Mục sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý thính giả,

Thành công là một điều ai cũng ước mơ. Nhưng làm thế nào để sống thành công? Thánh Kinh cho ta 5 chiếc chìa khóa vàng nầy:

1. Chìa khóa: “Đừng Bao Giờ Quên Ơn”.

Trong đời sống, chúng ta thường quên những gì đáng nhớ, nhưng lại hay nhớ những gì đáng quên. Có những điều ta không muốn nhớ nhưng chúng lại tiếp tục lưu lại trong ký ức, gây phiền nhiễu sầu muộn cho đời sống ta. Thường đó là những thất bại, thương đau, mặc cảm, hận thù. Trong khi đó có những điều tối cần, phải nhớ luôn luôn, thì chúng ta lại quên đi. Điều tối cần mà chúng ta không được quên là ơn của Đấng Tạo Hóa. Thi sĩ Đa vít nói rằng:

Hồn ta hỡi, hãy ngợi ca Đức Chúa Trời!
Đừng quên các việc Ngài làm cho ta!
Mọi tội lỗi tôi, Chúa tha thứ cả,
Mọi bệnh tật tôi, Chúa đã chữa lành.
Chúa cứu tôi khỏi chốn diệt vong,
Bác ái nhân từ, Chúa phủ che tôi.
(Thi Thiên 103:2-4)

Vào năm 1914 căn nhà của bác học Thomas Edisons bị cháy, ngọn lửa đã thiêu rụi cả phòng thí nghiệm, phá vỡ bao công trình của ông nhưng ông đã không tuyệt vọng, trái lại ông ca ngợi Đấng Tạo Hóa, ông nói: “Có một giá trị thật lớn ở trong thảm họa vừa qua, là tất cả những lầm lỗi của tôi được đốt cháy hết. Cảm tạ ơn Đức Chúa Trời là chúng ta sẽ bắt đầu làm mới lại.” Sau đó nhà bác học nầy đã sáng chế bóng đèn điện và ông đạt kỷ lục về những phát minh cho nhân loại với tất cả 1093 bằng sáng chế. Nhân loại ngày nay sống trong tiện nghi phần lớn là do công khó của ông. Nhà bác học Thomas Edisons là người hết lòng kính yêu Chúa, ông đã nếm được tình yêu và sự cứu rỗi của Chúa, ông lúc nào cũng nhớ đến hồng ân của Chúa, Đấng đã yêu thương ông, tha thứ tội ông, giải cứu ông khỏi chốn diệt vong.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Con người được Đấng Tạo Hóa ban cho sức mạnh phi thường. Chẳng hạn như khi có cuộc chạy chạy đua giữa loài người và loài thú, con người có khả năng duy trì tốc độ trên trường đua dài 20 dặm hoặc hơn. Thoạt đầu con người chạy không nhanh bằng một số loài vật khác nhưng sau cùng thắng được chúng, đôi khi vượt trội loài ngựa vốn là đối thủ đáng gờm nhất, bởi vì Đấng Tạo Hóa ban cho con người khả năng dẻo dai để có thể tiếp tục chạy và giữ cơ thể lúc nào cũng tươi mát.

Thân thể con người được Đấng Tạo Hóa phú cho năng lực phi thường và dẻo dai để sống động từ ngày nầy đến ngày khác, năm nọ đến năm kia cho đến khi con người nhắm mắt lìa đời. Tất cả hệ thống trong guồng máy của cơ thể con người đều có năng lực, từ hệ thống tuần hoàn, hệ thống hô hấp, hệ thống bài tiết, hệ thống tiêu hóa v.v… Về sức mạnh cơ quan tiêu hóa, chỉ cần 7 giây, thức ăn được đưa ngay từ miệng đưa xuống bao tử hay gọi là dạ dày để được cơ quan nầy tiêu hóa. Cứ 3 đến 4 ngày dạ dày của ta được thay đổi bằng một lớp dạ dày mới. Nếu quá trình thay mới nầy không diễn ra thì chất a-xít cực mạnh sẽ phá hủy dạ dày chúng ta. Chất a-xít nầy có sức hủy diệt chẳng khác nào chiếc dạo cạo bén ngót.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một phụ nữ đến bệnh viện để được khám bệnh. Chị tháo chiếc nhẫn kim cương 3.5 cà-rá đưa cho chồng, và anh vội vã lấy khăn giấy bao lại cho an toàn. Sau đó trong lúc dọn rác, anh không để ý bỏ luôn khăn giấy có chiếc nhẫn bên trong vào thùng rác. Một lúc sau, anh chợt nhận ra việc mình đã làm. Anh xem lại thùng rác thì thấy đã có ai đổ rồi. Chạy vào khu đổ rác của bệnh viện thì thấy xe đổ rác lúc đó vừa rời khỏi bệnh viện. Anh bối rối vô cùng không biết phải làm sao để lấy lại chiếc nhẫn. Sau vài giây suy nghĩ, anh liền gọi cho cơ quan vệ sinh của thành phố để báo cho tài xế chiếc xe rác của bệnh viện đừng đổ vội. Anh chạy đến chỗ đổ rác và cùng với những nhân viên của sở rác, lục soát từng bao rác. Sau một thời gian cật lực tìm kiếm trong hàng trăm bao rác, anh đã tìm ra chiếc nhẫn kim cương trị giá trên 100,000 Mỹ kim.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Ca dao nước ta có câu:

Khôn ngoan đối đáp người ngoài,
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.

Khôn ngoan là khéo léo trong việc cư xử với mọi người. Khôn ngoan phân biệt đâu là điều hay, lẽ phải, đâu đúng, đâu sai, đâu chính, đâu tà, sắc sảo trong sự xét đoán, áp dụng những sự hiểu biết vào thực tế. Còn thông mình là nhận thức một cách sáng suốt, bén nhạy trong sự giải quyết những nan đề, sáng suốt trong sự học tập và thu nhận kiến thức. Thông minh là khả năng của con người dùng nguồn tài nguyên của kiến thức mình có được để giải quyết nan đề hay hoạch định chương trình có hiệu quả. Người thông minh không bi quan mà tận dụng khả năng và sức lực mình để thực hiện và đạt được mục tiêu mình đặt ra.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có bao giờ quý vị tìm hiểu thân thể con người vận hành thế nào không? Cơ thể con người chẳng khác nào nhà máy hoạt động thật nhịp nhàng với nhau, là một khối thống nhất. Sự hoạt động của hệ điều hành bao gồm nhiều cơ quan trong cơ thể làm việc nhịp nhàng, thống nhất với nhau. Chẳng hạn mỗi bước đi của chúng ta cần đến 200 cơ bắp khác nhau. Khi ta chạy, hệ thống vận động làm việc với cường độ cao. Lúc đó, các hệ thống khác cũng tăng cường hoạt động, quả tim phải đập nhanh hơn, mạnh hơn, mạch máu của hệ tuần hoàn phải giãn ra, hệ thống hô hấp phải làm việc nhiều hơn, làm ta thở nhanh và sâu hơn, hệ thống bài tiết của ta cũng phải tăng tốc làm việc để tiết ra mồ hôi... Những sự vận hành đó chứng tỏ các hệ cơ quan trong cơ thể chúng ta phối hợp hoạt động thật nhịp nhàng, và bảo đảm tính thống nhất. Sự thống nhất ấy có được là nhờ hệ thần kinh và nhờ dòng máu chảy trong hệ tuần hoàn mang theo các hooc-môn do các tuyến nội tiết tiết ra.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Rebecca Thompson Brown có hai lần chết: Lần thứ nhất cô bị xô từ trên chiếc cầu Fremont Canyon xuống dòng sông Platte. Dầu cô được cứu sống nhưng cõi lòng đã chết, cô phải sống trong sự khổ đau, cay đắng, hận thù. Lần thứ nhì tự cô nhảy xuống sông tự vận cũng tại chính chiếc cầu định mệnh ấy. Lần nầy cô thật sự chết vì đầu cô bị vỡ ra khi đụng phải đá.

Năm 18 tuổi, Rebecca và em gái 11 tuổi bị bọn lưu manh bắt cóc đang lúc hai chị em cô đến gần tiệm tạp hóa trong thành phố nhỏ Casper thuộc bang Wyoming Hoa Kỳ. Bọn bất lương nầy chở hai chị em đi trên đoạn đường 40 dặm về hướng tây nam đến chiếc cầu Fremont Canyong. Đây là một chiếc cầu lâu đời chỉ có một làn đường xe chạy, sườn của chiếc cầu nầy bằng sắt. Chiều cao của chiếc cầu là 112 bộ Anh, khoảng 37 thước bắc ngang qua con sông Platte. Đáy của con sông nầy là một hẻm núi đá. Bọn bất lương đã đánh đập cô Rebecca và luân phiên hãm hiếp hai chị em cô, dầu cô đã nhiều van xin bọn chúng dung tha cho đứa em của cô còn quá nhỏ! Sau khi bọn ác nhân thỏa mãn thú tính, chúng xô cả hai chị em cô xuống sông. Em gái cô chết ngay tại chỗ vì đầu bị đụng vào đá. Còn cô, sau khi từ trên cao rơi xuống, trúng vào bụi cây mọc từ mõm đá nhô ra rồi mới xuống nước. Dầu bị gãy xương chân và xương hông nhưng cô đã cố sức bơi vào bờ. Để giữ cho mình khỏi bị sự lạnh giá của vùng đồi núi lúc đêm về, cô cố leo lên bờ rồi bò vào hóc núi, nằm chờ đợi bình minh đến.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Gió là sự chuyển động của không khí, di chuyển từ nơi nầy đến nơi khác bởi sư chênh lệch của áp khí, từ áp khí cao đến áp khí thấp, hay nói cách đơn giản là không khí chuyển động sinh ra gió. Gió cũng được diễn tả khi được kết hợp với phương hướng và tốc độ, chẳng hạn như hướng gió thổi và cường độ của gió.

Gió được chia làm ba loại: Gió Tín Phong, Gió Tây Ôn Đới và Gió Đông Cực. Gió Tín Phong đến từ sự vận chuyển của quả đất, nơi quả đất tự xoay trên trục của nó. Gió Tín Phong và Gió Tây Ôn Đới không thổi thẳng theo hướng kinh tuyến mà thổi hơi lệch qua một bên về phía bên phải của bắc bán cầu và thổi về phía bên trái của nam bán cầu (nếu ta nhìn xuôi theo hướng gió thổi). Gió Tín Phong và Gió Tây Ôn Đới tạo thành hai hoàn lưu khí quyển quan trọng nhất trên bề mặt quả đất. Ngọn gió nầy có nhiều cường độ khác nhau, từ mạnh đến yếu. Rất có thể vận tốc của ngọn gió từ 1 km/h đến 300 km/h trở thành cơn bão lớn. Tại vĩ tuyến 40° có gió tây và gió đông địa cực bắt đầu xuất hiện ở vĩ tuyến 60°. Các thủy thủ vòng quanh thế giới đều xác nhận vùng nam đại dương là vùng biển nhiều bão tố nhất, nơi thường xuyên bị khuấy động bởi những cơn gió mạnh nhất. Các vành đai vĩ độ này được đặt tên "Gầm rú 40", "Hung dữ 50" và "Thét gào 60".

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây khá lâu tại một đồng ruộng của xứ Tô Cách Lan trong mùa gặt hái, nơi có nhiều phụ nữ gặt lúa. Trong các phụ nữ ấy có một bà mẹ vì không có ai trông chừng con, nên bà mẹ nầy để con trong nôi, đặt trên bờ ruộng để bà vừa làm việc vừa trông chừng con. Nhưng giữa lúc bà và những người khác khác bận rộn làm việc thì chim đại bàng từ trên núi cao sà tới, chụp đứa bé bay thẳng về tổ để làm thức ăn cho các con của nó. Nhiều người đàn ông có mặt tại đó không một phút chần chờ đã nhanh chân trèo chạy đến chân núi, họ cố sức trèo lên để cứu con của người mẹ nầy. Trong đó có một thủy thủ, là người mạnh mẽ và lẹ làng hơn hết! Anh đã dùng hết sức mình trèo lên, vượt qua những bờ đá thằng đứng, sau cùng anh đã lên đến được đỉnh núi. Nhưng anh không tài nào có thể tiến đến gần tổ chim để cứu đứa bé vì sức kháng cự mạnh mẽ của chim đại bàng. Vừa lúc đó Hannah Lamond là mẹ của đứa bé cũng đã vượt qua được những bờ đá lởm chởm, leo lên núi cao vào đã đến nơi.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Có một người đã cố công tìm hiểu thật kỹ càng về các triết lý, các đạo giáo, để tìm Đấng có thể giải cứu con người ra khỏi tội lỗi và sự chết. Khi người ấy đọc Thánh Kinh để tìm hiểu về cuộc đời của Chúa Jesus, và những sử liệu của thế giới bên ngoài được chép trong thời kỳ Chúa có mặt trên trần gian nầy, ông ta đã tìm câu giải đáp cho đời sống. Ông dùng những hình ảnh sau đây để giải thích Chúa Jesus chính là Chúa Cứu Thế, Đấng từ trời đã giáng hạ, chết thế tội con loài người, sống lại từ cõi chết. Ngài chính là Đấng Sống, ban sự sống vĩnh cửu cho những ai tin nhận Ngài.

Có một người kia bị té xuống hố, anh ta cố leo lên nhưng không tài nào vượt thoát khỏi hố sâu đó được. Anh kêu lên rằng: "Có ai ở trên đó không? Xin làm ơn cứu tôi!" Ngay lúc đó, có một người lớn tuổi đầy kinh nghiệm trong cuộc sống đi ngang qua, nghe tiếng kêu cứu, người dừng lại, nhìn xuống hố, lòng thấy cảm thương cho nạn nhân dưới đó: "Thật là tội nghiệp! Nếu anh cẩn thận bước đi thì đâu đến nỗi phải bị té xuống cái hố sâu thẳm như thế nầy!" Nói xong, người đó bỏ đi.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Người Á-rập có câu chuyện minh họa về thần chết như sau: Một ngày kia thần chết cỡi lạc đà đen, mỗi khi lạc đà nầy dừng lại và quỳ xuống trước cửa nhà nào thì gây tang tóc cho nhà đó. Nó không phân biệt hoàng cung hay mái nhà lá, nhà ngói sang trọng hay túp lều ọp ẹp tồi tàn. Một khi nó ngừng tại cửa nhà nào thì không có bác sĩ hay một quyền uy nào có thể đuổi nó đi được.

Hai ngàn năm trước thần chết đã dừng chân tại ngọn đồi Sọ, dưới chân cây thập tự, tại ngoại thành Jerusalem xứ Do Thái, thần chết đã cất đi mạng sống một Đấng tên là Jesus người Na-xa-rét cùng với hai tên cướp bị hành hình bên cạnh Ngài. Nhưng đến ngày thứ ba, Chúa Jesus đã sống lại, thần chết đã bị đánh hạ.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có bao giờ quý vị mắc phải một lỗi lầm nào đó, mà nó như một gánh nặng quý vị luôn phải mang? Như câu chuyện về một người mẹ trước khi đi chợ đã căn dặn hai anh em trong tuổi thiếu niên rằng ‘Đừng bao giờ đụng đến ổ bánh kem để trong tủ lạnh’. Nhưng đến trưa, mẹ cậu vẫn chưa về. Cậu mở cửa tủ lạnh, thấy bánh kem hấp dẫn quá! Thoạt đầu cậu chỉ lấy ngón tay quẹt một chút bánh bỏ vào miệng cho đã thèm. Nhưng sau đó, cậu lấy luôn phần bánh bên trong khiến bánh kem bị khuyết một góc. Vừa lúc đó mẹ cậu trở về, bà mở cửa tủ lạnh ra thấy chiếc bánh kem không còn nguyên vẹn. Bà la: "Đứa nào cả gan ăn bánh kem? Đây là bánh cưới cho tiệc cưới tối nay!"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Con người khi mới chào đời phải cần đến những người chung quanh: người mẹ cho bú, người cha cung cấp mọi nhu cầu trong gia đình, cha mẹ nuôi nấng, che chở, trưởng dưỡng. Khi họ tập tễnh bước vào học đường, họ cần đến thầy cô bè bạn. Khi ra đời, cần người bạn đường nâng đỡ, chăm sóc cùng dìu nhau đi trọn con đường đời, đồng thời cần đến bao nhiêu người khác trong cộng đồng để sinh tồn giữa cuộc đời đầy cam go trắc trở. Có người nói rằng: "Về bản chất, con người là loài sinh vật mang tính xã hội vì không một ai có thể sống cuộc sống tốt đẹp nếu người ấy không sống hòa nhập vào xã hội". Henri Frederic Amiel nói rằng: "Xã hội tồn tại nhờ niềm tin, và phát triển nhờ khoa học."

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Muối là một chất liệu rất giá trị và cần thiết cho đời sống con người. Thế giới dùng đến 40 triệu tấn muối mỗi năm để đáp ứng như cầu của mọi người. Vì muối rất quan trọng nên ngày xưa người Hy Lạp dùng muối thay cho tiền tệ để mua nô lệ. Đến thời đế quốc La Mã thống trị, chính quyền La Mã đã trả lương cho các binh lính bằng muối, nên muối trong tiếng Anh là Salt đến từ gốc La Tinh là Salarium , và chữ Salary có nghĩa là tiền lương. Khi Nã Bá Luân (Napoleon) hoàng đế nước Pháp đem quân đánh nước Nga, trên đường rút quân từ Mạc Tư Khoa (Moscow), nhiều binh sĩ Pháp bị thương đã ngã chết. Vết thương của những chiến sĩ nầy đã không thể lành vì thiếu muối.

Cơ thể con người cần muối mỗi ngày. Nếu thiếu muối các bắp thịt sẽ không hoạt động, hệ thống tiêu hóa không thể tiêu thụ thức ăn, tim không chịu làm việc. Cho nên có những vận động viên thể thao đã xỉu vì thiếu muối. Như vậy muối vô cùng cần thiết cho sự sống con người.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có một người kia bước vào khách sạn, thấy một con chó và 3 người đàn ông đang chơi bài tại phòng chờ đợi. Điều làm anh chú ý là mỗi lần chủ con chó thắng một ván bài, con chó biểu lộ sự vui mừng. Anh chợt miệng khen: ‘Con chó nầy khôn thật!’ nhưng một trong ba người đang chơi bài nói: ‘Không, nó không khôn như anh bạn tưởng đâu, vì mỗi lần chủ nó đánh thắng, anh ta lấy tay vuốt đuôi nó làm nó vui lên như thế!’

Thưa quý vị, con chó chỉ biểu lộ sự vui mừng mỗi khi được chủ vuốt ve. Tương tự như thế, niềm vui của chúng ta không đến từ bên ngoài mà là xuất phát từ trong lòng như câu nói: "Người vui thì cảnh cũng vui, người buồn cảnh có vui đâu bao giờ". Thánh Kinh cho biết:

Lòng vui vẻ khiến mặt mày rạng rỡ,
Dạ âu sầu làm tan vỡ tinh thần.
(Châm Ngôn 15:13)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Khi tìm hiểu câu "Tận Nhân Lực Tri Thiên Mạng" trong Luận Ngữ của người Trung Hoa, tôi chợt nghĩ đến những lời khôn ngoan của Dean Nguyễn và Chu Dung Cơ.

Ông Dean Nguyễn nói rằng: "Mỗi giây phút tôi có được trên đời đều là món quà quý giá, tôi không để nó trôi qua một cách vô nghĩa, mỗi ngày trôi qua nghĩa là tôi vẫn còn sống, tôi sẽ trở nên tốt hơn bản thân tôi của ngày hôm qua. Khi cuộc sống khó khăn, tôi sẽ nỗ lực hơn nữa để vượt qua, tôi không tìm lý do để thoái thác. Tôi đương đầu với những thử thách và chinh phục chúng, tôi không muốn trở thành người ở mức trung bình. Cho dù cả thế giới cố dìm tôi xuống, bằng mọi giá tôi sẽ vươn lên…"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Đối với nhà vật lý, thời gian có thể đo được thật chính xác. Với nhà toán học, thời gian là không gian một chiều, thẳng tắp chạy liên tục, có thể được chia thành các “thời khắc”, giống như từng tấm ảnh trong một cuộn phim. Còn với phần đông còn lại, thời gian là sự dần trôi, trôi từ quá khứ qua hiện tại và trôi thẳng tới tương lai.

Có người nói rằng: "Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già, qua một ngày đi mất một ngày, phí một ngày thiệt hại một ngày". Nhưng điều quan trọng khi nói đến thời gian, chúng ta phải nghĩ đến thì giờ hữu hạn lúc ta sống trên đất là món quà quý báu mà Chúa Trời ban cho mỗi người. Chúng ta không thể dùng tiền bạc mà mua được thời gian, chính vì thế mà chúng ta phải dùng thì giờ thật hiệu quả, thật có ích lợi, không nên lãng phí. Thánh Kinh dạy: "Việc gì cũng có lúc, có thời của nó: Có lúc sinh, lúc tử; Có lúc gieo, lúc gặt; Có lúc giết hại, lúc chữa lành; Có lúc phá, lúc dựng; Có lúc khóc, lúc cười; Có lúc buồn, lúc vui; Có lúc vứt bỏ, lúc nhặt lại; Có lúc ôm ấp, lúc ruồng rẫy; Có lúc đánh mất, lúc tìm được; Có lúc giữ gìn, lúc loại bỏ; Có lúc xé, lúc vá; Có lúc câm nín, lúc lên tiếng; Có lúc yêu, lúc ghét; Có thời chiến, thời bình." (Truyền Đạo 3:1-8)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, muôn loài vạn vật thức giấc sau giấc ngủ mùa Đông, tiết trời trở nên ấm áp, cây cối đâm chồi nẩy lộc, bông hoa đua nở, người người được nghỉ ngơi sau những tháng ngày tất bật làm việc, vật lộn với cuộc sống, chạy đua với thời gian, được trở về nhà tận hưởng niềm hạnh phúc gia đình, bên bếp lửa hồng, cạnh nồi bánh chưng.

Mỗi lần Xuân đến tạo cảm hứng cho các thi nhân, nhạc sĩ cảm tác những bài thơ trữ tình, tràn ngập niềm vui, những bài hát ca tụng tình yêu trong tuổi xuân thì, nao nức đón xuân, nếm trọn hương vị đậm đà mùa xuân.

Mùa Xuân cũng được gọi là mùa chúc tụng, người người chúc nhau, mong sao tuổi Xuân được kéo dài, mong sao cho bước chân mình vững vàng hơn để có thể vượt qua những chặng đường đời khó khăn trong năm mới, mong cho tình yêu trong gia đình và ngoài xã hội càng ngày càng tha thiết hơn.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một trong những câu chúc mà tôi rất ưa thích trong những ngày đầu Xuân là

‘Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua.
Phúc lộc đưa nhau đến từng nhà.
Vài lời cung chúc tân niên mới.
Vạn sự an khang vạn sự lành’.

Câu chúc nầy chẳng những nói lên lời chúc mừng năm mới, chúc vui sống trong hạnh phúc, sang giàu, mạnh khỏe, an vui mà cũng chan chứa niềm hy vọng.

Chúng ta đều cần đến hy vọng. Vì sống mà không hy vọng thì đời sống trở nên vô nghĩa, thậm chí có người vì thiếu hy vọng đã tự kết liễu cuộc đời mình! ‘Hy Vọng’ là một chữ có ý nghĩa rất thâm thúy nhưng rất tiếc là ít người để ý, vì hầu hết chúng ta xem hy vọng chẳng qua là một ước mơ.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Tết Nguyên Đán là ngày lễ quan trọng nhất của người Việt Nam. Chữ "Tết" đến từ chữ "Tiết". Chữ "Nguyên" có nghĩa là sự khởi đầu, và chữ "Đán" có nghĩa là buổi sáng sớm.

Kinh tế nước ta ngày xưa phần lớn dựa vào nông nghiệp, và do nhu cầu canh tác, ông bà ta đã phân chia thời gian trong năm làm 24 khoảng thời gian khác nhau. Khoảng thời gian nầy được gọi là “tiết”. Thời gian quan trọng nhất của năm, là lúc bước vào năm mới sau đêm giao thừa, là buổi sáng sớm, nên gọi là "Tiết Nguyên Đán", đọc trại ra thành Tết Nguyên Đán.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây nhiều năm, tại bờ biển nước Ái Nhĩ Lan, có một bà sống trong căn nhà nhỏ, bà rất giàu nhưng lại rất hà tiện. Lúc bấy giờ chính quyền cho bắt điện vào tất cả căn nhà trong khu vực đó, đây là niềm vui của tất cả mọi người. Nhà của bà là căn hộ được có điện trước tiên. Một tháng sau, nhân viên điện lực đến thâu tiền điện. Anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy kim đồng hồ điện chỉ nhích lên một tí. Anh hỏi bà về đường dây điện có bị trục trặc không và tại sao cả tháng mà kim đồng hồ chỉ nhích lên một chút như thể bà chưa dùng điện vậy. Bà trả lời: “Đương nhiên là tôi có dùng điện, mỗi đêm, khi trời sập tối, tôi bật đèn điện lên để đốt đèn cầy rồi tắt điện." Nhân viên điện lực nầy trở về báo cáo với cấp trên là nhà bà ta có điện nhưng bà đã không tận dụng. Lẽ ra được sống trong ánh sáng như bao nhiêu người khác, thì bà lại tiếp tục sống trong bóng mờ của thời quá khứ.