Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Là một cây viết chuyên đề, thú thật cùng quý thính giả, là đôi khi tôi lại thấy mình bối rối nếu phải trở lại cùng một đề tài ấy… đến mấy lần trong phạm vi một bài viết ngắn. Vài năm trước đây, trong bài viết cho Ngày Thân Phụ, tôi đã viết về Chân Dung Một Người Đàn Ông. Hôm ấy, anh trưởng ban biên tập và tôi đã suýt hát bài "hờn anh, giận em" khi anh ra lệnh cho tôi tóm gọn bài viết lại trong khoảng 2,500 chữ. Tôi bảo, nếu cho phép viết một quyển sách về người đàn ông tuyệt vời ấy thì vẫn là chưa đủ, bởi vì ông đã yêu thương tôi hết lòng từ lúc tôi mới chào đời, và cứ tiếp tục yêu thương tôi cho đến hơi thở cuối cùng. Rồi thì tôi có nói gì thì nói, anh ta vẫn cứ khăng khăng lắc đầu một cách vô cùng bướng bỉnh mặc cho tôi trổ hết tài thuyết phục. Thế là sau khi đã đưa tiễn anh ta bằng một cái nguýt dài hơn xa lộ Hume Highway, là xa lộ dài khoảng 880 cây số, đưa người ta đi từ thành phố Melbourne thơ mộng thẳng tuốt đến thành phố Sydney tráng lệ, tôi chỉ còn cách ngồi xuống và đưa cây kéo ra để cắt xén chân dung người đàn ông trong bài viết lại nhỏ bằng… con búp bê.

Năm nay, khi được biết tôi đặt tựa đề bài viết đặc biệt cho Ngày Thân Phụ là Những Ốc Đảo Bí Ẩn, các anh chị em trong đài phát thanh đã cười ầm ĩ, tiếp theo đó là những cuộc tranh luận bên lề nhưng không kém phần sôi nổi về tựa đề bài viết. Bên những tách cà phê thơm phức, các anh chị em trong ban biên tập thường ngày khá trầm lặng, hôm nay lại trở nên sôi nổi vì có chuyện để bàn hươu, tán vượn. Người thì cho rằng người đàn ông làm gì mà có chuyện bí ẩn, vì anh ta thẳng như ruột ngựa, có gì không ưa, không bằng lòng nhau thì cứ việc nói ra rồi giải quyết ngay để đêm về không phải than vắn, thở dài, trằn trọc ngắm trăng sao rồi thở than khó ngủ như các bà, các cô.

Người tán thành ý này lại khẳng định, rằng đàn ông là những người có sao nói vậy, người ơi chứ không phải úp úp mở mở như các bà, các cô lúc nào cũng bí ẩn như nụ cười của nàng Mona Lisa, cười mà như lại không cười, yêu chồng hết mực mà mở miệng ra là than phiền và chê bai hết chuyện này đến chuyện nọ khiến các ông phải nhức đầu nhức óc. Một anh khác lại chêm vào: Biết lắm mà, con gái nói ghét là yêu, nói yêu là ghét, nói đi tu là muốn… lấy chồng... Sau một trận cười nghiêng ngả, có người phản đối, cho rằng các ông nói dzậy mà hổng phải dzậy đâu nhen, rồi tự nhiên lại tuôn ra các thí dụ điển hình của mấy người quen biết, như thể mình đã ở trong nhà người ta hết năm này đến tháng nọ.

Tôi trở lại bàn làm việc với tâm trạng hờn dỗi khi Những Ốc Đảo Bí Ẩn của tôi tự nhiên lại trở thành tâm điểm trong cuộc tranh luận bên những tách cà phê. Chẳng phải Tiến Sĩ Emerson Eggerichs, người khởi xướng trang mạng Love and Respect1, nghĩa là Yêu Thương và Kính Trọng, đồng thời cũng là tác giả của quyển sách cùng tên có số bán lên tới hơn 1,300,000 ấn bản tại Hoa Kỳ, cũng đồng ý rằng đàn ông là một ốc đảo bí ẩn trong bài viết Chồng tôi là một ốc đảo bí mật mà tôi cứ bơi vòng quanh đấy ư?

Khi vợ chồng có chuyện giận hờn, thường thì người vợ nói nhiều còn người chồng thì lấy câu im lặng là vàng để đối phó với cơn thịnh nộ của nàng. Phụ nữ ưa lý luận dông dài và nói nhiều, đó là bản tính trời cho, vậy mà các ông lại ít chịu thông cảm. Hãy trở lại với câu chuyện tại Vườn Địa Đàng năm xưa. Chẳng phải bà Eva là người thích trò chuyện và lý luận, vì thế mà con rắn quỷ quyệt mới có cơ hội lân la trò chuyện rồi xui bà phạm tội đấy sao?

Khi bất hòa, bà vợ có thể cứ khăng khăng đòi hỏi: "Anh nói đi, anh phải nói cho em biết ...tại sao (thế này thế nọ, vân vân và vân vân)", trong khi ông chồng giận dữ trả lời: "Không, anh không muốn nói về chuyện đó nữa". Rồi ông bước ra khỏi phòng sau khi đóng sầm cửa lại. Bà vợ lại đi theo ông và tiếp tục nói, càng lúc càng lớn tiếng mà dường như bà cũng không nhận biết rằng cái giọng kim của mình càng lúc càng lên những cung bậc cao hơn để trở thành một cung đàn lạc điệu ông không còn muốn nghe nữa. Bà cũng không nhận ra rằng lúc ấy người chồng đang giận dỗi của bà không cho phép bà bước vào trái tim yêu vợ, thương con của ông nữa. Ông đã hoàn toàn khép kín và đóng chặt mọi lối vào. Ông câm nín như thể ông tự biến mình thành một ốc đảo bí ẩn mà bà đang chèo vòng quanh, và ông nhất định không cho phép bà cập bến.

Quý thính giả thân mến,

Mới ngày nào yêu nhau, ông đã hát khúc tình ca: Anh không xứng làm biển xanh, nhưng anh muốn em như bờ cát vàng. Bờ cát dài phẳng lặng, soi ánh nắng pha lê… Vậy mà bờ cát phẳng lặng ấy giờ đây đầy giông bão và rác rưởi để những con sóng cuốn ra xa bờ, rồi chìm xuống và quyện vào nhau để trở thành một mớ rác lớn hơn trong biển tình của cả vợ lẫn chồng. Thật vậy, khi cuộc cãi vã giữa vợ chồng không được giải quyết, vấn đề giữa họ có thể tạm chìm lắng để có thì giờ cho công việc và con cái trong nhà, nhưng thực chất thì nan đề sẽ không tự nó tan biến đi. Nó quyện với những vấn đề không được giải quyết khác đã xảy ra suốt những năm tháng chung sống để ngày càng trở nên những nan đề và xung đột lớn hơn giữa họ.

Theo cách nói của tiến sĩ Gary Chapman trong quyển sách Sự Giận Dữ - Xử Lý Một Cảm Xúc Mạnh Mẽ Bằng Một Cách Thức Lành Mạnh2 thì cơn giận không được giải quyết trở nên cơn giận bị đè nén. Nó âm ỉ trong lòng mỗi người, chờ đợi ngày phát tác, bùng nổ với sức tàn phá mãnh liệt, kết thúc bằng sự đổ vỡ hôn nhân và làm nổ tung mái ấm gia đình.

Thế nhưng chúng ta hãy trở lại với Tiến Sĩ Eggerichs và trang mạng LOVE AND RESPECTS do ông khởi xướng. Eggerichs cho rằng khi vợ chồng lấy câu Kinh Thánh trong lá thơ sứ đồ Phao-lô gởi cho các tín hữu thành phố Ê-phê-sô, chương 5 câu 33 làm kim chỉ nam cho đời sống hôn nhân, thì cả hai có khả năng hưởng trọn tình yêu và hạnh phúc lứa đôi, và cái kết thúc "happily ever after" sau đám cưới là điều có thật chứ không phải là một ước mơ trong truyện cổ tích. Vậy câu Kinh Thánh ấy nói gì?

Mỗi người trong anh em phải yêu vợ như bản thân, còn vợ phải kính trọng chồng.

Tại sao Kinh Thánh không chỉ dạy vợ chồng phải yêu thương nhau, mà lại đưa ra hai sự dạy dỗ khác nhau cho hai phái tính? Chúng ta biết rằng bàn năng tự nhiên của phái nữ là yêu thương và mềm mại. Họ lấy sự ban cho, phục vụ người khác làm niềm vui và yêu thương là một nhu cầu tự nhiên như việc hít thở vậy. Ngay cả khi có chuyện giận hờn, người vợ, người mẹ trong gia đình vẫn có khả năng nấu bữa cơm ngon ngọt cho cả nhà dù lòng đang giận ngút trời, vì họ đâu nỡ để chồng con phải đói.

Thường thì các ông không cảm thấy nhu cầu đòi hỏi được vợ yêu vì các ông biết vợ luôn yêu mình qua việc bà tiếp tục chăm sóc và quán xuyến gia đình. Các ông không hiểu rằng động cơ thúc đẩy người vợ trong hành động, đó là họ mong muốn làm gia tăng cảm giác yêu thương nơi chồng. Lần cuối cùng các ông nói với vợ câu Anh luôn yêu thương em là khi nào? Thực tế, là câu nói ấy không bao giờ là nhàm chán với đôi tai của các bà. Ngược lại, nó là những nốt nhạc du dương khiến trái tim các bà rung động như tấu khúc tình ca muôn thuở. Vậy mà người chồng dường như lại rất biếng nhác trong việc nói lên câu âu yếm ngắn ngủi ấy. Ông dành thì giờ cắt cỏ, làm vườn, dọn rác và làm những việc vặt vãnh khác quanh nhà rồi ông trở nên cáu gắt vì mệt mỏi trong công việc làm ăn và còn biết bao nhiêu là việc khác nữa, ông không nghĩ đến việc tâm tình với vợ như xưa. Để rồi từ đó, vợ chồng dần dần mất đi sự gần gũi cảm thông.

Quý thính giả thân mến,

Trong quyển sách Để Cảm Thông Nhau - tác giả là Tiến Sĩ Paul Tournier 3, người Pháp, viết rằng để cảm thông nhau người ta phải có sự đối thoại. Thế nhưng vì bận rộn với cuộc sống, khi những ngày thơ mộng đã trôi qua, vợ chồng dường như chỉ làm công việc trao đổi thông tin cho nhau chứ không còn thì giờ để tâm sự và nói lên lời âu yếm ân cần. Vì lý do ấy, vợ chồng dễ sinh ra chuyện hiểu lầm, hiểu sai, thiếu thông cảm, đầy thành kiến về nhau và ngày càng xa cách nhau.

Tiến Sĩ Eggerichs cũng đồng quan điểm với Paul Tournier khi nêu thắc mắc: Bạn có biết rằng, theo thống kê, số phần trăm các bà li dị chồng nhiều gấp hai đến ba lần số các ông chồng chủ động trong việc đòi ly dị hay không? Con số này là có thật, và thậm chí khi các bà không ly dị chồng đi nữa, thì vẫn có nhiều bà mơ tưởng hay nghĩ đến việc rời bỏ chồng. Xin quý ông đừng vội lo lắng, vì rằng con số thống kê này là của các nước Tây phương trên thế giới, nhất là tại Hoa Kỳ, chứ không phải của Việt Nam hay cộng đồng người Việt sinh sống tại ngoại quốc kể cả nước Úc đâu.

Trong cuộc tranh cãi, nếu người vợ bày tỏ qua lời nói hay bằng body language, là thứ ngôn ngữ không lời bằng thái độ khinh bỉ, khi dễ, cho người chồng biết hoặc ngầm hiểu, rằng Em yêu anh vô vàn, nhưng em cũng khi dễ anh vì anh không xứng đáng được nể phục, thì điều gì xảy ra? Ông mặc nhiên biến mình thành một ốc đảo bí ẩn của riêng ông và cuộc đối thoại đến đó là bế tắc. Lòng tự trọng của ông bị thương tổn nặng nề khó lòng tha thứ cho người nói ra câu ấy. Tương tự như vậy, nếu người chồng nói với vợ rằng Anh phục em vì những gì em có và những điều em làm, nhưng anh không thấy yêu em chút nào, và mãi mãi cũng sẽ là như vậy. Đó quả là một đòn sốc nặng ngàn cân cho bà và bà sẽ không bao giờ có thể quên được câu nói ấy.

Quý ông chớ quên rằng phụ nữ, tức bà vợ yêu dấu đang ở cạnh các ông, dù trong lứa tuổi nào đi nữa, vẫn cần tình yêu và những lời nói yêu thương của các ông như cá cần nước, như con người cần không khí để thở. Trong khi đó, người chồng, người cha trong gia đình có nhu cầu cần sự kính trọng, nể phục của các bà như con chim đại bàng cần được xoải cánh trên bầu trời xanh và không gian rộng lớn, như đám ruộng cần mưa để đơm bông kết hạt.

Quý thính giả thân mến,

Có lẽ quý thính giả thắc mắc rằng tại sao tôi không viết một bài ca ngợi tình yêu biển trời của người cha dành cho con trong Ngày Thân Phụ, mà lại viết về xung đột trong đời sống vợ chồng. Chẳng phải người ta thường nói, rằng điều tốt nhất mà người cha có thể làm cho con của mình, là hãy yêu mẹ của chúng hay sao? Vậy thì viết về những ốc đảo bí ẩn để quý bà hiểu được chồng mình và làm cho chồng yêu thương mình hơn, đồng thời giúp các bà hiểu nhu cầu cần được kính trọng của chồng mà lựa cách đối xử khôn khéo hơn để gia đình vui vẻ cũng chẳng thể bị xem là lạc đề, phải không quý vị? Khi cha mẹ yêu thương nhau, chắc chắn những đứa con trong nhà sẽ cảm thấy tràn đầy hạnh phúc.

Ngày Thân Phụ năm nay, tôi ước mong mỗi người chồng, người cha trong gia đình sẽ nói cám ơn người mẹ của các con mình về tình yêu bà đã dành tặng riêng ông. Tôi cũng ước mong những người vợ thực hiện lời dạy trong Thánh Kinh rằng vợ phải kính trọng chồng để được chồng luôn yêu quý. Chắc chắn là quý ông sẽ được vợ yêu thương và kính trọng khi ông bày tỏ thiện chí, tỏ lộ tình yêu bằng lời nói và cử chỉ âu yếm dành cho riêng bà. Ước mong niềm vui sướng và hạnh phúc trong lòng những người con khi thấy cha mẹ yêu quý nhau sẽ không phai tàn.

Ngọc Diệp xin tạm chia tay quý thính giả thân yêu tại đây. Kính chúc quý thính giả một Ngày Thân Phụ vui vẻ và hạnh phúc. Xin Thiên Chúa Từ Ái ban phước cho những người cha biết đặt hạnh phúc của gia đình lên trên hạnh phúc riêng, và cho những ai tìm kiếm và đặt đức tin nơi chính Chúa Toàn Năng, là Đấng luôn sẵn lòng ban tình yêu và phước hạnh cho mọi người.


1 Eggerichs, Emerson. http://loveandrespect.com/
2 Chapman, Gary. Anger: Handling a Powerful Emotion in a Healthy Way. Northfield Publising, US, 2007.
3 Tournier, Paul. Difficultés Conjugales (To Understand Each Other. Translated by John S. Gilmour). M. E. Bratcher 1967.