Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước
Em đến tôi một lần
Bao lũ chim rừng hợp đàn trên khắp bến xuân
Từng đôi rung cánh trắng ríu rít ca u ù u ú
Cành đào hoen nắng chan hòa
(Bến xuân, Văn Cao)
Bèo: Anh Bọt ơi, anh Bọt ới ời... sáng rồi, dậy đi anh Bọt ơi...
Bọt: Khò...khò...khò....
Bọt: Ê dậy đi, sao nằm hoài vậy! Dậy đi, anh Bọt, sáng rồi.
Bọt: Mèng ơi, cái con Bèo này. Gà chưa gáy mà đã rùm beng lên rồi. Làm ơn đi chỗ khác chơi cho tui ngủ một chút mờ.
Bèo: Tới giờ này mà còn đòi ngủ hả? Dậy đi! Làm biếng hết sức nói hà! Năm nay lúa trúng mùa, công việc thì nhiều mà cứ ngủ nướng hoài coi sao được. Em vô méc ông chủ cho coi.
Bọt: Nè Bèo, đừng có thấy được ông chủ thương mà hù tui đó nghe!
Bèo: Hù cái gì mà hù? Ông chủ là người tốt dạ, có lòng thương xót anh em tụi mình, mới đem về đây cho có công ăn việc làm, cơm ăn áo mặc... Bộ anh hổng nhớ hồi đó mồi côi nghèo đói, màn trời chiếu đất, có ai lo cho đâu... Tui với anh thiệt là có phước mới được vô nhà này...Tụi mình phải siêng năng mần việc cho ông chủ vui lòng mới phải chớ...
Bọt: Thôi mà Bèo ơi, thôi nín đi, mới sáng ra mà đã mít ướt rồi...
Bèo: Mít ướt gì?
Bọt: Tại... hồi hôm...cậu Út rủ qua...quán mới.... ăn khô cá thiều...uống... chút rượu với mấy bạn của cậu ...nên thức có hơi khuya...vì vậy mà anh muốn ngủ thêm một chút thôi mà...
Bèo: Chèng ơi, em nói với anh hoài hà. Rượu chè là tía thằng bần đó! Anh không cản cậu Út mà còn rủ rê nhập bọn với cậu là sao chứ?
Bọt: Nè, nè, không biết thì dựa cột mà nghe nhe. Người ta nói ‘Cờ bạc là bác thằng bần’ chớ cói ai lại nói rượu chè là tía thằng bần bao giờ!
Bèo: Thì cái nào cũng là bà con với thằng bần hết, anh đừng có lý sự với tui. Nè anh Bọt ơi, anh phải theo gương cậu Hai mới đúng. Thiệt là hổng có ai mà như cậu Hai à nghe. Lúc nào cũng chăm chỉ, ông chủ giao cho việc gì cũng làm xong hết. Anh không chịu bắt chước cậu Hai mà cứ theo cậu Út đi cà rong. Ông chủ mà biết được cho thôi việc là chết cả đám. Anh muốn tui vô thưa với ông hông?
Bọt: Thôi mà Bèo, cho anh xin lỗi mà...
Bèo: Thôi được rồi, anh đi lo kêu cậu Hai dậy đi. Hôm qua ông dặn là phải kêu cậu Hai dậy sớm để lên ông dặn việc cậu Hai đó nhớ hông?
Bọt: Ờ, ờ nhớ rồi. Ông dặn kêu cậu Hai thức sớm để ra coi sóc công việc người ta làm hôm nay ngoài đồng.
Bèo: Ừa, anh đi đi . Em vô pha nước cho ông đây. Hổng có rượu chè nữa đó nghen!
Bọt: Được rồi, được rồi...
Bèo: Vậy mới được chứ!....Mà hổng biết làm sao cái chị Sen nhà này, chị ấy cứ mê tít vậy đó. Tui mà là chị Sen đó hả....là...là tui hổng có chịu đâu!
Chim ca thương mến,
Chim ngân xa u ù u ú
Hồn mùa ngây ngất trầm vương...
(Bến xuân, Văn Cao)
Dìu nhau theo dốc mới nơi ven đồi
Còn thấy chim ghen lời âu yếm
Tới đây chân bước cùng ngập ngừng
Mắt em như dáng thuyền soi nước
Tà áo em rung theo gió nhẹ thẹn thùng ngoài bến xuân
(Bến xuân, Văn Cao)
Bèo: Chị sen!
Sen: Ờ Bèo em, ông dậy rồi kìa.
Bèo: Dạ, em mang nước vô cho ông nè.
Sen: Thưa ông, mấy hôm nay ông thấy có đỡ nhức không ông?
Ông Chủ: Ờ con Sen, con Bèo đó hả... Ôi có lúc đỡ, có lúc không con à. Bịnh thấp khớp này mà, khó mà có thứ gì trị cho dứt hẳn được!
Sen: Chắc là hồi còn trẻ ông mần việc dữ lắm hả ông?
Chủ: Khỏi phải nói! Hồi trẻ ông đã dãi nắng dầm sương suốt đó mà có ăn nhằm gì. Bởi chịu đựng như vậy mà mới có thể tạo dựng nên cơ nghiệp này... để lo tương lai cho hai cậu của tụi con. Vậy mà!... À mà Sen nè, sớm tới giờ cậu Út con có về nhà chưa vậy con?
Sen: Dạ thưa không ông à. Cậu Út con đi từ chiều hôm qua tới giờ vẫn chưa thấy về.
Chủ: Vậy à! Vậy hồi chiều hôm qua trước khi đi nó có ăn cơm ăn nước gì hông vậy con?
Sen: Dạ hồi hôm, lúc con dọn cơm xong, con mời cậu Út ăn, cậu Út bước lại dòm dòm một hồi rồi nói: “Cứ ba cái bổn cũ tái bản hoài, chán quá chừng!” Cậu Út biểu con dẹp hết đi, rồi cậu thay đồ, kêu anh Bọt chở đi... Anh Bọt thì tới khuya khoắc mới về, còn cậu Út thì tới giờ vẫn chưa thấy đó ông!
Chủ: Ông không biết phải làm sao nữa cho vừa lòng nó! Ăn uống vậy mà nó còn chê. Biết bao lần nó nhậu nhẹt say sưa bí tỉ ở đâu, về tới nhà thì ói mửa tùm lum rồi cứ lăn đầu ra mà ngủ. Nửa khuya đói bụng, người ta đang ngủ nó cũng dựng dậy đòi dọn đồ ăn cho nó! Sao nó không nhớ tới mấy cái lúc đó chớ! Người ta thì nghèo khổ không có miếng ăn đỡ lòng còn đằng này...
Sen: Mấy lúc gần đây con thấy sắc diện cậu Út là lạ ông à!
Chủ: Con thấy nó làm sao?
Sen: Con thấy vẻ mặt cậu xanh xao hốc hác tái tái...
Chủ: Ờ, nó lập bè lập băng với mấy thằng bạn hư hỏng của nó riết rồi nhìn nó mà không ra nó! Với lại bây giờ ăn nói thì vô lễ vô độ. Nói chuyện với cha nó mà như là nó nói với người ngang hàng của nó... Mà thôi tụi bay xuống nhà lo công chuyện đi...
Bèo, Sen: Dạ
Chủ: Ra coi ai đó con.
Sen: Dạ
Bèo: Cậu Út về tới kìa ông...
Nhà tôi sao vẫn còn ngơ ngác
Em vắng tôi một chiều
Bến nước tiêu điều còn hằn in nét đáng yêu
Từng đôi chim trong nắng khẽ ru u ú ù u ú
Lệ mùa rơi lá chan hòa!
Chim reo thương nhớ,
Chim ngân xa u ú ù u ú
Hồn mùa ngây ngất về đâu...
(Bến xuân, Văn Cao)
Chủ: Sao con không đi tắm rửa rồi ăn cơm đi. Cứ bỏ bữa hoài như vậy riết rồi...
Út: Ôi, ăn uống là chuyện quá bình thường. Hơi dâu mà ba lo cho con. Ba nên lo cho ba đi thì hơn. Cứ cực khổ, tạo dựng, lo lắng đủ điều mà không bao giờ biết hưởng thụ. Phí cả cuộc đời!
Chủ: Con nói mà không hề biết suy nghĩ.
Út: Suy đi nghĩ lại cái gì nữa? Sống và hưởng thụ đó là chân lý!
Chủ: Không đơn giản vậy đâu con. Sống mà không học tập, không phấn đấu, không làm việc thì lấy cái gì để hưởng thụ? Con hãy nhìn lại đi, nếu bản thân ba má không từng vất vả, làm lụng và dành dụm thì làm sao có được để lo cho hai anh em con học hành, cơm no áo ấm?
Út: Ủa, bộ bây giờ ba kể ơn à?
Chủ: Kìa con! Sao con nỡ....Càng nghĩ ba càng thêm đau lòng. Ba thì vô phần, còn má con thì bạc phước. Tần tảo cho đến lúc bị bạo bịnh. Ba đã hết lòng chạy chữa nhưng rốt cuộc cũng phải bó tay, nào có hưởng được gì đâu! Cả hai bên nội ngoại con đều khuyên ba nên bước thêm bước nữa hầu có người săn sóc cho hai anh em con, đỡ đần cho ba nhưng ba một lòng một dạ gà trống nuôi con đến ngày khôn lớn...Anh Hai con thì chí thú làm ăn, còn con, học thì không chịu học, làm chẳng chịu làm, cứ long bong chơi bời với bạn bè thâu đêm suốt sáng, hết ngày này qua ngày khác rồi thì tương lai sẽ ra sao?
Út: Chèng ơi, con đang cần tiền mà ba cứ nói hoài con mệt quá!
Chủ: Những lúc gần đây con tiêu tiền quá nhiều, ba không biết con dùng vào việc gì? Mới hôm qua con đã tự động mở tủ của ba lấy đi cả 5 triệu bạc. Ngần ấy tiền đâu phải là ít đâu!
Út: Đối với ba thì số tiền đó ba tưởng là lớn lắm sao? Với con chỉ đủ xoay sở hơn một ngày chớ có là bao!
Chủ: Ba tưởng con nếu không chịu học tiếp thì cũng phải biết cách làm ăn chớ có đâu...và cứ cái đà này ...
Út: Ba à, nếu mình tạo ra đồng tiền mà không dám chi, không dám xài, không thụ hưởng thì cực khổ làm cái gì chứ?
Chủ: Ngược lại, nếu chỉ biết tiêu xài phung phí bừa bãi mà không hề tạo ra nó thì lấy ở đâu ra? Chẳng lẽ mà đi ăn...
Út: Nè ba, ba đừng nên nói quá lời!
Chủ: Tự cổ chí kim, với người lương thiện người ta vẫn quan niệm: Tay có làm, hàm mới có mà nhai, và đó cũng là chân lý bất biến.
Út: Thôi con không có thì giờ cù cưa nữa. Hay là ba giải quyết yêu cầu của con mà bấy lâu nay ba cứ kéo dài hoài. Một lần cho xong việc cho rồi đi. Từ nay của ai nấy xài. Không ai làm phiền ai hết!
Chủ: Út, con! Con vẫn giữ khư khư ý định đó sao?
Út: Thì sớm muộn gì cũng phải thực hiện thôi! Chẳng lẽ lại đợi cho tới lúc ba yếu đuối không còn minh mẫn sáng suốt để viết ra di chúc thì làm sao đây?
Chủ: Thôi được rồi con, ba hiểu ý con rồi!
Hai: Bọt ơi Bọt, ra khiêng phụ đồ vô nè!
Bọt: Dạ
Út: Hay quá! Có anh Hai về càng tiện việc. Ba mặt một lời cho rõ ràng.
Hai: Thưa Ba, con mới về tới .
Chủ: Ờ con, việc dẫn nước vô ra sao rồi con?
Hai: Dạ tốt lắm ba à. Bảo đảm vụ mùa này. Ủa, Út, em mới về... hay là chuẩn bị đi vậy?
Út: Cả hai đều đúng. Nhưng anh về tới cũng thật đúng lúc để trước khi tui đi.
Hai: Ủa, em nói vậy là sao?
Út: Cứ hỏi ba.
Hai: Có việc gì vậy, thưa ba?
Chủ: Cũng chẳng có gì mới hết con à. Thôi thì ...sẵn có đủ mặt hai con ba giải quyết một lần cho xong theo đòi hỏi của thằng Út.
Hai: Út, bộ em lại đòi...
Út: Thôi đừng mất thì giờ nữa. Việc gì sẽ đến phải đến thôi. Tui đã nói với ba hết rồi.
Hai: Út, từ lâu ba vẫn khuyên em nên tiếp tục học hành, đó là cái vốn vô giá mà cha mẹ để lại cho mình. Chớ của cải vật chất rồi cũng sẽ tiêu hao đi. Sẵn đất đai, anh em mình cùng lo khai thác đầu tư công sức, ấm no mình cầm chắc trong tay Út à.
Út: Thôi anh nín đi! Cứ cái điệp khúc đó mà ba với anh cứ song ca hoài, chai cái lỗ tai tui rồi! Anh nên nhớ giày dép mũ nón còn có số, con người cũng vậy. Tui không thể rập khuôn theo ba và anh, cứ phải đất đai cày cuộc tối ngày quanh năm suốt tháng. Cứ phải lẩn quẩn trong nội vi ruộng đất, không hề bước ra ngoài thêm một tấc đất, làm sao mà biết được các thứ trên đời?
Hai: Có phải ý em muốn nói ‘Đi một tấc đàng, học một sàng khôn’ chớ gì? Nhưng điều quan trọng là ta phải lựa chọn con đàng nào để đi chớ!
Út: Nhưng trước mắt, tui cần có điều kiện để đi con đường đó! Nhìn quanh đám bạn bè mà tui cảm thấy xấu hổ: quần áo: thua, tiền bạc: thua, xe cộ cũng thua luôn. Cái gì cũng thua hết đó!
Chủ: Thôi con, Hai. Đừng tranh luận nữa, em con nó đã nhứt quyết tự chọn con đường nó đi...Ba chỉ hy vọng nó đi đúng đường để sau này không phải ân hận. Út, ba chỉ mong con hiểu được một điều là lúc nào ba cũng yêu thương con, có nghĩa là tình yêu thương đó bao giờ cũng tồn tại.
Hai: Út, bộ em không còn thương ba nữa sao?
Chủ: Ngay ngày mai ba sẽ làm thủ tục tách sổ bộ chia cho Út phân nửa ruộng mẫu mà bao năm qua ba má đã cùng lo gây dựng nên!
Út: Đúng đó! Ba xử lý như vậy mới là thức thời.
Hai: Ba! Ba!
Út: Ngày mai ta sẽ huy hoàng! Ha ha ngày mai ta sẽ huy hoàng!
Chủ: Út! Con...
Chim ca thương nhớ, chim ngân xa u ù u ú
Mùa đào ngây ngất vừa qua...
(Bến xuân, Văn Cao)
...Non cao ai đắp nên cao?
Bể sâu nhờ bởi ai đào nên sâu?
Ố tang Ố tang tình tang...
Tình tang tình, Ố tang tình tang...
(Lý Tình Tang, Dân Ca Việt Nam)
Dạ Lan: Đại ca nè, phen ni đại ca trúng mối lớn đó nghe!
Dạ Lý: Bấy lâu ni, trong mọi chốn ăn chơi giang hồ, có ai mà không biết đến danh cậu Út này!
Tướng cướp: Nó là đứa phóng túng xa hoa, tiền tiêu như nước mà lại rất háo sắc ...Lần ni ghé lại đây nói là ghé chơi nhưng chắc là nó có dự định đi phương xa mô đó nên mới đem theo cả một thuyền hành lý, lại còn dặn bọn phu thuyền kín đáo đem đồ đạc vào phòng thuê. Tụi mi thấy cái rương lớn mà nó cứ kè kè không rời đó không? Chắc chắn là trong đó có chứa vàng bạc. Tao đã xắp đặt cho con Dạ Hương tiếp nó đêm nay ... Còn phần tụi mi nghe kỹ đây. Con Dạ Lan chuẩn bị thuốc mê bỏ vào rượu sẵn cho tao, còn con Dạ Lý, mày phải thủ sẵn dao bén, nếu có chi trục trặc là phải xuống tay liền biết chưa? Việc ni phải cho kín đáo chu toàn thì tao thưởng, còn đứa nào để hỏng việc thì tụi bay biết rõ chuyện gì sẽ xẩy tới cho tụi bay rồi! Rõ chưa?
Dạ Lý: Đại ca đừng lo, tụi em đã quá rành mà...
Dạ Hương: Nè, nè... Nam vô tửu như kỳ vô phong, mời anh uống, uống nữa đi, uống xong em sẽ hát ...hát bài tình ca...
Út: Đây, đây anh uống đây ... Đẹp quá! đẹp quá! Mời em cùng uống, uống xong sẽ thấy má hồng hồng thêm...
Tướng cướp: Bay đâu! Mau mau thanh toán hết của cải nó cho nhanh rồi đem quăng nó ra bờ lau sậy ở cuối sông. Phen này ta giàu to rồi Ha Ha Ha...
Đêm nay thu sang cùng heo may
Đêm nay sương lam mờ chân mây
Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng
Như nhớ thương ai chùng tơ lòng
Trong cây hơi thu cùng heo may
Vi vu qua muôn cành mơ say
Miền xa lời gió vang thông ngàn
Ai oán thương ai tàn mơ vàng...
(Con Thuyền Không Bến, Đặng Thế Phong)
Bà chủ: Mót! Mót ơi, Mót! Cái con Mót này đâu rồi kìa. Trưa trờ trưa trật rồi mà hổng thấy nó kêu mình ăn cơm gì hết hà. Mót! Mót ơi... Mót....
Mót: Dạ, bà kêu con.
Bà chủ: Không lẽ tao kêu tao? Nãy giờ mày ở đâu vậy, tao kêu mày muốn rát cổ họng luôn mà sao mày không trả lời tao gì hết vậy hả con kia?
Mót: Dạ, hồi nãy giờ con lo nấu cơm ở dưới bếp mà mấy con heo nó kêu quá chừng cho nên bà kêu con mà con tưởng mấy con heo nó kêu!
Bà chủ: Ê, mày hỗn hả Mót, tao dzã cái chết bây giờ. Biết mấy giờ rồi chưa? Dọn cơm tao ăn lẹ lên, tao đã hứa với bà Ba và bà Sáu lại nhà bà Tám Chẻm rồi đó!
Mót: Dạ, cơm nước con dọn xong rồi thưa bà, con định ra mời bà vô ăn thì heo kêu... í hông phải... thì bà kêu đó! Ủa mà bà qua nhà bà Tám Chẻm làm chi vậy bà. Có phải để múa quạt không?
Bà chủ: Múa quạt? Múa quạt là cái gì hả Mót?
Mót: Múa quạt mà bà hổng biết hả? Múa quạt là đánh bài tứ sắc đó!
Bà chủ: Con khùng này hôm nay nó hỗn quá vậy ta! Dạo này tao thấy mày hơi nhiều chuyện rồi đó nghen Mót. Thôi ở đây lo dọn dẹp đi, tao vô trong ăn cơm rồi còn phải đi nữa, trưa quá rồi!
Mót: Dạ, bà vô ăn đi bà.
Bà chủ: Í, Mót, Mót...hình như có ai đang lấp ló ngoài đó kìa. Ra coi thử coi. Mà nè, dạo này hạn hán thất mùa đói kém, trộm cướp nhiều lắm đó nghe. Coi chừng ăn trộm đó!
Mót: Dạ, bà để con... Ê! Làm gì ở đây vậy, định rình rập để ăn trộm gà vịt nhà này phải không?
Út: Dạ, dạ, hổng có ăn trộm gì đâu cô Hai. Mấy hôm rày đói quá tôi định vô đây xin bà chủ trại này coi có việc gì làm không. Chỉ cần cho tôi có cái gì ăn lót dạ thì việc gì dù lớn dù nhỏ tôi cũng sẽ cố gắng làm hết cô hai à. Cô Hai làm ơn cho tôi gặp bà chủ đi, tôi đói quá cô Hai ơi!
Mót: Bà Chủ đang ăn cơm, bà hổng có rảnh để gặp chú đâu, thôi đi chỗ khác mà xin.
Út: Cô Hai làm ơn làm phước đi mà. Mấy bữa rầy hổng có gì trong bụng tôi không còn sức đi đâu nữa, làm ơn đi mà cô Hai.
Bà chủ: Mót à, làm cái gì ở ngoài đó ồn ào quá vậy?
Mót: Dạ thưa bà, có cái ông này, ổng muốn xin việc làm, con đuổi đi mà ổng cứ năn nỉ cho gặp bà hoài à.
Bà chủ: Thiệt hổng biết hôm nay là cái ngày gì! Muốn đi gấp thì lại gặp đủ thứ chuyện lôi thôi. Đâu kêu nó vô đây coi, í mà thôi, thôi để tao ra ngoài, chứ để nó vô đây dơ nhà tao hết. Đâu ai đâu? Ai muốn gặp tui đâu?
Út: Dạ thưa bà chủ tôi đây.
Bà Chủ: Tìm tui có chuyện gì? Nói lè lẹ đi để tui còn đi công chuyện nữa!
Út: Dạ thưa bà, mấy tháng rầy hạn hán đói kém tôi đi xin việc mà hổng có chỗ nào nhận hết. Nay tôi đến đây xin bà làm ơn cho chút gì ăn lót dạ rồi bà có công việc gì dù lớn hay nhỏ tôi cũng sẽ làm cho bà.
Bà chủ: Cái gì! Làm trước rồi mới được ăn chớ! Chưa có làm cái gì hết mà đã đòi ăn rồi! Làm được thì mới cho ăn còn không được thì đi chỗ khác. Chịu hông?
Út: Dạ việc gì bà cứ giao cho đi.
Bà chủ: Trong nhà này thì hết tất cả mọi việc đều có người làm rồi nhưng chỉ có việc chăn mấy đám heo dơ dáy ồn ào kia thì chưa có ai làm. Chú mày có chịu chăn heo không?
Út: Dạ chịu...dạ chịu...xin bà chỉ cho chỗ mấy con heo đó đi.
Bà chủ: Đó, bầy heo đó, chăn sao cho heo tui phải mập lên à nghe, mà không được mất một con nào. Nếu có chuyện gì xẩy ra hoặc mất một con nào thì chú mày không sống nổi với bà đâu đó!
Cậu Út: Dạ, bà cứ an tâm
Bà chủ: Ê, ê cái thằng kia, mày làm cái gì vậy? Đồ đó cho heo của tao ăn chứ đâu phải cho mày ăn! Đồ khố rách áo ôm! Đồ ăn của heo mà nó cũng không chừa. Chưa có làm cái gì hết mà đã giành ăn với mấy con heo của tao, để mày làm một thời gian nữa chắc mấy con heo của tao ốm nhom hết quá. Thôi đi chỗ khác đi, tao không có cho mày làm nữa. Cái đồ ăn tạp!
Út: Ôi...nhục nhã...khốn nạn cho tôi...Cha ơi...
Ở nhà cha mình, bao nhiêu người làm mướn cũng có cơm ăn dư thừa, mà mình ở đây sắp chết đói... Ta phải trở về thưa với cha: “... con thật có tội với Trời và với cha... không còn xứng đáng làm con của cha nữa... Xin cha nhận con làm đầy tớ cho cha”... Cha ơi...cha ơi...
Lướt theo chiều gió
Một con thuyền, theo trăng trong
Trôi trên sông Thương
nước chảy đôi dòng
Biết đâu bờ bến
Thuyền ơi thuyền trôi nơi đâu?
Trên con sông Thương
Nào ai biết nông sâu
Nhớ khi chiều sương
cùng ai trắc ẩn tấm lòng
Biết bao buồn thương
Thuyền mơ buông trôi xuôi dòng
Bến mơ dù thiết tha
Thuyền ơi đừng chờ mong
Ánh trăng mờ chiếu
Một con thuyền trong đêm thâu
Trên sông bao la
Thuyền mơ bến nơi đâu...
(Con thuyền không bến, Đặng Thế Phong)
Người đi theo mưa gió xa muôn trùng
Lần bước phiêu du về bến cũ
Tới đây mây núi đồi chập chùng
Liễu dương tơ tóc vàng trong nắng
Gột áo phong sương du khách còn ngại ngùng nhìn bến xuân...
(Bến xuân, Văn Cao)
Bèo: Ông ơi, ông ơi, ông ráng gượng dậy uống miếng thuốc này đi ông rồi vô phòng nằm nghỉ cho khỏe chứ ngày nào ông cũng ngồi hàng giờ bên khung cửa này gió máy không tốt đâu ông ơi. Thầy thuốc nói là ông uống hết năm thang thuốc này chắc chắn là ông sẽ hết bịnh ngay!
Chủ: Bèo à, ông cám ơn con đã quá lo cho ông, nhưng ông tự biết khó có thứ thuốc nào chữa lành bịnh của ông được đâu con à.
Bèo: Thưa ông, bịnh của ông đâu phải là nan y đâu!
Chủ: Cũng gần như vậy! Với ông, bây giờ chỉ còn có mỗi một thứ thuốc mới có thể...
Bèo: Thuốc gì? Thưa ông thuốc gì vậy? Ông cứ nói cho con biết đi, dù ở đâu con cũng quyết tìm ra cho ông!
Chủ: Chính ông còn không biết nó ở đâu thì làm sao mà chỉ cho con?...Bởi nó đã biến mất khỏi tầm nhìn của ông từ....hai năm nay rồi!
Bèo: Vậy là thứ thuốc gì vậy kìa? Thưa ông con không hiểu ý ông.
Chủ: Thuốc đó là....là cậu Út của con đó!
Bèo: A...vậy là con biết rồi! Vậy là hai năm nay ông không có tin tức gì của cậu Út con hả ông?
Chủ: Bạt vô âm tín con à! Nó đã bán hết phần gia tài mà ông chia cho nó, ôm trọn số đi biền biệt đến nay không một lời với ông. Hiện giờ không biết nó ở phương trời nào, sống chết ra sao!
Bèo: Ông thương cậu Út con đến vậy mà cậu Út không biết, để ông phải đến nỗi này!
Chủ: Nhắc tới càng thêm khổ! Cha mẹ nào mà không thương con. Nước mắt bao giờ cũng chảy xuống mà. Ngay cả loài cầm thú, con vượn hay con khỉ, dù đã bị thương nhưng vẫn cố mang con mình chuyền từ cành này sang nhánh nọ, thà chịu chết để tìm đường sống cho con mình thoát khỏi mũi tên của người thợ săn, huống chi là con người! Vậy mà...
Bèo: Ai vậy kìa?...Tưởng ai, lại ông ăn xin ghé lại nữa. Mới cho cách đây mấy bữa, nay lại...
Chủ: Đừng nên vậy con. Chúng ta cũng như người ta, ai cũng cần có miếng ăn để sống, chẳng may người ta bất hạnh hơn mình mà con. Ai bố thí thì ví như người đó cho Ông Trời vay vậy. Vả lại tiền tài, danh vọng rồi cũng sẽ tiêu tan đi, chỉ có tình thương yêu thật sự mới là tồn tại con à.
Bèo: Dạ con hiểu ý ông.
Chủ: Ờ, mà sáng giờ cậu Hai con đã ra vựa lúa chưa?
Bèo: Dạ, cậu Hai đã đi từ sớm...Mà ai nữa vậy kìa?
Chủ: Bèo! Đỡ ông dậy con, mau lên! Thằng Út kìa!...Con!
Út: Ba! Ba!
Bèo: Cậu Út! Cậu Út đây sao? Sao cậu tới nông nổi này mà con nhìn cậu không ra nữa. Ông thương nhớ cậu đến lâm bịnh bấy lâu nay!
Út: Ba!
Chủ: Con của ba!
Út: Ba ơi, ba kính yêu của con!
Chủ: Út ơi, bấy lâu nay con làm gì ở đâu mà ra nông nổi này?
Út: Ba ơi, con là đứa hoang đàng ngỗ nghịch. Con có tội với Trời, bất hiếu với cha, nên con mới gặt lấy hậu quả này. Con không đáng làm con của ba nữa. Nay con trở về xin ba tha tội cho con...
Chủ: Đứng lên đi con. Con ơi, dù thế nào đi nữa, con vẫn là con của ba. Đi, đi vô nhà đi con. Vô nhà tắm rửa đi để gội sạch hết những ô uế trên thân thể con. Con hãy bỏ ngay những quần áo rách rưới dơ bẩn này và từ nay chính nhờ sự thức tỉnh ăn năn của con, con sẽ trở nên một con người mới trước mặt ba và trước mặt mọi người. Đứa nào đó đâu! Đem áo tốt nhứt ra cho cậu Út mặc... Con Bèo đi vô lấy giầy cho cậu con lẹ lên! Con ơi, con về ba mừng quá! Nè con đưa tay đây ba đeo nhẫn này vào cho. Thằng Bọt đâu, lo đi lựa bắt con bò tơ mập nhứt cho ông, để làm thịt đặng chúng ta ăn mừng! Con Sen đâu! Đi qua báo cho nhà dượng Ba, báo cho nhà mợ Năm là cậu Út đã về! Ông mời mọi người sang chung vui với ông...
Dạ... dạ...
Hò lơ hó lơ lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ hò lơ hó lơ
Hai: Ê Bọt, Bọt nè, hôm nay nhà mình làm gì mà rộn rã tấp nập thế này?
Bọt: Cậu Hai ơi, cậu Hai ơi, cậu Út mới về!...mà...mà hết trơn tiền rồi cậu Hai ơi...Nhưng mà ông chủ vui mừng cho giết con bò con béo nhứt mở tiệc liên hoan với bà con hàng xóm!
Chủ: Bọt à, có phải cậu Hai về đó không? Hai ơi, thằng Út nó về nè con! Đi vô nhà đi con, vô đây ăn mừng đi con. Em con nó về rồi kìa!
Hai: Không, con không vào đâu thưa ba! Bao nhiêu năm con làm việc cực nhọc cho ba, chưa hề dám trái lệnh ba. Thế mà ba chẳng cho con lấy một con dê con để đãi bạn bè. Còn cái thằng khốn kia đã tiêu sạch tiền của cha với bọn đĩ điếm rồi còn dẫn xác về đây, ba lại làm thịt bò con béo ăn mừng! Ăn mừng là ăn mừng thế nào hả ba? Chắc bây giờ nó định về để giành hết phần còn lại nữa chứ gì!
Út: Anh Hai ơi, anh Hai ơi , anh tha tội cho em!
Chủ: Hai, con đừng nên nhẫn tâm với em con như vậy con à. Một người đang chới với sắp chìm giữa biển cả mênh mông bất kể là ai thì ta cũng nên kịp thời nắm tay kéo vớt họ, huống hồ chi đây là em con mà! Con nỡ lòng đạp cho nó chìm luôn sao con? Thôi đi vô đây. Con ơi, con luôn luôn ở cạnh ba mà, tất cả tài sản của ba là của con, nhưng chúng ta nên mở tiệc ăn mừng vì em con đã chết mà bây giờ lại sống, đã lạc mất mà bây giờ trở về. Đi, đi vô các con của ba...
Hò lơ hó lơ lắng tai nghe tiếng ai đang hò lờ hò lơ hó lơ...
(Hò Cấy Lúa)
Sương mênh mông che lấp kín non xanh
Ôi cánh buồm nâu còn trên lớp sóng xuân
Ai tha hương nghe ríu rít oanh ca
Cánh nhạn vào mây thiết tha lưu luyến tình vừa qua
(Bến xuân, Văn Cao)