Karen Orfitelli – Tùng Tri phỏng dịch

“Đôi khi chúng ta không thấu hiểu hết những bài học trong trường của thời thơ ấu cho đến khi chúng ta đã trưởng thành” – Karen Orfitelli

Màng nhện cùng với những cuộn giấy dán tường còn dư quấn đầy vào mặt khi tôi tiến sâu vào trong cái nhà kho cũ kỹ. Tôi gạt mọi thứ này ra, cương quyết tiến tới cuối kho để soạn lại mớ hộp đựng giấy tờ hồ sơ của những năm tháng đi dạy học của tôi. Chúng tôi sắp dọn ra nhà mới và cái nhà kho này là cứ điểm cuối cùng. Tôi dang tay vào góc phòng để lôi ra về phía ánh sáng một cái hộp cũ như hơi bị phình ra.

Tôi mở nắp hộp và luồn tay vào bên trong. Thay vì cảm nhận mớ giấy tờ hay hồ sơ như mong đợi, tôi cảm nhận một cái cặp da mềm mà tôi dùng để đựng sách trong suốt 15 năm đi dạy học. Tôi lôi cái cặp ra và sờ vào những cạnh cặp đã bị sờn. Tôi mỉm cười nhớ lại tôi đã ra sức lục soát khắp nơi, kiếm mua cho được một chiếc cặp da thật hoàn hảo để bắt đầu cho sự nghiệp đi dạy học của tôi. Cuối cùng, chỉ trước vài ngày trường khai giảng, tôi đi tản bộ vào một cửa hàng túi xách da và trên kệ có chưng bày một cái cặp da hoàn hảo như là để dành cho tôi vậy. Tôi đeo thử vào và ngắm nghía trước gương, và rất đỗi ngạc nhiên trước những gì mình đang thấy: Cái cặp da hoàn hảo này giống hệt như cái cặp da ba tôi làm cho tôi khi còn bé – cái cặp da mà tôi lấy làm mắc cỡ trong mấy năm trời thời thơ ấu... Không suy nghĩ hơn nữa, tôi mua liền cái cặp da này.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Xin thú thật với quý vị rằng tuần rồi người viết đã có vài chuyện bất như ý. Mà chuyện làm cho tôi bất mãn lại đến từ người biên tập viên của Đài phát thanh Hy Vọng, khi anh cho biết rằng bài viết của tôi phải tóm gọn dưới 2000 chữ. Tôi kêu lên một cách khổ sở: “Làm sao mà tôi có thể viết hết chuyện về người đàn ông đặc biệt đó chỉ trong ngần ấy chữ?” Nhưng tôi lại không có cơ hội để kỳ kèo xin được viết thêm… vài ngàn chữ nữa, vì anh chàng có “nước da trắng như thư sinh” ấy đã cúp điện thoại mất rồi. Bực quá, tôi chỉ còn biết nhìn cái điện thoại nằm trên bàn rồi thòng thêm một câu cho đỡ tức: “Đồ keo kiệt”… rồi tôi lại thầm mong anh ta sẽ quay điện thoại lại bảo tôi muốn viết dài bao nhiêu thì tùy ý. Dĩ nhiên là chuyện ấy đã không hề xảy ra, nên tôi phải sắp xếp lại ý tưởng mình định viết cho ngắn gọn. Và cứ thế, một buổi chiều đã trôi qua mà tôi không hề hay biết, cũng không viết được câu nào, vì tôi đã ngồi đấy miên man với những kỷ niệm ập về như cơn sóng tiếp tục dập dồn ngoài biển khơi. Sau cùng, tôi tự nhủ: “Thôi được, ta sẽ viết một câu chuyện không đầu không đuôi, vì chữ nghĩa viết ra giấy thì có thể đếm được, nhưng tình yêu mà người ấy dành cho ta thì mãi mãi đếm không hết…”

Vũ Nguyễn Thiên Ái

Đối với những người còn mẹ, có lẽ từ tấm bé cho đến lúc trưởng thành, chẳng có một từ ngữ nào được dùng nhiều hơn chữ mẹ. Nếu còn sống chung với mẹ, chắc chắn mỗi ngày chúng ta gọi mẹ ít nhất một lần, nếu không nói là hơn. Có một cái gì đó thật nhiệm mầu trong chữ mẹ, thật thần thánh, nhưng cũng thật ấm cúng. Thật êm đềm, nhưng cũng thật mạnh mẽ, nó thôi thúc chúng ta tìm về từ cội nguồn của mình, nó khơi dậy trong ta những kỷ niệm thật êm, thật đẹp, thật ngọt ngào nhưng cũng thật thanh thoát, thật dễ thương, thật khó quên của thời thơ ấu.

Tôi nhớ khi còn bé tí, thích nhất là mỗi lần mẹ đi chợ về. Mẹ đi bao giờ thì chả biết, nhưng cứ hễ trưa trưa, xế xế một chút là đã bắt đầu vọng trông ra cửa để chờ mẹ về, thấy xa xa, có bóng chiếc xe thồ là biết ngay bóc: mẹ đã về với mấy bọc chè đậu ván. Cái thứ mà bây giờ, dầu đã hai lớp tóc trên đầu, nhưng hễ cứ nghĩ đến nó là tôi thấy thèm và lại thấy thương mẹ thật nhiều. Nói cho vui, hồi ấy chẳng biết gì thành ra thương mẹ thì ít, nhưng nhớ chè thì nhiều hơn. Bây giờ thì khác, vẫn nhớ chè, nhưng chắc là thương mẹ nhiều hơn. Cái chất dẻo của chè đậu ván có lẽ đã ăn sâu trong tiềm thức của tôi, cho đến nỗi cứ nghĩ đến nó là tôi có thể hình dung ra được bàn tay sần sùi, dãi nắng dầm mưa của mẹ, tảo tần lo cho chồng, cho con mà quên cả thân mình. Tôi sẽ không bao giờ quên được hình ảnh ấy. Dẫu cho trời có nắng nồng hay mưa tầm tã thì bao giờ mẹ cũng về với mấy bọc chè đậu ván…..Bao giờ mẹ cũng vẫn là mẹ, bao giờ mẹ cũng sợ con đói, con lạnh, con đau, con buồn, con thất bại….Thà là những điều ấy xảy đến cho chính mẹ. Bao giờ mẹ cũng mong muốn điều tốt nhất cho con.

Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Nhân Ngày Từ Mẫu xin kính mời quý thính giả cùng chúng tôi tìm hiểu về lịch sử và ý nghĩa của ngày đặc biệt này.

Ngày Từ Mẫu mà tiếng Anh gọi là Mother’s Day thường được tổ chức vào Chúa Nhật thứ nhì của tháng Năm dương lịch. Vào ngày này, để tỏ lòng biết ơn sinh dưỡng của mẹ hiền, con cái chúc mừng mẹ với thiệp, quà và bông hoa. Các con cũng nấu nướng những thức ăn mà người mẹ ưa thích. Trong ngày này người ta có tập tục đeo hoa Cẩm Chướng, tức là hoa Carnation còn gọi là hoa Oeillet theo tiếng Pháp. Đeo hoa Cẩm Chướng màu hồng hay màu đỏ để nói lên người mẹ còn sống, đeo hoa màu trắng để cho biết người mẹ đã qua đời.

Ngày Từ Mẫu có lẽ xuất xứ từ thời Cổ Hy Lạp. Người Hy Lạp xưa thờ thần Rhea vì họ cho rằng đây là mẹ của mọi thần khác. Vào mùa xuân thì người Hy Lạp xưa tổ chức những lễ hội cho thần này.