Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Mỗi khi nghĩ đến người mẹ, chúng ta nghĩ ngay đến tình yêu, nghị lực với cả sự hy sinh. Có những người mẹ đã hy sinh tất cả, ngay cả mạng sống mình, sẵn lòng chết vì con; nhưng cũng có những người mẹ đáng kính trọng hơn hết: đó là người mẹ sống vì con. Có một phụ nữ kia, khi chồng bà theo vợ bé, đã bỏ bà và ba đứa con còn rất nhỏ. Trong cơn khổ đau tuyệt vọng, bà tẩm xăng để kết liễu mạng sống mình, nhưng đang lúc bà sắp sửa bật lửa, đứa con trai của bà cất tiếng gọi mẹ! Những tiếng kêu khóc ‘mẹ ơi! mẹ ơi!’ đã thay đổi quyết định của bà. Thay vì chết để trốn chạy cuộc đời khổ đau, bà quyết định sống vì con. Sau đó bà đã gặp Chúa, cuộc đời bà và các con tìm được niềm vui và hạnh phúc thật sự! Tình mẹ thật cao cả, bất tận như ca dao nước ta có câu:

"Công cha như núi Thái Sơn,
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra."

George W. Wiseman viết về người mẹ, và sau đó có người họa thành những vần thơ:

"Đức Chúa Trời không ở trần gian
Tay ai giúp đỡ con người lầm than.
Tay ai lau ngấn lệ sầu?
Nên Ngài mới dựng mẹ hiền cho ta

Khi ta cảm lạnh nóng ho!
Ai quỳ cầu khẩn cạnh giường vuốt ve?
Xoa đi đau đớn trong đời
Nên Ngài mới dựng mẹ hiền cho ta

Khi ta đến tuổi học hành.
Có ai uốn nắn dắt dìu dỗ khuyên
Bước đường vạn nẻo chồng gai?
Nên Ngài mới dựng mẹ hiền cho ta

Đến khi ta tuổi trưởng thành
Xa nhà trống vắng trăm phần cô đơn.
Còn nhắc nhở khuyên lơn?
Nên Ngài mới dựng mẹ hiền cho ta

Cuộc đời đến lúc xế chiều
Một khi Chúa đến rước ta về trời
Chúa mang ta đến mẹ hiền
Đó là người mẹ mà Ngài dựng nên."

Đây chính là một trong những lý do Chúa dựng nên người mẹ, và Ngài dạy chúng ta rằng “Hãy tôn kính cha mẹ con hầu cho con được phước và sống lâu trên đất” (Ê-phê-sô 6:2, 3).

Dù giàu hay nghèo, trí thức hay bình dân, ai ai cũng có mẹ có cha. Tục ngữ nước ta có câu:

“Cha mẹ ngoảnh đi thì con dại,
Cha mẹ ngoảnh lại thì con khôn.”

Nếu cha mẹ bỏ mặc con thì con dễ hư đốn dại khờ; ngược lại, nếu cha mẹ chịu khó săn sóc con, để ý tới việc học hành hay cách vui chơi với bạn bè thì ngày sau con có cơ hội nên người.

Mẹ là người lúc nào cũng sống vì con. Khi con còn ở trong bụng, mẹ phải mang nặng đẻ đau. Mẹ phải chuẩn bị trước khi con chào đời, từ manh quần, tấm áo, từ chiếc nôi đến tấm tã. Sau khi con chào đời, mẹ kề cận với con từng phút giây, có lúc phải nhịn ăn, nhịn ngủ để cho con mạnh khỏe, ngủ ngon. Sự nuôi dưỡng đòi hỏi tài chánh và thì giờ.

Người mẹ phải thức khuya dậy sớm để lo cơm cho chồng, lo sữa cho con. Người mẹ bảo vệ con mình trong một xã hội đầy cám dỗ, một cộng đồng đầy bạo động. Tinh thần nhẫn nhục chịu khó của người mẹ Việt Nam được diễn đạt qua những câu thơ của cụ Trần Kế Xương:

"Quanh năm buôn bán ở ven sông.
Nuôi đủ năm con với một chồng"

Mẹ đã tảo tần thức khuya, dậy sớm lo việc bếp núc trong gia đình, thu dọn nhà cửa. Không những lo cho con, mà người mẹ còn phải lo cho chồng thư sinh chỉ biết việc bút nghiên:

"Canh một dọn cửa dọn nhà,
Canh hai dệt cửi, canh ba đi nằm,
Canh tư bước sang canh năm,
Trình anh dậy học chớm nằm còn chi.
Lỡ mai trường mở khoa thi,
Bảng vàng kia cũng sẽ đề tên anh."

Hoặc là:

"Nuôi con buôn bán tảo tần,
Chỉ mong con lớn nên thân với đời.
Những khi trái nắng trở trời,
Con đau là mẹ đứng ngồi không yên.
Trọn đời vất vả triền miên,
Chạy lo bát gạo đồng tiền nuôi con."


Tấm lòng của mẹ thật bao la, mênh mông như trời bể, mặc thân gầy yếu, hao mòn chỉ mong cho con được khôn lớn, mẹ đã vắt cạn dòng sữa để cho con được no đủ:

"Bồng con cho bú một hồi,
Mẹ đã hết sữa con vòi, con la."


Lại còn những khi con đau ốm, mẹ nào được an giấc:

"Con ho lòng mẹ tan tành,
Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi."


Mẹ đã đem hết sức mình để bảo bọc, che chở cho con được an lành, bình yên:

"Nuôi con chẳng quản chi thân,
Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo con lăn."


Tấm lòng mẹ trải rộng bao la, không nghĩ gì đến sức khỏe bản thân, chỉ nhất mực lo cho con, dù suốt đêm không chợp mắt:

"Gió mùa thu mẹ ru con ngủ,
Năm canh chày thức đủ vừa năm."


Sống tại Úc, tại Mỹ với bao cám dỗ, nếu thiếu sự dạy dỗ, con cái dễ bị bạn bè xấu dẫn dụ, xã hội luông tuồng cuốn hút. Cho nên người mẹ có lòng kính sợ Chúa còn phải năng động hơn, xông xáo hơn để giáo dục, truyền đạt cho con những kinh nghiệm cá nhân gặp Chúa để con mình cũng sẽ sống theo gương mình, hết lòng yêu Chúa và quan tâm đến người khác.

Khi đi vào sa mạc người lữ khách phải đi vào vùng cát nóng, sau một chặng đường dài cần chỗ nghỉ chân. Người lữ hành vô cùng mừng rỡ khi thấy có tàng cây to mọc giữa sa mạc hoang vu. Đây là hình ảnh về tình yêu và sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời. Ngài tạo ra nhưng tàng cây có bóng mát tuyệt vời trong sa mạc để nhắc nhở con người rằng chính Ngài là bóng mát giữa sa mạc của cuộc đời, là chốn nương thân cho loài người giữa cảnh đời rối ren, đầy bất trắc. Chúa cũng muốn mỗi chúng ta là bóng mát giữa sa mạc ấy để đem lại sự an vui cho người khác. Những người mẹ sống vì con cũng luôn dùng mọi cơ hội để đào luyện con trở nên bóng mát giữa sa mạc của cuộc đời, trở thành nguồn phước cho người khác.

Người mẹ sống vì con cũng là người bảo vệ con, người mẹ ấy được ví như hàng rào bao quanh nhà. Tục ngữ nước ta có câu:

"Mẹ già bằng ba hàng dậu”

Hàng dậu ở đây là hàng rào. Ở vùng đồng bằng Bắc bộ thời xưa, người dân sống chung trong xóm, làng. Bên trong làng, mỗi nhà thường có hàng dậu xung quanh, hàng dậu nầy thường làm bằng tre hay bằng cây cúc tần. Người mẹ là người bảo vệ con như hàng rào bao quanh nhà.

Hạnh phúc thay cho những ai còn có mẹ để chia xẻ niềm vui, nỗi buồn, để được mẹ lo lắng chăm sóc như ngày còn thơ, để được hầu hạ gần gũi mẹ. Có mẹ để thấy mình vẫn trẻ thơ như ngày nào:

"Có cha có mẹ thì hơn,
Không cha không mẹ như đờn đứt giây.
Đờn đứt giây còn tay nối lại,
Cha mẹ mất rồi con phải mồ côi."


Thưa quý vị và các bạn,

Dầu lòng mẹ bao la, tình mẹ sâu rộng như thế, nhưng không thể nào so với tình Chúa. Vì chính Đức Chúa Trời đã tạo quả tim người mẹ. Qua tình yêu của mẹ, chúng ta nhận biết tình yêu Đức Chúa Trời, và cao sâu hơn nữa, tình yêu của Ngài đã bày tỏ qua quyển Thánh Kinh và qua sự chăm sóc từng cá nhân ta mỗi phút giây trong cuộc sống. Đức chúa Trời phán rằng: "Lẽ nào đàn bà quên không cho con bú, và không thương xót con ruột mình sao? Dù có người quên con đi nữa, Ta vẫn không bao giờ quên ngươi. Này, Ta đã chạm ngươi trong lòng bàn tay Ta; Ta luôn luôn nhìn các tường lũy ngươi." (Ê-sai 49:15-16)

Qua hình ảnh của cây chuối mẹ, chúng ta thấy hình ảnh mẹ sống vì con. Trong quá trình nuôi buồng chuối, cây chuối mẹ đã hy sinh những phần tinh túy nhất của mình - chất dinh dưỡng trong gốc, thân và lá - để dồn cho những quả chuối được chín, để dâng cho đời những trái chuối ngon ngọt.

Quý vị biết không, dưới gốc cây chuối mẹ sắp chết đi, thì có chồi non của một cây chuối con mới. Một cuộc sống mới, một sự hy sinh mới lại bắt đầu... Hai ngàn năm trước, Chúa Cứu Thế là Đấng Tạo Hóa trong thân xác con người đã giáng trần hy sinh mạng sống Ngài để giải cứu chúng ta. Chúa đã chịu trăm phần nhục nhã đớn đau trên cây thập tự, nhưng Ngài vui mừng vì biết rằng qua sự hy sinh của Ngài, đàn con Ngài sẽ được giải cứu, họ sẽ sống trong phước hạnh đời đời.

Chúa yêu quý vị, Chúa đã chết vì quý vị, và đã sống lại để ban cho quý vị sự sống mới phước hạnh trong cõi vĩnh hằng. Rất mong quý vị đến với Chúa ngay giờ nầy. Kính chào quý vị và các bạn.