Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây khá lâu tại một đồng ruộng của xứ Tô Cách Lan trong mùa gặt hái, nơi có nhiều phụ nữ gặt lúa. Trong các phụ nữ ấy có một bà mẹ vì không có ai trông chừng con, nên bà mẹ nầy để con trong nôi, đặt trên bờ ruộng để bà vừa làm việc vừa trông chừng con. Nhưng giữa lúc bà và những người khác khác bận rộn làm việc thì chim đại bàng từ trên núi cao sà tới, chụp đứa bé bay thẳng về tổ để làm thức ăn cho các con của nó. Nhiều người đàn ông có mặt tại đó không một phút chần chờ đã nhanh chân trèo chạy đến chân núi, họ cố sức trèo lên để cứu con của người mẹ nầy. Trong đó có một thủy thủ, là người mạnh mẽ và lẹ làng hơn hết! Anh đã dùng hết sức mình trèo lên, vượt qua những bờ đá thằng đứng, sau cùng anh đã lên đến được đỉnh núi. Nhưng anh không tài nào có thể tiến đến gần tổ chim để cứu đứa bé vì sức kháng cự mạnh mẽ của chim đại bàng. Vừa lúc đó Hannah Lamond là mẹ của đứa bé cũng đã vượt qua được những bờ đá lởm chởm, leo lên núi cao vào đã đến nơi.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Có một người đã cố công tìm hiểu thật kỹ càng về các triết lý, các đạo giáo, để tìm Đấng có thể giải cứu con người ra khỏi tội lỗi và sự chết. Khi người ấy đọc Thánh Kinh để tìm hiểu về cuộc đời của Chúa Jesus, và những sử liệu của thế giới bên ngoài được chép trong thời kỳ Chúa có mặt trên trần gian nầy, ông ta đã tìm câu giải đáp cho đời sống. Ông dùng những hình ảnh sau đây để giải thích Chúa Jesus chính là Chúa Cứu Thế, Đấng từ trời đã giáng hạ, chết thế tội con loài người, sống lại từ cõi chết. Ngài chính là Đấng Sống, ban sự sống vĩnh cửu cho những ai tin nhận Ngài.

Có một người kia bị té xuống hố, anh ta cố leo lên nhưng không tài nào vượt thoát khỏi hố sâu đó được. Anh kêu lên rằng: "Có ai ở trên đó không? Xin làm ơn cứu tôi!" Ngay lúc đó, có một người lớn tuổi đầy kinh nghiệm trong cuộc sống đi ngang qua, nghe tiếng kêu cứu, người dừng lại, nhìn xuống hố, lòng thấy cảm thương cho nạn nhân dưới đó: "Thật là tội nghiệp! Nếu anh cẩn thận bước đi thì đâu đến nỗi phải bị té xuống cái hố sâu thẳm như thế nầy!" Nói xong, người đó bỏ đi.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Người Á-rập có câu chuyện minh họa về thần chết như sau: Một ngày kia thần chết cỡi lạc đà đen, mỗi khi lạc đà nầy dừng lại và quỳ xuống trước cửa nhà nào thì gây tang tóc cho nhà đó. Nó không phân biệt hoàng cung hay mái nhà lá, nhà ngói sang trọng hay túp lều ọp ẹp tồi tàn. Một khi nó ngừng tại cửa nhà nào thì không có bác sĩ hay một quyền uy nào có thể đuổi nó đi được.

Hai ngàn năm trước thần chết đã dừng chân tại ngọn đồi Sọ, dưới chân cây thập tự, tại ngoại thành Jerusalem xứ Do Thái, thần chết đã cất đi mạng sống một Đấng tên là Jesus người Na-xa-rét cùng với hai tên cướp bị hành hình bên cạnh Ngài. Nhưng đến ngày thứ ba, Chúa Jesus đã sống lại, thần chết đã bị đánh hạ.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có bao giờ quý vị mắc phải một lỗi lầm nào đó, mà nó như một gánh nặng quý vị luôn phải mang? Như câu chuyện về một người mẹ trước khi đi chợ đã căn dặn hai anh em trong tuổi thiếu niên rằng ‘Đừng bao giờ đụng đến ổ bánh kem để trong tủ lạnh’. Nhưng đến trưa, mẹ cậu vẫn chưa về. Cậu mở cửa tủ lạnh, thấy bánh kem hấp dẫn quá! Thoạt đầu cậu chỉ lấy ngón tay quẹt một chút bánh bỏ vào miệng cho đã thèm. Nhưng sau đó, cậu lấy luôn phần bánh bên trong khiến bánh kem bị khuyết một góc. Vừa lúc đó mẹ cậu trở về, bà mở cửa tủ lạnh ra thấy chiếc bánh kem không còn nguyên vẹn. Bà la: "Đứa nào cả gan ăn bánh kem? Đây là bánh cưới cho tiệc cưới tối nay!"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Con người khi mới chào đời phải cần đến những người chung quanh: người mẹ cho bú, người cha cung cấp mọi nhu cầu trong gia đình, cha mẹ nuôi nấng, che chở, trưởng dưỡng. Khi họ tập tễnh bước vào học đường, họ cần đến thầy cô bè bạn. Khi ra đời, cần người bạn đường nâng đỡ, chăm sóc cùng dìu nhau đi trọn con đường đời, đồng thời cần đến bao nhiêu người khác trong cộng đồng để sinh tồn giữa cuộc đời đầy cam go trắc trở. Có người nói rằng: "Về bản chất, con người là loài sinh vật mang tính xã hội vì không một ai có thể sống cuộc sống tốt đẹp nếu người ấy không sống hòa nhập vào xã hội". Henri Frederic Amiel nói rằng: "Xã hội tồn tại nhờ niềm tin, và phát triển nhờ khoa học."

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Muối là một chất liệu rất giá trị và cần thiết cho đời sống con người. Thế giới dùng đến 40 triệu tấn muối mỗi năm để đáp ứng như cầu của mọi người. Vì muối rất quan trọng nên ngày xưa người Hy Lạp dùng muối thay cho tiền tệ để mua nô lệ. Đến thời đế quốc La Mã thống trị, chính quyền La Mã đã trả lương cho các binh lính bằng muối, nên muối trong tiếng Anh là Salt đến từ gốc La Tinh là Salarium , và chữ Salary có nghĩa là tiền lương. Khi Nã Bá Luân (Napoleon) hoàng đế nước Pháp đem quân đánh nước Nga, trên đường rút quân từ Mạc Tư Khoa (Moscow), nhiều binh sĩ Pháp bị thương đã ngã chết. Vết thương của những chiến sĩ nầy đã không thể lành vì thiếu muối.

Cơ thể con người cần muối mỗi ngày. Nếu thiếu muối các bắp thịt sẽ không hoạt động, hệ thống tiêu hóa không thể tiêu thụ thức ăn, tim không chịu làm việc. Cho nên có những vận động viên thể thao đã xỉu vì thiếu muối. Như vậy muối vô cùng cần thiết cho sự sống con người.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có một người kia bước vào khách sạn, thấy một con chó và 3 người đàn ông đang chơi bài tại phòng chờ đợi. Điều làm anh chú ý là mỗi lần chủ con chó thắng một ván bài, con chó biểu lộ sự vui mừng. Anh chợt miệng khen: ‘Con chó nầy khôn thật!’ nhưng một trong ba người đang chơi bài nói: ‘Không, nó không khôn như anh bạn tưởng đâu, vì mỗi lần chủ nó đánh thắng, anh ta lấy tay vuốt đuôi nó làm nó vui lên như thế!’

Thưa quý vị, con chó chỉ biểu lộ sự vui mừng mỗi khi được chủ vuốt ve. Tương tự như thế, niềm vui của chúng ta không đến từ bên ngoài mà là xuất phát từ trong lòng như câu nói: "Người vui thì cảnh cũng vui, người buồn cảnh có vui đâu bao giờ". Thánh Kinh cho biết:

Lòng vui vẻ khiến mặt mày rạng rỡ,
Dạ âu sầu làm tan vỡ tinh thần.
(Châm Ngôn 15:13)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Khi tìm hiểu câu "Tận Nhân Lực Tri Thiên Mạng" trong Luận Ngữ của người Trung Hoa, tôi chợt nghĩ đến những lời khôn ngoan của Dean Nguyễn và Chu Dung Cơ.

Ông Dean Nguyễn nói rằng: "Mỗi giây phút tôi có được trên đời đều là món quà quý giá, tôi không để nó trôi qua một cách vô nghĩa, mỗi ngày trôi qua nghĩa là tôi vẫn còn sống, tôi sẽ trở nên tốt hơn bản thân tôi của ngày hôm qua. Khi cuộc sống khó khăn, tôi sẽ nỗ lực hơn nữa để vượt qua, tôi không tìm lý do để thoái thác. Tôi đương đầu với những thử thách và chinh phục chúng, tôi không muốn trở thành người ở mức trung bình. Cho dù cả thế giới cố dìm tôi xuống, bằng mọi giá tôi sẽ vươn lên…"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Đối với nhà vật lý, thời gian có thể đo được thật chính xác. Với nhà toán học, thời gian là không gian một chiều, thẳng tắp chạy liên tục, có thể được chia thành các “thời khắc”, giống như từng tấm ảnh trong một cuộn phim. Còn với phần đông còn lại, thời gian là sự dần trôi, trôi từ quá khứ qua hiện tại và trôi thẳng tới tương lai.

Có người nói rằng: "Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già, qua một ngày đi mất một ngày, phí một ngày thiệt hại một ngày". Nhưng điều quan trọng khi nói đến thời gian, chúng ta phải nghĩ đến thì giờ hữu hạn lúc ta sống trên đất là món quà quý báu mà Chúa Trời ban cho mỗi người. Chúng ta không thể dùng tiền bạc mà mua được thời gian, chính vì thế mà chúng ta phải dùng thì giờ thật hiệu quả, thật có ích lợi, không nên lãng phí. Thánh Kinh dạy: "Việc gì cũng có lúc, có thời của nó: Có lúc sinh, lúc tử; Có lúc gieo, lúc gặt; Có lúc giết hại, lúc chữa lành; Có lúc phá, lúc dựng; Có lúc khóc, lúc cười; Có lúc buồn, lúc vui; Có lúc vứt bỏ, lúc nhặt lại; Có lúc ôm ấp, lúc ruồng rẫy; Có lúc đánh mất, lúc tìm được; Có lúc giữ gìn, lúc loại bỏ; Có lúc xé, lúc vá; Có lúc câm nín, lúc lên tiếng; Có lúc yêu, lúc ghét; Có thời chiến, thời bình." (Truyền Đạo 3:1-8)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, muôn loài vạn vật thức giấc sau giấc ngủ mùa Đông, tiết trời trở nên ấm áp, cây cối đâm chồi nẩy lộc, bông hoa đua nở, người người được nghỉ ngơi sau những tháng ngày tất bật làm việc, vật lộn với cuộc sống, chạy đua với thời gian, được trở về nhà tận hưởng niềm hạnh phúc gia đình, bên bếp lửa hồng, cạnh nồi bánh chưng.

Mỗi lần Xuân đến tạo cảm hứng cho các thi nhân, nhạc sĩ cảm tác những bài thơ trữ tình, tràn ngập niềm vui, những bài hát ca tụng tình yêu trong tuổi xuân thì, nao nức đón xuân, nếm trọn hương vị đậm đà mùa xuân.

Mùa Xuân cũng được gọi là mùa chúc tụng, người người chúc nhau, mong sao tuổi Xuân được kéo dài, mong sao cho bước chân mình vững vàng hơn để có thể vượt qua những chặng đường đời khó khăn trong năm mới, mong cho tình yêu trong gia đình và ngoài xã hội càng ngày càng tha thiết hơn.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một trong những câu chúc mà tôi rất ưa thích trong những ngày đầu Xuân là

‘Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua.
Phúc lộc đưa nhau đến từng nhà.
Vài lời cung chúc tân niên mới.
Vạn sự an khang vạn sự lành’.

Câu chúc nầy chẳng những nói lên lời chúc mừng năm mới, chúc vui sống trong hạnh phúc, sang giàu, mạnh khỏe, an vui mà cũng chan chứa niềm hy vọng.

Chúng ta đều cần đến hy vọng. Vì sống mà không hy vọng thì đời sống trở nên vô nghĩa, thậm chí có người vì thiếu hy vọng đã tự kết liễu cuộc đời mình! ‘Hy Vọng’ là một chữ có ý nghĩa rất thâm thúy nhưng rất tiếc là ít người để ý, vì hầu hết chúng ta xem hy vọng chẳng qua là một ước mơ.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Tết Nguyên Đán là ngày lễ quan trọng nhất của người Việt Nam. Chữ "Tết" đến từ chữ "Tiết". Chữ "Nguyên" có nghĩa là sự khởi đầu, và chữ "Đán" có nghĩa là buổi sáng sớm.

Kinh tế nước ta ngày xưa phần lớn dựa vào nông nghiệp, và do nhu cầu canh tác, ông bà ta đã phân chia thời gian trong năm làm 24 khoảng thời gian khác nhau. Khoảng thời gian nầy được gọi là “tiết”. Thời gian quan trọng nhất của năm, là lúc bước vào năm mới sau đêm giao thừa, là buổi sáng sớm, nên gọi là "Tiết Nguyên Đán", đọc trại ra thành Tết Nguyên Đán.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây nhiều năm, tại bờ biển nước Ái Nhĩ Lan, có một bà sống trong căn nhà nhỏ, bà rất giàu nhưng lại rất hà tiện. Lúc bấy giờ chính quyền cho bắt điện vào tất cả căn nhà trong khu vực đó, đây là niềm vui của tất cả mọi người. Nhà của bà là căn hộ được có điện trước tiên. Một tháng sau, nhân viên điện lực đến thâu tiền điện. Anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy kim đồng hồ điện chỉ nhích lên một tí. Anh hỏi bà về đường dây điện có bị trục trặc không và tại sao cả tháng mà kim đồng hồ chỉ nhích lên một chút như thể bà chưa dùng điện vậy. Bà trả lời: “Đương nhiên là tôi có dùng điện, mỗi đêm, khi trời sập tối, tôi bật đèn điện lên để đốt đèn cầy rồi tắt điện." Nhân viên điện lực nầy trở về báo cáo với cấp trên là nhà bà ta có điện nhưng bà đã không tận dụng. Lẽ ra được sống trong ánh sáng như bao nhiêu người khác, thì bà lại tiếp tục sống trong bóng mờ của thời quá khứ.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Khi xem truyền hình hay đọc báo, chúng ta nhận được những bản tin vui lẫn tin buồn, tin tốt lẫn tin xấu. Thường thì tin buồn nhiều hơn tin vui, tin xấu nhiều hơn tin tốt. Trong đời sống hàng ngày chúng ta mong sao có được những tin vui hơn là phải đón nhận những tin buồn. Có hai câu chuyện vui: Câu chuyện thứ nhất, có một quản lý cửa hàng quần áo báo tin cho chủ: “Thưa bà chủ tôi xin báo cho bà chủ một tin vui: Hôm qua, một chiếc áo da thú đắt tiền nhất, trị giá hàng ngàn đô đã được bán cho một vị khách và tôi cũng xin báo cho bà chủ một tin buồn: sáng nay người khách hàng đó đã đem trả lại cho tiệm chúng ta chiếc áo choàng ấy.” Câu chuyện thứ hai, có anh kia nói với bạn mình rằng "Tôi xin báo cho bạn một tin vui và một tin buồn: Tin vui là tôi đã quyết định lấy nàng ta làm vợ và tin buồn là đây là lần cuối cùng tôi được tự mình quyết định!"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Ngủ gục hay ngủ gật là ngủ một cách chập chờn trong một tình huống không thích hợp, chẳng hạn như ngủ trong lúc ngồi họp, trong lúc lái xe, trong lúc làm việc hay là trong lúc giữ trẻ v.v…

Ngủ gục đã gây tử vong cho nhiều tài xế xe hơi hay những tài công lái tàu. Như một tai nạn xảy ra vào chiều 24 tháng 11 năm 2015, tại ấp Sắt Cò, xã Viên An, huyện Ngọc Hiển (Năm Căn), người lái tàu trong đã ngủ gục, khiến chiếc tàu va vào chiếc cầu bắt qua sông, gây tử vong cho một người và làm 7 người bị thương, những nạn nhân nầy, có người gẫy chân, bị thương mặt và xây xát nhiều nơi được khẩn cấp đưa vào Bệnh Viện Năm Căn cấp cứu.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Nhà bác học Albert Einstein nói rằng: "Trên đời nầy chỉ có hai quan niệm sống. Quan niệm thứ nhất là không tin có phép lạ; quan niệm thứ nhì là xem mọi sự đến với mình như một phép lạ."

Albert Einstein tin rằng có một Đức Chúa Trời. Ngài đang cai quản cả vũ trụ nầy, muôn loài vạn vật trong đó có con người chúng ta. Mọi sự xảy ra trên đời nầy không phải là tình cờ, may rủi mà có sự tể trị của Đức Chúa Trời. Là loài thọ tạo của Đức Chúa Trời, chúng ta cần nhận biết Ngài và luôn cám ơn Ngài về mọi phước lành Ngài ban cho chúng ta. Ngay cả lúc chúng ta lâm vào hoàn cảnh khó khăn, bế tắc, chúng ta nên dâng lên Chúa lời cầu nguyện, để Chúa giúp chúng ta vượt qua những khó khăn đó.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Ngày xưa có một cây hoa súng xinh xắn mọc trong đầm, thấy bầy cá bơi lội tung tăng thỏa thích trong làn nước xanh biếc, hoa sung thầm ước mơ là mình được trở thành những con cá nhỏ dễ thương đó. Trong khi bầy cá thì lại không bằng lòng với thân phận mình, chúng ước mơ được trở thành bầy ếch, vì chúng thấy mình bị tù túng trong cái đầm chật hẹp nầy! Chúng bực tức vô cùng vì không thể thoát ra khỏi nơi bẩn và chật nầy. Sở dĩ bầy cá mơ thành bầy ếch vì ếch vừa có thể bơi dưới nước vừa có thể nhảy lên cạn để đi ngao du đây đó. Còn bầy ếch có thỏa lòng trong thận phận ếch nhái nầy không? Câu trả lời là không. Ếch ganh tị với đàn chim bay lượn trên khung trời xanh biếc, với thân hình xinh đẹp, với tiếng hát líu lo, và sức dẻo dai lạ thường! Chim chỉ cần đập cánh là bay nhẹ lên cao, lượn vút trên nền trời cao ngất. Nhưng loài chim lại không cảm thấy hạnh phúc như loài vật khác tưởng, vì chúng vẫn sợ loài người giăng bẫy, mang về, bỏ vào lồng để làm trò tiêu khiển hay làm thức ăn cho họ. Loài chim cũng sợ mèo hãm hại khi làm tổ. Cho nên chúng phải làm tổ ở trên cành cây cao, nhưng khổ nỗi là mỗi khi cuồng phong đến, công trình tuyệt mỹ của chúng sẽ bị tan tác.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một bác sĩ kia báo cho bệnh nhân của ông như sau: “Tôi vừa nhận được kết quả của cuộc thử nghiệm về bệnh trạng của anh, xin báo cho anh tin vui lẫn tin buồn.” Bệnh nhân nầy lặng thinh, lòng hồi hộp không biết điều gì sẽ xảy ra cho mình: “Thưa bác sĩ vậy xin bác sĩ báo tin vui trước.” Bác sĩ hít một hơi thật dài và nói: “Anh chỉ còn 24 tiếng đồng hồ để sống.” Mặt bệnh nhân xanh như tàu lá chuối: “Thưa bác sĩ nếu tin vui là như thế! Còn tin buồn thì sao?” Bác sĩ nói “Thật ra đấy chính là tin buồn, đáng lẽ tôi phải báo cho anh ngày hôm qua! Hôm nay anh vẫn bình an vô sự, như vậy anh đừng lo vì đã qua 24 đồng hồ mà anh vẫn còn sống!”

Thưa quý vị! Sự sống của con người thật quý nhưng thật mỏng manh, không biết giờ nào thân xác sẽ trở về với cát bụi. Thánh Kinh là lời của Đức Chúa Trời dạy rằng: "Có người nói: “Nay mai ta sẽ tới thành phố nầy hay thành phố kia, ở đó một năm, buôn bán và phát tài”. Anh em làm sao biết được những gì sẽ xảy ra ngày mai? Cuộc sống anh em mong manh chẳng khác gì làn sương mai, chốc lát đã tan ngay." (Gia-cơ 4:13-14)

Chuyện ngụ ngôn của người Nhật kể rằng: Ngày xưa có một người cha là một bác sĩ đại tài có nhiều người con. Một ngày kia ông phải đến một thành phố xa để trị bệnh cho cư dân ở đó. Các con ông ngoan ngoãn ở nhà, nhưng sau đó không bao lâu ông nhận được tin là các con ông đã bị ngộ độc vì ăn phải thức ăn hư và uống nhầm thức uống có độc chất, nên ông phải trở về nhà ngay. Khi về đến nơi, ông thấy tất cả con mình đều nằm dưới sàn nhà, ôm bụng, lăn lộn kêu khóc vì những cơn đau quặn thắt. Không một phút chần chờ, ông bắt tay vào việc pha chế thuốc. Thuốc của ông pha có đủ mùi vị, vừa thơm, vừa ngọt, trông rất đẹp mắt. Các con ông, những đứa bệnh nhẹ khi uống vào thấy khỏe ngay, chúng chạy đi chơi. Nhưng những đứa bị nặng, đã bị độc chất làm tổn thương vị giác, không thể nào uống được, vì vừa đưa vào miệng là chúng muốn ói ra.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Sống trên đời nầy ai cũng có những ước mơ, nhất là những người cùng khốn, bệnh tật! Thánh sử ký thuật lại rằng: Một người mù tên Ba-ti-mê, một ngày kia đang khi ngồi ăn xin bên vệ đường, Chúa Jesus đến hỏi anh: “Con muốn Ta làm chi cho con?” Nghe Chúa hỏi, anh mù nầy không ngần ngại nói lên ước mơ của mình. “Lạy Thầy, xin cho con thấy được!”

Giả như chúng ta là thân nhân trong gia đình Ba-ti-mê vào thời đó, được sống trong nhà của cha mẹ anh, chúng ta sẽ chứng kiến mọi sinh hoạt trong nhà cha mẹ anh. Lúc Ba-ti-mê vừa được sinh ra với đôi mắt mù, mẹ Ba-ti-mê thoạt đầu đau lòng trước sự tật nguyền của con trai yêu quý mình, nhưng thời gian trôi qua bà cũng quen dần với những đớn đau đó, bà gạt nước mắt mà lo cho con, chăm sóc con để nuôi con cho đến ngày khôn lớn. Khi Ba-ti-mê biết bò, biết ngồi, rồi chập chững những bước đi đầu tiên trong đời, cậu phải lần theo bức vách bước đi. Mẹ cậu mỉm cười nhìn con, nhưng Ba-ti-mê không thấy được nụ cười hay giọt nước mắt cảm thương phát ra từ sự trìu mến của mẹ.