Mục sư Ngô Minh Quang

Tác giả quyển sách “Đời Sống Được Bao Lâu?” đã liệt kê một số chi tiết thật thú vị. Từ ngữ “Đời Sống” ở đây mô tả thời gian sống của sinh vật từ lúc sinh ra đến lúc chết, hay thời gian sử dụng của đồ vật hoặc thời hạn của các loại thuốc tây… Theo quyển sách nầy cho biết: Trong tổ ong, ong chúa có thể sống đến 6 năm, trong khi ong đực là đức lang quân của nàng chỉ sống có 8 tuần lễ. Giấc chiêm bao của con người trong lúc ngủ kéo dài từ 1 phút đến suốt cả một giấc ngủ. Cây bút chì loại cứng có thể viết được 30,000 chữ hay vẽ một con đường dài 30 dặm (khoảng 48 km). Loại thuốc thông dụng nhất thế giới là aspirin có thời hạn kéo dài đến 4 năm, nếu được cất giữ cẩn thận trong nơi khô ráo, và không quá nóng. Nhưng nếu để ở chỗ quá sáng hay quá nóng, thì loại thuốc nầy nhanh chóng bị hư hỏng.

Điều đáng cho ta lưu ý ở trong quyển “Đời Sống Được Bao Lâu” nầy chỉ nói đến thời gian sống của loài vật, thời hạn của thuốc men, đồ gia dụng mà không hề đề cập đến tuổi thọ của con người! Rất có thể là vì tác giả hàm ý rằng độc giả đã biết tuổi thọ của con người rồi. Đời người ngắn ngủi làm sao! Như nhà thơ nước ta có than lên rằng: “Ba vạn sáu ngàn ngày là mấy? Cảnh phù du trong thất cũng nực cười!” Dầu đời người chỉ kéo dài 100 năm ngắn ngủi nhưng thế có mấy người sống đến tuổi đó. Chắc quý vị cũng đồng ý với người xưa rằng: “Sanh Hữu Hạn, Tử Vô Kỳ.” Nghĩa là biết được ngày sinh mà không biết được ngày qua đời của mình.

Có một người đã nhìn thấy sự mong manh của đời sống, ngắn ngủi của đời người đã cảm tác bài hát với những lời như sau: “Đời là đóa hoa phù dung, người nâng niu hay âu yếm chăng? Nhưng tất cả sẽ chóng qua như bóng tối biến mất mỗi khi ánh dương chiếu soi. Dầu đời biết bao buồn vui, tình đời như mây kia gió đưa, trong phút chốc đổi thay…” Thơ của Minh Tân như sau: “Đời người như ngọn nến, mới đó đã vụt tàn. Vui buồn trong lẫn lộn giữa dòng đời bất an...”

Có người lại ví cuộc đời chẳng khác nào “Giấc Nam Kha”. Kể lại câu chuyện Thuần Vu Phần một đêm kia nằm mộng thấy mình thi đỗ cao, được vua gả công chúa cho làm quan Thái Thú quận Nam Kha vô cùng vinh quang. Sau đó Thuần Vu Phần được vua cử đi dẹp giặc và bị thua trận. Về đến nhà gặp công chúa, người vợ yêu quý đang lâm bệnh nặng rồi mất. Nhà vua đã chẳng những không cảm thông mà đem lòng nghi kỵ, cho chàng về quê. Thuần Vu Phần chợt thức giấc thấy mình nằm dưới gốc cây hòe bên ổ kiến, ông vừa nhìn trời hiu quạng vừa ngẫm nghĩ mọi việc trong cuộc đời như ảo ảnh, trong giấc mộng.

Tại California, Hoa Kỳ có một bác sĩ người Việt giải phẫu thẩm mỹ nổi tiếng, vì mê say sắc đẹp của cô thư ký người Nam Mỹ mà ly dị người vợ Việt Nam của ông. Sau 5 năm chung sống với người đẹp, ông có hai đứa con với nàng. Người vợ sau nầy đòi hỏi đủ điều, nàng bảo ông bỏ ra một triệu Mỹ kim để mua trang trại ở vùng đất của đất nước nàng ở Columbia, rồi đề nghị cho anh nàng đứng tên. Vị bác sĩ nầy vì quá mê người đẹp nên nói gì cũng nghe, bảo gì cũng làm theo hầu làm vui lòng người ngọc. Hơn nữa ông nghĩ rằng dầu sao đi nữa thì cũng là vợ chồng, đã có hai mặt con rồi! Một thời gian sau, nàng lấy hết tiền mặt trong tủ sắt của ông. Cuối cùng nàng ra tòa ly dị, đòi ông chia một nửa gia tài. Ông than thở là trong 5 năm sống chung với người đàn bàn bà ấy, ông bị đau đớn đủ điều và mất hết ba triệu đô la, cơ nghiệp tạo dựng bao lâu nay rơi vào tay nàng. Giờ này, nàng ung dung sống ở trong căn nhà lộng lẫy của ông, còn ông vì thì tủi nhục, chán đời nên về Việt nam sống chung với người chú. Khi gặp lại ông tại quê nhà, người bạn thân không ngờ ông đã suy sụp, xuống sắc và già nua như thế. Thật cuộc đời vắn vỏi, vô thường, đúng như câu thơ: “Giấc Nam Kha khéo bất bình, Bừng con mắt dậy, thấy mình tay không.” Giá như ông đừng mê sắc dục mà bỏ bà vợ Việt Nam thì cuộc đời ông không đến nỗi có kết thúc đau đớn như vậy.

Thưa quý vị Và các bạn,

Chúng ta vừa nghe một số quan niệm về đời người. Còn qua ánh sáng Thánh Kinh, cuộc đời người được mô tả như thế nào? Cách đây 3500 năm, Giô suê nhà lãnh đạo dân tộc Do Thái khi tiến vào vùng đất hứa nói rằng: Thời gian trôi nhanh, thắm thoát đã qua một đời người (Giô-suê 21:1a). Ông Gióp là một nhân vật khác trong Thánh Kinh cũng nói rằng: Chúng ta mới ra đời hiểu biết còn nông cạn, đời người lại ngắn ngủi. (Gióp 8:9). Loài người bởi người nữ sanh ra, sống tạm ít ngày, Bị đầy dẫy sự khốn khổ. Đời người như hoa sớm nở tối tàn, như bóng ngựa vụt qua cửa sổ, con người khuất bóng vội vàng. (Gióp 14:1-2)

Chắc quý vị đồng ý với những câu Thánh Kinh nầy. Những vị cao niên càng thấy đời sống của con người chẳng những ngắn ngủi mà lại đầy ắp những nỗi khổ đau. Nghiền ngẫm lại cuộc đời, khi còn tuổi học trò, được gọi là tuổi đáng yêu nhất, có bao nhiêu người đã tận hưởng được tuổi thơ mộng đó, thay vì đó là những áp lực, bận tâm với những bài toán khó hay những bài luận thi. Đến tuổi thành niên, dầu là lao tâm hay lao lực, chúng ta đều bước vào đời với bao thách thức, bao lao khổ nhọc nhằn. Khi có gia đình, chúng ta chạy đua với thời gian, bận bịu với cuộc sống để nuôi sống gia đình, dạy dỗ con cái. Khi con cái lớn lên, chúng ta bước vào tuổi trung niên, mái tóc đã điểm sương hay là tóc muối tiêu: ban đầu tiêu nhiều hơn muối, sau đó muối lại nhiều hơn tiêu. Khi con cái lớn lên, lập mái ấm riêng cho chúng, đây là lúc chúng ta thấy sức khỏe mình yếu dần, ngày hưu hạ sắp đến. Ôi nếu cuộc đời như thế thì có nghĩa gì?

Ý thức điều nầy, thi sĩ Đa-vít đã dâng lên lời cầu nguyện với Đức Chúa Trời là Đấng ban cho loài người sự sống như sau: Chúa Hằng Hữu ôi! Xin cho con biết cuối cùng con, đời con thắm thoát được bao lâu; Xin cho con biết mình mỏng mảnh là bao. Kìa, Chúa khiến ngày giờ con dài bằng bàn tay, khác chi bèo bọt trước mặt Ngài. Thế nhân đều ví như hơi thở, Chập chờn như chiếc bóng bên song, Chen chúc lợi danh trò ảo mộng, Tiền tài tích trữ để cho ai? Lạy Chúa, có ai đáng cho con tin tưởng? Con chỉ đặt hy vọng nơi Ngài! Xin cứu con khỏi mọi tội khiên. (Thi-Thiên 39:4-8)

Điều kỳ diệu là lời cầu nguyện của Đa-vít đã được nhậm 2000 năm trước khi Chúa Cứu Thế Jêsus vào đời. Kinh Thánh ghi lại rằng: Đúng kỳ hạn, Đức Chúa Trời sai Con Ngài xuống trần gian, do một người nữ sinh ra trong một xã hội bị luật pháp trói buộc. để giải phóng những người làm nô lệ của luật pháp, và cho họ quyền làm con Đức Chúa Trời. (Ga-la-ti 4:4-5).

Chúa Cứu Thế Jêsus phán rằng: Vì Đức Chúa Trời yêu thương nhân loại đến nỗi hy sinh Con Một của Ngài, để tất cả những người tin nhận Con Đức Chúa Trời đều không bị hư vong nhưng được sự sống vĩnh cửu. Đức Chúa Trời sai con Ngài xuống đời không phải để kết tội, nhưng để cứu vớt loài người. “Ai tin Con Đức Chúa Trời sẽ không bị kết tội, ai không tin đã bị kết tội rồi, vì không tin nhận Con Một của Đức Chúa Trời. (Giăng 3:16-18).

Rất mong quý vị và các bạn tiếp nhận món quà Chúa ban để sẽ không sống trong những ngày vô nghĩa trên thế giới đầy khổ đau nầy, để không phải đối diện với sự kinh khiếp bên kia cõi chết. Kinh Thánh khẳng định rằng "Theo như đã định cho loài người phải chết một lần, rồi chịu phán xét" (Hê-bơ-rơ 9:27). Điều này có nghĩa là sau sự chết kết đời tạm trên đất này, con người không còn cơ hội nào nữa mà chỉ chờ đợi sự thẩm phán của Chúa.

Nếu ngay giờ nầy quý vị đến với Chúa, ăn năn mọi lầm lỗi trong đời sống mình, mời Chúa vào tâm hồn, Chúa Jêsus sẽ bước vào đời sống quý vị, ban cho quý vị đời sống phong phú trên trần thế và sự sống vĩnh phúc trong cõi vĩnh hằng. Rất mong ngay giờ nầy quý vị và các bạn thành tâm thưa với Ngài bằng cả tấm lòng thành của mình: Lạy Chúa Cứu Thế Jêsus, con tin Ngài là Thượng Đế, là Đấng Tạo Hóa đã tạo dựng loài người chúng con. Hôm nay con thành tâm xin Ngài tha tội cho con vì bấy lâu nay không nhận biết Ngài, sống trong tội lỗi, làm nhiều điều xấu xa tội lỗi. Thậm chí không biết ơn Ngài và thờ phượng Ngài cho phải lẽ. Cảm tạ ơn Ngài đã ban Chúa Cứu Thế Jêsus đến trần gian chết thay vì tội của con. Xin Ngài nhận con làm con của Ngài, cho con được sống có Ngài và với Ngài. Con hết lòng cảm tạ Ngài. Trong danh Chúa Cứu Thế Jêsus con cầu xin. A-men

Kính chào quý vị & các bạn.