Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Năm nay tôi có dịp ăn tết ở hai nơi Melbourne và Sydney. Khi được chở đến Showground là địa điểm tổ chức tết, tôi thấy còn một số chỗ đậu xe trống, tôi bảo anh bạn quẹo vào, nhưng chúng tôi bị chặn lại hỏi: Các anh có thẻ VIP không? Nghĩa là các anh được thư mời danh dự không? Tôi lắc đầu, và chúng tôi đành tìm chỗ đậu xe khác. Khi suy nghĩ về điều nầy, tôi liên tưởng đến cái nhìn của Đấng Tạo Hóa với chúng ta, Ngài không phân biệt ai hết, ai cũng là người rất quan trọng đối với Ngài, ai cũng là VIP (Very Important Person) cả!

Một trong những nhu cầu lớn nhất của loài người là biết rằng mình được yêu quý. Một khi không được ai yêu quý, chúng ta sẽ thấy mình vô dụng, chẳng có giá trị nào, chẳng có lợi ích gì!

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Quý vị và các bạn biết vì sao chim hay hót không? Giáo sư David Rothenberg thuộc viện kỹ thuật New Jersey cho biết: “Chim thường hay hót để gây chú ý, để tỏ tình với những chim khác, đồng thời để bảo vệ vùng đất của chúng.” Qua tiếng hót, chim nhắc nhở những loài chim khác biết đây là lãnh địa của chúng, không được bén mảng đến hay quấy rầy. Chẳng hạn như khi chim sơn ca hót, nó nhắc nhở loài họa mi, đây là vùng đất của tôi, xin họa mi đừng bay vào kẻo tôi đuổi nha! Đấng Tạo Hóa ban cho cảnh thiên nhiên vừa xinh đẹp với muôn màu vạn sắc, vừa hòa hợp âm thanh tuyệt hảo. Tất cả đều ca ngợi sự vinh hiển của Ngài.

Chim có thể hót được nhờ lưỡi gà như bộ kèn, phát ra âm thánh thót. Hệ thống phát âm nầy được gọi là minh quản (syrinx), thay vì thanh quản (larynx) như của con người. Minh quản của chim là chiếc hộp phát ra âm thanh, như chiếc đàn organ được đặt thật sâu, nằm ẩn trong lồng ngực của chúng. Hệ thống âm thanh độc đáo này giúp chim hót thật cao, thật thánh thót chẳng khác nào những bản tình ca thật hay. Nếu chú ý lắng nghe tiếng chim hót, chúng ta có thể nghe từng âm thanh của từng sợi dây trong cổ của chúng. Nhưng thường là chúng ta không nhận ra điều kỳ diệu nầy, chúng ta chỉ nghe chíp chíp, chéo chéo vì chúng ta không hiểu chúng muốn nói gì, không hiểu được ngôn ngữ của chúng. Chỉ có chim cùng loài mới hiểu nhau.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Bác sĩ Harvey Cain, thuộc bệnh viện Keiser ở thành phố Sacramento, thủ phủ của tiểu bang California, đã trình lên hội Y Khoa Hoa Kỳ một đề nghị có vẻ ngộ nghĩnh nhưng lại rất thực tế. Theo lời đề nghị nầy, trước khi đưa bệnh nhân lên bàn mổ, bác sĩ phải viết lên trên thân thể bệnh nhân các câu ghi chú ngắn như ‘đừng mổ phía nầy’, ‘đừng cắt cánh tay nầy’ v.v… Sở dĩ bác sĩ Cain đề nghị như thế bởi vì có những bệnh nhận sau khi tỉnh lại đã thấy cánh tay mạnh của mình đã bị cưa mất, hay ngón chân không đau đã bị bác sĩ tiện mất rồi!

Bác sĩ Cain còn đề nghị rằng nên viết những câu ghi chú ngắn gọn đó trước khi bệnh nhân được gây mê, nghĩa là lúc họ còn tỉnh, để họ được an tâm rằng bác sĩ sẽ thực hiện đúng. Vị phụ tá của bác sĩ Cain còn nói thêm: Nhiều bác sĩ đã bị kiện ra tòa vì mổ nhầm. Nếu hội đồng y khoa chấp nhận lời đề nghị nầy thì sẽ giảm đi các vụ kiện không cần thiết.

Thưa quý vị và các bạn, dù y khoa ngày nay có những trường hợp nhầm lẫn, sai lầm tai hại, nhưng hầu hết ai cũng đồng ý là y học hiện đại đã có những bước tiến bộ vượt bực như thay thận, thay tim, ghép phổi, mổ xương sọ để chữa óc v.v…

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Sư tử và cọp thuộc loài mèo nhưng có hình vóc to lớn. Sư tử đực có thể nặng tới 250 kg, tương đương với trọng lượng của hổ đực, nhưng sư tử cái nhỏ hơn. Trong rừng, tuổi thọ của sư tử khoảng từ 10 đến 14 năm, trong khi ở sở thú, dầu bị tù túng, nhưng chúng được săn sóc cẩn thận, cho nên chúng có thể sống đến trên 20 năm. Sư tử là loài động vật ăn thịt sống, chúng sống theo bầy, từng đàn, từng gia đình. Sư tử sống ở đồng bằng rộng rãi, trong sa mạc, sống nhiều nơi tại châu Phi.

Sư tử cái làm nhiệm vụ săn mồi cho cả đàn, trong khi nhiệm vụ chính của sư tử đực là bảo vệ và duy trì lãnh thổ. Sư tử đực sẽ rời khỏi bầy khi chúng trưởng thành. Khi con đực khác chiếm bầy hoặc khi đánh bại sư tử đực thủ lĩnh, kẻ xâm chiếm có thể giết chết tất cả các sư tử con mà không phải là con của nó.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Hổ còn gọi là cọp hay hùm là động vật thuộc họ mèo, là một trong bốn loại "mèo lớn". Hổ là loài thú dữ ăn thịt sống. Phần lớn các loài hổ sống trong rừng và đồng cỏ, là những khu vực mà chúng dễ ngụy trang bằng những vằn của chúng, để săn mồi. Trong bốn loại ‘mèo khổng lồ’, chỉ có hổ và beo đốm (jaguar) sống ở Mỹ biết bơi. Chúng bơi lội rất giỏi, thường tắm trong hồ và sông. Hổ không thể leo trèo như mèo.

Hổ thích đi săn một mình. Mồi của hổ là hươu, nai, heo rừng, trâu, v.v... Hổ chế ngự mồi từ mọi góc, tấn công thật nhanh và cắn cổ mồi để làm gãy cột sống hay khí quản của con mồi, hay làm tổn thương tĩnh mạch hoặc động mạch chính. Là một thú bơi lội giỏi, hổ có khả năng giết chết con mồi ngay cả khi chúng đang bơi. Một số con hổ thậm chí phục kích cả các con thuyền để bắt người hay cá của họ.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Lại một lần nữa mùa Xuân đã trở về, ngày Tết đã đến, người nào cũng được thêm một tuổi, dòng thời gian cứ trôi đi mãi, với 4 mùa luân chuyển: Xuân qua, Hạ đến, Thu về, Đông sang. Gần Tết, đồng bào vùng nông thôn ở quê nhà, từ lúc sau vụ lúa mùa, tức khoảng giữa tháng chạp, bắt đầu lo xay lúa, xay nếp để chuẩn bị làm các loại bánh. Họ cũng bắt đầu ngâm giấm các loại dưa chua chuẩn bị đón Tết.

Tết là mùa sum hợp, là cơ hội để nghỉ ngơi, người ta bỏ mọi công việc thường nhật để mừng Xuân mới, đế ăn Tết: Nào là những buổi tiệc linh đình, những cuộc giải trí vui chơi, những thì giờ thăm viếng thân bằng quyến thuộc... Tết ở nông thôn rất vui vì có những nơi ăn tết đến nửa tháng. Trong khi dân thành thị chỉ ăn Tết nhiều lắm là bảy ngày. Thường là người ta vui Tết đến hết ngày mùng bốn hoặc mùng sáu. Các hàng quán, cơ sở kinh doanh mở cửa trở lại. Mặc dầu đã hết Tết, nhưng cái âm hưởng những ngày Tết vẫn kéo dài đâu đó, trên những bông mai vàng rực rỡ trước sân nhà, trên những xác pháo khắp mọi đường đất nước quê hương, trên nụ cười hớn hở của đám trẻ thơ…

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Trong bài đặc biệt về Xuân, năm 2004 đăng trong báo Ngày Nay, (Houston Texas, USA) Nguyễn Ngọc Bảo cho rằng: Người đời thường bị quyến rũ bởi sự tương phản của mai: Tuy có thân và cành gầy guộc, có hoa mỏng manh, và mang hương thơm dịu dàng, thanh khiết nhưng ở bên trong mai là cả một sự kiêu dũng. Chính sự kiêu dũng này đã giúp mai vượt qua được mưa gió sương hàn của mùa đông để đơm hoa kết nụ khi xuân về. Các nhà nho xem mai là tấm gương cho loài người về sự hòa hợp giữa chữ Nhẫn và chữ Dũng. Đã kiêu dũng, có hương thơm, lại nở sớm nhất trong các loại hoa xuân nên mai được tôn phong địa vị ‘bách hoa khôi’. Mai được gộp chung với tùng và trúc thành bộ "tam hữu". Sư gộp chung này bắt nguồn từ sách Luận ngữ: "Ích giả tam hữu: hữu trực, hữu lượng, hữu đa văn". Người xưa thường ví von ba loại cây này là ngự sử mai, trượng phu tùng, và quân tử trúc. Ngoài ra, mai còn được kết hợp với lan, cúc, và trúc thành bộ tứ quý để biểu tượng cho bốn mùa xuân, hạ, thu, đông. Trong thơ văn, mai thường được dùng để ví von cho phẩm chất của người quân tử.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Nguyễn Bính là một trong những nhà thơ diễn tả nhiều về bướm. Chẳng hạn như trong bài thơ “Cô hàng xóm”, ông đã dùng bướm trắng làm sứ giả của mình. Trong thơ Nguyễn Bính, hình ảnh của bướm không cố định, những cánh bướm sắc vàng, sắc trắng, những cánh bướm phù du thích sống đời phiêu lãng, lúc vờn quanh giàn mướp, lúc bay rợp đường làng. Nhân dịp Xuân về, tôi mời quý vị nghe một phần của bài thơ của Nguyễn Bính.

Đã thấy xuân về với gió đông
Với trên màu má gái chưa chồng
Bên hiên hàng xóm, cô hàng xóm
Ngước mắt nhìn giời đôi mắt trong…

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Hạnh phúc là một ý niệm rất trừu tượng. Có lúc chúng ta cảm nhận hạnh phúc khi ta vừa đạt một điều gì thật trọng đại trong đời, hoặc khi ước mơ nho nhỏ của mình đã biến thành sự thật. Có người cho rằng hạnh phúc chẳng qua là một nốt nhạc hay, có lúc bay bổng giữa những dòng nhạc trầm buồn, hay là một nét họa màu sáng trong bức tranh tổng thể của cuộc đời ta. Hạnh phúc là chất xúc tác cho ta thêm nghị lực, niềm vui để tiếp tục bước đi trên con đường đời đầy gian nan trắc trở, chứ hạnh phúc không phải là tất cả. Hạnh phúc cũng đến với ta một cách bất ngờ và ra đi cũng vội vã, khiến cho chúng ta vô cùng luyến tiếc cái phút giây hạnh phúc ngắn ngủi êm đềm đó, và nó trở thành một kỷ niệm khó quên trong đời.

Hạnh phúc theo kiểu Thành Cát Tư Hãn hoàn toàn chỉ là cảm giác tự mãn. Tùy từng lĩnh vực và phạm vi, hạnh phúc mang nhiều ý nghĩa riêng và thậm chí trái ngược nhau. Hạnh phúc của nạn nhân chiến tranh là chấm dứt khói lửa. Hạnh phúc của bố mẹ là thấy con ngoan nhưng hạnh phúc của một số con cái là được thoát khỏi cặp mắt quan sát của phụ huynh! Hạnh phúc của kẻ mới yêu nhau là nhìn về con đường hôn nhân phía trước nhưng có khi vài năm sau họ lại cảm thấy “thật sự hạnh phúc” khi cầm đơn ly dị. Hạnh phúc của doanh nhân là buôn may, bán đắt trong khi niềm sung sướng của người mua là mua rẻ được nhiều…

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Chim én là biểu tượng của mùa xuân, mùa hoa nở, cây đâm chồi nảy lộc. Vào mùa Xuân có những đàn chim én bay về mang theo sức sống trào dâng, báo hiệu một năm mới rộn ràng, đầy hứa hẹn, là dấu hiệu kết thúc năm cũ. Chính vì thế mà mỗi khi thấy đàn chim én lượn bay trên bầu trời, ta biết mùa Xuân đang về. Không như mùa đông lạnh giá, mùa hè nắng cháy, mùa thu ảm đạm với những chiếc lá vàng rơi, mùa xuân mang tới cho chúng ta một không khí hiền hòa nhưng không kém phần tươi vui, bừng lên sự sống mới. Mùa xuân được ví như một nàng Xuân xinh đẹp mà Đấng Tạo Hóa đã ban tặng cho loài người.

Câu nói ''Một con én không làm nên một mùa Xuân'' có ngụ ý một cá nhân sẽ không thể thay đổi hoàn cảnh, cục diện. Nhưng trong thực tế, ít khi nào chim én bay một mình, chúng bay thành bầy. Qua tinh thần hợp đoàn nầy dạy cho loài người chúng ta biết yêu thương nhau và nương dựa nhau.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Một bài báo tại Mỹ đăng câu chuyện của một bà vợ kia đến bác sĩ tâm lý George Crane, yêu cầu bác sĩ giúp bà ly dị với chồng bà. Giọng nói của bà đầy cay đắng và oán hận, vẻ căm hờn đã hiện lên trên khuôn mặt của bà. Bà nói: "Không những tôi muốn tống khứ chồng tôi khỏi nhà mà còn làm cho ổng đau đớn mà ra đi". Sau khi nghe qua ý định của bà, bác sĩ Crane liền đề nghị với bà một kế hoạch thật khôn khéo. Bác sĩ bảo bà ta rằng: "Chị hãy về nhà làm bộ như là người vợ hiền, dịu dàng, hết mực yêu chồng. Chị hãy nói với chồng chị rằng anh ta là người chồng khả ái, đáng kính, anh rất quan trọng đối với chị! Chị hãy cố tìm những ưu điểm để ca tụng anh! cố sống nhân ái, bao dung và nhân hậu. Làm thế nào để cho anh ta tin rằng chị yêu anh, cố thuyết phục sao cho anh tưởng rằng không có anh, chị không thể sống được, cho đến khi anh ta thật sự tin không một chút nghi ngờ về hảo ý của chị thì lúc đó chị hãy xuất chiêu! Chị hãy nói với anh ta rằng chị không thể tiếp tục sống với anh, rồi ly dị! Lúc đó chồng chị sẽ thật khổ đau!"

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Tục ngữ nước ta: “Cái răng cái tóc là gốc con người" thật là chí lý vì ngày nay con người chi ra rất nhiều tiền cho răng và đầu tư nhiều thời gian, tiền bạc để có mái tóc đẹp. Riêng đối với sợi tóc, theo cái nhìn của các nhà khoa học thì tóc có nhiệm vụ che chở cho đầu khỏi sức nóng của nắng. Nhờ có những kỹ thuật tân kỳ, người ta có thể chẻ sợi tóc ra dễ dàng. Các nhà bác học cho biết mỗi một sợi tóc mọc lên, óng mượt, dẻo dai thì cần có một nhóm tế bào chết ở chân tóc, với 95% là chất sừng keratin.

Nhìn qua kính hiển vi, sợi tóc cắt ngang có ba lớp: lớp ngoài có các tế bào xếp chồng lên nhau như mái ngói, lớp giữa là những sợi tế bào dài nhỏ tạo màu cho tóc, lớp trong cùng gồm những tế bào khá chắc làm cho tóc bền bỉ. Dưới chân tóc có nhiều mạch máu nhỏ để nuôi dưỡng tóc và nhiều tuyến nhờn tiết ra dầu, mỡ béo và muối với độ pH 4.5-5.5 để che chở tóc và làm tóc óng mượt. Ở chân tóc có vài thớ cơ thịt mà khi lạnh, hoặc lúc sợ hãi sẽ co lại làm tóc dựng đứng lên. Tùy theo hình dạng của chân tóc mà có tóc thẳng (chân tóc tròn) hay tóc quăn (chân tóc bầu dục hay dẹp).

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Nhà văn lừng danh O’Henry đã viết nhiều câu chuyện thật cảm động trong đó câu chuyện 'Món Quà Giáng Sinh' mô tả thật sống động và thật sâu sắc tình yêu của đôi vợ chồng nghèo dành cho nhau trong mùa Giáng Sinh năm ấy. Câu chuyện có nội dung như sau:

Hằng ngày, Della cố gắng tiết kiệm, không dám tiêu tiền nhiều khi đi chợ. Chị đếm đi, đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhầm lẫn, chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu, trong khi ngày mai sẽ là lễ Giáng Sinh. Chị sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi.

Vợ chồng Della sống trong một căn phòng nhỏ nghèo nàn tại thành phố Nữu Ước. Chồng chị là Jim, tuy có việc làm nhưng tiền lương ít ỏi. Tiền thuê căn phòng chiếm gần hết số lương của anh. Chị đã cố gắng để tìm việc làm nhưng vận may đã không mỉm cười với chị. Ngày mai là Noel mà nay chị chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua quà cho chồng. Chị muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa, biểu hiện được tất cả tình yêu của chị dành cho chồng. Nhưng rồi chị chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tường. Mắt chị sáng lên.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Chúng ta đang ở trong mùa Giáng Sinh, không khí Giáng Sinh trở nên tưng bừng nhộn nhịp hơn hẳn các thời gian khác trong năm; người ta tặng quà, chúc nhau nên mùa Giáng Sinh được gọi là mùa Chúc Tụng (Greetings Season). Mùa Giáng sinh cũng là mùa Hy Vọng vì mùa Giáng Sinh đem lại hy vọng cho người người trên thế giới.

Nói đến hy vọng, có người cho rằng hy vọng là ước mơ, mà đã là ước mơ thì có thể không thành sự thật. Người khác cho rằng hy vọng là sự cầu mong chờ đợi một điều hạnh phúc đến với mình, những gì mình đang chờ sẽ sớm xuất hiện. Hy vọng có thể giúp ta có thêm nghị lực để có thể đương đầu với khó khăn của cuộc sống, và những bế tắc của hiện tại, nhưng khi sự thật phũ phàng xảy ra thì hy vọng sẽ trở thành nỗi tuyệt vọng.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Vào 6 giờ 25 chiều ngày 10/11/2009, Robert Enke, người từng được bầu chọn là thủ môn xuất sắc nhất Bundesliga năm 2008-2009, lao vào một đoàn tàu đang chạy và qua đời tại đó. Mặc dù chưa biết chắc về nguyên nhân cái chết của thủ môn tài ba này, nhưng theo tờ Morgenpost Online, một quan chức địa phương cho hay: “Enke đã cố tình lao vào đoàn tàu đang chạy khởi hành từ Neustadt am Rübenberge”.

Các nguồn tin khác cũng cho hay, có thể do những phiền muộn về gia đình nên thủ môn 32 tuổi này đã tự sát. Enke sống với vợ Teresa và con nuôi 8 tháng tuổi sau khi con gái của họ là Lara qua đời khi mới 2 tuổi do bị bệnh tim.

Khởi đời sự nghiệp vào năm 1995 trong màu áo CLB Carl Zeiss Jena, Robert Enke từng chơi bóng tại Borussia Moenchengladbach, Benfica, Barcelona, Fenerbahce, Tenerife trước khi khoác áo Hannover năm 2004. Với phong độ tương đối tốt của một cầu thủ xuất sắc và việc thủ thành Jens Lehmann từ giã thi đấu quốc tế, Enke được xem như một ứng viên số một được chọn lựa cho đội tuyển Đức tại World Cup 2010 sắp diễn ra. Anh cũng là thủ môn của đội tuyển Đức và câu lạc bộ Hannover 96.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Một giáo sư người Mỹ làm giảng viên tại một viện đại học ở nước Ba Tây (Brazil) đã nhắc lại một kỷ niệm khó quên. Ông thuật lại rằng một ngày kia khi đang trên con đường đến trường đại học, ông cảm thấy có ai đó kéo quần mình, quay đầu lại, ông thấy một cậu bé độ 5 hay 6 tuổi với đôi mắt tròn đen và sáng trong khuôn mặt lem luốc bẩn thỉu. Cậu bé nhìn ông với lời van xin: “Thưa ông! Cho con bánh mì”. Khác với những lần trước, mỗi khi gặp trẻ ăn xin trên đường phố, mở lời van xin, ông thường phớt lờ, lạnh lùng bước đi, vì có nhiều trẻ ăn xin quá, nhưng không biết vì sao lần nầy ông lại dừng bước, rồi bảo cậu cùng đi với ông ta vào quán cà phê gần đó. Sau khi mua cho cậu một bánh kem và thức ăn khác mà cậu muốn, ông mua cho mình một tách cà phê, rồi bước ra khỏi tiệm, quên hẳn cậu bé. Nhưng khi ông đi được ít bước thì có người đụng vào lưng ông, quay nhìn lại, ông thấy cậu bé khi nãy. Cậu bé vẫn cầm ổ bánh kem và run run nói: “Con cám ơn ông!”. Vị giáo sư nầy cảm động vì lời cám ơn của cậu bé ăn xin đáng thương đó, trong khi đó có những trẻ ăn xin khác đã nhận tiền hay thức ăn ông cho nhưng chưa có em nào có lòng biết ơn như thế!

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Năm 1988, tòa án Oklohoma City tuyên án tử hình Ronald Williamson là một cầu thủ bóng chày, 35 tuổi, và tuyên án án chung thân Dennis Fritz là giáo viên trung học, về tội hãm hiếp và cố sát cô Debra Sue Carter. Tháng 12 năm 1982, người ta phát hiện cô Carter 21 tuổi làm nghề hầu bàn đã chết trong nhà để xe của mình. Cảnh sát xác định là kẻ ác đã đột nhập nhà cô trái phép, cưỡng hiếp và giết chết cô Carter. Sau đó, chúng đã dùng sốt cà chua tưới vào thân xác không có một tấm vải che thân của cô. Cảnh sát đã tìm thấy 17 sợi tóc trên xác nạn nhân được cho là trùng với tóc của 2 bị cáo. Thêm vào đó, chuyên gia khám nghiệm tử thi xác nhận tinh dịch tìm được trên nạn nhân là của 2 người đàn ông này. Theo sự tiết lộ của cảnh sát, lần cuối cùng người ta còn thấy cô Carter là tại quán rượu Coachlight tại Ada, Oklahoma City là nơi 2 bị cáo là Ronald Williamson và Dennis Fritz thường lui tới.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Trí nhớ của con người là một điều phi thường, được Đấng Tạo Hóa cho mỗi chúng ta, nhưng thay vì trân trọng, gìn giữ, thì chúng ta đã vô tình hay bất cẩn mà làm hại, làm giảm trí nhớ qua những tai hại như nghiện ngập, rượu chè, hút sách hay làm việc quá độ, vui chơi quá đáng đến nỗi ngủ không đủ… Cũng có những người vì lâm vào hoàn cảnh đau thương hay thường xuyên phải đương đầu với những nan đề, hoặc luôn ưu sầu, chán nản, hoặc vì tuổi già, sức yếu, nên trí não mất dần sự nhạy bén.

Cổ Học Tinh Hoa kể lại câu chuyện của một người ở Tống Quốc, đến tuổi về hưu mắc phải bệnh quên. Buổi sáng lấy gì của ai, buổi chiều đã quên; hôm nay cho ai cái gì, ngày mai đã quên; ra đường quên cả đi, còn ở nhà quên cả ngồi; trước làm những gì, nay đã quên; bây giờ đang làm gì, sau này cũng quên hết. Cả nhà ông ta lo lắng, dùng hết đủ cách, đón thầy chữa thuốc cũng không khỏi. Một ngày kia có ông đồ bên nước Lỗ đến bảo người vợ rằng ông ta có thể chữa được bệnh ấy. Vợ của người bị bịnh quên vì thương chồng nên hứa với ông đồ hễ chữa khỏi, thì chia nửa cơ nghiệp cho ông đồ.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Mối là một loại côn trùng nhỏ, có bộ cánh đều, sống ở vùng nhiệt đới. Ở nước ta có cả trăm loại mối. Cơ thể mối gồm 3 phần: đầu, ngực, bụng với ranh giới rõ rệt, dính liền nhau bằng các tấm màng đệm. Cơ thể chúng được bao bọc bằng vỏ cấu tạo rất rắn chắc, nhưng cũng rất mềm dẻo ở phần giữa các đốt chính và các phần phụ chuyển động. Mối có tổ chức thành đoàn thể như loài kiến, loài ong, nhưng xã hội loài mối được tổ chức chặt chẽ hơn hết. Chúng có mối vua, mối chúa, mối quân đội, mối thợ thuyền, và mối hộ sinh. Theo sự phân tích của một số nhà sinh vật, ngoài những nhóm mối kể trên còn có mối kiến trúc sư và mối kỹ sư.

Mối sống quần thể trong những tổ lớn. Có loại mối xây tổ ở trên vùng rất cao. Mối vua nhỏ hơn mối chúa và sống ở trung tâm của tổ. Mối chúa như một lò sản xuất, vì chúng sinh ra hàng ngàn, hàng vạn trứng. Đôi khi, nó đẻ hơn 30 trứng trong mỗi phút. Cơ thể của mối chúa trưởng thành dài đến 10cm giống như khúc lòng heo. Vì quá lớn nên mối chúa không thể di chuyển được, và mối chúa nhờ các mối thợ với thân hình chiều dài 4mm săn sóc và nuôi dưỡng.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Trong một đêm kia, khi mọi người đang say ngủ, cậu bé vào phòng cha đánh thức cha cậu:

- Ba!

- Có gì không con?

- Con khát nước quá! Ba cho con một ly nước lạnh. Người cha bảo:

- Không được! Khuya rồi, đèn tắt rồi, ba không thể dậy mà lấy nước cho con. Cậu bé trở lại phòng mình. Nhưng sau 5 phút cậu quay trở lại, nói với giọng tha thiết hơn:

- Con khát nước quá! Ba cho con một ly nước lạnh.