Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một bác sĩ kia báo cho bệnh nhân của ông như sau: “Tôi vừa nhận được kết quả của cuộc thử nghiệm về bệnh trạng của anh, xin báo cho anh tin vui lẫn tin buồn.” Bệnh nhân nầy lặng thinh, lòng hồi hộp không biết điều gì sẽ xảy ra cho mình: “Thưa bác sĩ vậy xin bác sĩ báo tin vui trước.” Bác sĩ hít một hơi thật dài và nói: “Anh chỉ còn 24 tiếng đồng hồ để sống.” Mặt bệnh nhân xanh như tàu lá chuối: “Thưa bác sĩ nếu tin vui là như thế! Còn tin buồn thì sao?” Bác sĩ nói “Thật ra đấy chính là tin buồn, đáng lẽ tôi phải báo cho anh ngày hôm qua! Hôm nay anh vẫn bình an vô sự, như vậy anh đừng lo vì đã qua 24 đồng hồ mà anh vẫn còn sống!”

Thưa quý vị! Sự sống của con người thật quý nhưng thật mỏng manh, không biết giờ nào thân xác sẽ trở về với cát bụi. Thánh Kinh là lời của Đức Chúa Trời dạy rằng: "Có người nói: “Nay mai ta sẽ tới thành phố nầy hay thành phố kia, ở đó một năm, buôn bán và phát tài”. Anh em làm sao biết được những gì sẽ xảy ra ngày mai? Cuộc sống anh em mong manh chẳng khác gì làn sương mai, chốc lát đã tan ngay." (Gia-cơ 4:13-14)

Chuyện ngụ ngôn của người Nhật kể rằng: Ngày xưa có một người cha là một bác sĩ đại tài có nhiều người con. Một ngày kia ông phải đến một thành phố xa để trị bệnh cho cư dân ở đó. Các con ông ngoan ngoãn ở nhà, nhưng sau đó không bao lâu ông nhận được tin là các con ông đã bị ngộ độc vì ăn phải thức ăn hư và uống nhầm thức uống có độc chất, nên ông phải trở về nhà ngay. Khi về đến nơi, ông thấy tất cả con mình đều nằm dưới sàn nhà, ôm bụng, lăn lộn kêu khóc vì những cơn đau quặn thắt. Không một phút chần chờ, ông bắt tay vào việc pha chế thuốc. Thuốc của ông pha có đủ mùi vị, vừa thơm, vừa ngọt, trông rất đẹp mắt. Các con ông, những đứa bệnh nhẹ khi uống vào thấy khỏe ngay, chúng chạy đi chơi. Nhưng những đứa bị nặng, đã bị độc chất làm tổn thương vị giác, không thể nào uống được, vì vừa đưa vào miệng là chúng muốn ói ra.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Sống trên đời nầy ai cũng có những ước mơ, nhất là những người cùng khốn, bệnh tật! Thánh sử ký thuật lại rằng: Một người mù tên Ba-ti-mê, một ngày kia đang khi ngồi ăn xin bên vệ đường, Chúa Jesus đến hỏi anh: “Con muốn Ta làm chi cho con?” Nghe Chúa hỏi, anh mù nầy không ngần ngại nói lên ước mơ của mình. “Lạy Thầy, xin cho con thấy được!”

Giả như chúng ta là thân nhân trong gia đình Ba-ti-mê vào thời đó, được sống trong nhà của cha mẹ anh, chúng ta sẽ chứng kiến mọi sinh hoạt trong nhà cha mẹ anh. Lúc Ba-ti-mê vừa được sinh ra với đôi mắt mù, mẹ Ba-ti-mê thoạt đầu đau lòng trước sự tật nguyền của con trai yêu quý mình, nhưng thời gian trôi qua bà cũng quen dần với những đớn đau đó, bà gạt nước mắt mà lo cho con, chăm sóc con để nuôi con cho đến ngày khôn lớn. Khi Ba-ti-mê biết bò, biết ngồi, rồi chập chững những bước đi đầu tiên trong đời, cậu phải lần theo bức vách bước đi. Mẹ cậu mỉm cười nhìn con, nhưng Ba-ti-mê không thấy được nụ cười hay giọt nước mắt cảm thương phát ra từ sự trìu mến của mẹ.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Thánh sử ký thuật lại rằng: Tại một vùng đất mầu mỡ của nước Ai Cập, có một chàng trai và một cô gái người Do Thái, thuộc đại tộc Lê-vi yêu nhau, họ kết nghĩa vợ chồng, sinh được một bé trai. Thấy con mình khôi ngô tuấn tú, đôi vợ chồng nầy đã cãi lệnh vua không quăng con mình xuống dòng sông. Theo lệnh truyền của hoàng đế Ai Cập lúc ấy là phải “Ném tất cả các con trai sơ sinh người Do Thái xuống sông, nhưng tha cho con gái được sống!" (Xuất Ê-díp-tô ký 1:22b) Đôi vợ chồng nầy đã đem giấu con suốt ba tháng. Khi biết mình không thể giấu lâu hơn nữa, người vợ lấy một rương mây như cái thúng, trét nhựa thông cho khỏi ngấm nước, đặt đứa bé nằm bên trong, rồi đem rương mây thả bên bờ sông, giữa đám lau sậy. Bà bảo chị đứa bé đứng xa xa để trông chừng em. Hôm ấy, công chúa Ai Cập ra sông tắm, trong khi các cô gái hầu của công chúa dạo chơi dọc bờ sông. Công chúa chợt thấy cái rương mây trong đám lau sậy, liền gọi các cô hầu vớt lên, mở ra, thấy một chú bé đang khóc, công chúa động lòng thương, nói rằng: "Đây là con của người Do Thái." Chị đứa bé liền tiến lại đề nghị với công chúa: "Cháu đi tìm một người đàn bà Do Thái để nuôi em bé này cho công chúa nhá?" Công chúa đáp: "Phải, đi đi." Cô bé chạy đi gọi mẹ. Công chúa bảo bà: "Đem em bé này về nuôi cho ta, ta trả công cho." Bà ẵm nó vào lòng, đem về nhà nuôi nấng. Khi nó đã khôn lớn, bà dẫn nó vào cung, công chúa Ai Cập nhận nó làm con, đặt tên là Môi-se, công chúa nói rằng mình đã vớt nó ra khỏi nước. (Xuất Ê-díp-tô ký 2:6-11)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Ít có ai biết đến Ernesto Miranda. Y đã bị ngồi tù khi còn rất trẻ, bị tòa án thiếu niên bang Arizona Hoa Kỳ xét xử. Ernesto bị kết án với nhiều tội danh: Ăn cướp, tấn công nạn nhân có vũ khí, trộm cắp, mưu toan hãm hiếp v.v… Cảnh sát tin rằng trong người của y có dòng máu háu dâm.

Lần đầu tiên Ernesto bị ra tòa vào ngày 13 tháng 3 năm 1963 với tội danh tấn công tình dục phụ nữ bị bệnh tâm thần, với bản án tù rất nặng từ 20 đến 30 năm, nhưng nhờ có trạng sư biện hộ Ernesto chỉ ngồi tù không quá 10 năm. Sau đó anh ta được trả tự do vào tháng 12 năm 1972, trong thời gian thọ án, Ernesto nhiều lần phải ra hầu tòa.

Sau khi được tự do, tưởng rằng Ernesto sẽ hòa nhập với cuộc sống thường nhật, chịu khó làm việc như bao nhiêu người khác. Nào ngờ anh ta vẫn chứng nào, tật nấy, vẫn hung hăng, bạo động. Ngày 31 thánh Giêng năm 1976, Ernesto lại đánh người trong một quán rượu. Sau khi gây thương tích cho người ấy, Ernesto vào phòng vệ sinh rửa những vết máu trên tay. Nhưng tại nơi đó, Ernesto bị đánh cho đến chết, lúc anh mới 34 tuổi.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Mặc dù không ai trong chúng ta thích những tên tù nguy hiểm vượt ngục gây hiểm họa cho xã hội, nhưng chúng ta lại thích xem những cuốn phim về cảnh vượt ngục ly kỳ và thích cảnh tẩu thoát thành công!

Tôi xin kể 10 cuộc vượt ngục thật, thành công và nổi tiếng nhất:

(1) Cuộc vượt ngục nổi tiếng nhất thể giới là của tù nhân John Dillinger. Dillinger bị bắt năm 1934, bị giam vào nhà tù Lake County. Nhà tù nầy được canh phòng rất nghiêm nhặt, với một đội ngũ lính canh hùng hậu, phối hợp giữa cảnh sát và quân đội quốc gia. Dillinger đã vượt ngục bằng một cây súng giả bắn bằng xà phòng trước khi anh ta trộm được khẩu súng thật của cảnh sát để thoát khỏi khám đường, trốn qua Illinois. Nhưng oái ăm thay, đang khi đi trên chiếc xe ăn cắp, trên con đường xuyên tiểu bang, anh bị FBI bắn chết.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Cái búa được tạo ra để đóng đinh. Nếu cái búa không được dùng, chỉ nằm trong thùng đồ nghề của chủ, chắc chẳng có gì để bận tâm. Bây giờ chúng ta hãy tưởng tượng rằng búa có linh hồn, có lý trí và nó có thể làm chủ bản thân mình. Nếu búa nằm mãi trong thùng đồ nghề của bác thợ mộc thì liệu búa có vui không? Chắc là búa sẽ buồn lắm vì cuộc đời mình như bị bỏ đi!

Nhưng rồi một ngày đẹp trời, người con trai của bác thợ mộc lấy búa ra khỏi thùng, đánh gãy những cành cây cả tươi lẫn khô, rồi đem về nhà, đưa cho mẹ làm củi nấu cơm. Liệu lúc đó búa có hài lòng không? Chắc là búa không hài lòng, vì mục đích của búa được tạo ra không phải để đập gãy những cành cây.

Qua ngày hôm sau con ông thợ mộc lại mở thùng đồ nghề mang búa ra, dùng búa đóng vào chân bàn trong nhà bị bung ra, cậu đập mạnh để đưa chân bàn vào đúng vị trí của nó. Đóng xong cậu đem búa đi cất. Tối đêm đó búa cảm thấy vui vui, nhưng lòng lại thấy thiếu điều gì đó. Mãi nghĩ suy về điều đó búa đi vào giấc ngủ.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Khi Ashley Bridges được 10 tuần trong bụng mẹ, thì mẹ Ashley được các bác sĩ cho biết là bà đã mang một chứng bệnh hiểm nghèo là bệnh ung thư. Dầu được bác sĩ khuyên là phải điểu trị ngay bằng liệu pháp ‘hóa trị’ (chemotherapy), nhưng bà quyết định khước từ. Theo phương pháp trị liệu nầy, thai nhi sẽ chết ngay, bà nói rằng: "Không! Tôi nhất quyết không đồng ý với cách chữa trị nầy, tôi không thể giết một thai nhi mạnh khỏe trong bụng dẫu rằng tôi đang mang một chứng bệnh nguy hiểm cần phải chữa trị ngay!" Thế là mẹ của Ashley phải chết dần, chết mòn vì bị vi trùng ung thư hoành hành thật nhanh, hủy hoại cơ thể, bà sẵn lòng hy sinh để thai nhi tiếp tục tăng trưởng. Sau 8 tháng trong bụng mẹ, Ashley được sinh ra cách khỏe mạnh. Vừa sanh xong, mẹ của Ashley được hóa trị ngay. Nhưng việc hóa trị đã quá trễ nên bà không sống quá một năm. Thật tội nghiệp cho Ashley, chưa tròn một tuổi, đã phải mồ côi mẹ.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một trong những chuyện ngắn của nhà văn Thạch Lam là chuyện cái chân què. Câu chuyện kể về một người kia lúc nào cũng ước mơ là có thật nhiều tiền, vì anh ta xuất thân từ gia đình nghèo, trải qua bao tháng ngày lê thê trong sự túng thiếu, và bị ức hiếp. Để biến ước mơ thành hiện thực, anh đã hăng hái làm việc, nhưng tất cả những nỗ lực, những toan tính đều thất bại! Rồi một ngày kia, anh nhận được số tiền lớn, là cả vạn đồng, nhưng anh lại không vui vì phải đánh đổi số tiền đó bằng cái chân què. Chân của anh bị cưa vì vết thương quá nặng, do xe hơi leo lề tông vào chân. Anh phải nằm trên giường điều trị trong thời gian khá dài.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Dầu chúng ta đang lái xe trên đường phố hay ngồi trong phòng khách nghe radio, âm thanh cho chúng ta những thông tin cần thiết, để chúng ta biết được những điều gì đang xảy ra trong thế giới quanh ta. Âm thanh phục vụ con người với hai vai trò căn bản là truyền tín hiệu và truyền thông. Chẳng hạn như đang khi lái xe nhờ nghe tiếng còi hụ của xe cứu hỏa hoặc xe cảnh sát mà ta biết mình phải chạy chậm lại, quan sát kỹ việc gì đang xảy ra để tùy cơ ứng biến. Hoặc khi nghe điện thoại, âm thanh của lời nói ở bên kia đầu dây giúp ta biết được ý muốn hay tâm trạng của người kia.

Dầu khả năng tiếp nhận âm thanh của một số loài vật giống như con người, nhưng không thể nào có thể ví sánh loài vật với loài người! Bởi vì con người chúng ta được Đấng Tạo Hóa phú cho sự khôn ngoan, có thể diễn tả ý muốn và tình cảm qua lời nói và chữ viết là ngôn ngữ (Ngôn là lời nói và ngữ là chữ viết).

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một trong những chứng bệnh gây đớn đau cả thể xác lẫn tinh thần con người là bệnh phong cùi hay là bệnh phung. Vi khuẩn M. Leprae, gây bịnh cùi, được Bác sĩ Gerhard Armauer Hansen, người Na Uy tìm thấy vào năm 1873. Loại vi khuẩn nầy không lây qua vật chủ trung gian vì chúng không có bào tử. Nếu ta đem vi khuẩn nầy ra khỏi cơ thể con người, nó chỉ sống được từ một đến hai ngày.

Da thịt người mắc bệnh phung thường phát nhọt, lở loét. Khi nặng hơn vết thương lõm vào da thịt. Lông mày rụng, mắt lộ ra, thanh quản bị lở khiến người có bệnh có giọng nói khàn khàn. Tình trạng mất cảm giác xuất hiện ở một vài bộ phận trên cơ thể do dây thần kinh bị nhiễm trùng. Sau đó các bắp thịt tiêu đi, gân cốt co lại khiến cho hai bàn tay co quắp. Ở mức độ nặng ngón tay và ngón chân rụng dần.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Mẹ chính là món quà yêu quý nhất của Chúa Trời ban cho chúng ta. Chúng ta không có cách nào để có thể đáp đền đầy đủ những gì mẹ đã làm cho mình. Cho nên Ngày Nhớ Ơn mẹ là dịp tốt nhất để nói lên lòng tri ân của mình đối với mẹ, thưa với mẹ rằng con yêu mẹ, với cả tâm tình quan tâm, chăm sóc mẹ, với cả lòng tôn kính mẹ.

Một trong những nghiêm lệnh của Đức Chúa Trời, truyền đến loài người là tôn trọng và hiếu kính mẹ cha: "Phải hiếu kính cha mẹ, như vậy ngươi mới được sống lâu trên đất mà Chúa Hằng Hữu Thượng Đế ban cho." (Xuất Ê-díp-tô ký 20:12)

Triết gia Paul đã lập lại nghiêm lệnh nầy ”Phải hiếu kính cha mẹ,” là điều răn đầu tiên có kèm theo lời hứa: “nhờ đó con mới được phúc và sống lâu trên đất.” (Ê-phê-sô 76:2-3). Người nào nói mình hiếu kính mẹ, tôn trọng mẹ mà không dành thời gian gần gũi, tâm tình với mẹ thì người ấy chưa làm trọn phận sự của mình với mẹ.

Hiếu kính ở đây trong ngôn ngữ Hy Lạp là ‘tôn trọng’ là ‘dành thời gian’. Thì giờ dành cho mẹ là món quà tốt nhất, quý nhất, là điều mẹ ưa thích nhất!

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một thương gia đã đến giờ họp, một buổi họp vô cùng quan trọng, mà ông vẫn chưa vào phòng họp được, vì ông đến trễ, chiếc xe ông lái vẫn nằm chờ ngoài bãi đậu xe! Vừa lái xe, vừa đảo mắt tìm chỗ trống nhưng tìm mãi vẫn không thấy! Ông chạy vòng vòng khắp nơi nhưng chỗ nào cũng có xe đậu. Cuống cuồng, và vừa nóng ruột vừa lo lắng, ông không biết phải xoay sở thế nào! Ngay lúc đó một ý tưởng chợt đến với ông, ‘cầu nguyện xin Chúa giúp mình’ Thế rồi ông nhìn lên trời: "Kính lạy Chúa! Xin thương xót con. Nếu con tìm được chỗ đậu xe. Con hứa là sẽ đi nhà thờ mỗi ngày Chúa Nhật suốt quãng đời còn lại của con. Con cũng xin hứa con sẽ bỏ rượu, kể từ giờ phút nầy mãi đến về sau con sẽ không uống rượu nữa!"

Kỳ diệu thay! Khi ông vừa dứt lời cầu nguyện, trước mặt ông, có một chỗ trống. Thay vì dâng lên Chúa lời cảm ơn và quyết giữ đúng lời hứa. Ông ta tự nhủ, ‘Không! Đây chỉ là may mắn! Thôi mình đừng quan tâm đến lời mình đã hứa!'

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Sống trên đời nầy, ai ai cũng có những gánh nặng, nhất là người Việt Nam chúng ta. Trong khi người Úc hay người Mỹ chỉ cần dùng một từ mà thôi, chẳng hạn như ‘carry’, thì người Việt ta dùng rất nhiều lối nói để mô tả gánh nặng:

Vật để trên đầu là đội
Vật để trên vai là vác
Vật để trên vai là một thanh gỗ hay thanh tre hai đầu mang theo hay vò hay hai thùng nước gọi là gánh
Vật để trên vai một thanh gỗ, một đầu cầm đầu kia mang theo một túi xách gọi là quảy.

Một gánh kiền khôn quảy xuống ngàn (Trần Khánh Dư)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Giấc mơ hay chiêm bao là những trải nghiệm trong khối óc hay tâm tư của con người đang khi ngủ. Mỗi khi nói đến giấc mơ, chúng ta thường nghĩ đến những hình ảnh sống động trong lúc ngủ say giống như cảnh thật đang xảy ra trong sinh hoạt hàng ngày của mình. Những cảnh tượng trong giấc mơ hiếm khi trở thành hiện thực! Thường là những giấc mơ ấy nằm ngoài tầm kiểm soát của người nằm mơ, ngoại trừ có những trường hợp người nằm mơ nhận ra rằng mình đang mơ! Lúc nằm mơ có khi chúng ta trải qua những cảm xúc mãnh liệt hay những niềm vui khôn tả!

Giấc mơ của chúng ta thường bao gồm mọi tri giác, chúng ta mơ về các hình ảnh, các âm thanh, các màu sắc, mùi vị, các đồ vật và mọi thứ mà chúng ta có thể cảm nhận. Thỉnh thoảng chúng ta lặp đi lặp lại cùng một giấc mơ. Các giấc mơ này thường khó chịu, đôi khi khủng khiếp. Thánh Kinh cho biết giấc mơ cũng đến từ sự lo lắng: "Hễ nhiều sự lo lắng ắt sanh ra chiêm bao." (Truyền Đạo 5:3a)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Khỉ là một những trong những loài động vật có xương sống, có máu đỏ, sinh con và cho con bú giống như loài người, mỗi bàn tay và mỗi bàn chân của khỉ đều có 5 ngón. Khỉ dùng chân để đi, dùng tay để đu bay trên các cành cây, cầm sào để hái trái cây. Có trên 200 loài khỉ khác nhau trên thế giới, chúng sống từng vùng khác nhau, khỉ có đời sống tập tính riêng. Khỉ có loài ăn thịt, loài ăn mối cũng như ăn trái cây v.v…

Khỉ có loài rất khôn được gọi là vượn tinh tinh, loài vượn nầy biết dùng đá, cầm cây như vũ khí tự vệ, chống lại kẻ thù, chúng cũng biết dùng đá để đập những loại hạt có vỏ cứng như hạt dẻ để ăn, biết dùng lông chim để ráy tai, dùng cây nhỏ để xỉa răng và dùng cành cây làm cần câu để móc mồi từ những ổ mối lớn để ăn. Đười ươi cũng thuộc họ khỉ, chúng thường bện các cành lại làm nơi ở trên cây cao rất an toàn, chúng ăn trái cây rừng, lá, vỏ cây, mối, kiến. Điều đặc biệt là khỉ bao giờ cũng nếm thử vật thực trước khi ăn.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị,

Có bao giờ quý vị nghĩ là có sự nhịp nhàng trong thế giới quanh ta hay không? Theo như các nhà khoa học cho biết trong thế giới nầy có sự nhịp nhàng và sự nhịp nhàng ấy nằm trong những nguyên tử nhỏ nhất để cấu tạo nên thế giới. Sự nhịp nhàng đó cũng hiện hữu trong mỗi chúng ta. Sự nhịp nhàng nầy được kết hợp chặt chẽ với qua ngày, tháng và thời mùa mà Đấng Sáng Tạo là Đức Chúa Trời đã thiết lập.

Đức Chúa Trời đã ban cho mỗi chúng ta một chiếc đồng hồ vô hình để giúp chúng ta sắp xếp, tổ chức mỗi ngày của đời sống mình. Chiếc đồng hồ nầy dầu không có kim chỉ giờ, phút, giây, cũng không có số giống đồng hồ điện tử. Chiếc đồng hồ nầy âm thầm xuất hiện trong mỗi chúng ta. Toàn thể những mảnh thời gian đến với mỗi thể xác và cả con người chúng ta. Chiếc đồng hồ ấy báo cho chúng ta biết mấy giờ rồi và báo cho chúng ta biết những gì sắp xảy ra trong trong đời sống chúng ta để chúng ta tiên liệu.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị,

Bình an là ước mơ của tất cả mọi người trên thế giới nầy, đặc biệt là người Việt chúng ta, đồng bào Việt Nam ta lúc nào cũng mong sao cho đời sống mình được an bình. Sự mơ ước nầy được thể hiện qua tên của các tỉnh thành từ bắc chí nam. Chằng hạn như:

Bắc Ninh, Bình Thuận, Hưng Yên,
Ninh Bình, Yên Bái, Phú Yên, Hòa Bình.
Long An, Bình Định, An Giang,
Nghệ An, Ninh Thuận, Bình Dương, Quảng Bình.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Quý vị có bao giờ cảm thấy buồn chán, bi quan, dễ mệt mỏi, không quan tâm đến bất cứ điều gì, hay không? Có thể đó là những biểu hiện của bệnh trầm cảm. Những triệu chứng của bệnh trầm cảm là (1) Sụt cân hoặc lên cân. (2) Mất ngủ, mất năng lực, thấy mình yếu hẳn. (3) Mất đi sự hào hứng, suy sụp tinh thần, không muốn tham gia vào những hoạt động thường ngày hay tham gia những cuộc giải trí mà trước kia mình rất ưa thích, rút lui khỏi gia đình và bạn hữu. (4) Giảm khả năng tập trung và (5) Với nỗi tư tưởng tuyệt vọng và yếm thế, thấy mình sao vô dụng quá! Khi sự trầm cảm kéo dài, người bệnh rất dễ dẫn đến hành vi tiêu cực, thậm chí muốn kết liễu mạng sống mình. Sở dĩ người trầm cảm có ý định tự tử vì cảm thấy buồn tủi cô đơn.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Theo cách tính của các kỹ sư, một thanh sắt nặng 5 kg có thể làm ra nhiều vật dụng khác nhau: nếu làm ra những cây đinh sẽ bán được 10 Mỹ kim; nếu làm ra những kim may sẽ bán được 300 Mỹ kim; và nếu chế tạo thành những chiếc lò xo đồng hồ thì sẽ bán được 25.000 Mỹ kim.

Mỗi ngày Đấng Tạo Hóa ban tặng cho chúng ta 24 tiếng đồng hồ bằng nhau, chúng ta sử dụng tặng phẩm đó như thế nào? Thời gian là một trong những báu vật hiếm hoi duy nhất mà khi đã mất rồi chúng ta không thể nào tìm lại được! Tiền bạc mất đi có thể tìm lại được, ngay cả sức khỏe nếu mất đi cũng có khả năng phục hồi. Nhưng thời gian một khi đã qua thì sẽ không bao giờ quay bước trở lại!