Samuel G. Goodrich - YMI trích dịch từ “Stories For A Dad’s Heart” (Những Câu Chuyện Về Tấm Lòng Người Cha)

Ba tôi rất yêu thích xe. Ông điều chỉnh chúng, lau chùi đánh bóng chúng, và biết rõ từng âm thanh, từng cái mùi khác nhau và những phong cách hay những tật riêng biệt của mỗi chiếc xe mà ông sở hữu. Ông cũng rất cầu kỳ và cẩn thận về việc cho ai là người được lái xe của ông. Vì vậy, khi tôi có được bằng lái xe lúc mười sáu tuổi, tôi đã hơi lo lắng về trách nhiệm của mình lúc rời khỏi nhà trong một trong những chiếc xe yêu quý của ông. Ba tôi có một chiếc bán tải Chevrolet màu đỏ thật đẹp, một chiếc Suburban to lớn màu trắng, và một chiếc Mustang mui trần chuyển đổi được với động cơ V-8 thiệt là chì. Mỗi một chiếc xe đều đang ở trong tình trạng tốt đẹp như còn nguyên si. Ba tôi cũng là người dễ nóng tính và có rất ít kiên nhẫn với sự bất cẩn, đặc biệt nếu sự bất cẩn lại là ở từ chính các con cái của mình.

Một buổi trưa nọ Ba tôi giao cho tôi việc xuống phố thị bằng chiếc xe vận tải Chevrolet để mua sắm và chở về những thứ được ghi trong cái danh sách các vật dụng mà ông cần có để dùng vào các chuyện sửa chữa lặt vặt phải làm trong ngoài ngôi nhà của chúng tôi.

Tôi chỉ mới có bằng lái xe cách đó không bao lâu, vì vậy lúc ấy tôi cảm thấy thích thú mới lạ làm sao khi được mọi người thấy tôi đang lái xe lòng vòng đây đó, và chiếc xe bán tải Chevrolet màu đỏ của cha nhất định phải là một chiếc xe tải tốt để cho tôi được mọi người nhìn thấy.

Tôi cẩn thận điều động tay lái tại mỗi đèn giao thông, cố gắng lái xe như trong tư thế phòng thủ đúng y như Ba tôi luôn luôn dặn dò với tôi là phải làm như vậy. Ý tưởng lo sợ về một vụ va chạm xẩy đến cho một trong những chiếc xe của cha cũng đủ để khiến cho tôi trở nên người lái xe an toàn nhất trong thị trấn. Thậm chí tôi không muốn nghĩ về bất kỳ một điều rủi ro nào cả.

Tôi vừa vượt qua được đèn xanh và tiến vào giữa một ngã tư trung tâm thành phố chính thì bất thình lình, một người đàn ông lớn tuổi, không biết vì một lý do nào đó, đã không nhìn thấy đèn đang màu đỏ, đâm sầm vào phía bên chỗ ngồi của hành khách của chiếc Chevrolet. Tôi đạp mạnh vào thắng, bánh xe gặp phải một chỗ trơn trên mặt đường, và chiếc xe xoay tròn đập ầm vào một lề đường, và thế là chiếc xe vận tải bị lật nằm ngửa ra một bên.

Thoạt đầu tôi vô cùng bàng hoàng, và khuôn mặt của tôi bị chảy máu vì có một vài chỗ bị cắt bởi kính vỡ, nhưng nhờ dây thắt an toàn mà đã giữ tôi khỏi những chấn thương nghiêm trọng. Tôi đã mơ hồ liên tưởng đến nguy cơ cháy xe, nhưng động cơ đã chết máy, và chẳng bao lâu sau đó tôi nghe có tiếng những còi báo động. Tôi chỉ mới bắt đầu tự hỏi không biết bao lâu nữa tôi sẽ bị mắc kẹt bên trong chiếc xe bị lật này thì một vài nhân viên cứu hỏa đã giúp tôi thoát ra khỏi cái xe, và ngay sau đó tôi đã ngồi trên lề đường, ôm cái đầu đang còn đau nhức của tôi trong đôi tay, khuôn mặt và áo sơ mi của tôi thì vấy máu.

Đó là lúc tôi có dịp nhìn kỹ chiếc xe bán tải màu đỏ của Ba tôi. Nó đã bị trầy trụa, sứt mẻ và như bị nghiền nát, tôi rất ngạc nhiên rằng tôi đã ra được khỏi nó mà vẫn trọn vẹn nguyên hình. Khi đó tôi đã thoáng nghĩ phải chi không phải là như vậy. Đột nhiên tôi liên tưởng đến chuyện tôi sẽ sớm phải đối mặt với Ba tôi với những tin xấu rất tồi tệ liên quan đến một trong những chiếc xe là niềm tự hào và niềm vui của ông.

Chúng tôi sống trong một thị trấn nhỏ, và một số người nhìn thấy tai nạn đã nhận biết ra tôi. Một người nào đó chắc hẳn đã gọi điện thoại báo cho Ba tôi biết ngay lập tức, bởi vì, chẳng bao lâu sau khi tôi đã được cứu sống từ cái xác xe đó, đã thấy ông chạy đến bên tôi. Tôi nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy khuôn mặt của cha mình.

"Ba, con xin lỗi Ba!"

"Terry, con có sao không?"

Giọng nói của Ba tôi đã không giống như tất cả những gì tôi đã dự đoán. Khi tôi nhìn lên, ông đã để đầu gối của ông bên cạnh tôi trên lề đường, tay ông nhẹ nhàng nâng mặt tôi và chăm chú xem xét các vết thương của tôi.

"Con có bị đau đớn nhiều không vậy con?"

"Con không sao cả. Con thực sự xin lỗi Ba về chiếc xe tải của Ba."

"Hãy quên chiếc xe tải, Terry con à. Xe tải chỉ là một cỗ máy. Ba đang quan tâm đến con, chứ không phải là cái xe tải đó. Con có thể đứng dậy được không? Con có thể đi được không con? Ba sẽ đưa con đến bệnh viện, ngoại trừ khi con nghĩ rằng con cần một xe cứu thương. "

Tôi lắc đầu. "Con không cần xe cứu thương đâu Ba. Con không sao đâu. "

Ba tôi cẩn thận đặt tay ông dưới cánh tay của tôi và nâng tôi đứng dậy. Tôi nhìn lên ông, lòng tôi không chắc chắn và bối rối và rất ngạc nhiên khi nhìn thấy khuôn mặt của Ba tôi là một khuôn mặt chan chứa tình thương và sự quan tâm.

"Được không vậy con?"

Ông hỏi tôi, và giọng nói của ông nghe có vẻ lo âu sợ hãi.

“Con ổn mà. Thật đó Ba. Tại sao chúng ta không về nhà đi thôi? Con không cần phải đi đến bệnh viện đâu Ba à."

Chúng tôi thỏa thuận sau đó với việc Ba tôi đưa tôi đi đến vị bác sĩ gia đình; ông bác sĩ đã làm sạch những vết thương, băng bó cho tôi, và trả tự do lại cho tôi tiếp tục lên đường. Tôi không nhớ khi nào chiếc xe tải bị kéo đi, hay những gì tôi đã làm trong phần còn lại của tối hôm đó, hoặc tôi đã lên giường đi ngủ hay đã thao thức bao lâu. Tất cả điều mà tôi biết rõ và nhớ rõ đó là lần đầu tiên trong cuộc đời của tôi, tôi hiểu rằng cha tôi yêu tôi. Tôi đã không nhận ra điều này trước đó, Ba tôi yêu thương tôi nhiều hơn xe tải Chevrolet màu đỏ của ông, nhiều hơn bất kỳ chiếc xe nào của ông, nhiều hơn cả những điều tôi có thể suy tưởng được.

Kể từ ngày đó, giữa Ba tôi và tôi đã có những thăng trầm của chúng tôi, và tôi đã có lắm lúc làm thất vọng Ba tôi, đủ để khiến cho Ba tôi điên lên được, tuy vậy có một điều vẫn không hề thay đổi: Ba tôi thương yêu tôi khi xảy ra lần đụng xe đó, Ba tôi vẫn thương yêu tôi ngay bây giờ, và Ba tôi sẽ yêu thương tôi cho đến trọn cuộc đời tôi.

Bao lần ngập ngừng, bao hy vọng,
Cùng bao nhiêu ước mơ nóng bỏng,
Với bao lần sợ hãi cuốn vây,
Quyện đan nhau thành những sợi dây,
Kết chặt mẹ cha cùng con cái.