Ngọc Diệp

Quý thính giả thân mến,

Đầu tháng Tám dương lịch, khi từ Châu Âu trở về Úc sau một chuyến du lịch kéo dài một tháng, chúng tôi vừa ngạc nhiên vừa thích thú khi nhìn thấy các cửa hàng Việt Nam tại Melbourne đã bày bán bánh Trung Thu rồi. Những chiếc bánh nướng, bánh dẻo ngon lành và thơm phức được đặt trong những chiếc hộp trình bày một cách xinh xắn và đẹp mắt, nên mặc dù không thường ăn ngọt, chúng tôi cũng mua vài hộp đem về.

Trung Thu tại Úc không rơi vào mùa Thu như các quốc gia nằm ở phía Bắc Bán Cầu, mà lại rơi vào mùa Xuân. Tháng Chín, tháng Mười và tháng Mười Một ở Úc, vì thế, là tháng của hoa Anh Đào và ngàn hoa tươi thắm khác, chứ không phải chỉ là hoa cúc trang nhã của mùa Thu như ở Việt Nam và Trung Quốc. Hầu hết các thành phố tại Úc có rất nhiều con đường trồng cây Hoa Anh Đào. Mùa Đông, đi ngang những con đường này chỉ thấy những thân cây khẳng khiu, chẳng có chiếc lá nào trên cành, nên cảnh vật trông thật là hiu quạnh. Vậy mà khi những ngọn gió cuối đông bớt lạnh và bớt khắc nghiệt một chút, thì trên những cây cành khẳng khiu trơ trụi ấy, hoa Anh Đào lại đơm bông kết nụ dầy đặc từ gốc đến ngọn cây, đem lại cho thành phố một vẻ đẹp tươi mát và rạng rỡ.

Tết Trung Thu năm nay, quý thính giả có dự định sẽ thưởng trăng với gia đình và bạn bè bằng một tiệc trà thân mật ở vườn sau nhà mình không? Trung Thu, tức ngày Rằm tháng Tám Âm Lịch, có khi rơi vào cuối tháng Chín Dương Lịch, cũng có khi rơi vào giữa tháng Mười Dương Lịch. Thời gian ấy, mùa Xuân đang ngự trị trên nước Úc với ngàn hoa tươi thắm, nhưng tiết trời vào buổi tối vẫn còn khá lạnh, vì thế, việc ngồi ngoài sân để thưởng trăng vào Tết Trung Thu như ở Việt Nam, nghe có vẻ không thực tế chút nào.

Kính thưa quý thính giả,

Tết Trung Thu có từ khi nào? Và tại sao người Việt Nam lại có Tết Trung Thu? Nguồn gốc của ngày Tết Trung Thu thì có nhiều truyền thuyết khác nhau, và vài truyền thuyết lại dường như có xuất xứ từ Trung Quốc như chuyện Vua Đường Minh Hoàng du nguyệt điện, Hằng Nga Hậu Nghệ và 10 mặt trời, Cá Chép Vượt Vũ Môn, Cá Chép Hóa Rồng, v.v. Riêng người Việt Nam mình còn gọi Tết Trung Thu là Tết Nhi Đồng, cho thấy người Việt Nam có truyền thống rất yêu quý trẻ con. Trẻ em có một ngày trong năm dành riêng cho các em, là dịp cho các em vui chơi, làm lồng đèn, rước đèn và tham dự nhiều trò chơi với bạn bè đồng lứa tuổi.

Ở hải ngoại, một số gia đình Việt Nam vẫn còn ăn Tết Trung Thu nhưng chỉ thu gọn trong việc cả gia đình quây quần lại để ăn bánh nướng, bánh dẻo, các thứ xôi chè. Một số nhóm cộng đồng và đoàn thể lại tổ chức Tết Trung Thu với quy mô rầm rộ hơn nhằm thu hút trẻ em đến tham dự một ngày lễ hội vui tươi lành mạnh dành riêng cho các em với những cuộc thi làm lồng đèn, các trò chơi tập thể vui nhộn và hào hứng. Những loại sinh hoạt cộng đồng lành mạnh như thế, nếu điều kiện cho phép, thì cần được tổ chức thường xuyên hơn để trẻ em có dịp gặp gỡ bạn bè đồng trang lứa và cùng vui chơi với nhau.

Quý thính giả thân mến,

Trẻ em cần được chăm sóc mỗi ngày chứ không phải chỉ trong một ngày Tết Nhi Đồng mỗi năm một lần mà thôi. Trẻ em cũng cần được nuôi dưỡng trong một gia đình có mối liên hệ tốt đẹp để giúp các em phát triển nhân cách và trí tuệ. Vậy mà xã hội chúng ta đang sống đây, ngày càng có nhiều gia đình tan vỡ, và trẻ em bị rơi vào tình trạng khủng hoảng tinh thần đưa đến việc có nhiều em bỏ học, chán sống vì không thấy niềm vui và hạnh phúc trong gia đình.

Một số em khác lại than vãn rằng mình đã bị bắt buộc theo một lịch trình học tập quá nặng nề, không còn thì giờ để giải trí và làm những gì mình yêu thích. Ngoài việc học suốt ngày tại trường, các em còn học thêm âm nhạc, học chơi các nhạc cụ như đàn dương cầm, vĩ cầm, guitar, trống, các môn thể thao, bơi lội, toán và Anh Ngữ. Lịch trình học tập căng thẳng cũng khiến các em ít có thì giờ gần gũi cha mẹ vì luôn phải chú tâm vào bài vở.

Cha mẹ của các em cũng phải gánh chịu nhiều áp lực trong cuộc sống. Ngoài việc đi làm vất vả để kiếm tiền, cha mẹ còn phải thay phiên nhau để đưa rước con đi học thêm, cộng thêm việc chăm sóc gia đình, nhà cửa, vườn tược, việc chợ búa, bếp núc, và các loại “việc không tên” khác trong nhà mà bậc phụ huynh nào cũng kinh nghiệm qua.

Thưa quý thính giả,

Thời đại chúng ta đang sống là một thời đại đầy những áp lực nặng nề, và hình như nhịp sống trong cách sinh hoạt của chúng ta trở nên nhanh hơn, đến nỗi nhiều khi chúng ta chạy theo thời gian và công việc với một tốc độ chóng mặt. Nhà cửa của chúng ta lớn hơn, khang trang hơn nhà của cha mẹ chúng ta cách đây 30, 40 năm. Các vật dụng trong nhà của chúng ta cũng đẹp hơn, hiện đại và đầy đủ tiện nghi hơn. Điều đáng tiếc, là để trả những món nợ mua sắm nhà cửa và vật dụng ấy, chúng ta đã phải làm nhiều giờ hơn, và ít khi có mặt ở nhà lâu để có thể tận hưởng những gì mình mua sắm.

Nhiều người trong chúng ta ít khi nào có thì giờ để chơi đùa và gần gũi với con. Phụ huynh đôi khi lại quan niệm rằng miễn mình có đủ tiền để cho con đi học ở những trường tư thục nổi tiếng là con cái sẽ thành công về mặt học vấn và thành nhân về mặt đạo đức. Vì thế, nhiều người nỗ lực làm việc để kiếm tiền hầu cung cấp cho con một nền học vấn mà chúng ta cho là tốt nhất. Con cái cũng bị nhiều áp lực trong việc học, và có thể nói rằng, những câu nói chúng nghe nhiều nhất từ nơi cha mẹ, không phải là những lời yêu thương, khích lệ, mà là những lời nhắc nhở, thúc giục chúng học bài, làm bài, hoặc la rầy khi thấy học bạ không đạt thành tích xuất sắc như ý cha mẹ mong muốn. Rồi ngày qua ngày, những thành viên trong gia đình chúng ta chỉ còn chú tâm vào những lo lắng của riêng mình, dần dần khiến cho mối liên hệ gia đình ngày càng trở nên lạnh nhạt.

Cách đây vài tháng, chúng tôi đã làm một cuộc thăm dò ý kiến với khoảng 60 em cả nam lẫn nữ, trong lứa tuổi từ 10 đến 16 tuổi, để xem các em muốn thay đổi điều gì nhất về gia đình của chính mình. Điểm lý thú, là có đến 70 % đã trả lời rằng các em muốn thấy gia đình gần gũi nhau hơn, “more together!” Một vài em lại còn nhấn mạnh đến việc cha mẹ và con cái cần phải trò chuyện với nhau nhiều hơn, gần gũi nhau hơn như một gia đình thật sự! Nguyên văn Anh Ngữ mà các em viết là “my family could be closer, more talk, more together as a real family!”

Quý thính giả thân mến,

Nhìn những câu trả lời của các em, thú thật là chúng tôi thấy mình muốn khóc vì đau lòng. Mẹ Teresa, một nữ tu suốt đời tận hiến cho những người bất hạnh và nghèo khổ trong xã hội, đã từng tuyên bố rằng: “Hãy rải tình thương yêu của bạn trên bất cứ nơi nào mà bạn đi qua: Trước hết, hãy bắt đầu từ trong tổ ấm của bạn. Những ai đã đến với bạn, thì đừng để họ rời khỏi bạn mà không cảm thấy vui vẻ hơn, hạnh phúc hơn. Bạn hãy là sự thể hiện sống động về lòng nhân ái của Thiên Chúa. Hãy thể hiện nó trên mặt bạn, trên đôi mắt, trong nụ cười, và trong những lời chào hỏi ân cần.”

Thật vậy, nếu tình thương yêu của chúng ta không bắt đầu từ trong tổ ấm của chính mình, thì những định nghĩa về tình thương yêu mà chúng ta nói đến đều trở thành những sáo ngữ rỗng tuếch, chẳng có ý nghĩa gì cả. John Drescher, tác giả của quyển Nếu Bắt Đầu Lại Gia Đình cũng đồng ý rằng: “Nếu bắt đầu lại gia đình, tôi sẽ cố gắng tạo nên sự gần gũi nhau hơn.” Đây là lời khuyên quý báu của một tác giả nổi tiếng đã viết bài cho hơn 100 tạp chí và tập san tại Hoa Kỳ. Ông là tác giả của 32 quyển sách, trong đó một số đã được dịch ra 10 ngôn ngữ khác nhau. Ông cũng là diễn già trong nhiều hội nghị, đặc biệt trong lãnh vực đời sống gia đình.

Kính thưa quý thính giả,

Cũng trong quyển sách mà chúng tôi vừa đề cập đến ở trên, trong một đoạn khác, John Drescher lại nói rõ ràng hơn khi cho rằng: “Nếu được làm lại từ đầu, tôi sẽ dành nhiều thì giờ hơn cho con cái.” Ông khẳng định: “Những thì giờ bên nhau, chứ không phải những công việc làm riêng rẽ, mới là những điều chúng ta ghi nhớ nhất.”

Cảm giác an toàn, yêu thương, hiểu biết và thông cảm tùy thuộc vào cảm giác gần gũi với nhau. Khi thiếu vắng sự chia sẻ và gần gũi nhau thì tự nhiên con người cảm thấy cô đơn, xa lạ và thiếu yêu thương.”

Vậy thì sự gần gũi là gì? Đó là dành thì giờ cho nhau. Đó là tán gẫu thân mật trong bữa ăn. Đó là đi dạo chạy nhảy trong rừng hoặc công viên. Đó là gia tăng giúp đỡ nhau. Gần gũi là cùng bắt tay nhau phụ giúp làm một công việc. Đó là cùng vui đùa trong một môn chơi. Gần gũi là nói chuyện hoặc cầu nguyện về một vấn đề chung. Đó là bất cứ lời nói cùng hành động nào có thể tạo cảm giác là chúng ta đang sống chung với nhau. Gần gũi là sau một ngày, mọi người có thể nói: "Hôm nay, mình chơi vui quá, phải không?” Nếu bắt đầu lại gia đình, tôi sẽ tìm cách cho gia đình gần gũi nhau hơn.”

Quý thính giả thân mến,
Riêng đối với quý thính giả, thì quý vị muốn nhìn thấy điều thay đổi gì nhất trong gia đình của mình? Và nếu bắt đầu lại gia đình, quý vị quyết định sẽ làm gì cho tổ ấm của chính mình?