Tiến sĩ Emerson Eggerichs

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Và Tôn Trọng tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Hôm nay chúng ta kết thúc chương thứ năm trong quyển sách Yêu Thương Và Tôn Trọng của Tiến sĩ Emerson Eggerichs. Có lẽ quý thính giả vẫn còn nhớ câu chuyện của người chồng trong cơn nóng giận đã ném một chiếc đĩa vào mặt của vợ anh ta. Kết quả là mặt của cô bị một vết cắt nhỏ còn người chồng thì phải ngồi tù trong hai ngày cuối tuần. Trong lá thơ gởi cho chúng tôi, anh viết:

... sau khoảng bốn tiếng đồng hồ trong xà lim và tâm trạng ngỡ ngàng qua đi, tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều về lý do vì sao tôi lại ở đó. Tôi đã đi đi lại lại trong phòng giam và cầu nguyện suốt hai ngày.

... Đức Chúa Trời gợi nhớ lại những ký ức tôi đã có về sự tranh cãi giữa vợ chồng tôi và trong mỗi ký ức đó tôi nhận thức sâu sắc về cách thế nào tôi đã thất bại trong việc yêu thương vợ mình. Tôi nhận thức rằng trọn thời gian qua tôi hoàn toàn chỉ nghĩ đến những nhu cầu của riêng mình—đòi hỏi sự tôn trọng, được nhìn nhận là đúng bằng mọi giá, giành phần thắng trong một cuộc tranh cãi nhỏ nhặt—điều này làm tổn thương mối quan hệ vô giá của chúng tôi. Tôi đã từng quá chú ý bắt bẻ những lời vợ tôi, nói đến nỗi tôi hoàn toàn không hiểu được tấm lòng và nhu cầu của vợ tôi.

Dầu sao đi nữa, Đức Chúa Trời đã khiến tôi ngồi trong tù hai ngày, cất đi hết mọi sự phân tâm, và thúc ép tôi nhìn vào chính mình trong một cách thức tôi chưa bao giờ làm trước đây.

Anh cho biết anh đã nguyện ý tham dự việc tư vấn về bạo hành trong gia đình và chờ đợi hơn một năm sau từng trải của mình để chứng thực những thay đổi trong đời sống anh và rồi, với sự chúc phước của vị mục sư, anh bắt đầu mời những người nam khác thảo luận đề tài về hôn nhân với mình. Anh nói thêm, “Tôi sẽ mãi đau lòng trước những gì tôi đã làm với vợ mình, và mãi biết ơn về những gì Chúa đã làm cho cuộc hôn nhân của chúng tôi kể từ đó.”

Có nhiều lý do tôi yêu thích câu chuyện của người đàn ông này, nhưng có lẽ trên hết đó là vợ anh ta là người đầu tiên liên lạc với chúng tôi khi cô đề nghị chúng tôi gởi đến cho cô những tài liệu để học biết thêm về việc tôn trọng chồng cô vô điều kiện. Trong yêu cầu của email cô gởi, cô hoàn toàn không nói gì về sự kiện bạo hành. Cô chỉ viết:

...Chồng tôi có một buổi nhóm học Kinh Thánh dành cho quý ông. Mọi người tập trung vào việc yêu thương và dẫn dắt vợ mình theo cách thức của Đức Chúa Trời. Có một sự khan hiếm về tài liệu liên quan đến lãnh vực quan trọng khác của một cuộc hôn nhân tin kính, đó là, các bà vợ và sự tôn trọng chồng. Có nhiều tài liệu nói về sự vâng phục, nhưng không có nhiều sách vở nói về sự tôn trọng. Chồng tôi và tôi đã từng kết hôn, vô cùng tồi tệ (và không có Đức Chúa Trời)... và bây giờ chúng tôi cam kết thực hành một mối quan hệ thể hiện lòng tin kính Chúa, cùng tôn cao sự hiện diện và ân điển của Ngài trong đời sống chúng tôi.

Kính thưa quý thính giả,

Người vợ này không hề nhắc đến việc đã từng bị chồng ném một chiếc đĩa vào mặt và vì thế anh ta đã phải vào tù. Lúc đầu, tôi thấy tò mò về kiểu học Kinh Thánh chồng cô ấy đang hướng dẫn, vì thế tôi đã email cho anh ta và đề nghị anh giải thích điều anh đang làm và lý do vì sao. Đó là lúc anh kể cho tôi nghe toàn bộ câu chuyện về việc làm cho vợ anh bị thương, việc anh vào tù, và việc hiểu ra được mọi điều khi anh ở trong xà lim. Anh ta đã thay đổi quá nhiều đến nỗi vợ anh nóng lòng muốn thực hiện phần của mình và giờ đây họ làm việc chung với nhau để giúp đỡ những cuộc hôn nhân khác.

Một người chồng có thể hiểu được chăng? Trong sự xung đột dữ dội, nếu người chồng cứ tái xác quyết với vợ mình rằng anh ta thật sự yêu thương cô ấy bất chấp sự tranh cãi họ đang có, và anh ta tránh xa thông điệp “Anh không yêu em” như tránh xa bệnh dịch, tất cả mọi việc sẽ tốt đẹp.

Một người đàn ông đã viết thơ kể lại với chúng tôi việc anh cũng đã học biết cách giải mã như thế nào:

Thật khuya đêm hôm ấy, tôi ôn lại những điều vợ tôi đã nói và những điều ông đã dạy. Tôi cầu xin Chúa ban cho mình sự khôn ngoan. Cho tới thời điểm này nhiều sự tổn thương đã vơi đi (tôi đã từng trải qua điều này nhiều lần trước đây), nhưng lần này có một điều gì đó khác hẳn. Có một sự bình an và sự xác quyết mà tôi không hề cảm thấy trước đây, như thể Đức Thánh Linh đang phán, “Hãy điềm tĩnh, đừng thúc đẩy nó, chỉ hãy thư giãn.” Và tôi đã làm như thế. Đêm đó tôi không ngủ ngon chút nào và đã dành nhiều thời gian suy nghĩ. Chính lúc đó tôi đã có thể giải mã những gì vợ tôi thật sự đang nói. Cô ấy đang cố gắng biểu lộ nỗi đau cô cảm nhận trong cuộc hôn nhân của chúng tôi...

Tôi phải mất trọn cả đêm mới hiểu được điều ẩn chứa đàng sau những lời lẽ của cô ấy. Lời lẽ của vợ tôi không tỏ bày sự tôn trọng hay yêu thương, nhưng điều cô ấy đang cố gắng diễn đạt thì sâu xa hơn ngôn từ và tôi bắt đầu “giải mã” được điều đó. Tôi đã khởi sự bằng việc kể lại cho cô ấy nghe những điều tôi nghĩ là ẩn chứa đàng sau những gì cô nói, và đó là cách thức cô biểu lộ nỗi đau cô cảm nhận. Việc đó đã khởi đầu cho một cuộc thảo luận kéo dài một tiếng đồng hồ và kết thúc với việc vợ tôi ngồi trong lòng tôi với đôi tay ôm riết lấy tôi, khóc như chưa từng được khóc. Đó là một sự phóng thích của cảm xúc đau buồn. Đó là một thời gian đau buồn cùng cực, nhưng nó đem đến SỰ CHỮA LÀNH. Đó là lần đầu tiên vợ tôi từng làm việc này. Đó là lần đầu tiên cô ấy cảm thấy rằng tôi đã hiểu cô.

Kính thưa quý thính giả,

Người chồng này đã làm gì để có được điểm “đột phá” này trong cuộc hôn nhân của anh ta? Anh giữ điềm tĩnh. Anh cầu xin sự khôn ngoan. Anh thả lỏng, thư giãn—và anh điều chỉnh cặp kính mát của mình. Thay vì chỉ nhìn thấy màu xanh, anh đã cố gắng nhìn thấy một chút màu hồng, và nỗi đau của vợ anh trở nên rõ rệt hơn. Như chúng ta đã thấy trong chương 2, một bí quyết để giải mã những thông điệp của một người khác là nhận thức được cặp kính cùng đôi tai nghe màu hồng của cô ấy và cặp kính cùng đôi tai nghe màu xanh của anh ta. Nhưng cả hai người phối ngẫu đều có thể điều chỉnh thấu kính của mình nếu như họ muốn thử nghiệm.

Một người chồng khác đã viết để kể cho tôi như sau:

Tôi tin rằng Đức Thánh Linh đang bày tỏ cho tôi thấy sự thiếu khả năng để “giải mã” của tôi. Tôi chỉ nhìn qua thấu kính của riêng mình và không thể nhìn thấy qua thấu kính của cô ấy. Tôi không hiểu được điều ẩn tàng phía sau “đôi mắt cô ấy.”

Giá như chúng ta có mắt để thấy và có tai để nghe thì Chu kỳ Rồ Dại có thể được làm cho chậm lại—và được làm cho dừng lại.

Kính thưa quý thính giả,

Phát Thanh Hy vọng xin tạm ngưng phần đọc sách hôm nay tại đây. Trong chương 5 chúng ta đã học biết rằng trong hôn nhân, người trưởng thành hơn người phối ngẫu của mình sẽ tự nguyện thực hiện bước đầu tiên trong việc tôn trọng chồng mình vô điều kiện, hay yêu thương vợ mình vô điều kiện. Nếu họ không dám mạo hiểm đi bước đầu tiên thì hôn nhân của họ cứ dậm chân tại chỗ, thậm chí còn nhiều xung đột hơn, và chu kỳ rồ dại sẽ đưa họ đến chỗ ngày càng bế tắc hơn. Người chồng cần nhớ rằng mình đã kết hôn với một phụ nữ có thiện chí, và rằng khi vợ anh tỏ ra thiếu tôn trọng, có lẽ chỉ bởi cô ấy cảm thấy không được anh yêu thương và cô đang thấy thiếu an toàn trong hôn nhân. Tuần sau chúng ta sẽ bắt đầu chương thứ sáu của sách với chương đề: "Cô Ấy Lo Lắng Về Việc Mình Là Một Kẻ Giả Hình; Anh Ấy Than Phiền, "Anh Không Được Tôn Trọng. Trong chương sáu này, chúng ta sẽ bàn đến việc người vợ thắc mắc không biết hành xử ra sao khi cô không thật sự cảm thấy tôn trọng chồng. Cô có phải là một kẻ giả hình hay không khi cô phải cố gắng tỏ ra tôn trọng trước mặt người chồng mà cô không cảm thấy tôn trọng chút nào. Phải chăng người vợ này phải làm một điều chẳng hề có ý nghĩa gì cả đối với cảm xúc của cô? Khi làm như vậy, cô có trở thành người đạo đức giả hay không? Và tại sao phải tôn trọng người chồng không đáng được tôn trọng chút nào vì anh ta đã làm tổn thương cô? Chúng ta sẽ lần lượt tìm câu giải đáp trong những tuần lễ kế tiếp. Phát Thanh Hy vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè.

Tìm Kiếm
Sách Hay