Kính thưa quý thính giả,
Vua Đa-vít, là vị vua luôn biết nương cậy nơi Đấng Tạo Hóa, đã khiến xứ sở Do-thái một thời trở nên một vương quốc hùng mạnh, đã thốt lên rằng: “Tôi sẽ hết lòng cảm tạ Đức Giê-hô-va, tỏ ra các công việc lạ lùng của Ngài” (Thi Thiên 9:1)
Từ “cám ơn” trong tiếng Anh hay tiếng Việt đều có nghĩa “thể hiện sự biết ơn đối với ai đó, về việc gì đó.
Qua giao tiếp với nhiều người nước ngoài mới biết họ thường xuyên dùng từ “cám ơn”. Họ cám ơn về những việc nhỏ nhặt nhất đến những điều lớn lao nhất. Câu cám ơn có lẽ đã thường trực trên môi của mỗi người.
Kính thưa quý thính giả,
Trong cuộc sống của chúng ta vào thời kỳ suy thoái kinh tế như hiện nay, mọi người đều bận rộn lo toan cho sinh hoạt thường nhật, luôn bị ám ảnh gánh nặng về cơm, áo, gạo, tiền... Nhưng thật tế chúng ta không thể phủ nhận rằng tất cả mọi người trên toàn cầu đều có tầm nhìn yêu đời hơn bởi luôn hy vọng: HY VỌNG MỌI VIỆC RỒI SẼ TỐT ĐẸP HƠN.
Hôm nay quý vị cùng tôi hãy hướng tầm nhìn mới qua ánh sáng Lời Chúa với chủ đề: Niềm Hy Vọng Trong Cuộc Sống, mời quý vị cùng theo dõi.
Hy vọng là điều duy nhất có thể đưa đến một tương lai sáng sủa hơn, người ta luôn thích thú và thường muốn duy trì cảm giác đó.
Quý thính giả thân mến,
Là một người mẹ đi làm toàn thời gian và có ba đứa con, tôi có thể cho là mình thấu hiểu được phần nào những áp lực và sự bận rộn mà một người mẹ trong gia đình thường xuyên đối diện. Chăm sóc các con và gia đình là điều mà đa số mọi người trong xã hội đều cho là người phụ nữ đương nhiên phải chu toàn và dành mọi ưu tiên cho nó vì họ là vợ, là mẹ. Thế nhưng hoàn tất một cách xuất sắc những công việc được giao phó tại sở làm cũng là điều mà giới chủ nhân đòi hỏi nơi nhân viên của mình, bất kể người ấy là nam hay nữ, có gia đình, có con hay còn độc thân.
Có lẽ quý thính giả cũng đồng ý rằng người mẹ đi làm thường bị chi phối bởi các bổn phận và vai trò khác nhau trong cùng một ngày, và thường xuyên chịu nhiều áp lực cả về mặt tâm lý lẫn thể lực hơn những người mẹ chỉ ở nhà chăm sóc con. Nếu sống chung với cha mẹ và có thể nhận được sự giúp đỡ của cha mẹ trong việc chăm sóc nhà cửa hay đưa rước các con đi học,
Kính thưa quý thính giả,
Sally Clarkson là một nữ văn sĩ Hoa Kỳ, là người mẹ có bốn đứa con, là tác giả của bốn quyển sách nói về thiên chức làm mẹ cao cả, đang gióng lên lời cảnh thức về vai trò vô cùng quan trọng của người mẹ đang bị lãng quên giữa thế giới bận rộn đầy tất bật của chúng ta ngày nay.
Sally kể lại, một ngày kia cô phải đi khám bệnh và đến gặp một nữ bác trẻ kia. Phòng mạch của người nữ bác sĩ trẻ này thật sáng sủa và hiện đại, trang hoàng thật đẹp mắt; còn nhân viên thì thật thân thiện, nhã nhặn và chuyên nghiệp. Vị nữ bác sĩ trẻ này tỏ ra am tường công việc chuyên môn của mình, nhưng dường như hơi lơ đãng và thiếu tập trung. Thậm chí, vị nữ bác sĩ này đã lầm lẫn trong khi chẩn bệnh cho một triệu chứng rất đơn giản của Sally. Trong lúc trò chuyện, Sally được biết vị nữ bác sĩ này vừa mới có một đứa con nhỏ còn nằm trong nôi. Chẳng mấy chốc, vị nữa bác sĩ trẻ này dốc đổ cả nỗi lòng với Sally như sau:
Kính thưa quý thính giả,
Mỗi một người khi đã trưởng thành đều có một nghề nghiệp tương xứng với năng lực của mình. Định hướng cho tương lai là mục đích của cuộc sống mà mỗi người đều khát khao muốn đạt được. Thế nhưng điểm dừng cho tương lai luôn là những gì mơ hồ không biết trước được, vì người xưa có câu: “Muôn sự tại nhân, thành sự tại Thiên”.
Hôm nay tôi xin được phép giới thiệu đến quý vị ĐẤNG NẮM GIỮ TƯƠNG LAI mà tôi và rất nhiều người trên thế giới đang đặt niềm tin vào Đấng ấy để được vui hưởng phước hạnh bình an trong cuộc đời hiện tại và trong cõi đời đời mai sau, là nơi Thiên đàng vinh hiển, là nơi mà Thiên Chúa dành cho những ai bằng lòng tin cậy Ngài.
Kính thưa quý thính giả,
Quyền năng tuyệt vời của Chúa Cứu Thế, đó là việc xảy ra cho một người tin Chúa có thể đi đến chỗ biết Chúa Cứu Thế một cách trực tiếp. Khi chúng ta giao thác cuộc đời cho Chúa và mời Ngài vào sống trong chúng ta, thì những ngày sống của chúng ta tràn đầy niềm vui bởi những bất ngờ thường xuyên và tiếp nối xảy ra.
Chúa Cứu Thế là Chúa của cuộc đời, quyền năng vô hạn, và có thể can thiệp vào những sự cố hay hoàn cảnh để đem phước hạnh cho chúng ta. Việc chúng ta cần làm là trao hết mọi nhu cầu cho Chúa, và rồi để yên đó chờ kết quả.
Kính thưa quý thính giả,
Có những việc chúng ta không làm được và luôn luôn ám ảnh về chúng. Đến một ngày chúng ta mới nhận ra giờ đây mình hoàn toàn có thể làm được những điều đó! Nhưng dường như cuộc sống có quá nhiều điều phải lo lắng khiến cho chúng ta cảm nhận như quá trễ để bắt đầu làm việc đó!
Thật vậy, sự việc sẽ trở nên tồi tệ không phương cứu chữa khi chúng ta không có quyết định đúng đắn kịp thời khiến dẫn đến tình trạng đà quá trễ. Trong câu chuyện hôm nay, xin mời quý vị và các bạn cùng hướng tầm nhìn tươi mới trong lãnh vực hôn nhân, hạnh phúc gia đình, theo ánh sáng Lời Chúa trong Kinh Thánh, qua đó chúng ta sáng suốt tìm phương cách giải quyết ĐỂ KHÔNG LÀ QUÁ TRỄ. Kính mời quý vị cùng theo dõi.
Kính thưa quý thính giả,
Có một câu chuyện kể lại rằng, có một nông dân kia rao bán một con la, là loài vật rất cứng đầu cứng cổ. Tuy vậy, người nông dân này lại lớn tiếng khoe rằng con la của mình rất ngoan ngoãn và sẽ làm theo bất cứ mệnh lệnh nào người chủ đưa ra. Một người khách đi qua nghe vậy, nghi ngờ đây là lời ranh mãnh để dụ dỗ, cho nên anh ta quyết định đi vào, gặp người bán để xin thử con la, xem hư thiệt như thế nào.
Người khách nói với con la: "Ngồi xuống", nhưng con la vẫn đứng trơ trơ ra đấy. Anh tức mình, thét lớn: "Ngồi xuống", nhưng con vật vẫn không hề nhúc nhích chút nào cả. Anh bèn quay lại người nông dân bán la rồi nói: "Anh dám nói là con la này sẽ làm bất cứ những gì người ta ra lệnh, nhưng anh thấy đó, tôi đâu có kêu nó ngồi xuống được."
Kính thưa quý thính giả,
Chúa Giê-xu dạy về sự lo lắng và niềm tin như sau:
“Các ngươi chớ chứa của cải ở dưới đất, là nơi có sâu mối, ten rét làm hư, và kẻ trộm đào ngạch khoét vách mà lấy; nhưng phải chứa của cải ở trên trời, là nơi chẳng có sâu mối, ten rét làm hư, cũng chẳng có kẻ trộm đào ngạch khoét vách mà lấy. Vì chưng của cải ngươi ở đâu, thì lòng ngươi cũng ở đó.
Vậy nên ta phán cùng các ngươi rằng: đừng vì sự sống mình mà lo đồ ăn uống; cũng đừng vì thân thể mình mà lo đồ mặc. Sự sống há chẳng quí trọng hơn đồ ăn sao, thân thể há chẳng quí trọng hơn quần áo sao?... Hãy xem loài chim trời: chẳng có gieo, gặt cũng chẳng có thâu trữ vào kho tàng, mà Cha các ngươi trên trời nuôi nó. Các ngươi há chẳng phải là quí trọng hơn loài chim sao? Vả lại, có ai trong vòng các ngươi lo lắng mà làm cho đời mình được dài thêm một khắc không?
Đấng Tạo Hóa dựng nên con người cho các mối quan hệ; đầu tiên là mối liên hệ giữa con người với Ngài và sau đó là mối quan hệ giữa con người với nhau.
Kinh Thánh, là lời của Thiên Chúa ban cho con người, có ghi chép thật nhiều các luật lệ và điều răn; tất cả không ngoài mục đích nào khác, nhưng chỉ để hướng dẫn loài người biết cách xây đắp mối quan hệ tốt đẹp với Đấng tạo dựng ra mình, cũng như xây đắp mối quan hệ yêu thương với những người chung quanh mình.
Đấng Tạo Hóa sử dụng hình ảnh của những mối quan hệ giữa con người với nhau để minh họa về mối quan hệ mà Ngài khát khao muốn được xây dựng với mỗi chúng ta, là tạo vật dấu yêu nhất của Ngài.
Kính thưa quý thính giả,
Ai trong chúng ta mà không từng nghe đến những câu ca dao chứa chan tình cảm, như là:
“Thuyền về có nhớ bến chăng?
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền”
hay những vầng thơ lãng mạn trữ tình, thí dụ như:
“Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Nhìn lại hàng cau, nắng mới lên”.
Kính thưa quý thính giả,
Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Những lễ hội này là những sinh hoạt truyền thống rất lâu đời của họ, có mặt khoảng 1500 năm trước khi Chúa Cứu Thế giáng sinh. Nhưng thật lạ là những lễ hội quan trọng nhất của tuyển dân này, dường như chỉ để báo trước, với chi tiết thật rõ ràng chính xác, về đời sống và sứ mạng của Chúa Cứu Thế Giê-xu, là Đấng đã giáng sinh làm người cách đây hơn 2000 năm, để cứu chuộc nhân loại ra khỏi bản án phạt do tội lỗi gây nên.
Trong hai tuần qua, chúng ta đã có dịp tìm hiểu về Lễ Vượt Qua và Lễ Bánh Không Men.
Kính thưa quý thính giả,
Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Các lễ hội truyền thống của dân tộc này đã có hơn cả ngàn năm trước khi Chúa Cứu Thế giáng sinh. Nhưng thật kỳ diệu thay, các chi tiết và cách thức của từng dịp lễ, lại trùng hợp với các chi tiết trong đời sống và sứ mạng của Chúa Cứu Thế Giê-xu, là Đấng đã giáng sinh làm người cách nay hơn 2000 năm, để cứu chuộc loài người ra khỏi bản án phạt đời đời vì tội lỗi.
Trong tuần trước, chúng ta đã có dịp tìm hiểu qua về Lễ Vượt Qua.
Kính thưa quý thính giả,
Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Những lễ hội này đã có với họ trước khi Chúa Cứu Thế của nhân loại giáng sinh làm người cách đây hơn 2000 năm; nhưng thật kỳ diệu thay, tất cả những lễ hội của người Do-thái, với cách thức của từng dịp lễ, dường như là những lời loan báo của Đấng Tạo Hóa gởi đến cho toàn nhân loại, với chi tiết rõ ràng và chính xác, về sự ra đời của Chúa Cứu Thế và về sứ mạng của Ngài để cứu chuộc loài người ra khỏi bản án phạt đời đời do tội lỗi gây nên. Một trong những lễ hội đó là Lễ Vượt Qua.
Lễ Vượt Qua kỷ niệm sự kiện Thiên Chúa đã giải thoát tuyển dân của Ngài ra khỏi ách nô lệ cùng khổ tại Ai-cập.
Kính thưa quý thính giả,
Đấng Tạo Hóa đặc biệt chú trọng và dành ưu tiên số một cho trẻ con.
Kinh Thánh ký thuật về Áp-ra-ham, là tổ phụ của tuyển dân Do-thái, khi về già mà vẫn chưa có con nối dõi, nên người vợ là bà Sa-ra nóng lòng, cho phép ông ăn ở với người đầy tớ gái là A-ga, để rồi sinh ra cho ông đứa con trai đầu tiên là Ích-ma-ên khi ông đã được 86 tuổi.
Tuy vậy, khi Áp-ra-ham được 99 tuổi, Thiên Chúa có hứa, mặc dù ông tuổi đã già và vợ ông là Sa-ra đã quá tuổi sinh nở, nhưng Ngài sẽ ban cho bà một con trai. Đúng như lời hứa, khi Áp-ra-ham được 100 tuổi và Sa-ra đã trên 90, bà sinh ra Y-sác.
Ngày Y-sác dứt sữa, bà Sa-ra không hài lòng về thái độ trêu chọc của Ích-ma-ên, cho nên bảo chồng đuổi đứa đầy tớ gái A-ga và đứa con trai của nàng là Ích-ma-ên ra khỏi nhà.
Kính thưa quý thính giả,
Trong tất cả mọi người, trong mọi lứa tuổi và trong mọi tầng lớp trong xã hội, trẻ con ngày nay đang ở trong tình trạng nguy hiểm nhất, phải đối diện với nhiều rủi ro nhất và bị bỏ quên, phải hứng chịu nhiều thiệt thòi nhất.
Ngày nay, tất cả mọi trẻ em đều ở trong tình trạng rủi ro ngay từ khi mới tượng hình trong lòng mẹ.
Thật vậy, lòng mẹ ngày nay không còn là nơi chốn ẩn nấp an toàn nữa, vì ngay tại Úc Châu, hằng năm có khoảng 90,000 vụ phá thai; và trên cả thế giới, hằng năm có khoảng 42 triệu trẻ em không có cơ hội chào đời vì thai nhi bị nạo bỏ.
Nhân vật:
- Vợ chồng anh chị Năm ở làng quê.
- Thúy, con anh chị Năm, 24 tuổi, cô giáo, đang đi dạy trường trung học đệ nhị cấp trên tỉnh, ở xa nhà.
- Hùng, con anh chị Năm, 15 tuổi, học sinh trung học đệ nhất cấp, học trường gần nhà, ở với ba mẹ.
- Vợ chồng anh chị Ba, là hàng xóm thân thiết của vợ chồng anh chị Năm.
- Thành, con trai anh chị Ba, 25 tuổi, bạn của Thúy.
Khung Cảnh:
- Sắp đến tết, 22 tháng chạp, ở một làng quê.
- Vợ chồng anh chị Năm đang chờ Thúy trên tỉnh trở về nhà ăn tết.
Quý thính giả thân mến,
Một lần nữa, người Việt tại Úc lại tưng bừng sửa soạn đón một cái Tết tha hương. Có lẽ các gia đình người Việt tại Việt Nam cũng như khắp thế giới đã sắm sửa để ăn Tết với bạn bè và gia đình. Không chỉ đối với người Việt, nhưng nhiều dân tộc trên thế giới cũng xem ngày Tết là dịp để gia đình đoàn tụ trong bữa ăn đầu năm, thăm viếng họ hàng và họp mặt với thân nhân, bạn bè để chúc nhau mọi điều tốt đẹp nhất trong năm mới. Trong ngày đầu năm, mọi người thường tỏ ra dễ dãi, tâm trí ở trong trạng thái hưng phấn hơn bình thường. Người ta thấy vui vẻ với chính mình và người chung quanh vì cảm nhận đó là ngày đầu tiên của cuộc hành trình vào năm mới với nhiều ước mơ và hy vọng cho tương lai.
Ngày được xem là đầu năm mới, tức ngày Tết, ngày lễ hội tưng bừng của các quốc gia trên thế giới, lại rơi vào những ngày khác nhau. Đa số các nước tây phương đều mừng năm mới theo dương lịch tính theo lịch Gregorian, tức là vào ngày 1 tháng 1 dương lịch hàng năm. Một số nước Âu Châu theo Chính Thống Giáo lại sử dụng lịch Julian nên năm mới thường rơi vào ngày 14 tháng Giêng dương lịch.
Kính thưa quý thính giả,
Cho dù đã bước qua thế kỷ 21, cuộc sống mỗi ngày của con người cũng vẫn bị chi phối bởi nhiều điều mê tín dị đoan, khiến cho bao người lo sợ một cách thật vô cớ.
Một ví dụ điển hình, như nếu hôm nào là thứ sáu mà trúng nhằm vào ngày 13, thì có phải rất nhiều người trong chúng ta có một cảm giác lo âu sợ hãi làm sao ấy, có phải không quý vị?
Theo như thống kê của cơ quan Stress Management and Phobia Institute, thuộc tiểu bang California, Hoa Kỳ, là cơ quan chuyên nghiên cứu về những căng thẳng và lo sợ, cho biết rằng ngày thứ sáu 13 ám ảnh ít nhất là từ 17 cho đến 27 triệu người dân Mỹ. Nhiều người sợ gặp xui vào ngày thứ sáu 13, cho nên trong ngày này, họ thường nghỉ những công việc thường nhật, không quyết định những công chuyện quan trọng và cũng không đi đâu xa. Có nhiều người lo sợ quá đến nỗi không dám bước ra khỏi giường, sợ cái xui đang núp sẵn, chực chờ họ ở đâu đó. Người ta ước tính các dịch vụ tại Hoa Kỳ bị thất thoát khoảng từ 800 cho đến 900 triệu đô-la mỗi khi thứ sáu đến có mang theo trên mình con số 13.
Kính thưa quý thính giả,
Vào những năm 1800, trước khi thuyết tiến hóa của Darwin được phổ biến, khi nhắc đến danh từ “chủng tộc”, người ta có ý phân biệt “chủng tộc người Anh”, chủng tộc người Pháp” hay “chủng tộc người Việt”, “chủng tộc người Trung Hoa” vv. Tuy vậy, khái niệm “chủng tộc” đã hoàn toàn đổi khác, kể từ khi Charles Darwin công bố tác phẩm “Nguồn Gốc Các Loài” vào năm 1859, mà trong đó ông cho rằng, các loài sinh vật khác nhau, trong đó có các chủng tộc khác nhau của con người, là kết quả của quá trình chọn lọc trong tự nhiên hay quá trình đấu tranh để sinh tồn.
Giả thuyết tiến hóa của Darwin hàm chứa một triết lý kỳ thị, bởi vì giả thuyết này cho rằng những nhóm người hay những chủng tộc khác nhau, tiến hóa ở thời điểm khác nhau với những mức độ tiến hóa cũng khác nhau, cho nên có những chủng tộc vẫn còn sơ khai, trí tuệ còn thô thiển và hình dáng nhìn giống như tổ tiên người vượn hơn những chủng tộc khác.
