Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Đấng Tạo Hóa dựng nên con người cho các mối quan hệ; đầu tiên là mối liên hệ giữa con người với Ngài và sau đó là mối quan hệ giữa con người với nhau.

Kinh Thánh, là lời của Thiên Chúa ban cho con người, có ghi chép thật nhiều các luật lệ và điều răn; tất cả không ngoài mục đích nào khác, nhưng chỉ để hướng dẫn loài người biết cách xây đắp mối quan hệ tốt đẹp với Đấng tạo dựng ra mình, cũng như xây đắp mối quan hệ yêu thương với những người chung quanh mình.

Đấng Tạo Hóa sử dụng hình ảnh của những mối quan hệ giữa con người với nhau để minh họa về mối quan hệ mà Ngài khát khao muốn được xây dựng với mỗi chúng ta, là tạo vật dấu yêu nhất của Ngài.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Ai trong chúng ta mà không từng nghe đến những câu ca dao chứa chan tình cảm, như là:

“Thuyền về có nhớ bến chăng?
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền”

hay những vầng thơ lãng mạn trữ tình, thí dụ như:

“Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Nhìn lại hàng cau, nắng mới lên”.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Dân tộc Do-thái là tuyển dân của Thiên Chúa và họ có nhiều lễ hội trong năm. Những lễ hội này là những sinh hoạt truyền thống rất lâu đời của họ, có mặt khoảng 1500 năm trước khi Chúa Cứu Thế giáng sinh. Nhưng thật lạ là những lễ hội quan trọng nhất của tuyển dân này, dường như chỉ để báo trước, với chi tiết thật rõ ràng chính xác, về đời sống và sứ mạng của Chúa Cứu Thế Giê-xu, là Đấng đã giáng sinh làm người cách đây hơn 2000 năm, để cứu chuộc nhân loại ra khỏi bản án phạt do tội lỗi gây nên.

Trong hai tuần qua, chúng ta đã có dịp tìm hiểu về Lễ Vượt QuaLễ Bánh Không Men.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Đấng Tạo Hóa đặc biệt chú trọng và dành ưu tiên số một cho trẻ con.

Kinh Thánh ký thuật về Áp-ra-ham, là tổ phụ của tuyển dân Do-thái, khi về già mà vẫn chưa có con nối dõi, nên người vợ là bà Sa-ra nóng lòng, cho phép ông ăn ở với người đầy tớ gái là A-ga, để rồi sinh ra cho ông đứa con trai đầu tiên là Ích-ma-ên khi ông đã được 86 tuổi.

Tuy vậy, khi Áp-ra-ham được 99 tuổi, Thiên Chúa có hứa, mặc dù ông tuổi đã già và vợ ông là Sa-ra đã quá tuổi sinh nở, nhưng Ngài sẽ ban cho bà một con trai. Đúng như lời hứa, khi Áp-ra-ham được 100 tuổi và Sa-ra đã trên 90, bà sinh ra Y-sác.

Ngày Y-sác dứt sữa, bà Sa-ra không hài lòng về thái độ trêu chọc của Ích-ma-ên, cho nên bảo chồng đuổi đứa đầy tớ gái A-ga và đứa con trai của nàng là Ích-ma-ên ra khỏi nhà.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Trong tất cả mọi người, trong mọi lứa tuổi và trong mọi tầng lớp trong xã hội, trẻ con ngày nay đang ở trong tình trạng nguy hiểm nhất, phải đối diện với nhiều rủi ro nhất và bị bỏ quên, phải hứng chịu nhiều thiệt thòi nhất.

Ngày nay, tất cả mọi trẻ em đều ở trong tình trạng rủi ro ngay từ khi mới tượng hình trong lòng mẹ.

Thật vậy, lòng mẹ ngày nay không còn là nơi chốn ẩn nấp an toàn nữa, vì ngay tại Úc Châu, hằng năm có khoảng 90,000 vụ phá thai; và trên cả thế giới, hằng năm có khoảng 42 triệu trẻ em không có cơ hội chào đời vì thai nhi bị nạo bỏ.

Tùng Tri

Nhân vật:

  • Vợ chồng anh chị Năm ở làng quê.
  • Thúy, con anh chị Năm, 24 tuổi, cô giáo, đang đi dạy trường trung học đệ nhị cấp trên tỉnh, ở xa nhà.
  • Hùng, con anh chị Năm, 15 tuổi, học sinh trung học đệ nhất cấp, học trường gần nhà, ở với ba mẹ.
  • Vợ chồng anh chị Ba, là hàng xóm thân thiết của vợ chồng anh chị Năm.
  • Thành, con trai anh chị Ba, 25 tuổi, bạn của Thúy.

Khung Cảnh:

  • Sắp đến tết, 22 tháng chạp, ở một làng quê.
  • Vợ chồng anh chị Năm đang chờ Thúy trên tỉnh trở về nhà ăn tết.
Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Một lần nữa, người Việt tại Úc lại tưng bừng sửa soạn đón một cái Tết tha hương. Có lẽ các gia đình người Việt tại Việt Nam cũng như khắp thế giới đã sắm sửa để ăn Tết với bạn bè và gia đình. Không chỉ đối với người Việt, nhưng nhiều dân tộc trên thế giới cũng xem ngày Tết là dịp để gia đình đoàn tụ trong bữa ăn đầu năm, thăm viếng họ hàng và họp mặt với thân nhân, bạn bè để chúc nhau mọi điều tốt đẹp nhất trong năm mới. Trong ngày đầu năm, mọi người thường tỏ ra dễ dãi, tâm trí ở trong trạng thái hưng phấn hơn bình thường. Người ta thấy vui vẻ với chính mình và người chung quanh vì cảm nhận đó là ngày đầu tiên của cuộc hành trình vào năm mới với nhiều ước mơ và hy vọng cho tương lai.

Ngày được xem là đầu năm mới, tức ngày Tết, ngày lễ hội tưng bừng của các quốc gia trên thế giới, lại rơi vào những ngày khác nhau. Đa số các nước tây phương đều mừng năm mới theo dương lịch tính theo lịch Gregorian, tức là vào ngày 1 tháng 1 dương lịch hàng năm. Một số nước Âu Châu theo Chính Thống Giáo lại sử dụng lịch Julian nên năm mới thường rơi vào ngày 14 tháng Giêng dương lịch.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Cho dù đã bước qua thế kỷ 21, cuộc sống mỗi ngày của con người cũng vẫn bị chi phối bởi nhiều điều mê tín dị đoan, khiến cho bao người lo sợ một cách thật vô cớ.

Một ví dụ điển hình, như nếu hôm nào là thứ sáu mà trúng nhằm vào ngày 13, thì có phải rất nhiều người trong chúng ta có một cảm giác lo âu sợ hãi làm sao ấy, có phải không quý vị?

Theo như thống kê của cơ quan Stress Management and Phobia Institute, thuộc tiểu bang California, Hoa Kỳ, là cơ quan chuyên nghiên cứu về những căng thẳng và lo sợ, cho biết rằng ngày thứ sáu 13 ám ảnh ít nhất là từ 17 cho đến 27 triệu người dân Mỹ. Nhiều người sợ gặp xui vào ngày thứ sáu 13, cho nên trong ngày này, họ thường nghỉ những công việc thường nhật, không quyết định những công chuyện quan trọng và cũng không đi đâu xa. Có nhiều người lo sợ quá đến nỗi không dám bước ra khỏi giường, sợ cái xui đang núp sẵn, chực chờ họ ở đâu đó. Người ta ước tính các dịch vụ tại Hoa Kỳ bị thất thoát khoảng từ 800 cho đến 900 triệu đô-la mỗi khi thứ sáu đến có mang theo trên mình con số 13.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Hôm nay là thứ bảy, 29 tháng 12 năm 2012.

Khi quý vị đang theo dõi chương trình Phát Thanh Hy Vọng của ngày thứ bảy hôm nay, thì “ngày tận thế 21 tháng 12 năm 2012” đã trôi qua, nhưng cuộc sống vẫn đang tiếp diễn và thế giới chúng ta đang sống vẫn không hề chung kết!

Như chúng ta đã biết, trong mấy năm vừa qua, cả thế giới đều xôn xao rằng, vào ngày 21 tháng 12 năm 2012, sẽ có một biến cố khủng khiếp xảy đến với địa cầu, phá hủy toàn bộ nền văn minh của loài người và vĩnh viễn quét sạch mọi sự sống ra khỏi hành tinh xanh này.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Mục sư Andy Stanley tại Georgia, Hoa Kỳ có kể lại một sự việc đã xảy ra với ông như sau:

“Khi các con tôi còn nhỏ, tôi có mua một chiếc xe đã dùng qua rồi, hiệu Infinity, là loại xe đắt tiền. Đây là chiếc xe đẹp nhất tôi có được trong đời. Chiếc xe tuy đã dùng qua rồi nhưng trông còn như mới toanh. Tôi trân quý, hết sức giữ gìn nó. Tiếc thay, chỉ có mình tôi ra sức giữ gìn nó mà thôi!

Một buổi sáng thứ bảy, khi đẩy thùng rác ra ngoài sân, tôi cảm nhận dường như có một cái gì đó ở trước mui xe. Tôi bước lại gần để nhìn cho kỹ hơn, và trong sự kinh hoàng tột độ, tôi vừa nhận ra ai đó đã nạo một chữ “A” trên lớp sơn bóng lộn của chiếc xe. Bên cạnh chữ “A” là một vài dấu trầy nữa, dường như ai đó muốn nạo thêm một vài chữ khác.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Mùa Giáng Sinh lại về với chúng ta một lần nữa.

Những cây thông Giáng Sinh xanh xanh, với chùm đèn lấp lánh, được tô điểm với những quả cầu đủ sắc đủ màu diễm tuyệt. Bên cạnh là chuồng chiên máng cỏ đơn sơ, có hài nhi Giê-xu bé nhỏ đang nằm, có ông Giô-sép và bà Ma-ri với khuôn mặt hiền từ đang ngắm nhìn hài nhi; cũng có thiên sứ trong chiếc áo trắng thánh thiện với đôi cánh trên vai đang đứng chầu và các gã chăn chiên trong những bộ áo quần lam lũ đang quỳ gối chung quanh nữa.

Hình ảnh Giáng Sinh với chuồng chiên máng cỏ, với hài nhi Giê-xu có ý nghĩa gì?

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Thiên Chúa chống cự kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ân sủng cho người khiêm tốn.

Trong những tuần qua, chúng ta đã cùng nhau tìm hiểu về những đặc tính của lòng kiêu ngạo và những hiểm họa của nó; cũng như nhìn đến các phương cách để hạ bệ tính tự cao và trau giồi đức tính khiêm nhường mỗi ngày.

Trước khi tạm chấm dứt về đề tài “kiêu ngạo và khiêm nhường” này, chúng ta hãy cùng nhau ôn lại một vài nét chính yếu.

Tất cả chúng ta, không trừ một ai, ít nhiều đều vướng phải bản tánh kiêu ngạo, đang ẩn núp dưới nhiều hình thức tinh vi khác nhau.

Nhất là trong một thế giới đầy dẫy xấu xa với nghiện ngập, lọc lừa, chia rẽ, nói hành, tham lam, chụp giựt; thì những người có quyết tâm đi theo lối sống đạo đức thanh cao, thường dễ mà rơi vào tình trạng “tự cao”, thường dùng cặp mắt “khinh dễ” để nhìn đến người khác đang bị chìm ngập trong bao tội lỗi vấn vương.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Đức Chúa Trời chống kẻ kiêu ngạo nhưng ban ân sủng cho người khiêm tốn.

Trong những tuần qua, chúng ta đã cùng nhau khám phá những đề nghị của mục sư Charles Joseph Mahaney, tác giả của quyển sách “Humility - True Greatness” (tạm dịch là “Khiêm Nhường - Sự Cao Quý Thật”) về cách áp dụng nguyên tắc sống khiêm nhường của Thánh Kinh vào đời sống thực tế, khi một ngày mới bắt đầu và khi một ngày chấm dứt.

Hôm nay, kính mời quý vị cùng tập trung để nhìn về một số phương diện quan trọng trong đời sống, để cùng học hỏi và rèn tập cho bản thân cách nhìn khiêm nhường. Một khi có được cách nhìn khiêm tốn, thì mọi suy nghĩ, thái độ sống, mọi lời nói cùng với hành vi cử chỉ của bạn và tôi cũng sẽ thay đổi theo cách nhìn khiêm nhu nhún nhường đó.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Thiên Chúa chống cự kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ân sủng cho người khiêm tốn.

Trong tuần qua, chúng ta có dịp khám phá một vài đề nghị của mục sư Charles Joseph Mahaney, tác giả của quyển sách “Humility - True Greatness” (xin tạm dịch là “Khiêm Nhường - Sự Cao Quý Thật”) về cách áp dụng nguyên tắc sống khiêm nhường vào thực tế đời sống, khi một ngày mới bắt đầu.

Những đề nghị đó là, trước đi bắt đầu một ngày mới, bạn và tôi dành một vài phút suy gẫm về ý nghĩa của cây thập tự để nhận rõ thực trạng bất toàn của chính mình; thừa nhận chúng ta cần có Thiên Chúa vùa giúp trong trận chiến không cân xứng của bạn và tôi với tội lỗi, mà trong đó có tội kiêu ngạo đi đầu;

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Trong những tuần qua, chúng ta nhắc nhở với nhau rằng Đấng Tạo Hóa chống cự lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ân sủng cho người khiêm tốn. Chúng ta cũng nhắc nhau về những hiểm họa của thái độ kiêu ngạo, cũng như xem lại thế nào là thật sự cao quý trước mặt Thiên Chúa.

Quan trọng hơn hết, chúng ta biết rằng, sức lực cùng ý chí bản thân của bạn và tôi không thể giải thoát mỗi chúng ta ra khỏi cái bẫy đầy tinh quái của lòng kiêu ngạo, nhưng chỉ do tin vào sự cứu chuộc của Chúa Cứu Thế Giê-xu, bạn và tôi mới có thể thoát được xích xiềng trói buộc của tội lỗi, mà trong đó tội kiêu ngạo là đứng đầu và cũng là cốt lõi của những trọng tội khác.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Tiến sĩ Harry Ironside là một nhà truyền giáo danh tiếng khắp Hoa Kỳ vào những năm của thập niên 1930. Giảng đường của nhà thờ Chicago nơi ông quản nhiệm, Chúa Nhật nào cũng không còn một chiếc ghế trống, với khoảng trên 4000 người nô nức tìm đến để được nghe Tiến sĩ Harry Ironside giảng luận.

Vì quá nổi tiếng như vậy, nên nhà truyền giáo này có lần tỏ ra lo sợ rằng, mình có thể trở nên kiêu ngạo và đánh mất đi đức tính khiêm nhường quý giá và cần thiết. Biết vậy, người anh ruột của ông đưa ra lời khuyên như vầy: “Em hãy làm hai tấm bảng, trên đó có ghi những câu Kinh Thánh nói về chương trình cứu chuộc của Chúa Cứu Thế Giê-xu. Em mang hai tấm bảng này, một tấm ở trước ngực, tấm kia ở sau lưng, rồi em đi khắp các nẻo đường của thành phố Chicago cả một ngày cho mọi người nhìn thấy; vừa đi em vừa hô vang những câu Kinh Thánh này cho mọi người nghe”.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Ai ai cũng mến người khiêm nhường và ghét kẻ kiêu ngạo, như ca dao Việt có câu:

“Nhún nhường quý trọng biết bao,
Khoe khoang kiêu ngạo, ai nào có ưa”.

Tuy biết vậy, nhưng tất cả chúng ta, không loại trừ một ai cả, ít nhiều đều có tự hào kiêu căng, ít nhiều cũng vướng vào tình trạng “ếch ngồi đáy giếng coi trời bằng vung”, ít nhiều cũng mang cái bản chất thật vô lý và đáng ghét này, được thể hiện qua vô số lời nói, hành vi và cử chỉ mỗi ngày.

Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Vào ngày 31 tháng tám năm 1986, một chiếc tàu vận tải chở lúa mạch, với trọng tải khoảng 19 ngàn tấn và một chiếc tàu chở khách, với khoảng 1300 hành khách trên tàu, đã đụng nhau trên biển Hắc Hải, dọc theo bờ biển giáp giới với nước Nga. Hơn 400 hành khách phải mất mạng khi rơi xuống vùng biển lạnh cóng đóng đầy băng.

Bản tin dữ về tai nạn này khiến dư luận vô cùng phẫn nộ, khi cuộc điều tra chỉ ra lý do tại sao hai chiếc tàu lại đụng nhau dữ dội đến nỗi bị chìm. Chẳng phải do trục trặc kỹ thuật như radar không hoạt động, mà cũng chẳng phải thời tiết xấu hay trời có sương mù. Chỉ đơn giản là do tính ngoan cố và bướng bỉnh của hai viên thuyền trưởng mà ra.

Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Jim Collins là tác giả của quyển sách “Good to Great”, xin tạm dịch là “Từ Tốt Đến Vĩ Đại”, là một trong các sách bán chạy nhất vào năm 2001, được in ra hơn 4 triệu ấn bản, là quyển sách gây ảnh hưởng sâu rộng nhất từ trước đến nay trong lãnh vực lãnh đạo công ty và điều hành doanh nghiệp.

Mục đích của quyển sách là để trả lời câu hỏi: “Một công ty tốt có thể trở thành vĩ đại được không và nếu có thể được, thì bằng cách nào?”

Tác giả Jim Collins đã dành ra 5 năm để quan sát và nghiên cứu 1435 công ty đang có hoạt động tốt trên thị thường hơn 40 năm qua, để tìm hiểu tại sao cuối cùng chỉ có 11 công ty lại trở nên vĩ đại, gặt hái thành công vượt bậc, nâng giá trị cổ phiếu của họ tăng lên gấp ba lần chỉ trong vòng 15 năm.

Phỏng theo “Raspberry Lattes & Grace” by Monte Wolverton – Tùng Trân

Vào một chiều thứ bảy, sau khi rảnh rang những công việc thường nhật, tôi và Hạnh, người bạn gái thân thiết từ thuở trung học của tôi, rủ nhau cùng đi mua sắm. Sau đó, chúng tôi ghé vào quán cà phê Starbucks, cách khu shopping không xa lắm, nằm trên một sườn đồi với khung cảnh thật đẹp.

Trong khi Hạnh kiếm một cái bàn ở ngoài vườn, tôi bước vào quầy hàng bên trong quán để gọi hai ly cà-phê sữa nóng và hai cái bánh bông lan vừa mới nướng thơm phức. Bước ra ngoài vườn và tiến đến cái bàn, tôi đặt hai ly cà-phê và hai cái bánh xuống mặt bàn. Ngồi xuống, trong lúc với tay ra để lấy hũ đường đặt bên phía kia bàn, khuỷu tay tôi đã đụng phải ly cà-phê, khiến cà-phê nóng đổ tung tóe khắp mặt bàn. Mọi người ở những bàn xung quanh quay lại, nhìn chúng tôi với cặp mắt thương hại, còn tôi thì thấy thật xấu hổ, ước gì mình mà biết được phép độn thổ, để biến đi ngay lập tức. Ngay trong lúc bối rối, tôi nghe một tiếng nói nhỏ nhẹ: