Tùng Tri

Kịch Xuân Giáp Ngọ 2014

Nhân vật:

Thành và Thúy lập gia đình với nhau đã được 12 năm, có được hai đứa con là Lan được 10 tuổi và Hùng được 8 tuổi.

Do một cơ hội đưa đến trong năm vừa rồi, Thúy vừa tin nhận Chúa Giê-xu và bắt đầu đi nhà thờ mỗi Chúa Nhật, còn Thành vẫn còn nhiều thắc mắc trong lòng.

Câu chuyện bắt đầu vào một buổi trưa 23 tháng chạp.

Màn 1

Thúy: (đi chợ tết vừa về tới trước cổng nhà) Anh ơi, ba con Lan thằng Hùng ơi, em đi chợ tết về rồi nè, ra giúp em một tay với! Mấy con đâu rồi, ra giúp mẹ một tay xách đồ vô nè!

Thành: (trong nhà nói vọng ra): Ừa, anh nghe rồi, ra liền đây!

Lan, Hùng: (la lớn vui mừng) A ha! mẹ đi chợ tết về rồi kìa!

Thúy: Nè Lan, con xách cái túi này vô nhà cho mẹ đi. Nè, nhẹ nhẹ tay, coi chừng dập mấy trái mãng cầu với đám măng cụt trong đó nghe không!

Lan: Dạ ạ.. ạ…!a ha! mẹ mua mãng cầu với măng cụt, thích quá, thích quá. Mà.…mà mẹ có nhớ mua cho con cái nơ mới để kẹp tóc không hả mẹ!

Thúy: Chèn đét ơi! con nhỏ này, sao nó nhớ dai quá à! Ừa, mẹ có mua cho con cái nơi màu hồng để kẹp tóc rồi đó!

Hùng: Mẹ có mua “thèo lèo cứt chuột” hả không mẹ?

Thúy: Nè Hùng, con xách cái túi bánh mứt này giùm mẹ đi! Trong đó có mứt gừng, mứt bí, mứt dừa, rồi cả “thèo lèo cứt chuột” nữa đó….

Hùng: Thích quá, thích quá!

Thúy: Nè, mấy món này là để ăn tết đó, chứ không phải ăn bây giờ đâu!

Hùng: Sao tết lâu đến quá hả mẹ? Chừng nào mới đến tết để được ăn “thèo lèo cứt chuột” hả mẹ?

Thành (mắng yêu): Mấy đứa rộn chuyện quá! còn mấy bữa là tới tết rồi, lo mà giúp mẹ con xách đồ vô nhà đi nè!

Hùng, Lan: dạ ba! (tiếng chân hai đứa mang đồ đi vô nhà)

Thúy: Anh Thành, anh giúp em một tay mang mớ thịt với mớ lá này vô nhà giùm em…Còn cái bao nếp với bao đậu xanh nữa nè…nặng chình chịch. May mà gặp được chú Tám xích-lô ở ngoài chợ, chú xách từ trong chợ ra ngoài giùm em đó, rồi đạp xích-lô về tới đây! Anh Thành nè, em tính chiều hôm nay là em ngâm đậu ngâm nếp chuẩn bị gói mấy đòn bánh tét là vừa…

Thành: Ủa mà Thúy, chứ em không nhớ ra là… hôm nay là 23 tháng chạp hả? Sao mà anh không nghe em nhắc gì đến chuyện… đưa ông Táo về trời dậy? Em có tính sắp sửa một mâm gì để đưa tiễn ông Táo không?

Thúy: Anh Thành, trước khi qua tháng chạp, em có xin trước với anh là bắt đầu từ năm nay, nhà mình sẽ bắt đầu đón tết khác với những năm vừa qua!

Thành: Thúy, em nói đón tết khác… khác là khác như thế nào hả em? Anh còn nhớ rành rành, mới chỉ năm ngoái thôi, nhà mình còn đưa ông Táo về trời ngày 23 tháng chạp mà!

Thúy: Anh Thành, anh biết mà, từ giữa năm nay, kể từ ngày em tiếp nhận Chúa Giê-xu vào trong đời sống, Chúa đang đổi mới tâm hồn em mỗi ngày. Ngài đang thay đổi em trong mọi suy nghĩ, trong mọi cách nhìn…

Thành: (ngắt lời) Thúy ơi, anh tôn trọng niềm tin của em. Em thấy đó, mặc dù anh không cùng đi nhà thờ với em, với con Lan thằng Hùng, nhưng anh đâu có bao giờ cản trở mẹ con em đi nhà thờ mỗi Chúa Nhật đâu. Anh chỉ xin em giữ lại một vài chuyện quan trọng cho gia đình mình, chẳng hạn như chuyện đưa tiễn ông Táo về trời vào 23 tháng chạp. Đây là chuyện gia đình mình vẫn làm mọi năm mà. Hơn nữa, ông Táo là vị thần hộ mạng của mỗi gia đình, người mình ai mà không biết ơn ông Táo…

Thúy: Anh Thành, anh có còn nhớ vì sao em đã tiếp nhận Chúa Giê-xu không?

Thành: Anh có nhớ chứ sao không? Anh nhớ, đầu năm nay, ba em đang khỏe mạnh, bỗng ngã bịnh bất ngờ. Đi khám bác sĩ nhiều lần, rồi đi chiếu quang tuyến, người ta cho biết ba em có khối u trong não. Anh còn nhớ, khi nghe tin này, em và mẹ em như nghe sét đánh bên tai. Em sầu ảo não, chẳng màng gì đến việc làm, đến việc ăn việc uống gì nữa… Nhìn em lúc đó, rồi phần ba em bị bịnh, anh với con Lan thằng Hùng rầu muốn thúi ruột luôn….

Thúy: Em không rầu sao được! Bác sĩ nói, cục u trong não của ba đã lớn, mà tuổi ba em đã cao. Nếu mổ thì chưa chắc gì ba đã sống được, mà nếu có sống thì chưa chắc gì ba có thể đi đứng nói năng bình thường như xưa được…

Thành: Anh nhớ lúc đó, trông em như người mất hồn….

Thúy: Nhưng cũng thật là may, vì có anh chị Năm, là láng giềng của nhà mình. Anh chị Năm nghe nói tình trạng của ba em, anh chị xin được thăm ba và xin được cầu nguyện cho ba em… Mà từ hồi nào đến giờ, anh với em đều biết, cả nhà anh chị Năm đi nhà thờ mỗi Chúa Nhật; rồi anh chị cũng nhiều lần giải thích cho em cho anh về Chúa Giê-xu, nhưng em nào có để ý lắng nghe gì đâu…Nhưng lần này, em như một con người sắp chết chìm, và mọi lời của anh chị Năm như đưa đến cho em một chiếc phao để em bám vào vậy…

Thành: Ủa, Thúy ơi, mà anh chị Năm nói gì vậy cà? Sao mà anh không nhớ vậy hả?

Thúy: Em thì còn nhớ rõ từng câu vậy đó. Trong lúc em cảm thấy thật là tuyệt vọng, thì anh chị Năm có yên ủi với em rằng “Đường cùng của con người là cơ hội của Thiên Chúa”. Rồi anh chị Năm xác quyết rằng, “Điều loài người không làm được thì Thiên Chúa làm được”. Anh chị Năm còn kể cho em biết, Chúa Giê-xu chính là Thiên Chúa toàn năng, nhưng Ngài đã giáng trần, sinh ra như một con người. Khi xưa, Chúa Giê-xu đã chữa bệnh cho biết bao nhiêu người, người mù được sáng mắt, người què được đi, người phong cùi được sạch, kể cả người bệnh đã chết hơn ba ngày mà Ngài còn kêu cho sống lại được. Anh chị Năm còn nói “Chúa Giê-xu hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không bao giờ thay đổi.”. Ngài vẫn đang tiếp tục chữa bệnh và lắng nghe bất kỳ ai đang cầu khẩn đến danh Ngài…Mình chỉ cần dốc lòng cầu nguyện thôi!

Thành: Ừa, ừa, đúng rồi Thúy ơi, anh có nhớ lại đến khúc đó… Lúc đó, anh chị Năm bắt đầu cầu nguyện cho ba em, rồi anh chị còn nhờ cả mọi người trong nhà thờ mà anh chị thường đi mỗi Chúa Nhật đó, cùng cầu nguyện nữa…

Thúy: Em với mẹ em, lúc đó cũng chưa thật sự biết Chúa Giê-xu là ai. Nhưng em chẳng còn một hy vọng nào khác, nên em theo lời của anh chị Năm, bắt đầu cầu nguyện cho ba em. Em cầu nguyện rằng nếu Chúa Giê-xu là có thật, nếu Ngài là Thiên Chúa toàn năng, xin Ngài chữa cho ba em hết bệnh đi…Một tuần trôi qua thật chậm chạp nặng nề. Rồi một tuần nữa cũng kéo dài thật lê thê. Rồi bỗng nhiên, ba em từ từ khỏe lại, bắt đầu ăn uống lại được, khuôn mặt ba trở lại hồng hào. Em và mẹ em vừa mừng, vừa kinh ngạc…Chưa hết, sau bốn tuần thì ba dường như trở lại bình thường như xưa… Anh Thành, chắc trong suốt cuộc đời còn lại của em, em không thể nào quên được, ngày em chở ba em đi tái khám. Bác sĩ khám nghiệm ba xong, coi tới coi lui cái hình chụp quang tuyến, rồi vừa vui mừng, vừa kinh ngạc, nói cho mẹ với em biết rằng, cục u trong não ba đã hoàn toàn biến mất. Bác sĩ chẳng hiểu tại sao, nhưng em.. (nói với giọng rất xúc động) nhưng em thì biết rất rõ: Chúa Giê-xu là thật! Ngài đã nghe lời cầu nguyện của em, của mẹ em, của anh chị Năm. Anh Thành ơi, Ngài đúng là Thiên Chúa toàn năng! Điều gì loài người đã bó tay nhưng Ngài vẫn làm được…

Thành: Thúy ơi, anh cũng như em vậy, anh cũng chân thành tin rằng phép lạ đã xảy đến với ba em, là do em, do mẹ em với anh chị Năm đã dốc lòng cầu nguyện. Nhưng… nhưng anh cũng thành tâm nghĩ rằng, một năm được tai qua nạn khỏi, cuối cùng cũng êm thắm an bình, là cũng do ông bà Táo đã phù hộ gia đình mình…

Thúy: Anh Thành, từ ngày ba hết bịnh, ba mẹ em và em bắt đầu theo anh chị Năm đi nhà thờ mỗi tuần như anh biết đó, vì em thực lòng muốn tìm hiểu Chúa Giê-xu, là Đấng đã lắng nghe và trả lời cầu xin của em, Ngài thực sự là ai…

Thành: Thúy ơi, người mình từ hồi nào đến giờ, ai ai cũng biết ông bà Táo là thần hộ mạng trong nhà…hễ đến 23 tháng chạp là ai ai cũng sắp sửa để đưa tiễn về trời cho thật đàng hoàng…

Thúy: Anh Thành ơi! Sau mấy tháng đi nhà thờ và được học Kinh Thánh, em được biết, Chúa Giê-xu chính là Đấng Tạo Hóa, mà người mình gọi Ông Trời đó! Mọi vật trên trời và dưới đất đã được dựng nên, những vật thấy được và những vật không thấy được, tất cả đều do Ngài tạo dựng và được tạo dựng cho Ngài. Chúa Giê-xu là Đấng có trước muôn vật, và muôn vật tồn tại trong Ngài

Thành: (ngạc nhiên vì mới nghe lần đầu) Ủa, thiệt vậy hả Thúy? Em có chắc không hả Thúy? Chúa Giê-xu chính là Đấng Tạo Hóa, Ngài là Thượng Đế thật sao? Từ hồi nào đến giờ, anh cứ nghĩ Ngài chỉ là một vị thần, một vị thần linh thiêng như những vị thần khác đó thôi!

Thúy: Anh Thành ơi, chính Chúa Giê-xu có khẳng định “Ta là Đầu tiên và Cuối cùng, là Khởi Thủy và Chung Kết”. Ngoài Đấng Tạo Hóa ra, chẳng có một Chân Thần nào khác. Ngoài Thượng Đế ra, chẳng ai khác có thể lắng nghe, chẳng ai khác có thể trả lời, chẳng ai khác có thẩm quyền để giúp đỡ hay phù hộ cho mình…

Thành: Ủa, mà Thúy ơi, anh có nghe nói, Chúa Giê-xu là một nhân vật lịch sử, được sinh ra và sống cách đây hơn 2000 năm, có phải vậy không em?

Thúy: Dạ, đúng vậy đó!

Thành: Ủa, như vậy là thế nào hả Thúy? Chúa Giê-xu là một con người, mà cũng là Đấng Tạo Hóa nữa? Làm sao vừa là con người, mà vừa là Đấng Tạo Hóa được hả Thúy?

Thúy: Anh Thành ơi! Chúa Giê-xu là Đấng Tạo Hóa. Ngài là Đấng hiện hữu từ trước vô cùng. Nhưng cách đây hơn 2000 năm, Ngài đã tự nguyện giáng trần, xuống thế làm người, qua một hài nhi mang tên Giê-xu, do một nữ đồng trinh sinh ra…

Thành: Ý em nói là, Chúa Giê-xu chính là Đấng Tạo Hóa, đã... (ngập ngừng kiếm chữ)

Thúy: (tiếp lời) …đã giáng sinh làm con người!

Thành: (nói với giọng ngạc nhiên) Chúa Giê-xu là Đấng Tạo Hóa đã giáng sinh làm con người! Ủa, mà tại sao Ngài phải giáng sinh làm con người… để làm chi vậy hả em?

Thúy: Anh Thành ơi, Chúa Giê-xu là Đấng Tạo Hóa, nhưng vì yêu nhân loại, nên đã tự nguyện giáng sinh làm con người, để cứu loài người ra khỏi bản án tội!

Thành: Khỏi bản án tội? Bản án tội nào? Mà tội là sao hả em? Mà Chúa Giê-xu giáng sinh, trở thành con người để cứu loài người ra khỏi tội, là cứu làm sao?... Ây da, Thúy ơi! em thấy có cần thiết vậy không? Anh thấy, cuộc đời mình, mình chỉ cần cầu xin cho có đủ ăn đủ mặc, xin cho cuộc đời mình được bình thường mỗi ngày, xin cho có công ăn việc làm đừng phải thất nghiệp ngồi không, cầu xin cho gia đình ai cũng được mạnh khỏe, có chuyện gì thì cũng vượt qua được, như thế là mừng lắm rồi, chứ còn cứu ra khỏi tội là cứu làm sao, anh chẳng hiểu gì hết….

(bỗng nghe tiếng chó sủa lao xao ngoài cổng, rồi tiếng ai đó vọng vào): Thành ơi, Thúy ơi, mấy em có ở nhà không?

Thành: A! hình như có anh chị Năm qua chơi đó!

Thúy: Đúng rồi, đúng rồi, anh chị Năm qua chơi nhà mình đó! Nè Lan ơi, Hùng ơi, có hai bác Năm qua chơi nè! Mấy đứa ra chào hai bác, đi con!

Màn 2

Thành & Thúy: Chào anh chị Năm qua chơi!

Lan & Hùng: Chào hai bác Năm qua chơi!

Anh chị Năm: Chào hai em.

Chị Năm: Nè, hai cháu Lan Hùng ngoan hết sức luôn vậy đó! Tết này, hai bác sẽ lì xì cho hai con nghe!

Lan & Hùng: Dạ, cảm ơn hai bác.

Chị Năm: Đây, sẵn năm nay, anh Năm có trồng đám dưa hấu…mà hai em biết không, nó lên tốt quá chừng chừng. Đây, anh chị đem cho em hai trái ăn cho vui ba ngày tết.

Thành & Thúy: Cảm ơn anh chị Năm thiệt nhiều.

Thành: Anh chị Năm thiệt tình à nhen! Sao không nói một tiếng để em qua xách về. Chèn ơi, trái dưa gì mà to quá cỡ, nặng chình chịch, mà anh chị lại cất công mang từ đó qua đây cho tụi em!

Anh Năm: Thành ơi! anh chị ở sát bên cạnh, đâu có mất công gì đâu!

Lan & Hùng: A ha! Hai bác Năm cho dưa hấu. Tụi con thích dưa hấu lắm…

Lan: Mà bác Năm ơi, tại sao đến tết là lại có dưa hấu vậy hả bác?

Chị Năm: Con nhỏ này, biết để ý hết sức à! Đúng rồi đó con, tết trong nhà là phải có dưa hấu. Trái dưa hấu tròn trịa, vỏ xanh bóng, ruột lại đỏ thắm, đã vừa đẹp mắt, mà ăn vô thì thiệt là ngọt, mà lại mát nữa, cho nên ai cũng thích mua về để ăn tết…

Anh Năm: Nè, vậy chứ hai cháu Lan Hùng, có bao giờ được nghe chuyện cổ tích về trái dưa hấu ngày tết chưa?

Lan & Hùng: Dạ chưa!

Lan: Bác Năm kể cho tụi con nghe đi!

Hùng: Dạ, con thích nghe chuyện cổ tích lắm.

Thành & Thúy: Nè, hai con chộn rộn quá, đi ra ngoài chơi đi, để ba với mẹ nói chuyện với hai bác...

Anh Năm: Đâu có sao! Đây sẵn có trái dưa hấu đây, lại sắp đến tết nữa, để bác Năm kể cho hai cháu nghe chuyện cổ tích về trái dưa hấu nhe!

Lan & Hùng: (đồng thanh, lớn tiếng) Dạ!

Anh Năm: (trầm giọng kể chuyện) Hai đứa nghe nè! Ngày xửa, ngày xưa, thời vua Hùng Vương thứ 17, có một cậu bé mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ. Năm tám tuổi, cậu được dịp đến kinh đô Phong Châu và may mắn được gặp vua Hùng Vương. Nhà vua thấy cậu bé thông minh, lanh lợi và chịu khó, nên nhận làm con nuôi và đặt tên là Mai An Tiêm. Đến tuổi trưởng thành, vua cưới vợ cho An Tiêm, ban cho An Tiêm một chức quan, cùng một ít đất đai để khai khẩn trồng trọt. Chẳng bao lâu An Tiêm trở nên giàu có, thu trữ nhiều lúa gạo trong kho, xây dựng nhà cửa khang trang.

Các quan trong triều khen thì An Tiêm nói rằng: “Những gì tôi có là nhờ Trời mà có”.

Có một số người ganh tị, tìm cách tấu với vua rằng: “Muôn tâu bệ hạ, An Tiêm là người vô ơn bạc nghĩa, bao nhiêu bỗng lộc vua ban mà không biết ơn vua, cứ một mực bảo là Trời cho mình”

Vua nghe tấu vậy, bèn nổi trận lôi đình: “Cha chả, An Tiêm chẳng biết ơn ta. Này, ta ra lệnh đày An Tiêm và vợ con ra hoang đảo, để xem Trời có nuôi nó hay không?”

Đang từ một cuộc sống sung túc đầy đủ, nay An Tiêm và vợ con bị đày giữa hoang đảo xa xôi, không cửa, không nhà, phải mò cua bắt cá tạm sống qua ngày. Vợ An Tiêm vô cùng lo lắng, thì anh trấn an vợ: “Em đừng lo. Trời sinh voi. Trời sinh cỏ. Trời sẽ nuôi”.

Một ngày kia, có mấy con chim lạ bay đến hoang đảo, nhả vài hạt giống trên cát rồi bay mất. Những hạt giống này nảy mầm, lớn thật nhanh, mọc thành những dây leo, bò khắp nơi. Mấy tháng sau, dây leo trổ bông rồi kết thành trái. Trái lớn rất nhanh, chẳng bao lâu trái lớn hơn đầu người. An Tiêm cắt thử một trái, thấy trong ruột đỏ hồng, ăn vào thấy ngon ngọt, lại mát nữa, sảng khoái cả người, bèn nói với vợ: “Đây là loài dưa quý. Đúng là Trời nuôi chúng ta”.

Từ đó, An Tiêm trồng thêm loại dưa này và thả ra biển. Các thuyền buôn nhặt được, ăn gật gù khen ngon “hẩu, hẩu”, do vậy mới có tên loại dưa này là “dưa hấu”. Họ tìm đến hoang đảo của An Tiêm để mua dưa hấu, rồi về đất liền bán lại. Nhờ vậy, chẳng bao lâu gia đình An Tiêm trở nên khá giả.

Bẵng đi một thời gian khá lâu, vua sai người ra hoang đảo để xem vợ chồng An Tiêm ra sao.

Quân lính về tâu: “Gia đình An Tiêm không chết mà còn thịnh vượng nữa!”

Vua lấy làm lạ, bèn triệu vợ chồng An Tiêm về triều để hỏi tự sự. Sau khi nghe An Tiêm thuật lại toàn bộ câu chuyện, vua nói rằng: “Đúng thật là Trời đã nuôi nó!”.

Vua bèn truyền cho An Tiêm dạy người mình trồng dưa. Kể từ đó, dưa hấu có mặt khắp nơi trên đất nước Việt Nam, cũng là loại trái cây được ưa chuộng nhất vào mỗi dịp tết….

Lan & Hùng: A ha, câu chuyện trái dưa hấu hay quá! bác Năm kể chuyện hay quá!

Hùng (năn nỉ): Bác Năm còn chuyện cổ tích nào nữa, kể cho tụi con đi…

Thúy: Nè Lan Hùng, hai con để lần tới nhe! Bây giờ hai đứa ngoan, ra ngoài sau chơi đi, để ba mẹ nói chuyện với hai bác.

Lan & Hùng: Dạ mẹ! Chúng con cảm ơn hai bác!

Anh chị Năm: Hai cháu thiệt là ngoan!

(tiếng chân hai đứa trẻ đi ra nhà sau)

Màn 3

Thành: Anh Năm à, như vậy từ hồi nào đến giờ, người mình công nhận rằng “Trời sinh voi, Trời sinh cỏ”, phải vậy không hả anh chị Năm?

Anh Năm: Đúng vậy đó Thành ơi! “Hễ Trời sinh thì Trời dưỡng”. Chính Trời đã sinh ra con người, thì Trời cũng sẽ dưỡng nuôi con người chúng ta. Nhân gian đã khẳng định kinh nghiệm quý giá này từ bao đời nay.

Chị Năm: Chắc Thành với Thúy có nhớ, người mình thường nói “ăn cơm Trời, uống nước Trời, chết thì về chầu Trời”. Người mình biết chính Đấng Tạo Hóa, chứ chẳng ai khác, là Đấng ban cho con người mọi sự trong đời sống hiện tại, từ sức khỏe cho đến công ăn việc làm, cơ hội làm ăn sinh sống. Rồi khi qua khỏi cuộc đời này, mình không đến với ai khác, nhưng sẽ trở lại đối diện với Đấng tạo dựng nên mình…

Thúy: Anh Thành ơi, mấy tháng nay em bắt đầu đọc Kinh Thánh. Giờ thì em đã biết, Kinh Thánh chính là lời của Đấng Tạo Hóa gởi đến cho loài người. Ngài muốn mọi người biết để mà vững tâm rằng, chính Ngài là Đấng tạo dựng nên muôn loài, và cũng chính Ngài là Đấng đang chăm sóc muôn loài, nhưng đặc biệt hơn hết, Ngài quan tâm nhất đến mỗi con người chúng ta…Đây, để em đọc phần Kinh Thánh đó cho anh và mọi người cùng nghe: “Các con xem loài quạ: chúng chẳng gieo, chẳng gặt, cũng chẳng có vựa lẫm lương thực, thế mà chúng vẫn sống, vì Thượng Đế nuôi. Các con còn quý hơn loài chim biết bao!…Các con xem hoa huệ: chúng chẳng làm việc nặng nhọc, cũng chẳng xe tơ kéo chỉ, thế mà giàu có sang trọng như vua Sa-lô-môn cũng không được mặc áo đẹp bằng loài hoa đó. Cỏ hoa ngoài đồng là loài sớm nở tối tàn mà Thượng Đế còn cho mặc đẹp như thế, lẽ nào Ngài không cung cấp y phục cho các con đầy đủ sao?”

Thành (thở dài ra như đang nuối tiếć một điều gì): Thúy ơi! Anh thấy…bấy lâu nay… mình thật là có lỗi…

Thúy: Anh Thành, anh có lỗi gì vậy?

Thành: Em biết đó, năm ngoái công ty anh đang làm việc, họ quyết định đóng cửa nên anh bị mất việc thật bất ngờ. Anh chị Năm biết không, lúc đó em vô cùng bối rối lo lắng. Tụi em có con Lan với thằng Hùng đang tuổi lớn, có biết bao nhiêu điều phải lo cho tụi nó, mà nay không còn có công ăn việc làm nữa thì phải tính làm sao…Lúc đó, em chỉ thầm nguyện, nếu có ai đó phù hộ đưa dẫn để em có được việc làm trở lại, thì em sẽ biết ơn vô cùng…Rồi chẳng bao lâu, em có được việc làm mới, mà anh chị Năm biết không, việc làm này còn tốt hơn việc làm trước nữa, lương cao hơn, chỗ làm dễ chịu hơn…Nhưng có việc rồi, em cũng không nhớ đến lời thầm nguyện của mình nữa, mà cũng không biết ai đã phù hộ cho em việc làm mới này. Cho mãi cho đến hôm nay, nhờ anh chị nói chuyện này, em mới chợt nhớ ra!

Thúy: Anh Thành ơi, Thiên Chúa đã dùng anh chị Năm để nhắc anh, Ngài vẫn hằng thương yêu chăm sóc đến gia đình chúng mình từ hồi nào đến giờ đó!

Thành: Mà anh chị Năm, tại sao Thiên Chúa lại quan tâm đến con người mình chi như vậy? Bộ..bộ… bộ Ngài có mắc nợ gì với mình hay sao?

(Anh chị Năm & Thúy cười vang, vì cách nói của Thành)

Chị Năm: Thành biết không, Thiên Chúa dựng nên loài người, xuất phát từ tình yêu lớn lao của Ngài. Ngài dựng nên con người để con người trở nên đối tượng tình yêu của Ngài. Ngài chẳng có mắc nợ gì với chúng ta đâu (cười), mà Ngài cũng chẳng bao giờ xem chúng ta là món nợ đáng ghét cần phải dứt bỏ cả. Kinh Thánh diễn tả Ngài quyến luyến mến yêu chúng ta, như gà mẹ túc con ấp ủ dưới cánh. Ngài bảo vệ mỗi con người chúng ta như bảo vệ chính con ngươi của mắt Ngài…

Thành: Em cũng cảm nhận như vậy, nhưng…nhưng em còn có một thắc mắc rất lớn trong chuyện này! Nè, anh chị Năm nghĩ coi, nếu thực tình Đấng Tạo Hóa quan tâm thương yêu đến mọi người, tại sao thế giới này có quá nhiều người thật đau khổ, thật bất hạnh vậy hả anh chị?

Anh Năm: Thành ơi, em nói đúng đó. Đúng là thế giới này có rất nhiều người đang thật là đau khổ, đang thật là bất hạnh. Nhưng tình trạng này không phải là vì Đấng Tạo Hóa không còn quan tâm, không còn chăm sóc loài người nữa đâu, nhưng bởi rất nhiều người đã chối từ Ngài để sống theo ý thích cá nhân, sống theo tôn giáo đường lối riêng của mình…

Chị Năm: Thành biết không, Thiên Chúa ban cho mỗi con người tâm linh để nhận biết rằng Đấng Tạo Hóa là thực sự hiện hữu. Ngài cũng ban cho mỗi chúng ta lương tâm để hướng dẫn điều gì là đúng nên làm, điều gì sai nên tránh. Nhưng thật đáng tiếc thay, nhiều người đang dại dột thầm nhủ rằng chẳng có Thượng Đế, và do vậy họ mê mải đeo đuổi theo những ham thích riêng tư, đôi khi chẳng ngại ngùng làm những việc trái với lương tâm…

Thúy: tuần vừa rồi, em có đọc Mười Điều Răn có chép trong Kinh Thánh. Mười Điều Răn này là luật yêu thương mà Đấng Tạo Hóa bày tỏ để con người làm theo. Mười Điều Răn có thể tóm gọn như vầy: “Phải kính yêu Thượng Đế với cả tấm lòng, linh hồn, trí óc và năng lực và phải yêu thương người đồng loại như chính bản thân!”

Anh Năm: khi một người đang suy nghĩ hay đang làm bất cứ một việc gì, mà không xuất phát từ tấm lòng kính yêu Thượng Đế, hay không xuất phát từ lòng yêu thương người khác, thì Kinh Thánh cho biết, người đó đang phạm tội với Trời và đang phạm tội với tha nhân…

Thành: A, thì ra là vậy. Tội là khi mình không làm đúng theo tiêu chuẩn tình thương yêu của Thượng Đế… Mà anh chị Năm à, em thấy tiêu chuẩn này quá cao, có ai mà luôn luôn giữ đúng được như vậy không? …Mà nếu giữ không nổi, thì có phải khi công bố…(lúng túng kiếm chữ)…

Thúy: (đỡ lời) Mười Điều Răn…

Thành: Ừa, khi công bố Mười Điều Răn, có phải Thượng Đế đã tỏ ra quá khắt khe với con người không vậy, anh Năm?

Anh Năm: Mười Điều Răn là luật của tình yêu thương của Thượng Đế, là để đem lợi ích cho chính con người, chứ không phải để bắt bẻ làm khó dễ chúng ta đâu! Khi một người hết lòng kính yêu Đấng tạo dựng ra mình, hết lòng yêu thương người khác, đời sống người đó sẽ ngập tràn ơn phước từ Trời, tâm hồn người đó ngập tràn niềm vui…

Chị Năm: Luật yêu thương của Thượng Đế là vì lợi ích cho con người, nhưng tiếc thay, như Thành vừa nói đó, chẳng ai làm trọn được luật yêu thương của Ngài cả. Thiệt vậy, con người từ trước đến nay, chẳng có ai là hoàn toàn vô tội trước mặt Đấng Tạo Hóa, chẳng hạn như có ai mà không một lần thoáng suy nghĩ thật ích kỷ, toan tính giành giựt phần lợi lộc về phía mình mà thôi…

Thành: Có thiệt là …từ trước đến nay, chẳng có ai là hoàn toàn vô tội trước mặt Đấng Tạo Hóa cả, hả anh chị Năm?

Anh Năm: Đúng vậy đó Thành. Tổ tiên của loài người, đã nghe theo lời xúi dục thật bùi tai của quỷ vương, để rồi bị sa bẫy, bất tuân mạng lệnh của Thiên Chúa, phạm tội với Ngài. Kể từ đó, con người bị khống chế trong tội lỗi triền miên, không sao tự giải thoát nỗi. Con người mình, ai sanh ra cũng mang bản tánh tự nhiên là sợ hãi, muốn trốn tránh ông Trời, chỉ muốn sống theo ý thích riêng của mình mà thôi.

Thúy: Em nhớ ra lời Kinh Thánh có khẳng định rằng “Chẳng một người nào công chính, dù chỉ một người thôi. Chẳng có ai hiểu biết Thượng Đế, không ai tìm kiếm Ngài… Vì mọi người đều phạm tội, không còn phản chiếu vinh quang Thượng Đế”.

Anh Năm: Bị khống chế trong tội lỗi là nguyên nhân của tất cả những bất hạnh của con người trong hiện tại cũng như một số phận khổ đau đời đời trong tương lai…

Thành: (nhắc lại với nỗi ngạc nhiên đầy sợ hãi): Số phận khổ đau đời đời trong tương lai! Khổ đau đời đời trong tương lai là sao vậy, hả anh chị Năm?

Chị Năm: Có nghĩa là vì phạm tội với Trời, vì phạm tội với người, cho nên chiếu theo luật công bình của Đấng Tạo Hóa, sau khi bước ra cuộc đời đầy khổ đau này, linh hồn mọi người sẽ bị đưa trước mặt Đấng Tối Cao, để rồi bị xét xử, để rồi đón nhận bản án do tội lỗi mình gây nên, rồi bị đẩy vào nơi tăm tối có khóc lóc nghiến răng cho đến đời đời…

Thành (thở dài ra thật lớn và chép miệng): Sống đã khó khăn, chết thì về chầu Trời rồi bị xét xử! Anh chị Năm ơi! sao ngày tư ngày tết sắp đến, mà anh chị Năm toàn đem những chuyện đau buồn thê lương ra nói không à?

Anh Năm: Thành ơi, anh chị tới thăm em với Thúy hôm nay, đâu phải để nói với em chuyện đau buồn thê lương. Anh chị thực tình chỉ muốn báo cho em một tin vui thật là vui!

Thành: Báo cho em tin vui! Còn có thể nào có một tin vui trên đời này, hả anh chị Năm?

Anh Năm: Có chứ Thành! Vì thấy loài người vô phương tự cứu mình ra bản án phạt đời đời, cho nên cách đây hơn hai ngàn năm, Con Một của Thượng Đế đã tình nguyện rời thiên đàng, giáng sinh thành một con người…

Thành: Con người đó có phải là Chúa Giê-xu không?

Anh Năm: Đúng vậy đó Thành. Chúa Giê-xu là Con Một Thiên Chúa trong thân xác loài người, là con người duy nhất không hề phạm tội. Chúa Giê-xu đã đến thế giới do chính Ngài sáng tạo, bị loài người hất hủi chối từ và cuối cùng Ngài đã bị con người đóng đinh trên cây thập tự cho đến chết…

Thành: Bị đóng đinh trên cây thập tự cho đến chết? Như vậy thì Chúa Giê-xu cứu mình bằng cách nào?

Anh Năm: Khi Chúa Cứu Thế Giê-xu bị đóng đinh trên cây thập tự cho đến chết, đó chính là lúc Con Một Thượng Đế đang gánh chịu bản án tội thay cho loài người; đó là khi Ngài lãnh thế bản án chết thay cho mỗi chúng ta…

Thành: Như vậy thì em phải làm sao để được Chúa cứu em hả anh chị Năm?

Chị Năm: Thành, em chỉ đơn giản nhìn nhận mình là một con người thiếu sót bất toàn...

Thành: Dạ, em biết mình thiếu sót bất toàn; trong cuộc đời em đã phạm biết bao lỗi lầm…

Anh Năm: Em ăn năn về những vi phạm của mình, tin vào tình thương và sự tha thứ của Thiên Chúa, tin vào sự hy sinh chết thế của Chúa Cứu Thế Giê-xu…

Thành: Em luôn luôn cảm nhận Chúa thương em và gia đình em. Nghe anh chị giải thích, giờ này em đã hiểu ra. Em tin vào sự chết thế của Chúa Cứu Thế Giê-xu!

Anh Năm: Thì ngay giờ này, dựa trên lời hứa của Chúa, mọi tội lỗi của em đã được Chúa tha, mọi vi phạm của em được Chúa xóa…

Thành: Chúa không còn bắt tội em nữa, hả anh chị Năm?

Anh Năm: Giờ đây, Đấng Tạo Hóa không còn coi em là một tội nhân nữa, nhưng coi em là một người con yêu dấu Ngài. Giờ đây, Chúa Cứu Thế Giê-xu đang ngự vào tâm hồn em, để thay đổi cuộc đời em, đổi mới suy nghĩ tâm tính của em, biến đổi em trở thành một con người mới thật tốt lành, sẵn sàng cho nước thiên đàng phước hạnh cho đến muôn đời…

Thành: Anh Năm, chị Năm, em thật không biết nói sao cho hết để cảm ơn Chúa đã cứu em! Cảm ơn anh chị Năm đã báo cho em một tin vui nhất đời em…Nè Thúy ơi, anh hoàn toàn đồng ý với lời yêu cầu của em: kể từ tết năm nay, nhà mình sẽ đón tết khác với những năm qua!

Thúy: Anh Thành, em thật là hạnh phúc khi thấy anh đã tiếp nhận Chúa Giê-xu vào đời sống!

Thành: (gọi vọng ra ngoài) Lan ơi, Hùng ơi, lại đây ba biểu!

Lan & Hùng: (tiếng chân chạy đến) Dạ! ba biểu gì vậy ba!

Thành: Mấy đứa nghe cho rõ đây! kể từ hôm nay, mỗi Chúa Nhật, không chỉ có mẹ đi nhà thờ với hai đứa. Ba sẽ chở mẹ với hai đứa đi nhà thờ với ba; cả nhà mình cùng đi nhà thờ của Chúa, nghe chưa!

Lan & Hùng: Ba đi nhà thờ với tụi con hả ba? Hoan hô ba!

Hùng: Ba ơi, chừng nào mình mới được ăn “thèo lèo cứt chuột” hả ba?

Anh chị Năm: Chúc mừng gia đình của hai em được trọn vẹn trong Chúa từ tết năm nay!

Thành & Thúy: Cảm ơn anh chị Năm thật nhiều! Cảm ơn Chúa thật nhiều!

Nhân dịp Xuân Đinh Dậu, Phát Thanh Hy Vọng kính chúc quý vị một năm mới an khang và thịnh vượng. Mời quý vị đón nghe chương trình phát thanh Tết vào ngày 28/1/2017 tại đây. Chúng tôi sẽ phân phát CD Tết miễn phí cho quý vị tại các Hội chợ Tết khắp các tiểu bang tại Úc. Mong được gặp gỡ và có dịp tiếp chuyện với quý vị.

Tìm Kiếm