanh thiếu niên, nhất là trẻ vị thành niên tại Úc, uống rượu quá nhiều. Chính quyền Liên Bang Úc cũng đã quảng cáo trên TV, nhằm nâng cao nhận thức nơi giới trẻ về những ảnh hưởng tai hại của bia rượu.

Điều đáng buồn, là song song với những quảng cáo mang tính cách giáo dục của chính phủ, chúng ta cũng nhìn thấy nhiều quảng cáo cổ vũ các mặt hàng bia rượu với hình ảnh các thanh niên, thiếu nữ tham dự party một cách vui vẻ, thoải mái bên những ly rượu, hoặc các chai nước ngọt có pha rượu trông rất hấp dẫn và đẹp mắt.

Một số phụ huynh quen biết với chúng tôi đã nêu thắc mắc rằng các loại thức uống này có gây nguy hại cho sức khỏe các em hay có khiến các em trở nên ghiền rượu hay không. Chúng tôi có thể nói ngay, rằng hỏi, tức là trả lời rồi đấy.

Next

Nguyễn Thanh

Kính thưa quý thính giả,

Người có Tổ như cây có cội, như nước có nguồn. Uống nước nhớ nguồn, ăn trái nhớ kẻ trồng cây. Viết phả là “vĩnh truyền tôn thống”, là “truyền tử nhược tôn” nghĩa là dòng máu của dòng họ chảy về các thế hệ mai sau. Viết phả là “hồi bản phản thủy”, là “báo bản tổ tông” nghĩa là tìm về tổ tiên tông chi họ hàng.

Gia phổ hay gia phả là từ Hán Việt có nhiều loại: có loại gọi là ngọc phả hay ngọc điệp của các vua chúa; nhà dân có gia phả, tộc phả, tông phả, thế phả vv.

Nhà nho Phan Kế Bính trong Việt Nam phong tục định nghĩa gia phả như sau: ”cuốn sổ ghi chép theo thứ tự trước sau và họ tên chức tước ngày tháng sinh tử của tổ tông và người trong nhà gọi là gia phả. Nhà đại gia thì gia phả ghi chép cả công nghiệp sự trạng của tổ tông, mã táng tại đâu cũng có ghi vào quyển gia phả, tức như một quyển sử ký trong nhà”.

Học giả Đào Duy Anh trong Hán Việt tự điển có ghi: “Gia phổ là quyển sách ghi thế hệ trong họ và lịch sử tổ tiên”.


Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong xã hội truyền thống ngày xưa, giá trị của một cá nhân được đánh giá qua danh dự người đó. Khi một cá nhân chu toàn trách nhiệm và bổn phận của mình, trong bất cứ vai trò gì, như vai trò làm cha, làm mẹ, làm chồng, làm vợ, làm con cái, làm thầy cô giáo, làm người chiến binh vv., thì xã hội truyền thống ngày xưa tôn trọng và kính nể những con người như vậy.

Trong thế giới ngày nay, danh dự không còn được tôn trọng nữa, nhưng thành công mới là yếu tố quyết định để người đó được mọi người trọng vọng nể vì hay không. Trong xã hội ngày nay, danh dự được đưa xuống hàng thứ yếu, nhưng thành công mới định đoạt toàn bộ giá trị của con người đó.

Cho dầu cho quý vị và tôi có là một công dân tốt, một láng giềng tốt, một người bạn tốt, một người con hiếu thảo trong gia đình, hay là một người cha hay một người mẹ tốt, biết thương yêu và tận tâm hướng dẫn giáo dục con cái, nhưng bản thân mình không đứng đầu trong nghề nghiệp, không nổi bật trong thương trường, không vẻ vang thành tích, nghĩa là không thành công trong xã hội, thì vẫn không được mọi người đáng giá cao hay nể trọng.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Người Việt chúng ta thường nói “xưa như trái đất” khi muốn ám chỉ một điều gì đã quá quen thuộc, ai cũng đã biết, nhắc lại chỉ là thừa. Chúng ta cũng dùng cụm từ “xưa như trái đất” khi muốn nói một điều đã lỗi thời, thuộc về quá khứ, không còn ai làm nữa, thí dụ như ngày nay những tục lệ như ăn trầu nhuộm răng, tục bó chân, v.v. là những chuyện thiệt là “xưa như trái đất”.

Thật ra, cụm từ “xưa như trái đất” nghe rất hữu lý, vì ở trên hành tinh xanh này, trái đất chắc chắn phải có mặt trước nhất, rồi mới đến những thứ khác như sông núi, biển cả, cây cối, sinh vật, v.v. mới có thể xuất hiện trên trái đất được. Thế nhưng, khi nói “xưa như trái đất” thì chúng ta ngụ ý là trái đất “xưa” đến cỡ nào? Trái đất này “xưa” đến vài ngàn năm, vài triệu năm hay “xưa thiệt là xưa” đến hàng tỷ năm?

Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Lãnh thổ bao la của đế quốc Nga ngày nay, vào những ngày hoang dã xa xưa, là vùng đất có rất nhiều bộ lạc tranh giành và chiếm đóng. Những bộ lạc nào chiếm đóng được vùng đất săn bắn tốt, có nhiều thú rừng, đất đai mầu mỡ, tài nguyên thiên nhiên phong phú, thường là những bộ lạc hùng mạnh nhất, có được người tù trưởng khỏe mạnh, dũng cảm và đầy ngôn khoan hướng dẫn cả bộ lạc.

Có một câu chuyện kể lại rằng một bộ lạc hùng mạnh kia, mà bí quyết thành công của bộ lạc đó, phần lớn, nhờ vào sự công bằng và đầy khôn ngoan trong những luật lệ của bộ lạc đó, do chính vị tù trưởng đầy khôn ngoan thiết lập và bắt buộc mọi người phải nghiêm chỉnh thi hành.

Ron Mehl – Tùng Tri phỏng dịch

Bob đã đi tới cuối ga-ra sau khi anh đã xem xét thật cẩn thận và có phương pháp hẳn hoi; và anh đang sắp sửa quay gót đi ra thì Bob thấy cái món đồ ấy.

Mặc dù món đồ ấy được che đậy một phần dưới một miếng khăn trải bàn và một cái mền cũ, nhưng cái hình dáng của món đồ đó thì không thể nhầm lẫn vào đâu được. Đó là một chiếc mô-tô. Và đó không chỉ là một chiếc xe mô-tô, nhưng đó là chiếc xe mô-tô nhãn hiệu Harley.

Rõ ràng là chiếc xe mô-tô này không phải là để bày bán như những đồ tạp nham khác trong căn ga-ra này và điều này khêu gợi sự tò mò của Bob.

Bob hỏi: “Chiếc xe mô-tô này có bán không?”

Người đàn ông trông chừng đồ đạc trong ga-ra nhún vai: “Ờ…tui thấy cũng chẳng cần giữ nó làm chi nữa. Bà xã nói là phải tống hết đi cho rãnh nợ. Mà tui nói để ông bạn biết chừng. Từ ngày mua chiếc xe đó về, tui chưa cỡi nó được bữa nào hết. Máy bị kẹt rồi. Không xài được. Tiền sửa chiếc xe cũ rích này dám xấp xỉ bằng tiền bỏ ra sắm chiếc mới, chứ chẳng chơi đâu!”

Bob gật đầu theo một cách kiên nhẫn và nói “Thì mới cũ cũng vậy thôi, anh muốn lấy tui bao nhiêu?”

“Tui cá là tụi mua sắt vụn trả tui khoảng 35 đô là hết mức để rinh chiếc xe đó đi. Ông bạn thấy giá đó được không?”

Theo “Reader’s Digest”, số tháng bảy 2006 – Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Có bao giờ chúng ta suy nghĩ hay nhìn xem ở nơi chúng ta đang sống - đó có thể là một thành phố lớn, hay một khu ven ô ngoại thành, một thị trấn tỉnh lẻ hay một ngôi làng miền quê - để coi cư dân ở nơi này có đối xử với nhau một cách lịch sự không?

Trong tiết mục “Đời Sống Phước Hạnh” của Phát Thanh Hy Vọng tuần này, chúng tôi xin mời quý vị đến viếng thăm một vài nơi trên thế giới, để xem người ta đối xử với nhau ra sao ở những chỗ khác biệt này.

Thành phố đầu tiên chúng ta dừng lại là Mexico, một trong những thành phố đông dân nhất thế giới. Thành phố Mexico đang vào giờ ăn trưa. Một chàng thanh niên theo chân một cô gái mảnh mai, đeo kiếng mát, đang bước vào một nhà hàng. Không thèm để ý đến phía sau, cô gái mở cửa đẩy vào và rồi thả cái cánh cửa nặng quay ngược đóng về phía sau, suýt chút nữa là dập mặt cái anh chàng đang đi theo sau.

Vũ Nguyễn Thiên Ái

Dường như chỉ mới hôm qua, Cha tôi đã hỏi tôi: “Bây giờ cảnh gia đình khó khăn quá, con muốn làm chi.” Tôi thưa với Cha tôi: “Thưa Cha, nếu được, xin Cha cho con tiếp tục đi học.” Thế là Cha tôi chiều theo yêu sách của tôi, hàng ngày cho tôi đón xe đò, đi khoảng 10km, tới trường huyện để học. Đó là những năm tôi mới bước vào trung học. Khi nào không làm rẫy rừng chi, Cha lại lấy xe đạp chở tôi đi học. Đó là những thời gian mà tôi vui thích nhất vì được Cha kể đủ thứ chuyện cho nghe, nhất là những kỷ niệm khi Cha còn đi coi mạch, làm thuốc. Ở gần bên Cha, tôi học được rất nhiều điều mà chẳng trường lớp nào dạy cả, từ cách ăn ở, đi đứng nói năng, cho đến cách thức làm việc… mỗi chút Cha đều nhắc nhở, dạy dỗ chúng tôi.

Tôi chẳng hiểu yêu cầu của mình gây khó khăn thể nào cho gia đình và cho riêng Cha tôi, nhưng tôi vẫn luôn nhớ rằng khi tôi còn bé lắm, Cha tôi vẫn dạy tôi: “Học giả hảo, bất học giả hảo… Học cũng tốt mà không học cũng tốt. Học thì như lúa như gạo, không học thì như cây như cỏ…” Vì thế, khi huyện đã hết lớp thì tôi xin Cha lên tỉnh để học. Lần này, cha tôi và cả gia đình đều dọn theo. Chính quyết định này của Cha đã đem cả gia đình tôi đến một ngã rẽ rất quan trọng, ấy là sự kiện Chúa cứu cả gia đình chúng tôi.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Trong quyển Xây Dựng Gia Đình Hạnh Phúc xuất bản lần đầu tiên năm 1995, ông Mục Sư Phan Thanh Bình đã viết rằng: “Có con mới được cái vinh hạnh làm cha. Làm cha là làm gia trưởng, là người có trách nhiệm và chịu trách nhiệm với cả gia đình. Một chức vị không mấy nên thơ, nên tôi đã tìm và chẳng thấy được một bài thơ nào ca tụng cha, ngoại trừ một câu Công cha như núi Thái Sơn.” Có lẽ Ông Mục Sư Phan Thanh Bình không phải là người duy nhất than thở về điều này, vì chính bản thân chúng tôi đôi khi cũng có nghe những lời tương tự nơi các đấng mày râu khác.

Tuy nhiên, nhận xét như vậy thì có vẻ hơi bi quan, vì thật ra thì cũng có những bài hát rất hay nói về tình yêu của cha dành cho con, hoặc của con dành cho cha. Thí dụ như bài Oh, My Papa bằng Anh Ngữ chẳng hạn, mà tôi rất thích. Rồi còn phim nói về tình yêu của người cha thì chúng ta phải công nhận là cũng có những cuốn phim nổi tiếng và rất cảm động như Billy Elliot, the Father of the Bride, Meet the Parents, và gần đây nhất là cuốn phim The Persuit of Happyness.

Tùng Tri

Kính thưa quý vị và các bạn,

Nếu bạn là người thường lái xe, chắc bạn đã từng thấy một cái máy chụp tốc độ (speed camera) sẽ thay đổi tình trạng trên đường phố như thế nào. Một chiếc xe đang bám sát nút một chiếc khác, cố tình gây áp lực, đẩy chiếc xe trước mặt chạy vượt quá tốc độ quy định, thế nhưng nếu thình lình có một chiếc xe cảnh sát đang đậu trên đường, với cái máy chụp tốc độ đang giương ra, thì chiếc xe đang bám sát nút lập tức thả lỏng khoảng cách và giảm hẳn tốc độ xuống để tuân thủ luật lệ giao thông một cách thật nghiêm chỉnh.

Luật lệ xã hội bị khinh lờn và xâm phạm thật trắng trợn với tốc độ chóng mặt; bằng chứng là lực lượng cảnh sát và an ninh đã được tăng cường thật nhiều trong những năm qua, được trang bị với bao phương tiện an ninh thật hiện đại, nhưng cũng không sao đủ sức để bảo vệ mạng sống và tài sản con người cách hữu hiệu. Khoa học và kỹ thuật ngày càng tiến bộ, xã hội ngày càng văn minh, trình độ dân trí ngày càng được nâng cao, thế nhưng tại sao luân thường và đạo đức cứ tiếp tục đi xuống dốc, không sao cứu vãn nỗi?

Một trong một vài nguyên do chính đưa đến thảm cảnh này; đó là ngày nay, trong các trường lớp, từ bậc tiểu học cho đến trung học và đại học, học trò, sinh viên được giáo dục rằng không có một Đấng Tạo Hóa hay Thượng Đế nào cả. Hệ thống giáo dục ngày nay cho rằng mọi sự trong thiên nhiên, các loài sống và kể cả con người, chẳng qua chỉ là bắt nguồn của những ngẫu nhiên và tình cờ, rồi tiến hóa theo thời gian hàng triệu hay hàng tỷ năm mà thành như ngày nay.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Cho đến cuối thế kỷ 19, việc sinh nở cũng còn gặp nhiều may rủi lắm. Khi một đứa bé chào đời, dù cả hai mẹ con đều khỏe mạnh “mẹ tròn con vuông”, tuy vậy người mẹ vẫn nằm trong tình trạng rủi ro rất cao vì có thể bị nhiễm khuẩn hậu sản. Mà lạ lùng là hình như tình trạng rủi ro bị nhiễm khuẩn lên cao nhất, không phải là khi người mẹ có một “bà mụ” hay một cô y tá kề cận chăm sóc, nhưng khi có một bác sĩ đến thăm. Trong cuối thế kỷ 19, trong một số bệnh viện, cứ hễ trong bốn bà mẹ là một người bị chết vì bị nhiễm khuẩn sau khi sinh con.

Tuy vậy, trong khoảng thời gian này, tại Hung gia lợi, có một vị bác sĩ sản khoa tên là Philip Ignaz Semmelweis, mà các bà mẹ được ông chăm sóc, lại có xác suất khỏe mạnh và sống sót cao nhất. Bảng tổng kết cho biết chỉ có khoảng 8 bà mẹ trong 1000 bà mẹ được bác sĩ Philip chăm sóc là bị rủi ro chết vì nhiễm khuẩn hậu sản, tức là chỉ có 1% bị rủi ro, khi so với xác suất rất phổ biến thời bấy giờ là 25%.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Có một điều chúng ta không thích nói đến hay đề cập đến, nhưng đây là điều sẽ xảy ra với tất cả mọi người, không chừa một ai, từ vua quan, tổng thống cho đến thứ dân, bất cứ mọi thời đại nào, dân tộc nào, tôn giáo nào. Một điều mà không ai tránh khỏi, đó là ai cũng sẽ chết.

Chết. Thật là một điều đau lòng. Chết. Thật là một điều buồn thảm. Chết là hết, là chấm hết, là chấm dứt mọi sự ở đó. Chúng ta thường tóm tắt cuộc đời qua bốn chữ ngắn gọn “sinh, lão, bệnh, tử”, có nghĩa là một người được sinh ra, rồi phấn đấu, bon chen, rồi mệt mỏi, già nua, tàn sức, mang lấy bệnh tật, rồi tàn lụi mà chết. “Sinh, lão, bệnh, tử”. Sau chữ “sinh” còn có chữ “lão”, sau chữ “lão” còn có chữ “bệnh” đi theo, nhưng sau chữ “tử” chẳng có chữ nào khác đi sau. Mọi sự chấm dứt sau khi chết !

Previous
Dựa theo “Communication Is The Key To Your Marriage” by Dr. H. Norman Wright – Tùng Tri chuyển ngữ

Kính thưa quý thính giả,

Thông tin truyền đạt được rõ ràng và mạch lạc tạo nên niềm cảm thông và tình quyến luyến giữa vợ chồng, ngược lại, khi “ông nói gà, bà nói vịt” thì còn nhiều rắc rối và hiểu lầm giữa hai người. Cho nên, hiểu rõ những nguyên tắc cùng nghệ thuật truyền đạt qua lời nói là biết nắm lấy chiếc chìa khóa của hôn nhân hạnh phúc. Tuy vậy, kỹ năng thông tin truyền đạt thường không phải tự nhiên mà có, nhưng đòi hỏi phải trau dồi rèn luyện thường xuyên, cho nên người xưa mới ân cần dặn dò chúng ta phải “học ăn, học nói” là vậy.

Trong tuần vừa qua, chúng ta cùng khám phá với nhau rằng, lời nói là xuất phát từ những suy nghĩ trong lòng, như Chúa Giê-xu có giải thích: “Những gì từ miệng nói ra là xuất phát từ trong lòng” (Ma-thi-ơ 15:18). Để có thể nói ra những lời nói tốt đẹp, lành lặn và xây dựng, bạn cần phải bắt đầu với những suy nghĩ tốt đẹp, lành lặn và đầy nhã ý. Để ăn nói được mặn mà, trước hết bạn phải hướng suy nghĩ của mình vào những điều thanh cao, như Kinh Thánh có hướng dẫn: “Sau hết, thưa anh chị em, bất cứ điều gì chân thật, điều gì đáng kính, điều gì công chính, điều gì thanh sạch, điều gì đáng yêu chuộng, điều gì cao quý; nếu có đức hạnh nào, nếu có điều gì đáng khen, anh chị em hãy suy nghĩ đến” (Phi-líp 4:8). Nếu một người trong lòng còn chất chứa hận thù, cay đắng và thành kiến, thì rất khó để người đó nói ra những lời êm tai, chân thật và xây dựng, như vua Sa-lô-môn có cảnh cáo: “Nhưng miệng kẻ ác tuôn ra lời độc địa” (Châm Ngôn 15:28)

NextPrevious
Dựa theo “Communication Is The Key To Your Marriage” by Dr. H. Norman Wright – Tùng Tri chuyển ngữ

Kính thưa quý thính giả,

Trong mọi lãnh vực của đời sống và trong mọi mối quan hệ, thông tin truyền đạt luôn luôn là yếu tố quan trọng hàng đầu để đem đến sự cảm thông, hiệp tác và thành công. Trong hôn nhân, thông tin truyền đạt với nhau một cách rõ ràng và mạch lạc là chiếc chìa khóa đem lại hạnh phúc.

Tuy vậy, cái việc “ăn nói” mỗi ngày coi vậy mà không phải dễ đâu, như tuần rồi chúng ta đã phân tích, hễ khi chúng ta nói ra một điều gì, thực ra có tới sáu mẫu thông tin đã được “phát sóng”. Những gì chúng ta thực sự nói ra có thể khác với những gì chúng ta dự định nói trước đó. Những gì người nghe nhận chưa chắc giống y như những điều chúng ta đã nói. Sau đó, người nghe gạn lọc và xử lý những gì đã nghe và trong suy nghĩ của người nghe đã hình thành một điều khác như điều đã nghe từ đầu. Cái việc “ăn nói” lắm nhiêu khê, nên người xưa có ân cần căn dặn phải “học ăn, học nói” là vậy. Nói năng thì phải rõ ràng, có ý có tứ, có đầu có đuôi, theo như câu châm ngôn: “Nói những gì như ý mình muốn nói và làm sáng tỏ ý muốn nói bằng những gì mình nói” (“say what you mean and mean what you say”).


Next
Dựa theo “Communication Is The Key To Your Marriage” by Dr. H. Norman Wright – Tùng Tri chuyển ngữ

Kính thưa quý thính giả,

Trong mối liên hệ vợ chồng, biết cách ăn cách nói sao cho mặn mà là một yếu tố quan trọng để xây đắp gia đình hạnh phúc. Trước khi chúng ta có thể ăn nói mặn mà, chúng ta cần thấu hiểu những nguyên tắc căn bản của việc ăn nói hay cách thông tin truyền đạt với nhau.

Thông tin truyền đạt là sợi dây liên lạc khiến nảy sinh ra mối liên hệ giữa những con người với nhau. Nhờ thông tin truyền đạt mà người khác biết chúng ta là ai và là những người như thế nào. Khi quá trình truyền đạt rõ ràng, trong sáng thì dẫn đến sự thông cảm, nhưng khi thông tin mù mờ, không minh bạch thì thường gây ra những hiểu lầm, đôi khi rất nguy hiểm.

Mỗi người chúng ta khi lập gia đình, đều mang vào hôn nhân một vốn ngữ vựng riêng của mình. Trừ khi được giải thích thật cặn kẽ, còn nếu không, khi quý vị sử dụng những từ vựng riêng của mình để nói chuyện với người phối ngẫu, chưa chắc gì đối phương có thể hiểu được ý của mình muốn nói. Một mẫu thông tin giữa vợ và chồng dễ bị hiểu lệch lạc theo một ý hoàn toàn khác, tùy theo cách chúng ta nói như thế nào, đôi khi là vì ta nói thiếu chữ mà lắm lúc vì ta nói quá nhiều chữ không cần thiết, hay nhiều khi cách đối phương đón nhận những lời ta nói cũng không chính xác cho lắm. Không phải lời nói không đâu, nhưng mà kể cả những mẫu thông tin được ghi xuống giấy cũng gây lắm ngộ nhận, thí dụ như mẫu quảng cáo được đăng trên một tờ báo địa phương vào thứ hai vừa rồi có viết như sau:


Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Valentines Day CD coverMọi người chúng ta đều đã ít nhất một lần trong đời - yêu, và được yêu. Nói đến tình yêu, là nói đến một đề tài có sức hấp dẫn, lôi cuốn một cách đặc biệt, vì người nói lẫn người nghe đều không bao giờ thấy nhàm chán, và cũng chẳng bao giờ hết chuyện để nói. Yêu là gì? Chúng ta hãy cùng nhau xem qua vài định nghĩa về tình yêu nhé.

Thi sĩ Lưu Trọng Lư thì khá bi quan khi cho rằng:
Tình yêu như bóng trăng hiu quạnh
Lạnh lẽo đêm trường, giãi gió sương.

Xuân Diệu lại băn khoăn:
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Một đứa trẻ nhỏ sau được sinh ra, trong một vài năm đầu đời, nó không phải làm một công việc nào cả. Nhưng khi đã đến tuổi đi vườn trẻ, nó phải bắt đầu đến lớp trong những ngày quy định trong tuần để bắt đầu quá trình học hỏi. Quá trình này tiếp diễn và ngày càng bận rộn hơn khi nó lên đến bậc tiểu học, rồi bước qua bậc trung học. Phải đến lớp mỗi ngày, học bài, làm bài, rồi về nhà làm bài tập, làm home work, thời giờ còn lại có thể giúp đỡ cha mẹ trong công việc nhà hay đi làm thêm để kiếm một tiền túi tiêu vặt. Lớn lên một chút, một người có thể theo đuổi bậc đại học, hay bắt đầu học nghề, để rồi bắt đầu làm việc, có thể là một công việc lâu dài cho đến khi về hưu, hoặc chuyển đổi từ việc này qua việc khác. Có người chỉ làm một việc. Có người làm nhiều việc khác nhau cùng một lúc.

Việc làm là những điều mà bạn và tôi thực hiện để đạt được một mục tiêu nào đó. Có việc làm để kiếm ra tiền. Có công việc không kiếm ra tiền như đang đi học. Có công việc hy vọng sẽ kiếm ra tiền như các nghệ sĩ sáng tác. Có việc làm mà kết quả không trả bằng tiền như công việc nội trợ trong nhà.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Sự chết là kẻ thù lớn nhất của tất cả nhân loại, của mỗi cá nhân chúng ta.

Chẳng có ai, dù khôn ngoan đến đâu, có thể qua mặt hay gạt gẫm được cái chết. Chẳng có ai, dù giàu có đến mấy, có thể mua chuộc quyền tự do thoát được cái chết. Chẳng có ai, dù thế lực đến mấy, có thể chế ngự hay đẩy lùi được sự chung kết của cuộc đời mình. Chẳng có ai, dù tu thân tích đức đến mấy, có thể thay đổi số phận phải chết để trở thành “trường sanh bất tử” được.

Mộ phần dường như luôn luôn giữ phần thắng, kéo hết tất cả mọi người xuống với nó. Sớm muộn gì, mọi người đều phải chết, ai cũng phải trở về với cát bụi mà thôi.

Cái chết lạnh lùng và ngang nhiên, không chỉ tìm đến với mọi người, nhưng cũng tìm đến với mọi vật. Súc vật, cây cối rồi cũng chết. Nhiều khi cả một loài sống bị chết, cả một loài sống hoàn toàn bị tuyệt chủng và không bao giờ còn tìm lại được.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Nếu có ai đó bất ngờ hỏi chúng ta “tình yêu là gì” thì quý vị sẽ trả lời ra sao? Hay nếu bạn bất ngờ hỏi người bên cạnh câu hỏi này, hãy xem người đó suy nghĩ bao lâu rồi mới có thể giải thích được, tình yêu là gì, theo ý riêng của mình. Nhà thơ Xuân Diệu, đứng trước sự đa dạng và sâu thẳm của tình yêu, đã phải thú nhận rằng: “Làm sao định nghĩa được tình yêu”.

Mà thật vậy, chẳng có ai định nghĩa “tình yêu” sao cho trọn vẹn cả. Có người cho rằng “yêu” là quan tâm thật nhiều đến một người khác, nhưng như vậy thì “quan tâm” có nghĩa gì? Có người đóng khung tình yêu trong mối quan hệ nam nữ, thậm chí lẫn lộn “tình yêu” với những ham muốn tình dục. Khoa học mô tả tình yêu như những phản ứng của bộ não trước những tiếp nhận của các giác quan. Thuyết tiến hóa với quy luật sinh tồn “mạnh được yếu thua” thì không sao giải thích được tình yêu, vì tình yêu không loại bỏ người cô thế, nhưng lại giang tay bảo bọc người kém may mắn hơn.