Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Chúng ta đang ở trong tuần lễ đầu tiên của một năm mới. Nói đến năm mới là chúng ta nghĩ ngay đến điều gì mới mẻ, và một trong những điều mới mẻ chúng ta cần phải làm để đời sống mình đẹp hơn là dùng thì giờ cách hiệu quả.

Thời giờ và thời gian liên hệ mật thiết với nhau. Thời giờ gắn bó với bó với đời sống con người thế nào thì thời gian cũng gắn bó như thế, như có người nói rằng: "Thời gian là chất liệu cấu tạo cuộc đời. Mà cuộc đời là một chuỗi thời gian có hạn định trên đất, cuộc đời của mỗi người giống như một cuộc đi, kẻ vắn người dài, sau cùng cũng kết thúc."

Thật khó định nghĩa thời giờ, dẫu con người lúc nào cũng sống trong thời giờ. Quan niệm về thời giờ của mỗi người mỗi khác. Có thể chia thì giờ làm hai loại: Giờ vật lý và giờ tâm lý. Giờ vật lý được đo lường bằng đồng hồ, còn giờ tâm lý được đo bằng tình cảm con người:

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Lễ Tất Niên hay Tiệc Tất Niên là một mốc đánh dấu kết thúc một năm và chuẩn bị bước sang năm mới. Chữ Tất có nghĩa là xong, là hết; chữ Niên là năm, Tất Niên là kết thúc một năm - 365 hay 366 ngày của năm cũ sắp qua, sẵn sàng bước vào năm mới. Thời gian như con tàu vũ trụ, cứ trôi mãi; quả địa cầu tiếp tục xoay và xoay mãi chung quanh mặt trời, nhưng khi nó quay được một vòng là xong một năm. Cuộc sống cũng vậy, cứ trôi mãi nhưng có lúc khởi đầu và có lúc kết cuộc.

Tất Niên của nước ta rơi vào ngày 30 tháng Chạp Âm lịch (nếu là năm đủ), hoặc 29 tháng Chạp (nếu là năm thiếu). Nhưng Tất Niên của các nước Tây phương là ngày 30 tháng 12 Dương lịch. Hầu như các xí nghiệp, công ty, hãng xưởng, thương nghiệp, hội đoàn đều tổ chức buổi tiệc tất niên để ăn mừng công việc đã xong trong năm qua.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Báo Herald Sun, tại Melbourne, Úc Châu ngày 28 tháng 11 năm 2012 đăng tải một bản tin về cụ bà Betty Harris cô độc, sống ở Sydney, Úc châu rất giàu có nhưng không có con cái, qua đời năm 2009, để lại tài sản trị giá 12.5 triệu Úc Kim (khoảng 12.9 triệu Mỹ Kim) cho người hàng xóm, là người hàng ngày đem bánh mì, sữa và giúp bà những trong những công việc vặt trong nhà. Thật oái oăm thay cho bà Coralie Hart, là người cháu ruột của bà cụ, đáng lẽ được hưởng gia tài kết xù đó, lại chẳng nhận được một xu nào, theo quyết định của phiên tòa kéo dài 2 năm trời. Vào năm 2005, bà Betty Harris đã làm tờ di chúc để lại tất cả gia tài cho người cháu, nhưng sau đó bà Betty đã sửa di chúc lại, để gia sản cho người hàng xóm, nhưng không cho người cháu biết. Người cháu nầy cũng không biết rằng cô mình đã giận mình. Cụ bà Betty lúc còn sống đã than rằng: Thân nhân của cụ chỉ nghĩ đến tiền của bà mà thôi! Bà cụ cũng nói với những người sống gần bà rằng bà thà chết chớ không cho người cháu, bà cụ không muốn biết đến đứa cháu ruột và anh em cô cậu của bà. Bà mô tả họ là bọn người đáng khinh bỉ.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Thông thường, người lớn cứu trẻ con, nhưng ít khi chúng ta thấy trẻ con cứu mạng người lớn. Ba câu chuyện sau đây kể về trường hợp nầy:

Câu chuyện thứ nhất về cậu bé 3 tuổi đã cứu mạng cha mình là cảnh sát viên tại thành phố Missouri, Hoa Kỳ. Một ngày kia khi thấy ông Maplewood là cha cậu bé sắp sửa rời nhà để đi làm nhưng quên đem theo chiếc áo giáp chống đạn, cậu bé vừa gọi cha vừa khệ nệ mang chiếc áo giáp đưa cho ông. Buổi chiều hôm đó, ông Maplewood bị tên trộm bắn khi ông cố chặn bắt nó. Nhờ chiếc áo chống đạn nên ông không bị thương tích gì. Nếu không nhờ cậu con ba tuổi, có lẽ viên cảnh sát nầy đã vong mạng rồi.

Câu chuyện thứ hai xảy ra ở Canada. Một người kia bị chiếc xe đè trên người khi anh nằm ở dưới lườn xe để sửa. Anh kêu cứu nhưng không ai nghe. Đứa con trai nhỏ của anh đang chơi gần đó thật lanh trí,

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Vào năm 1989, có một người làm việc trong ngành tài chánh mua một bức tranh cũ rách, vẽ cảnh đồng quê của nước Mỹ, với giá 4 dollars Mỹ tại một chợ trời ở Adamstown. Sau đó anh ta muốn xử dụng khung hình nầy, nên đã tháo ra, nhưng khung hình đã bị sút ra từng mảnh, và anh thấy có một tờ giấy phía sau bức tranh, là văn kiện ghi lại bản tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ. Một người bạn chuyên sưu tầm những hình ảnh, văn kiện của chiến tranh nước Mỹ đến thăm, ông cho biết bản tuyên ngôn nầy có giá trị rất cao. Vì đây là 1 trong 500 bản in đầu tiên ngày độc lập của nước Mỹ vào năm 1776, trong đó có chữ ký của cha ông nước Mỹ 56 đời và một đại diện nước Anh lúc bấy giờ. Bản tuyên bố quý hiếm nầy được đem ra bán đấu giá vào ngày 4 tháng 6 năm 1991 với giá 800,000 Mỹ kim. Đến tháng 6 năm 2000, Donald Scheer ở Atlanta mua bản tuyên ngôn nầy với giá 2.42 triệu. Sau đó, trong một cuộc đấu giá khác, có người đã mua với số tiền 4 triệu. Rồi có người mua lại 8 triệu 140 ngàn Mỹ kim.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Không biết chiếc neo của con tàu được phát minh từ lúc nào, ai là người đầu tiên đã sang chế ra nó, nhưng các nhà khảo cổ đã tìm thấy những chiếc neo cổ được làm bằng đá, hay bằng đồng. Người Hy Lạp xưa đã dùng giỏ đựng đá để làm chiếc neo cho con tàu của họ. Sau nầy chiếc neo được làm bằng sắt, Pliny là người đã chế chiếc neo như ta thấy hiện nay nhưng vẫn chưa hoàn chỉnh. Mãi đến thế kỷ thứ 19, chiếc neo mới được cải tiến hoàn hảo.

Tàu nào cũng có những chiếc neo. Sức nặng và móc câu của mỏ neo bám chặt vào đáy biển để giữ con tàu không bị trôi giạt khi giông tố nổi lên. Chiếc neo biểu tượng cho người hay vật mà chúng ta nương dựa để được bảo vệ, nâng đỡ, bám víu, hay nương náu.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Có bao giờ quý vị dâng lên Đấng Tạo Hóa lời cảm ơn về sự chu cấp kỳ diệu của Ngài trên đời sống quý vị? Một thi nhân trong Thánh Kinh lúc nào cũng biết ơn Đức Chúa Trời về sự ban cho của Ngài và đã viết:

"Linh hồn ta hỡi!
Khá ngợi khen Chúa Hằng Hữu!
Mọi điều gì ở trong ta hãy ca tụng danh thánh của Ngài!
Linh hồn ta hỡi,
Hãy ngợi khen Chúa Hằng Hữu,
Chớ quên các ân huệ của Ngài.
Ấy là Ngài tha thứ các tội ác ngươi,
Chữa lành mọi bệnh tật ngươi,

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Theo một khảo cứu gần đây, trung bình mỗi ngày trẻ con cười 400 lần trong ngày; đến tuổi 12 trẻ ít cười hơn rồi khi đến tuổi trưởng thành người lớn chỉ cười 15 lần mỗi ngày. Kết quả của sự khảo cứu nầy khiến nhiều người thắc mắc, không biết vì lẽ gì mà khi tuổi càng lớn thì con người giảm cười hay là không muốn cười nữa?

Những ai cười nhiều thường sống vui, sống mạnh; nhưng thiếu nụ cười, con người càng lúc càng già yếu. Ông bà ta thường nói "Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ". Theo Tiến Sĩ Đào Kỳ Hưng, nụ cười đem lại 10 thang thuốc bổ sau đây:

(1) Cười có tác dụng bồi bổ tế bào thần kinh: Khi ta cười, xương cốt toàn thân rung động, co giãn từng đợt và liên tục một cách tự nhiên, nhờ vậy hệ thống tuần hoàn, hoạt huyết, đưa máu về tim, về não và các cơ quan khác trong cơ thể. Cười to kích thích hai bán cầu đại não, giúp tăng cường khả năng thu nhận các sự dữ kiện mới và thu giữ những thông tin cũ. Lớp học nào có không khí giảng dạy vui vẻ sẽ giúp các học viên thu nhận kiến thức nhanh hơn và hiệu quả hơn.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Gà mái và chồn không thể ở gần nhau, cho nên có câu cách ngôn của người xưa là "chớ để chồn xâm nhập vào chuồng gà". Gà mái, là loài gia cầm, đẻ cả trăm trứng hàng năm. Với kỹ thuật tân tiến nuôi gà ngày nay, gà có thể đẻ 280 trứng mỗi năm. Điểm đặc biệt của gà mái là hết mực săn sóc và quyết bảo vệ các con cho đến cùng. Khác với gà có bản tính hiền từ, dễ thương, chồn cáo là vật hung hăng, đáng ghét, thuộc loại thú hoang, như chó sói, chó rừng. Chồn có 4 chân ngắn, mõm dài và hẹp, lỗ tai hình tam giác, dựng đứng. Chồn có bộ lông dày, và có đuôi bờm xờm. Chồn thường sống ở Mỹ châu, Âu Châu, Á Châu. Chúng sống trong các khu rừng hay những nơi đồng hoang, sa mạc.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Xưa có một tên trộm rất tài tình, đã thành công trong nhiều vụ trộm, nhưng khi tuổi cao, y quyết định giải nghệ. Có một thanh niên biết tin bèn đến nài nỉ tên trộm này xin học nghề. Ban đầu y từ chối, nhưng chàng ta nầy nài nỉ mãi, y chấp nhận. Đêm kia tên trộm liền dẫn học trò mình đi thực tập. Mục tiêu của họ là nhà của một phú hộ đã đi vắng, chỉ còn đứa con gái và đám gia nhân ở nhà. Họ đến nhà phú hộ và đánh bã cho lũ chó chết mê, rồi cả hai đào ngạch, khoét vách chui vào nhà. Con gái phú hộ ngủ say như chết. Nhưng vì lần đầu tiên đi trộm, chàng thanh niên sợ, làm đổ bình bông, khiến cô chủ tỉnh dậy và tri hô: "Ăn trộm! Ăn trộm!" Cả hai theo lỗ ngạch cửa thoát thân. Cả đám gia nhân phía sau nhà vội thức giấc, đốt đuốc đuổi theo. Vốn lão luyện trong nghề đạo chích, nên tên trộm biết đường thoát và biết đánh lạc hướng đám đông. Còn cậu học trò trong lúc quá sợ hãi đã lủi vào bụi gai, quần áo móc vào bụi cây và phải nằm im trong đó. Sau khi mọi người đã về, tên học trò la lên: "Thầy ơi, Cứu em!" Quý vị đoán thử xem cách nào tên trộm cứu học trò mình thoát khỏi bụi gai?

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Chuyện thần thoại Hy Lạp kể lại rằng: Nhiều năm về trước, một ông vua tên Midas có một nàng công chúa tên Marigold. Nhà vua rất giàu, nhưng dầu sống trong sự sang giàu như thế, vua vẫn không thỏa mãn, vua vẫn muốn có nhiều vàng hơn nữa. Trong hoàng cung của vua có một phòng chứa đầy vàng, vật dụng nào của căn phòng nầy cũng đều bằng vàng. Vua say mê vàng hơn mọi thứ, mê vàng hơn cả đứa con gái thân yêu của mình.

Một ngày kia đang khi ngồi trong phòng để đếm tiền vàng, một ông tiên, qua hình của cậu bé xinh đẹp có đôi cánh, hiện ra nói: "Midas ơi! Vua là người giàu nhất trần gian, không ai có được nhiều vàng như vua." Nhà vua gật đầu: "Có lẽ vậy, nhưng Ngài ơi, tôi vẫn muốn có thêm vì vàng là điều mà tôi thích nhất trần gian!"

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Mỗi ngày chúng ta tiếp xúc với nhiều hạng người khác nhau. Có những người sống nặng về tình cảm, có người nặng về phần lý trí; có người hiền hòa, nhẫn nhục, có người hung tợn dễ giận; có người vừa mới tiếp xúc ta có cảm tình ngay, tự trong người đó có sức thu hút. Có người bực dọc làm mất sự thiện cảm ngay giây phút đầu tiên gặp gỡ; có người vồn vã nồng ấm, có người lạnh nhạt giá băng v.v… Vậy làm thế nào để ta có thể giao tiếp khôn ngoan, để sống hòa hợp với mọi người mỗi ngày?

Ca dao nước ta có câu:

Con ơi hãy nhớ lời cha:
Học khôn học khéo cho tày người ta,
Con đừng học thói chua ngoa,
Họ hàng ghét bỏ, người ta chê cười.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Kính thưa quý vị và các bạn,

Vào ngày 2 thánh 3 năm 1972, cơ quan không gian NASA của Mỹ đã phóng phi thuyền không người lái Pioneer 10 vào không gian. Sứ mạng đầu tiên của phi thuyền nầy là bay đến Mộc Tinh (Jupiter). Phi thuyền này đã chụp được những bức hình của Mộc Tinh với những tia sáng phát ra và những hộ tinh nhỏ bay xung quanh hình tinh nầy. Đây là thành công lớn vì trước đó chưa có chiếc phi thuyền nào có thể bay xa hơn Hỏa Tinh (Mars), người ta sợ rằng phi thuyền có thể đụng với vòng đai thiên thể (asteroid belt) gần Hỏa Tinh. Không dừng lại tại đó, các nhà bác học Mỹ đã hết sức chú ý, tập trung vào kế hoạch cho Pioneer 10 bay xa hơn nữa. Đến tháng 12 năm 1973, Pioneer 10 bay qua khỏi Mộc Tinh, và càng ngày càng xa quả đất và mặt trời.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Cách đây khoảng 2000 năm, Thánh Sử ký thuật lại Chúa Jesus đi khắp nẻo đường của nước Do Thái, giảng dạy trong các hội trường, chữa lành mọi bệnh tật. Người ta đem nhiều người bệnh và người bị quỷ ám đến gặp Chúa, và Chúa chữa lành tất cả. Một ngày kia có một người cùi đến quỳ trước mặt Chúa cầu xin, Chúa động lòng thương, đưa tay sờ người cùi và truyền lệnh thì bệnh cùi liền biến mất. Chúa nghiêm nghị căn dặn anh là đừng cho ai biết rằng mình đã được Chúa chữa lành, dâng lễ vật như luật pháp Môi-se dạy, và đến với thầy tế lễ xin khám để chứng tỏ là được lành hoàn toàn. Nhưng anh đã không vâng lời Chúa, đi đến đâu anh cũng khoe việc Chúa chữa lành bệnh cho mình, làm nhiều người đến vây quanh Chúa đến nỗi Ngài không thể công khai vào thành phố mà phải ở lại nơi vắng vẻ. Thánh Kinh ký thuật lại rằng: "Mấy ngày sau, Chúa Jesus về thành Ca-bê-na-um. Mọi người hay tin Chúa trở về, đều kéo đến đông đảo: Từ trong nhà ra ngoài cửa, chẳng còn chỗ chen chân. Chúa truyền giảng Tin Lành cho họ. Có bốn người khiêng đến một người bại nằm trên chiếc giường nhỏ. Biết không thể chen qua đám đông, họ liền dỡ mái nhà, dòng người bại xuống trước mặt Chúa. Thấy đức tin của họ, Chúa bảo người bại: “Con ơi, tội lỗi con được tha rồi!”

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Theo cổ tích Ấn Độ, ngày xưa, xưa lắm rồi, sau khi tạo nên người nam xong, Đấng Tạo Hóa tạo ra người nữ và mang đến cho người nam, cả hai trở thành chồng vợ. Nhưng sau đó một tuần, người nam đem vợ mình trả lại cho Đấng Tạo Hóa: “Thưa Ngài, sinh vật Ngài ban cho con cứ làm khổ con hoài. Nàng nói không ngớt, dày dò lòng con không chút xót thương, con không chịu nổi. Không lúc nào nàng để cho con yên, nàng nằng nặc đòi con phải lưu ý đến nàng, làm mất thì giờ của con. Nàng khóc và đòi hỏi những chuyện không đâu, trong khi nàng lại sống nhàn hạ ung dung. Vì thế xin Ngài làm ơn cho con trả nàng lại.” Đấng Tạo Hóa nói: “Thôi được!” Rồi Ngài nhận lại người nữ. Một tuần trôi qua, người nam trở lại, thưa với Đấng Tạo Hóa: “Thưa Ngài, cuộc đời con thật cô đơn, trống rỗng và khổ đau không sao tả được! Từ khi con trả nàng lại cho Ngài, con khổ quá. Lúc nào con cũng nghĩ đến nàng: dáng nàng nhảy múa, ca hát, quấn quít bên con.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Tục ngữ phương tây “Đập sắt lúc sắt còn nóng đỏ” nhắc nhở chúng ta phải nắm bắt cơ hội đang khi cơ hội đến, không bỏ lỡ những dịp tiện có một không hai trong đời. Chúng ta cần khôn ngoan hơn, nhạy bén hơn, để không đánh mất những cơ hội quý báu trong đời. Câu tục ngữ nầy mô tả hình ảnh người thợ rèn gò mảnh sắt vừa từ lò rèn ra, đang còn nóng đỏ, để thành vật dụng hữu ích. Việc rèn sắt phải đúng lúc sắt còn đỏ. Nếu sắt nguội đi, thì thợ rèn không thể nào uốn nắn mảnh sắt theo ý muốn của mình được!

Một câu tục ngữ tương tự: “Tốt hơn là phơi cỏ khi còn ánh mặt trời” ngụ ý là ta phải tận dụng thời cơ thuận lợi, hễ cơ hội đến là nắm bắt ngay, không để lỡ. Câu tục ngữ nầy nói lên hình ảnh của một bác nông phu, cắt cỏ phơi khô khi trời còn có ánh nắng, nếu trời trở tối, hay cơn mưa kéo đến thì không còn dịp tiện.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Mỗi lần nghĩ đến cha, chúng ta nghĩ ngay đến sự quan tâm, chăm sóc nhất là tấm lòng yêu thương bao la mà Đấng Tạo Hóa đã đặt trong lòng của bậc sinh thành. Dẫu rằng tình cha ít được ca tụng như tình mẹ nhưng không vì đó mà tình cha bị phai mờ. Dẫu rằng người cha không trực tiếp sanh ra ta, nhưng công ơn dưỡng nuôi của người vẫn được sánh như trời biển.

Kinh Thi có câu “Phụ hề sinh ngã, mẫu hề cúc ngã” có nghĩa là cha mẹ đều có công sinh dưỡng con cái. Câu “Mẹ sinh cha dưỡng, sinh dưỡng đạo đồng” có nghĩa là công sinh dưỡng của mẹ cha đều bằng nhau. Phận làm con, ta phải hiếu kinh cả hai như nhau.

Thường con cái sợ cha hơn sợ mẹ như câu tục ngữ “Mẹ đánh một trăm không bằng cha hăm một tiếng”. Chính vì cái sợ đó làm mối liên hệ giữa con với cha không mật thiết bằng mối liên hệ với mẹ. Tình thương của người cha Á Đông thường kín dấu, không bày tỏ như mẹ, nhưng tình thương của người cha Tây Phương thường thể hiện qua hành động như qua cách nói “Ba thương con”.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Có một câu chuyện ngụ ngôn kể về người kia mơ thấy mình lên thiên đàng và được thiên sứ dắt đi, cho xem bao cảnh vật ở thiên đàng. Khi bước vào một phòng thật lớn, anh thấy các thiên sứ làm việc tại đó rất đông. Cả hai dừng lại trước một khu đầu tiên, thiên sứ nói: "Đây là nơi tiếp nhận tất cả lời cầu nguyện và kêu nài của tất cả mọi người ở trần gian dâng lên Đức Chúa Trời." Trong giấc mơ, anh ta thấy các thiên sứ nầy rất bận rộn! Họ làm việc không nghỉ, ghi nhận thật cẩn thận những lời cầu nguyện đến từ mọi nơi, mọi chủng tộc trên thế giới để trình cho Chúa.

Thiên sứ tiếp tục đưa anh ta đi dọc theo hành lang đến một khu làm việc khác, thiên sứ nói: "Nơi đây là khu đóng gói và vận chuyển tất cả những phước hạnh và ân sủng của Đức Chúa Trời cho những người trần gian đã tha thiết cầu xin Ngài." Có nhiều thiên sứ vâng lệnh Chúa và rất bận rộn trong việc chuyển tải các phước hạnh và ân sủng của Chúa xuống cho trần gian, đến từng người tha thiết nguyện cầu với Chúa."

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Có một bác sĩ gọi một bệnh nhân của ông vào phòng mạch để cho biết bệnh trạng của anh ta. Bác sĩ nói: "Tôi vừa nhận được kết quả của cuộc thử nghiệm và báo cho anh tin vui lẫn tin buồn". Bệnh nhân ngồi lặng thinh một giây lát rồi nói: "Thưa bác sĩ, xin bác sĩ cho tôi tin mừng trước!" Bác sĩ hít một hơi thật sâu, nói: "Ông chỉ còn 24 tiếng đồng hồ để sống". Bệnh nhân la lên: "Bác sĩ ơi! Đó tin buồn chớ đâu phải là tin mừng!" Bác sĩ mĩm cười nói: "Đáng lẽ tôi đã phải báo cho anh tin nầy ngày hôm qua!" Câu trả lời của bác sĩ cho biết cái tin buồn muộn đã biến thành tin vui, bởi vì đã hơn 24 đồng hồ, bệnh nhân vẫn còn mạnh khỏe, hay nói cách khác là tình trạng bệnh nguy hiểm của anh đã qua.

Mục Sư Tiến Sĩ Ngô Minh Quang

Mỗi một dân tộc có lời chào mừng hỏi thăm khác nhau, tùy theo hoàn cảnh hay phong tục của dân tộc đó, chẳng hạn như người Trung Hoa gặp nhau thì hỏi "Ăn chưa"? Quý vị biết vì sao người Trung Hoa chào như vậy không? Rất có thể câu ‘Dĩ thực vi tiên’ là câu trả lời. Trong khi đó, lời chào hỏi của người Việt là "có khỏe không"? Một bộ tộc người Phi Châu mỗi khi gặp nhau họ thường hỏi "Tắm chưa?" Đây không phải là câu hỏi bất lịch sự, vì họ đang sống trong vùng đất cằn cỗi thiếu nước, cho nên có nước để tắm thoải mái là cái phước của họ. Đặc biệt người Do Thái thường chào "Bạn có bình an không?" hay "Chúc bạn bình an".

Chắc chúng ta biết dân tộc Do Thái bất an hơn hết, kẻ thù bao vây nước họ, họ đã sống tản lạc khắp nơi trên thế giới, là mục tiêu cho bao cuộc thảm sát hàng loạt, như 6 triệu người Do Thái đã bị thảm sát dưới bàn tay tàn bạo của Hitler trong thế chiến thứ hai; 11 lực sĩ Do Thái đã bị kẻ khủng bố và chủ mưu là Abu Daoud thảm sát ở Thế Vận Hội 1972, tại Munich nước Đức.