Mục sư Tiến sĩ Ngô Minh Quang

Khi tìm hiểu câu "Tận Nhân Lực Tri Thiên Mạng" trong Luận Ngữ của người Trung Hoa, tôi chợt nghĩ đến những lời khôn ngoan của Dean Nguyễn và Chu Dung Cơ.

Ông Dean Nguyễn nói rằng: "Mỗi giây phút tôi có được trên đời đều là món quà quý giá, tôi không để nó trôi qua một cách vô nghĩa, mỗi ngày trôi qua nghĩa là tôi vẫn còn sống, tôi sẽ trở nên tốt hơn bản thân tôi của ngày hôm qua. Khi cuộc sống khó khăn, tôi sẽ nỗ lực hơn nữa để vượt qua, tôi không tìm lý do để thoái thác. Tôi đương đầu với những thử thách và chinh phục chúng, tôi không muốn trở thành người ở mức trung bình. Cho dù cả thế giới cố dìm tôi xuống, bằng mọi giá tôi sẽ vươn lên…"

Ông Dean Nguyễn cũng nói rằng: "Khi tôi nhìn lại cuộc đời mình và tự hỏi, cũng như tôi muốn hỏi các bạn: Nếu có phải xóa bài làm lại, bắt đầu lại cuộc đời của mình, liệu các bạn sẽ làm nhiều hơn, nỗ lực nhiều hơn, cố gắng nhiều hơn, hành động nhiều hơn, cái gì cũng có thể làm hơn hay không? Đúng không ạ! Tất cả những việc bạn đã và đang làm, những thành tựu bạn đã và đang đạt được chỉ là phần rất nhỏ so với khả năng thật sự của bạn. Tôi muốn bạn nghĩ đến những mục tiêu lớn trong đời, những giấc mơ, những hoài bảo, những lý tưởng sống, những mục tiêu cá nhân mà bạn muốn đạt được, những ấp ủ về sự nghiệp, những hoạch định về tài chính và những đóng góp cho cộng đồng. Người đời có câu ‘Thật xấu hổ nếu chết đi mà không để lại bất kỳ đóng góp gì giá trị cho xã hội và cho nhân loại’.

Chu Dung Cơ nói: "Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái. Qua một ngày mất một ngày. Qua một ngày, vui một ngày. Vui một ngày là lời được một ngày. Hạnh phúc có được hay không là do mình. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng. Tiền không phải là tất cả nhưng chẳng phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó."

“Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “nhà sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già. Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong. Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn áo thì khó chịu… Mọi thứ đều nên “vừa phải”. Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống…). Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh). Người khôn phòng bệnh (chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống).

Qua cái nhìn của vị đồng hương Dean Nguyễn và nhà lãnh tụ Trung Hoa Chu Dung Cơ, ta thấy vị ấy nói lên phần nào của Tận Nhân Lực, nhưng cả hai chưa đề cập đến ‘Tri Thiên Mạng’. Thật ra con người là tạo vật nhỏ bé của Đức Chúa Trời, dầu đã làm hết sức mình những không tài nào biết được mệnh Trời. Trừ chính Đức Chúa Trời là Đấng Tạo Hóa bày tỏ cho con người về sự bí mật nầy. Để biết được mệnh Trời, chúng ta không thể làm gì khác hơn là đọc Thánh Kinh và cầu nguyện với Đức Chúa Trời vì Thánh Kinh là Thiên Thư, lá thư từ Trời, cả Thánh Kinh đều được Đức Chúa Trời soi dẫn và cảm ứng.

Với con người hữu hạn chúng ta không thể nào biết được Đấng vô hạn. Như loài chim nhỏ chỉ bay trong không gian nhỏ bé, chúng không thể nào bay xa hơn phạm vi hữu hạn của chúng mà tiến vào không gian vô tận của vũ trụ. Nhưng hai ngàn năm trước, Đấng vô hạn đã đến trần gian nầy để đến với con người hữu hạn qua hình hài và thể xác của con người, Ngài đã dạy con người cách nào sống một đời sống ý nghĩa có ích lợi cho tha nhân, sống rạng danh Đức Chúa Trời là Cha trên trời, sau cùng Chúa Cứu Thế Jesus đã chết thế tội cho loài người và vinh quang sống lại từ kẻ chết đề đưa con người tội lỗi vào thiên đàng vĩnh phước.

Lúc còn tại thế Chúa Jesus cũng đã dạy con người phải tận lực, tận phục vụ đồng loại và làm rạng danh Đức Chúa Trời: "Ban ngày há chẳng phải có mười hai giờ sao? Nếu ai đi ban ngày, thì không vấp, vì thấy sự sáng của thế gian nầy. Nhưng nếu ai đi ban đêm, thì vấp, vì không có sự sáng." (Giăng 11:9-10)

Qua lời Chúa dạy, có mười hai giờ trong một ngày, chúng ta không thể nào thay đổi được điều đó. Bởi vì Đức Chúa Cha đã giao cho Đức Chúa Con một số công việc phải làm, cho nên không có điều chi ngăn cản Ngài được. Tại đây có một nền tảng lớn cho chúng ta. Đức Chúa Trời ban cho mỗi người chúng ta công việc để làm. Không một ai có thể kéo dài kéo một ngày ra thêm, hay giữ cho mặt trời khỏi lặn xuống vào buổi chiều. Nhưng cảm tạ Đức Chúa Trời, chúng ta sẽ không thể nào vấp té cho đến khi nào công việc được hoàn tất. Không một ai trên trần thế nầy hay ngay cả Sa-tan không thể cản trở phá hỏng công việc của Đức Chúa Trời trên đời sống con dân Ngài khi họ trung tín theo Chúa. Nếu họ không theo ý Chúa, họ mới ở trong sự nguy hiểm. Chúa Cứu Thế Jesus là Đấng có thể đi vào bóng tối, bởi vì Ngài là Sự Sáng của thế gian. Quý vị có thể đi vào khu vực nguy hiểm khó khăn với Chúa Jesus, quý vị sẽ không bị ai đụng đến. Và quý vị có thể hoàn tất công việc của mình. Nhưng nếu ai ở trong bóng tối, người đó sẽ đi trong bóng tối, họ sẽ bị vấp ngã.

Thánh Kinh cũng dạy những ai thuộc về Chúa rằng: "Hãy lấy sự khôn ngoan ăn ở với những người ngoại, và lợi dụng thì giờ." (Cô-lô-se 4:5) "Làm việc gì cũng nên tận tâm như làm cho Chúa chứ không phải cho người. Đừng quên Chúa sẽ tưởng thưởng anh em phần cơ nghiệp xứng đáng. Vì Chúa Cứu Thế mới thật là Chủ của anh em. Nếu anh em không tận tâm, Chúa sẽ báo trả, Ngài không hề thiên vị." (Cô-lô-se 3:23-25)

McDonald's là một tập đoàn kinh doanh hệ thống nhà hàng thức ăn nhanh với khoảng 36.000 nhà hàng tại 119 quốc gia phục vụ 43 triệu lượt khách mỗi ngày dưới thương hiệu riêng của mình. Công ty được thành lập đầu tiên năm 1940 do anh em Richard và Maurice ("Mick & Mack"). Nền tảng của sự kinh doanh thành công hôm nay là do Ray Kroc mua lại của anh em McDonald và phát triển thành một trong những dự án kinh doanh ẩm thực thành công nhất thế giới. Năm 2008, doanh thu của tập đoàn là khoảng 22,8 tỷ Mỹ kim, trong đó lợi nhuận ròng vào khoảng 3,5 tỷ Mỹ kim. Còn McDonald's có 80% doanh thu chỉ trong bốn quốc gia - Hoa Kỳ, Anh, và Pháp.

Như vậy, dầu hai anh em Richard va Maurice là những người tiên phong trong sự khởi đầu nhà hàng bán thức ăn nhanh McDonald nhưng nhà sáng lập viên của nhà hàng nầy chính là Ray Kroc. Chính Ray Kroc đã phát triển thành tập đoàn kinh doanh ẩm thực có tầm cỡ quốc tế.

Ưu tiên hàng đầu của Ray Kroc chính là Đức Chúa Trời, gia đình và nhà hàng McDonald. Khi tiếp xúc với người khác Ray thường nói: Điều quan trọng nhất trong đời sống của tôi chính là Đức Chúa Trời, sau đó mới gia đình và nhà hàng McDonald. Vì hết lòng thờ phượng và tôn kính Đức Chúa Trời, Ray đã được Đức Chúa Trời ban khôn ngoan và thành công lớn trong thương vụ nầy.

Theo Ray, mọi sinh hoạt của nhà hàng Mc Donald đều dựa trên 3 yếu tố, giống như kiềng ba chân trong câu ca dao của nước ta: "Dầu ai nói ngửa nói nghiêng lòng ta vẫn vững như kiềng ba chân."

(1) ‘Đặc quyền kinh doanh’ (franchise). Cho phép nhà hàng bán thức ăn nhanh mang hiệu McDonald tại bất cứ vùng nào.
(2) Tất cả thức ăn, nước uống và những vật dụng khác được McDonald cung cấp.
(3) Tất cả nhân viên cũng do McDonald cung cấp. Ông cũng đòi hỏi tất cả nhà hàng McDonald học cách nấu ăn, học cách bảo quản thực phẩm và học cách nào để nhà hàng thật gọn gàng sạch sẽ.

Năm 1961, Ray Kroc phát động chương trình huấn luyện cho những người chủ trong những tiệm McDonald và những nhân viên, được gọi cái tên dễ nhớ là Hamburger University. Từ thời gian đó đến nay có 80,000 người được tốt nghiệp. Họ đã trở thành những người xuất sắc trong sự quản trị nhân viên, quản lý cửa tiệm McDonald địa phương. Ray siêng năng làm việc và tận tâm trong công việc cho đến ngày ông trờ về với Chúa, là Đấng ông hết lòng tin tưởng. Sau khi ông qua đời vợ ông đã dâng cho Hội Thánh Cứu Thế Quân 1 tỉ rưỡi Mỹ kim.

Nhà sáng lập McDonald đã tận nhân lực, nên ông đã thành công. Ước mong trong năm mới nầy quý vị và tôi tận tâm tận lực thực hiện mọi hoài bão, mọi ước mơ, và nhất là được Tri Thiên Mạng, hiểu được mệnh Trời, hết lòng sống theo lời dạy của Đức Chúa Trời trong Thánh Kinh. Biết mọi thành công trên đời không đến từ con người mà đặt niềm tin vào Chúa Cứu Thế Jesus, Ngài là Đức Chúa Trời trong thân xác con người. Hãy hết lòng yêu Chúa, thờ phượng Ngài qua mỗi Chúa Nhật và trong mọi phút giây của đời sống.

Mỗi chúng ta chỉ có một cuộc đời và chúng ta không biết mình sống được bao lâu, nhưng một khi có Chúa mỗi ngày sống còn trên đất là món quà Chúa cho, chúng ta không nên tiêu phí cuộc đời vào những thú vui vô bổ mà tận tâm tận lực phục vụ Chúa và tha nhân.

Kình chào quý vị và các bạn.