Mục sư Ngô Minh Quang

Chúng ta đang bước vào Mùa Xuân trên đất Úc. Vạn vật đã thức giấc sau một giấc ngủ dài của Mùa Đông. Khắp đường phố của của các thành phố nước Úc đầy những hoa anh đào tung bay trước gió. Mỗi lần Xuân Đến, dân Úc lại dành một ngày Chúa Nhật đầu tiên của Tháng Chín để làm Ngày Nhớ Ơn Cha. Cha là người sinh thành ta, được Đức Chúa Trời ủy thác sứ mạng đem mầm sống và duy trì sự sống tuyệt vời ấy cho ta đồng thời nuôi dạy ta nên người. Dầu Tình Cha ít được nhắc đến nhiều như Tình Mẹ, nhưng không vì đó mà Tình Cha lại kém hơn Tình Mẹ. Cả hai bậc sinh thành đều có công như nhau “Mẹ Sanh Cha Dưỡng, Sanh Dưỡng Đạo Đồng”.

Cách đây 7 năm tôi có gặp một người cha, khi nhìn thấy đứa con gái đầu lòng vừa cất tiếng khóc chào đời lại bị tật đôi chân, một dài một ngắn, thì lòng người cha nầy tan nát. Vì mẹ bé gặp khó khăn khi sanh nở, khi người mụ đỡ đem bé ra thì xương chậu bé bị tổn thương. Người cha nầy đã tha thiết cầu xin với Thượng Đế rằng: “Đức Chúa Trời ôi! Ngài đã ban cho con đứa con, xin Ngài đừng để cho con gái con bị dị tật. Xin Ngài chữa lành con gái con.” Sau hai tuần bác sĩ đã khám lại, đôi chân bé vẫn không thay đổi. Người Cha nầy vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục khẩn cầu với Chúa là Cha Trên Trời, xin Ngài chữa lành con gái mình!

Mục sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị & các bạn! Trên đời nầy trong chúng ta không ai mà không có mẹ. Nói đến mẹ, ai cũng nói bằng yêu thương trìu mến. Chính vì thế mà cả thế giới phương Tây lẫn phương Đông đều dành một ngày cho mẹ.

Bên Đông Phương mỗi lần đến mùa báo hiếu, các con thường nhớ đến công đức sinh thành của mẹ, trong khi Tây Phương như thì tổ chức ngày của mẹ là ngày con cái có dịp tỏ lòng biết ơn các bậc sinh thành qua những câu chúc, những món quà, hay hành động viếng thăm mẹ, gọi điện thoại hay gởi thiệp chúc mừng những người mẹ ở xa. Là người Việt Nam, một dân tộc đề cao chữ hiếu, chúng ta không phải chỉ dành ra một ngày đặc biệt cho mẹ như nước Úc hay các nước Tây Phương khác mà dành cả cuộc đời mình để tỏ lòng quý yêu phụng dưỡng mẹ.

Vì mẹ chính là món quà của Đức Chúa Trời cho chúng ta: nếu không có mẹ thì không có ta. Nếu không có dòng sữa mẹ, nếu không có bàn tay dịu hiền của mẹ thì ta không thể sống đến ngày nay. Nếu không có tình yêu đùm bọc chở che của mẹ thì chúng ta không được sống yên vui trên mảnh đất tự do như thế nầy. Một trong những câu nói về mẹ mà tôi thích nhất là: “Mẹ là người vẫn kề cận, lúc nào cũng đứng bên cạnh ta trong khi tất cả mọi người khác đều xa lánh ta”

Mục sư Ngô Minh Quang

Kính Thưa quý vị & các bạn,

Chúng ta đang sống trong thời đại khoa học kỹ thuật tiến bộ vượt bực, với những phát minh kỳ diệu, con người có chương trình du hành đến hỏa tinh, ngành vi-tính tiến bộ vượt thời gian. Trong khi đó đời sống đạo đức của con người chẳng những đã không theo nổi đà văn minh nhân loại mà lại bị thụt lùi, tội ác gia tăng, gia đình gẫy đổ, tình đời đen bạc, nhất là nạn ma túy, rượu chè, bài bạc, tình dục bất chính đã là nan đề chung của các bậc làm cha làm mẹ.

Để ngăn ngừa con em mình thoát khỏi thảm họa: ma túy, rượu chè, bài bạc, đời sống suy đồi. Chúng ta phải thực hiện những điều sau:

  1. Lưu ý, chăm sóc con em dù phải bỏ bớt công việc làm ăn.
  2. Cần lưu ý đến sách vỡ, báo chí, âm nhạc của con em đọc và lắng nghe.
  3. Loại bỏ những thứ làm hại cho đầu óc non nớt của chúng.
  4. Cần biết rõ sinh hoạt ở trường học con em mình và trên hết
  5. Quý vị hãy quỳ gối cầu nguyện với Chúa là Đấng Tạo Hóa Tối Cao, đồng thời có một hành động tích cực là dạy cho cái mình từ khi còn bập bẹ những tiếng ba ba má má.
Mục sư Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị & các bạn,

Chúng ta đã bước vào Mùa Xuân, vạn vật đã thức giấc sau một giấc ngủ dài lạnh giá của Mùa Đông. Mùa xuân gợi lên trong ta những hình ảnh tươi đẹp: Từ không khí, sắc trời đến cỏ cây, hoa lá... Tất cả như đua nhau thay mầu áo mới chào đón ngày hội lớn.

Mùa Xuân cũng đem lại sức sống mới cho vạn vật giống như người cha đem mầm sống cho con cái của mình. Chính vì thế nước Úc đã chọn Chúa Nhật đầu Xuân, Ngày thứ nhất trong tuần lễ đầu tiên của Tháng Chín hằng năm để làm Ngày Nhớ Ơn Cha. Đấng Tạo Hóa đã ủy thác người cha sứ mạng sanh thành, dưỡng dục. chăm sóc, hướng dẫn con cái mình từ khi con mở mắt chào đời cho đến khi cha lìa bỏ cõi đời nầy.

Dầu Tình Cha không được ca tụng nhiều như Tình Mẹ. Nhưng không vì thế mà tình cha kém hơn Tình mẹ. Vi cả hai bậc sinh thành đều có công như nhau. “Bất Sanh Hữu Dưỡng, Sanh Dưỡng Đạo Đồng” “Công Cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.”