Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Ông Joseph Bau là một họa sĩ và một nhà văn người Do thái, cư ngụ tại thành phố Tel Aviv, được mọi người tặng cho biệt hiệu là “Nụ Cười Vượt Trên Những Nghịch Cảnh”.

Trong thời Đệ Nhị Thế Chiến, Joseph bị Đức quốc xã tống giam trong các trại tù tập trung và ông là một trong số ít người Do thái còn may mắn sống sót qua bao nhiêu cuộc tra tấn và hành quyết tập thể. Là một họa sĩ, Joseph đã ghi lại những kỷ niệm đau thương ngày nào qua các tác phẩm hội họa, nhưng có một điểm đặc biệt là tranh của Joseph không nhấn mạnh những hoàn cảnh tù đày khổ ải, nhưng lại tập trung vào yếu tố hóm hỉnh và niềm vui.

Joseph sinh ra tại Krakow thuộc nước Ba lan vào năm 1920. Chính nhờ được đào tạo trong trường hội họa, nên trong thời gian bị bắt giữ trong các trại tập trung, Đức Quốc Xã đã cho ông sống để làm thợ vẽ cho bọn chúng. Trong thời gian này, Joseph đã gặp cô Rebecca là một người đồng lao, hai người đã yêu nhau và bí mật làm đám cưới trong tù, bất chấp lệnh cấm của Phát xít Đức.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Có một câu chuyện ngụ ngôn về hai con ếch, được kể như vầy:

Một buổi sáng kia, trong một ngôi nhà ở một nông trại làm sữa kia, có hai chú ếch đang nhảy tung tăng trên sàn nhà bóng lộn, vừa mới được lau chùi sạch sẽ. Người vợ của chủ trại, mau chóng nhận ra hai chú ếch đang nhảy tung tăng trên sàn nhà mà mình vừa mới chùi rửa cẩn thận, nên cô ta đâm ra bực mình, với tay lấy cái chổi thật to, rượt theo để đánh chết hai con ếch này cho hả giận.

Trong cơn trốn chạy kinh hoàng, một con ếch nói với con kia: “Chạy mau về phía này. Chỗ này trốn được, chổi không với tới”. Hai con liền chạy mau về phía đó, để rồi nhận ra mình đang đứng đối diện với một cái vách thật cao. Cũng con ếch hồi nãy lại lên tiếng: “Nào, bây giờ hãy nhảy thiệt cao, nhảy lên qua khỏi cái vách này”.

“The Forward Look” by Henry Nouwen - Tùng Trân chuyển ngữ

Triết gia Thụy Điển John Elof Boodin có nói: “Hãy cho loài người một niềm hy vọng và con người sẽ can đảm, có thể chịu đựng mọi thách đố một cách vui lòng, không còn đếm xỉa gì đến cái giá phải trả nữa - niềm hy vọng với niềm vui được giương cao và nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt vào mỗi buổi sáng”.

Thật vậy, chúng ta sẽ kinh nghiệm từng phút, từng giờ và từng ngày của đời sống một cách khác hẳn khi niềm hy vọng hiện diện trong đời sống của bạn và tôi. Nhà văn Thomas Nerton có viết: “Niềm hy vọng thật không phải nằm trong một điều nào đó mà chúng ta nghĩ rằng mình có thể làm được, nhưng niềm hy vọng thật nằm trong tay Thiên Chúa, là Đấng có thể làm nên điều tốt lành từ điều đó trong một cách thức bạn và tôi không thể thấy được”.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Georges Sada là một công dân Iraq, xuất thân là một phi công chiến đấu xuất sắc, rồi được giao cho trọng trách chỉ huy phó của không lực Iraq và cũng từng được Saddam Hussein mời làm cố vấn quân sự. Tướng Georges Sada không có nhiều tham vọng chính trị, nhưng sở dĩ được Saddam Hussein đặt vào các chức vụ quan trọng, chỉ vì thiên tài quân sự hiếm có của ông, nhất là trong lãnh vực không chiến.

Thực ra, tướng Georges Sada là một Cơ-Đốc nhân, nhưng sống trong một quốc gia Hồi giáo cực đoan, lại phải phục vụ cho chế độ độc tài của Saddam Hussein, đã khiến ông phải ở tù và nhiều lần suýt mất mạng, khi ông có lần can đảm đưa ra lý do để cản trở dự định oanh tạc và thả bom hóa học xuống Do-thái, cũng như bất tuân lệnh cấp trên, không thủ tiêu các tù nhân chiến tranh.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Quốc gia Latvia bé nhỏ nằm dọc bờ biển Baltic được trao trả độc lập vào năm 1991, sau khi khối Liên Bang Xô Viết tan rã. Chẳng bao lâu sau đó, Betsy Thraves là một giáo sĩ tình nguyện đến nơi đây để dạy tiếng Anh cho các bạn thanh thiếu niên trẻ.

Cô Betsy Thraves kể lại:

“Một ngày kia, tôi hỏi các học sinh trong lớp hãy nói cho tôi nghe, các em mong muốn đạt được gì trong cuộc sống, các em có những ước mơ và mục tiêu nào cho cuộc đời. Sau câu hỏi đó, cái lớp học bình thường rất sôi động, bỗng trở nên im lặng như tờ; chẳng có em nào trả lời câu hỏi đó. Tôi nghĩ rằng các em còn e thẹn nên tôi hỏi lần nữa. Đã từ lâu lắm, chẳng có ai hỏi câu hỏi như thế cả tại quốc gia này, vì trước đó, hoàn cảnh không cho phép họ có nhiều lựa chọn”

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong tuần trước, chúng ta được nghe câu chuyện của bác sĩ Jerome Groopman, người bị giam hãm trong ngục tù đau đớn trong hơn mười chín năm trường, sau khi cuộc giải phẫu cột sống trên cơ thể ông bị trục trặc vào năm 1979. Nỗi hoài nghi thất vọng đè nặng, cho đến khi ông gặp được bác sĩ James Rainville, là người thắp sáng lại niềm hy vọng trong ông, giúp ông vượt thắng được những cơn đau và hoàn toàn bình phục vào năm 2004. Bác sĩ Jerome Groopman hiện nay dẫn đầu trong lối điều trị mới, chuyên tìm kiếm và thắp sáng lại tia hy vọng trong tâm linh bệnh nhân trong quá trình điều trị, để bảo đảm một tiến trình chữa lành hiệu quả và nhanh chóng.

Trong khi niềm hy vọng mang đến sức mạnh kỳ diệu có thể khôi phục và chữa lành, thì tình trạng tuyệt vọng có sức tàn phá và hủy diệt thật kinh khủng.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Bác sĩ Jerome Groopman là giáo sư của trường đại học y khoa danh tiếng Harvard, giám đốc phân khoa thực nghiệm của Trung Tâm Y tế Beth Israel Deaconess, cũng là nhà nghiên cứu hàng đầu của thế giới về bệnh ung thư và bệnh AIDS.

Ông cũng là cây bút thường xuyên của các tạp chí y khoa và tác giả của năm quyển sách, trong đó có quyển "How Doctors Think" (xin tạm dịch là "Bác Sĩ Chuẩn Bệnh Ra Sao"), đã đứng đầu danh sách các sách bán chạy nhất vào năm 2007.

Bác sĩ Jerome Groopman là một bác sĩ y khoa khác thường, hay chính xác hơn, là một bác sĩ ngoại hạng, vì ông không chỉ chuẩn bệnh cho các bệnh nhân, mà còn tìm cách khơi niềm hy vọng hay nhen lại tia hy vọng trong họ nữa.

“Right On Time” by Ron Mehl - Tùng Tri chuyển ngữ

Roger Simms chỉ vừa mới được giải ngũ và cảm thấy lạ lùng làm sao ấy, khi anh trút bỏ bộ quân phục vĩnh viễn từ đây. Anh đi dọc theo đường, vẫy tay ra dấu xin đi nhờ xe để về nhà. Cái túi thật cồng kềnh đựng đủ các loại đồ dùng cá nhân khiến việc đi dọc theo đường lộ, rồi vẫy tay ra dấu đi nhờ xe, trở nên thật gian khổ hơn bình thường gấp mấy lần. Khi vừa chợt giơ ngón tay cái lên cho một chiếc xe đang chạy tới, niềm hy vọng của anh chợt tan biến ngay, khi anh nhận ra đó là một chiếc xe màu đen bóng lộn, loại xe sang trọng đắt tiền, mà còn mới toanh, với cái bảng số tạm thời đang còn treo trên cánh cửa sau của chiếc xe. Một chiếc xe mới như vậy chẳng bao giờ dừng lại để đón người đi dọc đường vẫy tay ra dấu xin đi nhờ xe đâu.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Huyết hay máu là dung dịch kỳ lạ và bí ẩn nhất.

Một đứa bé có thể nhìn thấy cảnh người ta mổ một con bò trong lò thịt, máu chảy thành dòng, nhưng vẫn không thấy nao núng; nhưng cũng đứa bé đó khi đã đến tuổi trưởng thành, khi nhìn cảnh máu tuôn tương tự, có thể ghê sợ đến độ ngất xỉu.

Khán giả trong một trận đấu quyền anh, vỗ tay la hét càng thêm lớn, khi thấy võ sĩ mình cổ vũ đang bồi đối phương tới tấp, máu me tuôn đổ. Nhưng cũng có rất nhiều người không bao giờ dám tới lui nơi chốn võ đài hay đấu trường; cũng như không thể giấu được lòng thương xót cảm thông khi thấy một người đang bị thương đến độ phải đổ máu.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Các lễ hội truyền thống của dân tộc này đã có hơn cả ngàn năm trước khi Chúa Cứu Thế giáng sinh. Nhưng thật kỳ diệu thay, các chi tiết và cách thức của từng dịp lễ, lại trùng hợp với các chi tiết trong đời sống và sứ mạng của Chúa Cứu Thế Giê-xu, là Đấng đã giáng sinh làm người cách nay hơn 2000 năm, để cứu chuộc loài người ra khỏi bản án phạt đời đời vì tội lỗi.

Trong tuần trước, chúng ta đã có dịp tìm hiểu qua về Lễ Vượt Qua.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Những lễ hội này đã có với họ trước khi Chúa Cứu Thế của nhân loại giáng sinh làm người cách đây hơn 2000 năm; nhưng thật kỳ diệu thay, tất cả những lễ hội của người Do-thái, với cách thức của từng dịp lễ, dường như là những lời loan báo của Đấng Tạo Hóa gởi đến cho toàn nhân loại, với chi tiết rõ ràng và chính xác, về sự ra đời của Chúa Cứu Thế và về sứ mạng của Ngài để cứu chuộc loài người ra khỏi bản án phạt đời đời do tội lỗi gây nên. Một trong những lễ hội đó là Lễ Vượt Qua.

Lễ Vượt Qua kỷ niệm sự kiện Thiên Chúa đã giải thoát tuyển dân của Ngài ra khỏi ách nô lệ cùng khổ tại Ai-cập.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Nếu có ai hỏi chúng ta hãy kể ra những tính xấu của một người quen biết, rất có thể ngay tức thì, bạn và tôi sẽ kể ra vanh vách thật đầy đủ các khuyết điểm của người đó. Nhưng khi được hỏi về những tính tốt của người quen biết đó, thì rất có thể, bạn và tôi phải dừng lại để suy nghĩ, cố gắng nhớ lại xem người đó có được một hay hai ưu điểm nào chăng.

Dường như chúng ta có khuynh hướng chỉ nhìn thấy những điểm xấu ở nơi người khác, hơn là nhận ra những nét đẹp ở trong con người đó. Phải chăng đầy là khuynh hướng tự nhiên trong mỗi con người?

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chim đại bàng, hay còn gọi là chim phượng hoàng, thường làm tổ ở những nơi rất cao và rất khó tới gần.

Tổ chim đại bàng không phải ở trên các ngọn cây cao, thậm chí cũng không ở trên đỉnh các vách đá, nhưng thường nằm cheo leo trên tường vách đá và khó có loài chim hay ác thú nào có thể đến gần được.

Vài tuần lễ trước khi đẻ và ấp trứng, chim đại bàng mẹ thâu lượm các cành cây, đan lại với nhau thành một giàn dáo vững vàng trên một thành vách đá. Rồi nó tìm kiếm khắp nơi, trong rừng sâu hay trên cánh đồng, những cái que nhọn hoắc, những cái gai thật bén, những cái rễ châm chích, đem về để lót vào phần bên trong của giàn dáo. Tiếp theo, nó phủ lên những cái que nhọn hoắc và những cái gai thật bén này những lá cây dương sỉ thật to, những miếng cỏ rêu mềm mại, thậm chí với một miếng da thỏ êm ái. Cuối cùng, nó phủ lên đó những cánh lông chim mịn màng, mà nó tự nhổ ra từ chính bộ ngực của mình.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Nhìn thấy những gì người khác đang có mà mình không có, để lòng sinh ra bao tham muốn, là bản chất tự nhiên nằm sâu trong mỗi con người chúng ta.

Kinh Thánh, là lời của Đấng Tạo Hóa, cho biết bản tánh ưa so đo tham muốn xuất phát từ tình trạng vô tín; khi một người không tin vào sự hiện hữu của Đấng Tạo Hóa, không tin Đấng Tạo Hóa là Đấng có quyền trên muôn sự và muôn loài, không tin Đấng Tạo Hóa là Đấng đầy yêu thương nhân ái, không tin Ngài vẫn đang quan tâm chăm sóc mỗi chúng ta mỗi ngày.

Kinh Thánh cũng cho biết, mỗi chúng ta kế thừa bản tánh ganh tỵ tham muốn từ tổ tiên của loài người, từ hai con người đầu tiên là A-đam và Ê-va.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Bản tính hay so đo với người khác, để rồi ghen tỵ, chất chứa trong lòng bao điều tham lam thèm muốn, là bản tính tự nhiên cố hữu, nằm sâu kín trong mỗi tâm hồn của tất cả mọi con người chúng ta.

Người Hy Lạp có một câu chuyện về một người có tính so đo ghen tỵ như vầy. Zeus là vị thần lớn nhất trong các vị thần trong thần thoại Hy Lạp, một ngày kia đến với người này, cho biết thần sẵn sàng ban tặng cho anh ta mọi thứ trên đời mà anh ham thích; bất cứ điều gì trên thế gian này, thần đều có thể ban cho anh. Nhưng thần Zeus có đi kèm với một điều kiện: đó là những gì anh nhận được, thì người láng giềng của anh cũng sẽ nhận được như vậy và nhận được gấp đôi. Anh này suy nghĩ thật lâu về đề nghị ban tặng này của thần Zeus và anh không thể nào chịu đựng nỗi cảm giác ghen tức khi nghĩ về người láng giềng của mình sẽ nhận được tới gấp đôi những gì mình nhận được. Cuối cùng anh này đã đến với thần Zeus với một lời đề nghị vô cùng kỳ lạ. Đó là anh xin thần Zeus khiến anh bị mù một con mắt!

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Năm nay Tết Âm Lịch rơi vào ngày 31 tháng Giêng dương lịch nên chỉ trong vòng một tháng mà người Việt được ăn Tết đến hai lần. Ngày 1 tháng Giêng vừa mừng đầu năm mới 2014 xong, trở lại làm việc chưa được bao lâu thì cuối tháng Giêng người Việt lại bận rộn chuẩn bị đón mừng cái Tết cổ truyền. Nhắc đến Tết, chúng ta thường nhớ đến những kỷ niệm ăn Tết tại quê nhà yêu dấu, đặc biệt là cái không khí tưng bừng của những ngày chuẩn bị đón Tết.

Những việc cần làm để đón Tết thường là chuẩn bị thức ăn khoản đãi gia đình và bà con, bạn bè thân thuộc cùng chung vui trong ba ngày Tết. Đón Tết cũng là lúc mọi người dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng ngăn nắp, loại bỏ những vật dụng cũ không cần dùng đến và sắm sửa quà Tết cho mọi người. Sự tưng bừng náo nhiệt của các khu chợ và cửa hàng cuốn hút chúng ta bằng nhiều mặt hàng Tết như bánh kẹo, trà, mứt, hoa quả và câu đối Tết, hoặc các mặt hàng vải và quần áo mới với nhiều mầu sắc tươi thắm.

Tùng Tri

Kịch Xuân Giáp Ngọ 2014

Nhân vật:

Thành và Thúy lập gia đình với nhau đã được 12 năm, có được hai đứa con là Lan được 10 tuổi và Hùng được 8 tuổi.

Do một cơ hội đưa đến trong năm vừa rồi, Thúy vừa tin nhận Chúa Giê-xu và bắt đầu đi nhà thờ mỗi Chúa Nhật, còn Thành vẫn còn nhiều thắc mắc trong lòng.

Câu chuyện bắt đầu vào một buổi trưa 23 tháng chạp.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Edwin Thomas là một nghệ sĩ bậc thầy của nền nhạc kịch tại Hoa Kỳ. Vào những thập niên giữa thế kỷ 19, Edwin, một kịch sĩ với vóc người tuy nhỏ nhắn, nhưng được thiên phú cho một giọng hát thật mạnh mẽ và quyến rũ, khó có ai sánh được. Bắt đầu sự nghiệp trình diễn khi chỉ mới mười lăm tuổi, trong vở nhạc kịch mang tính lịch sử mang tên “Hoàng đế Richard Đệ Tam”, Edwin đã mau chóng trở thành một kịch sĩ lừng danh, chuyên trình diễn các vở nhạc kịch cổ điển của đại văn hào Shakespeare.

Tại thành phố hoa lệ Nữu Ước, Edwin đã trình diễn vở tuồng Hamlet liên tục trong một trăm đêm. Tại thủ đô cổ kính Luân-đôn, Edwin được giới thưởng ngoạn và phê bình nghệ thuật tán thưởng nhiệt liệt. Khi cần phải lột tả những bi kịch thật gây cấn, trắc trở, người ta phải tìm đến nhà kịch sĩ đại tài Edwin Thomas. Trong khi cuộc đời trên sâu khấu của Edwin Thomas là những vở bi kịch éo le, thì cuộc đời thật của con người tài ba này cũng không kém những đoạn trường cay đắng.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta thường thấy sen mọc trong ao hồ là nơi gần bùn đất. Khi mưa trút xuống, bùn nước văng tung tóe, khiến các lá cây khác đều bị dính bùn đất dơ, nhưng chỉ riêng những lá sen lại trở nên sạch sẽ bóng loáng hơn, chẳng có một chút bùn đất nào bám lên cả. Có phải vì lá sen có "bí quyết" tự giữ sạch mặc dù mọc ở gần nơi bùn đất, cho nên sen được ca ngợi là "gần bùn mà chẳng hôi thanh mùi bùn"?

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta hãy quan sát một vườn trẻ với các em nhỏ khoảng độ ba hay bốn tuổi đang chơi với các món đồ chơi. Một em trai, tạm gọi là Hùng, đang cầm trên tay một trái banh và đang tung banh thật là thích thú. Đang chơi banh, Hùng bỗng chú ý thấy bạn Dũng bên cạnh đang cầm trên tay một chiếc xe hơi có đèn sáng nhấp nháy và tiếng còi hú vang inh ỏi thật là hấp dẫn. Ngay lập tức, Hùng vội bỏ trái banh xuống, chạy về phía bạn Dũng và giơ tay tước đoạt chiếc xe hơi từ trên tay bạn Dũng, còn miệng thì la lớn: “xe này của tao!”.

Là những người lớn, khi chứng kiến các em nhỏ đang giành giật đồ chơi, chúng ta cảm thấy tức cười cho bọn trẻ và thường nghĩ rằng, mình nay đã trưởng thành, đã vượt ra được cái bản tính ham tranh giành như tụi con nít.