“A Spring Tulip in Frozen Ground” by Gena Bradford – Tùng Trân chuyển ngữ

Khi tôi được hai mươi mốt tuổi, tôi thành hôn với người bạn thân nhất của tôi là Jack. Chúng tôi quen biết nhau trong khuôn viên trường đại học. Tôi yêu Jack vì tính anh ấy hài hước thật có duyên, thật thông minh cộng thêm với cá tính cởi mở và dễ chịu. Bạn bè bầu anh ấy là “hề” của cả lớp chúng tôi. Mà thật vậy, không ngày nào mà anh ấy không trêu chọc khiến tôi phải phát cười đến đau cả bụng. Đó là điểm nổi bật của Jack. Anh ấy còn có đức tính kiên định và thủy chung, là hai mỹ tính tôi quý trọng nhất, bởi vì tôi chẳng may lớn lên trong một gia đình tan vỡ. Tôi đã từng nghĩ rằng, tình yêu của tôi dành cho anh ấy sẽ tồn tại mãi mãi, nhưng lúc đó cả hai chúng tôi còn rất trẻ và tình yêu chúng tôi dành cho nhau dựa trên những điều mong đợi hoàn toàn thiếu thực tế.

Khi chúng tôi đã lập gia đình với nhau đã được bảy năm, tôi chứng kiến tính tình của chồng tôi thay đổi, từ một người đàn ông tự tin và dễ mến, đã trở nên một con người buồn bực, khó khăn và lạ lùng đến độ dường như không ai có thể gần gũi hay chung sống được.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Quý vị và tôi đang đứng trước thềm năm mới. Quý vị đang có những dự định nào cho năm mới? Quý vị đang ước mơ gì trong năm nay?

Người Việt chúng ta, theo truyền thống, thường xem trọng ngày đầu năm âm lịch, hay dịp Tết. Đối với người Tây phương, đầu năm dương lịch, hay ngày đầu năm, là một ngày lễ rất quan trọng. Vào ngày năm mới, mọi cơ quan, công ty, dịch vụ đều tạm nghỉ, để mọi người có dịp nghỉ ngơi, họp mặt với gia đình hay bè bạn, cùng đón mừng năm mới và chúc cho nhau một năm mới vui vẻ, một “Happy New Year”.

Đứng trước một năm mới, người ta cũng có thói quen nhìn lại năm qua, thấy mình đôi khi lãng phí thời gian, tiền bạc, biếng nhác, trễ nải, để lỡ qua nhiều cơ hội tốt, nên lương tâm có phần áy náy. Do vậy, trong bầu không khí mới mẻ và phấn khởi của ngày đầu năm, người ta thường đưa ra những lời cam kết đầu năm, những “New Year Resolutions”, hạ quyết tâm bỏ đi những thói hư, tật xấu cũ, hứa hẹn với lòng mình rằng sẽ thay đổi những điều không hay, không tốt trong đời sống, công việc v.v. hầu cho năm mới sẽ vui vẻ, tốt đẹp hơn năm qua.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Quý vị và tôi, mỗi người chúng ta được tạo dựng nên, mang một cá tính độc đáo riêng biệt của mình. Cũng như vậy, những người bạn chúng ta có trong cuộc đời, mỗi người mỗi tính, mỗi người một vẻ, mang lại cho cuộc đời của quý vị và tôi những hương vị khác nhau, khiến cuộc đời trở nên thật phong phú và hào hứng. Đáng tiếc cho những ai cô độc, lẻ loi, vì khi một người không có bạn, thì cuộc đời quả thật là vô vị và trống vắng. Nói như vậy, để mới thấy thấm thía câu danh ngôn của nhà văn Thomas Hughes rằng: “Phước cho những ai có tài kết bạn, bởi vì đây là một trong những món quà quý giá nhất mà Thượng Đế ban tặng cho. Muốn kết bạn thì đòi hỏi một số điều, nhưng điều quan trọng hơn hết, đó là khả năng tự cởi trói mình ra khỏi bản thân, để có thể thưởng thức và cảm kích những đặc tính đáng quý và đáng mến ở nơi người khác”.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Ai ai cũng thích vui sướng và chẳng ai muốn khổ sở hay buồn bã cả.

Nếu được lựa chọn, chắc chắn bạn và tôi sẽ chọn vui thay vì buồn, chọn nắng thay vì mưa, chọn thành công thay vì thất bại, chọn đi dự đám cưới thay vì đi dự đám tang, chọn ca hát, nhảy múa vui mừng thay vì than vãn hay khóc lóc, đúng như nhà toán học Blaise Pascal có nói: “Mỗi người, không loại trừ một ai hết, đều đang đi tìm niềm vui sướng”.

Tìm kiếm niềm vui là bản tính tự nhiên trong bạn và tôi. Tiếc thay, cuộc sống thực tế luôn luôn có những khó khăn, luôn luôn có những điều bất như ý mà không một ai có thể tránh được. Và do vậy, bạn và tôi đang làm đủ mọi cách để xua tan những điều bất như ý này ra khỏi đời sống, hầu tìm lại niềm vui đã mất.

Tùng Tri phỏng dịch theo “Good News Magazine” và “Christianity Today”

Quý thính giả thân mến,

Tại sao cuộc sống ngày nay người ta cứ quần quật làm việc, đêm nối ngày, liên tục bảy ngày một tuần? Thể xác và tinh thần chúng ta có thể làm việc liên tục thâu đêm, suốt sáng, ngày này nối tiếp ngày kia không?

Căn bệnh “hối hả” là tình trạng thật căng thẳng đang đè nặng trên xã hội tân tiến ngày nay. Chúng ta hối hả chạy từ cuộc hẹn này đến cuộc hẹn khác, từ việc này qua việc kia. Nhiều người hối hả trong cuộc sống vì thật lòng muốn chu toàn mọi trách nhiệm từ trong gia đình, ra đến nơi công việc làm và các công tác xã hội. Nhiều người hối hả vì mãi mê theo đuổi sự giàu có về vật chất và tiền bạc, và mặc nhiên cho rằng càng giàu có là càng thành công.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Mỗi khi thế giới bước sang ngày đầu năm, ngày một tháng một, là dường như sinh hoạt khắp nơi đều tạm dừng lại để mọi người có dịp họp mặt, liên hoan đón mừng năm mới. Đây cũng chẳng phải là chuyện mới lạ gì, vì chính người Việt chúng ta đã có tập tục từ lâu rằng: “Tháng giêng là tháng ăn chơi”.

Mỗi văn hóa và dân tộc tổ chức liên hoan đón mừng năm mới cách khác nhau. Tại Hungary, ngày đầu năm, người ta ăn đậu lăng (lentils) vì hạt đậu này có hình đồng tiền, biểu hiện cho tiền bạc dồi dào. Tại Tây Ban Nha, người ta có truyền thống chuẩn bị mười hai trái nho và khi chuông nhà thờ đổ mười hai tiếng vào lúc giao thừa, người ta ăn một trái nho vào mỗi tiếng chuông, với hy vọng rằng mười hai tháng sắp tới sẽ ngọt ngào, may mắn như vị ngọt của mười hai trái nho. Tại Nga cũng có phong tục tương tự như vậy, người dân cùng với tổng thống Nga đếm to những giây cuối cùng của năm cũ, rồi khi cái tháp đồng hồ khổng lồ đánh tiếng đón chào năm mới, mọi người cùng nhau suy nghĩ một ước nguyện theo mỗi tiếng chuông đồng hồ.

Tại Úc châu, là quốc gia đầu tiên trên thế giới đón mừng giao thừa, người ta tụ họp về các thành phố lớn là nơi có tổ chức những buổi bắn pháo bông thật đặc sắc để đón mừng năm mới. Tại Nam Hàn, vào ngày đầu năm, người ta có phong tục đi tới Jung Dong Jin, là nơi mặt trời mọc lên đầu tiên trên bán đảo Triều Tiên. Các dân tộc Á châu như người Trung Hoa, Việt Nam, Phi-luật-tân vv. có truyền thống đốt pháo thật vui nhộn, để xua đuổi những con “ma cũ” ra khỏi nhà, khai thông vận hên cho năm mới.

“His Greatest Christmas Gift” by Dick Innes – Hữu Đại chuyển ngữ

Nhiều năm trước đây, bác sĩ sản khoa Frederic Loomis phải đối diện với một thách thức lớn nhất trong đời ông. Một bệnh nhân của ông, một phụ nữ trẻ thật yếu đuối mảnh khảnh, đang mang thai đứa con đầu lòng. Ông đã cố tìm mọi cách để giúp cô vượt qua những khủng hoảng về tình cảm và tinh thần mà cô đang cố gắng một cách thật khó khăn để ổn định chúng.

Một tháng trước khi đứa bé được sanh ra, trong một cuộc xét nghiệm thường lệ, người ta khám phá ra là đứa bé nằm sai vị trí trong bụng mẹ. Thay vì chào đời với cái đầu ra trước, là cách ra đời an toàn nhất cho mọi hài nhi, thì đứa bé này sẽ đưa chân hay mông của nó ra trước. Điều nguy hiểm ở những trường hợp như thế này là dây nhau của bầu thai có thể bị chèn ép giữa đầu đứa bé và xương chậu của người mẹ khiến cho ống dẫn bé xíu cung cấp oxygen cho đứa bé sẽ bị tắc nghẽn và nó sẽ chết ngay chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi. Thời gian từng giây, từng phút là yếu tố chính quyết định việc sống còn của đứa trẻ trong trường hợp sinh đẻ như vậy.

NextPrevious

“Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-ên, nghĩa là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.” (Ma-thi-ơ 1:23)

Kính thưa quý thính giả,

Thiên Chúa dựng nên hai người đầu tiên là A-đam và Ê-va. Mối liên hệ mật thiết giữa A-đam, Ê-va và Thiên Chúa kéo dài được một thời gian, rồi sau đó đã bị gãy đổ một cách đớn đau. Quỷ vương, cũng là một tạo vật của Thiên Chúa, là một lực lượng thần linh, đầy kiêu ngạo, lắm mưu mô và nhiều tham vọng, lúc nào cũng muốn tiến chiếm quyền tối thượng của Thiên Chúa, đã ra sức dụ dỗ A-đam và Ê-va bất tuân Ngài. Quỷ vương, đã đội lốt con rắn trong vườn Ê-đen năm xưa, dùng món đòn xảo quyệt, hứa hẹn tri thức, khôn ngoan và ngôi vị vinh hiển ngang hàng với Thiên Chúa, để làm mềm lòng A-đam và Ê-va. Thủy tổ của loài người, trong giây phút yếu lòng, đã quyết định bất tuân Thiên Chúa để chạy theo những tham vọng giả dối của Quỷ Vương. Kinh Thánh định nghĩa thái độ hay hành động không vâng lời, có ý chống nghịch lại Thiên Chúa là tội lỗi.

Chính A-đam và Ê-va đã đem mầm mống tội lỗi vào trong nhân loại. Trong khi Thiên Chúa sáng tạo sự sống và xây dựng tình thân, thì tội lỗi dẫn đưa đến cái chết về thể xác, bẻ gãy mối quan hệ, đẩy con người xuống hàng tội nhân và buộc con người phải chịu sự phán xét của Đấng Tối Cao đúng như lời Kinh Thánh đã khẳng định: “Phận con người là phải chết một lần, rồi sau đó chịu phán xét.” (Hê-bơ-rơ 9:27).

Next

“Con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến,
Phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?”
(Thi Thiên 8:5)

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang bước vào mùa Giáng Sinh. Bạn đang có những cảm nghĩ gì khi nhắc đến hai chữ Giáng Sinh hay Noel? Bạn có những kỷ niệm vui buồn nào với mùa Giáng Sinh không?

Là một người Việt xa quê hương, hai chữ Giáng Sinh thường gợi nhớ trong tôi những ngày cuối năm, trời Sài gòn bỗng trở lạnh một đôi chút, để tôi có thể mặc chiếc áo len rất ít khi mặc trong năm, rồi bước ra đường, hòa cùng đoàn người đông đảo ngoài đường phố. Đêm Giáng Sinh ở Sài gòn năm xưa thường rất tấp nập, ồn ào và lúc nào cũng kẹt xe. Có những người đi nhà thờ dự lễ Giáng Sinh. Có nhiều người thích đi nghe ca đoàn nhà thờ trình bày những bài thánh ca Giáng Sinh thật du dương và thánh thoát. Có những người bị cuốn hút bởi những đèn đuốc, cây thông hay các trưng bày Giáng Sinh trước các sân nhà thờ hay các cửa tiệm lớn. Hình ảnh chuồng chiên, với máng cỏ, tượng ông Giô-sép, bà Ma-ri, Chúa Hài Đồng, thiên sứ, các gã chăn chiên đơn sơ và ba vua với lễ phục thật trang trọng, đầy màu sắc, hòa trong bài nhạc Giáng Sinh quen thuộc “Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời, Chúa sinh ra đời, nằm trong hang tối, nơi máng lừa” là những kỷ niệm thời niên thiếu của tôi về Giáng Sinh.

Christmas Day in the Morning – Pearl S. Buck – Tùng Tri phỏng dịch

Quốc chợt thức giấc và tỉnh ngủ hẳn luôn. Lúc đó là bốn giờ sáng, cái giờ mà cha Quốc vẫn thường đánh thức anh ấy dậy để phụ giúp ông trong việc vắt sữa. Thật lạ lùng, cái thói quen từ nhỏ vẫn cứ bám chặt trong cuộc đời của Quốc. Đã năm mươi năm trôi qua và cha của Quốc đã qua đời ba mươi năm rồi, vậy mà anh ấy vẫn thức giấc vào bốn giờ sáng. Quốc đã tập cho mình thói quen dỗ lại giấc ngủ, nhưng buổi sáng hôm nay, là buổi sáng Giáng Sinh, nên anh ấy cố tình không ráng ngủ thêm.

Quốc nằm hồi tưởng lại thời niên thiếu, là chuyện anh ấy vẫn thường làm trong những ngày này. Lúc đó, Quốc chỉ mới có mười lăm tuổi và còn sống dưới mái nhà trong nông trại với cha mẹ. Quốc thương cha lắm. Thực ra anh cũng không biết mình thương cha, cho đến một hôm, chỉ trước ngày lễ Giáng Sinh một vài ngày, khi Quốc nghe lỏm câu chuyện cha Quốc nói với mẹ của anh.

“Em à, anh thực không muốn kêu thằng Quốc dậy mỗi sáng. Nó lớn nhanh như thổi, nó cần giấc ngủ. Giá mà em thấy nó ngủ ngon như thế nào, lúc anh vô đánh thức nó dậy. Ước gì anh tự làm lấy một mình được.”

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chắc chắn quý vị vài đôi lần được nghe mẹ, dì, cô hay bà nội, bà ngoại hay những bà lớn tuổi trong họ hàng kể cho nghe về số phận hẩm hiu của họ, của những người phụ nữ Việt Nam trong xã hội thời xưa. Người đàn bà ngày xưa không được đi học đến nơi đến chốn như nam giới, vì bổn phận của họ bị trói buộc thật chặt chẽ trong gia đình, như luật “tam tòng” đã quy định là “tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử”.

“Tại gia tòng phụ” có nghĩa là sinh ra trong gia đình để hầu hạ và tuyệt đối phục tùng cha mẹ. Khi đến tuổi lập gia đình thì “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”; hôn nhân là do cha mẹ sắp xếp chứ không có quyền lựa chọn.

“Tại gia tòng phu” là khi người con gái về làm dâu nhà chồng, thì nàng thuộc quyền quản trị của gia đình chồng, dẫu có thương cha nhớ mẹ ruột, dầu chẳng phải xa xôi, cách trở gì, đôi khi chỉ cách một cánh đồng hay con sông, mà cũng không sao về thăm được, cho nên mới có câu ca dao buồn não ruột:

Chiều chiều ra đứng ngõ sau,
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Nếu có ai hỏi “Điều gì tạo nên con người chúng ta?” hay “Con người là ai?” thì quý vị sẽ trả lời như thế nào? Thật ra, đây là một thắc mắc lớn của cả nhân loại qua nhiều thời đại, với những câu trả lời khác nhau. Con người chúng ta, xét về phương diện sinh học hay xã hội học, có khác tất cả các loài khác không? Có những đặc tính rõ ràng nào tách biệt con người ra khỏi các vật thể sống khác không? Có những đặc tính nổi bật nào khiến con người khác hẳn những động vật khác, cho dù các động vật như con vượn, con khỉ có trông giống như con người? Hay con người đơn giản chỉ là một hình thái tiến hóa từ các loài động vật khác, chỉ là kết quả của một quá trình tương tác tình cờ ngẫu nhiên kéo dài qua hàng tỷ năm? Đứng trước câu hỏi “Điều gì tạo nên con người chúng ta?” thì sinh học, vật lý học, toán học hay có một ngành khoa học nào có thể đem đến câu trả lời thật thỏa đáng không?

Tùng Tri

Tôi đập mạnh cái cào vào đống lá với cả lòng căm giận, khiến cho bụi và lá văng lên tung tóe. Ngừng lại một chút, tôi đảo mắt xem chung quanh cái sân vườn, kiểm coi mình đã làm được đến đâu rồi. Khi mua căn nhà này, tôi rất thích cái bóng râm dưới bóng cây sồi và cây maple thật cao lớn trong sân. Không biết tại sao hồi đó tôi lại không nhớ ra rằng, trước sau gì, cả một rừng lá từ hai cây này sẽ trút xuống, che kín cả thảm cỏ trước sân? Nhưng không chỉ cái chuyện dọn lá cây khiến tôi lại đâm ra nổi nóng như vậy. Tôi vừa nhận được một hung tin là người bạn của tôi đang lâm bịnh nặng, và tôi tức giận vì sao trên đời này, có người phải lãnh chịu khổ sở một cách bất công như vậy. Còn chồng tôi thì vì công việc làm ăn cần kíp nên phải đi xa, và tôi thật bực tức vì phải ở nhà một mình trơ trọi. Càng nghĩ đến những điều này khiến tôi càng muốn điên tiết lên, cho đến lúc không chịu được nữa, khiến tôi đập túi bụi vào lớp lá rụng đầy trong sân vườn. Tôi cần phải nghỉ một chút. Có thể một tách cà-phê nóng sẽ giúp tôi bình tâm trở lại.

Previous

Dựa theo “Communication: Key to Your Marriage” by Dr. H Norman Wright – Tùng Tri tóm dịch

Kính thưa quý thính giả,

Tiếp theo những nguyên tắc căn bản được đề cập trong đề tài “Hôn Nhân Hạnh Phúc” trong tuần qua, trong tiết mục “Đời Sống Phước hạnh” hôm nay, chúng ta hãy cùng nhau khám phá cách thức cụ thể nào vợ chồng có thể cùng nhau xây đắp một hôn nhân hạnh phúc bên nhau.

Trước hết, những cặp vợ chồng hạnh phúc là những người biết lợi dụng những cơ hội, tìm kiếm những cách thức để khích lệ nhau mỗi ngày. Lời Kinh Thánh nhắc nhở chúng ta rằng: “Phải loại bỏ khỏi đời sống anh em những điều cay đắng, oán hờn, giận dữ, cãi cọ, phỉ báng và mọi điều xấu xa khác. Phải có lòng nhân từ, yêu mến nhau, phải tha thứ nhau như Thượng Đế đã tha thứ anh em trong Chúa Cứu Thế” (Ê-phê-sô 4:31-32).

Vợ chồng cần có thái độ sẵn sàng lắng nghe nhau. Thật là quan trọng để bày tỏ sự quan tâm của bạn đến người phối ngẫu của mình qua thái độ lắng nghe, để xem người vợ hay người chồng đã phải đối diện với những thử thách nào trong ngày, đang vui hay buồn, đang lo lắng một vấn đề nào đó. Điều này có nghĩa là không làm gì khác, nhưng chỉ lắng nghe và nhìn vào nhau, chứ không phải vừa đọc báo hay xem ti-vi mà chỉ nghe một cách qua loa cho xong. Lắng nghe có nghĩa là chỉ nghe mà thôi, không cần phải cố gắng để đưa ra giải pháp này, cách thức nọ, chỉ trừ khi nào người phối ngẫu yêu cầu bạn làm điều này. Nếu là chồng, hãy dùng lời ngắn gọn để đáp ứng, để bày tỏ mình đang lắng nghe hết lòng, vì người vợ với đặc tính của một phụ nữ, rất muốn nghe những lời khẳng định rằng đức lang quân đang chăm chú đến vấn đề mình đang trình bày. Lời Kinh Thánh có hướng dẫn rằng: “Anh em nên ghi nhớ: phải nghe nhiều, nói ít và đừng giận dữ.” (Gia-cơ 1:19)


Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Gia đình rất gần gũi với trái tim của Đấng Tạo Hóa, vì chính Ngài đã đề xướng và thiết lập nên gia đình. Ngay từ nguyên thủy, sau khi Thiên Chúa dựng nên con người đầu tiên là A-đam, Ngài nói rằng: "Người sống cô độc không tốt” (Sáng Thế Ký 2:18). Do vậy, Ngài đã dựng nên người nữ đầu tiên là Ê-va, để trở nên một người “giúp đỡ thích hợp" cho A-đam. Thiên Chúa đã chúc phước cho gia đình đầu tiên như sau: “Hãy sinh sản, tăng thêm cho đầy dẫy địa cầu, và chinh phục đất đai.” (Sáng Thế Ký 1:28). Sau khi loài người bội nghịch và sống xa cách Thiên Chúa, phạm nhiều tội ác gớm ghê, Thiên Chúa đã quét sạch cả nhân loại qua trận Đại Hồng Thủy, nhưng chỉ cứu sống gia đình của Nô-ê. Ngài đã tiếp tục chương trình gia đình khi chúc phước cho Nô-ê và con cái của ông là gia đình duy nhất còn sót lại như sau: “Hãy sinh sản thêm nhiều cho đầy mặt đất” (Sáng Thế Ký 9:1). Trong suốt cả chiều dài lịch sử ghi lại trong Kinh Thánh, Thiên Chúa luôn sử dụng gia đình để bắt đầu một kế hoạch hay một chương trình trọng đại. Ngài đã chọn ông Áp-ra-ham là một người đặt niềm tin trọn vẹn vào Ngài để bắt đầu một gia đình mới. Ngài đã ban cho Áp-ra-ham một quý tử trong lúc tuổi ông đã già nua, và từ gia đình của Áp-ra-ham, Thiên Chúa đã dựng nên một tuyển dân để chứng kiến và kinh nghiệm về quyền năng vô hạn và tình yêu vô đối của Ngài, và cũng chính trong tuyển dân này, Chúa Cứu Thế Giê-xu đã hạ sinh, mang lại sự cứu rỗi cho cả nhân loại.

Previous

Nguyễn Thanh

Kính thưa quý thính giả,

Theo truyền thống xã hội Á Đông cũng như nhiều xã hội khác, một trong những thẩm quyền rất cao của cha mẹ là đặt tên cho con cái. Khi một gia đình sanh con thì cha mẹ là người có thẩm quyền chọn đặt cho con mình một cái tên gọi, rồi họ cố gắng nuôi nấng dạy dỗ đứa trẻ giống như cái tên mơ ước đó.

Người Do Thái xưa không có lệ kỵ húy “tử bất phụ danh”, theo tục lệ của họ, tên con trai sẽ được chọn đặt theo tên người cha - tức là nối danh liền đời (phụ tử liên danh) hay theo tên người trong họ hàng - tức là nối danh cách đời (tổ tông liên danh).

Cha mẹ Ngài (dưỡng phụ Giô-sép và bà Ma-ri) “tuân giữ” luật pháp bằng cách thực hiện cho con mình tất cả mọi lễ nghi (nghi thức) quy định cho một con trai Do Thái: phép cắt bì, dâng con, chuộc tội…

Nhưng trên hết, cha mẹ Ngài “vâng lời” Đức Chúa Trời đặt tên Ngài là Giê-xu, theo như sách Lu-ca 2:21 có chép lại như sau: “Đến ngày thứ tám là ngày phải làm phép cắt bì cho con trẻ thì họ đặt tên là Giê-xu, là tên thiên sứ đã đặt cho trước khi chịu cưu mang trong lòng mẹ”.


Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Thời gian gần đây, giới truyền thông đã lên tiếng cảnh báo về con số thanh thiếu niên, nhất là trẻ vị thành niên tại Úc, uống rượu quá nhiều. Chính quyền Liên Bang Úc cũng đã quảng cáo trên TV, nhằm nâng cao nhận thức nơi giới trẻ về những ảnh hưởng tai hại của bia rượu.

Điều đáng buồn, là song song với những quảng cáo mang tính cách giáo dục của chính phủ, chúng ta cũng nhìn thấy nhiều quảng cáo cổ vũ các mặt hàng bia rượu với hình ảnh các thanh niên, thiếu nữ tham dự party một cách vui vẻ, thoải mái bên những ly rượu, hoặc các chai nước ngọt có pha rượu trông rất hấp dẫn và đẹp mắt.

Một số phụ huynh quen biết với chúng tôi đã nêu thắc mắc rằng các loại thức uống này có gây nguy hại cho sức khỏe các em hay có khiến các em trở nên ghiền rượu hay không. Chúng tôi có thể nói ngay, rằng hỏi, tức là trả lời rồi đấy.

Next

Nguyễn Thanh

Kính thưa quý thính giả,

Người có Tổ như cây có cội, như nước có nguồn. Uống nước nhớ nguồn, ăn trái nhớ kẻ trồng cây. Viết phả là “vĩnh truyền tôn thống”, là “truyền tử nhược tôn” nghĩa là dòng máu của dòng họ chảy về các thế hệ mai sau. Viết phả là “hồi bản phản thủy”, là “báo bản tổ tông” nghĩa là tìm về tổ tiên tông chi họ hàng.

Gia phổ hay gia phả là từ Hán Việt có nhiều loại: có loại gọi là ngọc phả hay ngọc điệp của các vua chúa; nhà dân có gia phả, tộc phả, tông phả, thế phả vv.

Nhà nho Phan Kế Bính trong Việt Nam phong tục định nghĩa gia phả như sau: ”cuốn sổ ghi chép theo thứ tự trước sau và họ tên chức tước ngày tháng sinh tử của tổ tông và người trong nhà gọi là gia phả. Nhà đại gia thì gia phả ghi chép cả công nghiệp sự trạng của tổ tông, mã táng tại đâu cũng có ghi vào quyển gia phả, tức như một quyển sử ký trong nhà”.

Học giả Đào Duy Anh trong Hán Việt tự điển có ghi: “Gia phổ là quyển sách ghi thế hệ trong họ và lịch sử tổ tiên”.


Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong xã hội truyền thống ngày xưa, giá trị của một cá nhân được đánh giá qua danh dự người đó. Khi một cá nhân chu toàn trách nhiệm và bổn phận của mình, trong bất cứ vai trò gì, như vai trò làm cha, làm mẹ, làm chồng, làm vợ, làm con cái, làm thầy cô giáo, làm người chiến binh vv., thì xã hội truyền thống ngày xưa tôn trọng và kính nể những con người như vậy.

Trong thế giới ngày nay, danh dự không còn được tôn trọng nữa, nhưng thành công mới là yếu tố quyết định để người đó được mọi người trọng vọng nể vì hay không. Trong xã hội ngày nay, danh dự được đưa xuống hàng thứ yếu, nhưng thành công mới định đoạt toàn bộ giá trị của con người đó.

Cho dầu cho quý vị và tôi có là một công dân tốt, một láng giềng tốt, một người bạn tốt, một người con hiếu thảo trong gia đình, hay là một người cha hay một người mẹ tốt, biết thương yêu và tận tâm hướng dẫn giáo dục con cái, nhưng bản thân mình không đứng đầu trong nghề nghiệp, không nổi bật trong thương trường, không vẻ vang thành tích, nghĩa là không thành công trong xã hội, thì vẫn không được mọi người đáng giá cao hay nể trọng.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Người Việt chúng ta thường nói “xưa như trái đất” khi muốn ám chỉ một điều gì đã quá quen thuộc, ai cũng đã biết, nhắc lại chỉ là thừa. Chúng ta cũng dùng cụm từ “xưa như trái đất” khi muốn nói một điều đã lỗi thời, thuộc về quá khứ, không còn ai làm nữa, thí dụ như ngày nay những tục lệ như ăn trầu nhuộm răng, tục bó chân, v.v. là những chuyện thiệt là “xưa như trái đất”.

Thật ra, cụm từ “xưa như trái đất” nghe rất hữu lý, vì ở trên hành tinh xanh này, trái đất chắc chắn phải có mặt trước nhất, rồi mới đến những thứ khác như sông núi, biển cả, cây cối, sinh vật, v.v. mới có thể xuất hiện trên trái đất được. Thế nhưng, khi nói “xưa như trái đất” thì chúng ta ngụ ý là trái đất “xưa” đến cỡ nào? Trái đất này “xưa” đến vài ngàn năm, vài triệu năm hay “xưa thiệt là xưa” đến hàng tỷ năm?