Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Ngày xưa, bên Đông phương có một người một thợ kim hoàn nổi tiếng, anh ta chuyên làm nữ trang cho hoàng cung, và được nhà vua trọng dụng. Nhưng một ngày kia, anh không thể làm trọn công tác hàng ngày của nhà vua giao phó. Tay của anh không còn nhạy bén, khéo léo nữa. Tài làm ngọc của anh tự dưng biến mất. Nhà vua truyền lệnh vời anh đến để tìm hiểu nguyên nhân nào đã khiến đôi tay anh không còn khéo léo như trước. Đứng chầu trước vua, anh run run nói:

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Trong những ngày gần đây, người dân Mỹ phập phồng lo sợ cho con em của mình đang trong lứa tuổi vị thành niên có thể bị bắt cóc bởi những người man rợ giống như Ariel Castro.

Ariel Castro đã bắt cóc 3 thiếu nữ là Amanda Berry, Gina DeJesus và Michelle Knight và giam họ suốt 10 năm trong căn nhà của y. Họ vừa được trốn thoát vào hôm thứ hai ngày 6 tháng 5, 2013 vừa qua. Ngôi nhà nầy tọa lạc trên đại lộ Seymour, thành phố Cleveland, thuộc bang Ohio, nay trở thành hiện trường vụ án, từ đó các nhà điều tra thu thập được rất nhiều tang chứng, trong đó có một số dây thừng và dây xích, một bức thư của hung thủ, với lời tự thú về hành vi của mình, và cũng cho biết rằng y muốn tự kết liễu cuộc đời mình. Trong bức thư, y yêu cầu là ‘đưa hết tiền tiết kiệm của mình cho các nạn nhân’!

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Sau trận động đất vào tháng ba năm 2011 tại Nhật Bản, đội cứu hộ khởi sự đào bới những đống đổ nát của các căn nhà, và họ thấy một thiếu phụ bên kia bức tường. Với hy vọng rằng nàng còn sống, đội trưởng đội cứu hộ đã cố gắng luồn tay mình qua một khe nứt nhỏ trên bức tường để với tới thiếu phụ kia. Nhưng thiếu phụ đã chết, người lạnh cứng. Vì vậy cả đội bỏ đi nơi khác, và tiếp tục tìm kiếm những người sống sót ở tòa nhà đổ sập bên cạnh.

Nhưng không hiểu vì sao viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo anh ta quay trở lại ngôi nhà đổ nát đó, nơi có thi thể của thiếu phụ ấy. Anh thấy chị chết với một tư thế lạ lùng, như một người đang quỳ gối cầu nguyện. Lưng và đầu bị gạch đè. Thân hình chị nghiêng về phía trước, và hai tay chị đang đỡ lấy một vật gì đó. Viên đội trưởng cẩn thận quỳ xuống và cố luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới thi thể của thiếu phụ ấy. Và anh reo lên cả lòng sung sướng: "Một đứa bé! Có một đứa bé! Cháu vẫn còn sống".

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Một ông vua nọ có 4 vợ gồm một hoàng hậu và ba thứ phi. Nhà vua yêu thứ phi thứ ba nhất (tức người vợ thứ tư) vì người nầy trẻ nhất, đẹp nhất. Nhà vua cung cấp cho nàng những trang phục lộng lẫy nhất, những trang sức đắt tiền nhất. Vua chăm sóc sức khỏe nàng thật chu đáo. Vua cũng rất yêu thứ phi thứ nhì (người vợ thứ ba). Nhà vua muốn lúc nào nàng cũng cận kề mình. Nhà vua cũng yêu thứ phi thứ nhất (tức người vợ thứ hai), người mà vua tin cậy hơn hết vì người thật lòng giúp vua mỗi khi vua lâm vào hoàn cảnh khó khăn. Riêng đối với hoàng hậu nhà vua lại thờ ơ không buồn để ý đến, dẫu vua đã đặt người trên ngôi vị mẫu nghi thiên hạ.

Một ngày kia, nhà vua lâm trọng bịnh. Vua buồn rầu nghĩ đến giờ phút phải xa lìa 4 người vợ thân yêu. Vua gắng gượng hỏi người vợ thứ tư: "Ta yêu khanh hơn tất cả. Ta sắp ra đi, khanh có bằng lòng theo ta không?" Người vợ nầy trả lời cách dứt khoát: "Bệ hạ ơi! Không! Thần thiếp không theo bệ hạ đâu." Câu trả của bà như dao cắt quả tim của vua.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Dân tộc Việt Nam là một trong những dân tộc mang nhiều gánh nặng nhất. Điều đó được thể hiện trong những từ mô tả sinh hoạt hàng ngày như: Gánh, đội, đeo, cặp, mang, khiêng, chở, thồ, vác, bưng, cõng, bồng, ẵm v.v… Một trong những hình ảnh cảm động nhất đối với người ngoại quốc là những người mẹ Việt Nam gánh hàng rong nặng trĩu quanh năm suốt tháng, bước đi trên những con hẻm chật hẹp hay trên những phố xá đông người. Chúng ta không khỏi chạnh lòng cảm thương cho những đôi vai gầy ấy, luôn trĩu nặng bao nỗi niềm lo toan của cuộc sống thể xác lẫn tinh thần. Khi nghĩ đến những gánh nặng đó, tôi nhớ đến bài thơ của cụ Trần Tú Xương:

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Brenda được mời tham gia một cuộc leo núi. Vốn là một cô gái trẻ nhát gan, cô rất sợ chết khi tham gia trò chơi nguy hiểm này. Nhưng cuối cùng Brenda quyết định sẽ tham gia cùng nhóm bạn leo lên vách núi rất cheo leo đầy thách thức. Bất chấp nỗi sợ hãi, cô buộc các móc an toàn vào người, tay nắm chặt các đoạn thắt của dây thừng, cô bám vào mặt vách núi đá và bắt đầu leo và rồi Brenda leo lên đến một rìa của vách núi, cô dừng lại để thở. Khi cô đang bám trên rìa đá đó, sợi dây thừng trong tay bỗng nhiên đung đưa mạnh và quất vào mắt cô, làm văng chiếc kính áp tròng ra (kính áp tròng là loại kính bằng chất liệu đặc biệt, vừa mềm vừa sáng, gắn thẳng vào mắt) Brenda thật sự hoảng sợ, lúc đó cô đang bám trên một rìa đá ở lưng chừng núi cách mặt đất hàng trăm mét và còn đến hàng trăm mét nữa mới tới đỉnh núi. Brenda nhìn quanh tìm kiếm, mong sao chiếc kính áp tròng bị văng ra đang nằm đâu đó quanh rìa đá này. Nhưng sau một hồi tìm kiếm, cô vẫn chẳng thấy nó đâu cả.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Chuyện ngụ ngôn kể lại tại một đảo kia có một ông cụ rất già, nhưng lại rất nhân đức và vô cùng khôn ngoan. Cụ có đôi mắt thật kỳ diệu, khi nhìn vào người nào, cụ nhìn thấy trước tương lai của người đó sẽ ra sao.

Một ngày kia, khi cụ đi một mình qua một khu rừng vắng, cụ bị bọn cướp tấn công, chúng hành hung và lấy hết tiền bạc. Nhưng vì cụ sống đơn giản, chẳng có bạc tiền gì nhiều, nên chúng không lấy được bao nhiêu! Chúng bỏ cụ lại bên lề đường với thân thể bầm dập, mình đầy thương tích. Đang khi bị đớn đau dở sống dở chết thì có 3 anh lính tìm thấy và cứu cụ. Họ đến băng bó vết thương, thoa dầu trên những vết bầm rồi khiêng cụ về nhà của cụ.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Nếu yêu là giấc mơ thì hôn nhân là đồng hồ báo thức. Có một người chồng trẻ nói với người vợ mới cưới của mình rằng: "Em ơi anh muốn nói với em điều nầy: nay chúng ta đã thành vợ thành chồng, anh xin nói thật cho em biết là anh đã phạm một số lỗi lầm." Người vợ nhìn chồng với đôi mắt cảm thông: "Anh sẽ là người chồng tốt vì anh đã nhìn thấy lỗi lầm của mình."

Hôn nhân là món quà của Đấng Tạo Hóa ban cho loài người, nhưng nếu con người không biết trân quý và giữ gìn, nó sẽ dễ bị gãy đổ. Có người nói rằng: Hôn nhân có 3 chiếc nhẫn (tiếng Anh là ring): (1) Engagement ring là nhẫn đính hôn (2) Wedding ring là nhẫn cưới và (3) Suffering là nhẫn đau khổ.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Các bác sĩ phỏng đoán rằng có hơn 25% bệnh nhân của họ mắc phải chứng bệnh lo âu. Các bác sĩ dành nhiều thì giờ để tìm cách chữa những bệnh nhân mang chứng bệnh tâm lý này, là bệnh không thuộc về thể chất mà là bệnh về tinh thần.

Dầu thế giới càng văn minh, khoa học càng tiến bộ, nhưng con người không thể chữa được chứng bệnh lo lắng. Mỗi ngày con người lo bị mất việc, bị mất trộm, bị đụng xe, hay gặp một chứng bệnh nan y… Lần nọ có một cậu bé vào phòng mạch bác sĩ với mẹ, cậu ta nói với bác sĩ rằng: "Mẹ cháu lúc nào cũng lo. Mỗi khi bị ho, mẹ bảo chắc mẹ bị viêm phổi; mỗi khi nhức đầu, mẹ bảo chắc mẹ bị bướu trong óc."

Các bác sĩ cho biết lo âu gây tổn hại cả thể chất lẫn tinh thần. Hơn nữa, lo âu quá độ có thể dẫn chúng ta đến chỗ phạm tội. Điều nầy tuy khó hiểu nhưng đó là sự thật bởi vì lo lắng quá đáng khiến ta không tin vào sự yêu thương và sự chăm sóc của Đức Chúa Trời toàn năng, là Đấng giải quyết mọi nan đề của đời sống ta.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Ai cũng mong hạnh phúc và niềm vui. Nhưng khi đối diện với thực tế, không phải ngày nào niềm vui cũng đến. Tạp chí Parade phát hành vào tháng 9 năm 2008, đăng tải bài viết ‘Bí Quyết Sống Vui Mỗi Ngày’ của Allison Takeda. Lời mở đầu của bài viết là: "Bạn hãy nghĩ xem điều gì khiến bạn hạnh phúc? Theo kết quả của những cuộc khảo cứu gần đây khiến cho bạn vô cùng ngạc nhiên! Bởi vì tiền bạc không đem lại hạnh phúc, thành công và ngay cả có sức khỏe tốt cũng không mang lại hạnh phúc cho con người. Vậy hạnh phúc đến từ đâu?" Phần cuối của bài viết nầy cho biết hạnh phúc đến từ đâu. Bí quyết để giúp ta sống vui mỗi ngày chính là những nguyên tắc khôn ngoan của Thánh Kinh. Để sống vui mỗi ngày chúng ta hãy:

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Một trong những câu chúc đầu năm là Phúc Lộc Thọ. Phúc hay Phước là niềm vui, hạnh phúc. Lộc là bổng lộc, giàu có trong cuộc sống, và Thọ là được sống lâu.

Phúc đến từ câu chuyện bên Trung Hoa. Ngày xưa có một vị quan tên Quách Tử Nghi, giữ chức thừa tướng, nổi tiếng là thanh liêm trong triều đình thời nhà Đường. Dầu đông con, nhưng gia đình ông rất yên ấm, hòa thuận. Bản thân ông luôn chăm lo việc thiện, tạo phúc cho mọi người. Cái phúc mà ông Quách Tử Nghi để lại là sự nhân ái, là mái ấm gia đình, là tính tự trọng. Người ta quý và kính trọng ông, mong ước rằng mình sẽ được phúc giống như ông.

Người xưa quan niệm người có phúc là người có đông con. Đa số người dân thời xưa sống bằng nghề nông, chưa được cơ giới hóa, lao động chân tay hoặc nhờ sức kéo của trâu bò là chính. Nên gia đình nào đông con cái, dâu rể là có phúc, có sức lao động đáng kể, không cần mướn lao động ngoài gia đình. Khi gặp bất trắc, ít ra cũng còn có một hai đứa giữ ruộng đất hoặc quan trọng hơn là có người nuôi cha mẹ lúc về già, người già sẽ hưởng một số "trợ cấp hưu trí". Vì ham con cháu nên ngày xưa lắm người mới hơn 50 tuổi mà đã có cháu nội, cháu ngoại.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, muôn loài vạn vật thức giấc sau giấc ngủ mùa Đông, tiết trời trở nên ấm áp, cây cối đâm chồi nẩy lộc, bông hoa đua nở, người người hoàn tất công việc sau những tháng ngày tất bật làm việc, chạy đua với thời gian, vật lộn với cuộc sống, được trở về nhà tận hưởng niềm hạnh phúc bên gia đình, bên bếp lửa hồng, cạnh nồi bánh chưng, bánh tét.

Mùa Xuân cũng là mùa tạo cảm hứng cho các thi nhân, nhạc sĩ cảm tác những bài hát trữ tình, tràn ngập niềm vui, những bài hát ca tụng tình yêu trong tuổi xuân thì, nao nức đón xuân, nếm trọn hương vị đậm đà mùa xuân.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Trong một cuộc khảo cứu gần đây về đời sống của người Mỹ, thì trung bình một đời người đã dành ra 3 năm để hội họp cho công việc làm ăn, 13 năm để xem TV, chi ra 89,281 Mỹ kim cho thực phẩm, đã ăn 50,000 ký lô thức ăn, đi nhà hàng McDonald cả thảy 1811 lần, 6 lần bị tai nạn xe hơi, nam giới vào bệnh viện 8 lần, nữ giới vào bệnh viện 12 lần, và ngủ 24 năm.

Kết quả một cuộc khảo sát khác về một người Mỹ sống đến 70 tuổi đã:

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây không lâu, tại ngoại ô thành phố Townsville, thuộc tiểu bang Queensland, Úc Đại Lợi, có một cậu bé 3 tuổi đã may mắn thoát chết khi chơi với loài rắn độc hàng thứ nhì trên thế giới. Cậu bé Kyle đã tìm thấy một ổ rắn có 9 trứng trên thảm cỏ nhà của bé trước đó hơn 1 tháng. Sau đó cậu bỏ trứng vào hộp nhựa đựng thức ăn, và giấu thật kỹ vào tủ kéo trong phòng mẹ cậu. Mẹ cậu là Donna Sim đã tìm thấy chúng vào buổi sáng thứ Hai, 7 trong số 9 trứng rắn đã nở thành con, tất cả đều bị nhốt trong hộp nhựa vì cậu bé đã đậy kín. Hai trứng còn lại chưa nở, rất có thể bị hư.

Mẹ của cậu bé nói với tờ báo của Hội Đồng Thành Phố Townsville rằng: "Tôi kinh hãi vô cùng vì tôi rất sợ rắn!" Một nhân viên về rắn của thành phố Townsville là ông Prendegast cho biết rằng: "Răng của những con rắn lúc mới nở chỉ dài vài millimeters, không thể xuyên thủng da thịt những ai bị chúng cắn, nhưng nọc độc của chúng vẫn trào ra, nếu tay cậu bé dính nọc độc nầy, và đưa tay vào miệng, cậu sẽ mất mạng."

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Vào một buổi sáng kia, có đôi vợ chồng cùng ăn điểm tâm tại một nhà hàng nhỏ trên đồi, với hy vọng là sẽ tận hưởng không khí yên lặng của buổi sáng. Đang khi ngồi chờ đợi thức ăn, họ thấy một ông cụ tóc bạc phơ, trông khác thường, rời khỏi bàn và tiến về phía họ. Người chồng là vị giáo sư nghiêng mình về phía vợ và nói nhỏ: "Hy vọng là ông ta không đến đây." Nhưng ông cụ tiến đến bàn ăn của vợ chồng giáo sư nầy, và hỏi bằng một giọng thân mật: "Chào ông bà, ông bà từ đâu đến?" Dầu bực trong lòng, nhưng bên ngoài cặp vợ chồng vẫn giữ bình tĩnh trả lời: "Dạ đến từ Oklahoma." Ông cụ nói: "Vùng đất Tennessee chào đón ông bà đến đây." Ông cụ hỏi tiếp: "Thưa ông! Ông làm nghề gì?" Vị giáo sư bực bội trong lòng, nghĩ là mình có liên quan gì đến ông mà ông hỏi, ông đến đây làm mất sự yên tĩnh của vợ chồng tôi. Nhưng ông giữ bình tỉnh trả lời: "Thưa cụ! Cháu đang dạy tại một viện thần học." Ông cụ nói: "Thì ra ông dạy cho các nhà truyền giảng cách giảng phải không? Tôi xin kể ông một câu chuyện thật hay!"

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Chúng ta đang ở trong tuần lễ đầu tiên của một năm mới. Nói đến năm mới là chúng ta nghĩ ngay đến điều gì mới mẻ, và một trong những điều mới mẻ chúng ta cần phải làm để đời sống mình đẹp hơn là dùng thì giờ cách hiệu quả.

Thời giờ và thời gian liên hệ mật thiết với nhau. Thời giờ gắn bó với bó với đời sống con người thế nào thì thời gian cũng gắn bó như thế, như có người nói rằng: "Thời gian là chất liệu cấu tạo cuộc đời. Mà cuộc đời là một chuỗi thời gian có hạn định trên đất, cuộc đời của mỗi người giống như một cuộc đi, kẻ vắn người dài, sau cùng cũng kết thúc."

Thật khó định nghĩa thời giờ, dẫu con người lúc nào cũng sống trong thời giờ. Quan niệm về thời giờ của mỗi người mỗi khác. Có thể chia thì giờ làm hai loại: Giờ vật lý và giờ tâm lý. Giờ vật lý được đo lường bằng đồng hồ, còn giờ tâm lý được đo bằng tình cảm con người:

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Lễ Tất Niên hay Tiệc Tất Niên là một mốc đánh dấu kết thúc một năm và chuẩn bị bước sang năm mới. Chữ Tất có nghĩa là xong, là hết; chữ Niên là năm, Tất Niên là kết thúc một năm - 365 hay 366 ngày của năm cũ sắp qua, sẵn sàng bước vào năm mới. Thời gian như con tàu vũ trụ, cứ trôi mãi; quả địa cầu tiếp tục xoay và xoay mãi chung quanh mặt trời, nhưng khi nó quay được một vòng là xong một năm. Cuộc sống cũng vậy, cứ trôi mãi nhưng có lúc khởi đầu và có lúc kết cuộc.

Tất Niên của nước ta rơi vào ngày 30 tháng Chạp Âm lịch (nếu là năm đủ), hoặc 29 tháng Chạp (nếu là năm thiếu). Nhưng Tất Niên của các nước Tây phương là ngày 30 tháng 12 Dương lịch. Hầu như các xí nghiệp, công ty, hãng xưởng, thương nghiệp, hội đoàn đều tổ chức buổi tiệc tất niên để ăn mừng công việc đã xong trong năm qua.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Báo Herald Sun, tại Melbourne, Úc Châu ngày 28 tháng 11 năm 2012 đăng tải một bản tin về cụ bà Betty Harris cô độc, sống ở Sydney, Úc châu rất giàu có nhưng không có con cái, qua đời năm 2009, để lại tài sản trị giá 12.5 triệu Úc Kim (khoảng 12.9 triệu Mỹ Kim) cho người hàng xóm, là người hàng ngày đem bánh mì, sữa và giúp bà những trong những công việc vặt trong nhà. Thật oái oăm thay cho bà Coralie Hart, là người cháu ruột của bà cụ, đáng lẽ được hưởng gia tài kết xù đó, lại chẳng nhận được một xu nào, theo quyết định của phiên tòa kéo dài 2 năm trời. Vào năm 2005, bà Betty Harris đã làm tờ di chúc để lại tất cả gia tài cho người cháu, nhưng sau đó bà Betty đã sửa di chúc lại, để gia sản cho người hàng xóm, nhưng không cho người cháu biết. Người cháu nầy cũng không biết rằng cô mình đã giận mình. Cụ bà Betty lúc còn sống đã than rằng: Thân nhân của cụ chỉ nghĩ đến tiền của bà mà thôi! Bà cụ cũng nói với những người sống gần bà rằng bà thà chết chớ không cho người cháu, bà cụ không muốn biết đến đứa cháu ruột và anh em cô cậu của bà. Bà mô tả họ là bọn người đáng khinh bỉ.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Thông thường, người lớn cứu trẻ con, nhưng ít khi chúng ta thấy trẻ con cứu mạng người lớn. Ba câu chuyện sau đây kể về trường hợp nầy:

Câu chuyện thứ nhất về cậu bé 3 tuổi đã cứu mạng cha mình là cảnh sát viên tại thành phố Missouri, Hoa Kỳ. Một ngày kia khi thấy ông Maplewood là cha cậu bé sắp sửa rời nhà để đi làm nhưng quên đem theo chiếc áo giáp chống đạn, cậu bé vừa gọi cha vừa khệ nệ mang chiếc áo giáp đưa cho ông. Buổi chiều hôm đó, ông Maplewood bị tên trộm bắn khi ông cố chặn bắt nó. Nhờ chiếc áo chống đạn nên ông không bị thương tích gì. Nếu không nhờ cậu con ba tuổi, có lẽ viên cảnh sát nầy đã vong mạng rồi.

Câu chuyện thứ hai xảy ra ở Canada. Một người kia bị chiếc xe đè trên người khi anh nằm ở dưới lườn xe để sửa. Anh kêu cứu nhưng không ai nghe. Đứa con trai nhỏ của anh đang chơi gần đó thật lanh trí,

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Vào năm 1989, có một người làm việc trong ngành tài chánh mua một bức tranh cũ rách, vẽ cảnh đồng quê của nước Mỹ, với giá 4 dollars Mỹ tại một chợ trời ở Adamstown. Sau đó anh ta muốn xử dụng khung hình nầy, nên đã tháo ra, nhưng khung hình đã bị sút ra từng mảnh, và anh thấy có một tờ giấy phía sau bức tranh, là văn kiện ghi lại bản tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ. Một người bạn chuyên sưu tầm những hình ảnh, văn kiện của chiến tranh nước Mỹ đến thăm, ông cho biết bản tuyên ngôn nầy có giá trị rất cao. Vì đây là 1 trong 500 bản in đầu tiên ngày độc lập của nước Mỹ vào năm 1776, trong đó có chữ ký của cha ông nước Mỹ 56 đời và một đại diện nước Anh lúc bấy giờ. Bản tuyên bố quý hiếm nầy được đem ra bán đấu giá vào ngày 4 tháng 6 năm 1991 với giá 800,000 Mỹ kim. Đến tháng 6 năm 2000, Donald Scheer ở Atlanta mua bản tuyên ngôn nầy với giá 2.42 triệu. Sau đó, trong một cuộc đấu giá khác, có người đã mua với số tiền 4 triệu. Rồi có người mua lại 8 triệu 140 ngàn Mỹ kim.