Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Như lời Châm Ngôn trong Kinh Thánh có chép: “Lời xoa dịu tựa cây ban sự sống”, thì khi bạn và tôi nói ra những lời lành, khi chúng ta ban ra những lời chúc phước, thì những lời nói tuyệt vời này, giống như nước, giống như không khí, giống như thức ăn bổ dưỡng, tưới cho cây xanh tâm hồn của người nghe được thêm xanh mướt, được thêm mượt mà, được đơm bông, được kết trái, được ngập tràn niềm vui.

Có hai cách chúc phước cho nhau. Thứ nhất là lời chúc phước cho hiện tại và thứ nhì là lời chúc phước cho tương lai.

Tùng Trân

Kính thưa quý thính giả,

Trong chu kỳ vận hành của mọi vật thể sống, luôn luôn có thì làm việc xen kẽ với thì nghỉ ngơi. Đấng Tạo Hóa đã đặt vào cuộc sống của các loài thọ tạo một nhịp điệu sống hài hòa, cân bằng và thảnh thơi.

Thí dụ như trái tim của một người, trung bình đập khoảng 100,000 lần mỗi ngày, hay khoảng 3 tỷ lần trong suốt cả cuộc đời. Trong mỗi nhịp đập của trái tim có hai thì. Thì thứ nhất là khi bắp thịt dày cộm của thành trái tim co lại hay bốp vô, đẩy máu phọt vào các động mạch, áp suất máu lên cao. Thì thứ nhì là khi các bắp thịt thành tim giãn ra, được thư giãn, được nghỉ ngơi, áp suất máu hạ xuống, là lúc máu từ các tĩnh mạch chảy vô tim.

Tùng Trân

Danh chỉ mới năm tuổi và sắp sửa đi lớp mẫu giáo. Nó chỉ là một thằng nhóc bé tí, còn nũng nịu bên mẹ, còn vòi vĩnh lắm điều. So với đám bạn cùng tuổi trong cái vườn trẻ này Danh ăn nói còn giống “em bé” lắm, tay chân thì vụng về, chưa được ăn khớp nhiều với nhau. Một ngày Danh khóc tới ba hay bốn lần lận; cái đám bạn trong lớp thấy Danh còn “baby” quá nên cũng thường cũng ưa lợi dụng nó lắm. Tuy vậy, một nhà tâm lý học chuyên về con nít hay một bác sĩ nhi đồng cũng sẽ chứng nhận là Danh chẳng hề bệnh tật gì, mà cũng chẳng mắc phải hội chứng “khờ” nữa; nó chỉ tiến triển hơi chậm hơn một chút trong cái thời khóa biểu tâm sinh lý khi so với đại đa số những đứa bé cùng tuổi khác.

Dầu vậy, thì cái ngày sinh nhật lên năm tuổi của Danh đã đến, mà ai ai cũng biết rằng, hễ đứa nào khi lên năm tuổi là phải đi học mẫu giáo thôi. Danh cũng mong đợi được đi học mẫu giáo, nhưng trong lòng thì cũng hơi lo lo về cái thử thách mới mẻ này. Nó biết mẹ nó lo lắng không biết nó học hành ra sao trong lớp mẫu giáo, mặc dầu nó chẳng hiểu tại sao mẹ phải lo như vậy. Còn ba nó có dặn dò với nó rằng, nếu nó không học hành cho đàng hoàng, thì cuộc đời nó chỉ là một sự thất bại.

“Through A Father’s Eyes” by Lonni Collins Pratt - Tùng Tri phỏng dịch

Tôi chỉ vừa kịp nhìn thấy chiếc xe trước khi nó sắp đụng vào tôi. Tôi thấy mình như chao đảo. Rồi sau đó bóng tối bao trùm mọi cảm quan của tôi.

Người ta mang tôi lên xe cấp cứu. Khi cố gắng mở mắt ra, tôi chỉ cảm nhận được một mảng ánh sáng lờ mờ, xuyên qua cặp mi mắt bị sưng vù lên, đã được băng kín lại một cách cẩn thận.  Ngay lúc đó tôi không biết, nhưng sau này tôi mới nhận ra là vô số đá dăm nhọn đâm vào mặt tôi, cùng với một mớ bụi đất quện trên khuôn mặt mềm mại, vừa bước vào tuổi mười sáu của tôi. Khi tôi muốn rờ xem khuôn mặt của mình, thì có ai đó đã nhẹ nhàng kéo cánh tay của tôi xuống và bảo khẽ: “Hãy nằm im!”.

Tôi nghe tiếng còi hú vang vọng từ một nơi xa xăm nào đó và tôi bắt đầu chìm vào cơn mê. Ý nghĩ cuối cùng lảng vảng trong đầu tôi, đó là lời cầu nguyện: “Chúa ơi, đừng trên khuôn mặt con… đừng trên khuôn mặt con, Chúa ơi!...”

Previous

“The Gift of Encouragement” by Dr. Clyde Narramore - Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả,

Trong chương trình phát thanh tuần trước, chúng ta có dịp tìm hiểu về sự quan trọng và lợi ích của lời khích lệ. Thực ra, lời khích lệ là một trong những yếu tố quan trọng nhất, cần có nhất trong mỗi cuộc đời chúng ta. Lời khích lệ nâng một người ra khỏi những ảm đạm, tăm tối của cuộc đời, hướng người đó đến một tương lai đầy thú vị và nhiều hứa hẹn. Lời khích lệ giúp chúng ta tiến tới thay vì bỏ cuộc, đập tan nỗi sợ hãi khi chúng ta đang đứng trong thử thách, thêm sức lực cho chúng ta khi chúng ta đang nản lòng. Lời khích lệ giúp chúng ta lựa chọn những điều tốt đẹp hơn cho tương lai. Khi khích lệ một người nào đó, chúng ta đang làm ơn cho người đó, giúp họ thoát ra những ngõ cụt bế tắc của cuộc đời.


Next

“The Gift of Encouragement” by Dr. Clyde Narramore - Tùng Tri lược dịch

Cậu học trò tên Tâm mở trên môi một nụ cười thật tươi, khi cô giáo dạy môn tiếng Anh trả lại cho Tâm bài làm của cậu mà cô vừa chấm xong, kèm theo với lời phê “xuất sắc”. Tâm nhìn đi, nhìn lại lời phê của cô giáo ghi trên bài tập của mình, sung sướng và cẩn thận cất nó vào trong cặp. Cuối giờ học, cô giáo đến nói với Tâm “Trò Tâm, em có khiếu tiếng Anh lắm. Em có ý định sau này vào đại học chuyên khoa ngoại ngữ không?”

Thiệt ra là trong mấy năm ở bậc trung học, Tâm thật đói khát lời khen ngợi hay lời khích lệ. Gia đình của Tâm có nhiều xáo trộn và Tâm phải sống lây lất, mai nhà này, mốt nhà kia. Hầu như bạn bè của Tâm là những đứa lêu lỏng, học hành chểnh mãng. Do vậy, Tâm cũng chưa bao giờ suy nghĩ về việc học lên tới bậc đại học. Nhưng thiệt là may mắn, năm nay, cô giáo dạy Anh văn không tiếc lời khen ngợi và khích lệ Tâm. Những năm tháng trôi qua, giờ đây thì Tâm đã trưởng thành, đã lập gia đình và Tâm là giáo sư chuyên khoa ngoại ngữ. Nhìn lại cuộc đời đã qua và những thành công đã đạt được, Tâm luôn nhớ ơn đến người cô dạy Anh văn của mình thời trung học. Tâm thường tâm sự với bạn bè “Khi cô bắt đầu khích lệ, mình vừa vui mà vừa mắc cỡ làm sao ấy. Trước đó, chẳng hề có ai khích lệ mình như vậy cả. Khi được cô khích lệ, mình thấy mình đâu phải là người vô giá trị và mình nghĩ rằng phải cố gắng để thi đậu đại học mới được”.


NextPrevious

Dr. Bruce Narramore, Psychologist , Narramore Christian Foundation - Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả,

Trong vòng hai mươi năm qua, người ta liên tục chứng kiến những cuộc tàn sát đẫm máu xảy ra tại các trường học tại Hoa Kỳ. Các em học sinh, đại đa số chỉ từ 11 đến 13 tuổi, đã dùng súng bắn giết bạn bè, thầy cô rồi quay sang tự kết liễu đời mình. Trong 8 cuộc thảm sát mới nhất tại Hoa Kỳ, đã có hơn 60 học sinh và thầy cô giáo thiệt mạng, hàng trăm người bị thương và đem lại nỗi đau thương sâu sắc trong lòng người dân Hoa Kỳ.

Thế nhưng không chỉ người dân Hoa Kỳ đang hứng chịu thảm cảnh này. Năm 1999, tại trường Uenberg tại thị trấn hiền hòa Erfurt, thuộc Đông Đức, một cậu học sinh 19 tuổi, bị phẫn uất vì bị cấm không được vào phòng thi, đã nổ súng hạ sát 14 thầy cô giáo, 2 nữ sinh, một nhân viên cảnh sát và cuối cùng, tay học sinh giận dữ này quay sang tự kết liễu đời mình.


NextPrevious

Dr. Bruce Narramore, Psychologist , Narramore Christian Foundation - Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả,

Trong tháng tư vừa qua của năm 2007 đã xảy ra một cuộc thảm sát tàn khốc nhất trong sân trường của lịch sử hiện đại Hoa Kỳ. Đó là tại sân trường đại học bách khoa Virginia Tech, vùng Blacksburg, thuộc tiểu bang Virginia, cậu học sinh người gốc Nam Hàn, Seung-Hui Cho đã dùng súng hạ sát 27 học sinh, 5 nhân viên nhà trường, cùng làm trọng thương nhiều người khác nữa, trước khi dùng súng tự kết liễu đời mình. Điều đau buồn là hiện tượng kinh hoàng cứ lập đi lập lại trong hai mươi năm trở lại đây.

Trong tuần trước, chúng ta đã bắt đầu cùng nhau tìm hiểu tại sao những học sinh trẻ tuổi lại có thể biến thành những tay sát nhân lạnh lùng như vậy. Những lý do chúng ta đã đề cập đến, thứ nhất là có những thiếu niên nuôi dưỡng sự bất mãn, lòng hận thù trong lòng từ năm này qua tháng nọ, cho đến lúc sự cay đắng, phẫn uất trở thành những hành vi bạo động; thứ nhì, đó là những thiếu niên bị gia đình, bạn bè, người thân ruồng bỏ, xa lánh, chẳng được ai quan tâm đến; thứ ba, đó là những thiếu niên có những khúc mắc, khó khăn trong đời sống tình cảm và tâm lý, đã trở nên chai đá, lạnh lùng, không thương người và không cảm nhận được tình thương.


Dr. Bruce Narramore, Psychologist , Narramore Christian Foundation - Tùng Tri lược dịch Next

Kính thưa quý thính giả,

Trong ngày 16 tháng 4 năm 2007 này, tại sân trường đại học bách khoa Virginia Tech vùng Blacksburg, thuộc tiểu bang Virginia của Mỹ quốc, đã diễn ra một cuộc tàn sát vô cùng thảm khốc, làm chấn động khắp thế giới. Cậu học trò người gốc Nam Hàn, Seung-Hui Cho, đã dùng súng tàn sát 32 người, trong đó có 5 nhân viên của trường và 27 học sinh, cũng như làm trọng thương nhiều người khác. Sau khi say sưa giết người, thì kẻ sát nhân, cuối cùng đã dùng súng tự kết liễu đời mình. Đây là cuộc thảm sát tàn khốc nhất xảy ra trong khuôn viên trường học của lịch sử hiện đại Hoa Kỳ.


Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong những tuần qua, chúng ta đã cùng nhau xem lại những luật lệ giữ gìn vệ sinh được chép trong Kinh Thánh cách đây khoảng 3500 năm. Đây là những luật lệ nhắc nhở về việc rửa tay, tắm rửa, thay quần áo sạch mỗi ngày, phải cách ly người có bệnh để đề phòng việc lây lan các chứng bệnh truyền nhiễm, phải tẩy uế để loại bỏ các mầm mống gây bệnh và cách ly nguồn nước thải dơ bẩn xa khỏi nguồn nước uống.

Những luật lệ này đến từ Đấng Tạo Hóa, đi trước thời đại rất xa, để gìn giữ sức khỏe và bảo vệ mạng sống của con người, ngay trong những ngày xa xưa, khi sự hiểu biết về y khoa của con người còn rất hạn chế. Chỉ trong vòng khoảng một trăm năm trở lại đây, những khám phá mới nhất của y học đã công nhận những giá trị còn nguyên vẹn của những nguyên tắc gìn giữ vệ sinh này, được ghi chép trong Kinh Thánh cách đây khoảng 3500 năm.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Vào thế kỷ 19, người ta vẫn chưa biết nguyên nhân gây ra các chứng bệnh truyền nhiễm. Thí dụ như vào thời đó, người ta vẫn nghĩ rằng các hơi độc bốc ra từ các ao hồ hay mương rãnh là nguyên nhân gây ra bệnh sốt rét. Do vậy, bệnh sốt rét, mà trong tiếng Anh được gọi là “malaria”, là xuất phát từ chữ “Mal’aria” trong tiếng Ý, có nghĩa là “khí độc”.

Ngày nay, chúng ta ai cũng biết rằng, chính một loại siêu vi khuẩn gây nên bệnh sốt rét và loài muỗi sinh nở trong vùng nước đọng gieo rắc các siêu vi khuẩn này. Có một mối liên hệ thật gần gũi giữa các vùng nước đọng và cơn bệnh sốt rét, tuy vậy, trải qua một thời gian thật dài, không ai biết rõ lý do thật sự nào đã gây ra bệnh sốt rét.

Previous

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong tiết mục Đời Sống Phước Hạnh tuần vừa qua, chúng ta đã điểm qua những dữ kiện không thể phủ nhận được; đó là chúng ta đang sống trong một thế giới tràn ngập những thiên tai, bệnh tật, tai nạn, tội ác và bất công. Rất nhiều người chứng kiến những thảm cảnh quá phi lý, vượt quá sự hiểu biết và sức chịu đựng, đã kết luận rằng chẳng có Ông Trời nào cả. Vì thế giới này đầy dẫy tai ương và phủ phàng, nên niềm tin cho rằng Thiên Chúa hiện hữu là không có nền tảng và không thể nào chấp nhận được. Nếu Thiên Chúa thực sự hiện hữu, thì Ngài không thể nào làm ngơ, để nhân loại phải hứng chịu thiên tai, lụt lội, động dất, dịch lệ hay những điều ác, điều xấu, những bất công đang xảy ra hàng ngày.

Rõ ràng là có một sự mâu thuẫn dường như không thể nào vượt qua được giữa ba mệnh đề sau đây: Thiên Chúa là Đấng Toàn Năng; Thiên Chúa là Đấng Tốt Lành; Thế giới đầy dẫy tai ương và điều ác. Lý luận thông thường cho thấy ba điều này không thể đi chung với nhau được. Để giải quyết khúc mắc này, người ta đưa ra ba giả thuyết. Thứ nhất là Thiên Chúa không toàn năng, nhưng năng quyền của Ngài là giới hạn. Giả thuyết thứ nhì là Thiên Chúa chỉ tốt lành một mức độ nào thôi, chứ Ngài không hoàn toàn tốt lành hay hoàn toàn nhân từ. Giả thuyết thứ ba là các tai họa và các điều ác không thực sự hiện hữu nhưng chỉ là ảo giác hay ảo ảnh mà thôi.


Next

Dựa theo “Why Do Bad Things Happen If God Is Good?” by Ron Rhodes - Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả, 

Đầu tháng 5 năm 2008, trận đại cuồng phong nhiệt đới Nargis đã càn quét qua vùng châu thổ của Miến Điện, cướp đi sinh mạng của hơn 100,000 người, đẩy gần hai triệu người dân Miến vào cảnh “màng trời chiếu đất”, không cửa, không nhà. Đó là chưa kể đến nạn đói do mùa màng bị tàn phá và bệnh dịch có thể hoành hành, sẽ cướp đi nhiều mạng người Miến nữa. Trong khi thế giới chưa hết bàng hoàng về trận cuồng phong tại Miến Điện, thì một tuần sau đó, một trận động đất mạnh đã xảy ra ở tỉnh Tứ Xuyên của Trung quốc, giết chết hơn 8000 người, gây thương vong cho khoảng 10,000 người và phá hủy hơn 80% các nhà cửa và công trình kiến trúc trong tỉnh này.

Cho đến nay, chúng ta vẫn chưa thể xóa nhòa trong ký ức, cơn thảm họa “Sóng Thần Ấn Độ Dương” xảy ra vào cuối năm 2004, cướp đi sinh mạng của hơn 200,000 cư dân sinh sống ven biển ở Indonesia, Sri Lanka, Ấn Độ, Thái Lan và những nơi lân cận. Tính đến nay, thiên tai “Sóng Thần Ấn Độ Dương” này là một trong những thảm họa gây nhiều tử vong nhất trong lịch sử thế giới hiện đại.


“The Gift of Feelings” by Dick Innes – Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả,

Một trong những điều mà quý bà phàn nàn nhiều nhất, đó là quý bà không biết làm sao để chia sẻ thật đúng mức hay thông tin thật hữu hiệu với đức lang quân của mình, bởi vì quý ông thường che giấu những cảm xúc của mình, hay cũng có thể quý ông hoàn toàn “mù mờ” về những cảm xúc của quý bà.

Những cảm xúc! Hãy thử tưởng tượng chúng ta sống trong một thế giới không hề có những cảm giác hay xúc cảm. Nó cũng giống như thổi kèn với cái cần kéo kèn bị mắc kẹt vậy! Thế giới vô tri vô giác như vậy chắc là buồn chán ghê lắm! Vậy mà quý ông đã được giáo dục từ thời còn nhỏ, là cảm xúc không phải là quan trọng. Mới lên được năm tuổi, các em trai đã được căn dặn rằng “là đàn ông thì không được khóc”! Khi trưởng thành, quý ông phải ra sức phấn đấu để giữ một thái độ cứng rắn, không lộ những cảm xúc ra bên ngoài, mặc dầu đôi khi trong lòng thì tràn đầy bao thổn thức.

Tùng Tri - Dựa theo “The Five Languages of Apology” by Dr. Gary Chapman

Kính thưa quý thính giả,

Trong tiết mục Đời Sống Phước Hạnh tuần qua, chúng ta đã bàn về sự cần thiết và những lợi ích quan trọng của lời xin lỗi. Lời xin lỗi đầy khiêm nhường sẽ khôi phục lại mối quan hệ. Lời nói xin lỗi chân thành sẽ giúp cho người phạm lỗi và cả người bị tổn thương có thể xóa đi những lỗi lầm trong quá khứ, trút đi những gánh nặng của dĩ vãng và cùng nhau bước vào một tương lai tốt đẹp hơn.

Trong tuần này, chúng ta sẽ cùng nhau tìm hiểu những giá trị quan trọng mà duy chỉ có lời xin lỗi mới có được, cũng như khám phá những cách thức xin lỗi phù hợp với mỗi hoàn cảnh và cá nhân.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Vào ngày 13 tháng hai năm 2008, đương kim thủ tướng Úc Đại Lợi, ông Kevin Rudd, đã thay mặt chính phủ và quốc hội, chính thức tuyên bố lời xin lỗi đến với người thổ dân Aboriginies và thế hệ thổ dân bị cách ly với gia đình, hay người Úc thường gọi là “The Stolen Generation”. Lời xin lỗi của thủ tướng Kevin Rudd công khai nhìn nhận những sai lầm của các chính phủ tiền nhiệm, đã gây bao đau khổ, mất mát và chia lìa trong nhiều gia đình thổ dân Úc.

Vào khoảng giữa năm 1910 và 1970, có khoảng 100,000 trẻ em trong các gia đình thổ dân Aboriginies tại Úc đã bị cảnh sát hay các nhân viên đặc trách an sinh xã hội, cưỡng bức cách ly với gia đình của các em. Đa số các em này dưới 5 tuổi và thủ tục cưỡng bức cách ly rất tự tiện; hễ em nào là người thổ dân thì bị bắt đi, có vậy thôi. Các em này bị bắt đưa vào các ký túc xá, viện mồ côi, một số em vào làm con nuôi của các gia đình người Úc da trắng. Nhiều em bị bóc lột sức lao động và bị lạm dụng về tình dục. Các em không được đi học đầy đủ và thường bị bắt làm các việc nặng nhọc trong nhà hay tại các nông trại.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Ai trong chúng ta cũng yêu mến người khiêm nhường và kiếm cách tránh né kẻ kiêu ngạo.

Ai trong chúng ta cũng công nhận rằng để trở nên khiêm nhường không phải là một chuyện dễ dàng, không phải là một chuyện có thể làm được chỉ trong một sớm một chiều.

Và ai trong chúng ta cũng có lần bối rối, có lần thắc mắc, thế nào là khiêm nhường đúng nghĩa.

Có người diễn tả về sự khó hiểu của bản tính khiêm nhường như vầy:

“Đức tính khiêm nhường là một điều thật lạ lùng. Ngay giây phút bạn nghĩ bạn đã đạt được nó, thì cũng ngay giây phút đó, bạn đã đánh mất nó”.

Có một số người hiểu lầm, cho rằng khiêm nhường có nghĩa là xem mình là thấp kém, là không đáng kể, cho mình chỉ là “cái thảm chà chân” để mọi người khác dẫm lên trên. Nếu có một người luôn miệng nói rằng: “Ôi, tôi chẳng là ai cả. Đừng quá quan tâm tới tôi”, thì người này, thoạt tiên chúng ta tưởng như một người khiêm nhường, nhưng thực ra, đây là một người kiêu ngạo ngầm bên trong.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Rudyard Kipling là một nhà văn danh tiếng của Anh quốc vào những thập niên chuyển tiếp giữa cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, đã trở nên giàu có vì ông là tác giả của nhiều tác phẩm rất nổi tiếng và bán rất chạy. Một ngày kia, một ký giả phỏng vấn văn sĩ Rudyard, đã hỏi ông như vầy: "Thưa văn sĩ, có người đã cộng lại tất cả những số tiền mà anh đã thu được qua tất cả các tác phẩm của anh và nếu chia đều ra, thì trung bình anh thu được 100 đô-la cho một chữ". Nói đến đây, người ký giả bèn rút ra trong túi 100 đô-la, đưa về phía nhà văn danh tiếng và giàu có này, rồi nói tiếp: "Đây là 100 đô-la của tôi. Xin văn sĩ hãy cho tôi một chữ nào của anh mà đáng giá tới 100 đô-la". Văn sĩ Rudyard đưa tay đón nhận tờ bạc 100 đô-la, cho vào túi của mình, nhìn người ký giả rồi nói: "Cảm ơn".

The Matchless Pearl – Tùng Tri phỏng dịch

David Morse là một giáo sĩ Mỹ được sai đến công tác tại Ấn độ và tại xứ sở này, anh kết thân với một người thợ lặn tìm ngọc trai, tên là Rambhau. Đã biết bao nhiêu đêm, trong căn nhà gỗ nhỏ của Rambhau, David trò chuyện với bạn mình, đọc Kinh Thánh cho bạn nghe và giải thích cho bạn con đường cứu rỗi của Thiên Chúa. David cho Rambhau biết, Chúa Giê-xu, chính là Thiên Chúa đã giáng trần, để rồi chết đau đớn trên cây thập tự, đền nợ tội thay cho cả nhân loại. Khi một người nhận ra mình thiếu sót và có tội với Đấng Tạo Hóa, tin nhận vào sự chết thế của Cứu Chúa Giê-xu, thì được Thiên Chúa bôi xóa mọi vi phạm và được trở về với Ngài là nguồn của mọi phước hạnh.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Tiếp tục đề tài tình yêu trong ngày lễ Valentine’s Day tuần vừa qua, trong tiết mục “Đời Sống Phước Hạnh” tuần này, chúng tôi xin mời quý vị và các bạn hãy cùng nhau nhìn lại những ước vọng mà chúng ta thường ôm ấp trước khi quyết định đi đến hôn nhân.

Quý vị và các bạn có còn nhớ tại sao mình đã quyết định kết hôn, động cơ nào khiến chúng ta quyết định đi đến việc lập gia đình? Quý vị có còn nhớ những ngày hoa mộng, tâm hồn quý vị ngập tràn những ước mơ, chan chứa thật nhiều hy vọng về một đời sống lứa đôi hạnh phúc? Có thể quý vị mong ước muốn chia sẻ cuộc đời của mình với một người mà quý vị yêu mến. Có thể quý vị muốn ở bên cạnh người mình yêu và muốn làm cho nàng hay chàng luôn vui vẻ, hạnh phúc. Có thể quý vị mơ ước một mái ấm gia đình, một “túp lều tranh, hai quả tim vàng”. Có thể quý vị không muốn sống một cuộc đời cô quạnh. Thế nhưng, tất cả những ước mơ mà chúng ta vừa kể qua chỉ là lợi ích phụ, là những điều thứ yếu, chưa phải là nền tảng vững chắc cho một hôn nhân lâu dài.