Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Chúng ta đang ở trong những ngày mùa Xuân mới. Nói đến mùa Xuân chúng ta nghĩ ngay đến Mùa hoa nở, mùa chim hót, mùa chúc tụng, mùa vui nhất trong năm, mùa hạnh phúc, như một câu chúc mà nhiều người ưa thích:

Thiên tăng tuế nguyệt, niên tăng thọ,
Xuân mãn càng khôn, phúc mãn đường

có nghĩa là

Trời thêm năm tháng, năm thêm thọ.
Xuân khắp đất trời, phúc khắp nhà.

Nói đến phúc, là nói về những ơn phước từ trời, quà tặng của Đấng Tạo Hóa. Hạnh phúc là những gì ta được hưởng. Hạnh phúc là cảm giác dễ chịu và thoải mái. Hạnh phúc chính là sự hài lòng với cuộc sống.

Có người nói rằng: "Hạnh phúc cũng giống như chiếc đồng hồ, loại đồng hồ nào đơn giản nhất là ít bị hư hỏng nhất!" Người khác cho rằng: "Hạnh phúc chính là cuộc hành trình chớ không chỉ là nơi đi đến!"

Người hạnh phúc là người được Trời thương, là người có lòng kính yêu Ngài và mối quan hệ tốt với thân nhân bạn hữu và những người chung quanh. Người hạnh phúc là người có tình yêu hài hòa và bền vững. Người hạnh phúc cũng là người lạc quan, tin tưởng vào tương lai, hài lòng với hiện tại, biết ơn Trời và ơn những người đã làm ơn cho họ.

Triết gia R. W. Emerson nói: “Hạnh phúc là nước hoa mà hễ ta đổ cho người khác thì thế nào ta cũng nhận được vài giọt cho mình”. Nhà văn Dale Carnegie, tác giả quyển sách ‘Quẳng Gánh Lo Đi Và Vui Sống’ cho rằng: “Hạnh phúc không phụ thuộc bạn là ai hoặc những gì bạn đang có mà chỉ phụ thuộc những gì bạn đang suy nghĩ”.

Sở dĩ Dale Carnegie cho rằng hạnh phúc không đến từ những gì mình có, mà lại đến từ những gì mình nghĩ vì ông là người am tường lời Thánh Kinh, cho nên những lời hay ý đẹp của các tác phẩm ông phần lớn dựa vào lời dạy và thần cảm của quyển Thánh Kinh.

Dale Carnegie sanh trưởng từ trong một gia đình nhà nông nghèo ở Missouri, và đã tốt nghiệp đại học sư phạm. Ông đặt lòng tin vào Đức Chúa Jesus, am hiểu lời Thánh Kinh:

"Con người làm lụng khó nhọc suốt đời để hưởng được gì?
Trái đất vẫn cứ tồn tại, lặng lẽ chứng kiến từng thế hệ trôi qua.
Mặt trời mọc, lặn, xoay vần không dứt.
Gió thổi nam, thổi bắc, quanh đi vòng lại.
Sông đổ mãi vào biển nhưng biển chẳng hề đầy;
Hơi nước bay về nguồn, nước trở lại với dòng sông, sông lại đổ vào biển...
Vạn vật mỏi mòn không tả xiết.
Thế nhưng, người ta nhìn mãi vẫn không chán, nghe mãi vẫn không nhàm.
Chẳng có gì mới dưới mặt trời. Việc gì đã xảy ra, sẽ còn tái diễn.
Điều gì ta làm ngày nay, người xưa cũng đã làm rồi.
Có sự việc nào mới mẻ đâu? Tất cả đã có từ ngàn xưa.
Hôm nay ta chẳng nhớ việc xảy ra thời trước;
Thế hệ mai sau cũng chẳng buồn hồi tưởng việc ta làm hôm nay."
(Truyền Đạo 1:3-11)

Theo Dale Carnegie, để sống một đời sống hạnh phúc ta phải tuân theo 8 quy luật để quản trị sự lo lắng và những áp lực của đời sống:

  1. Hãy lấp đầy tâm trí mình bằng những tư tưởng bình an, vững tâm, mạnh khỏe và hy vọng.
  2. Đừng nghĩ đến chuyện trả thù vì dù ta có trả được thù, ta vẫn bị tổn thương hơn cả việc ta gây thương tích cho họ.
  3. Thay vì lo âu ta hãy nghĩ đến những ân lành mình nhận được. Ông nhắc ta nhớ lại câu chuyện Chúa kể về 10 người cùi được Chúa chữa lành. Chỉ có một người quay lại cám ơn Chúa.
  4. Cách để có được hạnh phúc là thi ân thay vì mong người ta biết ơn mình. Thi ơn cho người bằng tinh thần ‘Thi ân bất cầu báo!’ để tận hưởng niềm vui của người thi ơn.
  5. Hãy đếm những ơn phước Chúa ban hơn là nghĩ đến những khó khăn của cuộc sống.
  6. Đừng bao giờ bắt chước kẻ khác, hãy sống thật bằng chính mình.
  7. Thay vì bị chanh chua làm rát tay thì dùng chanh làm nước chanh (lemonade) có hương vị thơm ngon
  8. Hãy quên đi những bất hạnh của chính mình mà tạo những hạnh phúc nho nhỏ cho người khác. Khi bạn đối xử tốt với người khác là lúc bạn mang về điều tốt đẹp nhất cho mình.

Vì hạnh phúc là món quà của Đức Chúa Trời không đến từ ngoại cảnh mà đến từ bên trong - từ trong lòng, trong trí của ta. Hạnh phúc chính là cuộc hành trình cuộc đời ta chớ không chỉ là nơi mà ta sẽ đi đến! Cho nên trong năm mới, trong mùa Xuân mới nầy, muốn có được mùa Xuân hạnh phúc chúng ta phải nhận biết Đức Chúa Trời, là Đấng ban cho mùa Xuân, Ngài chính là Nguồn hạnh phúc, Đấng ta mà phải hết lòng nương dựa, để 365 ngày tới chúng ta sẽ bước vào sự sống mới, sống trong niềm vui và hạnh phúc.

Có người đã tưởng tượng ra câu chuyện như sau: Một người kia nằm mơ thấy mình được yết kiến Trời, xin Trời ban cho những người thân của mình hưởng 365 ngày khỏe mạnh và hạnh phúc. Vì Đức Chúa Trời, là Đấng cao cả uy nghi nên người không thể nhìn thấy mặt Ngài, người đã phủ phục dưới chân Ngài. Đức Chúa Trời nói: "Ta nhận lời khẩn xin của con, nhưng Ta chỉ ban họ hưởng được 4 ngày khỏe mạnh và hạnh phúc thôi!"

Nghe xong, người lặng thinh một lúc, rồi nói: "Thế thì xin Ngài cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trong những ngày mùa xuân, những ngày mùa Hạ, những ngày mùa Thu, và những ngày mùa Đông".

Đức Chúa Trời nói: “Ta chỉ ban cho họ 3 ngày thôi”. Anh ta trầm ngâm một lúc rồi lại van xin "Nếu chỉ được 3 ngày thì con xin Ngài ban cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trong ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai".

Đức Chúa Trời nói: "Ta cho họ 2 ngày thôi". Anh ta cố nài nỉ "Như vậy con xin Ngài cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trong ngày hôm nay và ngày mai. Đức Chúa Trời nói: "Nếu vậy ta chỉ cho 1 ngày thôi". Anh ta nói: "Cám ơn Ngài nhiều lắm! Con xin đồng ý".

Thấy được lòng thành của anh ta, Đức Chúa Trời hỏi: "Con đồng ý một ngày! Con hãy cho ta biết ngày nào?" Anh ta đáp: "Con xin Ngài ban cho họ được mạnh khỏe và hạnh phúc từng ngày". Đức Chúa Trời mĩm cười nói: "Tốt lắm! Những người thân yêu của con sẽ được khỏe mạnh và hạnh phúc mỗi ngày".

Qua câu chuyện tưởng tượng nầy, chúng ta thấy nếu mỗi ngày được Đức Chúa Trời ban ân cho mình, những người thân của mình được khỏe mạnh và hạnh phúc thì thật là tuyệt diệu, không có ơn phước nào sánh bằng! Vì đó chính là hạnh phục đích thực mà ta cần sống mỗi ngày. Vì hạnh phúc không đến từ ngoại cảnh, mà là sự bình an, vui thỏa trong tâm hồn. Một tâm hồn không nuối tiếc quá khứ, không lo sợ tương lai bởi vì hiện tại được Đấng Tạo Hóa phù hộ ban ân.

Vào thế chiến thứ hai, bom đạn nổ ra khắp nơi khiến cho hàng ngàn trẻ con mất cha, mất mẹ. Những đứa trẻ mồ côi nầy được giải cứu và đưa đến trại tị nạn và được chăm sóc và ăn uống đàng hoàng. Nhưng có một điều lạ, là dầu các em được ăn no, mặc ấm nhưng những trẻ con đó vẫn bị còi cọt, yếu đau. Nhiều đứa trẻ suốt đêm, không ngủ được. Chúng sợ rằng ngày mai nầy khi thức giấc chúng không có thức ăn để ăn, không có nhà ở. Ban giám đốc trại họp lại tìm giải pháp để giúp các em ngủ ngon, sức khỏe được phục hồi. Họ quyết định là trước khi các em đi ngủ, họ sẽ phát cho mỗi em một ổ bánh mì để gối đầu nằm. Từ đó các em ngủ rất ngon, khỏe mạnh vui tươi lên. Niềm hạnh phúc ngập tràn đã đến với những mái đầu xanh nầy. Những ổ bánh mì này nhắc nhở các em rằng “Hôm nay mình được no bụng, ngày mai mình cũng được no bụng!”

Thưa quý vị, nhân loại ngày nay sống trong âu lo, lao khổ nhọc nhằn, phải sống trong khổ đau rồi chết trong tuyệt vọng vì không biết mình từ đâu đến, vì sao có mặt trên đời nầy, rồi khi từ giã cõi đời nầy không biết mình sẽ đi về đâu? Nhìn thấy nỗi lòng của con người, Đức Chúa Trời Ngôi Hai đã giáng thế làm người vào hai ngàn năm trước. Ngài chính là Chúa Cứu Thế Jesus, đã viếng thăm thế giới cho chính Ngài sáng tạo. Chúa dạy con người biết sống cách nào cho phải lẽ, cuối cùng Ngài đã hy sinh tánh mạng để thế tội cho loài người.

Một trong những lời dạy của Chúa là: "Trước hết các con phải tìm kiếm Đức Chúa Trời để được Ngài tha tội và ngự trị trong lòng, Ngài sẽ cung cấp đầy đủ mọi nhu cầu cho các con. Vì thế, các con đừng lo âu về tương lai. Ngày mai sẽ lo việc ngày mai; nỗi khó nhọc từng ngày cũng đã đủ rồi." (Ma-thi-ơ 6:31-34)

Lời hứa nầy dành cho mọi người, trong đó có quý vị. Khi đến với Chúa, cả cuộc đời quý vị sẽ là cả mùa xuân hạnh phúc. Cách đây khá lâu có một cụ bà ăn chẳng được nọ, mặc chẳng được lành, quần áo của bà cụ chẳng khác nào như nùi giẻ! Cụ sống trong căn nhà mướn đầy rác rến. Tối ngày cụ bà bơi móc tìm thức ăn trong những đóng rác. Lúc bấy giờ người hàng xóm có lòng tốt, đem cụ bà đến bệnh viện tâm thần để trị liệu. Khi nhân viên xã hội đến nhà bà cụ để quét nhà, dọn rác, lau chùi sạch sẽ, họ tìm được những tấm cổ phiếu trị giá cả triệu Mỹ kim. Tội nghiệp cho cụ bà đáng thương đó, ngồi trên đống tiền lớn mà lại đói lạnh, thiếu thốn!

Khi Đức Chúa Trời sáng tạo loài người, Ngài muốn cho con người sống trong hạnh phúc, nhưng vì loài người phạm tội, nên tội lỗi và khổ đau đã vào thế gian. Đáng lẽ con người mãi mãi phải gánh chịu án phạt của tội lỗi và sự chết. Nhưng vì tình yêu, vì sự thương xót của Đức Chúa Trời, Ngài cho con người cơ hội thứ hai, cho con người chọn lại con đường. Hoặc là quay trở lại với Đấng Tạo Hóa mình, ăn năn tội lỗi mình, tiếp nhận Chúa Cứu Thế Jesus; hoặc là khước từ Ngài là Nguồn hạnh phúc, tiếp tục đi vào con đường tội lỗi diệt vọng. Lãnh tụ Giô-suê trong Thánh Kinh tuyên bố rằng: "Hôm nay ta đặt trước các ngươi phúc và họa, sống và chết. Hôm nay, ta khuyên các người phải yêu kính Đức Chúa Trời, Chúa Hằng Hữu mình, đi theo đường lối Ngài, tuân giữ giới lệnh, luật pháp của Ngài; như vậy các ngươi mới được sống." (Phục Truyền 30:16)

Chúa yêu quý vị, Chúa đã giáng trần vì quý vị, cả thiên đàng của Ngài mở ra cho quý vị! Rất mong quý vị tiếp nhận tình yêu và sự tha thứ của Chúa Cứu Thế Jesus để mỗi một ngày mới là mỗi ngày phước hạnh Chúa dành cho quý vị, quý vị sẽ được sống mãi trong sự chăm sóc của Chúa, mùa Xuân hạnh phúc ở mãi trong lòng quý vị.

Kính chào quý vị và các bạn.