Kính thưa quý thính giả,
Nữ văn sĩ Hoa Kỳ Flannery O’Connor, trong tác phẩm đầu tay của bà mang tên “Wise Blood”, đã dựng nên một nhân vật thật độc đáo, mang tên Hazel Motes. Khi chỉ mới là một cậu thiếu niên, ngày kia Hazel có một lần theo cha đến tham dự một cuộc hội hè. Vì tò mò, Hazel đã lẻn vào một khu vực vui chơi chỉ dành cho người lớn và chẳng may cậu chứng kiến một số cảnh không thích hợp với lứa tuổi của cậu. Hazel cảm thấy mặc cảm tội lỗi đè nặng trong tâm hồn và cậu nhất quyết phải làm một điều gì đó về chuyện này.
Ngày hôm sau, Hazel lấy ra đôi giày mà cậu ấy đã cất kỹ trong hộp từ bấy lâu nay, rồi đổ vào đôi giầy một mớ sỏi và đá nhọn. Sau đó, Hazel mang giầy vào chân, thắt chặt dây giầy và rồi đi bộ vào sâu trong rừng tới khoảng một dặm, cho đến khi tới một suối nước. Tại đó, Hazel tháo giầy ra, để thả lỏng đôi chân tê buốt trên lớp cát ướt lạnh. Hazel nghĩ rằng mình đã phạm tội và cần phải làm một điều gì đó để làm vừa lòng Thượng Đế. Nhưng hình như chẳng có gì xảy ra cả. Sau khi nghỉ ngơi một hồi lâu, Hazel xỏ chân vào đôi giầy đầy sỏi và đá nhọn bên trong, rồi lê trở lại nhà.
Hồi còn nhỏ, tôi được nhiều người thương lắm, nhưng tôi thật là được phước vì bà ngoại tôi thương tôi theo kiểu rất khác với những người kia. Hầu hết những mối quan hệ trong cuộc đời tôi gói trọn trong một số quy luật mà tôi tự đặt ra hay tôi hiển nhiên chấp nhận mà không hề thắc mắc. Những quy luật này cũng dễ theo mà cũng hoàn toàn hữu lý. Đó là nếu có người thương yêu tôi, như vậy là tôi thật đáng yêu. Nếu tôi làm vừa lòng ai, tôi cảm thấy mãn nguyện. Nếu tôi làm phiền lòng ai, thì người đó có quyền buồn phiền về tôi.
Nhưng đó không là tình thương mà bà ngoại tôi dành cho tôi. Tôi biết bà thương tôi bởi vì bà thường xuyên nói với tôi là bà thương tôi, bởi vì bà bày tỏ tình thương đó trong mỗi lần bà cháu gần bên nhau, và bởi vì khi tôi đổ tháo vụng về, bà vẫn quý mến tôi. Đối với bà, tôi được hiển nhiên chấp nhận mà không bị yêu cầu phải đạt tới một tiêu chuẩn nào hay bị đòi hỏi một điều khoản đặc biệt nào, và do vậy, mà tôi không cần phải ra sức để làm bà hài lòng hay phải cố công để làm bà thương. Dưới ánh mắt của ngoại tôi, tôi hiển nhiên là niềm vui của bà. Do vậy, mà tôi cũng thương lại bà ngoại của tôi một cách thật tự nhiên và thật dễ dàng.
Kính thưa quý thính giả,
Cho dù đã bước qua thế kỷ 21, cuộc sống mỗi ngày của con người cũng vẫn bị chi phối bởi nhiều điều mê tín dị đoan, khiến cho bao người lo sợ một cách thật vô cớ.
Một ví dụ điển hình, như nếu hôm nào là thứ sáu mà trúng nhằm vào ngày 13, thì có phải rất nhiều người trong chúng ta có một cảm giác lo âu sợ hãi làm sao ấy, có phải không quý vị?
Theo như thống kê của cơ quan Stress Management and Phobia Institute, thuộc tiểu bang California, Hoa Kỳ, là cơ quan chuyên nghiên cứu về những căng thẳng và lo sợ, cho biết rằng ngày thứ sáu 13 ám ảnh ít nhất là từ 17 cho đến 27 triệu người dân Mỹ. Nhiều người sợ gặp xui vào ngày thứ sáu 13, cho nên trong ngày này, họ thường nghỉ những công việc thường nhật, không quyết định những công chuyện quan trọng và cũng không đi đâu xa. Có nhiều người lo sợ quá đến nỗi không dám bước ra khỏi giường, sợ cái xui đang núp sẵn, chực chờ họ ở đâu đó. Người ta ước tính các dịch vụ tại Hoa Kỳ bị thất thoát khoảng từ 800 cho đến 900 triệu đô-la mỗi khi thứ sáu đến có mang theo trên mình con số 13.
Quý thính giả thân mến,
Đầu năm dương lịch, gia đình chúng tôi có dịp gặp lại vài người bạn học thời trung học và đại học. Vì cũng học với nhau suốt thời niên thiếu ở trung học, lại cùng nhau trải qua nhiều ngày tháng học chung với nhau, mà chúng tôi gọi đùa là thời gian “mài đủng quần” trên những băng ghế ở thư viện và giảng đường đại học, nên chúng tôi rất thân nhau. Thậm chí, có thể nói, chúng tôi thân nhau chẳng khác chi anh, chị em ruột thịt.
Có lẽ quý thính giả cũng đồng ý, rằng nhiều khi có những điều thầm kín trong tâm tư và cuộc sống mà chúng ta không thể tâm sự với anh chị em ruột hay cha mẹ của mình, nhưng lại có thể chia sẻ tâm sự dễ dàng hơn với những người bạn thân. Thời mới lớn, chúng tôi có khi đổ nước mắt khóc trên vai nhau vì những cuộc tình thơ mộng tuổi học trò vừa chớm nở đã phai tàn, vì những mong ước trong đời không thành tựu như lòng hằng ao ước. Cũng có khi chỉ vì bị cha mẹ mắng oan một việc gì đó, hoặc nhận được một tin vui nho nhỏ, hay có món quà bất ngờ từ ngoại quốc gởi về, thế là chúng tôi lại có dịp tìm đến nhau để trút đó những tâm sự vui buồn. Mà như thế đã hết đâu, mỗi lần tụ họp lại là chúng tôi lại có dịp cùng nhau thanh toán nhưng gói ô mai thơm mùi cam thảo và vỏ quít, bịch xí muội mặn mà chua chua ngọt ngọt, những trái cóc dầm, xoài tượng chấm nước mắm đường, ổi xá lỵ, me xanh và mận đào chấm muối ớt.
Nhân vật:
Trâm (còn gọi là chị Hai), có chồng, với hai con đang học trung học.
Lan, em của Trâm, theo chị vượt biên, đến Úc lúc còn nhỏ (nên nói tiếng Việt không hoàn toàn thành thạo), đã trưởng thành và đang đi làm.
Ông Bà Sáu, người cùng quê với chị em Trâm và Lan.
Khung cảnh:
Ngày 23 tháng chạp, sắp gần Tết, tại Úc Đại Lợi.
Màn 1
Tại nhà Trâm, chồng và các con đi vắng, chỉ có một mình Trâm ở nhà, đang bận bịu nấu nướng để chuẩn bị đưa Ông Táo về trời.
Tiếng nhạc xuân văng vẳng…
Trâm (than vắn thở dài): Năm sắp hết, tết sắp đến, bao nhiêu chuyện phải lo trong nhà. Hôm nay là 23 tháng chạp rồi, phải đưa ông Táo về trời. Dzậy mà, thiệt tình à nghen, chồng thì phải đi làm xa, còn con cái, bạn bè rủ rê đi chơi hết rồi. Hứ! Xúm rủ đi đâu hết trơn rồi, chỉ có mình tui lo hết, từ đầu đến chân. Làng xóm ơi, rầu ơi là rầu… Chồng với con gì mà chẳng giúp tui được cái tích sự gì hết!
Kính thưa quý thính giả,
Cuộc khủng hoảng tài chánh toàn cầu trong năm 2009 vừa qua đã ảnh hưởng đến công ăn việc làm của thật nhiều người trong chúng ta.
Vào tháng mười một năm ngoái, tại Hoa Kỳ, cuộc khủng hoảng tài chánh này đã nâng tỷ số người thất nghiệp lên tới 10%, tức là gần gấp đôi tỷ số người thất nghiệp vào cuối năm 2007. Như vậy là vào cuối năm qua, chỉ tại Hoa Kỳ, có khoảng hơn 15 triệu người bị rơi vào tình trạng không có công ăn việc làm. Trong ba tháng cuối năm 2009, trung bình cứ mỗi tháng, có khoảng 135 ngàn người bị mất việc tại xứ sở giàu có văn minh bậc nhất này.
Cuộc khủng hoảng tài chánh toàn cầu này cũng đã nâng tỷ số thất nghiệp tại Âu Châu thật cao, với khoảng 7.9% tại Anh và 8.1% tại Đức.
Kính thưa quý thính giả,
Trong hai lần phát thanh đầu năm 2010 vừa qua, chúng tôi đã gởi đến quý vị lời tự thuật của một thanh niên mang tên Nam Quốc Trung qua hai tựa đề Tôi Nghiện Ma Túy và Làm Sao Tôi Thoát Khỏi Ma Túy.
Trong tuần qua, chúng tôi đã gởi đến quý vị phần đầu cuộc phỏng vấn của Mục sư Ngô Minh Quang với Nam Quốc Trung trong lần anh viếng thăm Úc Châu vào cuối năm 2009 vừa rồi, qua tựa đề Từ Ma Túy Đến Tự Do Thật và Tình Yêu Mạnh Hơn Ma Túy
Trong tuần này, chúng tôi xin gởi đến quý vị phần kết của cuộc phỏng vấn với Nam Quốc Trung, qua tựa đề “Từ Ma Túy Đến Thánh Nhân”.
Xin trân trọng kính mời quý vị cùng theo dõi.
Kính thưa quý thính giả,
Trong hai lần phát thanh đầu năm 2010 vừa qua, chúng tôi đã gởi đến quý vị lời tự thuật của một thanh niên mang tên Nam Quốc Trung qua hai tựa đề Tôi Nghiện Ma Túy và Làm Sao Tôi Thoát Khỏi Ma Túy.
Trong tuần qua, chúng tôi đã gởi đến quý vị phần đầu cuộc phỏng vấn của Mục sư Ngô Minh Quang với Nam Quốc Trung trong lần anh viếng thăm Úc Châu vào cuối năm 2009 vừa rồi, qua tựa đề Từ Ma Túy Đến Tự Do Thật.
Trong tuần này, chúng tôi xin gởi đến quý vị phần thứ nhì của cuộc phỏng vấn với Nam Quốc Trung, qua tựa đề “Tình Yêu Mạnh Hơn Ma Túy”.
Xin trân trọng kính mời quý vị cùng theo dõi.
Kính thưa quý thính giả,
Trong hai lần phát thanh vừa qua, chúng tôi đã gởi đến quý vị lời tự thuật của một thanh niên mang tên Nam Quốc Trung qua hai tựa đề Tôi Nghiện Ma Túy và Làm Sao Tôi Thoát Khỏi Ma Túy.
Thể theo lời yêu cầu của quý thính giả, chúng tôi xin gởi đến quý vị cuộc phỏng vấn của Mục Sư Ngô Minh Quang với anh Nam Quốc Trung, trong lần anh đến thăm Úc Châu vào cuối năm 2009.
Xin trân trọng kính mời quý vị theo dõi.
Nam Quốc Trung:
Cũng như hôm trước, qua lời làm chứng, Trung có chia sẻ với quý vị tại đây. Trung biết ơn Chúa vô cùng, bởi vì trong những công việc Chúa làm ở Việt Nam, ngay từ khi Trung tin Chúa và được kinh nghiệm một đời sống tái sanh sau hai tháng.
Một tháng sau đó, Chúa có ấn chứng trong lòng của Trung về lời kêu gọi để dâng tài sản của mình cho Chúa và công việc của Chúa tại miền Bắc. Ngay từ tháng thứ ba đó, thì Chúa đã ấn chứng điều này trong tấm lòng của Trung. Một điều vô cùng kỳ diệu là khi Trung về nhà, chia sẻ điều này với gia đình, thì dường như Chúa đồng thời cũng đặt để cái khải tượng đó trong lòng của mẹ Trung và cả hai mẹ con đều cùng cưu mang cái khải tượng đó.
Nhưng trong cái cơn khốn cùng và tuyệt vọng đó, ngay kể cả trong cái đáy sâu thẳm của cuộc đời tôi, cái trũng đen tối nhất của cuộc đời tôi, thì ở bên trong sâu thẳm trong tấm lòng của tôi đây, vẫn có một tiếng kêu gào lên thật lớn rằng: “Có ai đó không? Xin hãy cứu lấy tôi với. Tôi không muốn sống một cuộc đời như vậy!”
Như lời của Kinh Thánh có chép rằng: “Thật khốn nạn cho tôi! Ai có thể cứu tôi khỏi thân thể hay chết này?” (Rô-ma 7:24), thật vậy đã có một Đấng nghe những điều đó và trong một ngày tôi đang lang thang trong tội lỗi, tôi đã gặp một người bạn. Tôi không hề có bạn tốt, vì tất cả những bạn tốt đã xa lánh tôi. Người bạn này là người bạn nghiện với tôi, và rất nhiều lần đã đi ăn cắp cùng với tôi nữa. Anh gặp tôi và nói rằng anh tin Chúa Giê-xu. Anh không còn ăn cắp nữa, không còn nghiện thuốc nữa. Tôi không bị bắt phục bởi lời nói của con người đó, nhưng cái điều bắt phục tôi tin nhận Chúa Giê-xu vào ngày hôm đó, chính là cái sự sáng ngời trên khuôn mặt của con người đó. Trong gần hai mươi năm tôi chơi với con người đó, chưa bao giờ và chưa có một lần nào, tôi nhìn thấy trên khuôn mặt của con người đó có một sự ngời sáng đến như vậy. Chính cái sự ngời sáng đó đã bắt phục tôi để tôi tin nhận Chúa Giê-xu.
Tôi biết ơn Chúa vô cùng bởi lời kêu gọi của Ngài trên cuộc đời của tôi. Ngay trong cả giây phút này đây, trong mỗi một ngày, tôi đọc lại lời kêu gọi của Chúa, tôi biết ơn Chúa vô cùng. Lời của Chúa được chép trong sách Ê-xê-chi-ên đoạn 33 câu 11 rằng: “Chúa Giê-hô-va phán: Thật như ta hằng sống, ta chẳng lấy sự kẻ dữ chết làm vui, nhưng vui về nó xây bỏ đường lối mình và được sống. Các ngươi khá xây bỏ đường lối xấu của mình. Sao các ngươi muốn chết?”.
Thật tôi biết ơn Chúa vô cùng. Ngàn lần, tôi muốn gào lên thật to rằng: “Đức Chúa Trời ơi, Ngài là ai, con là gì mà Ngài đoái đến con?” Chỉ bởi Ngài không muốn tôi phải chết. Ngài không muốn tôi chìm đắm trong tội lỗi của tôi, mà Ngài đã phải xuống thế gian này, chịu chết để cho tôi được sống. Thật tôi không xứng đáng trước mặt Ngài.
Tôi xin thưa với quý vị một điều rằng, nếu có một tòa án nào đó của con người, mà lôi tôi ra xét xử, thì tôi không chỉ nhận lãnh một án tử hình thôi đâu, nhưng vài cái án tử hình sẽ được thực thi trên cuộc đời của tôi rồi.
Năm cuối sắp tốt nghiệp, vào tuần lễ cuối cùng của học kỳ mùa thu, tôi bị hai tên côn đồ dí súng vào mặt tôi. Sau khi thực hiện các hành động xâm phạm trên thân thể tôi, hai tên côn đồ này còn giựt cái túi đựng sách vở của tôi và biến mất vào trong đêm tối. Đó cũng chính là giây phút quyết định cho đời sống tâm linh của tôi, cũng là lần chạm trán trực tiếp đầu tiên của tôi với những tai họa và tội ác - và điều này chỉ đẩy tôi trở nên vô thần hơn, là điều mà tôi không muốn, nhưng giờ đây thật là hiển nhiên, vì Thượng Đế, Đấng mà tôi tin rằng đã lắng nghe lời cầu nguyện của tôi khi tôi còn bé xíu, giờ đây Ngài đã hoàn toàn tan biến khỏi cuộc đời tôi. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa tại sao tôi không thể thấy được, nghe được và cũng chẳng có thể sờ được đến Ngài. Thượng Đế rõ ràng là không có hiện hữu.
Hai tên côn đồ, khi cướp cái túi đựng sách vở của tôi, bọn chúng đã có trong tay chìa khóa nhà tôi ở, cùng với những giấy tờ cá nhân, khiến tôi không dám trở về nhà trong mấy tuần lễ liền, nhưng phải nương náu nơi nhà một người bạn, cho đến khi tôi nhờ được người tới thay ổ khóa mới cũng như đặt chấn song cho các cửa sổ. Tôi không dám đi ra khỏi nhà đến nửa bước vì khiếp sợ. Nhưng tôi phải đi đến lớp - ba lớp tôi đang phụ trách giảng dạy và hai lớp tôi đang theo học. Do vậy, mặc dầu sống trong lo sợ mỗi ngày, tôi buộc mình phải trở lại với công việc bận rộn của đời sống.
Kính thưa quý thính giả,
Vào ngày 25 tháng 4 năm 2006, mỏ vàng tại vùng Beasconfield, thuộc đảo Tasmania, Úc Đại Lợi bị sụp đổ. Mười bốn người thoát kịp, một người bị chết và hai người bị kẹt lại dưới mỏ. Hai người công nhân bị kẹt lại dưới mỏ với độ sâu khoảng 1000 thước, hoàn toàn bị động, chỉ biết chờ đợi toán cấp cứu tới cứu mình. Toán cấp cứu đã làm việc thật cẩn thận để không gây thêm sụp lở, có thể chôn vùi hy vọng cứu sống hai người bị kẹt dưới mỏ sâu.
Cuối cùng, vào ngày 9 tháng năm 2006, toán cấp cứu đã xuống được đến nơi. Hai người thợ mỏ bị kẹt, sau hai tuần lễ mong chờ, ngóng đợi với bao hồi hộp lo âu, đã la lên rằng: “Chúng tôi đã thấy đèn của các anh”.
Có bao giờ quý vị và các bạn bị chôn chặt vào một tình trạng tuyệt vọng, chỉ mong chờ một sự cứu giúp và cuối cùng, tia ánh sáng hy vọng đã thực sự đến với bạn sau bao mong chờ ngóng đợi.
Thưa quí vị và các bạn,
Bầu không khí tưng bừng nhộn nhịp của mùa Giáng Sinh cùng với tiếng nhạc du dương mừng ngày sinh nhật Chúa làm cho mọi người không phân biệt tôn giáo, chủng tộc đều cảm thấy hào hứng và rộn rã niềm vui. Quý vị sẽ trả lời thế nào nếu có ai hỏi: "Trong mùa Giáng Sinh này, điều gì quan nhất đối với quý vị?"
Câu hỏi nầy được đặt ra trong bản thăm dò dân Mỹ trong thời gian gần đây. Có 44% số người được hỏi cho biết gia đình là quan trọng hơn hết của mùa Giáng Sinh. Họ cảm thấy vui mừng khi tặng quà cho người thân, họ cảm thấy phấn khởi khi tổ chức những buổi tiệc Giáng Sinh. Tất cả số tiền họ xài, tất cả năng lực họ bỏ ra, nhằm để tạo tình thâm trong gia đình. 3% cho rằng holidays là phần quan trọng nhất. 3% khác nghĩ rằng mua sắm là phần quan trọng nhất của mùa Giáng Sinh. 20% cho rằng mùa Giáng Sinh là thời gian nghỉ ngơi, du lịch, ăn uống, vui chơi… Chỉ có 30% cho rằng phần quan trọng nhất của mùa Giáng Sinh là sự kiện Chúa Cứu Thế Jesus giáng trần, là sinh nhật Chúa.
Kính thưa quý thính giả,
Giáng Sinh là mùa hội lớn nhất của toàn thế giới. Ngày từ đầu tháng mười hai, không khí đã tấp nập hẳn lên. Ai ai cũng bận rộn, từ trong sở làm, cho đến việc nhà. Phải hoàn tất cho xong những công việc cuối năm. Rồi nào mua sắm, trang hoàng nhà cửa, gởi thiệp giáng sinh, tặng quà cho nhau, liên hoan, tiệc tùng, gặp mặt. Các cửa hàng treo đèn rực rỡ trong hơn cả tháng. Đường phố vang lên những khúc nhạc Giáng Sinh trong mấy tuần lễ liền.
Nếu quý vị và các bạn dừng lại trong một giây lát để suy nghĩ, thì đây quả là một điều thật lạ lùng, đây là một sự thật đáng kinh ngạc.
Vì sự chào đời của một hài nhi nghèo nàn, cách đây hơn hai ngàn năm, tại một tiểu thôn cô quạnh trong xứ Trung Đông, vẫn đang tiếp tục gây ra những chấn động cho đến ngày nay, là nguyên nhân của những sinh hoạt rộn rịp vào tháng mười hai hằng năm khắp mọi quốc gia trên thế giới, khiến đường phố tấp nập, gây cảnh nghẹt xe, từ Nữu Ước cho đến Tokyo, từ Paris cho đến Sydney.
Đó là mùa đông năm 1944, một thời điểm rất khốn khổ. Mùa đông năm đó là một mùa đông khốn đốn nhất cho người dân Hòa Lan - cả cho những quốc gia bị phát-xít Đức đang chiếm đóng - bởi vì vào tháng chín trước đó, chúng tôi hy vọng quân đội đồng minh sẽ đổ bộ và chúng tôi sẽ được tự do.
Nhưng lính Mỹ và Anh không thể đột phá để vượt qua những con sông trong chiến dịch hành quân gần vùng Arnhem và những thành phố phía bắc của nước Hòa Lan vẫn còn bị chiếm đóng.
Đó là một mùa đông vô cùng lạnh lẽo tại vùng Groningen, nơi tôi được sinh ra và lớn lên. Chúng tôi chẳng còn hơi đốt, chẳng có lò sưởi và chúng tôi cũng hiếm khi có được đồ ăn.
Tuy vậy, chúng tôi vẫn tổ chức lễ mừng Chúa Giáng Sinh trong đêm giáng sinh tại nhà thờ chúng tôi.
Tôi đập mạnh cái cào vào đống lá với cả lòng căm giận, khiến cho bụi và lá văng lên tung tóe. Ngừng lại một chút, tôi đảo mắt xem chung quanh cái sân vườn, kiểm coi mình đã làm được đến đâu rồi. Khi mua căn nhà này, tôi rất thích cái bóng râm dưới bóng cây sồi và cây maple thật cao lớn trong sân. Không biết tại sao hồi đó tôi lại không nhớ ra rằng, trước sau gì, cả một rừng lá từ hai cây này sẽ trút xuống, che kín cả thảm cỏ trước sân? Nhưng không chỉ cái chuyện dọn lá cây khiến tôi lại đâm ra nổi nóng như vậy. Tôi vừa nhận được một hung tin là người bạn của tôi đang lâm bịnh nặng, và tôi tức giận vì sao trên đời này, có người phải lãnh chịu khổ sở một cách bất công như vậy. Còn chồng tôi thì vì công việc làm ăn cần kíp nên phải đi xa, và tôi thật bực tức vì phải ở nhà một mình trơ trọi. Càng nghĩ đến những điều này khiến tôi càng muốn điên tiết lên, cho đến lúc không chịu được nữa, khiến tôi đập túi bụi vào lớp lá rụng đầy trong sân vườn. Tôi cần phải nghỉ một chút. Có thể một tách cà-phê nóng sẽ giúp tôi bình tâm trở lại.
Kính thưa quý thính giả,
Chắc chúng ta đã nghe qua về việc các viên chức Trung Quốc đã đánh lừa công chúng qua một tiết mục trong chương trình khai mạc Thế Vận Hội được tổ chức tại Bắc Kinh vào tháng tám năm 2008 vừa qua. Khi cô bé Lin Miaoke, chỉ mới 9 tuổi, thắt tóc bím hai bên, trong chiếc đầm màu đỏ, với khuôn mặt thanh tú và xinh đẹp, cất tiếng hát trong “Bài Ca Cho Đất Mẹ” trong đêm khai mạc long trọng, thì hình ảnh cùng tiếng hát đã chinh phục hàng tỷ người đang theo dõi khắp nơi trên thế giới. Tuy vậy, ngay sau đó, người ta khám phá ra rằng giọng hát không phải là của Lin Miaoke, nhưng là của em Yang Peiyi, chỉ vừa mới 7 tuổi. Số là trong những lần tổng dợt cuối cùng để Trung quốc chuẩn bị trình diễn Thế Vận Hội cho cả thế giới, các giới chức thẩm quyền nước này cho rằng em Yang Peiyi, mặc dầu với giọng hát tuyệt vời, nhưng khuôn mặt lại quá bầu bĩnh, cộng với hàng răng trước lệch lạc, nên họ đã thay vào Lin Miaoke thật xinh đẹp hoàn hảo và tập em này nhép miệng trên sân khấu, theo tiếng hát của Yang Peiyi đã được thâu trước. Theo như lời giải thích của ban tổ chức Thế Vận Hội 2008 về chuyện đánh tráo này, thì Trung Quốc muốn thế giới ngắm nhìn những gì tốt đẹp nhất của quốc gia họ.
Kính thưa quý thính giả,
Chắc quý vị đã có lần nghe về tình bạn tâm giao của Bá Nha và Tử Kỳ. Sách Trung Hoa Kim Cổ Kỳ Nhân có ghi lại thời Xuân Thu Chiến Quốc, có một danh sĩ, tên hiệu là Bá Nha, vốn người nước Sở, nhưng lại làm quan tại nước Tấn đến bực Thượng đại phu. Thuở đó, hai nước Sở và Tấn giao hảo với nhau.
Một hôm, Bá Nha phụng mệnh vua nước Tấn, đi sang nước Sở để nối chặt thêm nữa giây thân hữu giữa hai nước. Vua nước Sở tiếp đón Bá Nha thật long trọng, truyền bày yến tiệc đãi đằng rất hậu. Ngày Bá Nha phải quay về nước Tấn, vua nước Sở ban tặng cho thật nhiều vàng bạc, lụa là, gấm vóc, cũng như truyền đem một chiếc thuyền thật lớn để đưa Bá Nha về nước.
Khi chiếc thuyền vừa đến cửa sông Hán Dương, gặp lúc trăng thu vằng vặc, trời rộng sao thưa, mặt sông trong vắt như thủy tinh, cảnh trí muôn phần xinh đẹp, thì Bá Nha vốn là một người phong lưu, lỗi lạc, bèn đem đờn ra so giây, rồi đánh lên những thanh âm khi trầm, lúc bổng, thật réo rắt để trút cả tấm lòng vào tiếng tơ đồng.
Kính thưa quý thính giả,
Quý vị và tôi, mỗi người chúng ta được tạo dựng nên, mang một cá tính độc đáo riêng biệt của mình. Cũng như vậy, những người bạn chúng ta có trong cuộc đời, mỗi người mỗi tính, mỗi người một vẻ, mang lại cho cuộc đời của quý vị và tôi những hương vị khác nhau, khiến cuộc đời trở nên thật phong phú và hào hứng. Đáng tiếc cho những ai cô độc, lẻ loi, vì khi một người không có bạn, thì cuộc đời quả thật là vô vị và trống vắng. Nói như vậy, để mới thấy thấm thía câu danh ngôn của nhà văn Thomas Hughes rằng: “Phước cho những ai có tài kết bạn, bởi vì đây là một trong những món quà quý giá nhất mà Thượng Đế ban tặng cho. Muốn kết bạn thì đòi hỏi một số điều, nhưng điều quan trọng hơn hết, đó là khả năng tự cởi trói mình ra khỏi bản thân, để có thể thưởng thức và cảm kích những đặc tính đáng quý và đáng mến ở nơi người khác”.