Một trong những câu chuyện về người cha tôi thích nhất là câu chuyện ‘Cha và Con’ của Anh Đào. Câu chuyện nầy nói lên tình thương của một người cha bất đắc dĩ và đứa con lạc loài. Mở đầu câu chuyện là một tù nhân vừa được thả ra khỏi khám đường, lội bộ trở về nhà và không ai chào đón. Thật ra hắn chẳng có nhà cửa, cũng chẳng có thân quyến gì. Nơi tạm trú của hắn lúc trước là một công viên, đối diện với Cung Thiếu Nhi. Nhưng trong thời gian ở tù, công viên nầy được sửa sang, và nay có người bảo quản. Hắn đành phải tìm nơi khác, nhưng tìm kiếm hoài mà không thấy, mãi đến 10 giờ đêm hắn mới tìm được một nơi ngủ tạm là một thềm xi măng sát tường rào một bệnh viện, có hàng cây phượng vĩ che khuất ánh đèn. Hắn nghĩ: “Chỗ này chắc nhiều muỗi, nhưng ngủ rất êm vì không tiếng ồn xe cộ". Moi từ túi xách ra tấm vải xanh cũ bèo nhèo làm chiếc mền, lấy túi xách làm gối kê đầu, hắn đánh một giấc thật ngon. Gần sáng, hắn giật mình, lạnh toát với cảm giác có con gì đó quấn quanh cổ. Hắn nằm im định thần. Sát ngực hắn là một làn hơi thở nhẹ và quả tim ai đó đập đều nhịp, cánh tay của người ấy vòng quanh cổ hắn. Hắn lẩm bẩm: Ai đấy! Rồi hắn nhè nhẹ ngồi lên, nheo mắt nhìn. Hóa ra là một thằng nhỏ chừng hơn 10 tuổi mặc cái áo rách, bày ra bộ ngực lép kẹp, đã giành muốn hết cái mền của hắn. Thằng bé cũng thuộc dạng không nhà như hắn, đang ngáy pho pho. Hắn nằm xuống lại dỗ giấc ngủ, rồi thiếp đi lúc nào không hay. Đến khi thức dậy thằng bé bỏ đi mất. Hắn hốt hoảng thọc tay vào túi quần xem lại, số tiền vẫn còn nguyên. Hắn thở phào, xếp tấm vải, bỏ vào túi, quàng lên vai bước đi. Cả ngày hắn đi tìm việc làm nhưng không ai mướn, đành xài thật dè xẻn từng đồng. Tối đến, lại trở về chỗ cũ định nằm ngủ thì thằng bé trở về trách:
- Sao ông giành chỗ ngủ của tui hoài vậy?
- Chỗ nào của mầy?
- Thì đây chứ đâu?
- Vậy hả? Thôi để tao ngồi chơi một chút rồi đi, trả chỗ cho.
Thằng bé thấy tuy người đàn ông vạm vỡ nhưng có vẻ biết điều, liền tới ngồi cạnh hỏi chuyện. Bỗng nhiên hắn trút hết tâm sự với thằng bé, từ chuyện bỏ làng ra đi, đến chuyện hai lần bị tù, cả việc ăn nằm với một người đàn bà vô gia cư, bà có bầu, giờ đây không biết hai mẹ con ở đâu. Nghe xong, thằng bé thốt lên:
- Dám chừng tui là con ông lắm à? Hắn gắt:
- Nói bậy! Mầy là con của ai?
- Má tui làm gái, có bầu, sanh tôi ra, sau đó chết rồi. Tôi được má nuôi mù lòa đem về nuôi dưỡng, những rồi cũng chết luôn. Nay tôi chỉ còn có một mình. Đến đây hẳn hỏi:
- Mầy làm gì để sống mà lúc nào cũng về muộn?
- Buổi sáng tui đi khiêng cá biển, tiếp bà chủ làm khô. Buổi chiều tui bán vé số, đến khuya mới về đây ngủ. Nói chuyện một hồi, cả hai tỏ ra cảm thông nhau. Thằng bé vừa ngáp dài vừa nói:
– Ông ngủ đây với tui cũng được, ngủ chung với ông ấm hơn.
Sáng ra, thằng bé lại thức sớm đi trước, hắn tiếp tục quanh quẩn không tìm được việc. Hắn không dám ăn cơm, chỉ ăn bánh mì, uống một bọc trà đá, dành tiền cho những ngày sau. Đêm về hắn tủi thân, đã không kiềm giữ được đôi dòng lệ tuôn trào. Thằng bé hỏi:
- Sao ông khóc, chưa kiếm được việc làm phải không? Hắn gượng cười: Tao khóc hồi nào! Tại ngáp chảy nước mắt thôi.
Thời gian trôi qua nhờ vóc dáng khỏe mạnh hắn tìm được việc làm. Sau đó cả hai tìm được một chỗ trọ, tuy chật hẹp chẳng khác nào cái hộp, nhưng cũng đủ làm chốn nương thân. Hắn và thằng bé thương nhau nhiều hơn, nhưng không ai chịu bày tỏ điều đó. Nhiều lần thằng bé muốn kêu tiếng ba, nhưng còn thẹn không dám nói. Hắn tưởng cuộc sống êm trôi với công việc tanh tưởi cá biển. Nhưng sự đời thật không đơn giản, làm tới tháng thứ năm thì có chuyện xảy ra.
Sáng nay mới vác cần xé cá từ thuyền đánh cá lên bờ, thấy xôn xao trên nhà chủ, hắn vội đi lên. Thằng Tèo đang bị bà chủ nắm áo. Bà gào thét lên:
- Nó ăn cắp bóp tiền, tui mới để đây, khi vừa xoay lưng đi vô, quay ra đã mất. Có mình nó đứng đây, ai vào lấy chớ? Thằng bé nước mắt ngắn nước mắt dài nói:
- Tui không ăn cắp đâu. Tui tốt nào giờ bà chủ biết mà?
- Nghèo mà tốt gì mày? Ba mầy hổng biết dạy con, tao tốt với cha con mầy quá, sao trả ơn vậy hả? Hắn đứng im không thanh minh, mặc cho bà chủ xỉa xói chửi không ra gì cái thằng cha là hắn. Hắn đi lại bên thằng bé hỏi ngọt ngào:
- Mầy có lấy tiền của bà chủ không?
- Tui thề có Trời, tui không lấy.
Một bên bà chủ sang trọng bảo mất, một bên là thằng con hờ bảo không. Hắn còn đang lúng túng thì hai công an tới. Hắn nhớ lại trại giam, rồi nghĩ thằng bé mới 10 tuổi đầu mà phải chịu tiếng tù tội, sẽ ảnh hưởng tới tương lai sau này và hằn sâu trong ký ức nó khó quên như bản thân hắn đây! Hắn đi tới trước công an thú tội:
- Tui ăn cắp tiền của bà chủ, lỡ tay đánh rơi xuống sông, chắc là trôi ra biển mất rồi. Lòng hắn nặng trĩu nhớ tới tiền án của mình nhưng lòng thầm mong của cả niềm hy vọng rằng rồi sẽ tìm được thủ phạm. Thằng bé lòng dâng lên niềm thương cảm vừa chay theo vừa thét gào tha thiết:
- Ba ơi, ba bỏ con sao ba? Bất giác hắn xúc động tột cùng! Quay lại hỏi bằng giọng âu yếm:
- Con kêu ba hả Tèo? Công an đưa hắn lên xe.
Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, đang khi Tèo đang ngồi dựa lưng vào tường, ngủ gà ngủ gật, thì một bàn tay ai đập mạnh vào vai.
- Đi lãnh ba mầy ra. Cái bóp dì mang theo lúc đi tiểu, bỏ quên trong phòng vệ sinh mà tưởng mất. Dì đãng trí quá!
Khi bảo lãnh hắn về thằng bé nhào tới thót lên cổ ba để ba cõng, miệng nói huyên thuyên:
- Ba thấy chưa? Ở hiền gặp lành mà! Bà chủ đi sát bên, đưa tặng cha con nó chút tiền để chuộc lại phần nào lỗi lầm. Hắn lắc đầu không nhận vì chỉ là sự hiểu lầm. Thằng Tèo nhanh như chớp nắm lấy số tiền trong tay bà chủ nói:
- Con cảm ơn bà chủ. Trước hành động đường đột của thằng bé, hắn còn biết làm gì hơn là cảm ơn bà chủ. Rồi quay sang rầy "con"
- Con thiệt mất dạy! Ba phải cho con đi học mới được.
Đoạn kết của câu chuyện là “Tèo” được người cha bắt đắc dĩ cho ăn học đàng hàng. Cả hai cha con yêu thương quấn quít nhau chẳng khác gì tình ruột thịt.
Thưa quý vị & các bạn,
Qua câu chuyện nầy người cha bất đắc dĩ đã hy sinh, thương cho đứa con hờ, trong tuổi dại khờ phải mắc vào vòng lao lý. Đứa trẻ mồ côi thơ dại lại thèm được tiếng cha, thèm được tình cha, yêu thương, chăm sóc vỗ về, thèm được vòng tay cha bảo bọc chở che. Khi suy nghĩ đến câu chuyện nầy tôi liên tưởng đến tình Chúa. Ngài chính là Cha của nhân loại, Đấng sáng tạo loài người và muôn loài vạn vật để phục vụ loài người. Nhưng loài người có mấy ai nhận biết tình thương của Ngài. Thánh Kinh ví sánh tình thương và sự đùm bọc của Đức Chúa Trời với loài người chẳng khác nào người cha cõng con mình trên lưng. Nhà lãnh đạo Môi se nói với dân tộc người rằng: "Còn lúc ở trong sa mạc, đồng bào cũng đã chứng kiến cảnh Chúa săn sóc dân ta, như một người cha cõng con trai mình qua từng chặng đường cho đến nơi này." (Phục Truyền 1:31) Thánh Kinh cũng nhiều lần nói đến thế nào Đức Chúa Trời là Cha đã yêu thương loài người chúng ta. Tình yêu của Ngài là tình yêu vô điều kiện, tình bất diệt. Tiên tri Giê-rê-mi đã ký thuật lại rằng: Thời xưa, Chúa đã bảo Y-sơ-ra-ên: "Dân Ta ơi, Ta luôn luôn yêu thương các con với tình yêu vĩnh cửu; Ta đã thu hút các con với lòng từ ái vô biên".(Giê-rê-mi 31:3)
Có một câu chuyện kể lại một cậu bé trên đường về nhà đã lo lắng không ít, vì trong trường cậu đã đánh lộn với bạn, bị nhà trường báo tin nầy về cho cha cậu. Khi về đến nhà, cậu nghĩ đến hình phạt nặng nề của cha sắp giáng trên mình. Nhưng cha cậu nói với cậu rằng: Ba chỉ cho con điều bí ẩn của tình cha đối với con. Thôi con cất cặp rồi đi nghỉ. Cậu con nầy không biết bí ẩn của tình yêu cha mình dành cho mình là gì cho đến một đêm kia nằm mơ, cậu thấy mình chết, được lên thiên đàng, lòng lo lắng vì sợ rằng Chúa sẽ quở trách, hình phạt về những tội lỗi mình. Nhưng cậu vô cùng ngạc nhiên vì thấy Chúa yêu thương Chúa đón mình, Chúa chẳng những yêu thương mình một thời gian, mà lúc nào Ngài cũng yêu mình, Ngài không bao giờ ngừng yêu thương mình. Tình yêu của Chúa là tình yêu đời đời. Khi giựt mình thức dậy cậu mới biết rõ tình yêu của cha đối với mình. Chúa đã vì yêu thương nhân loại chúng ta đang sống lầm than, đang chết trong tội lỗi, Ngài không nỡ để loài người chúng ta chịu án phạt kinh khiếp trong hỏa ngục. Chúa Cứu Thế Jêsus đã giáng trần, chịu chết nhục nhã trên thập giá để gánh tội thế nhân. Triết gia Phao-lô nói rằng: Đức Chúa Trời vô cùng nhân từ, vì tình yêu thương của Ngài đối với chúng ta quá bao la; dù tâm linh chúng ta đã chết vì tội lỗi, Ngài cho chúng ta được sống lại với Chúa Cứu Thế. Vậy nhờ ân phúc Đức Chúa Trời, anh em được cứu... Muôn đời về sau, Ngài có thể tiếp tục bày tỏ ân phúc phong phú vô tận cho mọi người tin nhận Chúa Cứu Thế Giê-xu. Vậy anh em được cứu nhờ ân phúc Đức Chúa Trời, do đức tin nơi Chúa Cứu Thế. Sự cứu rỗi là tặng phẩm của Thượng Đế, chứ không do anh em tự tạo. Không phải là kết quả của công đức anh em, nên chẳng ai có thể khoe khoang. (Ê-phê-sô 2:5-9)
Chúa yêu quý vị, Chúa chết vì quý vị. Ước mong quý vị đến với Chúa trong giờ nầy, xin Ngài tha thứ mọi tội lỗi, xin Ngài ngự trị tâm hồn.