Tiến sĩ Emerson Eggerichs

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Và Tôn Trọng tại đây)

Hãy tin cậy Đức Chúa Trời sẽ xử lý mọi sự. “Mắt của Chúa đoái trông” những người làm điều phải lẽ, “và tai Ngài lắng nghe lời cầu nguyện người” (I Phi-e-rơ 3:12)

Kính thưa quý thính giả,

Người phụ nữ ấy đã kết hôn được 38 năm, nhưng mọi sự không dễ dàng chút nào. Chồng bà đã từng là lính trinh sát trong Binh chủng Thủy quân Lục chiến Hoa Kỳ tại Việt Nam và ông trở về với tình trạng rối loạn căng thẳng hậu chấn thương. Suốt nhiều năm sau cuộc chiến ông đối phó với ký ức về chiến trường của mình bằng cách nỗ lực để thành đạt vượt bực, và quả thật là ông trở nên rất thành công. Mặc dầu là một Cơ đốc nhân, cuối cùng ông đã rơi vào một chuyện yêu đương lăng nhăng và trở nên một người nghiện rượu, làm cho sức khỏe của mình giảm sút đi.

Trong lá thư gởi cho chúng tôi, người phụ nữ ấy viết rằng “Chồng tôi không thể làm việc. Anh ấy xa cách Chúa. Suốt nhiều năm tôi đã bị ‘tắc nghẽn’ trước mạng lịnh dành cho những người vợ là phải kính trọng chồng mình. Nếu Chúa đã truyền dạy điều này thì tôi tin là nó đúng, nhưng tôi không muốn là một kẻ giả hình...”

Kính thưa quý thính giả,

Giống như người phụ nữ vừa được đề cập ở trên, nhiều bà vợ thấy mình rơi vào những tình huống tương tự, và họ thường kể cho tôi rằng, trong khi họ muốn tôn kính và vâng phục theo lời Chúa dạy, họ không muốn mình giả hình, thực hiện những cử chỉ vốn không có ý nghĩa gì cả. Nhẹ nhàng nhưng kiên quyết tôi đáp rằng tôi không đang yêu cầu các bà vợ tỏ ra giả hình bởi việc tôn trọng chồng mình ngay cho dù họ không “cảm thấy chồng đáng tôn trọng.” Đây thật sự không nói về cảm xúc. Nó nói về cách các bà vợ có thể giúp kiểm soát Chu Kỳ Rồ Dại bởi việc làm theo điều Thánh Kinh dạy dỗ.

Phi-e-rơ kêu gọi những người làm vợ hãy ăn ở cách tinh sạch và cung kính hầu có thể chinh phục những người chồng không vâng phục đối với Lời Đức Chúa Trời (xin xem I Phi-e-rơ 3:1-2). Thật rõ ràng, các bà vợ có thể tiếp tục “thắng những trận chiến” bằng cách công kích, phê bình chỉ trích hay quở trách những người chồng đang say sưa, đi lạc đường, hoặc cho dù nan đề của họ có thể là gì đi nữa, nhưng cuối cùng thì họ sẽ thua cuộc chiến.

Khi một người đàn ông cộc cằn, khắc nghiệt, không quan tâm, hoặc không có ý thức, người vợ có thể nói anh ta không yêu thương và cần thay đổi; rằng anh ta cần chỉnh sửa bản thân mình—và tôi đồng ý hoàn toàn. Rõ ràng, người đàn ông này cần hiểu tình cảm của phái nữ và nhu cầu cần được yêu thương của cô ấy. Nếu tinh thần cô ta đi xuống và cô ta trở nên đau buồn, anh ta được kêu gọi để làm một người đàn ông đáng tôn trọng và phục vụ cho những nhu cầu của cô. Nhưng đây là sự khó khăn: một người đàn ông như thế có thể được kêu gọi, nhưng anh ta sẽ không nhất thiết đáp lời.

Tại điểm này một người vợ đối diện với hai sự chọn lựa căn bản. Cô ta có thể cố gắng thực hiện những sự thích nghi cá nhân và đối xử với chồng mình cách tôn trọng theo như điều Thánh Kinh phán dạy, hoặc cô ta có thể tiếp tục với một cái nhìn cáu kỉnh và một thái độ tiêu cực, thiếu tôn trọng. Cô ta có thể tiếp tục cho rằng, “Nếu anh ấy cảm thấy không được tôn trọng thì đó là vấn đề của anh ấy. Làm sao mình có thể cảm thấy tôn trọng đối với anh ấy khi anh ấy thật sự không có ý thức về mình và những cảm nghĩ của mình? Điều đó sẽ là đạo đức giả thôi.”

Kính thưa quý thính giả,

Tôi hiểu tại sao một người vợ đã có thể cảm thấy đạo đức giả về việc tôn trọng một người đàn ông đã từng đối xử tệ bạc với cô ta. Nhưng tiếp tục với sự thiếu tôn kính chỉ có nghĩa là cô ấy đang bắn vào cả hai bàn chân của chính mình. Ít người vợ nào trong lòng có ác tâm thực sự, nhưng những tình cảm tiêu cực của họ có thể thắng thế trong họ. Nỗi khát khao sâu xa nhất của lòng họ—được yêu thương—bị che khuất bởi tính chất tiêu cực. Những người chồng không chỉ cảm thấy họ không bao giờ có thể đáp ứng sự mong mỏi được yêu thương của một người vợ, song giờ đây họ lại cảm thấy không được tôn trọng đối với con người thật của mình.

Người đàn ông tiêu biểu không thể lên tiếng trước điều này, nhưng anh ta cảm thấy có trách nhiệm đáp ứng nhu cầu cần được yêu thương của vợ mình và bằng cách này hay cách khác cố gắng đáp ứng nhu cầu cần được tôn trọng của chính anh. Loại đàn ông này im lặng khi đối diện với mọi điều này. Đơn giản là nó quá lấn át. Liệu người chồng không được tôn trọng này có để cho vợ anh ta biết anh cảm thấy thế nào chăng? Không. Như một quy luật, một người đàn ông không phàn nàn và anh ta không kêu gào to tiếng. Anh ta chỉ nghiến răng và chia thành ngăn những cảm xúc của mình. Anh ta có thể đang khao khát trong lòng, nhưng anh ta sẽ không nói cho vợ mình biết vì sợ là cô ta sẽ nói, “Anh không xứng đáng được em tôn trọng.” Vì thế anh ta trở nên im lặng. Anh ta rút lui, có thể là bước đi khỏi nơi đó trong sự giận dữ. Cô ta đã thắng một trận chiến khác nhưng càng cảm thấy thậm chí không được yêu thương hơn.

Cô ta cảm thấy bị mắc kẹt. Cô không cảm thấy chút tình yêu nào đến từ anh ta, vì thế việc bày tỏ sự tôn trọng đối với anh dường như giả tạo. Ngoài ra, nếu cô bày tỏ sự tôn trọng, cô cảm thấy anh ta sẽ “đạt được cách của anh ấy.” Tôi đã hỏi một phụ nữ, “Phải chăng bà lo sợ rằng thái độ tôn trọng của bà sẽ làm giảm đi những cơ hội để bà thôi thúc chồng mình thay đổi?” Đây là câu trả lời của bà ấy:

"Sau khi suy nghĩ về điều đó, tôi đã kết luận rằng đây là nơi cao su va chạm con đường. Nếu tôi tin cậy những cảm xúc của mình (hoặc những trải nghiệm trước đây nơi mà sự khinh miệt dường như hiệu quả), tôi sẽ lo sợ phải làm mọi sự khác đi. Nếu tôi bước ra trong đức tin, khẳng định Lời Chúa là nền tảng cho hành động của mình, tôi đang tin cậy Đức Chúa Trời sẽ thực hiện điều Ngài đã phán Ngài sẽ làm. Tôi không thể sai lầm với điều đó! Tôi đã quyết định đó là con đường tôi sẽ đi cho dù nó dường như xa lạ đến đâu chăng nữa."

A-men! Người vợ này “hiểu được vấn đề”! Việc vâng lời Đức Chúa Trời không làm cho một người vợ trở thành một người giả hình bất lực. Trên thực tế, nó khiến cho cô ta trở nên một phụ nữ yêu mến và kính sợ Đức Chúa Trời.

Điều này có thể xảy ra ngay cả trong những tình huống khó khăn nhất. Người phụ nữ viết bức thư mở đầu cho chương này đã để qua một bên những nỗi lo sợ của mình về việc là một người giả hình và đã cố gắng bày tỏ sự tôn trọng đối với chồng bà. Bức thư của bà viết tiếp:

"Tôi đang cầu xin Chúa chỉ cho tôi những cách thức để bày tỏ [với chồng tôi] sự tôn trọng chân thật. Tôi đã nhìn thấy rõ một sự khác biệt trong thái độ của anh ấy đối với tôi. Tôi tin rằng nhiều điều tốt lành hơn sẽ đến khi tôi tiếp tục bày tỏ với anh ấy sự tôn trọng vô điều kiện, và cuối cùng, Chúa chịu trách nhiệm về kết quả xảy ra. Tôi chỉ phải vâng phục Ngài, và Ngài sẽ giải quyết những điều liên quan đến tôi."

Kính thưa quý thính giả,

Đúng thế. Chúng ta không được kêu gọi để thay đổi mọi thứ hoặc mọi người. Chúng ta chỉ được kêu gọi để vâng lời, và Đức Chúa Trời sẽ xử lý mọi sự từ nơi đó. Tôi sẽ không bao giờ khẳng định rằng điều này đơn giản và không cần phải nỗ lực. Ngược lại là đằng khác, vì nó đòi hỏi đức tin, lòng can đảm, và sự chịu đựng rất lớn. Nhưng kết quả là nó có thể đem đến sự tưởng thưởng trong những cách thức không thể tin được, như một người vợ từng đọc những tài liệu nói về Yêu Thương và Tôn Trọng của chúng tôi đã học được. Cô ấy đã viết thư cho chúng tôi và kể lại những thay đổi trong quan hệ của vợ chồng cô mà chúng tôi sẽ đề cập đến trong bài nói chuyện tuần sau. Câu chuyện của cô là một minh chứng cho thấy rằng việc bày tỏ lối cư xử tôn trọng khi chúng ta không “cảm thấy tôn trọng” là chứng cớ của sự trưởng thành chứ không phải sự giả hình.

Phát Thanh Hy vọng xin tạm ngưng phần đọc sách hôm nay tại đây. Chúng tôi ước mong quý thính giả sẽ đón nghe phần kế tiếp của quyển sách Yêu Thương và Tôn Trọng để cùng nhau học hỏi việc xây dựng một gia đình hạnh phúc. Phát Thanh Hy vọng xin kính chúc quý thính giả một tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Hẹn gặp lại quý thính giả trong chương trình phát thanh lần tới.

Tìm Kiếm
Sách Hay