Tiến Sĩ Gary Chapman

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Sự Giận Dữ tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Hôm nay chúng ta sẽ bước sang chương thứ 10 với chương đề GIÚP ĐỠ CON TRẺ XỬ LÝ CƠN GIẬN. Sau khi đã tìm hiểu về các bí quyết xử lý cơn giận trong hôn nhân khi tức giận người phối ngẫu của mình, chúng ta sẽ cùng nhau học hỏi cách giúp con trẻ trong gia đình xử lý cơn giận của chúng.

Lyman Abbott, một mục sư và đồng thời cũng là một nhà thần học nổi tiếng của thế kỷ thứ 19, đã từng nói: "Đừng dạy con cái bạn đừng bao giờ nổi giận; hãy dạy chúng làm thế nào để giận mà không phạm tội."

CHƯƠNG 10: GIÚP ĐỠ CON TRẺ XỬ LÝ CƠN GIẬN

Xin mời quý thính giả nghe câu chuyện của Michelle, một người mẹ đơn độc phải nuôi hai đứa con, Megan sáu tuổi và Robert tám tuổi. Hôm ấy cô đang cố gắng chuẩn bị bữa ăn trưa Chúa nhật cho mình và các con. Trong khi đó, cô bé Megan và cậu bé Robert đang chơi trong căn phòng làm việc nhỏ bé. Ít ra Michelle đã nghĩ là chúng đang chơi với nhau. Bỗng nhiên tiếng ồn ào nghe có vẻ như chúng đang đánh nhau hơn là chơi đùa. Khi Michelle đi vào phòng, cô nhìn thấy Robert đánh em gái cậu ngang lưng với một con gấu nhồi bông. Megan bắt đầu khóc to lên.

“Nó lấy sách của con,” Robert nói.

“Con không có,” Megan khăng khăng đáp.

Michelle tóm lấy cánh tay của Robert, phát một cái thật mạnh vào mông cậu ta, và nói, “Đi vô phòng của con và không được ra ngoài cho đến khi mẹ gọi con.” Rồi cô quay sang Megan và nói, “Mẹ đã bảo con đừng đụng vào đồ của anh bao nhiêu lần rồi?”

“Con đâu có đụng vào,” Megan nói. “Con chỉ đang cố leo lên giường để xem ti-vi và anh đã đánh con.”

“Mẹ không muốn nghe điều đó,” Michelle nói. “Mẹ thậm chí không thể nấu xong bữa trưa mà không có cảnh hai đứa đánh nhau như vậy. Con đi về phòng đi, và mẹ sẽ gọi con khi bữa trưa đã dọn xong.”

“Mẹ lúc nào cũng trách con!” Megan vừa chạy vào phòng vừa nói.

Trong bếp, Michelle nghe tiếng cánh cửa của Megan đóng sầm lại và những tiếng thở dài. Cô biết cô đã có thể xử lý tình huống trên tốt hơn-nhưng bằng cách nào?

Trong các trách nhiệm làm cha mẹ thì ít có trách nhiệm nào quan trọng hơn là việc dạy dỗ con cái mình làm sao để xử lý cơn giận một cách xây dựng. Tuy nhiên, nhiều bậc cha mẹ cảm thấy mình không được trang bị trong lãnh vực này. Khi chúng ta quan sát con cái mình xử lý cơn giận một cách không phù hợp, chúng ta thường sợ hãi và tự mình phản ứng cách tiêu cực, do đó hụt mất cơ hội để huấn luyện con cái chúng ta. Đã từng là một phu huynh bị tác động bởi nỗi sợ hãi như thế, tôi viết chương sách này với sự đồng cảm lớn lao đối với các bậc phụ huynh vẫn đang còn tranh chiến với trách nhiệm này.

Thực tế là tất cả con trẻ đều sẽ trải nghiệm sự giận dữ. Chúng ta không cần phải dạy cho con cái kinh nghiệm sự giận dữ. Bổn phận của chúng ta là dạy dỗ chúng làm thế nào để quản trị cơn giận của mình. Bởi vì tính chất của mối quan hệ cha mẹ-con cái, các bậc cha mẹ là những người có ảnh hưởng nhiều nhất trong việc phát triển khuôn mẫu của sự quản trị cơn giận nơi một đứa con. Điều này cần phải khích lệ chúng ta, bởi vì nó cho chúng ta một cơ hội để giúp cho con cái mình có được những kỹ năng quản trị cơn giận tích cực. Mặt khác, điều này có thể là một thực tế đáng sợ, vì nếu chúng ta thất bại trong lãnh vực này, con cái của chúng ta sẽ bị thua thiệt khi chúng bước vào tuổi trưởng thành.

Khi tôi nói chuyện với các bậc phụ huynh khắp nơi, hầu hết đều nôn nóng được học biết làm thế nào để giúp đỡ con cái họ trong lãnh vực phát triển quan trọng này. Cho phép tôi chia sẻ với bạn các nguyên tắc tôi đã từng chia sẻ với nhiều người cha, người mẹ trong phòng tư vấn và trong các buổi hội thảo về việc nuôi dạy con. Các nguyên tắc này dễ hiểu nhưng không nhất thiết là dễ thực hiện. Việc thực hành các nguyên tắc này sẽ đòi hỏi không chỉ sự chú ý tối đa của bạn, mà cả sự trợ giúp của Đức Thánh Linh nữa. Tin mừng đó là khi chúng ta đang tìm cách để tuân theo các nguyên tắc phù hợp với Thánh Kinh, Thánh Linh vẫn luôn sẵn sàng để giúp đỡ chúng ta.

TRƯỚC HẾT LÀ TÌNH YÊU THƯƠNG

Tôi xin phép bắt đầu với điều mà tôi tin là nền tảng: Tập trung vào việc đáp ứng nhu cầu về cảm xúc yêu thương của con bạn. Tại sao tôi lại đang đưa ra đề tài về tình yêu thương khi chúng ta đang nói về sự giận dữ? Bởi vì tình yêu thương là nền tảng cho các mối quan hệ cha mẹ-con cái lành mạnh. Nếu đứa con không cảm thấy được cha mẹ yêu thương thì không những nó sẽ trải nghiệm cơn giận dữ dội hơn, mà tất cả mọi nỗ lực về phía cha mẹ để dạy dỗ nó đều có thể sẽ bị khước từ. Trong Năm Ngôn Ngữ Yêu Thương của Con Cái, mà tôi là đồng tác giả với nhà tâm thần học Ross Campbell, tôi nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đáp ứng nhu cầu yêu thương của con cái. Nếu bể chứa cảm xúc yêu thương của đứa con không được đổ đầy với tình yêu của cha mẹ, bể chứa ấy tự nó sẽ trở thành một nguồn của sự giận dữ. Một điều gì đó sâu kín trong tấm lòng của mỗi đứa con đang thường xuyên lên tiếng, cha mẹ phải yêu thương con cái. Nếu đứa con không cảm nhận tình yêu thương ấy, nó sẽ có cảm giác là mình đang bị đối xử bất công, và điều này khiến cho sự giận dữ bộc phát.

Năm Ngôn Ngữ Yêu Thương- lời nói khẳng định, thời gian chất lượng, quà tặng, hành động phục vụ, và sự âu yếm vuốt ve-cần phải được bày tỏ với con cái thường xuyên. Mỗi đứa con đều có một ngôn ngữ yêu thương chính yếu vốn truyền đạt rõ ràng tình yêu thương với nó. Là cha mẹ, chúng ta có thể yêu thương con cái của mình hữu hiệu nhất bằng cách khám phá ra ngôn ngữ yêu thương chính yếu của chúng và thể hiện ngôn ngữ đó thậm chí thường xuyên hơn so với bốn ngôn ngữ kia.

Những sự biểu lộ tình yêu thương như thế phải vô điều kiện. Vì không nhận ra điều này nên nhiều bậc cha mẹ chỉ bày tỏ tình yêu thương khi con cái họ đang ở trong một trạng thái vui vẻ hoặc đang làm điều mà cha mẹ ưa thích. Những bậc cha mẹ này cho rằng nếu họ kìm chế những sự biểu lộ của tình yêu thương, con cái họ sẽ làm điều họ ưa thích. Điều này hầu như không bao giờ xảy ra. Khi nó thực sự xảy ra, đứa con hầu như luôn đang nổi loạn bên trong.

Các bậc cha mẹ không cần phải được hài lòng với hành vi cư xử của con cái mới dành cho nó một cái ôm chặt, một cái vỗ nhẹ trên lưng, hay một cánh tay khẳng định choàng trên vai nó. Các bậc cha mẹ có thể nói, “Con đã chơi một trò chơi thật tuyệt tối qua,” ngay cho dù căn phòng của đứa con có thể trông thật khủng khiếp. Một ông bố có thể đưa con trai mình ra ngoài ăn sáng để có thời gian chất lượng ngay cả khi cậu con trai vi phạm luật và làm vỡ chiếc bình cắm hoa bởi việc tung hứng quả bóng rổ trong phòng. Một bà mẹ có thể tặng cho con gái mình một chiếc áo đầm mới ngay cho dù cô con gái đã không làm xong bài tập về nhà của nó.

“Nhưng mà điều này sẽ không khiến cho con cái tôi trở thành vô trách nhiệm chứ?” nhiều bậc cha mẹ thắc mắc. Câu trả lời là, “Tình yêu thương như thế dạy cho chúng tinh thần trách nhiệm.” Khi đứa con cảm nhận rằng bạn yêu nó và tình yêu thương ấy không dựa trên hành vi cư xử của nó, nó sẽ càng có thể đáp ứng với những yêu cầu hoặc những mạng lịnh của bạn nhiều hơn, và làm như vậy mà không hề nổi loạn. Khi bạn yêu thương con cái mình cách vô điều kiện và giữ cho bể chứa yêu thương luôn đầy, bạn đã cất đi một trong những nguồn mạch chính yếu của sự giận dữ thời thơ ấu và tuổi trưởng thành.

Phát Thanh Hy vọng xin tạm ngưng phần đọc sách hôm nay tại đây. Tuần sau, chúng ta tiếp tục tìm hiểu cách làm thế nào để GIÚP ĐỠ CON TRẺ XỬ LÝ CƠN GIẬN. Chúng tôi hy vọng quý thính giả sẽ tiếp tục đón nghe chương trình Phát Thanh Hy Vọng vào lần tới để cùng chúng tôi khám phá nguồn năng lực đem chúng ta đến niềm vui và tin yêu trong cuộc sống, dù trong nghịch cảnh. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Mong được tái ngộ cùng quý thính giả vào tuần sau.

Tìm Kiếm