Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Có một điều chúng ta không thích nói đến hay đề cập đến, nhưng đây là điều sẽ xảy ra với tất cả mọi người, không chừa một ai, từ vua quan, tổng thống cho đến thứ dân, bất cứ mọi thời đại nào, dân tộc nào, tôn giáo nào. Một điều mà không ai tránh khỏi, đó là ai cũng sẽ chết.

Chết. Thật là một điều đau lòng. Chết. Thật là một điều buồn thảm. Chết là hết, là chấm hết, là chấm dứt mọi sự ở đó. Chúng ta thường tóm tắt cuộc đời qua bốn chữ ngắn gọn “sinh, lão, bệnh, tử”, có nghĩa là một người được sinh ra, rồi phấn đấu, bon chen, rồi mệt mỏi, già nua, tàn sức, mang lấy bệnh tật, rồi tàn lụi mà chết. “Sinh, lão, bệnh, tử”. Sau chữ “sinh” còn có chữ “lão”, sau chữ “lão” còn có chữ “bệnh” đi theo, nhưng sau chữ “tử” chẳng có chữ nào khác đi sau. Mọi sự chấm dứt sau khi chết !

Previous
Dựa theo “Communication Is The Key To Your Marriage” by Dr. H. Norman Wright – Tùng Tri chuyển ngữ

Kính thưa quý thính giả,

Thông tin truyền đạt được rõ ràng và mạch lạc tạo nên niềm cảm thông và tình quyến luyến giữa vợ chồng, ngược lại, khi “ông nói gà, bà nói vịt” thì còn nhiều rắc rối và hiểu lầm giữa hai người. Cho nên, hiểu rõ những nguyên tắc cùng nghệ thuật truyền đạt qua lời nói là biết nắm lấy chiếc chìa khóa của hôn nhân hạnh phúc. Tuy vậy, kỹ năng thông tin truyền đạt thường không phải tự nhiên mà có, nhưng đòi hỏi phải trau dồi rèn luyện thường xuyên, cho nên người xưa mới ân cần dặn dò chúng ta phải “học ăn, học nói” là vậy.

Trong tuần vừa qua, chúng ta cùng khám phá với nhau rằng, lời nói là xuất phát từ những suy nghĩ trong lòng, như Chúa Giê-xu có giải thích: “Những gì từ miệng nói ra là xuất phát từ trong lòng” (Ma-thi-ơ 15:18). Để có thể nói ra những lời nói tốt đẹp, lành lặn và xây dựng, bạn cần phải bắt đầu với những suy nghĩ tốt đẹp, lành lặn và đầy nhã ý. Để ăn nói được mặn mà, trước hết bạn phải hướng suy nghĩ của mình vào những điều thanh cao, như Kinh Thánh có hướng dẫn: “Sau hết, thưa anh chị em, bất cứ điều gì chân thật, điều gì đáng kính, điều gì công chính, điều gì thanh sạch, điều gì đáng yêu chuộng, điều gì cao quý; nếu có đức hạnh nào, nếu có điều gì đáng khen, anh chị em hãy suy nghĩ đến” (Phi-líp 4:8). Nếu một người trong lòng còn chất chứa hận thù, cay đắng và thành kiến, thì rất khó để người đó nói ra những lời êm tai, chân thật và xây dựng, như vua Sa-lô-môn có cảnh cáo: “Nhưng miệng kẻ ác tuôn ra lời độc địa” (Châm Ngôn 15:28)

NextPrevious
Dựa theo “Communication Is The Key To Your Marriage” by Dr. H. Norman Wright – Tùng Tri chuyển ngữ

Kính thưa quý thính giả,

Trong mọi lãnh vực của đời sống và trong mọi mối quan hệ, thông tin truyền đạt luôn luôn là yếu tố quan trọng hàng đầu để đem đến sự cảm thông, hiệp tác và thành công. Trong hôn nhân, thông tin truyền đạt với nhau một cách rõ ràng và mạch lạc là chiếc chìa khóa đem lại hạnh phúc.

Tuy vậy, cái việc “ăn nói” mỗi ngày coi vậy mà không phải dễ đâu, như tuần rồi chúng ta đã phân tích, hễ khi chúng ta nói ra một điều gì, thực ra có tới sáu mẫu thông tin đã được “phát sóng”. Những gì chúng ta thực sự nói ra có thể khác với những gì chúng ta dự định nói trước đó. Những gì người nghe nhận chưa chắc giống y như những điều chúng ta đã nói. Sau đó, người nghe gạn lọc và xử lý những gì đã nghe và trong suy nghĩ của người nghe đã hình thành một điều khác như điều đã nghe từ đầu. Cái việc “ăn nói” lắm nhiêu khê, nên người xưa có ân cần căn dặn phải “học ăn, học nói” là vậy. Nói năng thì phải rõ ràng, có ý có tứ, có đầu có đuôi, theo như câu châm ngôn: “Nói những gì như ý mình muốn nói và làm sáng tỏ ý muốn nói bằng những gì mình nói” (“say what you mean and mean what you say”).


Next
Dựa theo “Communication Is The Key To Your Marriage” by Dr. H. Norman Wright – Tùng Tri chuyển ngữ

Kính thưa quý thính giả,

Trong mối liên hệ vợ chồng, biết cách ăn cách nói sao cho mặn mà là một yếu tố quan trọng để xây đắp gia đình hạnh phúc. Trước khi chúng ta có thể ăn nói mặn mà, chúng ta cần thấu hiểu những nguyên tắc căn bản của việc ăn nói hay cách thông tin truyền đạt với nhau.

Thông tin truyền đạt là sợi dây liên lạc khiến nảy sinh ra mối liên hệ giữa những con người với nhau. Nhờ thông tin truyền đạt mà người khác biết chúng ta là ai và là những người như thế nào. Khi quá trình truyền đạt rõ ràng, trong sáng thì dẫn đến sự thông cảm, nhưng khi thông tin mù mờ, không minh bạch thì thường gây ra những hiểu lầm, đôi khi rất nguy hiểm.

Mỗi người chúng ta khi lập gia đình, đều mang vào hôn nhân một vốn ngữ vựng riêng của mình. Trừ khi được giải thích thật cặn kẽ, còn nếu không, khi quý vị sử dụng những từ vựng riêng của mình để nói chuyện với người phối ngẫu, chưa chắc gì đối phương có thể hiểu được ý của mình muốn nói. Một mẫu thông tin giữa vợ và chồng dễ bị hiểu lệch lạc theo một ý hoàn toàn khác, tùy theo cách chúng ta nói như thế nào, đôi khi là vì ta nói thiếu chữ mà lắm lúc vì ta nói quá nhiều chữ không cần thiết, hay nhiều khi cách đối phương đón nhận những lời ta nói cũng không chính xác cho lắm. Không phải lời nói không đâu, nhưng mà kể cả những mẫu thông tin được ghi xuống giấy cũng gây lắm ngộ nhận, thí dụ như mẫu quảng cáo được đăng trên một tờ báo địa phương vào thứ hai vừa rồi có viết như sau:


Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Valentines Day CD coverMọi người chúng ta đều đã ít nhất một lần trong đời - yêu, và được yêu. Nói đến tình yêu, là nói đến một đề tài có sức hấp dẫn, lôi cuốn một cách đặc biệt, vì người nói lẫn người nghe đều không bao giờ thấy nhàm chán, và cũng chẳng bao giờ hết chuyện để nói. Yêu là gì? Chúng ta hãy cùng nhau xem qua vài định nghĩa về tình yêu nhé.

Thi sĩ Lưu Trọng Lư thì khá bi quan khi cho rằng:
Tình yêu như bóng trăng hiu quạnh
Lạnh lẽo đêm trường, giãi gió sương.

Xuân Diệu lại băn khoăn:
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Một đứa trẻ nhỏ sau được sinh ra, trong một vài năm đầu đời, nó không phải làm một công việc nào cả. Nhưng khi đã đến tuổi đi vườn trẻ, nó phải bắt đầu đến lớp trong những ngày quy định trong tuần để bắt đầu quá trình học hỏi. Quá trình này tiếp diễn và ngày càng bận rộn hơn khi nó lên đến bậc tiểu học, rồi bước qua bậc trung học. Phải đến lớp mỗi ngày, học bài, làm bài, rồi về nhà làm bài tập, làm home work, thời giờ còn lại có thể giúp đỡ cha mẹ trong công việc nhà hay đi làm thêm để kiếm một tiền túi tiêu vặt. Lớn lên một chút, một người có thể theo đuổi bậc đại học, hay bắt đầu học nghề, để rồi bắt đầu làm việc, có thể là một công việc lâu dài cho đến khi về hưu, hoặc chuyển đổi từ việc này qua việc khác. Có người chỉ làm một việc. Có người làm nhiều việc khác nhau cùng một lúc.

Việc làm là những điều mà bạn và tôi thực hiện để đạt được một mục tiêu nào đó. Có việc làm để kiếm ra tiền. Có công việc không kiếm ra tiền như đang đi học. Có công việc hy vọng sẽ kiếm ra tiền như các nghệ sĩ sáng tác. Có việc làm mà kết quả không trả bằng tiền như công việc nội trợ trong nhà.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Sự chết là kẻ thù lớn nhất của tất cả nhân loại, của mỗi cá nhân chúng ta.

Chẳng có ai, dù khôn ngoan đến đâu, có thể qua mặt hay gạt gẫm được cái chết. Chẳng có ai, dù giàu có đến mấy, có thể mua chuộc quyền tự do thoát được cái chết. Chẳng có ai, dù thế lực đến mấy, có thể chế ngự hay đẩy lùi được sự chung kết của cuộc đời mình. Chẳng có ai, dù tu thân tích đức đến mấy, có thể thay đổi số phận phải chết để trở thành “trường sanh bất tử” được.

Mộ phần dường như luôn luôn giữ phần thắng, kéo hết tất cả mọi người xuống với nó. Sớm muộn gì, mọi người đều phải chết, ai cũng phải trở về với cát bụi mà thôi.

Cái chết lạnh lùng và ngang nhiên, không chỉ tìm đến với mọi người, nhưng cũng tìm đến với mọi vật. Súc vật, cây cối rồi cũng chết. Nhiều khi cả một loài sống bị chết, cả một loài sống hoàn toàn bị tuyệt chủng và không bao giờ còn tìm lại được.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Nếu có ai đó bất ngờ hỏi chúng ta “tình yêu là gì” thì quý vị sẽ trả lời ra sao? Hay nếu bạn bất ngờ hỏi người bên cạnh câu hỏi này, hãy xem người đó suy nghĩ bao lâu rồi mới có thể giải thích được, tình yêu là gì, theo ý riêng của mình. Nhà thơ Xuân Diệu, đứng trước sự đa dạng và sâu thẳm của tình yêu, đã phải thú nhận rằng: “Làm sao định nghĩa được tình yêu”.

Mà thật vậy, chẳng có ai định nghĩa “tình yêu” sao cho trọn vẹn cả. Có người cho rằng “yêu” là quan tâm thật nhiều đến một người khác, nhưng như vậy thì “quan tâm” có nghĩa gì? Có người đóng khung tình yêu trong mối quan hệ nam nữ, thậm chí lẫn lộn “tình yêu” với những ham muốn tình dục. Khoa học mô tả tình yêu như những phản ứng của bộ não trước những tiếp nhận của các giác quan. Thuyết tiến hóa với quy luật sinh tồn “mạnh được yếu thua” thì không sao giải thích được tình yêu, vì tình yêu không loại bỏ người cô thế, nhưng lại giang tay bảo bọc người kém may mắn hơn.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Thông thường, khi suy nghĩ về những việc xấu, bạn và tôi thường liên tưởng đến tệ nạn say sưa, những việc trộm cướp, chuyện giết người, chuyện đánh đập hành hung hay những chuyện tương tự như vậy. Nhưng có bao lần chúng ta suy nghĩ đến những điều xấu đến từ cái lưỡi của chúng ta?

Cái lưỡi chỉ chiếm khoảng 0.045 phần trăm trọng lượng của toàn bộ cơ thể, là một chi thể bé nhỏ trong toàn bộ thân thể của chúng ta. Tuy chỉ là một chi thể nhỏ bé, nhưng cái lưỡi lại là một tài sản hữu ích nhất, đồng thời cũng là một vật sở hữu có sức tàn phá kinh hồn nhất.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Trước mặt Đấng Tạo Hóa, mọi tấm lòng tự cao đều là ghê tởm và không tránh khỏi hình phạt; trong khi đó Ngài quý trọng, ban ân sủng dồi dào và luôn bênh vực những con người biết khiêm nhu hạ mình.

Rèn tập để từ bỏ thói kiêu ngạo cố hữu trong mỗi con người chúng ta là một quá trình đầy cam go thử thách và nhất là không thể tự một mình làm mà được. Chúng ta cần người khác giúp đỡ trong quá trình loại bỏ tánh kiêu ngạo; chúng ta cần người khác hỗ trợ để trau giồi tính khiêm nhu, nhún nhường.

Do vậy, chúng ta hôm nay sẽ đề cập đến một bước tiếp theo, vô cùng thiết yếu, có tính cách quyết định để “hạ gục” tính tự tôn trong bạn và tôi.

Bước thiết yếu này là “sẵn sàng hạ mình để được người khác chỉnh sửa”.

Khi nghe đến lời đề nghị này, nếu bạn và tôi cảm thấy khó chịu và “bức xúc” làm sao ấy; thì đó là một bằng chứng rằng, lòng kiêu ngạo trong mỗi chúng ta đang lên tiếng cực lực phản đối về lời thách đố quá lớn lao này.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Quý vị và tôi, mỗi người chúng ta được tạo dựng nên, mang một cá tính độc đáo riêng biệt của mình. Cũng như vậy, những người bạn chúng ta có trong cuộc đời, mỗi người mỗi tính, mỗi người một vẻ, mang lại cho cuộc đời của quý vị và tôi những hương vị khác nhau, khiến cuộc đời trở nên thật phong phú và hào hứng. Đáng tiếc cho những ai cô độc, lẻ loi, vì khi một người không có bạn, thì cuộc đời quả thật là vô vị và trống vắng. Nói như vậy, để mới thấy thấm thía câu danh ngôn của nhà văn Thomas Hughes rằng: “Phước cho những ai có tài kết bạn, bởi vì đây là một trong những món quà quý giá nhất mà Thượng Đế ban tặng cho. Muốn kết bạn thì đòi hỏi một số điều, nhưng điều quan trọng hơn hết, đó là khả năng tự cởi trói mình ra khỏi bản thân, để có thể thưởng thức và cảm kích những đặc tính đáng quý và đáng mến ở nơi người khác”.

Tùng Trân

Kính thưa quý thính giả,

Sally Clarkson là một nữ văn sĩ Hoa Kỳ, là người mẹ có bốn đứa con, là tác giả của bốn quyển sách nói về thiên chức làm mẹ cao cả, đang gióng lên lời cảnh thức về vai trò vô cùng quan trọng của người mẹ đang bị lãng quên giữa thế giới bận rộn đầy tất bật của chúng ta ngày nay.

Sally kể lại, một ngày kia cô phải đi khám bệnh và đến gặp một nữ bác trẻ kia. Phòng mạch của người nữ bác sĩ trẻ này thật sáng sủa và hiện đại, trang hoàng thật đẹp mắt; còn nhân viên thì thật thân thiện, nhã nhặn và chuyên nghiệp. Vị nữ bác sĩ trẻ này tỏ ra am tường công việc chuyên môn của mình, nhưng dường như hơi lơ đãng và thiếu tập trung. Thậm chí, vị nữ bác sĩ này đã lầm lẫn trong khi chẩn bệnh cho một triệu chứng rất đơn giản của Sally. Trong lúc trò chuyện, Sally được biết vị nữ bác sĩ này vừa mới có một đứa con nhỏ còn nằm trong nôi. Chẳng mấy chốc, vị nữa bác sĩ trẻ này dốc đổ cả nỗi lòng với Sally như sau:

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Không biết quý bà trong gia đình thường làm gì trước giờ đi ngủ, riêng phần chúng tôi, thì cứ loay hoay với đủ thứ công việc không tên cho đến lúc thật sự bước lên giường. Cũng vì thế, mà tôi cảm thấy hết sức thấm thía khi đọc mẩu chuyện như sau.

Bố và mẹ ngồi xem TV được một lúc thì mẹ nói, “Em mệt rồi, và cũng đã hơi khuya. Vậy em đi ngủ trước nghe.”

Mẹ rời phòng xem TV và bước vào bếp để làm bánh mì sandwich cho bữa ăn trưa ngày mai.

Sau đó, mẹ rửa tô đựng pop corn. Tiếp đó, mẹ lấy thịt trong tủ đá ra và đặt vào ngăn xả đá trong tủ lạnh để sẵn sàng cho việc nấu bữa ăn chiều mai. Mẹ xem lại hộp đựng cereal ngũ cốc còn nhiều hay ít, đổ thêm đường vào hũ đường đã vơi, rồi đặt tô muỗng lên bàn ăn để sẵn sàng cho bữa điểm tâm sáng mai.

Motorized Mother by Patricia Lorenz - YMI chuyển ngữ

Vui vẻ là bầu không khí mà trong đó mọi sự đều tấn phát.
Johann Paul Friedrich Richter

“Mẹ đã quá chán mệt vì suốt cả đời cứ phải ở trong cái xe hơi kia!” Tôi càu nhàu và vùng vằng nắm lấy chùm chìa khóa xe đang để ở trên mặt bàn bếp. Thằng Ngọc Sơn, đứa con trai của tôi, vừa mới nhắc tôi việc chiều hôm ấy chúng tôi phải đi mua cho nó giày để chơi môn thể thao bóng rổ.

“Mẹ đã tính ra là mẹ phải bỏ ra ít nhất khoảng hai trăm dặm mỗi tuần để đưa tụi con nào là đi sinh hoạt, đi học thêm, đi tập hát, tập kịch, nào là đi mua sắm, đi tập dợt làm cổ vũ viên, rồi lại còn phải đưa tụi con tới nhà bạn bè đủ thứ! Hai trăm dặm một tuần như thế có phải là ít đâu, thế mà có ai xót thương cho mẹ không?” Giọng nói của tôi như phai nhạt đi khi tôi chợt nhận ra là đã chẳng có ai chú ý nghe những gì tôi vừa nói.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong những tuần vừa qua, chúng ta có dịp tìm hiểu một số bằng chứng lịch sử, ghi đậm dấu ấn sự kiện phục sinh của Chúa Cứu Thế Giê-xu.

Thánh sử có ký thuật lại, Chúa Cứu Thế Giê-xu, hay chính là Thiên Chúa Ngôi Hai trong thân xác con người, sau khi bị đóng đinh cho đến chết trên cây thập tự, đền nợ tội thay cho muôn người, Ngài đã bị chôn vào trong mộ đá. Chúa Cứu Thế đã không chết luôn, nhưng sau ba ngày, Ngài đã phục sinh sống lại và đi đến với rất nhiều người.

Sự kiện phục sinh của con người mang tên Giê-xu đã gây ra những chấn động dữ dội trong lịch sử. Những môn đệ của Chúa Cứu Thế Giê-xu, khi thấy Thầy mình bị người ta xử tử thật thê lương, rất sợ hãi và vô cùng hoang mang, nhưng sau khi tận mặt gặp lại Cứu Chúa phục sinh, đã trở lại tin tưởng trọn vẹn. Từ khiếp sợ và lẫn trốn, các môn đệ này đã trở nên vô cùng can đảm, công khai loan báo cho cả thế giới về tin vui phục sinh này, cho dù họ phải chịu hiểm nguy, bị bắt bớ, bị đòn roi, bị tra tấn và bị xử tử thật dã man.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chết là nỗi sợ hãi lớn nhất trong tất cả những nỗi sợ hãi của con người. Có ai trong chúng ta mà không sợ chết? Có ai trong chúng ta mà không khiếp sợ khi phải bước vào cõi đời đời kéo dài đến vô tận? Có ai trong quý vị và tôi không khỏi lo âu về số phận đời đời của mình sẽ ra sao sau cái chết?

Sở dĩ ai trong chúng ta cũng chết, vì tất cả mọi người đều phạm tội với Trời, đáng bị chết, theo như luật công bằng của Đấng Tạo Hóa, đã được bày tỏ rằng: “Ai phạm tội, kẻ ấy phải chết” (Ê-xê-chi-ên 18:4)

Bên cạnh luật công bằng bất di bất dịch, Kinh Thánh, và chỉ duy Kinh Thánh, cũng bày tỏ về lời hứa của Thượng Đế, đem con người từ cõi chết trở lại sự sống, như tiên tri Đa-ni-ên được cho thấy trước rằng: “Tất cả những người đã có tên ghi trong Sách Sự Sống đều sẽ được giải cứu. Nhiều kẻ ngủ trong bụi đất sẽ thức dậy, kẻ thì được sống đời đời, kẻ thì chịu tủi hổ, sỉ nhục đời đời” (Đa-ni-ên 12:1-2)

Previous

Tùng Tri - Dựa theo “Why You Can Have Confidence In The Bible” by Dr. Harold J. Sala & “The Bible and Medicine” by Dr. John Hellawell

Kính thưa quý thính giả,

Galileo Galilei là nhà thiên văn học thiên tài người Ý trong thế kỷ 17. Với chiếc viễn vọng kính đầu tiên do ông sáng chế, Galileo là nhà thiên văn đầu tiên quan sát được các vệ tinh của sao Mộc, cũng như các đồi núi chập chùng trên mặt trăng. Nhưng tên tuổi của nhà khoa học tài ba này được nhiều người biết đến nhiều nhất qua việc ông bị những người có thẩm quyền tôn giáo thời đó kết án vì công trình nghiên cứu khoa học của mình. Trước thời của Galileo, trong hơn 1500 năm, mọi người đều tin và và các trường đại học đều giảng dạy rằng “mặt trời quay chung quanh trái đất”, cho mãi đến thế kỷ 16, nhà thiên văn Nicolaus Copernicus, qua công trình nghiên cứu khoa học của mình, đã tuyên bố ngược lại, tức là “trái đất phải quay chung quanh mặt trời” mới đúng. Tuy vậy, lời tuyên bố này cũng chưa có gì là “lớn chuyện” cho đến khi Galileo Galilei, qua nhiều quan sát thiên văn với viễn vọng kính, hoàn toàn đồng ý với nhận xét của Copernicus và dành nhiều nỗ lực để phổ biến nhận định này. Điều này đã đi ngược với định kiến của một số người có thẩm quyền tôn giáo thời bấy giờ, với kết quả là Galileo buộc phải rút lại lời tuyên bố và bị xử án tù chung thân tại gia vào năm 1633. Chúng ta ngày nay đều biết rằng “trái đất quay chung quanh mặt trời” và như vậy Galileo đã bị xử oan.


Next

Tùng Tri - Dựa theo “Why You Can Have Confidence In The Bible” by Dr. Harold J. Sala

Đại tá Bill Anders là một nhà du hành vũ trụ lừng danh, từng lãnh nhiều huân chương và được ban tặng bằng tiến sĩ danh dự của nhiều trường đại học nổi tiếng. Trong sứ mạng của phi thuyền Apollo 8, đại tá Bill được giao phó điều khiển chiếc phi thuyền vệ tinh đầu tiên bay quanh mặt trăng. Khi đầu phi thuyền Apollo 8 trở về trái đất an toàn và đáp xuống thành công, nhóm điều khiển phi thuyền tại trung tâm NASA đã hỏi phi hành đoàn: “Ai lái phi thuyền ở trên đó vậy?” thì đại tá Bill đã hóm hỉnh trả lời: “Chính nhà bác học Isaac Newton”.

Kính thưa quý thính giả,

Đại tá Bill Anders muốn nói lên điều gì khi ông trả lời như vậy? Việc phóng phi thuyền ra khỏi trái đất để đi đến mặt trăng đã khó, nhưng việc đem phi thuyền trở về trái đất an toàn là một chuyện càng khó hơn nữa. Vì mặt trăng không cố định nhưng xoay chung quanh trái đất với chu kỳ 29 ngày rưỡi, cho nên người ta so sánh việc đem phi thuyền trở lại trái đất giống như có một chiếc xe lửa tốc hành đang chạy với vận tốc 200 cây số giờ trước mặt một người đứng cách xa đường rầy xe lửa khoảng 100 mét và người này đang cố gắng ném một trái táo lọt hẳn vào một cửa sổ của chiếc xe lửa này. Cách đây hơn 300 năm, nhà bác học thiên tài Isaac Newton sau bao năm nghiên cứu, thí nghiệm và tái thí nghiệm, đã công bố khám phá của ông về các quy luật hấp dẫn của những vật thể có khối lượng. Chính nhờ vào các khám phá này của Newton, người ta hiểu rõ quỹ đạo di chuyển của trái đất, mặt trăng và các hành tinh khác trong Thái Dương hệ và do vậy cơ quan NASA ngày nay mới có thể vạch ra đường bay cần thiết về đưa phi thuyền đi và về một cách chính xác và an toàn.


Tùng Tri - dựa theo “The Man In The Zoo” by Geoffrey Ward & “Ota Benga, The Man Who Was Put On Display In The Zoo” by Dr. Jerry Bergman

Kính thưa quý thính giả,

Một trong những câu chuyện thương tâm, minh chứng ảnh hưởng nguy hại của giả thuyết tiến hóa, trong quan hệ giữa con người với nhau, là câu chuyện thật nói về một người tên Ota Benga, một người đàn ông thuộc nhóm người pygmy nhỏ con ở Phi-châu, bị bắt và bị đem ra chưng bày tại một sở thú như một loại người rừng còn sơ khai trong quá trình tiến hóa. Câu chuyện đau lòng này vạch trần triết lý kỳ thị chủng tộc của giả thuyết tiến hóa, đã làm điên đầu các nhà khoa học chân chính, khiến bao trái tim còn có tình người cảm thấy thật xót xa.

Vào năm 1904, nhà thám hiểm nổi tiếng Samuel Verner, mang về Hoa-kỳ một người đàn ông từ xứ Belgian Congo. Người đàn ông này tên là Ota Benga, thuộc một bộ lạc gồm những người có tầm vóc nhỏ thó. Sau đó, Ota Benga được nhà thám hiểm Verner đem đến cho ông William Hornaday là giám đốc của sở thú Bronx tại Nữu Ước.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Vào những năm 1800, trước khi thuyết tiến hóa của Darwin được phổ biến, khi nhắc đến danh từ “chủng tộc”, người ta có ý phân biệt “chủng tộc người Anh”, chủng tộc người Pháp” hay “chủng tộc người Việt”, “chủng tộc người Trung Hoa” vv. Tuy vậy, khái niệm “chủng tộc” đã hoàn toàn đổi khác, kể từ khi Charles Darwin công bố tác phẩm “Nguồn Gốc Các Loài” vào năm 1859, mà trong đó ông cho rằng, các loài sinh vật khác nhau, trong đó có các chủng tộc khác nhau của con người, là kết quả của quá trình chọn lọc trong tự nhiên hay quá trình đấu tranh để sinh tồn.

Giả thuyết tiến hóa của Darwin hàm chứa một triết lý kỳ thị, bởi vì giả thuyết này cho rằng những nhóm người hay những chủng tộc khác nhau, tiến hóa ở thời điểm khác nhau với những mức độ tiến hóa cũng khác nhau, cho nên có những chủng tộc vẫn còn sơ khai, trí tuệ còn thô thiển và hình dáng nhìn giống như tổ tiên người vượn hơn những chủng tộc khác.