Tiến Sĩ Gary Chapman

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Sự Giận Dữ tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Tuần qua chúng ta đã chấm dứt chương 10 của quyển sách “Sự Giận Dữ - Xử Lý Một Cảm Xúc Mạnh Mẽ Bằng Một Cách Thức Lành Mạnh" của Tiến sĩ Gary Chapman, nói về cách thức cha mẹ có thể làm để GIÚP ĐỠ CON TRẺ XỬ LÝ CƠN GIẬN. Chúng ta cũng đã bắt đầu chương thứ 11 với chương đề KHI BẠN TỨC GIẬN ĐỨC CHÚA TRỜI. Chúng ta phải làm gì khi cảm thấy tức giận Đức Chúa Trời vì gặp những nghịch cảnh trong đời sống mà mình không đáng phải bị như thế? Chương 11 sẽ giúp bạn xử lý cơn giận một cách đúng mức và chừng mực khi hiểu vì sao luôn có những thách thức và những điều nghịch lý trong đời sống con người.

Câu chuyện của Diane là một thí dụ điển hình về sự tức giận của con người khi gặp hoàn cảnh bi thương trong cuộc đời và dường như không thể lý giải được. Diane, người mẹ vừa mất đứa con gái duy nhất trong một tai nạn xe ba tháng trước đây, bày tỏ sự tức giận với Đức Chúa Trời. Cô không thể chịu đựng được cơn sốc, sự tổn thương và nỗi đau không dịu đi. Sự giận dữ và nỗi đau buồn thường là bạn đồng hành trong những tình huống như thế. Diane tức giận người tài xế say rượu đã giết chết con gái cô. Cô tức giận hệ thống tòa án và luật pháp dường như lỏng lẻo vì đã cho phép anh ta trở lại lái xe sau ba lần bị kết án là lái xe dưới ảnh hưởng của rượu. Và cô tức giận người chồng ghẻ lạnh của cô vì đã mua cho Jennifer “chiếc xe nhỏ đó” Diane kết tội chiếc xe là một cái bẫy chết người.

Diane thú nhận: “Tôi ghét nói điều này, nhưng thành thật mà nói, tôi đang tức giận Đức Chúa Trời ngay giờ này. Tôi cảm thấy như Ngài đã lìa bỏ tôi. Ngài đã có thể cứu mạng sống của Jennifer kia mà. Con bé còn quá trẻ và có tài năng. Tại sao Đức Chúa Trời lại cho phép điều này xảy ra? Tôi không hiểu được.”

Cơ Đốc nhân thường từng trải sự giận dữ đối với Đức Chúa Trời khi đối diện với bi kịch. Thường thì đúng là sự cam kết trong đức tin của một người càng mạnh mẽ thì cơn giận của người ấy đối với Đức Chúa Trời sẽ càng dữ dội hơn. Như Diane sau đó đã nói, “Tôi đã cố gắng sống cho Đức Chúa Trời và luôn trung tín với Ngài. Tại sao Ngài lại để cho điều này xảy ra với tôi?”

Diane đang kinh nghiệm điều Gióp hẳn đã trải nghiệm, vì ông cũng là “một người công bình.” (Quý thính giả có thể xem thêm trong Thánh Kinh, sách Gióp chương 1 câu 8; và chương 2 câu 3.) Khi Đức Chúa Trời cho phép Gióp bị hành hại bằng những tai nạn đau thương, mất mát tất cả tài sản, gia đình tan nát và sức khỏe cũng bị tiêu tan, thì người đàn ông công bình này cảm thấy vô cùng giận dữ đối với Đức Chúa Trời. Gióp đã nói, “Đức Chúa Trời đã phó tôi cho kẻ vô đạo, trao tôi vào tay kẻ ác.”

Ông đã mất đi lòng ao ước được sống và than thở rằng:

“Vì tháng năm ít ỏi sắp trôi qua, tôi sẽ đi con đường mà tôi không trở lại. Hơi thở tôi đã tắt, các ngày tôi đã tàn, mồ mả chờ đợi tôi!... Các ngày tôi qua đi, kế hoạch tôi gãy đổ, cùng với những khát vọng của lòng tôi” (Gióp 16:11, 22; 17:1, 11).

Gióp không hiểu nhiều hơn Diane vì sao Đức Chúa Trời lại cho phép bi kịch như thế xảy đến cho đời sống ông, và ông rõ ràng đã tức giận Đức Chúa Trời.

CÁCH ĐỨC CHÚA TRỜI CẢM NHẬN ĐỐI VỚI CƠN GIẬN CỦA CHÚNG TA

Kính thưa quý thính giả,

Khi chúng ta nhìn vào Gióp và những tấm gương khác trong Kinh Thánh về những con người đã tức giận Đức Chúa Trời, rõ ràng là Đức Chúa Trời đã không lên án sự giận dữ như thế. Trái lại, Ngài đã đến đối thoại với những người này và giúp đỡ họ vượt qua cơn giận của mình. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là Ngài luôn cho một lời giải thích đầy đủ về lý do tại sao những điều tồi tệ lại xảy ra cho những người tốt lành. Sách Gióp là một bài diễn thuyết dài giữa Gióp và các bạn hữu, và giữa Gióp với Đức Chúa Trời. Về cơ bản, các bạn hữu của Gióp đã kiện cáo ông với lý do rằng ông đã làm điều sai trái và rằng bi kịch xảy ra là sự đoán phạt của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi của ông. Gióp một mực cho rằng không phải như vậy.

Sau khi lắng nghe một cách đồng cảm trước những biểu lộ giận dữ của Gióp đối với Đức Chúa Trời, phản ứng của Chúa không phải là phản ứng của sự lên án. Ngài nhắc nhở Gióp rằng đường lối của Ngài không phải lúc nào cũng có thể hiểu được đối với con người. Ngài nhắc nhở Gióp rằng Ngài là Đấng Tạo hóa toàn năng và là Đấng nâng đỡ muôn vật, và suy cho cùng, Ngài là một Đức Chúa Trời của sự công chính, là đấng có thể tin cậy được. Cuối cùng, Đức Chúa Trời biểu lộ cơn giận của chính Ngài đối với các bạn hữu của Gióp vì đã lên án ông và khuyên họ ăn năn về việc làm sai trật của mình và cầu xin Gióp cầu nguyện cho họ. “Gióp, kẻ tôi tớ ta, sẽ cầu nguyện cho các ngươi; vì ta sẽ nhậm lời người, kẻo e ta đãi các ngươi tùy theo sự ngu muội của các ngươi” (Gióp 42:8).

Phản ứng cuối cùng của Gióp là tin cậy Đức Chúa Trời ngay cho dù ông đã không hiểu được. Qua từng trải này, mối liên hệ của Gióp với Đức Chúa Trời trở nên sâu sắc hơn. Ông đã thốt lên rằng, “Trước lỗ tai tôi có nghe đồn về Chúa, nhưng bây giờ, mắt tôi đã thấy Ngài.” Kế đó Thánh kinh thuật lại rằng “Đức Giê-hô-va ban phước cho buổi già của Gióp nhiều hơn lúc đang thì” (Gióp 42:5,12).

“TẠI SAO ĐỨC CHÚA TRỜI ĐÃ KHÔNG LÀM MỘT ĐIỀU GÌ ĐÓ?”

Rõ ràng, Đức Chúa Trời đồng cảm với dân sự Ngài khi họ trải qua sự đau buồn và giận dữ. Ngài hoàn toàn sẵn sàng nghe những biểu lộ giận dữ của chúng ta và lắng nghe khi chúng ta tuôn đổ nỗi đau thương của mình ra. Không hề tội lỗi khi cảm thấy tức giận Đức Chúa Trời. Đó là biểu hiện của tính người. Chúng ta có mối quan tâm đối với sự công chính, và bất cứ khi nào chúng ta đối diện với điều mà chúng ta cho là những biến cố không công bằng, chúng ta trải nghiệm sự giận dữ. Biết rằng Đức Chúa Trời là toàn năng và đã có thể ngăn chặn những biến cố này, cơn giận của chúng ta thường hướng về Đức Chúa Trời. “Tại sao Đức Chúa Trời đã không làm một điều gì đó?” là một câu hỏi mà những Cơ Đốc nhân bị tổn thương thường nêu lên. Về mặt thần học, chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời không làm điều sai trái nào, nhưng về mặt cảm xúc thì chúng ta trải nghiệm sự giận dữ.

Khi tôi suy gẫm câu hỏi này, hai sự chọn lựa hiện đến trong tâm trí, vì rõ ràng Đức Chúa Trời có thể làm một điều gì đó. Một là, Đức Chúa Trời đã có thể loại trừ mọi con người tội lỗi và vì thế phá hủy hoàn toàn mọi nỗi đau do những hành động tội lỗi của họ gây ra. Tuy nhiên, điều này sẽ loại bỏ toàn thể dòng dõi nhân loại, bởi vì Kinh thánh chép, “Mọi người đều đã phạm tội” (Rô-ma 3:23). Khả năng thứ hai là hầu cho Đức Chúa Trời có thể bước vào và đẩy lui cách diệu kỳ những hậu quả của mọi điều ác. Đức Chúa Trời đã có thể ngăn cản không cho những quả bom nổ tung, làm cho chiếc xe của những tài xế say rượu chết máy, loại trừ các vi trùng và vi-rút độc hại, khiến cho bão tố yên lặng, dập tắt ngọn lửa ngay khi tia lửa đầu tiên bốc cháy, làm cho mọi viên đạn phải tiêu biến, làm cho câm miệng kẻ bắt đầu nói một lời gây tổn thương, hay giáng sự mù lòa tạm thời trên mọi kẻ săn đuổi và những kẻ đang ngắm nhìn với ý tưởng ham muốn trong đầu. Điều này có thể nghe thú vị, song nó cất đi sự tự do của con người và biến họ thành những người máy chỉ biết phải làm những điều tốt lành mà thôi. Rõ ràng là Đức Chúa Trời đánh giá cao sự tự do, và sự tự do đòi hỏi sự chọn lựa bất tuân cũng như vâng lời. Không thể có sự tự do mà không có tiềm năng của điều ác, và điều ác luôn có những hậu quả tiêu cực.

Ngoài ra những bất công do điều ác gây ra, Cơ Đốc nhân thường tranh chiến với những sự không công bằng rõ rệt của bản thân mà họ chịu đựng. “Tại sao con trai tôi đã chết vì bệnh ung thư khi những người khác ít công bình hơn nó vẫn tiếp tục sống?...Tại sao người bạn đời của tôi lại chết vào lúc còn trẻ trong khi người hàng xóm vô đạo của tôi lại tiếp tục sống?... Tại sao Đức Chúa Trời không chăm sóc con cái Ngài tốt hơn?” Những câu hỏi như thế nhắc nhở ta rằng chúng ta có những cái nhìn hạn hẹp. Trong khi Kinh thánh cho chúng ta biết một điều gì đó về cái nhìn của Đức Chúa Trời, nó không bày tỏ hết mọi hoạch định của Ngài. Phi-e-rơ cho chúng ta biết rằng những sự thử thách vốn đem đến cho chúng ta sự đau buồn có thể được dùng để tinh luyện đức tin của chúng ta. Phao-lô nói rằng Đức Chúa Trời khiến mọi sự hiệp lại làm ích lợi, và qua mọi trải nghiệm Ngài đang tìm cách để khiến chúng ta trở nên giống Đấng Christ hơn. Gia-cơ cho thấy rằng những sự khó khăn hoạn nạn của chúng ta giúp chúng ta đạt đến sự trưởng thành. Chúa Jesus cho thấy rằng đôi khi những hoạn nạn của chúng ta là nhằm để cho người khác có thể thấy được công tác của Đức Chúa Trời trong đời sống chúng ta. (Xin xem I Phi-e-rơ 1:5-7; Rô-ma 8:28-29; Gia-cơ 1:2-4; Giăng 9:1-3).

Trong khi tất cả những mục đích tích cực này là đúng, chúng vẫn không trả lời mọi câu hỏi thoáng qua trong tâm trí chúng ta khi đối diện với sự đau thương và mất mát cá nhân. Sự kêu gọi của Đức Chúa Trời đó là chúng ta sẽ tin cậy Ngài trong lúc tối tăm cũng như chúng ta đã tin cậy Ngài trong sự sáng. Ngài không thay đổi, ngay cho dù hoàn cảnh của chúng ta đã bị đổi thay một cách đầy đau thương.

Kính thưa quý thính giả,

Phát Thanh Hy vọng xin tạm ngưng phần đọc sách hôm nay tại đây. Kính mời quý thính giả trong tuần tới cùng chúng tôi khám phá cách thức xử lý cơn giận của mình khi thấy tức giận Đức Chúa Trời. Phát Thanh Hy Vọng xin kính chúc quý thính giả một tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Mong được tái ngộ cùng quý thính giả vào tuần sau.

Tìm Kiếm