Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Ngày xưa, một ông vua tại vương quốc kia có hai đứa con sinh đôi. Sự ra đời của hai hoàng tử nầy đã đem lại niềm vui cho cả hoàng tộc. Khi hai hoàng tử đã lớn, nhà vua cho cả hai thấy được sự sang giàu của vương quốc mình. Mỗi ngày hai hoàng tử đều vào triều trò chuyện, tâm tình với vua cha. Một ngày kia, nhà vua trao cho hai con mỗi người một kho bảo vật vô cùng quý giá, nào là vàng bạc, ngọc ngà, kim cương và những vật quý nhất trên đời. Vị hoàng tử thứ nhất đem tất cả cất vào kho báu của mình, và khóa thật cẩn thật, hoàng tử e sợ rằng có kẻ tham lam đến đánh cắp.

Vị hoàng tử thứ nhì thì lại khác. Mỗi ngày chàng đem những báu vật của mình đến từng khu phố, làng mạc, chia sẻ những gì mình có cho dân chúng. hoàng tử cho xây lại những trạm xá bị hư hỏng, cung cấp tiền bạc cho những lương y tại đó để họ có phương tiện chữa lành cho các bệnh nhân, sửa sang lại những khu chợ đã đổ nát đế dân chúng tiện lợi trong việc buôn bán. hoàng tử cũng âm thầm giúp đỡ những người dân bần hàn, thiếu cơm thiếu áo. Đi đến đâu, chàng kết bạn đến đó. hoàng tử bảo với mọi người là đừng xem mình là kẻ quyền uy sang cả, mà hãy xem mình là người thân, anh em bạn hữu. Dần dà tài sản của hoàng tử cạn dần, nhưng niềm của chàng lại tăng cao! Trên miệng của chàng lúc nào cũng nở nụ cười thân ái.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Mỗi lần Tết đến, dầu ở bất cứ nơi đâu, chúng ta đều mong được trở về sum họp dưới mái ấm gia đình trong 3 ngày Tết. Ca dao nước ta có câu:

"Đi đâu mặc kệ đi đâu,
Đến ba ngày Tết phải mau mà về."

Phần đông đồng bào ta xem những ngày cuối năm là ngày năm cùng, tháng tận, nên lo lắng đủ điều, nào là công việc chưa hoàn thành, nào lo sắm sửa cho 3 ngày Tết, nào lo sửa sang nhà cửa để đón Xuân sang, nào là nợ nần chưa trang trải:

Bây giờ tư Tết đến nơi
Tiền thì không có, sao nguôi tấm lòng
Nghĩ mình vất vả long đong
Trong lòng bối rối đứng ngồi không yên.

Nước ta ngày trước là xứ nông nghiệp nên đời sống người dân sống ở đồng quê muôn vàn cơ cực, ăn hôm nay, lo ngày mai, thế nhưng việc tiêu tốn cho 3 ngày Tết lại không thể dè xẻn được! Cho nên có nhiều gia đình đã phải chịu cái cảnh: "Đi cày ba vụ, Không đủ ăn ba ngày Tết!"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Thưa quý vị và các bạn,

Chúng ta đang ở những ngày đầu tiên của năm mới. Một năm với 12 tháng, 52 tuần lễ, 365 ngày, 31,536,000 giây, đầy những cơ hội mới, những điều hào hứng mới. Chúng ta sẽ làm gì với món quà mới mà Đấng Tạo Hóa ban cho mình?

Cách đây vài năm, trên tạp chí People Magazine có bài viết về một chiếc đồng hồ mới, giá $99.95 Mỹ kim, được đưa ra thị trường. Loại đồng hồ cho biết số ngày còn lại của chúng ta sống trên đất nầy. Cách tính của đồng hồ dựa vào tuổi thọ trung bình của đời người. Trung bình người đàn ông sống được 75 năm, đàn bà sống được 80 năm. Khi người mua cho đồng hồ biết chi tiết ngày tháng năm sanh, và giới tính của mình, ngay lập tức đồng hồ hiện ra số ngày còn lại của cuộc đời người đó. Để rồi từ đó mỗi ngày, chiếc đồng hồ nầy tự động trừ đi số ngày còn lại của mình. Chẳng hạn như ngày hôm qua là: 1455 ngày để sống, thì ngày nay còn lại là 1454 ngày.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Vào năm 1809, cả thế giới xôn xao vì Hoàng đế Napoleon của nước Pháp đã càn quét nước Áo. Máu đã chảy khắp nơi. Những hài nhi trên thế giới được sinh trong khoảng thời gian nầy không được quan tâm nhiều. Nhưng một số hài nhi đó lại trở thành những vĩ nhân của thế giới như William Gladstone là một chính khách tài ba nhất của nước Anh; Alfred Tennyson là nhà thơ của thế giới, thơ của ông viết về những đề tài muôn thuở: Tình yêu, Cuộc sống và Cái chết. Thế Vận Hội tại London năm 2012 đã chọn câu thơ của ông làm khẩu hiệu ‘Quyết phấn đấu, quyết kiếm tìm, quyết không bỏ cuộc’; và Olive Wendell Holmes thẩm phán tối cao pháp viện của nước Mỹ suốt 3 thập niên.

Tất cả những nhân vật tên tuổi nầy được sanh ra vào năm đó, không thể nào so sánh với Chúa Jesus là Cứu Chúa của nhân loại giáng sinh cách đây hơn 2000 năm. Ngày Chúa xuống đời đã chia đôi giòng lịch sử nhân loại, là mốc thời gian cho mọi triều đại, niên kỷ v.v… Thời gian trước Chúa Giáng Sinh (BC là chữ viết tắt Before Christ trong tiếng Anh) và thời gian Sau Chúa Giáng Sinh (AD là chữ viết tắt Ano Domini trong tiếng La tinh - có nghĩa là Năm Của Chúa Chúng Ta).

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có câu chuyện thật về một người vô gia cư đi lang thang ở đầu đường xó chợ tại một thành phố nọ. Ban ngày anh ngồi xin ăn những khách bộ hành, đêm về ngủ trong chiếc thùng carton dưới dạ cầu, sống nhờ vào lòng hảo tâm, bố thí của người khác. Dầu người 43 tuổi như trông như cụ già 80.

Một ngày có một chiếc xe limousine chạy chầm chậm dọc theo con đường, nơi có nhiều người vô gia cư sống. Chiếc xe dừng lại, một cụ già trong trang phục sang trọng bước ra, ông đến gặp nhóm người vô gia cư đang tụ tập tại đó, hỏi là họ có biết người nào mang tên nầy không? Một trong số người vô gia cư đó trả lời rằng: "Tôi biết y, y sống bên hè phố với chúng tôi suốt 25 năm, hiện y đang ở cách đây ba khu nhà". Cám ơn xong, ông cụ lên xe chạy đến đó, thấy một số người vô gia cư, kẻ nằm người ngồi dọc theo vỉa hè. Ông bước xuống xe, đến từng người hỏi thăm, sau cùng ông tìm được một trong bộ quần áo tả tơi hôi hám vì nhiều tuần không tắm.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một trong những câu Thánh Kinh đã gây ấn tượng cho người đọc và dẫn họ đến niềm tin vào Đấng Tạo Hóa là câu đầu tiên của sách Sáng Thế Ký: "Ban đầu Đức Chúa Trời sáng tạo trời đất." (Sáng Thế Ký 1:1) Câu Thánh Kinh nầy đã vén bức màn bí mật của sự sáng tạo, với lời lẽ diễn tả rất thâm thúy chưa từng có. Câu Thánh Kinh nầy cũng bày tỏ nguồn gốc của sự tạo dựng thế giới chúng ta đang sống, chứa đựng tất cả những gì về sự sáng tạo để rồi từ đó Đấng Tạo Hóa tiếp tục sự sáng tạo con người và muôn loài vận vật được Thánh Kinh ký thuật lại qua những câu và những chương kế tiếp.

Rất là thú vị khi thấy rằng Đức Chúa Trời bày tỏ cho chúng ta biết khởi nguyên của sự sự sáng tạo Ngài, là câu trả lời cho nan đề về ‘Sự nguyên thủy của vũ trụ’. Đây là nan đề đã gây ra nhiều cuộc tranh luận sôi nổi và sự bất đồng hơn bất cứ cuộc tranh luận nào khác! Câu Thánh Kinh nầy đẩy lui những giả thuyết của con người tìm cách nghĩ ra để lấn áp tiếng nói của Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa mình.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có một câu chuyện ngụ ngôn về một con chuột nhắt, lúc nào cũng sống trong sợ hãi. Sự sợ hãi nầy đã áp chế nó, khiến nó sống trong sự khốn khổ lo âu. Nó sợ ngay cả chiếc bóng của chính mình. Nó sợ những sự bất trắc thình thình ụp đến. Nó cũng không biết rằng chính sự sợ hãi đó khiến cho nó lúc nào cũng sống trong sự nghi ngờ. Sự sợ hãi đã khiến cho nó cảm thấy đâu đâu cũng là trở ngại, khiến cho "việc bé xé to". Chính sự sợ hãi ấy trở thành gánh nặng cho đời sống của nó.

Một ngày kia chuột ngồi khóc cho số phận hẩm hiu của mình, rồi nó tự nhủ “Ước gì mình là mèo. Khi đã trở thành mèo thì mình không cần gì phải sợ!” Khi gặp Đấng Tạo Hóa, chuột run lẩy bẩy, miệng lắp bắp thưa: "Đấng Tạo Hóa ơi! Con lúc nào cũng sống trong phập phòng lo sợ, xin Ngài vui lòng biến con trở thành mèo. Con tin rằng nếu trở thành mèo con sẽ không còn sống trong sự sợ hãi nữa!" Đấng Tạo Hóa liền biến chuột thành ra mèo.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Thường là người ta đếm tiền, đếm số, đếm các hàng hóa trong kho, đếm ngày, đếm tháng v.v… ít ai nghĩ đến việc đếm lại các ơn phước mình đã nhận được từ Chúa Trời hay từ người khác. Cách đây khoảng 100 năm Johnson Oatman đã cảm tác bài thơ “Count Your Blessings” (Hãy Đếm Các Ơn Phước Chúa ban) bài thơ nầy được Edwin O. Excell phổ nhạc và đã trở thành một trong những bài Thánh ca nổi tiếng nhất hiện nay.

Thường là chúng ta mỗi khi nhận được những tin vui, những điều may mắn thì chúng ta thấy lòng mình tràn ngập niềm vui, còn khi nhận được những tin buồn, những điều bất hạnh thì chúng ta thường rầu rĩ, than trách cho số phận của mình, hoặc có người lại than trời trách đất như cụ Nguyễn Công Trứ

“Ngồi buồn mà trách ông xanh,
Khi vui muốn khóc buồn tênh lại cười.”

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một ngày kia có một người Do Thái sống tại Budapest đến than phiền với rabbi là vị lãnh đạo tinh thần của anh ta: "Thưa thầy! Cuộc sống con khốn khổ quá! Con không kham nổi. 9 người mà phải sống trong một căn phòng chật hẹp." Nghe xong rabbi trả lời: "Vậy con hãy bắt một con dê vào sống chung thì đời con sẽ bớt khổ." Anh Do Thái hoài nghi: "Thầy ơi! 9 người đã chịu không nổi, nay lại thêm con dê vào nữa." Nhưng rabbi nhất quyết: "Con hãy làm theo điều thầy bảo, sau 1 tuần hãy trở lại đây!"

Một tuần sau đó, anh ta quay lại gặp rabbi với khuôn mặt hốc hác, khổ não hơn lần trước: "Thầy ơi! Chúng con không thể nào chịu đựng được. Con dê bẩn thỉu hôi hám quá!" Rabbi bảo: "Vậy hãy đem con dê ra ngoài, rồi tuần sau trở lại đây". Một tuần sau, anh ta trở lại với vẻ mặt hớn hở với nụ cười tươi tắn trên môi: "Thầy ơi! Cuộc đời tươi đẹp làm sao! Chúng con được tận hưởng trong mọi giây phút của đời sống mình vì từ nay không có con dê hôi hám mà chỉ có 9 anh em chúng con."

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Hàm Oan theo Từ Điển Hán Nôm là ngậm sự oan ức, bị oan ức mà không bày tỏ ra được, còn theo Từ Điển của Nguyễn Quốc Hùng, hàm oan là chịu đựng nhiều đau khổ mà không phải lỗi của mình.

Hai người bị hàm oan được lịch sử nước ta ghi lại là Nguyễn Trãi và vợ của ông là Nguyễn Thị Lộ. Ngày 27 tháng 7 năm Nhâm Tuất, vua Lê Thái Tông đi tuần về miền Đông, duyệt quân ở Chí Linh. Nguyễn Trãi mời vua ngự ở Côn Sơn. Ngày 4 tháng 8, vua Thái Tôn rời Côn Sơn, mang theo Thị Lộ. Vì là trung thần, nên Nguyễn Trãi bấm bụng để vợ mình hầu vua. Tối hôm đó vua dừng nghỉ ở Lệ Chi Viên, cùng Thị Lộ yến tiệc thâu đêm rồi băng hà. Nhà vua vừa băng hà, các quan đại thần đứng sau bà Nguyễn Thị Anh lập Bang Cơ lên ngôi báu, hiệu là Nhân Tông. Vì vua mới hai tuổi nên Nguyễn Thị Anh được làm Hoàng thái hậu nhiếp chính.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Trong đời sống hàng ngày, có quý vị nào chẳng phải lo lắng điều gì cả? Thật ra ai cũng đều lo âu. Người giàu có cái lo của người giàu, người nghèo có cái lo của người nghèo.

Ông cả ngồi trên sập vàng,
Cả ăn, cả mặc, cả càng thêm lo,
Ông bếp ngồi trong xó tro,
Bếp ăn, bếp mặc bếp lo, bếp làm.

Vì sao chúng ta lo lắng? Bởi vì có những nhu cầu của chúng ta chưa được đáp ứng! Nhà tâm lý học Abraham Maslow đã sắp xếp thứ tự các nhu cầu của con người theo 5 mức độ từ thấp đến cao như sau:

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Vào tháng 11 năm 2014, đã có rất nhiều người lấy làm lạ khi thấy một người đàn ông ngồi trong nhà ga tàu điện ngầm ở Bắc Kinh, trên mình anh là chiếc áo có dòng chữ: "Bao cát thịt người, giá 10 nhân dân tệ cho mỗi cú đấm" (số tiền nầy tương đương với 2 Úc kim). Bên cạnh người đàn ông nầy là một thùng bằng các-tông có dán tờ giấy chứng nhận của bệnh viện về bệnh tình của con trai anh ta.

Thì ra, con trai của người đàn ông nầy đang mắc bệnh bạch huyết hiểm nghèo. Chi phí chữa bệnh lên tới 700.000 nhân dân tệ (tương đương 140.000 Úc kim). Đây là một số tiền quá lớn đổi với người cha nầy, tên là Hạ Quân. Người cha nầy không biết làm cách nào để kiếm tiền chữa bệnh cho con, nên anh ta đã tự đưa thân mình ra làm bao cát mong rằng có ai đó đấm vào, và trả tiền cho anh sau mỗi cú đấm. Cảnh tượng nầy khiến nhiều người chứng kiến không cầm được nước mắt, đặc biệt là dù nhiều lần người cha đau khổ nầy bị bảo vệ đuổi đi, đánh đập, nhưng anh vẫn không bỏ cuộc. Anh nói: "Tôi đã bán hết tất cả mọi thứ mình có rồi, còn phải đi mượn thêm 400.000 tệ nữa (tức là hơn 80.000 Úc kim) nhưng vẫn không đủ, chỉ còn có cách này thôi! Tôi có thể chịu được những cú đấm, đưa thân tôi cho người ta đấm mỗi ngày, miễn là có đủ tiền cho con tôi chữa bệnh, miễn con tôi được sống mãi bên tôi".

Mục sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý thính giả,

Thành công là một điều ai cũng ước mơ. Nhưng làm thế nào để sống thành công? Thánh Kinh cho ta 5 chiếc chìa khóa vàng nầy:

1. Chìa khóa: “Đừng Bao Giờ Quên Ơn”.

Trong đời sống, chúng ta thường quên những gì đáng nhớ, nhưng lại hay nhớ những gì đáng quên. Có những điều ta không muốn nhớ nhưng chúng lại tiếp tục lưu lại trong ký ức, gây phiền nhiễu sầu muộn cho đời sống ta. Thường đó là những thất bại, thương đau, mặc cảm, hận thù. Trong khi đó có những điều tối cần, phải nhớ luôn luôn, thì chúng ta lại quên đi. Điều tối cần mà chúng ta không được quên là ơn của Đấng Tạo Hóa. Thi sĩ Đa vít nói rằng:

Hồn ta hỡi, hãy ngợi ca Đức Chúa Trời!
Đừng quên các việc Ngài làm cho ta!
Mọi tội lỗi tôi, Chúa tha thứ cả,
Mọi bệnh tật tôi, Chúa đã chữa lành.
Chúa cứu tôi khỏi chốn diệt vong,
Bác ái nhân từ, Chúa phủ che tôi.
(Thi Thiên 103:2-4)

Vào năm 1914 căn nhà của bác học Thomas Edisons bị cháy, ngọn lửa đã thiêu rụi cả phòng thí nghiệm, phá vỡ bao công trình của ông nhưng ông đã không tuyệt vọng, trái lại ông ca ngợi Đấng Tạo Hóa, ông nói: “Có một giá trị thật lớn ở trong thảm họa vừa qua, là tất cả những lầm lỗi của tôi được đốt cháy hết. Cảm tạ ơn Đức Chúa Trời là chúng ta sẽ bắt đầu làm mới lại.” Sau đó nhà bác học nầy đã sáng chế bóng đèn điện và ông đạt kỷ lục về những phát minh cho nhân loại với tất cả 1093 bằng sáng chế. Nhân loại ngày nay sống trong tiện nghi phần lớn là do công khó của ông. Nhà bác học Thomas Edisons là người hết lòng kính yêu Chúa, ông đã nếm được tình yêu và sự cứu rỗi của Chúa, ông lúc nào cũng nhớ đến hồng ân của Chúa, Đấng đã yêu thương ông, tha thứ tội ông, giải cứu ông khỏi chốn diệt vong.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Con người được Đấng Tạo Hóa ban cho sức mạnh phi thường. Chẳng hạn như khi có cuộc chạy chạy đua giữa loài người và loài thú, con người có khả năng duy trì tốc độ trên trường đua dài 20 dặm hoặc hơn. Thoạt đầu con người chạy không nhanh bằng một số loài vật khác nhưng sau cùng thắng được chúng, đôi khi vượt trội loài ngựa vốn là đối thủ đáng gờm nhất, bởi vì Đấng Tạo Hóa ban cho con người khả năng dẻo dai để có thể tiếp tục chạy và giữ cơ thể lúc nào cũng tươi mát.

Thân thể con người được Đấng Tạo Hóa phú cho năng lực phi thường và dẻo dai để sống động từ ngày nầy đến ngày khác, năm nọ đến năm kia cho đến khi con người nhắm mắt lìa đời. Tất cả hệ thống trong guồng máy của cơ thể con người đều có năng lực, từ hệ thống tuần hoàn, hệ thống hô hấp, hệ thống bài tiết, hệ thống tiêu hóa v.v… Về sức mạnh cơ quan tiêu hóa, chỉ cần 7 giây, thức ăn được đưa ngay từ miệng đưa xuống bao tử hay gọi là dạ dày để được cơ quan nầy tiêu hóa. Cứ 3 đến 4 ngày dạ dày của ta được thay đổi bằng một lớp dạ dày mới. Nếu quá trình thay mới nầy không diễn ra thì chất a-xít cực mạnh sẽ phá hủy dạ dày chúng ta. Chất a-xít nầy có sức hủy diệt chẳng khác nào chiếc dạo cạo bén ngót.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một phụ nữ đến bệnh viện để được khám bệnh. Chị tháo chiếc nhẫn kim cương 3.5 cà-rá đưa cho chồng, và anh vội vã lấy khăn giấy bao lại cho an toàn. Sau đó trong lúc dọn rác, anh không để ý bỏ luôn khăn giấy có chiếc nhẫn bên trong vào thùng rác. Một lúc sau, anh chợt nhận ra việc mình đã làm. Anh xem lại thùng rác thì thấy đã có ai đổ rồi. Chạy vào khu đổ rác của bệnh viện thì thấy xe đổ rác lúc đó vừa rời khỏi bệnh viện. Anh bối rối vô cùng không biết phải làm sao để lấy lại chiếc nhẫn. Sau vài giây suy nghĩ, anh liền gọi cho cơ quan vệ sinh của thành phố để báo cho tài xế chiếc xe rác của bệnh viện đừng đổ vội. Anh chạy đến chỗ đổ rác và cùng với những nhân viên của sở rác, lục soát từng bao rác. Sau một thời gian cật lực tìm kiếm trong hàng trăm bao rác, anh đã tìm ra chiếc nhẫn kim cương trị giá trên 100,000 Mỹ kim.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Ca dao nước ta có câu:

Khôn ngoan đối đáp người ngoài,
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.

Khôn ngoan là khéo léo trong việc cư xử với mọi người. Khôn ngoan phân biệt đâu là điều hay, lẽ phải, đâu đúng, đâu sai, đâu chính, đâu tà, sắc sảo trong sự xét đoán, áp dụng những sự hiểu biết vào thực tế. Còn thông mình là nhận thức một cách sáng suốt, bén nhạy trong sự giải quyết những nan đề, sáng suốt trong sự học tập và thu nhận kiến thức. Thông minh là khả năng của con người dùng nguồn tài nguyên của kiến thức mình có được để giải quyết nan đề hay hoạch định chương trình có hiệu quả. Người thông minh không bi quan mà tận dụng khả năng và sức lực mình để thực hiện và đạt được mục tiêu mình đặt ra.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có bao giờ quý vị tìm hiểu thân thể con người vận hành thế nào không? Cơ thể con người chẳng khác nào nhà máy hoạt động thật nhịp nhàng với nhau, là một khối thống nhất. Sự hoạt động của hệ điều hành bao gồm nhiều cơ quan trong cơ thể làm việc nhịp nhàng, thống nhất với nhau. Chẳng hạn mỗi bước đi của chúng ta cần đến 200 cơ bắp khác nhau. Khi ta chạy, hệ thống vận động làm việc với cường độ cao. Lúc đó, các hệ thống khác cũng tăng cường hoạt động, quả tim phải đập nhanh hơn, mạnh hơn, mạch máu của hệ tuần hoàn phải giãn ra, hệ thống hô hấp phải làm việc nhiều hơn, làm ta thở nhanh và sâu hơn, hệ thống bài tiết của ta cũng phải tăng tốc làm việc để tiết ra mồ hôi... Những sự vận hành đó chứng tỏ các hệ cơ quan trong cơ thể chúng ta phối hợp hoạt động thật nhịp nhàng, và bảo đảm tính thống nhất. Sự thống nhất ấy có được là nhờ hệ thần kinh và nhờ dòng máu chảy trong hệ tuần hoàn mang theo các hooc-môn do các tuyến nội tiết tiết ra.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Rebecca Thompson Brown có hai lần chết: Lần thứ nhất cô bị xô từ trên chiếc cầu Fremont Canyon xuống dòng sông Platte. Dầu cô được cứu sống nhưng cõi lòng đã chết, cô phải sống trong sự khổ đau, cay đắng, hận thù. Lần thứ nhì tự cô nhảy xuống sông tự vận cũng tại chính chiếc cầu định mệnh ấy. Lần nầy cô thật sự chết vì đầu cô bị vỡ ra khi đụng phải đá.

Năm 18 tuổi, Rebecca và em gái 11 tuổi bị bọn lưu manh bắt cóc đang lúc hai chị em cô đến gần tiệm tạp hóa trong thành phố nhỏ Casper thuộc bang Wyoming Hoa Kỳ. Bọn bất lương nầy chở hai chị em đi trên đoạn đường 40 dặm về hướng tây nam đến chiếc cầu Fremont Canyong. Đây là một chiếc cầu lâu đời chỉ có một làn đường xe chạy, sườn của chiếc cầu nầy bằng sắt. Chiều cao của chiếc cầu là 112 bộ Anh, khoảng 37 thước bắc ngang qua con sông Platte. Đáy của con sông nầy là một hẻm núi đá. Bọn bất lương đã đánh đập cô Rebecca và luân phiên hãm hiếp hai chị em cô, dầu cô đã nhiều van xin bọn chúng dung tha cho đứa em của cô còn quá nhỏ! Sau khi bọn ác nhân thỏa mãn thú tính, chúng xô cả hai chị em cô xuống sông. Em gái cô chết ngay tại chỗ vì đầu bị đụng vào đá. Còn cô, sau khi từ trên cao rơi xuống, trúng vào bụi cây mọc từ mõm đá nhô ra rồi mới xuống nước. Dầu bị gãy xương chân và xương hông nhưng cô đã cố sức bơi vào bờ. Để giữ cho mình khỏi bị sự lạnh giá của vùng đồi núi lúc đêm về, cô cố leo lên bờ rồi bò vào hóc núi, nằm chờ đợi bình minh đến.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Gió là sự chuyển động của không khí, di chuyển từ nơi nầy đến nơi khác bởi sư chênh lệch của áp khí, từ áp khí cao đến áp khí thấp, hay nói cách đơn giản là không khí chuyển động sinh ra gió. Gió cũng được diễn tả khi được kết hợp với phương hướng và tốc độ, chẳng hạn như hướng gió thổi và cường độ của gió.

Gió được chia làm ba loại: Gió Tín Phong, Gió Tây Ôn Đới và Gió Đông Cực. Gió Tín Phong đến từ sự vận chuyển của quả đất, nơi quả đất tự xoay trên trục của nó. Gió Tín Phong và Gió Tây Ôn Đới không thổi thẳng theo hướng kinh tuyến mà thổi hơi lệch qua một bên về phía bên phải của bắc bán cầu và thổi về phía bên trái của nam bán cầu (nếu ta nhìn xuôi theo hướng gió thổi). Gió Tín Phong và Gió Tây Ôn Đới tạo thành hai hoàn lưu khí quyển quan trọng nhất trên bề mặt quả đất. Ngọn gió nầy có nhiều cường độ khác nhau, từ mạnh đến yếu. Rất có thể vận tốc của ngọn gió từ 1 km/h đến 300 km/h trở thành cơn bão lớn. Tại vĩ tuyến 40° có gió tây và gió đông địa cực bắt đầu xuất hiện ở vĩ tuyến 60°. Các thủy thủ vòng quanh thế giới đều xác nhận vùng nam đại dương là vùng biển nhiều bão tố nhất, nơi thường xuyên bị khuấy động bởi những cơn gió mạnh nhất. Các vành đai vĩ độ này được đặt tên "Gầm rú 40", "Hung dữ 50" và "Thét gào 60".

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây khá lâu tại một đồng ruộng của xứ Tô Cách Lan trong mùa gặt hái, nơi có nhiều phụ nữ gặt lúa. Trong các phụ nữ ấy có một bà mẹ vì không có ai trông chừng con, nên bà mẹ nầy để con trong nôi, đặt trên bờ ruộng để bà vừa làm việc vừa trông chừng con. Nhưng giữa lúc bà và những người khác khác bận rộn làm việc thì chim đại bàng từ trên núi cao sà tới, chụp đứa bé bay thẳng về tổ để làm thức ăn cho các con của nó. Nhiều người đàn ông có mặt tại đó không một phút chần chờ đã nhanh chân trèo chạy đến chân núi, họ cố sức trèo lên để cứu con của người mẹ nầy. Trong đó có một thủy thủ, là người mạnh mẽ và lẹ làng hơn hết! Anh đã dùng hết sức mình trèo lên, vượt qua những bờ đá thằng đứng, sau cùng anh đã lên đến được đỉnh núi. Nhưng anh không tài nào có thể tiến đến gần tổ chim để cứu đứa bé vì sức kháng cự mạnh mẽ của chim đại bàng. Vừa lúc đó Hannah Lamond là mẹ của đứa bé cũng đã vượt qua được những bờ đá lởm chởm, leo lên núi cao vào đã đến nơi.