Tùng Tri

Kính thưa quý thính giả,

Huyết hay máu là dung dịch kỳ lạ và bí ẩn nhất.

Một đứa bé có thể nhìn thấy cảnh người ta mổ một con bò trong lò thịt, máu chảy thành dòng, nhưng vẫn không thấy nao núng; nhưng cũng đứa bé đó khi đã đến tuổi trưởng thành, khi nhìn cảnh máu tuôn tương tự, có thể ghê sợ đến độ ngất xỉu.

Khán giả trong một trận đấu quyền anh, vỗ tay la hét càng thêm lớn, khi thấy võ sĩ mình cổ vũ đang bồi đối phương tới tấp, máu me tuôn đổ. Nhưng cũng có rất nhiều người không bao giờ dám tới lui nơi chốn võ đài hay đấu trường; cũng như không thể giấu được lòng thương xót cảm thông khi thấy một người đang bị thương đến độ phải đổ máu.

Kinh Thánh, là lời của Đấng Tạo Hóa gởi đến cho con người, vén lên một số bí mật về dung dịch vô cùng lạ lùng này. Kinh Thánh không nói về thành phần hóa học của máu, về hồng huyết bầu hay bạch huyết cầu trong máu, nhưng bày tỏ một điều vô cùng hệ trọng. Lời của Đấng Tạo Hóa, là Đấng dựng lên muôn loài sống, khẳng định rằng sự sống của các sinh vật, của các loài xác thịt nằm ở trong máu, như sách Lê-vi Ký 17:11 có chép rằng:

“…huyết tiềm tàng sức sống của cơ thể sinh vật. Chính sự sống của sinh vật ở trong huyết…”

Thật ra, sự sống của con người cũng bí ẩn và kỳ lạ giống như máu vậy. Sự sống thì đầy dẫy trên trái đất, nhưng sự hiểu biết của con người về sự sống còn rất hạn chế. Con người, dù đã thật tiến bộ về mọi phương diện, vẫn không thể sao chép được sự sống, chứ đừng nói chi đến việc sáng tạo ra sự sống.

Kinh Thánh khẳng định sự sống chỉ duy đến từ Đấng Tạo Hóa. Sách Sáng Thế Ký 2:7 có ký thuật: “Đức Chúa Trời dùng bụi đất nắn nên con người, rồi hà sinh khí vào lỗ mũi, con người trở nên một sinh vật có linh hồn”.

Thiên Chúa nắn lên thân thể của con người đầu tiên là A-đam từ những vật liệu trong đất. Khi Ngài hà sinh khí vào lỗ mũi của thân thể vật chất đó, thì sự sống đi vào thân thể, với dòng máu luân chuyển trong châu thân để duy trì món quà sự sống đó.

Sự sống là một thể tâm linh đến từ Thiên Chúa, nhưng máu là một thể vật chất để tiềm tàng và nuôi dưỡng sự sống đó trong mỗi con người chúng ta. Khi một người vừa mới qua đời, khi sự sống diệu kỳ đã bí mật rời khỏi thân xác người đó, thì chẳng bao lâu dòng máu trong thân xác đó trở nên lạnh và không còn luân chuyển nữa.

Máu chính nó không phải là sự sống, nhưng thật là kỳ lạ thay, máu chỉ là một dung dịch vật chất nhưng lại có thể mang được sự sống, có thể tiềm tàng được mầm sống đến từ Đức Chúa Trời. Máu là điểm gặp gỡ giữa Thiên Chúa Thần Linh vô hình với loài người trong thân thể vật chất hữu hình. Luân chuyển trong thân thể của quý vị và tôi là dòng máu đào tiềm tàng món quà quý giá và tuyệt diệu của Đấng Tối Cao - đó chính là sự sống của mỗi chúng ta vậy.

Quý thính giả thân mến,

Hai con người đầu tiên Thiên Chúa dựng nên là A-đam và Ê-va, được sinh sống trong khu vườn Lạc Viên xinh đẹp muôn phần, với bao hoa thơm trái ngọt. Hai người được giao cho trọng trách cai quản muôn loài, sống hạnh phúc quấn quít bên nhau, vui thỏa ngọt ngào mỗi ngày trong mối thân tình với Đấng tạo dựng ra mình.

Thiên Chúa ban cho A-đam và Ê-va mọi quyền tự do, chỉ răn cấm không được hái trái từ “cây biết điều thiện và điều ác” ở giữa vườn, như Ngài có cảnh cáo rằng: “Một khi con ăn, chắc chắn sẽ chết”. Thiên Chúa ban cho A-đam và Ê-va tất cả những gì tốt đẹp nhất, nhưng chỉ duy răn cấm một điều, để cả hai học biết vâng lời và chứng tỏ tấm lòng kính mến thuận phục đến với Đấng Tối Cao.

Tiếc thay, quỷ vương trong lốt con rắn, đã đưa ra lời dụ dỗ bùi tai, khiến Ê-va xiêu lòng, bất tuân lời răn của Thiên Chúa, giơ tay hái trái cấm mà ăn, rồi đưa cho chồng cùng ăn. Ngay sau khi A-đam và Ê-va bất tuân lời răn của Thiên Chúa, phạm tội nghịch với Ngài, thì sự vinh quang đã lìa khỏi hai người. Cả hai nhận ra mình trần truồng, bèn hổ thẹn nên kết lá vả để che thân.

Đến chiều hôm đó, Thiên Chúa phải giết một con thú để lấy da làm y phục che thân cho cả hai, thay cho lá vả không thể che đậy trọn vẹn được.

Ngay trong giây phút A-đam và Ê-va phạm tội, dòng máu trong hai người vốn tiềm tàng sự sống từ Thiên Chúa, nay đã bị tiêm nhiễm tội lỗi là mầm mống của sự chết. Dòng máu nhiễm tội của hai con người đầu tiên, đang tiếp tục tuôn chảy qua nhân loại, đang tuôn chảy qua mỗi chúng ta, đang tiếp tục gieo rắc mầm mống tội lỗi đến với mọi người, gây nên biết bao hệ lụy khổ đau cho quý vị và tôi, để rồi cuối cùng dẫn đến cái chết, như lời Thiên Chúa tuyên án: “Là bụi đất, con phải trở về bụi đất." (Sáng Thế Ký 3:19)

Thiên Chúa là Đấng Công Bình Tuyệt Đối. Vì tất cả chúng ta đều đã phạm tội nên phải nhận bản án tội là sự chết, bao gồm cái chết của thân thể và sự xa cách Thiên Chúa vĩnh viễn của linh hồn trong nơi vĩnh hằng.

Nhưng thật may mắn thay, vì lòng thương xót vô biên dành cho con người, Thiên Chúa không bằng lòng dừng lại nơi bản án tội, nhưng đã kiếm cách cứu chúng ta ra khỏi sự chết.

Sau khi A-đam và Ê-va bất tuân điều Thiên Chúa răn cấm mà phạm tội, Ngài đã giết một con thú, để lấy da thú che kín phủ thân cho họ, thay cho lá vả vụng về lộ liễu. Một con thú vô tội bị giết, có nghĩa là một dòng máu vô tội đã bị đổ ra, thì mới có da thú để che đậy sự xấu hổ ô nhục cho A-đam và Ê-va. Hành động này báo trước về chương trình diệu kỳ và duy nhất của Đấng Tối Cao, để cứu rỗi loài người ra khỏi bản án của tội lỗi.

Thiên Chúa không chấp nhận những lá vả A-đam và Ê-va tự kết lại để che đậy sự xấu hổ của họ; Ngài cũng không bằng lòng với tất cả những tôn giáo, với tất cả những triết lý do con người đặt ra để che đậy những khiếm khuyết tội lỗi của mình. Những việc làm do tôn giáo con người hướng dẫn, như tu hành, tu tâm sửa tánh, tu luyện, tu thân tích đức, “làm lành lánh dữ” để “đoái công chuộc tội”, thoạt nhìn dường như là tốt lành, nhưng tất cả vẫn không là trọn vẹn trước mặt Đấng Tạo Hóa, tất cả chỉ là vô ích vì không thể khiến Ngài xóa tội chúng ta được.

Đấng Tối Cao đòi hỏi phải có huyết vô tội tuôn đổ, thì mới có thể tha tội cho con người, như Kinh Thánh, sách Hê-bơ-rơ 9:22 có tuyên bố: “Nếu không đổ huyết, tội lỗi chẳng bao giờ được tha thứ”.

Như vậy, huyết hay máu không chỉ tiềm tàng sự sống, nhưng là điều cần thiết và là điều duy nhất để chuộc tội. Huyết vô tội phải bị đổ ra để mua chuộc lại sự sống cho chúng ta là những tội nhân trước mặt Đấng Tối Cao.

Con thú bị giết năm xưa trong vườn Lạc Viên, cùng với mạng lệnh sau đó được ban cho tuyển dân Do-thái là phải giết chiên hằng năm để làm của lễ chuộc tội, báo trước cho nhân loại rằng, Chúa Cứu Thế phải đến, phải đổ huyết, phải hy sinh chết thế, để chuộc tội lỗi cho loài người.

Chúa Cứu Thế, Ngài là ai? Chúa Cứu Thế phải đổ huyết như thế nào để cứu chuộc tất cả mọi người, để bôi xóa mọi tội lỗi vi phạm trong quý vị và tôi?

Dòng Huyết Báu

Kính thưa quý thính giả,

Trong thời xa xưa, hằng năm tuyển dân của Thiên Chúa thi hành Lễ Chuộc Tội.

Họ chọn những con chiên lành lặn để giết, huyết chiên vô tội bị tuôn đổ, để che lấp tội lỗi của con người, như lời Chúa có tuyên phán, được ghi lại trong Lê-vi ký 17:11 rằng: “Ta cho các ngươi huyết để rảy trên bàn thờ, chuộc tội linh hồn mình, vì huyết tiềm tàng sức sống của cơ thể sinh vật. Chính sự sống của sinh vật ở trong huyết, nên huyết được dùng để chuộc tội”.

Tại sao Đấng Tạo Hóa không chỉ đơn giản tha thứ, không chỉ đơn giản bỏ qua những vi phạm của chúng ta, nhưng Ngài đòi hỏi phải có đổ huyết thì mới Ngài mới có thể tha tội cho con người được?

Sự sống quý giá đến từ Đấng Tạo Hóa và sự sống tiềm tàng trong huyết. Trong Lễ Chuộc Tội, khi con sinh tế bị đâm, khi huyết nó tuôn đổ, thì sự sống vô cùng quý giá của con sinh tế cũng bị cất lấy, để trở nên giá chuộc tội cho con người. Cái giá quá đắt này vạch trần sự nghiêm trọng của tội lỗi mà chúng ta vi phạm. Hệ quả của tội lỗi là sự chết; hoặc là người phạm tội phải chết hay có một sinh tế xứng hợp phải chết thay cho.

Lễ Chuộc Tội bày tỏ Thiên Chúa là Đấng Thánh Khiết và Công Bằng Tuyệt Đối: bất kỳ ai có tội thì người đó phải đền nợ tội; bản án tội là cái chết và sự chuộc tội chỉ được chấp nhận khi có huyết của một sinh tế vô tội được đổ ra để thế mạng.

Lễ Chuộc Tội cũng bày tỏ Thiên Chúa là Đấng Nhân Từ Vô Biên. Vì thực ra, con sinh tế chính là hình bóng báo trước về Chúa Cứu Thế của nhân loại, phải đến và chịu đổ huyết vô tội, để chuộc tội cho cả loài người. Khi giết một con chiên để làm sinh tế, huyết chiên đổ ra chỉ có thể “che đậy” tạm thời những vi phạm của một người, nhưng khi Chúa Cứu Thế đổ huyết vô tội, huyết báu của Ngài không chỉ che đậy, nhưng còn xóa bôi và tẩy trừ cho tội lỗi của tất cả những ai bằng lòng tin nhận Ngài.

Chúa Cứu Thế được báo trước đó từ những ngày đầu sáng thế chính là Chúa Giê-xu!

Ngài là Thiên Chúa Ngôi Hai, là Đấng Tạo Hóa, cách đây hơn hai ngàn năm, đã tình nguyện giáng trần, được sinh ra như một hài nhi, mang lấy thân xác của con người. Kinh Thánh ký thuật, Ma-ri mang bào thai Giê-xu trong bụng trong khi cô vẫn còn là một trinh nữ, nghĩa là khi đó cô chưa hề ăn ở với ai. Chính quyền năng siêu nhiên của Thiên Chúa, chứ không phải tình dục của con người, đã dựng nên bào thai Giê-xu trong lòng người trinh nữ Ma-ri. Do vậy, trong thân thể của Chúa Giê-xu không bị ô nhiễm dòng máu ô tội của A-đam, nhưng luân chuyển trong thân thể Chúa Cứu Thế là dòng máu thánh sạch trọn vẹn, là dòng huyết báu vô cùng quý giá.

Chúa Cứu Thế Giê-xu là Con Một Toàn Hảo của Thiên Chúa, đã giáng thế làm người, để rồi bị giết, tuôn dòng huyết báu vô tội và thánh khiết, làm Của Lễ Chuộc Tội Toàn Hảo cho cả nhân loại, như tiên tri Giăng Báp-tít đã lớn tiếng công bố về Ngài bên bờ sông Giô-đanh cách đây gần hai ngàn năm rằng:

“Kìa, Chiên Con của Đức Chúa Trời, Đấng cất đi tội lỗi của thế gian!”

Quý thính giả thân mến,

Cách đây hơn hai ngàn năm, trong một chuồng chiên đơn sơ tại tiểu thôn Bết-lê-hem, Chúa Cứu Thế đã giáng trần, hạ sinh trong một hài nhi mang tên Giê-xu. Vì bị săn bắt, nên Giô-sép và Ma-ri đã bồng ẵm hài nhi Giê-xu sang Ai-cập để lánh nạn. Sau đó, Chúa Giê-xu đã trở về Na-xa-rét, sống ẩn dật tại đây cho đến khi được ba mươi tuổi, thì Ngài bắt đầu bước vào công việc rao giảng sự cứu rỗi trước công chúng.

Lời giảng dạy đầy năng quyền và chân lý của Chúa Cứu Thế Giê-xu đã thu hút đông đảo nhiều người; nhưng cũng khiến địa vị của các nhà lãnh đạo tôn giáo Do-thái giáo thời đó bị lung lay. Đời sống ngay lành và chân thật của Ngài đã thách đố đến tận gốc rễ về những luật lệ tôn giáo cứng ngắc lạnh lùng thiếu tình thương, khiến họ đã đi đến quyết định giết Ngài. Cuối cùng, cả hội đồng Do-thái giáo đã mượn bàn tay bạo lực của chính quyền La-mã đang thống trị xứ Do-thái lúc bấy giờ, để chất vấn, lên án, kết tội, tra tấn đánh đập dã man và cuối cùng đóng đinh treo Chúa Giê-xu lên cây thập tự.

Trước khi ra pháp trường, bọn lính La-mã giễu cợt Ngài, đan một cái vương miện với những dây gai tua tủa, nhấn thật mạnh trên đầu Ngài. Những chiếc gai nhọn đâm sâu vào đầu, vào trán, vào sọ của Chúa Giê-xu; máu rỉ ra từ những vết đâm thật sâu, quyện trên tóc, chảy xuống trán, nhuộm đỏ trên mặt, trên mắt, trên mũi, quyện trên râu Ngài. Chúng còn dùng roi da, đầu có bịt móc sắt, để quất túi bụi không thương xót trên lưng Con Một Thiên Chúa; từng lát thịt trên lưng bị bóc ra để lộ cả xương, những lằn máu loang loáng đang ngang dọc trên tấm lưng bầm dập của Ngài.

Khi điệu Ngài đến đồi Gô-gô-tha, lính La-mã đóng đinh để treo Ngài trên cây thập tự. Chúng đóng đinh vào hai cổ tay của Ngài, máu tuôn xuống hai cánh tay đang bị treo lên để kéo cả sức nặng của thân thể. Chúng cũng đóng đinh vào chân Ngài, máu hồng nhuộm cả bàn chân, chảy xuống chân cây thập tự. Trong khi bị treo lên, vì bị ngạt thở nên Chúa Giê-xu lên phải rướn người lên nhiều lần để thở, tấm lưng bầm dập vì bị đòn roi, giờ phải cọ xát vào thân cây thập tự sần sùi nhiều lần, vết thương trên lưng càng tuôn nhiều máu, tô đỏ cả thân cây thập tự.

Khoảng ba giờ chiều, Chúa Cứu Thế của nhân loại đã trút hơi thở cuối cùng trên cây thập tự. Trước khi gỡ xác Ngài xuống khỏi cây thập tự, để biết chắc Ngài đã chết, bọn lính La-mã lấy giáo đâm ngang sườn Ngài, tức thì máu và nước chảy ra.

Trên cây thập tự, khuôn mặt méo lệch của Chúa Cứu Thế Giê-xu phủ đầy máu. Tay và chân bị đóng đinh của Ngài nên cũng phủ đầy máu. Lưng Ngài bị đòn roi đầy những vết máu. Hông Ngài bị đâm khiến máu đào tuôn đổ. Cả cây thập tự đẫm máu quý báu và vô tội của Con Một Thiên Chúa, để chuộc tội cho cả dòng nhân loại khỏi bản án chết đời đời.

Trong giây phút Chúa Giê-xu tắt hơi thở trên cây thập tự, đó là lúc Ngài đã hoàn tất công việc cứu chuộc nhân loại, thì đất rúng động, đá lớn bể ra, tấm màn trong Đền Thờ ngăn cách giữa Nơi Thánh và Nơi Chí Thánh bị xé làm đôi từ trên xuống dưới, nói lên sự ngăn cách giữa con người và Đấng Tối Cao đã bị hủy bỏ từ đó.

Quý thính giả thân mến,

Đấng Tạo Hóa khẳng định sự công bình tuyệt đối và tình yêu không bờ bến của Ngài dành cho mỗi chúng ta là những con người có tội, qua công đức cứu chuộc trọn vẹn của Chúa Cứu Thế Giê-xu, như Kinh Thánh, sách Giăng 3:16 có ghi:

“Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời”

Khi quý vị và tôi chân thành nhận ra mình chỉ là những tội nhân đáng chết trước mặt Đấng Tạo Hóa, khi chúng ta biết ăn năn tội, tin vào tình thương và sự cứu chuộc của Chúa Cứu Thế Giê-xu, thì dòng huyết vô tội và quý báu của Con Trời sẽ tuôn chảy qua quý vị và tôi.

Dòng huyết báu của Cứu Chúa Giê-xu sẽ xóa bôi mọi vi phạm, trình diện quý vị và tôi hoàn toàn trắng trong trước mặt Đấng Tối Cao. Dòng huyết vô tội và đầy năng quyền của Con Trời sẽ tiếp tục thanh tẩy, tái tạo và đổi mới chúng ta mỗi ngày, sẵn sàng cho đời sống trọn lành và phước hạnh vĩnh cửu.

Thân chào quý vị và các bạn.

Next