Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một trong những hôn quân bạo chúa tàn bạo nhất trong lịch sử nhân loại là Tần Thủy Hoàng. Tần Thủy Hoàng có hai tên: Doanh Chính và Triệu Chính, cha của Tần Thủy Hoàng là Trang Tương Vương Tử Sở, mẹ là Triệu Cơ. Nhưng theo sử gia Tư Mã Thiên thì một mực cho rằng Tần Thủy Hoàng là con của Lã Bất Vi, vì mẹ của Tần Thủy Hoàng là Triệu Cơ vốn là một người thiếp của Lã Bất Vi, khi bà được gả cho Tử Sở thì đã mang thai hoàng đế nầy rồi. Ngay từ khi còn nhỏ, Tần Thủy Hoàng luôn phải chịu đựng những sự gièm pha của hàng xóm, láng giềng và ông cũng đã phải gánh chịu những sự chế giễu và chửi rủa của đám trẻ con cùng trang lứa, chính vì thế mà trong lòng Tần Thủy Hoàng lúc nào cũng căm hận Lã Bất Vi, trong khi Lã Quốc Vi thì lại bỏ ra tất cả tiền bạc, của cải và tài sản của mình có để đưa Tần Thủy Hoàng lên ngôi vua. Người đã tạo một trong những bước đệm vững chắc cho việc thống nhất thiên hạ sau này của Tần Thủy hoàng. Tần Thủy Hoàng đăng cơ khi 13 tuổi, tại vị 37 năm, với 25 năm xưng vương và 12 năm xưng đế.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Chúng ta thường thích xem những cuốn phim chiếu lại cảnh vượt ngục của các tù binh bị giam dưới thời Đức Quốc Xã hay những tù nhân bị giam trong nhà tù thật nghiêm nhặt. Chúng ta mong sao cho họ thoát được cảnh ngục tù đó! Nhưng chúng ta lại không thích cảnh vượt ngục thành công của những tù nhân nguy hiểm! Chúng ta cầu mong sao chúng bị bắt trở lại để xã hội nầy được yên ổn như trường hợp hai tên tù vượt ngục gần đây là Richard Matt và David Sweat.

Lịch sử nước Mỹ ký thuật lại những cuộc vượt ngục thật ly kỳ: (1) Vào mùa hè năm 1903, một tù nhân đang thụ án chung thân tại nhà tù Clinton, New York, đổ đi lớp đất cuối cùng của con đường hầm dẫn ra thế giới tự do mà hắn cùng ba bạn tù phải mất 4 năm để hoàn thành.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có bao giờ quý vị thấy người chạy nhanh hơn xe lửa, có năng lực bay nhanh hơn viên đạn, có thể nhảy từ tòa nhà cao tầng nầy đến nhà tòa nhà cao tầng khác, bay cao hơn cả chim đại bàng và nắm bắt phi cơ đang bay tận trời xanh? Đó là siêu nhân (superman) mà chúng ta thường thấy trong phim ảnh. Nhân vật mạnh thứ nhì cũng được tìm thấy trong phim ảnh và trong câu chuyện thần thoại La Mã, là Hercules có cả sức mạnh phi thường, lập nhiều chiến công hiển hách.

Cả hai nhân vật nầy chỉ là những nhân vật tưởng tượng, nhưng có một nhân vật có thật, được thánh sử ký thuật lại và được cách nhà khảo cổ Do Thái gần đây đã minh chứng là có thật. Giáo sư Shlomo Bunimovitz và Tiến sĩ Zvi Lederman của Đại Học Tel Aviv tìm được một con dấu tròn nhỏ ở ngoại thành Jerusalem, tại Beit Shemesh. Con dấu nầy khắc hình một lực sĩ tóc dài. Các nhà khảo cổ cũng tính con dấu đó được làm vào thế kỷ thức 11 trước Chúa Giáng Sinh, đúng vào thời điểm Thánh Kinh ký ghi lại câu chuyện của Sam-sôn, người mạnh nhất trần gian, là một trong những thẩm phán của dân tộc Do Thái thời ấy:

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị,

Gia đình kia có hai con trai nhỏ đã nhiều lần phạm lỗi, dầu được cha đã nhiều lần cảnh cáo, nhưng hai em vẫn ngoan cố, tiếp tục tái phạm. Đến một đêm kia, người cha quyết định hành phạt hai em. Lòng cha vô cùng đớn đau khi phải trừng phạt hai con yêu quý của mình. Ông bảo chúng vào phòng, rút sợi dây nịt lưng ra, quỳ cạnh giường của con. Ông nói: "Bobby, Bettie đã nhiều lần ba đã cảnh cáo hai con là không được cãi lời ba, không được làm những điều ba ngăn cấm! Nhưng hai con vẫn không chịu nghe, tiếp tục vi phạm. Tội hai con nặng lắm đáng bị hành phạt. Giờ đây hai con hãy nhận hình phạt nầy! Hãy cầm sợi dây nịt nầy quất vào lưng ba, mỗi đứa quất 10 roi, mà phải quất cho thật mạnh!"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Trong vũ trụ có những định luật, chẳng hạn như luật hút của quả đất, còn gọi là trọng lực; luật của toán học gọi là định lý, chẳng hạn như “Hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau” (Đường rầy xe lửa có hai đường thẳng không bao giờ gặp nhau); luật gieo gặt, hễ có gieo thì có gặt, gieo gì gặt nấy v.v…

Nhìn xem cấu trúc và trật tự của mọi vật quanh ta, chúng ta sẽ khám phá rằng mọi vật đều bị chi phối bởi những định luật nào đó, là những định luật được Đức Chúa Trời thiết lập khi Ngài sáng tạo trời đất, vũ trụ nầy. Có những định luật vận hành trong vật chất, và có những định luật vận hành trong thế giới vô hình. Chằng hạn như bác nông phu chịu khó gieo mạ, để chờ mùa gặt thật tốt đến với mình. Khi cha mẹ gieo vào đầu con nhỏ những lời hay ý đẹp, những tư tưởng hướng thượng, lối sống thanh cao, những nguyên tắc đạo đức đúng đắn; sau một thời gian họ có được những đứa con ngoan, là những người đức độ, trưởng thượng… Thánh Kinh dạy rằng: "Đừng tự lừa dối, tưởng mình có thể qua mặt Chúa, vì ai gieo giống chi, lại gặt giống ấy." (Ga-la-ti 6:7)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một lần nữa, Xuân ly hương lại về với người Việt Nam đang sống trên gần 100 quốc gia. Người Úc, người Mỹ xem Tết là một cái mốc thời gian chuyển tiếp từ năm cũ sang năm mới. Tết là dịp nghỉ ngơi, ăn uống, vui chơi, cho nên họ ăn tết rất giản dị, chỉ cần mở tiệc ăn mừng, mời bạn bè ăn đến chung vui, hay cùng nhau ra trung tâm thành phố đón giao thừa, ngắm nhìn những bông pháo rực cháy, với những ánh sáng muôn màu vạn sắc, như những cánh hoa nở rực trên nền trời. Nhưng người Việt xem Tết là cái gì thiêng liêng, trọng đại. Chính vì thế mà người Việt dù ở quê nhà hay ở bất cứ phương trời nào cũng tổ chức ngày Tết rất lớn, nhà nhà kéo đi mua sắm: nào thịt, nào dưa, nào mứt, nào cành mai, cành đào, cành vạn thọ để mừng đón Xuân sang.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Tờ báo Herald Sun số ra ngày 3.2.2015 cho biết lý do phi cơ Air Asia QZ8501 bị rớt vào ngày 28 tháng 12 năm 2014. Sau khi phân tích các dữ kiện từ chiếc hộp đen được tìm thấy dưới đáy biển, các nhân viên điều tra cho biết là đang lúc phi cơ lâm nguy, viên phi công chánh, ông Iriyanto, đã rời khỏi ghế lái phi cơ. Viên phi công phụ là một người Pháp, không thể đương đầu với tinh huống vô cùng khó khăn ấy một mình. Vì thiếu kinh nghiệm, ông ta đã mất bình tĩnh! Khổ nỗi là lúc ấy máy điện toán của phi cơ cũng bị ngắt mạch. Khi viên phi công chính trở lại ghế ngồi, cố sức lèo lái phi cơ thì không còn kịp nữa. Chiếc phi cơ ấy đã đâm đầu xuống biển!

Cũng tương tự như tai nạn này, cách đây 15 năm, viên phi công chánh của phi cơ British Airways bị tống ra khỏi chiếc ghế lái. Nhưng sau đó ông trở lại kịp thời, để cứu nguy cho phi cơ sắp lâm nạn.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một ngày kia, có bốn anh em trong một gia đình chạy nhảy nô đùa dọc bờ sông. Trong lúc rượt đuổi nhau, một người bị rơi xuống sông. Cậu ta không biết lội, bị uống nhiều nước, sắp bị chết chìm. Người anh cả liền nhảy xuống cứu. Dầu nắm được cậu, nhưng anh ta không thể đưa cậu vào bờ. Người anh kể lại không biết lội nhưng lúc cấp bách ấy cậu ta tìm được giải pháp để tiếp với anh mình là đu trên cành cây to gần bờ sông, tay nầy nắm chặt cành cây, tay kia nắm chặt tay của anh mình, ra sức kéo vào bờ. Chẳng bao lâu cả ba được an toàn trên bờ sông.

Khi về đến nhà, bốn anh em thuật lại cho cha về chuyện em té sông. Người cha hỏi người con cả: "Khi em con bị té xuống sông, con làm gì để cứu em con?"

Cậu ta trả lời: "Thưa ba, thấy em con bị rớt xuống nước, lúc đầu con sợ điếng người! Nhưng sau đó con lấy lại bình tĩnh, nhảy xuống sông để kéo em vào bờ, nhưng không đủ sức nên phải nhờ em kế con tiếp tay. Người cha gật đầu khen con, ông quay qua nhìn đứa con thứ nhì hỏi: "Còn con thì sao? Con làm cách nào để tiếp với anh, cứu em con?"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Chúng ta đang sống trong thời đại mà các nhà tâm lý gọi là thời đại bất an, sợ hãi. Thế giới ngày nay không còn an vui yên ổn như người ta mong ước. Chính sự bất an và nỗi lo sợ đã gây hoang mang kinh khiếp cho con người.

Có người năm mơ thấy bị kẻ thù giăng bẫy khắp nơi. Người khác lại nằm mơ thấy nhà mình đầy rắn, nhện bò khắp nơi.

Ca dao nước ta có câu:

Ông cả ngồi trên sập vàng,
Cả ăn cả mặc cả càng thêm lo.
Ông bếp ngồi trong xó tro
Bếp ăn, bếp mặc, bếp lo, bếp làm.

Ông cả là người giàu có thì có cái lo của người nhà giàu, trong khi ông bếp, người nghèo lại cũng có cái lo của kẻ nghèo.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Lịch sử nước Pháp ký thuật lại câu chuyện Napoleon đang khi cỡi ngựa, một tay cầm dây cương, tay kia cầm một xấp hồ sơ, và mắt đọc hồ sơ đó, nhà vua đã vô ý làm sút dây cương, khiến ngựa hoảng hốt, nhảy lên. Đang lúc nhà vua lâm nguy, sắp bị quăng xuống đất và có thể bị mất mạng, thì một anh lính trẻ, với cấp bậc hạ sĩ, bất chấp hiểm nguy, liều mình, lao tới chụp lấy sợi dây cương, kéo mạnh lại, chẳng bao anh ta điều khiển được con tuấn mã, bảo nó đứng yên. Hoàng đế Napoleon vô cùng cảm kích trước sự hào hùng của anh lính trẻ nầy, nhà vua giơ tay chào: "Cám ơn đại úy!" Anh lính lanh trí hỏi: "Thưa hoàng đế, đại úy thuộc lực lượng nào?" Hoàng đế Napoleon trả lời: "Đại úy của đoàn ngự lâm quân của trẫm."

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Chúng ta đang ở trong những tuần lễ đầu tiên của năm mới. Có người vẫn còn nghỉ hè, người khác đã đi làm trở lại. Nhưng dù đang nghỉ ngơi hay đã làm việc trở lại, chúng ta đều mong ước rằng mình sẽ sống vui hơn, khỏe hơn trong năm mới nầy. Mình sẽ bỏ thuốc, bỏ rượu, bỏ được những thói hư, tật xấu. Mình sẽ tập thể dục nhiều hơn, đi bộ nhiều hơn v.v… Mình sẽ dành nhiều thì giờ cho thân nhân, bạn hữu, để những mối liên hệ đó càng thêm đậm đà, thân thiết. Mình sẽ kiếm nhiều tiền hơn để có thể giúp cho những người cùng khốn v.v… Tất cả những quyết tâm đó nói lên một điều là mình muốn trở thành con người mới, tràn đầy hạnh phúc cho mình và cho tha nhân. Tuy vậy mình lại lo là dẫu có nhiều ước mơ, nhiều hoài bảo, nhiều cương quyết như thế nhưng không biết mình có thực hiện được không?

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Trên báo chí, chúng ta thường thấy có nhiều tin vui lẫn tin buồn, tin tốt lẫn tin xấu. Thường thì chúng ta thích tin vui hơn là tin buồn, tin lành hơn là tin dữ. Nhưng khổ nỗi là hai bản tin trái nghịch thường đi đôi. Chẳng hạn có vài mẫu chuyện tôi xin kể hầu quý vị sau đây.

Câu chuyện thứ nhất: Trong một chuyến bay đêm, viên phi công nói với hành khách rằng: "Tôi xin loan báo cho quý hành khách hai bản tin: Tin vui và tin buồn. Tin vui là vì phi cơ chúng ta đi theo chiều gió, gió đằng sau thổi tới khiến phi cơ chúng ta đi nhanh hơn! Nhưng tiếc là tôi phải báo cho quý vị tin buồn là hệ thống la bàn của phi cơ bị hư nên chúng ta không biết là chiếc phi cơ nầy đang đi về đâu"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Chúng ta đang ở trong mùa Giáng Sinh, mùa kỷ niệm đêm Chúa Cứu Thế giáng trần. Cả thế giới vui mừng chào đón Nô-ên, họ mua sắm, ăn uống, vui chơi… nhưng có mấy ai biết rõ ý nghĩa đích thực của Lễ Giáng Sinh?

Để hiểu rõ Giáng Sinh là gì xin mời quý vị hãy trở về đêm Nô-ên đầu tiên, tại thành Bê-lem nơi Chúa giáng sinh, lúc các mục tử đang ở trong đồng nội Giu-đê, thức đêm canh giữ đàn cừu. “Thình lình, một thiên sứ của Chúa hiện ra, hào quang Chúa chói lòa khắp nơi. Họ vô cùng kinh hãi, nhưng thiên sứ liền trấn an: “Đừng sợ, vì nầy ta đến báo cho các anh một tin mừng. Tin này sẽ đem lại niềm vui lớn cho mọi người. Đêm nay, Chúa Cứu Thế, Đấng Cứu Tinh của nhân loại đã ra đời tại thành Đa-vít" (Lu-ca 2:10-11)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Vào năm 1984 đang khi Ted Forbes đi bộ trên một con đường trong thành phố Chicago, anh thấy một cái bóp không biết của ai đã đánh rơi bên đường. Vốn là người có lòng yêu Chúa và yêu thương người khác, Ted tìm cách trả lại cho người chủ của chiếc bóp nầy. Khi mở bóp ra, Ted chỉ thấy vỏn vẹn 3 đô-la, chẳng có bằng lái, thẻ an sinh, cũng chẳng có tấm hình nào! Ted chẳng tìm thấy chứng tích nào để xác định chủ nhân. Tiếp tục tìm kiếm, lục soát trong các ngăn, sau cùng Ted tìm được một bao thư đã cũ, bị nhàu xơ xác vì thời gian. Trên bao thơ cũng chẳng có địa chỉ hay tên của người gởi và người nhận.

Vì muốn biết thêm ai là chủ nhân bức thư nầy, Ted đã mở lá thư ra. Anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy thư đề ngày 6 tháng năm 1924, được viết cách đây gần 60 năm. Người gởi là Hannah, người nhận là Michael. Lời mở đầu của bức thư “Anh Michael yêu quý của em!” Nội dung của bức thư là tâm sự của cô Hannah với người yêu Michael rằng cô rất yêu chàng nhưng vì bị cha mẹ của cô cấm đoán, không cho gặp mặt chàng, nên duyên tình của hai người đành phải dở dang!

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có một phụ nữ kia tình cờ đi ngang qua căn nhà đang bày bán với giá rẻ những đồ vật cũ, còn xài được nhưng chủ nhà không còn dùng đến (garage sales). Bà đi vào nhà, sau một thời gian ngắm nhìn, bà mua bức tranh có thêu hình đôi bàn tay chấp lại cầu nguyện, bên dưới có hàng chữ “Cầu Nguyện Biến Đổi Đời Sống”. Sau khi trả tiền cho chủ nhà, bà mang bức tranh về, tìm chỗ treo cho thích hợp. Suy nghĩ một hồi lâu, bà treo bức tranh ấy trong phòng ăn, là nơi cả nhà gặp gỡ vào mỗi buổi chiều. Bà rất hãnh diện vì mua được bức tranh rất đẹp và thật ý nghĩa với giá thật rẻ! Bà chờ chồng về để ngắm xem bức tranh nầy.

Chiều ngày hôm đó chồng bà về nhà, bà chỉ cho ông xem bức tranh mới mua sáng nay, bà nghĩ thế nào chồng bà cũng khen, nhưng ông chồng lặng thinh, và không nói lời khen tặng hay chê bai. Ngày hôm sau đang khi quét dẹp phòng ăn, bà khám phá là bức tranh đã mất. Tiếp tục quét dọn trong các phòng khác, bà tìm được bức tranh được để phía sau tủ sách. Bà đem tranh treo lại chỗ cũ. Qua ngày hôm sau, bức tranh lại biến mất khỏi tường và nằm phía sau tủ sách lần nữa!

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Tất cả chúng ta đều cần đến tình yêu, nhưng không phải tình yêu bằng lời nói suông mà là tình yêu được bày tỏ qua hành động.

Nữu Ước Thời Báo số ra ngày 27 tháng 3 năm 1964, đăng tải một bản tin mà sau khi đọc xong, chúng ta phải chạnh lòng thương cảm nạn nhân, đồng thời không khỏi xót xa trước sự hờ hững, lạnh nhạt của tình người. Bài báo đó với nội dung sau: "Thảm kịch ấy xảy ra vào khoảng 3:30 sáng ngày 13 tháng 3 năm 1964, cô Kitty Genovese, 20 tuổi, đã trở về nhà là khu chung cư trung cấp Queens, tọa lạc trong thành phố Nữu Ước. Sau khi lái xe vào chỗ đậu xe của mình, cô tắt đèn xe, ra ngoài, đóng cửa xe lại, để đi vào cửa chánh và sau đó bước lên tầng thứ hai của khu chung cư. Nhưng khi đi ra khỏi đó chừng 32 thước, cô bị một kẻ lạ mặt chụp lấy. Cô la lên, tức thì ánh sáng cửa sổ của tầng lầu thứ 10 cạnh đó bật lên. Cô la lên 'Trời ôi! Cứu tôi, nó đánh tôi!'

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây khá lâu tại một vương quốc ở Phi Châu, một nhà vua có người bạn rất thân, sống gần gũi nhau từ tấm bé. Thói quen của người bạn vua là mỗi khi đối diện với bất cứ tình huống nào, dầu buồn hay vui cũng đều buột miệng: Tốt quá!

Một ngày kia, nhà vua và người bạn nầy đi săn ở một nơi thật xa kinh thành. Bạn của vua nạp đạn vào súng, và trao cho vua. Vua lẩy cò cách vụng về, vô ý bắn đụng vào ngón tay cái của mình. Cầm tay đầy máu của vua, người bạn thay vì hít hà, cảm thương nỗi đau của vua, anh lại buột miệng nói: "Tốt quá!" Nhà vua nổi giận trước lời nói ngu đần, vô cảm của bạn: “Như thế là tốt lắm phải không?” Lúc về đến hoàng cung, vua liền tống giam người bạn mình.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Hằng năm người Mỹ kỷ niệm Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) vào ngày thứ Năm của tuần lễ thứ tư trong tháng 11. Đây là ngày người Mỹ bày tỏ lòng biết ơn với Đức Chúa Trời, là Đấng Tạo Hóa về những gì họ đã nhận được cả về vất chất lẫn tinh thần. Họ tổ chức lễ rất trọng thể sau mùa gặt hái vì họ muốn dâng lên Đức Chúa Trời lời cảm ơn về những ơn phước Ngài ban cho họ, gia đình, và đất nước suốt năm qua. Ngày xưa người Việt mình cũng có Lễ Tạ Trời, hàng năm vua thay mặt toàn dân cử hành nghi thức Tế Nam Giao.

Theo tinh thần của người Mỹ, đa phần là những người có niềm tin vào Đức Chúa Trời và thực hành lời dạy của Ngài trong Thánh Kinh, là bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải quên mình nghĩ đến người khác; nhất là khi được đầy đủ vật chất thì phải có bổn phận phải giúp cho những người thiếu kém hơn mình, vui lòng chia cơm xẻ áo cho những kẻ khốn cùng. Ý nghĩa cao đẹp về tinh thần chia sẻ của ngày Lễ Tạ Ơn được thể hiện suốt tháng 12 và cao điểm của tinh thần cao đẹp nầy là lúc người Mỹ cử hành ngày lễ Mừng Chúa Giáng Sinh.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một thiếu phụ 25 tuổi cùng với ông xếp của mình bay trên chiếc phi cơ nhỏ, nhưng vì phi cơ bị trục trặc nên xin đáp khẩn cấp xuống phi trường Texas gần đó. Trên đường bay, phi cơ đã bị rớt, ông xếp chết ngay còn thiếu phụ đó thì bất tỉnh. Khi thiếu phụ này tỉnh lại, thấy chủ mình đã chết thì lòng đau đớn vô cùng, kêu gào thảm thiết. Năm tiếng đồng hồ sau đội cứu cấp tìm được và đưa chị vào bệnh viện để cứu chữa.

Nằm tại bệnh viện suốt hai tháng trời, chị ta không biết ơn Trời, tri ân những người đã cứu chữa mình. Chị than phiền, trách cứ cho số phận nghiệt ngã của mình, không có một lời cám ơn hay một tiếng thanh nhã nào, dầu sau đó chị ta hoàn toàn hồi phục. Lần đầu tiên bác sĩ Caliandro thấy một người lạ lùng như thế! Chị ta cho rằng mình là người bất hạnh nhất trần gian! Chị nhìn cuộc đời bằng cặp kính màu đen, lúc nào cũng lạnh lùng, cay đắng, chị không biết tận hưởng món quà sự sống của Đấng Tạo Hóa ban cho mình, không biết tri ân những người đã tận tình yêu thương, cứu chữa!

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có ba điều trong đời khi đã trôi đi, chúng ta không thể lấy lại được là Thời gian, Lời nói và Cơ Hội. Khi Thời gian đã trôi qua, chúng ta không tài nào níu kéo lại. Khi miệng đã thốt ra Lời nói, không thể lấy lại. Khi đánh mất Cơ hội, thì khó mà có được cơ hội thứ hai.

Một trong những căn bệnh nguy hiểm của thế giới hiện nay là dịch bệnh virus Ebola (DVE) đang xảy ra ở Tây Phi. Virus Ebola bùng phát thật nhanh chóng và nguy hiểm dựa theo số lượng các ca nhiễm và số người tử vong kể từ khi phát hiện dịch bệnh nầy vào năm 1976. Mãi đến tháng 12 năm 2013 bệnh dịch nầy đã phát ra trở lại tại Guinea nhưng không ai để ý cho đến tháng Ba năm 2014, dịch lây lan sang Liberia, Sierra, Leone và Nigeria. Tính đến ngày 13 tháng 8, 2014 Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) thông báo tổng cộng 2.127 trường hợp nghi ngờ bị nhiễm bịnh và 1.145 trường hợp tử vong. Có 194 quốc gia cùng hành động, đưa ra các biện pháp phòng ngừa và tìm ra phương cách chữa trị đại dịch nầy.