Tùng Trân sưu tầm và chuyển ngữ

Những Cái Thùng Thiếc Rỗng

Chúng ta ai cũng biết câu ngạn ngữ: “Thùng rỗng kêu to”. Mà đúng vậy, những cái thùng thiếc rỗng thường kêu to nhất!

Trong đời sống của một người, những lãnh vực không được “đổ đầy” ơn phước đã trở thành những cái thùng rỗng. Những cái thùng rỗng này khua vang chát chúa, đến nỗi át mất tiếng vang của những cái thùng đã được đổ đầy “chắc nịch” những ơn phước từ Trời. Khi điều này xảy ra, mọi suy nghĩ của người đó chỉ tập trung vào cái tiếng ồn ào của cái thùng thiếc rỗng. Kết quả là người đó đã không nhận ra những ơn phước khác đang tuôn tràn trong đời sống để  bày tỏ lòng tri ân đến Thượng Đế.

Đôi khi chỉ một cái lon thiếc rỗng bé tí lại kêu to hơn một cái thùng to tổ bố chứa đầy bao phước hạnh.

Tùng Tri - Dựa theo “Is Fear Of Death Normal?” by Mark Hitchcock

Kính thưa quý thính giả,

Có một câu chuyện vui kể rằng, một người Trung Hoa, một người Mỹ và một người Do thái bàn luận xem họ muốn người khác nói gì về mình, khi đứng trước linh cửu của họ, sau khi họ chết. Người Trung Hoa nói rằng “Tôi muốn người ta nói rằng tôi là người nhân đức và đáng tin cậy”. Người Mỹ thì nói rằng “Tôi muốn người ta nói rằng tôi là người giàu có và rộng rãi với người khác”. Còn người Do-thái thì nói rằng “Tôi muốn người ta nói rằng: Ồ, nhìn kìa, anh ấy còn nhúc nhích!”.

Quý thính giả thân mến,

Tùng Trân

Kính thưa quý thính giả,

Tại sao nghịch cảnh lại xảy đến với một người ăn ở hiền lành? Tại sao một người kính sợ Thiên Chúa mà lại gánh chịu bao đớn đau?

Niềm tin kính của người đó của người đó có thể chưa đến nỗi vỡ tan thành từng mãnh, nhưng dù vậy, có thể bị dập vùi và thương tổn trầm trọng.

Thiên Chúa đạt được điều gì khi Ngài để những điều bất công như vậy xảy ra?

Để trả lời cho những thắc mắc như vậy của nhiều người, Kinh Thánh, là lời của Đấng Tạo Hóa, trong sách Giăng đoạn 11, có ký thuật một câu chuyện như sau:

“Ở làng Bê-tha-ni có một người tên La-xa-rơ lâm bệnh. Bê-tha-ni là nơi mà Ma-ri và chị là Ma-thê cư ngụ. Ma-ri là người đã xức dầu thơm lên chân của Chúa, rồi lấy tóc mình mà lau. La-xa-rơ, người bị bệnh là anh của Ma-ri.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Thế giới nguyên thủy Thiên Chúa sáng tạo nên là một thế giới tốt đẹp và trọn lành, như lời Kinh Thánh có ký thuật rằng “Thượng Đế nhìn xem mọi loài Ngài đã sáng tạo; tất cả đều tốt đẹp” (Sáng Thế Ký 1:31). Thế giới ban đầu là trọn vẹn, chẳng có đau đớn, tội lỗi, gian ác và sự chết. Thế nhưng thế giới chúng ta đang sống ngày nay tràn ngập đau thương, phiền muộn, chết chóc, bệnh tật, thiên tai và vô số tội ác. Có ngày nào quý vị và tôi nghe radio hay xem truyền hình hay đọc báo, mà không nghe ít nhất một hay hai tin xấu không? Chuyện cướp giật, chém giết thì xảy ra mỗi ngày, rồi đến thiên tai, lũ lụt không lúc nào ngơi, dịch bệnh tái phát liên hồi, chiến tranh hận thù không dứt, rồi kinh tế xuống dốc, vật giá leo thang, trồi sụt mỗi ngày và những tin dữ cứ thế đến dồn dập, khiến một số người có bệnh yếu tim như tôi chẳng hạn, thường cũng rất ngao ngán và chẳng còn muốn theo dõi tin tức mỗi ngày nữa. Từ một thế giới nguyên thủy trọn vẹn cho đến thế giới hư hoại ngày nay, điều gì đã khiến thế giới này trở nên sa sút quá mức như vậy?

Mitch Temple "Focus on the Family" Tùng Tri lược dịch

Kính thưa quý thính giả,

Trong những điều các bậc cha mẹ có thể làm cho con cái của mình, như dạy dỗ, làm gương, dành thời giờ ở bên cạnh con, ra sức làm việc để có phương tiện cho con cái tiến bộ trong việc học hành, điều gì theo quý vị là quý nhất mà các bậc cha mẹ có thể tặng cho con cái.

Kính thưa quý thính giả,

Để trả lời cho câu hỏi trên, chúng tôi xin gởi đến quý vị lời tâm sự của ông Mitch Temple, một cố vấn về hôn nhân và gia đình, đồng thời cũng là một người cha trong gia đình với ba đứa con. Mitch Temple tâm sự như sau:

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Đầu tháng Chín năm nay ở Úc Châu có hai dịp lễ đầy ý nghĩa và dễ thương, đó là Ngày Thân Phụ và Tết Trung Thu. Thật thích thú khi nhìn thấy các cửa hàng Á Châu tại Melbourne bày bán bánh Trung Thu. Những chiếc bánh nướng, bánh dẻo ngon lành và thơm phức được đặt trong những chiếc hộp trình bày xinh xắn và đẹp mắt.

Trung Thu tại Úc không rơi vào mùa Thu như các quốc gia nằm ở phía Bắc Bán Cầu, mà lại rơi vào mùa Xuân, là tháng của hoa Anh Đào và ngàn hoa tươi thắm khác, chứ không phải chỉ là hoa cúc trang nhã của mùa Thu như ở Việt Nam và Trung Quốc. Hầu hết các thành phố tại Úc có rất nhiều con đường trồng cây Hoa Anh Đào. Mùa Đông, đi ngang những con đường này chỉ thấy những thân cây khẳng khiu, chẳng có chiếc lá nào trên cành, nên cảnh vật trông thật là hiu quạnh. Vậy mà khi những ngọn gió cuối đông bớt lạnh và bớt khắc nghiệt một chút, thì trên những cây cành khẳng khiu trơ trụi ấy, hoa Anh Đào lại đơm bông kết nụ dầy đặc từ gốc đến ngọn cây, đem lại cho thành phố một vẻ đẹp tươi mát và rạng rỡ. Mỗi lần hoa anh đào nở rộ trên khắp các đường phố của nước Úc là báo hiệu mùa xuân đang đến.

Tùng Trân

Kính thưa quý thính giả,

Có biết bao nhiêu mối quan hệ, trong hôn nhân, tình bè bạn, thậm chí trong tình anh em, tình chị em, gặp nhiều trở ngại, chỉ vì có người mang bản tính lo âu, hay rụt rè sợ hãi khi phải đối diện hay tiếp xúc với người khác.

Chúa Cứu Thế Giê-xu đặc biệt thương xót và quan tâm tới những người đang có tâm trạng bị tổn thương như vậy.

Ngài đã dùng hình ảnh của con chim sẻ thứ năm để minh họa tình yêu thương chan chứa và vô điều kiện của Đấng Tối Cao đến với bất cứ ai đang cảm thấy cô đơn, bị hất hủi, luôn luôn rụt rè, sợ hãi khi phải tiếp xúc hay giao tiếp với người khác.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Thế giới chúng ta đang sống ngày càng bận rộn và thiếu thốn trầm trọng sự nghỉ ngơi cần thiết. Đối với rất nhiều người, cuộc đời là những chuỗi ngày liên tục lặn hụp triền miên trong tranh đấu, toan tính, ganh đua; sức lực mau kiệt quệ, tinh thần sớm hao mòn và niềm vui thì thật hiếm hoi.

Điều này hoàn toàn đi ngược lại với ý định tốt lành của Đấng Tạo Hóa.

"Sáng Thế Ký" là quyển sách đầu tiên của Thánh Kinh, ký thuật lại Thiên Chúa trong sáu ngày, đã sáng tạo trời và đất, muôn vật và muôn loài, trong đó có loài người chúng ta. Sau khi hoàn tất công trình sáng tạo, Ngài nghỉ ngơi trong ngày thứ bảy, như có chép: "Như thế, trời đất và vạn vật đều được sáng tạo xong. Đến ngày thứ bảy, công trình hoàn tất, Thiên Chúa nghỉ mọi việc. Thiên Chúa ban phúc và thánh hóa ngày thứ bảy (hay còn gọi là ngày Sa-bát), vì là ngày Ngài nghỉ mọi công việc sáng tạo".

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong những năm gần đây, tại Úc và Hoa Kỳ, có chương trình thi tuyển lựa ca sĩ hát hay nhất. Chương trình này có cái tên khá thú vị là “Australian Idol” hay “American Idol” với mục đích để khám phá ra “tiếng hát thần tượng”. Chương trình này tìm kiếm và tuyển chọn những người có giọng hát hay, rồi để cho khán giả tự do bầu chọn qua cuộc thi hát hằng tuần. Ca sĩ nào cuối cùng còn lại, hiển nhiên là người có giọng hát được nhiều người ưa thích nhất, sẽ được nhiều giải thưởng, cũng như đạt được danh hiệu “tiếng hát thần tượng” của năm đó.

Chương trình “Australian Idol” hay “Tiếng Hát Thần Tượng của Úc Châu” đã thu hút số khán giả lên tới kỷ lục trong bảy năm liền với nhiều ca sĩ nay đã thành danh và cũng trở nên những “ngôi sao thần tượng” của đông đảo nhiều người.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Tại Hoa Kỳ, vào những năm 1970, tiền lương của một giám đốc ngân hàng đã vào khoảng 35 lần tiền lương của một công nhân. Số tiền lương của các giám đốc ngân hàng hay các công ty tài chính vẫn cứ tiếp tục leo lên mãi, cho đến năm 2007, đã lên tới khoảng 344 lần mức lương trung bình của một người làm công. Giám đốc của 50 công ty tài chính đứng đầu tại Hoa Kỳ, trong năm 2007, trung bình lãnh khoảng $588 triệu đô-la, tức là khoảng 19,000 lần số tiền lương cả năm một người làm việc trong hãng xưởng. Cũng trong năm 2007, các công ty tài chính có trụ sở tại đường Wall Street, Nữu Ước, đã tặng thưởng cho các giám đốc số tiền thưởng lên tới 39 tỷ đô-la.

Cho dầu đã nhận được số tiền lương khổng lồ như vậy, nhưng những người giàu có nhất nhì thế giới này, dường như vẫn chưa thỏa mãn với những gì mình có trong tay và chính lòng tham không đáy này đã dẫn đến cuộc khủng hoảng tài chánh trầm trọng nhất trong lịch sử, bộc phát từ năm 2008.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả.

Tình yêu muôn đời được ca tụng. Điều này được thể hiện qua vô số những tác phẩm văn chương, những tác phẩm hội họa, những vầng thơ trữ tình và những bài tình ca bất hủ.

Yêu và được yêu là niềm khát khao của hầu hết mọi người. Điều này cũng thật tự nhiên và dễ hiểu, vì Thượng Đế dựng nên con người theo ảnh tượng của chính Ngài. Như Kinh Thánh, trong thơ 1 Giăng 4:8 có khẳng định: “Thượng Đế chính là tình yêu” và vì mỗi chúng ta mang ảnh tượng của Ngài, nên trong quý vị và tôi luôn khao khát yêu và được yêu.

Nhưng thay vì nhận ra tình yêu là món quà đến từ Thượng Đế, để biết ơn và để thờ phượng Ngài, con người lại có khuynh hướng thi vị hóa, lãng mạn hóa, thần tượng hóa, tôn sùng tình yêu hay tôn sùng người mình yêu cao hơn ngay cả chính Đấng cho ban cho tình yêu.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Khi một người dồn mọi năng lực, mọi ý chí để theo đuổi một điều gì đó trong cuộc đời, nghĩ rằng điều đó sẽ đem lại sự hạnh phúc đầy trọn, khiến người đó tha thiết và tôn sùng điều đó cao hơn cả chính Đấng tạo dựng ra mình, thì người đó đang theo đuổi một thần tượng trong cuộc sống.

Thần tượng là một thực tế ở khắp nơi, khắp chốn, trong mọi thời đại và ở trong mỗi con người. Mà thật vậy, cuộc đời của mỗi cá nhân trong thế giới hữu hình này được điều khiển và được định đoạt bởi những thần tượng vô hình trong lòng người.

Lòng người là nơi phát sinh ra vô số những thần tượng. Đó có thể là lòng ham muốn giàu sang phú quý, hay thèm khát được yêu đương, hay khát vọng được thành công nổi tiếng, hay nỗi thích thú được trọng vọng là người đạo đức cao siêu.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Thái độ biết ơn là một điều tốt, một mỹ đức được tất cả mọi tôn giáo, mọi nền văn hóa, mọi dân tộc đều đề cao và khuyến khích mọi người nên làm.

Tục ngữ Việt có nhắc nhở: “Uống nước nhớ nguồn” hay “Ăn trái nhớ kẻ trồng cây” để nhắc nhở chúng ta phải nhớ ơn ông bà, cha mẹ là những người đi trước, hy sinh xây đắp tương lai tốt đẹp cho con cháu về sau.

Dân tộc Yoruba ở Phi Châu có câu ngạn ngữ: “Dầu cho dòng nước trôi đi xa đến đâu, nó vẫn không quên cội nguồn của nó”.

Nhà triết học La-mã Cicero có nói: “Một tấm lòng biết ơn không những chỉ là một đức hạnh tốt nhất, nhưng là mẹ sản sinh ra mọi đức hạnh khác”.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Ông Joseph Bau là một họa sĩ và một nhà văn người Do thái, cư ngụ tại thành phố Tel Aviv, được mọi người tặng cho biệt hiệu là “Nụ Cười Vượt Trên Những Nghịch Cảnh”.

Trong thời Đệ Nhị Thế Chiến, Joseph bị Đức quốc xã tống giam trong các trại tù tập trung và ông là một trong số ít người Do thái còn may mắn sống sót qua bao nhiêu cuộc tra tấn và hành quyết tập thể. Là một họa sĩ, Joseph đã ghi lại những kỷ niệm đau thương ngày nào qua các tác phẩm hội họa, nhưng có một điểm đặc biệt là tranh của Joseph không nhấn mạnh những hoàn cảnh tù đày khổ ải, nhưng lại tập trung vào yếu tố hóm hỉnh và niềm vui.

Joseph sinh ra tại Krakow thuộc nước Ba lan vào năm 1920. Chính nhờ được đào tạo trong trường hội họa, nên trong thời gian bị bắt giữ trong các trại tập trung, Đức Quốc Xã đã cho ông sống để làm thợ vẽ cho bọn chúng. Trong thời gian này, Joseph đã gặp cô Rebecca là một người đồng lao, hai người đã yêu nhau và bí mật làm đám cưới trong tù, bất chấp lệnh cấm của Phát xít Đức.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Có một câu chuyện ngụ ngôn về hai con ếch, được kể như vầy:

Một buổi sáng kia, trong một ngôi nhà ở một nông trại làm sữa kia, có hai chú ếch đang nhảy tung tăng trên sàn nhà bóng lộn, vừa mới được lau chùi sạch sẽ. Người vợ của chủ trại, mau chóng nhận ra hai chú ếch đang nhảy tung tăng trên sàn nhà mà mình vừa mới chùi rửa cẩn thận, nên cô ta đâm ra bực mình, với tay lấy cái chổi thật to, rượt theo để đánh chết hai con ếch này cho hả giận.

Trong cơn trốn chạy kinh hoàng, một con ếch nói với con kia: “Chạy mau về phía này. Chỗ này trốn được, chổi không với tới”. Hai con liền chạy mau về phía đó, để rồi nhận ra mình đang đứng đối diện với một cái vách thật cao. Cũng con ếch hồi nãy lại lên tiếng: “Nào, bây giờ hãy nhảy thiệt cao, nhảy lên qua khỏi cái vách này”.

“The Forward Look” by Henry Nouwen - Tùng Trân chuyển ngữ

Triết gia Thụy Điển John Elof Boodin có nói: “Hãy cho loài người một niềm hy vọng và con người sẽ can đảm, có thể chịu đựng mọi thách đố một cách vui lòng, không còn đếm xỉa gì đến cái giá phải trả nữa - niềm hy vọng với niềm vui được giương cao và nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt vào mỗi buổi sáng”.

Thật vậy, chúng ta sẽ kinh nghiệm từng phút, từng giờ và từng ngày của đời sống một cách khác hẳn khi niềm hy vọng hiện diện trong đời sống của bạn và tôi. Nhà văn Thomas Nerton có viết: “Niềm hy vọng thật không phải nằm trong một điều nào đó mà chúng ta nghĩ rằng mình có thể làm được, nhưng niềm hy vọng thật nằm trong tay Thiên Chúa, là Đấng có thể làm nên điều tốt lành từ điều đó trong một cách thức bạn và tôi không thể thấy được”.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Georges Sada là một công dân Iraq, xuất thân là một phi công chiến đấu xuất sắc, rồi được giao cho trọng trách chỉ huy phó của không lực Iraq và cũng từng được Saddam Hussein mời làm cố vấn quân sự. Tướng Georges Sada không có nhiều tham vọng chính trị, nhưng sở dĩ được Saddam Hussein đặt vào các chức vụ quan trọng, chỉ vì thiên tài quân sự hiếm có của ông, nhất là trong lãnh vực không chiến.

Thực ra, tướng Georges Sada là một Cơ-Đốc nhân, nhưng sống trong một quốc gia Hồi giáo cực đoan, lại phải phục vụ cho chế độ độc tài của Saddam Hussein, đã khiến ông phải ở tù và nhiều lần suýt mất mạng, khi ông có lần can đảm đưa ra lý do để cản trở dự định oanh tạc và thả bom hóa học xuống Do-thái, cũng như bất tuân lệnh cấp trên, không thủ tiêu các tù nhân chiến tranh.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Quốc gia Latvia bé nhỏ nằm dọc bờ biển Baltic được trao trả độc lập vào năm 1991, sau khi khối Liên Bang Xô Viết tan rã. Chẳng bao lâu sau đó, Betsy Thraves là một giáo sĩ tình nguyện đến nơi đây để dạy tiếng Anh cho các bạn thanh thiếu niên trẻ.

Cô Betsy Thraves kể lại:

“Một ngày kia, tôi hỏi các học sinh trong lớp hãy nói cho tôi nghe, các em mong muốn đạt được gì trong cuộc sống, các em có những ước mơ và mục tiêu nào cho cuộc đời. Sau câu hỏi đó, cái lớp học bình thường rất sôi động, bỗng trở nên im lặng như tờ; chẳng có em nào trả lời câu hỏi đó. Tôi nghĩ rằng các em còn e thẹn nên tôi hỏi lần nữa. Đã từ lâu lắm, chẳng có ai hỏi câu hỏi như thế cả tại quốc gia này, vì trước đó, hoàn cảnh không cho phép họ có nhiều lựa chọn”

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong tuần trước, chúng ta được nghe câu chuyện của bác sĩ Jerome Groopman, người bị giam hãm trong ngục tù đau đớn trong hơn mười chín năm trường, sau khi cuộc giải phẫu cột sống trên cơ thể ông bị trục trặc vào năm 1979. Nỗi hoài nghi thất vọng đè nặng, cho đến khi ông gặp được bác sĩ James Rainville, là người thắp sáng lại niềm hy vọng trong ông, giúp ông vượt thắng được những cơn đau và hoàn toàn bình phục vào năm 2004. Bác sĩ Jerome Groopman hiện nay dẫn đầu trong lối điều trị mới, chuyên tìm kiếm và thắp sáng lại tia hy vọng trong tâm linh bệnh nhân trong quá trình điều trị, để bảo đảm một tiến trình chữa lành hiệu quả và nhanh chóng.

Trong khi niềm hy vọng mang đến sức mạnh kỳ diệu có thể khôi phục và chữa lành, thì tình trạng tuyệt vọng có sức tàn phá và hủy diệt thật kinh khủng.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Bác sĩ Jerome Groopman là giáo sư của trường đại học y khoa danh tiếng Harvard, giám đốc phân khoa thực nghiệm của Trung Tâm Y tế Beth Israel Deaconess, cũng là nhà nghiên cứu hàng đầu của thế giới về bệnh ung thư và bệnh AIDS.

Ông cũng là cây bút thường xuyên của các tạp chí y khoa và tác giả của năm quyển sách, trong đó có quyển "How Doctors Think" (xin tạm dịch là "Bác Sĩ Chuẩn Bệnh Ra Sao"), đã đứng đầu danh sách các sách bán chạy nhất vào năm 2007.

Bác sĩ Jerome Groopman là một bác sĩ y khoa khác thường, hay chính xác hơn, là một bác sĩ ngoại hạng, vì ông không chỉ chuẩn bệnh cho các bệnh nhân, mà còn tìm cách khơi niềm hy vọng hay nhen lại tia hy vọng trong họ nữa.