Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Giành được cúp vàng cao quý tại World Cup 2014 đã đem lại niềm vui tuyệt vời cho dân Đức, chấm dứt 24 năm mòn mỏi chờ đợi! Bàn thắng "quý như vàng" của Mario Gotze vào phút thứ 113 trong trận chung kết đã đưa người Đức lần thứ tư bước lên bục cao nhất của giải vô địch bóng đá thế giới. Cùng với Brazil, Italia thì Đức và Argentina là những đội tuyển có nền bóng đá lâu đời, có truyền thống hào hùng trong lãnh vực thể thao bậc nhất thế giới. Đức đã 3 lần vô địch bóng đá thế giới vào năm 1954, 1974 và 1990; còn Argentina đã hai lần nâng cao cúp vàng vào năm 1978 và 1986.

Lịch sử đối đầu giữa hai nền bóng đá Âu Châu và Nam Mỹ mang lại những cảm xúc đặc biệt. Argentina thắng Đức 3-2 ở trận chung kết năm 1986; còn Đức phục hận Argentina 1-0 ở chung kết năm 1990. Đó là những trận chung kết lịch sử của bóng đá thế giới, gắn liền với những trận chiến đầy xúc cảm, căng thẳng và những giọt nước mắt vắn dài của kẻ bại trận.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

George W Knight nói: "Khi một người làm việc 8 tiếng đồng hồ được chủ trả tiền, thì số tiền đó là tiền lương. Khi một người hoàn tất công tác tốt, vượt chỉ tiêu chủ đưa ra, để khuyến khích tinh thần làm việc của anh em chủ cho một số tiền gọi là 'thưởng'. Khi một ngươi làm việc lâu năm thì được hãng trả ‘số tiền phục vụ lâu năm’ (long service’s paid). Nhưng có người, chẳng làm việc, chẳng đạt nên thành quả nào, chẳng làm việc cho chủ trong một thời gian dài mà vẫn được ban tặng là ân huệ."

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Tiến sĩ Francis Car Stifler thuật lại câu chuyện của viên phi công Stanley Tefft, cùng với những binh sĩ khác đã thoát chết, khi chiếc phi cơ của họ bị quân đội Nhật bắn rơi tại một hải đảo thuộc Nam Thái Bình Dương trong Thế Chiến Thứ Hai. Vì nơi chiếc phi rớt là thuộc phạm vi chiếm đóng của quân đội Nhật, cho nên những người nầy bị lính Nhật tầm nã. Họ đã ẩn trốn tại đó suốt 87 ngày.

Sở dĩ họ không bị lính Nhật bắt là nhờ cư dân ở hải đảo che chở. Một trong những cư dân sống tại đó rất thông thạo tiếng Anh, anh ta trao cho viên phi công quyển Thánh Kinh và nói rằng đây là món quà của một nhà truyền giáo tặng mình. Anh ta cho biết sở dĩ anh nói được tiếng Anh là nhờ các nhà truyền giáo dạy. Sau đó anh ta mời viên phi công và các bạn mỗi đêm đến nhà họ học Thánh Kinh.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Bà Betty J Eadie đã chết sau cuộc giải phẫu, nhưng sau vài tiếng đồng hồ sau bà đã sống lại. Bà thuật lại rằng bên kia thế giới, bà được bao phủ bởi luồng ánh sáng thật kỳ diệu. Ánh sáng mà lúc còn sống bà đã biết trong Thánh Kinh có nhắc đến, được các nhà tiên tri và nhà truyền đạo của Chúa mô tả.

Bà Betty thuật lại rằng vào buổi chiều ngày 18 tháng 11 năm 1973, thình lình bà ngã bệnh, được đưa vào bệnh viện để điều trị. Các bác sĩ quyết định đưa bà vào phòng giải phẫu, cắt bỏ một phần tử cung của bà. Sau cuộc giải phẫu đó, sức bà yếu dần, sau cùng bà đã chết. Nhưng vài tiếng đồng hồ sau đó bà đã sống lại!

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây 11 năm tại bang Pensylvania Hoa Kỳ, chín thợ hầm mỏ bị kẹt trong mỏ than cách mặt đất gần 70 thước. Mỏ than đá đó nằm cạnh một hầm mỏ cũ, đã khai thác. Hầm mỏ cũ nầy chứa hàng tấn nước. Bởi vì có khe nứt nên nước đã chảy xuống hầm mỏ mới, nơi chín thợ mỏ đang làm việc. Mực nước càng lúc càng dâng cao, và cả khu mỏ đó đều bị ngập nước và bị bóng tối bao trùm. Nhờ ánh đèn trên chiếc nón bảo hộ của các thợ mỏ, nên họ tìm những khe đá trên trần mà bám lấy để khỏi bị chìm. Họ cố đập mạnh vào vách đá, mong có ai ở trên nghe tiếng động biết họ vẫn còn sống, đang bị kẹt bên dưới hầm nước rất cần được giải cứu.

Viên đội trưởng nói cho họ biết rằng theo dự đoán của ông ta, tất cả chỉ còn một giờ để sống. Mọi người đều im lặng, họ khóc cho thân phận của mình, và âm thầm cầu nguyện. Sau đó một thợ mỏ lên tiếng hỏi xem ai có giấy viết không? Và họ chuyền tay nhau, viết những lời từ biệt vợ con, bỏ vào bao nylon, cho vào thùng nhựa.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

George Faull có lần viết bài về những nhà vô thần, về những người hoài nghi, cố dùng những lý luận để đả phá những người có lòng tin vào Đấng Tạo Hóa. Những nhà vô thần và hoài nghi ấy lý luận rằng: “Nếu Đức Chúa Trời là Đấng Toàn Năng thì Ngài có thể tạo ra tảng đá thật lớn đến nỗi Ngài không thể nhấc lên được!” George Faull đáp trả lý luận đó bằng cách đặt những câu hỏi ngược lại: "Vì sao Đức Chúa Trời lại muốn nhấc tảng đá ấy? Quý vị có cần tảng đá to như thế không? Như quý vị thấy đó! Đức Chúa Trời đã tạo ra quả đất chúng ta đang sống, treo lơ lửng trong không gian. Ngài còn tạo muôn vì sao thật lớn, sáng tạo cả vũ trụ thật tuyệt vời! Trong tay Ngài đầy năng quyền! Không việc gì Ngài không làm được! Không vật chi mà Ngài không thể nhấc lên nổi!"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có người nói rằng: Một người có thể sống còn nếu không ăn gì cả trong 40 ngày, không uống gì cả trong suốt 4 ngày, không tiếp nhận dưỡng khí trong 4 phút. Nhưng người ấy không thể sống quá 4 giây nếu không còn hy vọng. Người cô đơn là người dễ tìm đến cái chết vì người ấy thiếu hy vọng.

Cô đơn là một trong những nỗi đớn đau nhất của con người. Cô đơn khác với cô độc vì có người dầu sống một mình nhưng vẫn không cảm thấy cô đơn, trong khi có người ở giữa đám đông nhưng cảm thấy cô đơn, tâm hồn trống vắng như sa mạc!

Chúng ta đang sống trong thời đại điện toán, con người càng vội vã, hối hả. Hầu như ai cũng có điện thoại di động, với mạng lưới thông tin toàn cầu cực nhanh! Thế mà con người chưa bao giờ cảm thấy cô đơn như lúc nầy.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây khá lâu, tại Texas có hai vợ chồng nông gia, dầu có ruộng đất nhưng luôn sống trong cảnh nghèo. Một ngày kia, có một người đàn ông ăn mặc rất lịch sự, đến báo cho vợ chồng nầy biết rằng bên dưới đám ruộng của họ có mỏ dầu. Nếu ông bà cho phép họ khoan xuống vùng đất đó, ông bà có thể trở thành triệu phú. Nhưng nông gia nầy khước từ lời đề nghị đó, và họ tiếp tục sống trong cảnh nghèo. Một năm sau, người đàn ông ấy trở lại gặp vợ chồng nông gia nầy, nhắc lại lời đề nghị năm xưa, xin hợp tác làm ăn, cho phép công ty dầu khí của ông ta đến khai thác. Nhưng lần nầy nông gia nầy cũng từ chối. Vẫn không bỏ cuộc, mỗi năm người đàn ông ấy đều trở lại gặp ông bà. Đến năm thứ tám, nông gia vẫn một mực khước từ lời đề nghị của ông khách, dầu nông gia nầy phải sống trong cảnh khó khăn chật vật. Lần nầy nông gia nói thẳng với ông khách rằng đây là lần gặp cuối cùng, yêu cầu ông ta đừng đến nữa!

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Ngày xưa có một con cừu non tin rằng mình có sức mạnh, không điều gì có thể gây hại đến mình. Nó cảm thấy nhàm chán, mệt mỏi khi phải sống mãi trong cùng một đồng cỏ đã cổ xưa, nó mong thấy được cánh đồng bao la bạt ngàn với những điều mới mẽ đầy hứa hẹn đang đón chào. Mỗi khi nó gặp những con cừu khác, nó thường nghênh ngan tự đắc: "Nầy các bạn hãy nhìn tôi! Có bạn nào giống như tôi không?" Nó tự cao về bộ lông trắng mượt, với 4 chân thon gọn mạnh mẽ, chạy thật nhanh, nhảy thật cao mà chưa bạn nào có thể vượt qua. Với cặp mắt tinh anh, thấy xa, bén nhạy chẳng khác nào đôi mắt chim ưng. Điều mà cừu non nầy tự hào hơn hết là sự thông minh của nó, nó không thể ngờ vì sao mình lại có một bộ óc thông minh xuất chúng như thế! Dầu nhiều lần bị cảnh báo là không được rời khỏi bầy là nơi êm ấm an ninh, nhưng cừu ta vẫn bỏ ngoài tai những lời cảnh báo đó! Nó quyết định sẽ bước vào cuộc hành trình vì nghĩ rằng sẽ không bị bất cứ con vật nào có thể gây thương tích hay gây nguy hiểm đến tánh mạng nó!

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Mỗi khi nghĩ đến người mẹ, chúng ta nghĩ ngay đến tình yêu, nghị lực với cả sự hy sinh. Có những người mẹ đã hy sinh tất cả, ngay cả mạng sống mình, sẵn lòng chết vì con; nhưng cũng có những người mẹ đáng kính trọng hơn hết: đó là người mẹ sống vì con. Có một phụ nữ kia, khi chồng bà theo vợ bé, đã bỏ bà và ba đứa con còn rất nhỏ. Trong cơn khổ đau tuyệt vọng, bà tẩm xăng để kết liễu mạng sống mình, nhưng đang lúc bà sắp sửa bật lửa, đứa con trai của bà cất tiếng gọi mẹ! Những tiếng kêu khóc ‘mẹ ơi! mẹ ơi!’ đã thay đổi quyết định của bà. Thay vì chết để trốn chạy cuộc đời khổ đau, bà quyết định sống vì con. Sau đó bà đã gặp Chúa, cuộc đời bà và các con tìm được niềm vui và hạnh phúc thật sự! Tình mẹ thật cao cả, bất tận như ca dao nước ta có câu:

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Nhà văn O. Henry là người có niềm tin vào Chúa, được Ngài phú cho tài viết văn rất đặc biệt. Những câu chuyện ông viết tạo sự hứng thú cho người đọc, nhất là những điều bất ngờ xảy ra ở phần cuối. Kính mời quý vị theo dõi câu chuyện ông viết với tựa đề ‘Cánh Cửa Màu Xanh Lam’.

Vào buổi tối kia, Rudolf tản bộ trên con đường của khu phố cổ, hai dòng người đông chật ở hai bên hè phố, dòng nầy hối hả trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả, dòng kia rời nhà để đi đến nhà hàng để ăn buổi cơm tối. Anh bước đi trong dáng vẻ thâm trầm, ngắm nhìn mọi người. Anh là nhân viên tiếp thị cho một cửa hiệu bán đàn dương cầm. Khi đi ngang qua phòng nha khoa, anh thấy một người da đen to lớn với lối ăn mặc kỳ quái, trên mình anh ta được khoác lên chiếc áo choàng vải móc đỏ, quần màu vàng và một cái nón lưỡi trai kiểu quân đội. Anh ta kín đáo phân phối những tấm thiệp cho người đi đường. Rudolf đã quá quen với lối quảng cáo nầy. Thường là anh không muốn nhận nhưng lần này chàng ta nầy dúi tấm thiệp vào tay mình bằng một hành động thật khéo léo khiến Rudolf phải vui vẻ đón nhận và mĩm cười khen tặng về bàn tay kỹ xảo của chàng ta.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Vào một ngày kia, Mục sư A J Gordon gặp một cậu bé đi ngang qua nhà thờ tại thành phố Boston Hoa kỳ, là nơi ông quản nhiệm. Cậu cầm một chiếc lồng chim rỉ sét, bên trong có vài con chim, đang vỗ cánh, cố sức thoát ra ngoài. Ông hỏi cậu bé: "Con bắt những con chim này ở đâu?" Cậu trả lời: "Con giăng bẫy bắt chúng trong rừng". Ông hỏi tiếp: "Con sẽ làm gì với những con chim nầy?" Cậu ta trả lời: "Con đem về làm trò chơi, sau đó hổng chừng con sẽ dùng chúng làm thức ăn cho con mèo già của con ở nhà. Đến đây Mục sư Gordon xin mua lại những con chim nầy. Cậu bé nói: "Thưa ông, con nghĩ là ông không cần những con chim nầy đâu, vì chúng là những chim rừng già nua cằn cỗi, hót chẳng hay". Mục sư nói: "Ta trả $20 đô-la cho bầy chim và cái lồng". Cậu nói: "Giá thấp quá! Con phải vất vả lắm mới có được chúng! Nhưng được rồi! Con bằng lòng bán cho ông." Trao đổi xong, cậu đi về nhà vui mừng với những đồng tiền sáng ngời trên tay. Mục sư đem bầy chim vào phía sau nhà thờ, bỏ chúng vào trong chiếc lồng gà, cho chúng ăn uống đầy đủ, rồi thả chúng ra. Bầy chim vui mừng tung cánh bay lên bầu trời xanh.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có một cô gái trẻ viết thư cho Tiến sĩ Laura Schlessinger để xin người giải đáp thắc mắc của cô ta:

"Thưa Tiến sĩ, cháu cảm thấy ái ngại khi viết lá thư nầy, nhưng cháu bạo dạn xin Tiến sĩ giải đáp: Là người có lòng tin nơi Đức Chúa Trời. Cháu cầu nguyện, cố gắng hết sức để theo Chúa, vâng giữ các điều luật của Ngài. Nhưng cháu nghe những người hàng xóm, những người cùng sở làm, bảo cháu rằng đặt lòng tin vào Đức Chúa Trời là điều dại dột. Vì luật hóa sinh và lý sinh cũng đủ giải thích cho thế giới biết được nguồn cội của sự sống. Nghe họ nói như thế cháu, không biết phải trả lời với họ như thế nào? Tiến sĩ có ý kiến nào xin giúp cháu?"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Vào một sáng kia, hai vợ chồng nọ vào xe hơi, đề máy mãi nhưng xe vẫn không chạy. Khi mở nắp đậy máy xe ra, anh chồng khám phá rằng chiếc bình điện đã bị đánh cắp. Anh ta thấy một tờ giấy nhỏ, có hàng chữ ‘Xin lỗi! Vì có chuyện khẩn cấp, phải chở người vào bệnh viện nên mượn đỡ bình điện, làm trở ngại cho ông! Để tỏ lòng biết ơn và đền bù phần nào việc làm sai quấy nầy, xin gởi tặng ông 2 vé xem trận đấu bóng (football) tại vận động trường Dallas Cowboy, diễn ra vào ngày Chúa Nhật nầy”.

Cầm hai chiếc vé trong tay, hai vợ chồng nầy vô cùng hứng khởi, quên đi chuyện mất bình điện vừa rồi! Đúng vào ngày Chúa Nhật đó, cả hai đi xem đấu bóng. Khi họ trở về thì thấy tất cả đồ đạc trong nhà đã bị dọn sạch. Thì ra hai vợ chồng nầy đã bị kẻ gian dùng thủ đoạn lấy hết đồ đạc trong nhà.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Theo cách tính của người Việt, mỗi lần Xuân đến là tất cả chúng ta đều được thêm một tuổi. Khác với người tây phương giấu tuổi, còn người Việt không ngần ngại nói tuổi mình, nào là tuổi tây, nào là tuổi ta, và còn tự hào là mình thuộc tuổi con gì! Có điều lạ là người Úc, người Mỹ quý súc vật, trong khi người Việt ta lại coi nhẹ, có khi xem thường, nhưng không biết vì sao phần đông đồng bào ta lại muốn gắn liền đời sống hay số phận mình với con giáp là con vật biểu tượng cho năm sinh của mình như ngựa, khỉ, dê v.v…

Chúng ta biết Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa yêu quý loài người hơn tất cả loài vật mà Ngài đã sáng tạo, cho nên ông bà ta có câu "Thiên sinh vạn vật, duy nhân tối linh", có nghĩa là trong muôn loài vạn vật được Ngài tạo ra, con người là loài thọ tạo có linh hồn, là tạo vật quan trọng hơn cả.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Chúng ta đang ở trong những ngày mùa Xuân mới. Nói đến mùa Xuân chúng ta nghĩ ngay đến Mùa hoa nở, mùa chim hót, mùa chúc tụng, mùa vui nhất trong năm, mùa hạnh phúc, như một câu chúc mà nhiều người ưa thích:

Thiên tăng tuế nguyệt, niên tăng thọ,
Xuân mãn càng khôn, phúc mãn đường

có nghĩa là

Trời thêm năm tháng, năm thêm thọ.
Xuân khắp đất trời, phúc khắp nhà.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Khi sáng tạo trời đất và con người, Đấng Tạo Hóa đã đặt để những định luật để muôn loài vạn vật được sinh tồn. Các hành tinh trong vũ trụ vận hành một cách nhịp nhàng trật tự. Quả đất tự xoay chung quanh nó và xoay quanh mặt trời trên một trục nghiêng không ngừng để tạo ra bốn mùa luân chuyển: Xuân qua, Hạ chuyển, Thu liễn, Đông tàn. Nhờ vậy con người có thể gieo trồng, gặt hái, có lúc làm việc, có lúc nghỉ ngơi.

Mùa Xuân là mùa đẹp nhất trong năm. Với bao kỳ hoa, dị thảo, thu hút những cánh chim khắp nơi trở về trong nắng mới. Nhất là bầy chim én kéo về cất tiếng ca mừng chào đón xuân sang. Đức Chúa Trời đã tạo ra mùa Xuân để đem lại sự nghỉ ngơi cho con người sau một năm làm việc vất vả.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Người Việt có những lời chúc vừa hay vừa ý nghĩa trong dịp đầu năm. Những lời chúc ấy cũng là những lời nguyện cầu: cầu mong sao cho người mình chúc được thành công, thịnh vượng và tràn ngập yêu thương trong năm mới nầy.

Dẫu cho Xuân đến, Xuân đi,
Niềm vui ở mãi trong lòng chúng ta
Mong sao ăn Tết sum vầy
Yêu thương, hạnh phúc, công thành cả năm
Toàn gia hoan hỷ tấn tài,
Cát tường vạn sự, trong ngoài an vui

(‘Cát’ ở đây có nghĩa là tốt, ‘tường’ có nghĩa là phước lành hay điều lành)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Truyện cổ tích thế giới kể lại rằng: Ngày xưa có một người lính tận tụy với vua qua bao năm tháng, thời bình cũng như thời chiến. Khi đất nước thái bình yên vui, người lính ấy đã sức tàn lực liệt vì bị bao thương tích, không thể phục vụ như trước nữa, nên nhà vua đuổi người ra khỏi hoàng cung. Người lính già nầy chẳng biết làm gì để sinh sống, đi thơ thẩn suốt ngày. Vào một buổi chiều kia, ông ta đến một khu rừng, khi trời đã sập tối ông thấy ánh đèn, khi tiến đến gần thì biết là nhà của một mụ phù thủy. Ông xin mụ cho ông ngủ nhờ một đêm và xin thức ăn. Mụ đồng ý nhưng với một điều kiện là ông phải xuống giếng sâu lấy lên ngọn đèn màu xanh ở bên dưới.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Truyện cổ tích thế giới kể lại rằng: Người kia có ba con trai, cơ nghiệp duy nhất của ông ta là một căn nhà. Cả ba đứa con đều mong là căn nhà đầy kỷ niệm đó sẽ thuộc về mình sau khi cha mất. Đứa con nào ông cũng thương, cũng quý như nhau, nên vô cùng phân vân, không biết tính sao để vừa lòng các con. Bán nhà đi để có tiền chia cho chúng thì không ổn vì không có đứa nào xem trọng tiền hơn căn nhà nơi họ được trưởng dưỡng trong tình thương. Sau một thời gian suy nghĩ người cha tìm được một kế. Ông bảo: Các con nay đã lớn, hãy đi chu du khắp thiên hạ, thử gan thử sức một phen. Mỗi con thấy nghề nào hợp với mình, hãy cố học lấy cho thật xuất sắc. Đứa nào giỏi nhất, căn nhà của cha thuộc về đứa ấy.