“Right On Time” by Ron Mehl - Tùng Tri chuyển ngữ

Roger Simms chỉ vừa mới được giải ngũ và cảm thấy lạ lùng làm sao ấy, khi anh trút bỏ bộ quân phục vĩnh viễn từ đây. Anh đi dọc theo đường, vẫy tay ra dấu xin đi nhờ xe để về nhà. Cái túi thật cồng kềnh đựng đủ các loại đồ dùng cá nhân khiến việc đi dọc theo đường lộ, rồi vẫy tay ra dấu đi nhờ xe, trở nên thật gian khổ hơn bình thường gấp mấy lần. Khi vừa chợt giơ ngón tay cái lên cho một chiếc xe đang chạy tới, niềm hy vọng của anh chợt tan biến ngay, khi anh nhận ra đó là một chiếc xe màu đen bóng lộn, loại xe sang trọng đắt tiền, mà còn mới toanh, với cái bảng số tạm thời đang còn treo trên cánh cửa sau của chiếc xe. Một chiếc xe mới như vậy chẳng bao giờ dừng lại để đón người đi dọc đường vẫy tay ra dấu xin đi nhờ xe đâu.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Huyết hay máu là dung dịch kỳ lạ và bí ẩn nhất.

Một đứa bé có thể nhìn thấy cảnh người ta mổ một con bò trong lò thịt, máu chảy thành dòng, nhưng vẫn không thấy nao núng; nhưng cũng đứa bé đó khi đã đến tuổi trưởng thành, khi nhìn cảnh máu tuôn tương tự, có thể ghê sợ đến độ ngất xỉu.

Khán giả trong một trận đấu quyền anh, vỗ tay la hét càng thêm lớn, khi thấy võ sĩ mình cổ vũ đang bồi đối phương tới tấp, máu me tuôn đổ. Nhưng cũng có rất nhiều người không bao giờ dám tới lui nơi chốn võ đài hay đấu trường; cũng như không thể giấu được lòng thương xót cảm thông khi thấy một người đang bị thương đến độ phải đổ máu.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Các lễ hội truyền thống của dân tộc này đã có hơn cả ngàn năm trước khi Chúa Cứu Thế giáng sinh. Nhưng thật kỳ diệu thay, các chi tiết và cách thức của từng dịp lễ, lại trùng hợp với các chi tiết trong đời sống và sứ mạng của Chúa Cứu Thế Giê-xu, là Đấng đã giáng sinh làm người cách nay hơn 2000 năm, để cứu chuộc loài người ra khỏi bản án phạt đời đời vì tội lỗi.

Trong tuần trước, chúng ta đã có dịp tìm hiểu qua về Lễ Vượt Qua.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Những lễ hội này đã có với họ trước khi Chúa Cứu Thế của nhân loại giáng sinh làm người cách đây hơn 2000 năm; nhưng thật kỳ diệu thay, tất cả những lễ hội của người Do-thái, với cách thức của từng dịp lễ, dường như là những lời loan báo của Đấng Tạo Hóa gởi đến cho toàn nhân loại, với chi tiết rõ ràng và chính xác, về sự ra đời của Chúa Cứu Thế và về sứ mạng của Ngài để cứu chuộc loài người ra khỏi bản án phạt đời đời do tội lỗi gây nên. Một trong những lễ hội đó là Lễ Vượt Qua.

Lễ Vượt Qua kỷ niệm sự kiện Thiên Chúa đã giải thoát tuyển dân của Ngài ra khỏi ách nô lệ cùng khổ tại Ai-cập.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Nếu có ai hỏi chúng ta hãy kể ra những tính xấu của một người quen biết, rất có thể ngay tức thì, bạn và tôi sẽ kể ra vanh vách thật đầy đủ các khuyết điểm của người đó. Nhưng khi được hỏi về những tính tốt của người quen biết đó, thì rất có thể, bạn và tôi phải dừng lại để suy nghĩ, cố gắng nhớ lại xem người đó có được một hay hai ưu điểm nào chăng.

Dường như chúng ta có khuynh hướng chỉ nhìn thấy những điểm xấu ở nơi người khác, hơn là nhận ra những nét đẹp ở trong con người đó. Phải chăng đầy là khuynh hướng tự nhiên trong mỗi con người?

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chim đại bàng, hay còn gọi là chim phượng hoàng, thường làm tổ ở những nơi rất cao và rất khó tới gần.

Tổ chim đại bàng không phải ở trên các ngọn cây cao, thậm chí cũng không ở trên đỉnh các vách đá, nhưng thường nằm cheo leo trên tường vách đá và khó có loài chim hay ác thú nào có thể đến gần được.

Vài tuần lễ trước khi đẻ và ấp trứng, chim đại bàng mẹ thâu lượm các cành cây, đan lại với nhau thành một giàn dáo vững vàng trên một thành vách đá. Rồi nó tìm kiếm khắp nơi, trong rừng sâu hay trên cánh đồng, những cái que nhọn hoắc, những cái gai thật bén, những cái rễ châm chích, đem về để lót vào phần bên trong của giàn dáo. Tiếp theo, nó phủ lên những cái que nhọn hoắc và những cái gai thật bén này những lá cây dương sỉ thật to, những miếng cỏ rêu mềm mại, thậm chí với một miếng da thỏ êm ái. Cuối cùng, nó phủ lên đó những cánh lông chim mịn màng, mà nó tự nhổ ra từ chính bộ ngực của mình.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Nhìn thấy những gì người khác đang có mà mình không có, để lòng sinh ra bao tham muốn, là bản chất tự nhiên nằm sâu trong mỗi con người chúng ta.

Kinh Thánh, là lời của Đấng Tạo Hóa, cho biết bản tánh ưa so đo tham muốn xuất phát từ tình trạng vô tín; khi một người không tin vào sự hiện hữu của Đấng Tạo Hóa, không tin Đấng Tạo Hóa là Đấng có quyền trên muôn sự và muôn loài, không tin Đấng Tạo Hóa là Đấng đầy yêu thương nhân ái, không tin Ngài vẫn đang quan tâm chăm sóc mỗi chúng ta mỗi ngày.

Kinh Thánh cũng cho biết, mỗi chúng ta kế thừa bản tánh ganh tỵ tham muốn từ tổ tiên của loài người, từ hai con người đầu tiên là A-đam và Ê-va.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Bản tính hay so đo với người khác, để rồi ghen tỵ, chất chứa trong lòng bao điều tham lam thèm muốn, là bản tính tự nhiên cố hữu, nằm sâu kín trong mỗi tâm hồn của tất cả mọi con người chúng ta.

Người Hy Lạp có một câu chuyện về một người có tính so đo ghen tỵ như vầy. Zeus là vị thần lớn nhất trong các vị thần trong thần thoại Hy Lạp, một ngày kia đến với người này, cho biết thần sẵn sàng ban tặng cho anh ta mọi thứ trên đời mà anh ham thích; bất cứ điều gì trên thế gian này, thần đều có thể ban cho anh. Nhưng thần Zeus có đi kèm với một điều kiện: đó là những gì anh nhận được, thì người láng giềng của anh cũng sẽ nhận được như vậy và nhận được gấp đôi. Anh này suy nghĩ thật lâu về đề nghị ban tặng này của thần Zeus và anh không thể nào chịu đựng nỗi cảm giác ghen tức khi nghĩ về người láng giềng của mình sẽ nhận được tới gấp đôi những gì mình nhận được. Cuối cùng anh này đã đến với thần Zeus với một lời đề nghị vô cùng kỳ lạ. Đó là anh xin thần Zeus khiến anh bị mù một con mắt!

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Năm nay Tết Âm Lịch rơi vào ngày 31 tháng Giêng dương lịch nên chỉ trong vòng một tháng mà người Việt được ăn Tết đến hai lần. Ngày 1 tháng Giêng vừa mừng đầu năm mới 2014 xong, trở lại làm việc chưa được bao lâu thì cuối tháng Giêng người Việt lại bận rộn chuẩn bị đón mừng cái Tết cổ truyền. Nhắc đến Tết, chúng ta thường nhớ đến những kỷ niệm ăn Tết tại quê nhà yêu dấu, đặc biệt là cái không khí tưng bừng của những ngày chuẩn bị đón Tết.

Những việc cần làm để đón Tết thường là chuẩn bị thức ăn khoản đãi gia đình và bà con, bạn bè thân thuộc cùng chung vui trong ba ngày Tết. Đón Tết cũng là lúc mọi người dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng ngăn nắp, loại bỏ những vật dụng cũ không cần dùng đến và sắm sửa quà Tết cho mọi người. Sự tưng bừng náo nhiệt của các khu chợ và cửa hàng cuốn hút chúng ta bằng nhiều mặt hàng Tết như bánh kẹo, trà, mứt, hoa quả và câu đối Tết, hoặc các mặt hàng vải và quần áo mới với nhiều mầu sắc tươi thắm.

Tùng Tri

Kịch Xuân Giáp Ngọ 2014

Nhân vật:

Thành và Thúy lập gia đình với nhau đã được 12 năm, có được hai đứa con là Lan được 10 tuổi và Hùng được 8 tuổi.

Do một cơ hội đưa đến trong năm vừa rồi, Thúy vừa tin nhận Chúa Giê-xu và bắt đầu đi nhà thờ mỗi Chúa Nhật, còn Thành vẫn còn nhiều thắc mắc trong lòng.

Câu chuyện bắt đầu vào một buổi trưa 23 tháng chạp.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Edwin Thomas là một nghệ sĩ bậc thầy của nền nhạc kịch tại Hoa Kỳ. Vào những thập niên giữa thế kỷ 19, Edwin, một kịch sĩ với vóc người tuy nhỏ nhắn, nhưng được thiên phú cho một giọng hát thật mạnh mẽ và quyến rũ, khó có ai sánh được. Bắt đầu sự nghiệp trình diễn khi chỉ mới mười lăm tuổi, trong vở nhạc kịch mang tính lịch sử mang tên “Hoàng đế Richard Đệ Tam”, Edwin đã mau chóng trở thành một kịch sĩ lừng danh, chuyên trình diễn các vở nhạc kịch cổ điển của đại văn hào Shakespeare.

Tại thành phố hoa lệ Nữu Ước, Edwin đã trình diễn vở tuồng Hamlet liên tục trong một trăm đêm. Tại thủ đô cổ kính Luân-đôn, Edwin được giới thưởng ngoạn và phê bình nghệ thuật tán thưởng nhiệt liệt. Khi cần phải lột tả những bi kịch thật gây cấn, trắc trở, người ta phải tìm đến nhà kịch sĩ đại tài Edwin Thomas. Trong khi cuộc đời trên sâu khấu của Edwin Thomas là những vở bi kịch éo le, thì cuộc đời thật của con người tài ba này cũng không kém những đoạn trường cay đắng.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta thường thấy sen mọc trong ao hồ là nơi gần bùn đất. Khi mưa trút xuống, bùn nước văng tung tóe, khiến các lá cây khác đều bị dính bùn đất dơ, nhưng chỉ riêng những lá sen lại trở nên sạch sẽ bóng loáng hơn, chẳng có một chút bùn đất nào bám lên cả. Có phải vì lá sen có "bí quyết" tự giữ sạch mặc dù mọc ở gần nơi bùn đất, cho nên sen được ca ngợi là "gần bùn mà chẳng hôi thanh mùi bùn"?

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta hãy quan sát một vườn trẻ với các em nhỏ khoảng độ ba hay bốn tuổi đang chơi với các món đồ chơi. Một em trai, tạm gọi là Hùng, đang cầm trên tay một trái banh và đang tung banh thật là thích thú. Đang chơi banh, Hùng bỗng chú ý thấy bạn Dũng bên cạnh đang cầm trên tay một chiếc xe hơi có đèn sáng nhấp nháy và tiếng còi hú vang inh ỏi thật là hấp dẫn. Ngay lập tức, Hùng vội bỏ trái banh xuống, chạy về phía bạn Dũng và giơ tay tước đoạt chiếc xe hơi từ trên tay bạn Dũng, còn miệng thì la lớn: “xe này của tao!”.

Là những người lớn, khi chứng kiến các em nhỏ đang giành giật đồ chơi, chúng ta cảm thấy tức cười cho bọn trẻ và thường nghĩ rằng, mình nay đã trưởng thành, đã vượt ra được cái bản tính ham tranh giành như tụi con nít.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang bước vào những ngày cuối cùng của năm 2013.

Một năm nữa đã trôi qua thật nhanh, một năm mới nữa lại sắp đến, đem đến trong mỗi chúng ta những suy nghĩ khác nhau.

Nhìn lại những thành quả hay những điều chưa được trọn vẹn của năm vừa qua, chúng ta tự nhiên sẽ suy nghĩ, điều gì quan trọng nhất cần phải thực hiện cho năm tới đây, ai là người quan trọng nhất để chúng ta dành nhiều ưu tiên nhất cho mười hai tháng sắp tới đây?

Phỏng theo 'Artaban's Gifts - A Story' của Henry Van Dyke

Thánh sử đã cho chúng ta biết thế nào Chúa Cứu Thế Jesus đã phải giáng sinh trong chuồng súc vật ở thành Bê-lem vì nhà quán không còn chỗ trống khi tất cả người Do Thái phải về quê quán đăng ký theo lệnh kiểm tra dân số của hoàng đế Sê-sa Au-gút-tơ. Sau khi Chúa Jesus giáng sinh, các nhà thông thái bên đông phương đã thấy ngôi sao lạ, họ liền tìm đến Ấu Chúa để tôn thờ. Dù đã được ngôi sao lạ dẫn đường, nhưng họ đã bị lạc đường. Thay vì tiếp tục theo dấu ngôi sao để đến nơi Chúa sinh là thành Bê-lem, họ đến thủ đô Jerusalem cách Bê-lem có 5 dặm, tiến vào hoàng cung của vua Hê-rốt, hỏi nhà vua rằng: "Tâu bệ hạ Đức Vua dân Do-thái mới sinh, hiện ở đâu? Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến thờ lạy Người." Nghe tin ấy, vua Hê-rốt bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem cũng xôn xao.

Phỏng theo 'Witches Loaves' của O. Henry

Cô Martha sắp đến tuổi 40 mà vẫn sống độc thân. Cô làm chủ lò bánh mì nhỏ ở góc phố và cô tiếp xúc với nhiều khách hàng, một trong những khách hàng khiến cô chú ý nhất là người đàn ông độ tuổi trung niên, đeo kính, có bộ râu quai nón rậm được cắt tỉa gọn gàng. Ông ta nói tiếng Anh bằng giọng Đức rất nặng. Bộ veston cũ của ông hơi rộng, không được gọn cho lắm, có nhiều chỗ vá, nhưng ông vẫn lộ vẻ đạo mạo, với tác phong của người đàn ông đứng đắn. Lúc nào ông cũng đến mua hai ổ bánh mì cũ đã khô cứng từ tiệm của cô Martha. Bánh mì mới ra lò giá năm xu một ổ, còn bánh mì cũ thì hai ổ năm xu.

Một ngày kia Martha nhận thấy những vệt bột màu đỏ, màu nâu ở ngón tay của ông khách, cô khẳng định đây là một họa sĩ nghèo, nghèo hơn người nghèo bình thường! Rất có thể là ông phải sống ở đâu đó trên căn gác tồi tàn! Hàng ngày phải ăn những mẩu bánh mì khô cứng.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Trong mùa Giáng Sinh, chúng ta thường thấy hình ảnh của hang đá hay chuồng chiên, với hài nhi Giê-xu được đặt nằm trong máng cỏ. Có Ma-ri và Giô-sép ngắm nhìn hài nhi bên cạnh máng cỏ. Vây quanh cũng có các gã chăn chiên trong các bộ áo quần rách rưới lam lũ với những chiếc gậy đầu vòng trên tay, tương phản với ba nhà thông thái trong những y phục sang trọng rực rỡ, đang quỳ xuống để dâng lên hài nhi Giê-xu các món quà quý giá.

Địa danh “tiểu thôn Bết-lê-hem” thường được nhắc đến trong các bài thánh ca Giáng Sinh. Đây là nơi Chúa Cứu Thế Giê-xu giáng sinh.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang bước vào mùa Giáng Sinh. Không khí khắp nơi đang trở nên tấp nập và rộn ràng hẳn lên. Trên đường phố và các tiệm buôn có treo dòng chữ “Chúc Mừng Giáng Sinh” hay “Merry Christmas”. Có tiệm trưng bày cây thông Giáng Sinh, với dây đèn lấp lánh, bên cạnh các đồ trang trí thật đẹp mắt, có hình trái thông, hình hoa tuyết, có cả thiên thần mặc áo trắng tinh với đôi cánh trên hai vai, hình cây gậy đầu vòng của người chăn chiên và các chiếc vớ nhỏ xíu. Có nơi chưng ông già Nô-ên với bộ râu bạc trắng xóa, đội áo và mặc áo nỉ đỏ có viền lông trắng, mang nịt đen, đi đôi giày ống cao, trên vai mang một túi quà nặng trĩu. Người người bận rộn đi mua sắm, mua quà và mua thiệp Giáng Sinh để tặng nhau.

Bên cạnh các hình ảnh đẹp mắt của mùa Giáng Sinh, bạn và tôi cũng được nghe những từ ngữ quen thuộc đặc trưng vào mùa lễ hội lớn nhất này mà cả thế giới long trọng đón mừng. Những từ ngữ này là gì và chúng mang ý nghĩa gì?

Huỳnh Văn Thạch

Lời Chúa trong Kinh Thánh sách Ê-phê-sô có chép: “Và vì bởi thập tự giá Ngài đã làm cho sự thù nghịch tiêu diệt, nên nhờ thập tự giá đó Ngài khiến cả hai hiệp thành một thể, mà làm hòa thuận với Đức Chúa Trời.” (Ê-phê-sô 2:16) Hôm nay qua ánh sáng của Lời Chúa, tôi xin giới thiệu đến quý vị và các bạn chủ đề: THÁNH GIÁ CỦA CHÚA JESUS. Xin kính mời quý vị cùng theo dõi.

Kính thưa quý thính giả,

Nhiều người trong chúng ta thích đeo những món đồ trang điểm có hình cây thập tự, nhưng dường như không nhận biết rằng, hình ảnh cây thập tự có một biểu tượng vô cùng cao quý. Thật vậy, cây thập tự là thể hiện trọn vẹn của tình yêu thương vô bờ bến của Đấng Tạo Hóa dành cho mỗi con người chúng ta.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Esope là một người nô lệ, nhưng rất giàu triết lý, sống tại Hy-lạp vào khoảng 600 năm trước Chúa giáng sinh. Một ngày kia, người chủ của Esope sai anh đi chợ và dặn anh mua món gì ngon nhất. Esope mua về toàn là lưỡi. Người chủ hỏi tại sao thì anh trả lời: “Ở trên đời này, không có gì tốt hơn cái lưỡi. Nó đem lại mối dây đoàn kết trong xã hội, bày tỏ luân lý, khẳng định sự thành tín, diễn giải những lý luận, làm sáng tỏ những chân lý”.

Qua ngày hôm sau, người chủ sai Esope đi chợ và dặn anh mua món gì dở nhất. Esope cũng mua toàn là lưỡi. Người chủ hỏi tại sao thì anh trả lời: “Ở trên đời này không có gì xấu hơn cái lưỡi. Nó là mẹ đẻ của kiện cáo, nguồn gốc của chia rẽ, là nguyên nhân của giặc giã, quê hương của ngụy biện, pháo đài của vu cáo và cũng là thành trì của những điều bất tín bất trung”.