Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Vào năm 1998, công trình xây chiếc cầu treo dài nhất thế giới, với phí tổn lên tới 3 tỷ 600 triệu Mỹ kim, đã được hoàn tất. Chiếc cầu treo Pearl Bridge nổi tiếng tại Nhật bản, với chiều dài của nhịp chính là 1991 thước, tổng chiều dài cầu là 3911 thước, bắc qua vịnh nước sâu Akashi, nối liền thành phố Kobe trong đất liền thuộc tỉnh Honshu với thành phố Iwaga trên hòn đảo Awaji. Trước khi có được chiếc cầu Pearl Bridge, cư dân tại vùng biển này phải qua lại bằng phà trong vùng biển sâu, rất nguy hiểm, vì thường xuyên có bão. Chiếc cầu này không chỉ là một thành công vượt bậc của ngành xây dựng, nhưng cũng là một gạch nối quan trọng giữa hai thành phố với nhau.

Nói về vai trò nối kết lại với nhau, chúng ta không thể không nhắc đến con kênh đào Panama, cắt qua eo đất Panama tại Trung Mỹ. Đây là con kênh đào lớn nhất và dài nhất, với chiều dài khoảng 77 cây số, nối liền Thái Bình Dương và Đại Tây Dương lại với nhau. Nhờ kênh đào Panama mà các chiếc tàu xuyên đại dương không phải đi vòng theo bờ biển của cả một lục địa Nam Mỹ, do vậy thu ngắn được thời giờ và khoảng cách, cũng như giảm thiểu rất nhiều nguy hiểm trên biển cả bao la.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Có một người kia, chỉ trong vòng bảy tuần lễ, đã nhận được khoảng 60,000 lá thư viết tay, chất chứa thật nhiều lời lẽ thật cay cú, cộng với hàng ngàn điện thư email trong hộp inbox mang đầy những câu nguyền rủa thật thậm tệ. Trút thêm vào dòng nước lũ sĩ nhục bằng lời viết đó, là một loạt những điện tín bằng lời nói “voice message” được gởi nhắn vào điện thoại của người đó, với những lời hăm dọa và mạt sát nghe thật hãi hùng.

Với mức độ hạ nhục khủng khiếp đến như vậy, có lẽ bạn và tôi nghĩ rằng, nhân vật này phải là một tội phạm ghê gớm, một tay giết người hàng loạt hay một người điên khùng dữ tợn, chuyên reo rắc nỗi kinh hoàng trên những nạn nhân vô tội.

Thực ra, nhân vật phải chịu đựng tất cả những sự sĩ nhục nặng nề này là McKay Hatch, một nam sinh chỉ mới 15 tuổi, thuộc trường trung học Pasadena, ở tiểu bang California, Hoa Kỳ.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Khi chúng ta nói ra những lời lành, khi miệng của bạn và tôi thốt lên những câu nói tốt đẹp, thì những ngôn từ tử tế này, không chỉ đem lại cho người nghe một niềm vui sâu đậm, nhưng cũng mang lại cho tha nhân một niềm hy vọng cho hiện tại và cho tương lai nữa.

Do vậy, mà những lời nói lành, những lời nói ân hậu, cũng còn được gọi là những lời chúc phước nữa, bởi vì những lời nói tốt đẹp này có thể chở những phước hạnh từ thiên đàng đến cho người nghe.

Thực ra, việc nói lời chúc phước không phải là một công thức kỳ bí hay một lễ nghi tôn giáo nào, nhưng chỉ đơn giản là tuyên bố và nhắc lại với người đối diện về bao lời hứa của Đấng Tạo Hóa, là Đấng yêu thương và muốn ban thật nhiều phước hạnh cho mọi người, như Kinh Thánh có chép: “Chúng ta hy vọng chắc chắn nơi lời hứa của Chúa, vì Ngài luôn luôn thành tín. Cũng hãy lưu ý khích lệ nhau trong việc yêu thương, tương trợ và làm đủ các việc lành” (Hê-bơ-rơ 10:23-24)

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Kinh Thánh có ký thuật lại đời sống của một người tên là Gióp, đã gặp vô số những hoạn nạn bất ngờ, mà ông cũng chẳng biết tại sao mình phải chịu nhiều khốn đốn đến như vậy. Các bạn bè của Gióp thấy ông trong hoàn cảnh cùng cực, thay vì yên ủi, lại vội cho rằng vì Gióp đã phạm tội này hay tội kia với Đấng Tạo Hóa, khiến ông đã ra nông nỗi như thế. Trước những lời lẽ trái ngang, phủ phàng như vậy, Gióp đã than lên rằng: “Các anh còn muốn dùng lời lẽ dày vò tôi, và nghiền nát tôi cho đến khi nào?” (Gióp 19:2)

Lời nói cay đắng có thể xé nát tâm can người nghe, nhưng lời ân hậu khiến lòng dạ người đối diện được vui mừng.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Có một cậu học sinh lớp tám kia thật là ngỗ nghịch đến nỗi ông hiệu trưởng thầm mong rằng nó sẽ không trở lại trong năm tới để học lớp chín ở trường này nữa. Tiếc thay, ngay ngày khai trường đầu năm, ông hiệu trưởng lại thấy đứa học sinh ngỗ nghịch kia lù lù xuất hiện. Sau đó, cậu học sinh này được mời vào văn phòng để gặp một chuyên viên tư vấn. Sau buổi gặp mặt với chuyên viên tư vấn này, cậu học sinh sau đó bỗng nhiên học hành thật xuất sắc, cuối năm lãnh được phần thưởng danh dự, không chỉ trong thành tích học tập mà cả trong hạnh kiểm nữa. Chuyên viên cố vấn này đã nói gì với cậu học sinh này?

Một viên chức kia làm việc tại phi trường Texas, Hoa Kỳ đang gặp trở ngại về thái độ làm việc của một nhân viên dưới quyền mình. Dù viên chức này đã nhắc nhở, thậm chí hăm he, nhưng người nhân viên vẫn tỏ ra chểnh mảng và bê trễ trong việc. Nhưng một ngày kia, viên chức này đã nói một vài lời nào đó với người nhân viên này, và ba ngày sau đó, nhân viên này đã trở thành một người làm việc thật siêng năng và gương mẫu. Thậm chí nhân viên này còn tới tìm kiếm người phụ trách để xin được lãnh thêm một số công việc khác nữa. Viên chức kia đã nói những lời gì khiến người nhân viên biếng nhác đã hoàn toàn thay đổi, trở thành một nhân viên làm việc siêng năng gương mẫu như vậy?

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Thế giới chúng ta đang sống là một thế giới rất tiêu cực, bởi vì bạn và tôi chỉ được hỏi thăm, chỉ được chiếu cố khi một chuyện gì đó sai trật xảy ra mà thôi.

Chẳng bao giờ sở thuế gởi thư cảm ơn bạn vì bạn đã nộp thuế đủ, nhưng bạn chỉ nhận thư cảnh cáo từ sở thuế khi bạn chưa thanh toán phần thuế của bạn.

Chẳng mấy ai nhớ đến hàng trăm điều tốt bạn đã làm, nhưng đa số luôn chỉ nhớ một lỗi lầm mà bạn đã gây nên.

Khi người chủ gọi bạn lên văn phòng, chẳng mấy khi bạn vui mừng trông đợi được người chủ khen ngợi, nhưng thường là bạn lo lắng, không biết mình đã phạm phải những lỗi lầm gì đây.

Thật vậy, thế giới chúng ta đang sống dư tràn những lời nói tiêu cực, khiến cho những lời nói tích cực, những lời nói lành, những lời chúc phước đang trở thành nhu cầu khẩn thiết nhất cho thế giới ngày nay.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chu toàn bổn phận làm cha là một thử thách lớn lao trong thời đại hiện nay. Có biết bao nhiêu áp lực đè nặng trên cuộc sống, đang xô đẩy chúng ta ra ngoài trọng trách quan trọng này.

Có một người kia, rất bận rộn với thương vụ làm ăn, một hôm gọi về nhà khi đang trên đường lái xe đi công việc, thì đứa con gái 9 tuổi bắt điện thoại. Ông nói với đứa con: “Ba muốn nói chuyện với mẹ con”. Sau đó, ông nghe tiếng điện thoại được đặt xuống bàn và rồi tiếng đứa con gọi mẹ: “Mẹ ơi, có người vô hình đang chờ mẹ ở trên điện thoại nè”. Khi nghe lời này, người thương gia bỗng chợt bàng hoàng. Thì ra, đối với con, ông là người “vô hình”, là “kẻ không chân dung” hay chỉ là “một chiếc bóng mờ ảo”, vì ông thường xuyên bận rộn với thương vụ và phải vắng nhà thường xuyên. Ông chợt nhận ra cái giá quá đắt mà ông đã trả; đó là để thành công trong công ăn việc làm, ông đã đánh mất mối liên hệ gần gũi với con cái.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta chắc có lần đã nghe qua câu chuyện thật thương tâm và oan ức của một thiếu phụ ở Nam Xương. Câu chuyện kể lại rằng ngày xưa, ở làng Nam Xương, tỉnh Hà Nam, có một nàng con gái xinh đẹp, nết na, tên là Vũ thị Thiết, lấy chồng là Trương Sinh, người cùng làng. Mặc dù nhà nghèo, nhưng cả hai sống thật đầm ấm, hạnh phúc bên nhau.

Bỗng nhiên giặc giã tràn tới, chàng Trương bị gọi đi lính, phải lên đường tòng chinh nhập ngũ trong khi vợ chàng đang có thai và sắp đến ngày sinh nở.

Trong khi chàng Trương còn biền biệt ngoài biên thùy thì nàng ở nhà hạ sinh được đứa con trai, để rồi sớm khuya vò võ một mình nuôi con đợi chồng. Đêm đêm trong căn nhà đơn chiếc, vừa khâu vá vừa ru giấc ngủ cho con, thiếu phụ thao thức thương nhớ đến chồng. Một đêm kia trời nổi giông tố, sấm chớp rung chuyển dữ dội, gió mạnh thổi tắt ngọn đèn dầu, khiến đứa con đang ngủ bỗng giật mình thức giấc, hoảng sợ khóc thét lên. Thiếu phụ bèn ôm con vào lòng, khêu lại ngọn đèn, rồi chỉ vào cái bóng của mình ở trên phên, mà dỗ dành con:

Samuel G. Goodrich - YMI trích dịch từ “Stories For A Dad’s Heart” (Những Câu Chuyện Về Tấm Lòng Người Cha)

Ba tôi rất yêu thích xe. Ông điều chỉnh chúng, lau chùi đánh bóng chúng, và biết rõ từng âm thanh, từng cái mùi khác nhau và những phong cách hay những tật riêng biệt của mỗi chiếc xe mà ông sở hữu. Ông cũng rất cầu kỳ và cẩn thận về việc cho ai là người được lái xe của ông. Vì vậy, khi tôi có được bằng lái xe lúc mười sáu tuổi, tôi đã hơi lo lắng về trách nhiệm của mình lúc rời khỏi nhà trong một trong những chiếc xe yêu quý của ông. Ba tôi có một chiếc bán tải Chevrolet màu đỏ thật đẹp, một chiếc Suburban to lớn màu trắng, và một chiếc Mustang mui trần chuyển đổi được với động cơ V-8 thiệt là chì. Mỗi một chiếc xe đều đang ở trong tình trạng tốt đẹp như còn nguyên si. Ba tôi cũng là người dễ nóng tính và có rất ít kiên nhẫn với sự bất cẩn, đặc biệt nếu sự bất cẩn lại là ở từ chính các con cái của mình.

Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Là một cây viết chuyên đề, thú thật cùng quý thính giả, là đôi khi tôi lại thấy mình bối rối nếu phải trở lại cùng một đề tài ấy… đến mấy lần trong phạm vi một bài viết ngắn. Vài năm trước đây, trong bài viết cho Ngày Thân Phụ, tôi đã viết về Chân Dung Một Người Đàn Ông. Hôm ấy, anh trưởng ban biên tập và tôi đã suýt hát bài "hờn anh, giận em" khi anh ra lệnh cho tôi tóm gọn bài viết lại trong khoảng 2,500 chữ. Tôi bảo, nếu cho phép viết một quyển sách về người đàn ông tuyệt vời ấy thì vẫn là chưa đủ, bởi vì ông đã yêu thương tôi hết lòng từ lúc tôi mới chào đời, và cứ tiếp tục yêu thương tôi cho đến hơi thở cuối cùng. Rồi thì tôi có nói gì thì nói, anh ta vẫn cứ khăng khăng lắc đầu một cách vô cùng bướng bỉnh mặc cho tôi trổ hết tài thuyết phục. Thế là sau khi đã đưa tiễn anh ta bằng một cái nguýt dài hơn xa lộ Hume Highway, là xa lộ dài khoảng 880 cây số, đưa người ta đi từ thành phố Melbourne thơ mộng thẳng tuốt đến thành phố Sydney tráng lệ, tôi chỉ còn cách ngồi xuống và đưa cây kéo ra để cắt xén chân dung người đàn ông trong bài viết lại nhỏ bằng… con búp bê.

Huỳnh Văn Thạch

Kính thưa quý thính giả,

Lời Chúa Trong Kinh Thánh, sách Ê-phê-sô 5:16 có đề cập đến giá trị của thời gian như sau: “Thế thì anh chị em hãy cẩn thận về cách sống của mình; đừng sống như kẻ dại dột, nhưng như người khôn ngoan. Hãy tận dụng thì giờ, vì thời buổi nầy thật đen tối”

Hôm nay qua ánh sáng Lời Chúa, xin kính mời quý vị cùng xem xét về giá trị của thời gian.

Các thống kê cho biết, tuổi thọ của con người trên hành tinh xanh nầy, trung bình chỉ kéo dài được 4,000 tuần hay xấp xỉ chỉ với 77 năm. Lời Chúa trong Kinh Thánh, sách Thi Thiên 90:10 có nói đến tuổi thọ ngắn ngủi của con người như sau:

Huỳnh Văn Thạch

Kính thưa quý thính giả,

Lời Chúa trong Kinh Thánh sách Tin Lành Giăng có chép: "Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời. Vả, Đức Chúa Trời đã sai Con Ngài xuống thế gian, chẳng phải để đoán xét thế gian đâu, nhưng hầu cho thế gian nhờ Con ấy mà được cứu. Ai tin Ngài thì chẳng bị đoán xét đâu; ai không tin thì đã bị đoán xét rồi, vì không tin đến danh Con một Đức Chúa Trời." (Giăng 3:16-18)

Hôm nay qua ánh sáng Lời Chúa, tôi kính gởi đến quý vị và các bạn chủ đề: Quà Tặng Từ Thiên Chúa, kính mời quý vị cùng theo dõi.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Chắc quý vị đã có lần nghe về tình bạn tâm giao của Bá Nha và Tử Kỳ. Sách Trung Hoa Kim Cổ Kỳ Nhân có ghi lại thời Xuân Thu Chiến Quốc, có một danh sĩ, tên hiệu là Bá Nha, vốn người nước Sở, nhưng lại làm quan tại nước Tấn đến bực Thượng đại phu. Thuở đó, hai nước Sở và Tấn giao hảo với nhau.

Một hôm, Bá Nha phụng mệnh vua nước Tấn, đi sang nước Sở để nối chặt thêm nữa giây thân hữu giữa hai nước. Vua nước Sở tiếp đón Bá Nha thật long trọng, truyền bày yến tiệc đãi đằng rất hậu. Ngày Bá Nha phải quay về nước Tấn, vua nước Sở ban tặng cho thật nhiều vàng bạc, lụa là, gấm vóc, cũng như truyền đem một chiếc thuyền thật lớn để đưa Bá Nha về nước.

Khi chiếc thuyền vừa đến cửa sông Hán Dương, gặp lúc trăng thu vằng vặc, trời rộng sao thưa, mặt sông trong vắt như thủy tinh, cảnh trí muôn phần xinh đẹp, thì Bá Nha vốn là một người phong lưu, lỗi lạc, bèn đem đờn ra so giây, rồi đánh lên những thanh âm khi trầm, lúc bổng, thật réo rắt để trút cả tấm lòng vào tiếng tơ đồng.

Huỳnh Văn Thạch

Kính thưa quý thính giả,

Giống như nhiều dân tộc khác trên thế giới, sự nhận biết về Đức Chúa Trời có thể nói là một thứ nguyên tri tự nhiên mà “Ông Trời” ban cho nhân loại. Dân tộc nào cũng có chữ “Ông Trời” hay “Thượng Đế” trong ngôn ngữ mẹ đẻ của mình. Thay cho chữ “Ông Trời” hay “Thượng Đế”, chữ “Đức Chúa Trời” là danh xưng mà hầu hết người tin nhận Chúa dùng để chỉ về “Ông Trời”. Qua ánh sáng của Lời Chúa, hôm nay kính mời quý vị và các bạn tìm hiểu về chủ đề “Đức Chúa Trời Có Thật Hay Không?”

Chúng ta biết Đức Chúa Trời có thật vì chính Ngài bày tỏ cho chúng ta bằng ba cách: thứ nhất là qua công trình sáng tạo của Ngài; thứ nhì qua Lời của Ngài ghi thành văn, hay chính là quyển sách Kinh Thánh; và thứ ba qua Con Ngài là Chúa Giê-xu Christ.

Huỳnh Văn Thạch

Kính thưa quý thính giả,

Từ “đời đời” được sử dụng trong Kinh Thánh, sách tiên tri Ê-sai có chép như sau: “Đấng cao cả, ở nơi đời đời vô cùng, danh Ngài là Thánh, có phán như vầy: Ta ngự trong nơi cao và thánh, với người có lòng ăn năn đau đớn và khiêm nhường, đặng làm tươi tỉnh thần linh của những kẻ khiêm nhường, và làm tươi tỉnh lòng người ăn năn đau đớn.” (Ê-sai 57:15).

Hôm nay tôi xin kính mời quý vị và các bạn cùng hướng tầm nhìn mới về sự sống sau cái chết, con đường nào dẫn chúng ta vào cõi Vĩnh Hằng, qua ánh sáng Lời Chúa trong Kinh Thánh, mời quý vị cùng theo dõi:

Huỳnh Văn Thạch

Kính thưa quý thính giả,

Từ ngàn xưa chúng ta luôn lấy 100 năm làm thước đo cho một đời người và xem như ai sống được 100 tuổi là hưởng thọ viên mãn. Theo các bạn quan niệm này có còn phù hợp với thời cuộc hiện tại? Hôm nay tôi và các bạn hãy có tầm nhìn mới về ĐỜI NGƯỜI NGẮN NGỦI theo ánh sáng của Lời Chúa. Lời Chúa được chép trong Kinh Thánh sách Truyền Đạo như sau: “Và bụi tro trở vào đất y như nguyên cũ, và thần linh trở về nơi Đức Chúa Trời, là Đấng đã ban nó. Kẻ truyền đạo nói: Hư không của sự hư không; mọi sự đều hư không.” (Truyền Đạo 12:7-8)

Một cuộc đời dài bất tận cho dù người đó sống trên cõi đời thời gian ít hay nhiều. Một cuộc đời ngắn ngủi cho dù người đó sống trên cõi đời thời gian nhiều hay ít.

Tùng Trân

Kính thưa quý thính giả,

Ai trong chúng ta mà không một lần khóc. Chúng ta khóc khi buồn, khi khổ sở, khi cô đơn. Chúng ta khóc khi cùng đường, khi bất lực, khi đớn đau trong tuyệt vọng. Chúng ta khóc khi hối hận, khi lầm lỡ, khi trượt ngã trên đường đời. Chúng ta cũng khóc khi vui sướng, khi cảm xúc hạnh phúc dâng trào. Khóc khi chia tay. Khóc trong luyến nhớ. Khóc khi hội ngộ tương phùng.

Người Việt chúng ta phải trải qua nhiều cuộc chiến với nhiều chia lìa, nhiều tang tóc và do vậy, cuộc sống cũng đầm đìa trong nhiều nước mắt. Thanh niên sinh ra thời chinh chiến, phải “xếp bút nghiêng”, rời mái ấm, rời xóm làng, rời người yêu dấu, lên đường theo “việc đao binh”, đã không ngăn được dòng nước mắt trong giây phút tiễn đưa:

Tùng tùng trống đánh ngũ liên,
Chân bước xuống thuyền, nước mắt như mưa.

Huỳnh Văn Thạch

Kính thưa quý thính giả,

Ngày nay, chuyện mua bán bảo hiểm không còn xa lạ với chúng ta. Xã hội càng văn minh càng có nhiều loại bảo hiểm. Và người ta cũng đua nhau mua và bán đủ thứ bảo hiểm: Bảo hiểm nhân thọ, bảo hiểm y tế, bảo hiểm giao thông, bảo hiểm tài sản. Nhưng có bán “bảo hiểm linh hồn” không quý vị? Xin thưa ngay là có. Chúa Jesus có loại bảo hiểm độc nhất vô nhị là Bảo-Hiểm-Linh-Hồn.

Khi còn tại thế, Chúa Jesus đã sáng tạo Bảo-Hiểm-Linh-Hồn bằng cách sống gương mẫu và dạy nhiều điều:

Huỳnh Văn Thạch

Kính thưa quý thính giả,

Lời Chúa trong Kinh Thánh sách Thi Thiên đã đề cập đến “Phước Hạnh Từ Trời” như sau:

"Phước cho người nào chẳng theo mưu kế của kẻ dữ,
Chẳng đứng trong đường tội nhân,
Không ngồi chỗ của kẻ nhạo báng;
Song lấy làm vui vẻ về luật pháp Đức Giê-hô-va,
Và suy ngẫm luật pháp ấy ngày và đêm.
Người ấy sẽ như cây trông gần dòng nước,
Sanh bông trái theo thì tiết, lá nó cũng chẳng tàn héo;
Mọi sự người làm đều sẽ thạnh vượng."
(Thi Thiên 1:1-3).

Hôm nay tôi xin được giới thiệu đến quý vị phương cách để nhận được Phước Hạnh Từ Trời, xin mời quý vị và các bạn cùng theo dõi.

Huỳnh Văn Thạch

Kính thưa quý thính giả,

Sự bình an thật đến từ Thiên Chúa.

Chúa Giê-xu phán rằng: "Ta để sự bình an lại cho các ngươi; ta ban sự bình an ta cho các ngươi; ta cho các ngươi sự bình an chẳng phải như thế gian cho. Lòng các ngươi chớ bối rối và đừng sợ hãi." (Giăng 14:27).

Chúng ta biết sự bình an mà Chúa ban cho chúng ta không giống như sự bình an của đời nầy. Ngày nay có nhiều người có sự bình an của đời nầy nhưng không có sự bình an thật của Chúa. Vì vậy trong thực tế có nhiều người thiếu sự bình an dù họ sống trên những đất nước hòa bình. Có nhiều người tin rằng họ được bình an nhưng khi đối diện với nghịch cảnh thì họ mới nhận ra rằng họ không có sự bình an chi hết. Bây giờ tôi xin được trình bày những nguyên nhân mà người thật sự có Chúa trong lòng cảm nhận được sự bình an thật trong mọi hoàn cảnh, xin kính mời quý vị cùng theo dõi.