Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Mỗi khi nghĩ đến người mẹ, chúng ta nghĩ ngay đến tình yêu, nghị lực với cả sự hy sinh. Có những người mẹ đã hy sinh tất cả, ngay cả mạng sống mình, sẵn lòng chết vì con; nhưng cũng có những người mẹ đáng kính trọng hơn hết: đó là người mẹ sống vì con. Có một phụ nữ kia, khi chồng bà theo vợ bé, đã bỏ bà và ba đứa con còn rất nhỏ. Trong cơn khổ đau tuyệt vọng, bà tẩm xăng để kết liễu mạng sống mình, nhưng đang lúc bà sắp sửa bật lửa, đứa con trai của bà cất tiếng gọi mẹ! Những tiếng kêu khóc ‘mẹ ơi! mẹ ơi!’ đã thay đổi quyết định của bà. Thay vì chết để trốn chạy cuộc đời khổ đau, bà quyết định sống vì con. Sau đó bà đã gặp Chúa, cuộc đời bà và các con tìm được niềm vui và hạnh phúc thật sự! Tình mẹ thật cao cả, bất tận như ca dao nước ta có câu:

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Nhà văn O. Henry là người có niềm tin vào Chúa, được Ngài phú cho tài viết văn rất đặc biệt. Những câu chuyện ông viết tạo sự hứng thú cho người đọc, nhất là những điều bất ngờ xảy ra ở phần cuối. Kính mời quý vị theo dõi câu chuyện ông viết với tựa đề ‘Cánh Cửa Màu Xanh Lam’.

Vào buổi tối kia, Rudolf tản bộ trên con đường của khu phố cổ, hai dòng người đông chật ở hai bên hè phố, dòng nầy hối hả trở về nhà sau một ngày làm việc vất vả, dòng kia rời nhà để đi đến nhà hàng để ăn buổi cơm tối. Anh bước đi trong dáng vẻ thâm trầm, ngắm nhìn mọi người. Anh là nhân viên tiếp thị cho một cửa hiệu bán đàn dương cầm. Khi đi ngang qua phòng nha khoa, anh thấy một người da đen to lớn với lối ăn mặc kỳ quái, trên mình anh ta được khoác lên chiếc áo choàng vải móc đỏ, quần màu vàng và một cái nón lưỡi trai kiểu quân đội. Anh ta kín đáo phân phối những tấm thiệp cho người đi đường. Rudolf đã quá quen với lối quảng cáo nầy. Thường là anh không muốn nhận nhưng lần này chàng ta nầy dúi tấm thiệp vào tay mình bằng một hành động thật khéo léo khiến Rudolf phải vui vẻ đón nhận và mĩm cười khen tặng về bàn tay kỹ xảo của chàng ta.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Vào một ngày kia, Mục sư A J Gordon gặp một cậu bé đi ngang qua nhà thờ tại thành phố Boston Hoa kỳ, là nơi ông quản nhiệm. Cậu cầm một chiếc lồng chim rỉ sét, bên trong có vài con chim, đang vỗ cánh, cố sức thoát ra ngoài. Ông hỏi cậu bé: "Con bắt những con chim này ở đâu?" Cậu trả lời: "Con giăng bẫy bắt chúng trong rừng". Ông hỏi tiếp: "Con sẽ làm gì với những con chim nầy?" Cậu ta trả lời: "Con đem về làm trò chơi, sau đó hổng chừng con sẽ dùng chúng làm thức ăn cho con mèo già của con ở nhà. Đến đây Mục sư Gordon xin mua lại những con chim nầy. Cậu bé nói: "Thưa ông, con nghĩ là ông không cần những con chim nầy đâu, vì chúng là những chim rừng già nua cằn cỗi, hót chẳng hay". Mục sư nói: "Ta trả $20 đô-la cho bầy chim và cái lồng". Cậu nói: "Giá thấp quá! Con phải vất vả lắm mới có được chúng! Nhưng được rồi! Con bằng lòng bán cho ông." Trao đổi xong, cậu đi về nhà vui mừng với những đồng tiền sáng ngời trên tay. Mục sư đem bầy chim vào phía sau nhà thờ, bỏ chúng vào trong chiếc lồng gà, cho chúng ăn uống đầy đủ, rồi thả chúng ra. Bầy chim vui mừng tung cánh bay lên bầu trời xanh.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có một cô gái trẻ viết thư cho Tiến sĩ Laura Schlessinger để xin người giải đáp thắc mắc của cô ta:

"Thưa Tiến sĩ, cháu cảm thấy ái ngại khi viết lá thư nầy, nhưng cháu bạo dạn xin Tiến sĩ giải đáp: Là người có lòng tin nơi Đức Chúa Trời. Cháu cầu nguyện, cố gắng hết sức để theo Chúa, vâng giữ các điều luật của Ngài. Nhưng cháu nghe những người hàng xóm, những người cùng sở làm, bảo cháu rằng đặt lòng tin vào Đức Chúa Trời là điều dại dột. Vì luật hóa sinh và lý sinh cũng đủ giải thích cho thế giới biết được nguồn cội của sự sống. Nghe họ nói như thế cháu, không biết phải trả lời với họ như thế nào? Tiến sĩ có ý kiến nào xin giúp cháu?"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Vào một sáng kia, hai vợ chồng nọ vào xe hơi, đề máy mãi nhưng xe vẫn không chạy. Khi mở nắp đậy máy xe ra, anh chồng khám phá rằng chiếc bình điện đã bị đánh cắp. Anh ta thấy một tờ giấy nhỏ, có hàng chữ ‘Xin lỗi! Vì có chuyện khẩn cấp, phải chở người vào bệnh viện nên mượn đỡ bình điện, làm trở ngại cho ông! Để tỏ lòng biết ơn và đền bù phần nào việc làm sai quấy nầy, xin gởi tặng ông 2 vé xem trận đấu bóng (football) tại vận động trường Dallas Cowboy, diễn ra vào ngày Chúa Nhật nầy”.

Cầm hai chiếc vé trong tay, hai vợ chồng nầy vô cùng hứng khởi, quên đi chuyện mất bình điện vừa rồi! Đúng vào ngày Chúa Nhật đó, cả hai đi xem đấu bóng. Khi họ trở về thì thấy tất cả đồ đạc trong nhà đã bị dọn sạch. Thì ra hai vợ chồng nầy đã bị kẻ gian dùng thủ đoạn lấy hết đồ đạc trong nhà.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Theo cách tính của người Việt, mỗi lần Xuân đến là tất cả chúng ta đều được thêm một tuổi. Khác với người tây phương giấu tuổi, còn người Việt không ngần ngại nói tuổi mình, nào là tuổi tây, nào là tuổi ta, và còn tự hào là mình thuộc tuổi con gì! Có điều lạ là người Úc, người Mỹ quý súc vật, trong khi người Việt ta lại coi nhẹ, có khi xem thường, nhưng không biết vì sao phần đông đồng bào ta lại muốn gắn liền đời sống hay số phận mình với con giáp là con vật biểu tượng cho năm sinh của mình như ngựa, khỉ, dê v.v…

Chúng ta biết Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa yêu quý loài người hơn tất cả loài vật mà Ngài đã sáng tạo, cho nên ông bà ta có câu "Thiên sinh vạn vật, duy nhân tối linh", có nghĩa là trong muôn loài vạn vật được Ngài tạo ra, con người là loài thọ tạo có linh hồn, là tạo vật quan trọng hơn cả.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Chúng ta đang ở trong những ngày mùa Xuân mới. Nói đến mùa Xuân chúng ta nghĩ ngay đến Mùa hoa nở, mùa chim hót, mùa chúc tụng, mùa vui nhất trong năm, mùa hạnh phúc, như một câu chúc mà nhiều người ưa thích:

Thiên tăng tuế nguyệt, niên tăng thọ,
Xuân mãn càng khôn, phúc mãn đường

có nghĩa là

Trời thêm năm tháng, năm thêm thọ.
Xuân khắp đất trời, phúc khắp nhà.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Khi sáng tạo trời đất và con người, Đấng Tạo Hóa đã đặt để những định luật để muôn loài vạn vật được sinh tồn. Các hành tinh trong vũ trụ vận hành một cách nhịp nhàng trật tự. Quả đất tự xoay chung quanh nó và xoay quanh mặt trời trên một trục nghiêng không ngừng để tạo ra bốn mùa luân chuyển: Xuân qua, Hạ chuyển, Thu liễn, Đông tàn. Nhờ vậy con người có thể gieo trồng, gặt hái, có lúc làm việc, có lúc nghỉ ngơi.

Mùa Xuân là mùa đẹp nhất trong năm. Với bao kỳ hoa, dị thảo, thu hút những cánh chim khắp nơi trở về trong nắng mới. Nhất là bầy chim én kéo về cất tiếng ca mừng chào đón xuân sang. Đức Chúa Trời đã tạo ra mùa Xuân để đem lại sự nghỉ ngơi cho con người sau một năm làm việc vất vả.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Người Việt có những lời chúc vừa hay vừa ý nghĩa trong dịp đầu năm. Những lời chúc ấy cũng là những lời nguyện cầu: cầu mong sao cho người mình chúc được thành công, thịnh vượng và tràn ngập yêu thương trong năm mới nầy.

Dẫu cho Xuân đến, Xuân đi,
Niềm vui ở mãi trong lòng chúng ta
Mong sao ăn Tết sum vầy
Yêu thương, hạnh phúc, công thành cả năm
Toàn gia hoan hỷ tấn tài,
Cát tường vạn sự, trong ngoài an vui

(‘Cát’ ở đây có nghĩa là tốt, ‘tường’ có nghĩa là phước lành hay điều lành)

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Truyện cổ tích thế giới kể lại rằng: Ngày xưa có một người lính tận tụy với vua qua bao năm tháng, thời bình cũng như thời chiến. Khi đất nước thái bình yên vui, người lính ấy đã sức tàn lực liệt vì bị bao thương tích, không thể phục vụ như trước nữa, nên nhà vua đuổi người ra khỏi hoàng cung. Người lính già nầy chẳng biết làm gì để sinh sống, đi thơ thẩn suốt ngày. Vào một buổi chiều kia, ông ta đến một khu rừng, khi trời đã sập tối ông thấy ánh đèn, khi tiến đến gần thì biết là nhà của một mụ phù thủy. Ông xin mụ cho ông ngủ nhờ một đêm và xin thức ăn. Mụ đồng ý nhưng với một điều kiện là ông phải xuống giếng sâu lấy lên ngọn đèn màu xanh ở bên dưới.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Truyện cổ tích thế giới kể lại rằng: Người kia có ba con trai, cơ nghiệp duy nhất của ông ta là một căn nhà. Cả ba đứa con đều mong là căn nhà đầy kỷ niệm đó sẽ thuộc về mình sau khi cha mất. Đứa con nào ông cũng thương, cũng quý như nhau, nên vô cùng phân vân, không biết tính sao để vừa lòng các con. Bán nhà đi để có tiền chia cho chúng thì không ổn vì không có đứa nào xem trọng tiền hơn căn nhà nơi họ được trưởng dưỡng trong tình thương. Sau một thời gian suy nghĩ người cha tìm được một kế. Ông bảo: Các con nay đã lớn, hãy đi chu du khắp thiên hạ, thử gan thử sức một phen. Mỗi con thấy nghề nào hợp với mình, hãy cố học lấy cho thật xuất sắc. Đứa nào giỏi nhất, căn nhà của cha thuộc về đứa ấy.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Viên phi công người Nhật tên là Mitsuo Fuchida, sanh trưởng tại Nhật, từ nhỏ đã căm thù người Mỹ vì cách họ đối xử với người Á Châu. Anh Fuchida tốt nghiệp trường quân sự, đậu thủ khoa vào năm 1941 và trở thành phi công trong lực lượng không quân Nhật. Sau đó anh trở thành viên phi công xuất sắc nhất. Chính vì thế chính phủ Nhật đã cử anh chỉ huy toàn bộ các phi đội tấn công hạm đội Mỹ tại Trân Châu Cảng (Pearl Harbor).

Trong số 360 phi công Nhật tham gia trong trận chiến đó, chỉ có một người duy nhất được trở về. Người đó chính là Mitsuo Fuchida. Khi bay về căn cứ, anh thấy trên chiếc phi cơ mình có 20 lỗ đạn to, do súng của quân đội Mỹ bắn lên. Thế mà anh vẫn không mất mạng, phi cơ vẫn bay được trở về hậu cứ an toàn.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Ca dao nước Việt Nam ta có câu:

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Ăn khoai nhớ kẻ cho dây mà trồng
Có bát cơm đầy nhớ đến nhà nông
Ăn cơm nhớ kẻ đâm, xay, giã, sàng

Ăn quả nhớ kẻ làm vườn
Uống nước phải nhớ nước nguồn chảy ra
Đường đi cách bến cách sông
Muốn qua đường nước nhớ ông lái đò

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Vào lúc 3 giờ 20 sáng ngày 13 tháng 3 năm 1964, Kitty Genovese, 28 tuổi, làm giám đốc một quán bar ở đường Queen, thành phố Nữu Ước, trở về nhà tại một khu xóm yên tĩnh. Sau khi đậu xe vào chỗ đậu xe của mình, cô đi về nhà ở tại khu chung cư, cách đó gần 30 mét. Đang khi đi, cô để ý đến một người đàn ông xuất hiện ở cuối khu chung cư. Lúc cô ngừng lại thì y nhìn cô với cặp mắt kỳ lạ. Cô quay lại hướng khác tìm điện thoại công cộng để gọi cảnh sát, thì y chạy nhanh đến đánh cô túi bụi. Cô thét lên kêu cứu thì ánh đèn của các căn hộ gần đó bật sáng. Các cửa sổ mở ra, một người đàn ông lên tiếng: "Hãy để yên cô ấy!" Gã đàn ông tấn công cô bỏ đi. Các cửa sổ đóng lại, ánh sáng của những căn hộ ấy cũng vụt tắt.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây khá lâu, vào một ngày kia, tại Nam Phi, có một ông cụ làm nghề tìm vàng, đang khi ông cụ quỳ xuống lòng sông, đào bới đất tìm vàng, ông tìm thấy những hòn sỏi lạ nhưng ông không hề biết giá trị của chúng! Vốn là người sống bằng nghề tìm vàng đã sống tại đó nhiều năm, nay thì tuổi già sức yếu, lợi tức của việc tìm vàng của ông chẳng được bao nhiêu, chỉ giúp ông đủ ăn chớ không giúp ông giàu có.

Con sông nhỏ nơi ông đào bới hiện nay khác với những con lạch, con suối lúc trước mà ông đã từng đào bới kiếm tìm, ông thấy có những dấu hiệu có nhiều vàng, hứa hẹn sẽ đem đến cho ông nhiều điều lý thú! Ông tin rằng cuộc sống mình sẽ khả quan hơn. Chính vì thế mà ông tiếp tục gắng sức đào tìm, nhưng vàng đâu không thấy chỉ thấy sỏi đá. Vừa buồn, vừa nản, thấy sức mình yếu dần, không còn năng lực như ngày xưa để làm công việc nầy, nhưng vì thấy những hòn sỏi khác lạ nên thay vì quăng chúng trở lại dòng sông, ông lại nhét chúng vào túi. Khi về đến nhà ông bỏ tất hòn sỏi ấy vào trong hộp thiếc, tất cả mười hai hòn sỏi, ông để chung với bức thư của người con trai và di ảnh của vợ ông đã chết trước đó vài năm.

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có câu chuyện kể lại cậu học trò 9 tuổi đang trong giờ học đã tiểu trong quần, vì trước đó cậu uống nhiều nước và sợ trễ nên đã không kịp đi tiểu trước khi vào lớp. Lúc đó trước mặt cậu là cả một màu đen tuyệt vọng, dường như tim cậu ngừng đập! Cậu nghĩ rằng nếu các bạn trai biết thì còn đỡ nhục, còn nếu các bạn gái biết, chắc mình phải độn thổ thôi! Từ đây cả lớp sẽ khinh bỉ, nhạo cười mình! Cả đời mình sẽ không thể nào xóa sạch được nhục nhã của ngày hôm nay! Lúc đó cậu nhớ đến Chúa, Đấng mà cha mẹ và thầy cô trong nhà thờ thường xuyên nhắc đến, là Đấng yêu thương và lắng nghe lời khẩn cầu của con dân Ngài. Cậu cúi đầu xuống cầu nguyện rằng: "Lạy Đức Chúa Trời, xin cứu con trong giờ phút nguy cấp nầy! Chết con rồi! Xin Ngài giúp con ngay!"

Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Giả như mỗi sáng sớm trong ngân hàng chúng ta nhận được $80,400 đô-la, nhưng đến cuối ngày số tiền này sẽ không còn dầu ta có xài hay không. Ngày qua ngày, số tiền trong ngân hàng của chúng ta vẫn không tăng cũng không giảm. Nếu vậy chúng ta phải làm gì? Cách hay nhất là mỗi ngày chúng ta phải rút hết số tiền để chi xài trọn ngày hôm đó.

Cũng tương tự như vậy, Đức Chúa Trời ban cho quý vị 80,400 giây đồng hồ mỗi ngày (24 giờ x 60 phút x 60 giây). Bắt đầu một ngày mới, quý vị có được 80,400 giây, nhưng nó sẽ mất đi khi ngày ấy trôi qua. Và điều này cứ tiếp diễn cho đến khi chúng ta qua đời, đối diện với cõi đời đời của mình.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Người ta thường nói tình mẹ bao la, sâu thẳm như biển cả, tình cha cao vời vợi như núi. Người cha không những là trụ cột của gia đình mà còn đóng một vai trò quan trọng cho tương lai và sự trưởng thành của con. Ca dao nước ta có câu:

"Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra."

Có người tâm sự rằng: "Hôm nay, một con người vĩ đại đã qua đời. Người ấy không phải là nhà lãnh đạo cấp cao của thế giới, cũng chẳng phải là bác sĩ lừng danh hay anh hùng của dân tộc, cũng không là nhà thể thao vô địch, hay là nhà kinh doanh xuất chúng, nhưng lại là một người vĩ đại hiếm có trên đời! Người ấy là cha tôi. Dầu cha làm những việc tầm thường như trả tiền các hóa đơn đúng ngày, đi nhà thờ mỗi tuần, tham gia sinh hoạt hội phụ huynh học sinh trong trường. Cha giúp anh em tôi làm việc nhà; lái xe chở mẹ tôi mua sắm mỗi chiều thứ năm; đón tôi cùng với bạn tôi trở về sau những trận đấu bóng của chúng tôi.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Trong thời gian qua, một trong những cuốn phim được nhiều người thích xem nhất là ‘The Bible’ (Quyển Thánh Kinh). Cuốn phim nầy gồm 10 tập, được chiếu trên màn ảnh nhỏ TV của nước Úc vào mỗi tối thứ ba, lúc 9 giờ tối. Có người xem phim dầu không có đạo nhưng rất thích thú, và đã cố tìm mua một quyển Thánh Kinh để xem có điều gì đặc biệt không? Tình tiết trong phim có giống như lời đã chép Thánh Kinh không mà thu hút người xem như thế?

Chẳng những Thánh Kinh có rất nhiều câu chuyện hay, gây thích thú cho người đọc, mà còn là quyển sách có năng lực, có sức mạnh biến đổi con người nhất là những người chân thành tìm kiếm chân lý, tìm kiếm Đấng Tạo Hóa, Đấng sáng tạo vũ trụ. Điều lý thú hơn hết của quyển Thánh Kinh là sự trung thực, có giá trị lịch sử với những lời tiên tri, dự báo trước hàng bao thế kỷ đã xảy ra đúng y như vậy!

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Trong thời gian trị vì của nữ hoàng Victoria, một bác sĩ ở Luân-đôn thăm một phụ nữ 72 tuổi tên là Martha Vincent, bị chồng bỏ mấy năm về trước. Bà sống trong hoàn cảnh nghèo ngặt khó khăn, sống giữa những người bần cùng, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Thoạt đầu, lúc bác sĩ thăm hỏi về tình cảnh của bà, bà giấu không cho bác sĩ biết mình có những người bạn thuộc giới quý phái, bà nói rằng mình chẳng có người bạn nào cả! Nhưng sau một thời gian chuyện trò thân mật, bà tiết lộ cho vị bác sĩ ấy biết là mình đã từng là bạn thân của nữ hoàng Victoria từ thuở bé. Bác sĩ nầy không thể nào tin được một phụ nữ có những người bạn quý phái giàu sang mà phải sống trong cảnh khó nghèo như thế. Lúc đầu, vị bác sĩ không chắc bà Martha Vincent là bạn thân của nữ hoàng Anh, nhưng khi về đến nhà, ông liền viết thư cho nữ hoàng, hỏi nữ hoàng có người bạn nào tên là Maria Vincent không? Không lâu sau đó ông nhận được thư hồi âm của nữ hoàng xác nhận bà Vincent chính là bạn thân của nữ hoàng, trong thư nữ hoàng đã kèm theo số tiền lớn. Từ đó cả quãng đời còn lại của người phụ nữ nầy khác hẳn lúc trước, bà sống trong sự đầy đủ, tiện nghi và nhất là có mối liên hệ thân thiết với người giàu nhất và quyền lực nhất nước Anh thời ấy. Người bạn ngày xưa đã không quên bà!