NextPrevious

Josh McDowell

Qúy thính giả thân kính,

Hai tuần qua chúng ta đã theo dõi câu chuyện của chàng thanh niên Josh McDowell, người đã cố gắng vượt bậc trong học tập của mình để tự tạo một sự nghiệp vững chắc cho tương lai. Người đã mang trong mình một hoài bão to lớn, một bầu nhiệt huyết ít có thanh niên nào bì kịp. Tuy nhiên, khi quen biết với một nhóm bạn ‘khác thường’ tại đại học anh đã phải đương đầu với sự thách thức của họ về việc chứng minh Jesus Christ là Thượng Đế Ngôi Hai. Những tưởng với sự thông minh thiên phú của mình, cùng với kiến thức của một luật sư tương lai, anh có thể bẻ gãy niềm tin của họ với những chứng cớ chắc thật nhất mà anh sẽ thu thập. Ngờ đâu, mỗi ngày đi qua là một ngày anh phải đối diện với sự thật mình đã tìm ra và sự hoang tưởng của trí tuệ. Cho đến một lúc anh không thể sống một cách thành thật với chính mình mà không làm một quyết định dứt khoát. Đời Sống Phước Hạnh mời quí vị theo dõi tiếp câu chuyện của Josh sau đây.


NextPrevious

Josh McDowell

Easter CD coverKính chào quí thính giả,

Tuần này tiết mục “Đời Sống Phước Hạnh” xin được tiếp tục với câu chuyện của anh Josh McDowell, người đã bước lên tột đỉnh của nấc thang danh vọng bằng đầu óc và học lực của chính mình nhưng chẳng tìm được sự thỏa lòng nhờ vào những điều ấy. Thay vào đó anh lại thèm khát điều mà trong quá khứ anh đã chẳng bao giờ thật sự kinh nghiệm: Ấy là tình yêu và niềm tin cùng sự chia xẻ hai điều đó. Mời quí vị tiếp tục theo dõi hành trình đức tin của anh:

Khoảng hai tuần sau đó, tôi đang ngồi trong phòng công đoàn của các sinh viên, nói chuyện với một vài thành viên của nhóm. Chẳng mấy chốc, cuộc đối thoại đã chuyển đề và chẳng hiểu thế nào, nhưng chúng tôi đang nói về Thượng Đế. Đây là một trong những đề tài mà tôi cảm thấy chẳng tự tin chút nào. Thế nên tôi đã cố gắng che đậy bằng một vẻ mặt lạnh lùng. Tôi ngồi ngửa ra, dựa vào chiếc ghế bành của mình, cố lấy tư thế thật thoải mái và giả vờ như tôi thật sự chẳng quan tâm mấy đến vấn đề này. Tôi hứ một tiếng lớn, tỏ vẻ bất đồng và nói: “Cơ Đốc Giáo ư, thứ đó chỉ dành cho những kẻ ươn yếu thôi chứ chẳng phải cho những người có đầu óc mô phạm.”


Next

Josh McDowell

Easter CD coverKính thưa quí thính giả, tiết mục Đời Sống Phước Hạnh tuần này và liên tiếp trong ba tuần tới mời quí vị đến với kinh nghiệm gặp gỡ Chúa Jesus của một luật gia, một triết gia và nhà biện giáo Cơ đốc nổi tiếng Josh McDowell.

Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo với cuộc sống cơ cực, lam lũ, Josh đã sớm nhận biết được cách dễ dàng nhất cho anh chen chân trên con đường công danh là học vấn. Anh phải học cho thật giỏi, phải trở thành một luật gia nổi tiếng và nhất là phải trở thành một người ‘có máu mặt’; quen biết với những người có quyền lực nhất tại trường đại học và trong bất cứ môi trường nào có mặt anh. Giấc mộng vàng của anh là trở thành thống đốc của tiểu bang Michigan và rất có thể anh sẽ được ngồi trên chiếc ghế quyền lực nhất thế giới tại tòa nhà trắng. Tuy hoạn lộ của anh mở ra thênh thang, tiền bạc dồi dào, tiêu xài thả cửa nhưng càng leo lên tột đỉnh của danh vọng thì anh càng thấy rõ ràng lỗ hổng tâm linh của chính mình. Ngày qua ngày, tâm trí của anh cứ mãi bị ray rứt, dằn vặt bởi những câu hỏi về ý nghĩa đích thực của đời sống.


Previous

Kính thưa quý thính giả,

Easter CD coverDầu theo tiêu chuẩn của tôn giáo hay của thế tục, thì mọi người phải công nhận rằng Chúa Giê-xu là nhân vật có ảnh hưởng lớn nhất trên cả thế giới này. Thời điểm Chúa Giê-xu giáng sinh đã được các nhà sử học làm một định mốc để chia đôi dòng lịch sử nhân loại. Không ai thắc mắc rằng Chúa Giê-xu có thật hay không, tuy vậy một số học giả nghi ngờ sự kiện Chúa Giê-xu phục sinh, hay nói một cách khác, họ không tin Chúa Giê-xu đã sống lại từ cõi chết. Những kẻ hoài nghi lý luận rằng sự phục sinh của Chúa Giê-xu chỉ là một câu chuyện hão huyền, do các môn đệ của Chúa thêu dệt nên, để giải tỏa niềm thất vọng và che dấu sự sĩ nhục của họ, khi những môn đệ thấy Cứu Chúa của mình bị lính La-mã xử tử nhục nhã trên cây thập tự.


Next

Phát Thanh Hy Vọng

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang bước vào những ngày chuẩn bị Lễ Phục Sinh. Trong ngày thứ sáu tức là 3 ngày trước lễ Phục Sinh, nhiều quốc gia và dân tộc khắp nơi trên thế giới, trong đó có Úc Đại Lợi, sẽ trang trọng tổ chức Lễ Thương Khó, kỷ niệm một con người mang tên Giê-xu, hơn 2000 năm trước, đã bị hành hình và chết treo. Trong tiếng Anh, người ta trang trọng gọi ngày thứ sáu kỷ niệm này là Good Friday, hay trong tiếng Việt có nghĩa là “Ngày Thứ Sáu Tốt Lành”. Có điều gì tốt lành khi một người bị hành hình cho đến chết? Con người mang tên Giê-xu, một thợ mộc xứ Do-thái, bị nhà cầm quyền thời đó lên án như một người nổi loạn nguy hiểm nhất. Giê-xu đã bị xử tử trong một cái chết cực kỳ thê lương và nhục nhã. Người đã bị đánh đập dã man, bị đóng đinh trên cây thập tự, chịu đựng bao đau đớn cho đến khi kiệt sức tàn hơi mà chết. Có điều gì đáng quý trong cái chết đau thương này, mà nhân loại vẫn ngày nay vẫn tưởng niệm Người và trang trọng gọi ngày thứ sáu đau buồn này là Good Friday - Ngày Thứ Sáu Tốt Lành? Con người Giê-xu này là ai vậy? Cái chết đau thương của Người có quan hệ gì đến quý vị và tôi không?


NextPrevious

Phát Thanh Hy Vọng

Khuôn mặt Chúa Giê-xu trở nên nhợt nhạt khi Người và các môn đệ tiến vào khu vườn quen thuộc Ghết-sê-ma-nê, nơi họ thường quây quần bên nhau để cùng cầu nguyện. Cũng trong khu vườn này, mười hai môn đệ thường thấy Người với dáng đứng thẳng, mặt Người hướng về Thiên Đàng, hai cánh tay Người dang rộng trong tư thế cầu nguyện của người Do-thái.

Người ra dấu cho các môn đệ dừng lại và căn dặn “Các con hãy ngồi đây và cầu nguyện, để khỏi bị cám dỗ”. Rồi Người ra dấu cho Phi-e-rơ, Gia-cơ và Giăng đi theo Người, tiến sâu vào khu vườn. Tâm hồn Người bỗng thấy đau buồn, sầu não vô cùng. Người nói với ba người bạn thân tín, mà như đang nức nở: “Linh hồn Ta… buồn rầu tột độ!” Mỗi lần nói, là Người đang nhìn sâu vào trong đôi mắt của từng người, mà như muốn bật khóc “Linh hồn Ta…đau đớn muôn phần, các con có biết chăng?”. Ba người bạn thân thiết, chẳng hề hay biết, Người đang sắp phải đối diện với một cái chết cực kỳ thê lương. Mà chết là sứ mạng của Người, khi phải lìa bỏ Thiên đàng, để đến thế gian này. Nhưng Người chẳng nhận được một lời chia sẻ hay ủi an. Người căn dặn tiếp “Các con ở đây, hãy thức canh với Ta”.

Khuôn mặt Người trở nên như xám tro, mặc dầu Người đang tắm mình trong ánh trăng vàng ban đêm trong khu vườn. Người quay gót, cất bước chậm chạp, như đang cố gắng thật nhiều để vượt qua một chướng ngại vật vô hình, mới rời xa được ba người bạn thân một quãng khá xa. Dường như Người đã tới nơi mình đã định, Người không còn đứng để cầu nguyện, nhưng Người bỗng nhiên sụp mình trên hai đầu gối, như có ai đang đánh cho Người ngã xuống. Người sấp mặt xuống đất, kêu rên thật đau thương “Cha ơi, Cha ơi!” Cả thân Người rung lên vì những xúc cảm cực kỳ đau thương từ đáy tâm hồn. Người cất tiếng kêu lên một lần nữa “Cha ơi, Cha ơi, nếu có thể được, xin cho Con khỏi uống chén này”. Rồi Người nói tiếp “…nhưng xin theo ý Cha, chứ không theo ý Con!”.


Tùng Trân sưu tầm

Kính thưa quý thính giả,

Năm 2008 sắp chấm đứt. Lại thêm 365 ngày nữa trôi đi trong cuộc đời mỗi chúng ta. Chúng ta đã làm được những gì trong 365 ngày vừa qua? Chúng ta đã sống cho ai, đeo đuổi những mục tiêu gì trong những thời khắc vô cùng quý báu trong cuộc đời ngắn ngủi này?

Trong chương trình phát thanh cuối năm nay, chúng tôi xin gởi đến quý thính giả một số đoạn được trích từ các quyển sách nổi tiếng, nhấn mạnh về giá trị to lớn của thời gian, nhất là thời gian dành cho nhau trong các mối liên hệ.

Trong quyển sách “How To Really Love Your Child” (“Cách Bày Tỏ Tình Thương Với Con Cái”), được chương trình Phát Thanh Hy Vọng phát thanh vào năm 2007, Tiến sĩ tâm lý Ross Campbell trình bày về việc dành thời giờ cho con như sau:

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Năm hết, Tết đến, người Việt khắp nơi lại chuẩn bị đón Tết theo nhiều phong cách với các loại thức ăn khác nhau, tùy khí hậu và khu vực họ đang sống. Dù ở nơi nào trên thế giới, nếu chúng ta vẫn có gia đình để trở về sum họp trong ba ngày Tết, hoặc ít nhất cũng có vài gia đình bạn bè thân thiết để tụ họp lại ăn Tết chung thì chúng ta vẫn là những người hạnh phúc.

Vài năm trước đây, Ngọc Diệp đã viết về món thịt đông truyền thống của miền Bắc Việt Nam và được nhiều thính giả ưa thích. Năm nay lại nhận được email của một số thính giả yêu cầu chỉ dẫn món ăn khác cho ngày Tết thêm phong phú. Nếu quý thính giả đang sống tại Việt Nam hay những thành phố ở ngoại quốc có đông người Việt sinh sống, thì có lẽ chẳng ai cần phải nhọc công nấu nướng làm gì, vì tất cả mọi thức ăn ngày Tết đều đã được bày bán khắp nơi, từ bánh mứt đến các loại thức ăn mặn như bánh chưng, bánh tét, xôi chè và trái cây ngày Tết nữa. Tuy nhiên, nếu quý thính giả đang sống tại những thành phố ít người Việt và lại ở xa tiệm thực phẩm Á Châu, việc dành thì giờ nấu vài món ăn cho bàn tiệc ngày Tết là điều không tránh được.

Dựa theo “Is Time Running Out?” by Dr. Billy Graham – Tùng Tri chuyển ngữ

Kính thưa quý thính giả,

Hôm nay đã là cuối tháng giêng năm 2015 dương lịch, tức là một tháng của năm 2015 của chúng ta đã hoàn toàn trôi qua. Chúng ta bỗng chợt giật mình, khi nhận ra một tháng nữa đã qua đi thật nhanh, thời gian đã vụt qua quá lẹ làng, nhanh hơn những suy tưởng và dự định của chính mình.

Đó là đối với dương lịch, tuy nhiên đối với Âm lịch thì còn khoảng 2 tuần nữa thì năm Giáp Ngọ 2014 mới sẽ chấm hết và chúng ta sẽ mới bước vào năm mới Ất Mùi 2015.

Theo như Lịch nghỉ tết 2015 tại Việt Nam thì Năm 2015 người lao động có thể được nghỉ tết âm lịch đến 9 ngày.

Theo quy định của Bộ Luật Lao động, kỳ nghỉ Tết Nguyên đán kéo dài 5 ngày, từ 30 tháng Chạp đến mồng 4 Tết.

Kính thưa quý thính giả,

Trong cuốn sách Sức Khỏe Đơn Giản của tác giả David Biebel có trình bày cho chúng ta là: "Không một hành động nhân ái nào, dù nhỏ tới đâu bị lãng phí và những hành vi nhân ái đều góp phần cho chúng ta sức khỏe tốt."

Ngoài ra trong chương thứ 10 với chương đề “Khám Phá Mục Đích” thì có đề cập đến Ông Henry David Thoreau, một triết gia Hoa Kỳ của thế kỷ thứ 19 có nhận định rằng: “Số đông con người sống cuộc đời tuyệt vọng thầm lặng”.

Tuy vậy, hồi xưa có một Người thật đặc biệt, mang tên Giê-xu, đã bước đi trên địa cầu này. Người không sống cuộc đời tuyệt vọng thầm lặng vì Người biết câu giải đáp cho hầu hết những vấn đề quan trọng của cuộc sống. Nhờ biết những giải đáp này, nên cuộc đời của Chúa Giê-xu vô cùng có ý nghĩa, dầu cho Người chết ở tuổi đời tương đối trẻ, nhưng Người có thể nói, “Mọi sự đều được trọn”, khi mà đa số con người lúc lìa đời đều nói: ‘Hết rồi’. Trong nguyên gốc Hy-văn, ý nghĩa câu nói của Người còn mạnh hơn thế nữa. Câu nói này có nghĩa là: “Mọi việc đều đã hoàn tất, hoặc trọn vẹn”. Nói cách khác, Chúa Giê-xu muốn nói “Ta đã hoàn thành lý do khiến ta đến trần gian này”.

Tùng Tri phỏng dịch theo “Good News Magazine” và “Christianity Today”

Quý thính giả thân mến,

Tại sao cuộc sống ngày nay người ta cứ quần quật làm việc, đêm nối ngày, liên tục bảy ngày một tuần? Thể xác và tinh thần chúng ta có thể làm việc liên tục thâu đêm, suốt sáng, ngày này nối tiếp ngày kia không?

Căn bệnh “hối hả” là tình trạng thật căng thẳng đang đè nặng trên xã hội tân tiến ngày nay. Chúng ta hối hả chạy từ cuộc hẹn này đến cuộc hẹn khác, từ việc này qua việc kia. Nhiều người hối hả trong cuộc sống vì thật lòng muốn chu toàn mọi trách nhiệm từ trong gia đình, ra đến nơi công việc làm và các công tác xã hội. Nhiều người hối hả vì mãi mê theo đuổi sự giàu có về vật chất và tiền bạc, và mặc nhiên cho rằng càng giàu có là càng thành công.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Một năm mới toanh đang chờ đón mỗi chúng ta bước tới. Quý vị và các bạn có những mơ ước nào hay những dự định nào cho năm mới chưa?

Trước thềm năm mới, người Tây phương có truyền thống đưa ra “New Year’s Resolutions” hay “Những Cam Kết Đầu Năm”, là những lời hứa nguyện từ bỏ những thói hư tật xấu của năm cũ, rồi ra sức rèn tập và thực hiện những điều tốt đẹp trong năm mới, với hy vọng sẽ làm cho đời sống được đổi mới và thăng tiến.

Tùng Tri

Quý thính giả thân mến,

Năm MớiChúng ta đang đứng trước thềm năm mới. Năm cũ với những vui, buồn, yêu, ghét, thành công hay thất bại, nay đã trở thành quá khứ. Năm mới với 52 tuần lễ còn mới toanh, đang chờ đón chúng ta. Chúng ta sẽ làm gì đây, hoạch định những điều gì đây trong năm mới này? Chúng ta muốn đạt điều gì trong 12 tháng sắp tới?

Quý thính giả thân thương,

Người ta khắp nơi trên thế giới làm hai điều giống nhau khi đứng trước thềm năm mới; đó là liên hoan đón mừng năm mới và làm cam kết trong ngày đầu năm. Đầu tiên, chúng tôi muốn mời quý vị xem xét qua sự kiện làm cam kết trong những ngày đầu năm, rồi sau đó tìm hiểu xem tại sao người ta có thói quen liên hoan đón mừng năm mới.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Mùa kỷ niệm Giáng Sinh đang trở về với chúng ta một lần nữa. Giáng Sinh là một sự kiện lịch sử, đã thực sự xảy ra cách đây hơn 2000 năm, khi Thiên Chúa Ngôi Hai tình nguyện rời thiên đàng, giáng xuống trần gian, nhập thể làm người, hạ sinh trong một hài nhi mang tên Giê-xu.

Sự kiện Con Một của Thiên Chúa giáng trần, để trở nên một con người bằng xương bằng thịt, để trở nên một con người giống như bạn và tôi, là một sự huyền nhiệm lớn lao nhất, mà không một triết gia nào, không có nhà thông thái nào có thể thấu triệt trọn vẹn được.

Mùa Giáng Sinh đến rồi lại đi, rồi lại về một lần nữa, thế nhưng không một mùa Giáng Sinh nào trở nên thông lệ và quen thuộc cả; vì càng suy gẫm về sự kiện Giáng Sinh, chúng ta chỉ càng thấy lạ lùng và kinh ngạc trước tình yêu quá bao la của Đấng Tạo Hóa đang dành cho bạn và tôi.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Có thể nào, hai người cùng nhận những ơn phước, nhưng một người lại biết ơn rất nhiều, trong khi người kia lại biết ơn thật ít?

Có thể nào, hai người cùng hưởng ơn mưa móc của Đấng Tạo Hóa, nhưng một người chẳng bao giờ nói lời cảm ơn, còn người kia thì không chỉ cảm ơn bằng lời nói suông, nhưng cả đời sống là sự biểu lộ của lòng biết ơn sâu sắc?

Vì sao có người biết ơn thật nhiều, nhưng có người lại biết ơn thật ít?

Tùng Trân

Kính thưa quý thính giả,

Trong Mùa Tạ Ơn năm nay, chúng tôi có sưu tầm một số "lời hay ý đẹp" về lòng biết ơn để gởi đến quý vị và các bạn.

Mong rằng những suy nghĩ, những kinh nghiệm thật, những góc độ nhìn khác nhau về lòng biết ơn sẽ giúp cho ta nhận thức thật sâu sắc về thái độ biết ơn cần có của mỗi con người trước Đấng Tạo Háo, là Đấng tạo dựng, nuôi nấng và giải cứu mỗi chúng ta.

Văn sĩ Melody Beattie diễn tả lòng biết ơn như sau: "Lòng biết ơn mở khóa kho tàng dư dật cho đời sống. Nó khiến những gì chúng ta đang có trở nên đầy đủ và thậm chí dư dật. Lòng biết ơn xoay đổi sự phủ nhận trở nên sự chấp nhận, tình trạng hỗn loạn trở nên trật tự, sự mập mờ trở thành rõ ràng. Nó khiến một bữa ăn đơn giản trở nên một bữa tiệc, một ngôi nhà trở nên tổ ấm, một người chưa quen trở nên một người bạn. Lòng biết ơn giải thích cho quá khứ, mang lại bình an cho hiện tại và khiến nảy sinh khải tượng cho tương lai."

Tùng Trân sưu tầm và chuyển ngữ

Những Cái Thùng Thiếc Rỗng

Chúng ta ai cũng biết câu ngạn ngữ: “Thùng rỗng kêu to”. Mà đúng vậy, những cái thùng thiếc rỗng thường kêu to nhất!

Trong đời sống của một người, những lãnh vực không được “đổ đầy” ơn phước đã trở thành những cái thùng rỗng. Những cái thùng rỗng này khua vang chát chúa, đến nỗi át mất tiếng vang của những cái thùng đã được đổ đầy “chắc nịch” những ơn phước từ Trời. Khi điều này xảy ra, mọi suy nghĩ của người đó chỉ tập trung vào cái tiếng ồn ào của cái thùng thiếc rỗng. Kết quả là người đó đã không nhận ra những ơn phước khác đang tuôn tràn trong đời sống để  bày tỏ lòng tri ân đến Thượng Đế.

Đôi khi chỉ một cái lon thiếc rỗng bé tí lại kêu to hơn một cái thùng to tổ bố chứa đầy bao phước hạnh.

Tùng Tri - Dựa theo “Is Fear Of Death Normal?” by Mark Hitchcock

Kính thưa quý thính giả,

Có một câu chuyện vui kể rằng, một người Trung Hoa, một người Mỹ và một người Do thái bàn luận xem họ muốn người khác nói gì về mình, khi đứng trước linh cửu của họ, sau khi họ chết. Người Trung Hoa nói rằng “Tôi muốn người ta nói rằng tôi là người nhân đức và đáng tin cậy”. Người Mỹ thì nói rằng “Tôi muốn người ta nói rằng tôi là người giàu có và rộng rãi với người khác”. Còn người Do-thái thì nói rằng “Tôi muốn người ta nói rằng: Ồ, nhìn kìa, anh ấy còn nhúc nhích!”.

Quý thính giả thân mến,

Tùng Trân

Kính thưa quý thính giả,

Tại sao nghịch cảnh lại xảy đến với một người ăn ở hiền lành? Tại sao một người kính sợ Thiên Chúa mà lại gánh chịu bao đớn đau?

Niềm tin kính của người đó của người đó có thể chưa đến nỗi vỡ tan thành từng mãnh, nhưng dù vậy, có thể bị dập vùi và thương tổn trầm trọng.

Thiên Chúa đạt được điều gì khi Ngài để những điều bất công như vậy xảy ra?

Để trả lời cho những thắc mắc như vậy của nhiều người, Kinh Thánh, là lời của Đấng Tạo Hóa, trong sách Giăng đoạn 11, có ký thuật một câu chuyện như sau:

“Ở làng Bê-tha-ni có một người tên La-xa-rơ lâm bệnh. Bê-tha-ni là nơi mà Ma-ri và chị là Ma-thê cư ngụ. Ma-ri là người đã xức dầu thơm lên chân của Chúa, rồi lấy tóc mình mà lau. La-xa-rơ, người bị bệnh là anh của Ma-ri.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Thế giới nguyên thủy Thiên Chúa sáng tạo nên là một thế giới tốt đẹp và trọn lành, như lời Kinh Thánh có ký thuật rằng “Thượng Đế nhìn xem mọi loài Ngài đã sáng tạo; tất cả đều tốt đẹp” (Sáng Thế Ký 1:31). Thế giới ban đầu là trọn vẹn, chẳng có đau đớn, tội lỗi, gian ác và sự chết. Thế nhưng thế giới chúng ta đang sống ngày nay tràn ngập đau thương, phiền muộn, chết chóc, bệnh tật, thiên tai và vô số tội ác. Có ngày nào quý vị và tôi nghe radio hay xem truyền hình hay đọc báo, mà không nghe ít nhất một hay hai tin xấu không? Chuyện cướp giật, chém giết thì xảy ra mỗi ngày, rồi đến thiên tai, lũ lụt không lúc nào ngơi, dịch bệnh tái phát liên hồi, chiến tranh hận thù không dứt, rồi kinh tế xuống dốc, vật giá leo thang, trồi sụt mỗi ngày và những tin dữ cứ thế đến dồn dập, khiến một số người có bệnh yếu tim như tôi chẳng hạn, thường cũng rất ngao ngán và chẳng còn muốn theo dõi tin tức mỗi ngày nữa. Từ một thế giới nguyên thủy trọn vẹn cho đến thế giới hư hoại ngày nay, điều gì đã khiến thế giới này trở nên sa sút quá mức như vậy?