Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Có một thiếu nữ kia sống tại một nông trại trồng cây cherry, ngay trong thành phố Traverse, Michigan. Cha mẹ của thiếu nữ nầy xuất thân từ gia đình lễ giáo gia phong, nên khi thấy con gái mình thay đổi lối sống, chạy theo các bạn trẻ hư hỏng ngoài phố, xỏ bông vào lỗ mũi, ăn mặc hở hang, nghe nhạc kích động âm thanh lớn làm ồn cả nhà, ông bà rất buồn. Dầu bị cha mẹ quở mắng đôi ba lần, nhưng thiếu nữ nầy vẫn ương ngạnh, không chịu sửa đổi. Một ngày kia, cô đóng cửa phòng, mặc cho cha gõ cửa, tha thiết gọi con ra, cô vẫn không mở. Cô thét lớn "Tôi ghét ông!" Ngay đêm đó thiếu nữ này bỏ nhà trốn đi. Thoạt đầu cô định đến thành phố Detroit, là nơi trước kia cô đã có lần cùng với các bạn thanh niên trong nhà thờ đến xem đoàn xiếc tại đó. Nhưng cô bỏ ý định đó, vì sợ rằng cha mẹ mình sẽ tìm đến, và cô đến một thành phố khác trong tiểu bang California hay Florida.

Qua ngày thứ hai, khi đi lang thang trên con đường, thiếu nữ nầy gặp một người đàn ông lái chiếc xe thật to. Ông ta dừng xe ngỏ ý cho cô quá giang, ông đối xử với cô như người thân và ông tìm chỗ ở cho cô. Ông ta cho cô những viên thuốc mà khi uống vào cô có cảm giác đê mê, sung sướng mà trước đó chưa bao giờ có được! Cô quyết định là mình sẽ ở tại thành phố đó trong thời gian dài, cô nghĩ rằng cha mẹ quá khó cố giữ mình tại nhà, không cho mình sống tự do để tận hưởng những thú vui như thế nầy! Cô ở tại đó 1 tháng, 2 tháng, rồi một năm. Cô gọi người đàn ông tử tế lo cho cô, là “Boss”. Ông ta dạy cô những thủ thuật để mê hoặc nam giới, đưa cô ta sống tại penthouse, loại nhà lớn ở Mỹ có nhiều phòng, trên có mái bằng.

Sau một năm sống ở đây thiếu nữ nầy nhận biết mình mắc phải một chứng bịnh kỳ lạ, da cô tái xám! Điều mà làm cho cô đau đớn hơn hết là ông Boss nầy đã không chiều chuộng, yêu thương như trước, ông ta đã đổi hẳn thái độ. Mùa đông năm đó, vào một đêm kia sau khi thức giấc thiếu nữ nầy thấy mình nằm giữa vỉa hè giá buốt, cả người cô run lên vì quá lạnh, cô vội tìm giấy báo để đắp. Đang khi nằm trong xó rác, vừa đói, vừa lạnh, vừa bẩn thỉu cô đơn, cô nhớ lại mình là con ông chủ giàu có, có nông trại với hàng hàng lớp lớp cây cherry trổ bông ra trái, cô ta nhận ra rằng ngay cả con chó trong nhà còn sướng hơn mình. Cô nói: "Chúa ơi! Con không hiểu tại vì sao con lại lìa bỏ nhà cha mẹ là nơi thật yên ấm!" Cô thổn thức khóc và chợt nghĩ rằng điều mình cần hơn hết trong lúc này là phải trở về nhà.

Cô liền gọi điện thoại về nhà, nhưng cả ba lần không có ai trả lời, chỉ có máy nhắn lại. Hai cú gọi đầu tiên cô lặng thinh không nói lời gì! Nhưng đến cú gọi thứ ba cô lên tiếng: "Ba má ơi! Con đây, con muốn về nhà! Con sẽ đón xe bus về nhà vào nửa đêm ngày mai. Nếu cha mẹ không có mặt tại trạm xe bus trong thành phố mình, con sẽ ở ngồi mãi trên xe, tiếp tục đến Canada." Kế hoạch của thiếu nữ nầy thật thiếu sót! Thay vì cố gọi nhiều lần để trực tiếp nói chuyện với cha mẹ, cô lại phó thác cho chiếc điện thoại với lời nhắn tin thiếu chi tiết rõ ràng! Nếu cha mẹ cô không kiểm tra điện thoại, thì làm sao ông bà có thể biết đón cô tại nơi đâu và vào lúc nào! Ngồi trên xe trên đường về với bao ý nghĩ vụt đến trong tâm trí cô, cô không biết mình sẽ nói những lời lẽ gì với cha mình. Từ chỗ lo lắng ấy, cô chuẩn bị trong đầu lời tạ tội: "Cha ơi! Con xin lỗi cha! Tất cả sự việc xảy ra đều do tội của con!"

Vừa lúc đó bác tài xế báo cho các hành khách biết là sắp đến trạm xe bus ‘Bay City’ của thành phố và chỉ lưu lại tại đó 15 phút, sau đó xe sẽ tiếp tục lăn bánh. Cô nghĩ thầm 15 phút nầy thật quan trọng vì nếu cha mẹ không ra đón mình thì mãi mãi mình sẽ không bao giờ gặp lại mặt mẹ cha. Cô chải lại mái tóc rối nùi đã trải qua bao sương gió, cả đêm nằm lăn lóc trên hè phố, nhìn lại hai bàn tay với những móng tay thâm đen vì khói thuốc. Cô lo lắng khi cha mình thấy, liệu ông trách hay không? Vừa lúc đó xe đến trạm của thành phố. Cô không thể nào tưởng tượng là có tất cả 40 người nào là ông bà, chú bác, cô dì, cùng với anh chị ra đón cô. Ai ai cũng mặc quần áo dạ hội. Chính giữa họ là tấm biểu ngữ ‘Chào Mừng Ngày Con Trở Về!’. Giữa những khuôn mặt trìu mến ấy là hình ảnh của người cha nhân từ, ông đến gần con, thiếu nữ nầy nhìn ông với dòng lệ tuôn tràn trên khóe mắt: "Ba ơi! Xin ba tha lỗi cho con!" Người cha ngắt lời: "Con ơi! Mình không còn thì giờ để làm điều đó! Yến tiệc ở nhà đang chờ, chúng ta hãy về nhà để nhập tiệc ngay!"

Qua câu chuyện nầy chúng ta tìm thấy tình thương của người cha đã hết lòng yêu thương, tha thứ cho người con gái hư hỏng, kịp thời ăn năn quay về với mái nhà xưa.

Hai ngàn năm trước, Chúa Jesus đã từ trời giáng hạ, đến trần gian để giải bày cho nhân loại biết thế nào Cha trên trời yêu thương, tha thứ cho những ai nhận biết Ngài, kịp quay đầu lại với Ngài. Chúa kể câu chuyện về lòng yêu thương của một người cha đậm nét hơn câu chuyện trên. Người con út đã đòi cha chia gia tài, một quyền lợi mà chỉ khi nào cha chết mới nhận được. Theo phong tục Do Thái, người cha nào có hai con trai, thì khi cha chết, trưởng nam nhận được 2/3 gia tài, người con út hưởng 1/3. Sau khi tóm hết 1/3 tài sản của cha, cậu út qua thành phố khác ăn chơi, tiêu xài hết nên lâm vào cảnh túng cùng, phải làm thuê cho người bản xứ. Lúc đó có nạn đói lớn, anh phải ra đồng chăn heo, một con việc gớm ghê đối với người Do Thái. Anh ao ước ăn vỏ đậu dành cho heo mà người ta vẫn không cho. Giữa cảnh hôi hám, bẩn thỉu, cô đơn, anh nhớ lại tình thương của cha. Anh quyết định quay về xin cha cho mình làm người đầy tớ. Nhưng ngay khi về đến nhà, người cha ôm chầm lấy anh và hôn anh với nụ hôn tha thứ, ông mở tiệc mừng ngày anh trở về. Hành động yêu thương tha thứ nầy đã gây bất mãn cho người anh cả, là người vẫn ở lại nhà làm việc cho cha, anh ta tuy sống gần cha, nhưng lòng cách xa cha vời vợi. Anh ta cay đắng không muốn vào nhập tiệc, mừng ngày cha con, anh em đoàn tụ. Anh hằn học nói với cha rằng: "Nầy, tôi giúp việc cha đã bấy nhiêu năm, chưa từng trái phép, mà cha chẳng hề cho tôi một con dê con đặng ăn chơi với bạn hữu tôi. Nhưng nay con của cha kia, là đứa đã ăn hết gia tài cha với phường điếm đĩ rồi trở về, thì cha vì nó làm thịt bò con mập!" (Lu-ca 15:30)

Lời đay nghiến này làm người cha đau đớn không thể tả, vì ông vừa có đứa con út hoang đàng, phóng đãng, và vừa có đứa con cả tuy sống với cha nhưng không học tánh rộng rãi, vị tha của cha, không nhìn thấy nỗi khổ của cha khi mất đứa con. Đáng lẽ người cha nầy nổi giận, mắng người con cả nầy một trận cho hả dạ, nhưng ông lại ôn tồn nói với cả lòng khoan nhân: "Con ơi, con ở cùng cha luôn, hết thảy của cha là của con. Nhưng thật nên dọn tiệc và vui mừng, vì em con đây đã chết mà lại sống, đã mất mà lại thấy được." (Lu-ca 15:31-32)

Thưa quý vị, Đức Chúa Trời là Cha tuyệt hảo, yêu thương của chúng ta! Câu chuyện ngụ ngôn Chúa Jesus kể đã tiết lộ ta 5 điều về tình yêu Ngài:

(1) Người cha cung ứng mọi nhu cầu căn bản cho gia đình. Ông tích lũy của cải để cho con sống trong thời gian dài. Nếu xài đúng chỗ, nếu biết làm ăn, cả đời cậu con ăn cũng không hết! Khi trở về cậu còn nhận thêm chiếc nhẫn, quần áo, giày dép, được ăn thịt bò con mập sau một thời gian dài nhịn đói. Theo kết quả của một cuộc thăm dò tại Mỹ, một gia đình trung lưu phải chi 60,000 Mỹ kim mỗi năm cho một đứa con, chi 11,972 Mỹ kim cho hai đứa con. Con càng lớn chi tiền càng nhiều, nếu con còn tuổi thiếu niên chi 13,253 một năm. Nếu tính từ lúc sinh ra đến tuổi 18 hay rời khỏi trung học, cha mẹ chi tất cả là 223, 860 Mỹ kim. Nếu con bước vào đại học chi cho con tất cả 300,000 Mỹ kim.

(2) Lòng rộng rãi của cha cho con tiền nhiều hơn những gì con kỳ vọng. Thánh Kinh ký thuật lại rằng: "Người cha liền chia của mình cho hai con." (Lu-ca 15:13) Chúng biết trong sự hiểu biết của người cha, số tiền nầy của cậu út sẽ không còn. Thánh Kinh cũng mô tả tình yêu của Cha trên trời ban rộng rãi cho mọi người: "Trước chương trình kỳ diệu ấy, chúng ta còn biết nói gì? Một khi Đức Chúa Trời đứng với chúng ta, còn ai dám chống lại chúng ta? Đức Chúa Trời đã không tiếc chính Con Ngài, nhưng hy sinh Con để cứu chúng ta, hẳn Ngài cũng sẽ ban cho chúng ta mọi sự luôn với Con Ngài." (Rô-ma 8:31-32).

(3) Cha cho con tự do quyết định cuộc đời mình. Người cha nầy đã không ngăn cản giữ cậu con út trẻ người non dạ nầy, dầu lòng đau như cắt. Đọc Thánh Kinh ta thấy khi A-đam chọn con đường riêng, Chúa không ngăn cản; khi David chọn sai đường Chúa không cản vì với Ngài tình yêu và sự thuận phục không đến từ sự ép buộc mà đến từ sự tự nguyện của quả tim. Đức Chúa Trời không tạo dựng con người như người máy, mà cho con người có trái tim, khối óc với ý chí tự do.

(4) Cao điểm của tình yêu của người cha nầy đã thể hiện sự tha thứ: "Khi còn ở đàng xa, cha nó thấy thì động lòng thương xót, chạy ra ôm lấy cổ mà hôn. Con thưa cùng cha rằng: Cha ơi, tôi đã đặng tội với trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con của cha nữa. Nhưng người cha bảo đầy tớ rằng: Hãy mau mau lấy áo tốt nhứt mặc cho nó; đeo nhẫn vào ngón tay, mang giày vào chân. Hãy bắt bò con mập làm thịt đi. Chúng ta hãy ăn mừng, vì con ta đây đã chết mà bây giờ lại sống, đã mất mà bây giờ lại thấy được. Đoạn, họ khởi sự vui mừng." (Lu-ca 15:20-23) Qua lời dạy này, chúng ta thấy sự tha thứ không chỉ là bỏ qua, xóa tội… mà còn là phục hồi địa vị làm con như trước kia.

(5) Người cha yêu các con mình bằng tình yêu trọn vẹn, đồng đều như nhau. Ngài yêu thương tất cả mọi người là tạo vật mà Ngài đã sáng tạo.

Chúa yêu quý vị. Chúa đã giáng trần vì quý vị, cả thiên đàng mở ra cho quý vị! Rất mong quý vị đến với Chúa Jesus, tiếp nhận ơn tha thứ và sự cứu rỗi của Ngài ngay giờ nầy.

Kính chào quý vị và các bạn.