Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Trên báo chí, chúng ta thường thấy có nhiều tin vui lẫn tin buồn, tin tốt lẫn tin xấu. Thường thì chúng ta thích tin vui hơn là tin buồn, tin lành hơn là tin dữ. Nhưng khổ nỗi là hai bản tin trái nghịch thường đi đôi. Chẳng hạn có vài mẫu chuyện tôi xin kể hầu quý vị sau đây.

Câu chuyện thứ nhất: Trong một chuyến bay đêm, viên phi công nói với hành khách rằng: "Tôi xin loan báo cho quý hành khách hai bản tin: Tin vui và tin buồn. Tin vui là vì phi cơ chúng ta đi theo chiều gió, gió đằng sau thổi tới khiến phi cơ chúng ta đi nhanh hơn! Nhưng tiếc là tôi phải báo cho quý vị tin buồn là hệ thống la bàn của phi cơ bị hư nên chúng ta không biết là chiếc phi cơ nầy đang đi về đâu"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Chúng ta đang ở trong mùa Giáng Sinh, mùa kỷ niệm đêm Chúa Cứu Thế giáng trần. Cả thế giới vui mừng chào đón Nô-ên, họ mua sắm, ăn uống, vui chơi… nhưng có mấy ai biết rõ ý nghĩa đích thực của Lễ Giáng Sinh?

Để hiểu rõ Giáng Sinh là gì xin mời quý vị hãy trở về đêm Nô-ên đầu tiên, tại thành Bê-lem nơi Chúa giáng sinh, lúc các mục tử đang ở trong đồng nội Giu-đê, thức đêm canh giữ đàn cừu. “Thình lình, một thiên sứ của Chúa hiện ra, hào quang Chúa chói lòa khắp nơi. Họ vô cùng kinh hãi, nhưng thiên sứ liền trấn an: “Đừng sợ, vì nầy ta đến báo cho các anh một tin mừng. Tin này sẽ đem lại niềm vui lớn cho mọi người. Đêm nay, Chúa Cứu Thế, Đấng Cứu Tinh của nhân loại đã ra đời tại thành Đa-vít" (Lu-ca 2:10-11)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Vào năm 1984 đang khi Ted Forbes đi bộ trên một con đường trong thành phố Chicago, anh thấy một cái bóp không biết của ai đã đánh rơi bên đường. Vốn là người có lòng yêu Chúa và yêu thương người khác, Ted tìm cách trả lại cho người chủ của chiếc bóp nầy. Khi mở bóp ra, Ted chỉ thấy vỏn vẹn 3 đô-la, chẳng có bằng lái, thẻ an sinh, cũng chẳng có tấm hình nào! Ted chẳng tìm thấy chứng tích nào để xác định chủ nhân. Tiếp tục tìm kiếm, lục soát trong các ngăn, sau cùng Ted tìm được một bao thư đã cũ, bị nhàu xơ xác vì thời gian. Trên bao thơ cũng chẳng có địa chỉ hay tên của người gởi và người nhận.

Vì muốn biết thêm ai là chủ nhân bức thư nầy, Ted đã mở lá thư ra. Anh vô cùng ngạc nhiên khi thấy thư đề ngày 6 tháng năm 1924, được viết cách đây gần 60 năm. Người gởi là Hannah, người nhận là Michael. Lời mở đầu của bức thư “Anh Michael yêu quý của em!” Nội dung của bức thư là tâm sự của cô Hannah với người yêu Michael rằng cô rất yêu chàng nhưng vì bị cha mẹ của cô cấm đoán, không cho gặp mặt chàng, nên duyên tình của hai người đành phải dở dang!

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có một phụ nữ kia tình cờ đi ngang qua căn nhà đang bày bán với giá rẻ những đồ vật cũ, còn xài được nhưng chủ nhà không còn dùng đến (garage sales). Bà đi vào nhà, sau một thời gian ngắm nhìn, bà mua bức tranh có thêu hình đôi bàn tay chấp lại cầu nguyện, bên dưới có hàng chữ “Cầu Nguyện Biến Đổi Đời Sống”. Sau khi trả tiền cho chủ nhà, bà mang bức tranh về, tìm chỗ treo cho thích hợp. Suy nghĩ một hồi lâu, bà treo bức tranh ấy trong phòng ăn, là nơi cả nhà gặp gỡ vào mỗi buổi chiều. Bà rất hãnh diện vì mua được bức tranh rất đẹp và thật ý nghĩa với giá thật rẻ! Bà chờ chồng về để ngắm xem bức tranh nầy.

Chiều ngày hôm đó chồng bà về nhà, bà chỉ cho ông xem bức tranh mới mua sáng nay, bà nghĩ thế nào chồng bà cũng khen, nhưng ông chồng lặng thinh, và không nói lời khen tặng hay chê bai. Ngày hôm sau đang khi quét dẹp phòng ăn, bà khám phá là bức tranh đã mất. Tiếp tục quét dọn trong các phòng khác, bà tìm được bức tranh được để phía sau tủ sách. Bà đem tranh treo lại chỗ cũ. Qua ngày hôm sau, bức tranh lại biến mất khỏi tường và nằm phía sau tủ sách lần nữa!

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Tất cả chúng ta đều cần đến tình yêu, nhưng không phải tình yêu bằng lời nói suông mà là tình yêu được bày tỏ qua hành động.

Nữu Ước Thời Báo số ra ngày 27 tháng 3 năm 1964, đăng tải một bản tin mà sau khi đọc xong, chúng ta phải chạnh lòng thương cảm nạn nhân, đồng thời không khỏi xót xa trước sự hờ hững, lạnh nhạt của tình người. Bài báo đó với nội dung sau: "Thảm kịch ấy xảy ra vào khoảng 3:30 sáng ngày 13 tháng 3 năm 1964, cô Kitty Genovese, 20 tuổi, đã trở về nhà là khu chung cư trung cấp Queens, tọa lạc trong thành phố Nữu Ước. Sau khi lái xe vào chỗ đậu xe của mình, cô tắt đèn xe, ra ngoài, đóng cửa xe lại, để đi vào cửa chánh và sau đó bước lên tầng thứ hai của khu chung cư. Nhưng khi đi ra khỏi đó chừng 32 thước, cô bị một kẻ lạ mặt chụp lấy. Cô la lên, tức thì ánh sáng cửa sổ của tầng lầu thứ 10 cạnh đó bật lên. Cô la lên 'Trời ôi! Cứu tôi, nó đánh tôi!'

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây khá lâu tại một vương quốc ở Phi Châu, một nhà vua có người bạn rất thân, sống gần gũi nhau từ tấm bé. Thói quen của người bạn vua là mỗi khi đối diện với bất cứ tình huống nào, dầu buồn hay vui cũng đều buột miệng: Tốt quá!

Một ngày kia, nhà vua và người bạn nầy đi săn ở một nơi thật xa kinh thành. Bạn của vua nạp đạn vào súng, và trao cho vua. Vua lẩy cò cách vụng về, vô ý bắn đụng vào ngón tay cái của mình. Cầm tay đầy máu của vua, người bạn thay vì hít hà, cảm thương nỗi đau của vua, anh lại buột miệng nói: "Tốt quá!" Nhà vua nổi giận trước lời nói ngu đần, vô cảm của bạn: “Như thế là tốt lắm phải không?” Lúc về đến hoàng cung, vua liền tống giam người bạn mình.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Hằng năm người Mỹ kỷ niệm Lễ Tạ Ơn (Thanksgiving) vào ngày thứ Năm của tuần lễ thứ tư trong tháng 11. Đây là ngày người Mỹ bày tỏ lòng biết ơn với Đức Chúa Trời, là Đấng Tạo Hóa về những gì họ đã nhận được cả về vất chất lẫn tinh thần. Họ tổ chức lễ rất trọng thể sau mùa gặt hái vì họ muốn dâng lên Đức Chúa Trời lời cảm ơn về những ơn phước Ngài ban cho họ, gia đình, và đất nước suốt năm qua. Ngày xưa người Việt mình cũng có Lễ Tạ Trời, hàng năm vua thay mặt toàn dân cử hành nghi thức Tế Nam Giao.

Theo tinh thần của người Mỹ, đa phần là những người có niềm tin vào Đức Chúa Trời và thực hành lời dạy của Ngài trong Thánh Kinh, là bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải quên mình nghĩ đến người khác; nhất là khi được đầy đủ vật chất thì phải có bổn phận phải giúp cho những người thiếu kém hơn mình, vui lòng chia cơm xẻ áo cho những kẻ khốn cùng. Ý nghĩa cao đẹp về tinh thần chia sẻ của ngày Lễ Tạ Ơn được thể hiện suốt tháng 12 và cao điểm của tinh thần cao đẹp nầy là lúc người Mỹ cử hành ngày lễ Mừng Chúa Giáng Sinh.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Một thiếu phụ 25 tuổi cùng với ông xếp của mình bay trên chiếc phi cơ nhỏ, nhưng vì phi cơ bị trục trặc nên xin đáp khẩn cấp xuống phi trường Texas gần đó. Trên đường bay, phi cơ đã bị rớt, ông xếp chết ngay còn thiếu phụ đó thì bất tỉnh. Khi thiếu phụ này tỉnh lại, thấy chủ mình đã chết thì lòng đau đớn vô cùng, kêu gào thảm thiết. Năm tiếng đồng hồ sau đội cứu cấp tìm được và đưa chị vào bệnh viện để cứu chữa.

Nằm tại bệnh viện suốt hai tháng trời, chị ta không biết ơn Trời, tri ân những người đã cứu chữa mình. Chị than phiền, trách cứ cho số phận nghiệt ngã của mình, không có một lời cám ơn hay một tiếng thanh nhã nào, dầu sau đó chị ta hoàn toàn hồi phục. Lần đầu tiên bác sĩ Caliandro thấy một người lạ lùng như thế! Chị ta cho rằng mình là người bất hạnh nhất trần gian! Chị nhìn cuộc đời bằng cặp kính màu đen, lúc nào cũng lạnh lùng, cay đắng, chị không biết tận hưởng món quà sự sống của Đấng Tạo Hóa ban cho mình, không biết tri ân những người đã tận tình yêu thương, cứu chữa!

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có ba điều trong đời khi đã trôi đi, chúng ta không thể lấy lại được là Thời gian, Lời nói và Cơ Hội. Khi Thời gian đã trôi qua, chúng ta không tài nào níu kéo lại. Khi miệng đã thốt ra Lời nói, không thể lấy lại. Khi đánh mất Cơ hội, thì khó mà có được cơ hội thứ hai.

Một trong những căn bệnh nguy hiểm của thế giới hiện nay là dịch bệnh virus Ebola (DVE) đang xảy ra ở Tây Phi. Virus Ebola bùng phát thật nhanh chóng và nguy hiểm dựa theo số lượng các ca nhiễm và số người tử vong kể từ khi phát hiện dịch bệnh nầy vào năm 1976. Mãi đến tháng 12 năm 2013 bệnh dịch nầy đã phát ra trở lại tại Guinea nhưng không ai để ý cho đến tháng Ba năm 2014, dịch lây lan sang Liberia, Sierra, Leone và Nigeria. Tính đến ngày 13 tháng 8, 2014 Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) thông báo tổng cộng 2.127 trường hợp nghi ngờ bị nhiễm bịnh và 1.145 trường hợp tử vong. Có 194 quốc gia cùng hành động, đưa ra các biện pháp phòng ngừa và tìm ra phương cách chữa trị đại dịch nầy.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Muối là một khoáng chất, một gia vị không thể thiếu cho thức ăn. Muối có rất nhiều dạng: muối thô, muối tinh, muối i-ốt. Muối là một chất rắn có dạng tinh thể, màu trắng, hoặc có chút màu hồng hay xám nhạt, được lấy từ nước biển hay từ các mỏ muối. Trong thiên nhiên, muối ăn có khoáng chất clorua nátri (NaCl) và một ít các khoáng chất khác. Muối ăn lấy từ muối mỏ có thể có màu xám hơn vì có chút khoáng chất. Muối rất cần cho sự sống của mọi sinh vật kể cả con người. Muối đóng góp vào việc điều chỉnh độ chứa nước của cơ thể. Tuy nhiên dẫu muối rất cần cho sự sống chúng ta, nhưng nếu sử dụng quá mức, muối sẽ gây nguy hiểm cho sức khỏe, chẳng hạn làm tăng huyết áp. Trong việc nấu ăn, muối ăn được sử dụng như là chất bảo quản và cũng là gia vị.

Hằng năm thế giới sản xuất khoảng 200 triệu tấn muối, nhưng chỉ có 6% số lượng ấy là cho việc ăn uống. Số lượng còn lại dùng để làm tan băng tuyết trên xa lộ và trong nông nghiệp.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Theo kết quả của một cuộc thăm dò gần đây có trên 40% người Mỹ bị mắc nợ. Cuộc kiểm tra dân số Hoa Kỳ vào năm 2000 cho biết có 23.2% hộ gia đình hàng năm chỉ kiếm được 15,000 Mỹ kim; 19.4% khác kiếm được 25,000 Mỹ kim. Với lợi tức thấp như vậy, những chủ hộ nầy khó có thể nuôi sống gia đình và có đủ tiền cho các khoảng tiêu xài cần thiết khác. Trong khi đó 60% người Mỹ trong hạn tuổi 18-34, phần lớn là sinh viên mới ra trường, cũng bị mắc nợ và gặp khó khăn hơn, và bị lâm vào tình trạng bế tắc về tài chính.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có hai anh em sinh đôi rất thương yêu nhau, tình huynh đệ của họ thật thắm thiết. Hai anh em nầy quyết định không lập gia đình để có trọn thì giờ chăm sóc nhau. Gia tài của cha để lại cho họ là cửa tiệm tạp hóa, họ chăm chỉ làm việc để giữ vững và phát triển cửa tiệm nầy. Nhưng rồi một ngày kia sóng gió đã nổi lên khi có một người đến mua một món hàng nhỏ trị giá 1 đô-la tương đương với 10 đô-la theo thời giá hiện nay. Người anh sau khi nhận số tiền đó, thay vì bỏ vào ngăn tủ, anh để số tiền trên bàn rồi bước ra cửa để tiễn khách. Sau khi trở vào thì người em cũng vừa bước ra quầy hàng. Không thấy tiền đâu cả, người anh hỏi: "Em có lấy tờ giấy bạc một đồng trên quầy tính tiền không?" Người em hỏi: "Tiền gì, em đâu biết." Người anh nổi nóng, nghĩ bụng là em mình đã giở tánh tham, đã không trong sáng vấn đề tiền bạc! Anh lớn tiếng: "Mầy lấy số tiền nầy chớ ai, vì trong tiệm giờ nầy không có ai khác." Người em cãi lại: "Em nói với anh là em không có lấy số tiền ấy mà! Sao anh lại vu oan cho em?"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Richard Culp ngày ngày làm việc thật vất vả tại trại chăn nuôi gia súc ở bang California. Anh và vợ có tên Geneva là chủ nhân của nông trại 200 mẫu Anh này (khoảng 80 mẫu ta) Nhưng những năm sau đó, thời tiết trở nên khắc nghiệt khiến việc chăn nuôi xuống dốc. Để cứu nguy, vợ chồng anh phải vay thêm số tiền khá lớn từ ngân hàng để trả cho công nhân và các chi phí khác, nhưng rồi nợ càng chồng chất làm nhiều đêm anh chị không thể ngủ được.

Đến một ngày kia vợ anh báo cho anh biết một tin buồn: “Anh Richard ơi! Em vừa được tin ngân hàng bảo chúng ta phải thanh toán ngay tất cả số tiền mình đã vay! Họ bảo phải bán hết trang trại nầy để trả cho họ! Khổ nỗi mình phải bán hết cho họ với giá do họ yêu cầu, mình không có quyền thương lượng gì cả! Họ cho biết tất cả mọi quyết định thuộc về họ! Họ bắt mình ký tên bán đất, chuyển nhượng mọi tài sản mình cho họ!”

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Vào một buổi chiều kia, một nhân viên đang khi lau dọn bàn giấy của mình, chợt thấy một phong thư đã bị mở ra, người tò mò muốn biết trong đó viết những gì! Đọc xong, tay chân ông ta bủn rủn vì đó là bức thư của cấp trên gởi xuống, viết là họ quyết định sa thải ông ta. Ông vô cùng căm tức vì sau bao nhiêu năm mình đem hết khả năng và tâm huyết làm việc đem lại nhiều thành quả cho chủ, thế mà chủ lại đối xử thật tệ, đuổi việc mình. Ông ngồi sụp xuống ghế với nỗi thất vọng ê chề.

Lúc đó ông nghĩ đến viễn ảnh đen tối, xáo trộn, một tương lai khủng khiếp xảy đến cho cuộc đời mình, đổi thay cả cuộc sống êm đềm sáng lạng của mình. Ông nghĩ đến căn nhà mình sẽ bị đem đi đấu giá; mình nay đã già, khó mà tìm được việc làm khác giống như vậy. Ông cảm thấy bị mất tất cả, và thật vô dụng.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có một thiếu nữ kia sống tại một nông trại trồng cây cherry, ngay trong thành phố Traverse, Michigan. Cha mẹ của thiếu nữ nầy xuất thân từ gia đình lễ giáo gia phong, nên khi thấy con gái mình thay đổi lối sống, chạy theo các bạn trẻ hư hỏng ngoài phố, xỏ bông vào lỗ mũi, ăn mặc hở hang, nghe nhạc kích động âm thanh lớn làm ồn cả nhà, ông bà rất buồn. Dầu bị cha mẹ quở mắng đôi ba lần, nhưng thiếu nữ nầy vẫn ương ngạnh, không chịu sửa đổi. Một ngày kia, cô đóng cửa phòng, mặc cho cha gõ cửa, tha thiết gọi con ra, cô vẫn không mở. Cô thét lớn "Tôi ghét ông!" Ngay đêm đó thiếu nữ này bỏ nhà trốn đi. Thoạt đầu cô định đến thành phố Detroit, là nơi trước kia cô đã có lần cùng với các bạn thanh niên trong nhà thờ đến xem đoàn xiếc tại đó. Nhưng cô bỏ ý định đó, vì sợ rằng cha mẹ mình sẽ tìm đến, và cô đến một thành phố khác trong tiểu bang California hay Florida.

Qua ngày thứ hai, khi đi lang thang trên con đường, thiếu nữ nầy gặp một người đàn ông lái chiếc xe thật to. Ông ta dừng xe ngỏ ý cho cô quá giang, ông đối xử với cô như người thân và ông tìm chỗ ở cho cô.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có một cậu bé tên John Todd sinh tháng 10 năm 1800 tại Rutland, Vermont, Hoa Kỳ. Sau đó không lâu gia đình cậu dọn đến một thị trấn nhỏ ở Killingworth. Tại đây cả cha lẫn mẹ của cậu đều qua đời, bỏ lại anh em cậu sống bơ vơ giữa chợ đời, lúc cậu chỉ 6 tuổi. Tất cả anh em cậu bị tứ tán, mỗi người đi một nơi, được những người trong thân tộc đem về nuôi. Riêng cậu được người cô sống ở North Killingworth có lòng nhân ái nhận về nuôi.

Cậu được sống và nuôi dưỡng trong nhà cô suốt 15 năm, sau đó cậu đến học tại một viện thần học để trở thành nhà truyền đạo. Khi cậu bước vào tuổi trung niên, cậu hay tin cô mình lâm trọng bệnh, cô của cậu biết mình không còn sống bao lâu nên rất lo âu và sợ hãi. Cô viết thư cho cậu với những lời lẽ thật bi thương. Trong thơ cô hỏi: "Cô không biết rồi đây cô chết đi sẽ như thế nào? Phải chăng khi cô lìa khỏi cõi đời nầy là lúc cô chấm dứt hết mọi sự hay là còn có gì xảy ra bên kia cái chết? Liệu lúc đó cô còn có cơ hội tiếp tục sống, được tăng trưởng và yêu thương không?" Sau khi đọc thư của cô, cậu hồi âm với những lời lẽ sau: "Thưa cô, nay con đã 35 tuổi, lúc 6 tuổi đầu, cha mẹ con ra đi để con ở một mình côi cút giữa trần thế nầy. Giữa hoàn cảnh vô cùng tuyệt vọng đó, cô đã đến với con với lời yêu thương nồng ấm, cô tiếp nhận con vào nhà như người mẹ hiền với bao niềm thương yêu trìu mến.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Liệu beo có đổi được vằn của nó chăng? Đây là câu hỏi rất quan trọng được Thánh Kinh nói đến. Sở dĩ Chúa hỏi câu hỏi nầy, vì con người cố sửa đổi những thói hư tật xấu của mình, cố gắng nhiều lần từ bỏ những cố tật đó nhưng không sửa đổi được, như sách có câu “Non sông dễ đổi bản tánh khó dời”.

Anh Mít mang chứng nghiện rượu nặng, dầu biết rượu làm hại sức khỏe, phá tan hạnh phúc gia đình, nhưng anh đã không làm sao bỏ được rượu, anh đã nhiều lần cố sức bỏ mà không thành công. Theo quý vị nghĩ liệu anh Mít có thể bỏ rượu hay tiếp tục làm nô lệ cho rượu, để rồi men rượu cất đi mạng sống anh trước hạn định?

Chị Xoài vừa mới bước vào hôn nhân, hưởng được tình yêu và hạnh phúc bên người chồng, nhưng sau đó không lâu, chị đã tư tình với bạn đồng sở, dầu biết hành động nầy gây thảm họa cho gia đình, nhưng chị đã không thắng được cám dỗ. Sau đó chồng chị biết được, sẵn lòng tha thứ, chị hứa là sẽ từ bỏ, nhưng rồi vẫn chứng nào tật nấy khiến gia đình đổ vỡ. Nay chị đã hồi tâm muốn làm lại cuộc đời, sống một đời sống mới! Liệu chị có thể từ bỏ hành vi xấu xa nầy không hay vẫn tiếp tục bước vào con đường tội lỗi?

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Carre Otis năm 17 tuổi là một trong những siêu người mẫu đứng hàng đầu trên thế giới. Cô đã khởi đầu sự nghiệp năm 14 tuổi. Để chuẩn bị những bức hình cho các công ty quảng cáo, cô phải cử ăn, cử uống, phải uống thuốc xổ, thuốc chống mập phì và thường xuyên tập luyện với những bài tập khắc khổ để có được thân hình thon gọn xinh đẹp. Nhờ vậy mà mỗi ngày trung bình cô kiếm được 20 ngàn Mỹ kim. Vì quá thành công và sớm kiếm thật nhiều tiền, Carre sống cuộc đời buông thả, bị rơi vào con đường nghiện ngập, mỗi ngày đã phải sống dựa vào cần sa, ma túy. Sau đó cô lập gia đình với nam tài tử điện ảnh Micky Rourke, nhưng sau đó không lâu Carre và Micky đã kéo nhau ra tòa ly dị, hậu quả là Carre bị trầm cảm nặng, bị bệnh thần kinh.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Người lạc quan nhìn đời sống qua lăng kính màu hồng, thấy mình đang sống giữa thế giới thần tiên, giữa hải đảo thần diệu, dưới bầu trời không mây xám, được đại dương của tình yêu đỡ nâng bao quanh! Nhưng tiếc thay cho những ai theo quan niệm nầy vì những gì họ nghĩ chỉ là ảo tưởng, không thực tế. Có một điều không ai phủ nhận là người có quan niệm nầy sẽ sống vui tính lạc quan! Nhưng nếu họ cứ tiếp tục bước đi mà không tiên liệu những bất trắc xảy ra trên đường, thì dễ ngã lòng hay chùn bước khi phong ba bão táp đến thình lình. Lúc đó tiếng khóc sẽ thay cho tiếng cười.

Người bi quan nhìn cuộc đời qua lăng kính màu đen, thấy mình đang sống giữa cuộc đời đầy chông gai khổ ải, không bao giờ nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường hầm. Cuộc đời mình thiếu hẳn niềm vui! Cho dù mình có được hạnh phúc trong tay, nhưng họ cho rằng hạnh phúc mong manh đó không bao lâu sẽ vuột ra khỏi tầm tay! Ngay cả lúc mình có bầu bạn ở cùng, nhưng lòng lúc nào cũng lo lắng, hoang mang, mất hẳn niềm vui.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Dầu không có ai có thể giải thích rõ ràng, đầy đủ về tình yêu, nhưng dường như mọi người trong xã hội, từ trí thức đến bình dân, đều biết là mình có được thương yêu hay quý mến hay không. Tình yêu được thể hiện qua hành động, hay nói cách khác là tình yêu được kiểm nghiệm qua các bằng chứng.

Lịch sử nước Anh có câu chuyện của một danh tướng bị tướng của xứ Á-rập bắt, và chuẩn bị đem ra hành hình. Viên tướng Anh xin viên tướng xứ Á-rập tha mạng cho mình vì ông còn người vợ hiền hết mực yêu thương mình. Viên tướng Á-rập nói: "Làm sao anh biết là vợ anh hết mực yêu anh?" Viên tướng Anh trả lời: "Tôi quả quyết là hiền thê tôi rất yêu tôi, ngay cả cái chết cũng không thể phân rẽ nàng vói tôi." Viên tướng Á-rập nói: "Nếu vậy anh hãy viết thư về, bảo vợ anh chặt một bàn tay, gởi đến cho ta, ta sẽ tha mạng cho anh."