Tùng Tri

PreviousKính thưa quý thính giả,

Sự chết là kẻ thù lớn nhất của tất cả nhân loại, của mỗi cá nhân chúng ta.

Chẳng có ai, dù khôn ngoan đến đâu, có thể qua mặt hay gạt gẫm được cái chết. Chẳng có ai, dù giàu có đến mấy, có thể mua chuộc quyền tự do thoát được cái chết. Chẳng có ai, dù thế lực đến mấy, có thể chế ngự hay đẩy lùi được sự chung kết của cuộc đời mình. Chẳng có ai, dù tu thân tích đức đến mấy, có thể thay đổi số phận phải chết để trở thành “trường sanh bất tử” được.

Mộ phần dường như luôn luôn giữ phần thắng, kéo hết tất cả mọi người xuống với nó. Sớm muộn gì, mọi người đều phải chết, ai cũng phải trở về với cát bụi mà thôi.

Cái chết lạnh lùng và ngang nhiên, không chỉ tìm đến với mọi người, nhưng cũng tìm đến với mọi vật. Súc vật, cây cối rồi cũng chết. Nhiều khi cả một loài sống bị chết, cả một loài sống hoàn toàn bị tuyệt chủng và không bao giờ còn tìm lại được.

Thậm chí những vật thể như một quốc gia, một thành phố, một triều đại, có lúc hình thành, có thời hưng thịnh, nhưng tất cả rồi cũng sẽ phôi pha chìm vào quên lãng. Nhà cửa, xe cộ, bàn ghế, đồ dùng, tất cả đều sẽ cũ kỹ hao mòn, trở thành bụi đất, giống như con người đã làm ra tất cả những vật dụng đó.

Trong thế giới chúng ta đang sống, mọi người và mọi vật đang đau đớn nhận ra rằng, mình đang tiến dần đến cái chết, như Kinh Thánh, sách Rô-ma 8:19-22 có mô tả:

“Vạn vật buộc phải ở trong tình trạng băng hoại… Mãi đến ngày nay, vạn vật đều rên rỉ quằn quại vì đau đớn quá đỗi”.

Kinh Thánh, là lời của Đấng Tạo Hóa gởi đến con người, không chỉ mô tả tình trạng băng hoại của thế giới này, nhưng cũng bày tỏ vì sao sự chết bao trùm trên cả trên tất cả mọi người và mọi loài.

Sách Rô-ma 6:23 có chép:

“Vì tiền công của tội lỗi là sự chết”

Thật vậy, chính vì tội lỗi, đã gây nên sự chia cách khôn cùng giữa loài người bất khiết và Đấng Tạo Hóa Thánh Khiết Công Bình Tuyệt Đối. Sự chia cách to lớn này đã cắt đứt nhân loại khỏi nguồn sự sống.

Tất cả chúng ta đều tội đã phạm tội, đều bất lực dưới ách thống trị của tội lỗi, muốn làm lành nhưng không bao giờ có đủ ý chí, chẳng bao giờ có đủ sức mạnh để làm trọn. Tình trạng nô lệ trong tội lỗi của con người đã xô đẩy cả nhân loại vào bản án chết không sao tránh khỏi. Không những thế thôi, nhưng muôn vật muôn loài mà Đấng Tạo Hóa giao cho loài người quản trị, cũng cùng chung một số phận hư mất như con người chúng ta.

Nhưng cũng thật may mắn thay, bên cạnh bản tánh thánh khiết công bình tuyệt đối, Đấng Tạo Hóa cũng tràn đầy lòng thương xót đến mỗi chúng ta.

Biết tất cả chúng ta đều bó tay tuyệt vọng dưới ách thống trị của tội lỗi, biết bạn và tôi vô vọng trước sức mạnh của tử thần, cho nên cách đây hơn hai ngàn năm, Thiên Chúa Ngôi Hai đã bằng lòng giáng trần, hạ sinh trong một con người mang tên Giê-xu để cứu chúng ta.

Chúa Giê-xu chính là Đấng Tạo Hóa đã vui lòng mang lấy thân xác của con người, bước vào thế giới đang đi dần vào chỗ chết của chúng ta. Chúa Cứu Thế đến để bị giết trên cây thập tự năm xưa, để đổ huyết báu vô tội, làm của lễ chuộc tội toàn hảo, cứu chuộc muôn người ra bản án chết đời đời. Khi quý vị và tôi biết ăn năn tội của mình, bằng lòng tin nhận vào tình thương và sự chết thế đó của Con Một Thiên Chúa, thì dòng huyết báu của Ngài sẽ xóa bôi mọi tội lỗi vi phạm của chúng ta; khiến trước mặt Đấng Tối Cao, chúng ta được xem là vô tội hay hoàn toàn công chính.

Thế nhưng, nhờ ơn cứu chuộc của Chúa Cứu Thế Giê-xu, khi trở nên vô tội trước Đấng Tối Cao, chúng ta có thoát được bản án chết không, quyền lực âm phủ còn có thể nắm giữ quý vị và tôi mãi mãi trong mộ phần hay không?

Quý thính giả thân mến,

Chúa Giê-xu bị đóng đinh trên cây thập tự cho đến chết. Trước sự kiện quá đau thương này, trong khi các môn đệ của Ngài sợ hãi và ẩn trốn, thì Giô-sép là một người có chức quyền nhưng chánh trực, rất quý trọng Chúa Giê-xu, đã xin quan tổng trấn Phi-lát mang xác Ngài xuống cây thập tự để liệm vào một ngôi mộ đá. Một hòn đá lớn được lăn để chận trước cửa mộ. Mộ được niêm phong và có lính La-mã thay phiên canh chừng mộ cẩn thận ngày lẫn đêm.

Tuy vậy, sau ba ngày và ba đêm bị liệm trong mộ, Chúa Giê-xu đã phục sinh sống lại từ cõi chết, rủ bỏ vải liệm xác. Cửa mộ được thiên sứ lăn ra trước mặt những tên lính canh La-mã. Chúa Cứu Thế đã bước ra khỏi mộ phần và hiện đến với nhiều người.

Đây là điều bất ngờ, gây kinh ngạc sửng sốt cho tất cả mọi người, từ những môn đệ đang khiếp sợ trốn tránh cho đến các phụ nữ đang thương tiếc Ngài; từ những nhà lãnh đạo Do-thái giáo thù ghét đóng đinh Ngài cho đến những viên chức La-mã lạnh lùng sắt đá.

Đáng lẽ ra, họ cũng không nên quá ngạc nhiên, vì trước khi bị đóng đinh cho đến chết trên cây thập tự, Ngài đã nhiều lần báo trước cho các môn đệ, kể cả cho các nhà lãnh đạo Do-thái giáo rằng, sau khi chết, ba ngày sau Ngài sẽ sống lại.

Sử gia Ma-thi-ơ có ghi lại lời báo trước của Chúa Giê-xu như sau:

“Trên đường lên thủ đô Giê-ru-sa-lem, Chúa Giê-xu đem riêng mười hai sứ đồ ra một nơi, nói cho họ biết những việc sắp xảy ra: “Chúng ta lên Giê-ru-sa-lem, Ta sẽ bị phản bội, nộp cho các thầy trưởng tế và các thầy dạy luật, họ sẽ lên án xử tử Ta. Rồi họ sẽ giao nộp Ta cho chính quyền La-mã; người La-mã sẽ chế giễu, đánh đập và đóng đinh Ta vào cây thập tự. Nhưng đến ngày thứ ba, Ta sẽ sống lại.” (Ma-thi-ơ 20:17-19)

Chúa Giê-xu phục sinh sống lại đã thay đổi toàn bộ khung cảnh và thái độ của những người liên hệ.

Ngài phục sinh và hiện đến đầu tiên với Ma-ri Ma-đơ-len, rồi đến các phụ nữ khác. Trước khi Chúa phục sinh, các bà vô cùng đau buồn và thương tiếc Ngài, nhưng sau khi gặp lại Chúa phục sinh, các phụ nữ này vừa sửng sốt, vừa vui mừng quá đỗi, vội vàng chạy mau đi báo cho các môn đệ khác.

Sau khi được các bà báo tin Chúa đã sống lại, thoạt tiên các môn đệ không tin. Dù vậy, Phi-e-rơ và Giăng là hai môn đệ thân thiết nhất đã vội chạy đến mộ để xem. Tại đây, họ chỉ thấy vải liệm, nhưng ngôi mộ đã hoàn toàn trống, vì Chúa Giê-xu đã phục sinh sống lại trong thân xác hẳn hòi và đã bước ra khỏi phần mộ. Ngài đã đến với các môn đệ nhiều lần, dùng bữa với họ, thậm chí cho phép họ được rờ vào tay và vào hông trên thân thể nơi Ngài đã bị đóng đinh và bị giáo đâm khi bị treo trên cây thập tự. Từ đau thương kinh khiếp, nhưng sau khi biết chắc Cứu Chúa đã thực sự sống lại, các môn đệ trở nên vui mừng và can đảm phi thường. Sau khi Chúa Giê-xu đã phục sinh sống lại và thăng thiên về trời, các môn đệ đã rời nơi ẩn trốn, công khai tuyên bố Chúa phục sinh cho mọi người, cho dù biết chắc mình sẽ bị xử chết khi làm như vậy.

Còn các nhà lãnh đạo Do-thái giáo, sau khi xử tử được Chúa Giê-xu, tưởng đâu đã loại trừ được một con người họ vô cùng căm ghét, nhưng khi những tên lính La-mã canh mộ tường thuật lại mọi việc xảy ra mà chính họ chứng kiến, các thầy tế lễ và giáo sư luật vô cùng hoang mang và bối rối, ra sức tìm cách dập tắt tin Chúa đã phục sinh.

Chúa Giê-xu phục sinh cũng hiện ra trước đám đông hàng trăm người. Sự chết và sự sống của Ngài được bốn tác giả là Ma-thi-ơ, Mác, Lu-ca và Giăng cùng tường thuật thật rõ ràng trong bốn sách khác nhau, trong thời kỳ các nhân chứng còn sống, bảo đảm sự trung thực trọn vẹn của sự kiện có một không hai này.

Quý thính giả thân mến,

Sự kiện Chúa Giê-xu phục sinh sống lại là bằng chứng chắc chắn Ngài chính là Đấng Tạo Hóa trong thân xác con người, vì chỉ duy Đấng Tạo Hóa mới có thể chiến thắng được sự chết mà thôi.

Chúa Giê-xu là Đấng Tạo Hóa, bằng lòng giáng trần, mang lấy thân xác con người, tình nguyện bị đổ huyết trên cây thập tự để chuộc tội cho chúng ta. Ngài bị chôn trong mồ, Ngài đã bẻ gãy cái nọc của sự chết, đến ngày thứ ba Ngài phục sinh sống lại vinh hiển.

Khi quý vị và tôi chân thành tiếp nhận dòng huyết quý báu hy sinh của Ngài, quyền lực sự chết không còn giam hãm chúng ta được mãi. Sau khi đi hết cuộc đời tạm thời trước mặt, linh hồn chúng ta được trở về nghỉ yên trong Chúa Giê-xu, chờ đến ngày chung kết, chúng ta sẽ được phục sinh, được mặc lấy một thân thể mới đầy vinh hiển, để tận hưởng sự sống đời đời, như Kinh Thánh, sách Phi-líp 3:21 có tuyên bố:

“Ngài sẽ dùng quyền năng quản trị mọi loài mà biến hóa thân thể hèn mọn của chúng ta trở nên như thân thể vinh hiển của Ngài”.

Hy Vọng Phục Sinh

Kính thưa quý thính giả,

Không có niềm đau thương nào to lớn hơn khi phải tiễn một người thân yêu vừa nằm xuống. Nhiều khi chúng ta chứng kiến trong các đám tang, những người thân thiết của người vừa chết, khóc thét đớn đau cho đến kiệt sức, thậm chí có người bị đau thương đến độ loạn trí.

Tại sao họ khóc thét đớn đau đến khủng hoảng như vậy?

Nguyên do chính yếu là họ hoàn toàn không có hy vọng sẽ gặp lại được người thân yêu của họ nay đã chết.

Con người lập ra nhiều thể loại tôn giáo khác nhau, nhưng khi đứng trước cảnh biệt ly đau đớn giữa người sống và người chết, không một tôn giáo của con người có thể mang lại hy vọng cho quý vị và tôi, bởi vì không tôn giáo của con người không thể khẳng định một cách quả quyết, một người sẽ đi về đâu sau khi chết.

Một người có thiện tâm muốn “làm lành lánh dữ” để “đoái công chuộc tội”, nhưng tôn giáo nào có thể khẳng định khi nào người đó đã làm đủ số việc lành để bù đắp lại vô số tội lỗi trong quá khứ, đó là chưa kể đến vô số những tội lỗi mới mình đang vô tình vi phạm mỗi ngày? Khi qua đời, ai biết chắc một người sẽ xuống hỏa ngục, hay bị đưa đến lò luyện tội, luyện đến bao lâu mới sạch tội, mới được về miền phước hạnh muôn đời?

Có tôn giáo cho rằng, tùy theo cách ăn ở của một người, mà người đó sẽ được đầu thai, hoặc làm người, hoặc làm thú vật, hoặc làm chim chóc, làm côn trùng hay một cái cây ngọn cỏ? Như vậy, người chết sẽ trở nên cái gì, sẽ đi về đâu, sẽ còn có nhận thức hay không để có thể nhận ra được người thân yêu cũ? Niềm tin như vậy chỉ khiến nỗi tuyệt vọng chia cách với người thân yêu vừa qua đời chỉ càng lớn hơn, chỉ càng tuyệt vọng hơn mà thôi.

Thật vậy, cái chết bao trùm một bí mật to lớn nhất với con người, với lắm hoài nghi và nhiều giả thuyết. Do vậy cái chết không chỉ đem đến đau thương chia cắt, nhưng cái chết là nỗi lo sợ to lớn và kinh khiếp nhất của mỗi chúng ta. Giá mà chúng ta có thể hiệp với nhau để đối diện cái chết cùng một lúc, thì có thể quý vị và tôi có thể đỡ sợ hơn một chút. Tiếc thay, trong thực tế, cái chết đến với từng người vào những thời điểm khác nhau và mỗi chúng ta phải bước vào bóng tối bí mật của cõi chết chỉ một mình mà thôi. Cái chết chẳng bao giờ lỗi hẹn. Mọi ao ước của đời người đều chấm dứt, mọi hoài bão trong tâm trí sẽ thôi không còn nữa, mọi hoạch định cho cuộc đời phải bỏ ngang khi cái chết đã đến với một người.

Cái chết là sự chia cắt vĩnh viễn, là sự kinh khiếp to lớn nhất, là niềm tuyệt vọng tận cùng của con người, đúng như Kinh Thánh, sách Gióp 18:14 có diễn tả sự chết là “Vua Kinh Hoàng”.

Quý thính giả thân mến,

Nếu quý vị và tôi có dịp được tham dự đám tang của những người đã tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu, chúng ta không thể nào không cảm nhận một điều gì thật lạ lùng, thật khác hẳn với rất nhiều đám tang khác. Trong các đám tang này, người thân yêu của người vừa mới qua đời, không thể nào che dấu những giọt lệ đau buồn thương tiếc, nhưng họ không đớn đau đến nỗi tuyệt vọng, họ cũng không thất vọng đến độ quẩn trí. Trong các đám tang của những người đã tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu, giữa cảnh đau buồn chia cách tạm thời, là sự bình an êm đềm bao phủ. Trong cảnh tang chế đau thương, những ai đã tiếp nhận Chúa Giê-xu vẫn có một niềm hy vọng thật lớn lao, đầy ắp sự kiên nhẫn diệu kỳ để chờ đợi một ngày sum họp trùng phùng với người vừa qua đời trong nơi Thiên quốc rạng ngời, như Kinh Thánh, sách Khải Huyền 14:13 có nhắc nhở:

“Phước cho những người chết là chết trong Chúa!... Thật vậy, họ được nghỉ ngơi khỏi những khổ nhọc của mình và những công việc của họ đi theo họ.”

Niềm hy vọng này của những người tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu đặt trên một sự kiện có thật xảy ra trong lịch sử, xảy ra cách đây khoảng hai ngàn năm. Sự kiện đó là Chúa Cứu Thế Giê-xu, sau khi hy sinh chết thế tội cho cả nhân loại, bị chôn vào mộ đá, nhưng ba ngày sau Ngài đã đắc thắng sự chết, đã phục sinh sống lại trong thân xác rõ ràng, hiện ra với nhiều người, trước khi Ngài thăng thiên về trời, trước sự chứng kiến của các môn đệ.

Kính thưa quý thính giả,

Mọi tôn giáo hay triết lý của con người, cho dù nghe siêu cao thoát tục đến mấy, cũng không thể khẳng định về tình trạng của một người trước Đấng Tạo Hóa, do vậy cũng vô phương xác định số phận đời đời của một người sau khi chết, vì tất cả tôn giáo hay triết lý của con người chỉ dựa trên nỗ lực của mỗi cá nhân, là điều vô vọng trước Đấng Tối Cao, như Kinh Thánh, sách tiên tri Ê-sai 64:5 có chép:

“Tất cả chúng con đã trở nên như người nhiễm uế, mọi việc lành của chúng con khác nào chiếc áo dơ. Tất cả chúng con héo tàn như lá úa, và tội ác chúng con đã phạm, tựa cơn gió, cuốn chúng con đi”.

Nhưng chỉ duy do lòng ăn năn và chân thành tin vào tình yêu vô đối và sự đổ huyết hy sinh của Con Một Thiên Chúa, mà một người được tha tội hoàn toàn, như Kinh Thánh, sách Rô-ma 10:9-10 có khẳng định:

“Đó là Đạo đức tin chúng tôi hằng công bố: Nếu miệng anh em xưng nhận Giê-xu là Chúa, và lòng anh em tin Thượng Đế đã khiến Ngài sống lại thì anh em được cứu rỗi. Vì do lòng tin, anh em được kể là người công chính, và do miệng xưng nhận Ngài, anh em được cứu rỗi”.

Trong khi mọi giáo chủ của tất cả tôn giáo trên thế gian này đều chết, đều bị cửa âm phủ cầm giữ lại vĩnh viễn và không có ai sống lại, nhưng chỉ duy Chúa Cứu Thế Giê-xu đã đập tan quyền năng tử thần và phục sinh sống lại hiển vinh. Bất kỳ ai tin nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu, sẽ được tha tội hoàn toàn. Cửa âm phủ không thể giữ người ấy mãi mãi, nhưng như Cứu Chúa Giê-xu, người sẽ phục sinh sống lại trong ngày sau cùng, trong một thân thể không còn đau đớn và bệnh tật nữa, như Kinh Thánh, sách I Cô-rinh-tô 15:52-54 có tuyên bố:

“Trong giây lát, trong chớp mắt, khi có tiếng kèn cuối cùng: vì kèn sẽ thổi, người chết sẽ sống lại với thân thể không hư nát nữa, và chúng ta, những người còn sống sẽ được biến hóa. Thân thể bằng xương thịt hư hoại nầy sẽ biến thành thân thể thần linh, bất tử. Lúc đó, lời Thánh Kinh nầy sẽ được ứng nghiệm: “Sự Chết bị Đấng Toàn Năng Chiến Thắng tiêu diệt.”

Ước mong quý vị tin nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu Phục Sinh ngay trong hôm nay, ngay trong giờ này, trước khi quá trễ.

Thân chào quý vị và các bạn.