NextPrevious

Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Ngay sau khi thủy tổ của loài người là A-đam và Ê-va bị sa ngã và phạm tội, Thiên Chúa đã lập tức phác họa chương trình cứu rỗi, khi Ngài tuyên bố với con rắn nham hiểm rằng: “Ta sẽ làm cho mầy và người nữ, dòng dõi mầy và dòng dõi người nữ thù nghịch nhau. Người ấy sẽ chà đạp đầu mầy, còn mầy sẽ cắn gót chân Người” (Sáng Thế Ký 3:15).

Thiên Chúa đã dấy lên dân tộc Israel và sắp đặt chương trình cứu chuộc cho cả nhân loại qua tuyển dân này. Trải qua nhiều thời đại, Ngài đã liên tiếp gởi các sứ giả và tiên tri đến với dân Israel, để loan báo về sự giáng sinh của Chúa Cứu Thế. Có hơn ba trăm lời dự ngôn về Chúa Giê-xu được ghi bằng tiếng Hê-bơ-rơ trong Kinh Thánh Cựu Ước. Bảy trăm năm mươi năm trước khi hài nhi Giê-xu hạ sinh, tiên tri Ê-sai đã báo trước: “Chính Chúa sẽ cho một dấu lạ: Này, một trinh nữ sẽ chịu thai, sinh một con trai” (Ê-sai 7:14) và tiên tri Mi-chê loan tin về nơi chốn giáng sinh cùng với gốc tích thượng thiên của Con Trời: “Hỡi Bết-lê-hem Ép-ra-ta, ngươi thật nhỏ trong các chi tộc của Giu-đa, nhưng từ nơi ngươi sẽ xuất hiện một Người… gốc tích Người từ thuở trước, từ những ngày xa xưa” (Mi-ca 5:2)


Next

Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Mười hai tháng bận rộn của một năm sắp qua đi, mùa Giáng Sinh lại về một lần nữa, mang đến cho chúng ta những cảm giác thật xao xuyến khó tả. Mùa Giáng Sinh với những cuộc họp mặt, bên cạnh người thân hay bè bạn, để trao nhau những nụ cười và mở những món quà giáng sinh gói trọn cả tấm lòng. Mùa Giáng Sinh với những bài thánh ca êm đềm, thánh thoát, đưa tâm hồn chúng ta rời xa những lao xao trong hiện tại, đem chúng ta trở về một miền trời xa vắng, tĩnh mịch của tiểu thôn Bết-lê-hem đêm nào. Mùa Giáng Sinh với đèn sao lấp lánh, với hình ảnh của chàng Giô-sép mộc mạc, nàng trinh nữ Ma-ri hiền hòa và hài nhi Giê-xu ngây thơ nằm trong máng cỏ, như muốn nhắc nhở cho chúng ta một sự kiện huyền diệu nhất trong dòng lịch sử nhân loại.


NextPrevious

“Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Em-ma-nu-ên, nghĩa là “Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta.” (Ma-thi-ơ 1:23)

Kính thưa quý thính giả,

Thiên Chúa dựng nên hai người đầu tiên là A-đam và Ê-va. Mối liên hệ mật thiết giữa A-đam, Ê-va và Thiên Chúa kéo dài được một thời gian, rồi sau đó đã bị gãy đổ một cách đớn đau. Quỷ vương, cũng là một tạo vật của Thiên Chúa, là một lực lượng thần linh, đầy kiêu ngạo, lắm mưu mô và nhiều tham vọng, lúc nào cũng muốn tiến chiếm quyền tối thượng của Thiên Chúa, đã ra sức dụ dỗ A-đam và Ê-va bất tuân Ngài. Quỷ vương, đã đội lốt con rắn trong vườn Ê-đen năm xưa, dùng món đòn xảo quyệt, hứa hẹn tri thức, khôn ngoan và ngôi vị vinh hiển ngang hàng với Thiên Chúa, để làm mềm lòng A-đam và Ê-va. Thủy tổ của loài người, trong giây phút yếu lòng, đã quyết định bất tuân Thiên Chúa để chạy theo những tham vọng giả dối của Quỷ Vương. Kinh Thánh định nghĩa thái độ hay hành động không vâng lời, có ý chống nghịch lại Thiên Chúa là tội lỗi.

Chính A-đam và Ê-va đã đem mầm mống tội lỗi vào trong nhân loại. Trong khi Thiên Chúa sáng tạo sự sống và xây dựng tình thân, thì tội lỗi dẫn đưa đến cái chết về thể xác, bẻ gãy mối quan hệ, đẩy con người xuống hàng tội nhân và buộc con người phải chịu sự phán xét của Đấng Tối Cao đúng như lời Kinh Thánh đã khẳng định: “Phận con người là phải chết một lần, rồi sau đó chịu phán xét.” (Hê-bơ-rơ 9:27).

Next

“Con người là chi, mà Chúa cần nhớ đến,
Phàm nhân là gì, mà Chúa phải bận tâm?”
(Thi Thiên 8:5)

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang bước vào mùa Giáng Sinh. Bạn đang có những cảm nghĩ gì khi nhắc đến hai chữ Giáng Sinh hay Noel? Bạn có những kỷ niệm vui buồn nào với mùa Giáng Sinh không?

Là một người Việt xa quê hương, hai chữ Giáng Sinh thường gợi nhớ trong tôi những ngày cuối năm, trời Sài gòn bỗng trở lạnh một đôi chút, để tôi có thể mặc chiếc áo len rất ít khi mặc trong năm, rồi bước ra đường, hòa cùng đoàn người đông đảo ngoài đường phố. Đêm Giáng Sinh ở Sài gòn năm xưa thường rất tấp nập, ồn ào và lúc nào cũng kẹt xe. Có những người đi nhà thờ dự lễ Giáng Sinh. Có nhiều người thích đi nghe ca đoàn nhà thờ trình bày những bài thánh ca Giáng Sinh thật du dương và thánh thoát. Có những người bị cuốn hút bởi những đèn đuốc, cây thông hay các trưng bày Giáng Sinh trước các sân nhà thờ hay các cửa tiệm lớn. Hình ảnh chuồng chiên, với máng cỏ, tượng ông Giô-sép, bà Ma-ri, Chúa Hài Đồng, thiên sứ, các gã chăn chiên đơn sơ và ba vua với lễ phục thật trang trọng, đầy màu sắc, hòa trong bài nhạc Giáng Sinh quen thuộc “Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời, Chúa sinh ra đời, nằm trong hang tối, nơi máng lừa” là những kỷ niệm thời niên thiếu của tôi về Giáng Sinh.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Có rất nhiều người nghĩ rằng Kinh Thánh là quyển sách của các bậc anh hùng, chỉ đề cao các đấng vĩ nhân; là quyển sách chỉ ca ngợi những nhân vật siêu đạo đức, chỉ kể về những con người toàn thiện thánh khiết, không bao giờ biết sa ngã và luôn luôn chỉ làm điều đúng, điều lành.

Sự thật thì hoàn toàn ngược lại!

Kinh Thánh ký thuật lại cuộc đời thật của nhiều con người cũng rất “người” như đa số chúng ta; lắm lúc sa ngã, có nhiều vấp phạm; thậm chí có vài nhân vật dường như “vô phương cứu chữa”, chẳng có “tia hy vọng nào”. Tuy vậy, trong tình yêu bao la và ân sủng dồi dào, Thiên Chúa đã biến đổi những con người dường như vô vọng đó trở nên những con người lành, những bậc thánh nhân, để đem đến biết bao phước hạnh, an ủi và hy vọng cho vô số người khác.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Thái độ kêu ca phàn nàn luôn đưa đến những hậu quả tai hại. Quy luật bất biến của Thiên Chúa là “hễ ai ưa phàn nán oán trách thì đời sống sẽ cằn cỗi, khô hạn như trong sa mạc”.

Ngược với thái độ kêu ca phàn nàn là thái độ biết ơn. Sách Lu-ca chương 17 trong Kinh Thánh có chép lại một câu chuyện như thế này:

“Một ngày kia, Chúa Giê-xu đang lên Giê-ru-sa-lem, đi ngang qua Sa-ma-ri và Ga-li-lê. Khi vào làng kia, có mười người phung đón Ngài, đứng đằng xa, cất tiếng nói rằng: “Giê-xu ơi, hỡi thầy, xin thương xót chúng tôi cùng.” Khi Ngài thấy họ, liền phán rằng: “Hãy đi, tỏ mình cùng thầy tế lễ.”

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Ngôn ngữ, phổ biến nhất là qua tiếng nói, là yếu tố quan trọng hàng đầu để tách biệt loài người với tất cả các động vật khác. Chỉ duy con người mới có ngôn ngữ hoàn chỉnh, để diễn tả mọi ý tưởng, mọi cảm xúc; có thể mô tả các sự vật hiển nhiên trước mắt hay diễn tả các ý niệm trừu tượng sâu sắc; có thể đề cập đến các vấn đề thuộc về quá khứ, các sự kiện trong hiện tại hay các điều trong tương lai chưa thực sự xảy ra.

Các nhà khoa học thí nghiệm trên các thú vật và các loài chim, dạy chúng đáp ứng lại với một vài tiếng nói đơn giản. Thí dụ như loài vượn, sau khi được huấn luyện, có thể sử dụng một vài điệu bộ hay cử chỉ để diễn tả một vài cảm xúc của chúng. Nhưng khả năng diễn tả cảm xúc bằng một vài dấu hiệu đơn giản của loài vượn hay loài chim còn quá đơn giản, không thể nào so sánh được với khả năng ngôn ngữ diệu kỳ của con người.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Cách đây hơn hai ngàn năm, Chúa Giê-xu có kể một câu chuyện ngắn về một đứa con trai ngỗ nghịch hoang đàng. Câu chuyện ngắn này đã đi vào kho tàng văn chương của nhân loại, được đánh giá là câu chuyện ngắn hay nhất từ trước đến nay.

Các đại văn hào, như William Shakespeare hay Garrison Keillor, đã bày tỏ lòng cảm phục trước câu chuyện này, tuy thật ngắn nhưng lại đầy đủ các chi tiết thật sinh động, để kết nên một bức tranh thật cảm động, làm thổn thức bao trái tim và tâm hồn qua nhiều thế hệ.

Câu chuyện ngắn này được ghi lại trong sách Tin Lành Lu-ca chương 15. Chúa Cứu Thế Giê-xu đã bắt đầu câu chuyện ngắn đó như thế này:

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Thúy và Lan vừa mới học xong bậc tiểu học và hai đứa đang khoe với nhau về chương trình nghỉ hè sắp tới. Thúy khoe gia đình mình sẽ đi cắm trại tại công viên quốc gia Wilsons Prom, là một khu rừng tuyệt đẹp, nằm cạnh bên một vịnh biển, có sông Tidal River đổ nước ra vịnh; rằng Thúy sẽ tắm sông hay tắm biển tùy thích, rồi câu cá hay trượt nước mỗi ngày. Khi đang lắng nghe Thúy, Lan nghĩ về dự định nghỉ hè của mình là đi đến thư viện gần nhà mỗi ngày để đọc sách, sao mà buồn tẻ và nhạt nhẽo quá. Bỗng dưng Lan cảm thấy tủi thân và cố gắng che dấu cái cảm giác ấy trước mặt Thúy. Lan nói: “Mình ghét đi cắm trại vào mùa hè lắm. Trời thì nóng như thiêu đốt, lại bị mấy con ong, con bọ chích thật ngứa ngáy khó chịu. Mình thiệt là mừng ba mẹ mình không bắt mình phải đi cắm trại mùa hè”. Lời nói của Lan không chỉ dập tắt nỗi vui sướng của Thúy, mà còn khiến Thúy lo sợ hoang mang về kỳ cắm trại sắp tới đây.

Thoa Nguyễn

Tôi vội vàng phóng ra xe để đến lớp học mà đầu óc thấy thật nặng nề, thân thể mệt rã rời. Bước vào lớp, thấy ông giáo sư triết của tôi, tôi chỉ gật đầu chào chiếu lệ và kéo ghế ngồi xuống.

Hôm đó thay vì hỏi bài cũ như thường lệ, ông lại lấy trong cặp ra một chiếc lọ thật lớn. Bỏ vào trong đó những trái banh người ta dùng để chơi golf cho tới thật đầy. Rồi ông hỏi chúng tôi “Các bạn thấy nó đã đầy chưa?” Ai nấy đều bảo “Yes!” Thật chậm rãi, ông kéo trong cặp ra một bao sỏi, bốc hai nắm tay ông bỏ vào đó. Rồi vẫn cùng một câu hỏi, ông ôn tồn hỏi chúng tôi: “Lần này các bạn nghĩ nó đã đầy chưa?” Tất cả chúng tôi, không ai bảo ai, đều đồng thanh trả lời: “Yes!”

“The Red Purse” by Louise Moeri – Tùng Tri phỏng dịch

Tôi biết rằng mình không nên có thành kiến hay xét đoán người khác, nhưng khi thấy những việc mà thằng Sơn đụng tới là tôi cảm thấy bực mình làm sao ấy. Tôi cam đoan nó không phải là người thích hợp để làm cái công việc này.

Tôi là giám thị ca đêm; nhiệm vụ của tôi là trông coi và đánh giá cách làm việc của các y tá trong các ca trực tại dưỡng đường thuộc bệnh viện Homeland Convalescent. Sơn là một nhân viên mới vào làm việc, dáng người cũng cao ráo và khỏe mạnh, nhìn cũng không tệ lắm, với mái tóc dài đen thẳng chấm tới cổ áo và một đôi mắt khá to. Sau vài tuần lễ thử việc, tôi cũng phải công nhận là Sơn gọn ghẽ, đúng giờ và làm việc cũng khá hiệu quả. Nhưng tôi sao không thích nỗi Sơn.

Previous

“How to Relate Better to People” by Dr. Clyde M. Narramore - Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả,

Trong hai tuần trước, chúng ta đã đề cập đến một nhu cầu rất tự nhiên trong mỗi chúng ta; đó là ai cũng mong ước có được mối liên hệ thân thiện với những người chung quanh như người hàng xóm, người làm chung sở làm, người tham gia chung một tổ chức hay câu lạc bộ nào đó vv. Tuy vậy, trên thực tế, thân thiện với mọi người không phải luôn luôn là một chuyện dễ thực hiện, vì lỡ chúng ta “xui xẻo” kề nhà với một người láng giềng khó tính hay làm chung sở với một người tính tình thật là “kỳ cục”, thì chúng ta phải xử sự làm sao?

Trong hai tuần vừa qua, chúng ta đã khám phá ra hai nguyên tắc cơ bản đầu tiên để có thể liên hệ tốt với những người chung quanh. Thứ nhất, chúng ta phải tự xét lại chính mình, xem chính mình có những cá tính, thái độ hay những lối suy nghĩ nào làm cản trở sự giao tiếp với những người khác không. Một người với cá tính thân thiện, cởi mở, dễ chấp nhận chính mình thì cũng dễ dàng chấp nhận và làm bạn với người khác. Thứ nhì, chúng ta phải hiểu rằng mỗi cá nhân là một thế giới khác biệt, từ thể chất, tâm linh và cho đến những cảm xúc và tình cảm. Hãy tự đặt mình vào tình trạng của họ để cảm thông và hiểu được phần nào vì sao người đó suy nghĩ và hành động như vậy.


NextPrevious

“How to Relate Better to People” by Dr. Clyde M. Narramore - Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả,

Trong tiết mục Đời Sống Phước Hạnh tuần trước, chúng ta đã đề cập về nỗi khát khao được gây dựng mối liên hệ tốt đẹp và đầy thiện cảm với những người chung quanh trong đời sống hằng ngày. Con người chúng ta là kiệt tác vĩ đại nhất của Thiên Chúa, được Ngài dựng nên theo như ảnh tượng và bản tính tốt lành của chính Ngài. Thiên Chúa dựng nên chúng ta bằng tình yêu vô đối, với mục đích để làm bầu bạn, để kết thân với Ngài. Con người chúng ta được dựng nên cho các mối liên hệ; để liên hệ tốt đẹp với Đấng Tạo Hóa và để giao tiếp thân thiện với nhau. Do vậy, xây dựng được mối liên hệ tốt đẹp với những chung quanh là niềm khao khát của mỗi chúng ta và điều này đem đến sự thỏa nguyện và niềm hạnh phúc trong đời sống.

Tuy vậy, lịch sử đã chứng minh rằng thế giới, xã hội, cộng đồng con người tràn ngập những mâu thuẫn, những tranh chấp và không mấy ai nắm vững những nguyên tắc căn bản để có thể giao tiếp giữa những cá nhân với nhau một cách hiệu quả và tốt lành. Trong tuần trước, chúng ta đã cùng nhau khám phá nguyên tắc đầu tiên để có thể giao tiếp tốt với những người chung quanh: đó là quý vị và tôi phải xem xét lại chính bản thân mình, nhận ra những cá tính, thái độ hay lối suy nghĩ tiêu cực nào cản trở chúng ta giao tiếp tốt với người khác. Trong tuần này, chúng ta cùng nhau khám phá nguyên tắc thứ nhì, đó là học hiểu những người chung quanh.


Next

“How to Relate Better to People” by Dr. Clyde M. Narramore - Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả

Tại một buổi hội thảo về cách giao thiệp với những người chung quanh trong đời sống mỗi ngày, diễn giả buổi hội thảo đã bắt đầu một cách thật nhiệt tình như sau “Quý vị có thể sống thân thiện tốt đẹp với hầu hết mọi người trên quả đất này”. Sau khi nghe lời mở đầu đầy lạc quan như vậy, thính giả bên dưới xì xầm với nhau “Chắc ông này chưa bao giờ tiếp xúc với mấy hạng người giống như tôi đã gặp”.

Quý thính giả thân mến,

Phản ứng của buổi hội thảo cho thấy, có thể là lời mở đầu của diễn giả là quá lạc quan và hơi xa rời thực tế, hay tại vì trong những thành viên của buổi hội thảo, có người đã “xui xẻo” phải đối diện với những hàng xóm khó tính hay những người thật kỳ cục trong sở làm. Dầu vậy, thì lời mở đầu của diễn giả đã lôi cuốn mọi người vào trong một đề tài rất sốt dẻo mà ai trong chúng ta cũng muốn học hỏi và khám phá thêm.


Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Như lời Châm Ngôn trong Kinh Thánh có chép: “Lời xoa dịu tựa cây ban sự sống”, thì khi bạn và tôi nói ra những lời lành, khi chúng ta ban ra những lời chúc phước, thì những lời nói tuyệt vời này, giống như nước, giống như không khí, giống như thức ăn bổ dưỡng, tưới cho cây xanh tâm hồn của người nghe được thêm xanh mướt, được thêm mượt mà, được đơm bông, được kết trái, được ngập tràn niềm vui.

Có hai cách chúc phước cho nhau. Thứ nhất là lời chúc phước cho hiện tại và thứ nhì là lời chúc phước cho tương lai.

Tùng Trân

Kính thưa quý thính giả,

Trong chu kỳ vận hành của mọi vật thể sống, luôn luôn có thì làm việc xen kẽ với thì nghỉ ngơi. Đấng Tạo Hóa đã đặt vào cuộc sống của các loài thọ tạo một nhịp điệu sống hài hòa, cân bằng và thảnh thơi.

Thí dụ như trái tim của một người, trung bình đập khoảng 100,000 lần mỗi ngày, hay khoảng 3 tỷ lần trong suốt cả cuộc đời. Trong mỗi nhịp đập của trái tim có hai thì. Thì thứ nhất là khi bắp thịt dày cộm của thành trái tim co lại hay bốp vô, đẩy máu phọt vào các động mạch, áp suất máu lên cao. Thì thứ nhì là khi các bắp thịt thành tim giãn ra, được thư giãn, được nghỉ ngơi, áp suất máu hạ xuống, là lúc máu từ các tĩnh mạch chảy vô tim.

Tùng Trân

Danh chỉ mới năm tuổi và sắp sửa đi lớp mẫu giáo. Nó chỉ là một thằng nhóc bé tí, còn nũng nịu bên mẹ, còn vòi vĩnh lắm điều. So với đám bạn cùng tuổi trong cái vườn trẻ này Danh ăn nói còn giống “em bé” lắm, tay chân thì vụng về, chưa được ăn khớp nhiều với nhau. Một ngày Danh khóc tới ba hay bốn lần lận; cái đám bạn trong lớp thấy Danh còn “baby” quá nên cũng thường cũng ưa lợi dụng nó lắm. Tuy vậy, một nhà tâm lý học chuyên về con nít hay một bác sĩ nhi đồng cũng sẽ chứng nhận là Danh chẳng hề bệnh tật gì, mà cũng chẳng mắc phải hội chứng “khờ” nữa; nó chỉ tiến triển hơi chậm hơn một chút trong cái thời khóa biểu tâm sinh lý khi so với đại đa số những đứa bé cùng tuổi khác.

Dầu vậy, thì cái ngày sinh nhật lên năm tuổi của Danh đã đến, mà ai ai cũng biết rằng, hễ đứa nào khi lên năm tuổi là phải đi học mẫu giáo thôi. Danh cũng mong đợi được đi học mẫu giáo, nhưng trong lòng thì cũng hơi lo lo về cái thử thách mới mẻ này. Nó biết mẹ nó lo lắng không biết nó học hành ra sao trong lớp mẫu giáo, mặc dầu nó chẳng hiểu tại sao mẹ phải lo như vậy. Còn ba nó có dặn dò với nó rằng, nếu nó không học hành cho đàng hoàng, thì cuộc đời nó chỉ là một sự thất bại.

“Through A Father’s Eyes” by Lonni Collins Pratt - Tùng Tri phỏng dịch

Tôi chỉ vừa kịp nhìn thấy chiếc xe trước khi nó sắp đụng vào tôi. Tôi thấy mình như chao đảo. Rồi sau đó bóng tối bao trùm mọi cảm quan của tôi.

Người ta mang tôi lên xe cấp cứu. Khi cố gắng mở mắt ra, tôi chỉ cảm nhận được một mảng ánh sáng lờ mờ, xuyên qua cặp mi mắt bị sưng vù lên, đã được băng kín lại một cách cẩn thận.  Ngay lúc đó tôi không biết, nhưng sau này tôi mới nhận ra là vô số đá dăm nhọn đâm vào mặt tôi, cùng với một mớ bụi đất quện trên khuôn mặt mềm mại, vừa bước vào tuổi mười sáu của tôi. Khi tôi muốn rờ xem khuôn mặt của mình, thì có ai đó đã nhẹ nhàng kéo cánh tay của tôi xuống và bảo khẽ: “Hãy nằm im!”.

Tôi nghe tiếng còi hú vang vọng từ một nơi xa xăm nào đó và tôi bắt đầu chìm vào cơn mê. Ý nghĩ cuối cùng lảng vảng trong đầu tôi, đó là lời cầu nguyện: “Chúa ơi, đừng trên khuôn mặt con… đừng trên khuôn mặt con, Chúa ơi!...”

Previous

“The Gift of Encouragement” by Dr. Clyde Narramore - Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả,

Trong chương trình phát thanh tuần trước, chúng ta có dịp tìm hiểu về sự quan trọng và lợi ích của lời khích lệ. Thực ra, lời khích lệ là một trong những yếu tố quan trọng nhất, cần có nhất trong mỗi cuộc đời chúng ta. Lời khích lệ nâng một người ra khỏi những ảm đạm, tăm tối của cuộc đời, hướng người đó đến một tương lai đầy thú vị và nhiều hứa hẹn. Lời khích lệ giúp chúng ta tiến tới thay vì bỏ cuộc, đập tan nỗi sợ hãi khi chúng ta đang đứng trong thử thách, thêm sức lực cho chúng ta khi chúng ta đang nản lòng. Lời khích lệ giúp chúng ta lựa chọn những điều tốt đẹp hơn cho tương lai. Khi khích lệ một người nào đó, chúng ta đang làm ơn cho người đó, giúp họ thoát ra những ngõ cụt bế tắc của cuộc đời.


Next

“The Gift of Encouragement” by Dr. Clyde Narramore - Tùng Tri lược dịch

Cậu học trò tên Tâm mở trên môi một nụ cười thật tươi, khi cô giáo dạy môn tiếng Anh trả lại cho Tâm bài làm của cậu mà cô vừa chấm xong, kèm theo với lời phê “xuất sắc”. Tâm nhìn đi, nhìn lại lời phê của cô giáo ghi trên bài tập của mình, sung sướng và cẩn thận cất nó vào trong cặp. Cuối giờ học, cô giáo đến nói với Tâm “Trò Tâm, em có khiếu tiếng Anh lắm. Em có ý định sau này vào đại học chuyên khoa ngoại ngữ không?”

Thiệt ra là trong mấy năm ở bậc trung học, Tâm thật đói khát lời khen ngợi hay lời khích lệ. Gia đình của Tâm có nhiều xáo trộn và Tâm phải sống lây lất, mai nhà này, mốt nhà kia. Hầu như bạn bè của Tâm là những đứa lêu lỏng, học hành chểnh mãng. Do vậy, Tâm cũng chưa bao giờ suy nghĩ về việc học lên tới bậc đại học. Nhưng thiệt là may mắn, năm nay, cô giáo dạy Anh văn không tiếc lời khen ngợi và khích lệ Tâm. Những năm tháng trôi qua, giờ đây thì Tâm đã trưởng thành, đã lập gia đình và Tâm là giáo sư chuyên khoa ngoại ngữ. Nhìn lại cuộc đời đã qua và những thành công đã đạt được, Tâm luôn nhớ ơn đến người cô dạy Anh văn của mình thời trung học. Tâm thường tâm sự với bạn bè “Khi cô bắt đầu khích lệ, mình vừa vui mà vừa mắc cỡ làm sao ấy. Trước đó, chẳng hề có ai khích lệ mình như vậy cả. Khi được cô khích lệ, mình thấy mình đâu phải là người vô giá trị và mình nghĩ rằng phải cố gắng để thi đậu đại học mới được”.