Tiến sĩ David Stoop

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Nghĩ Sao, Thành Vậy tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta đang ở chương thứ 8 trong quyển sách NGHĨ SAO, THÀNH VẬY của Tiến sĩ David Stoop với Chương Đề: Sự Tự Nhủ - Nỗi Lo Lắng và Mối Lo Âu. Như đã nói trong những bài nói chuyện vừa qua, khi quá lo lắng về những việc sẽ xảy ra trong tương lai và biến chúng thành điều lo lắng trong suy nghĩ của mình, chúng ta cũng đang hết lòng khẳng định điều mình tin tưởng. Chúng ta thường lo lắng về sức khỏe, về công ăn việc làm, về tiền bạc như thể đó là những điều chính yếu chúng ta tin cậy cho tương lai của mình. Nhưng chúng ta có chắc chắn rằng mình có một sức khỏe tuyệt vời hay không? Chúng ta phải có một việc làm tốt đến mức nào, phải có bao nhiêu tiền trong ngân hàng mới thấy bản thân mình được an ninh? Tất cả những điều đó đều là những đối tượng tin cậy dễ vuột mất, vì chúng không bao giờ hoàn toàn vững chắc. Quả thật, lo lắng hay lo âu khiến chúng ta tê liệt, buồn phiền và sinh ra nhiều bệnh tật khác. Chúng ta thật sự đang bớt đi thời gian của đời mình với sự lo lắng và lo âu. Chúng ta đang làm cho đời sống rút ngắn đi hơn là kéo dài thêm. Việc hoàn toàn bị chìm ngập trong những nỗi lo lắng thái quá có đem lại lợi ích gì cho bạn không? Bí quyết để phá vỡ chu kỳ lo lắng và lo âu là tìm ra một điều gì đó vững chắc để tin cậy. Đối với tôi, điều duy nhất đáng tin cậy cho tương lai là chính Đức Chúa Trời.

Lo lắng là một nỗ lực để vươn tới tương lai và kiểm soát nó. Chúng ta lo lắng về việc có đủ tiền, cho rằng nếu chúng ta lo lắng đủ, chúng ta sẽ có đủ tiền. Chúng ta lo lắng về con cái, cho rằng lo lắng tức là chăm lo, và nếu chúng ta lo lắng đủ, chúng ta sẽ có thể vươn tới tương lai và bảo vệ được chúng. Chúng ta thật sự đang cố gắng đóng vai Đức Chúa Trời mặc dù chúng ta hoàn toàn không có năng lực để biết hay kiểm soát những gì sắp xảy ra trong vòng vài giây đồng hồ sắp tới.

Tuần trước chúng ta đã nhắc đến một trong những người lo lắng nhất trong lịch sử là Áp-ra-ham. Bà Sa-ra, vợ của Áp-ra-ham, là một phụ nữ rất xinh đẹp, vì thế đi đến Ai Cập hay một xứ sở xa lạ, ông lo lắng rằng vua của xứ sẽ giết ông để cướp vợ. Vì thế ông tự mình nghĩ ra một kế hoạch để tránh né vấn đề này, theo đó họ sẽ nói rằng bà là em gái của ông, nghĩ rằng làm theo cách này cả hai có thể bảo toàn mạng sống. Áp-ra-ham tạo ra nhiều nan đề không cần thiết bởi vì ông là một người lo lắng quá nhiều. Dường như ông thấy mình không thể tin cậy nơi sự ngay thẳng và quyền năng của Đức Chúa Trời trong những tình huống khó khăn này, khi mạng sống ông bị đe dọa, mặc dù trong các lãnh vực khác thì đức tin và sự phó thác của ông luôn vững vàng.

Cuối cùng Đức Chúa Trời đối chất với Áp-ra-ham về những sự lo lắng của ông. Áp-ra-ham được Đức Chúa Trời truyền phán hãy bắt con trai một của ông, là Y-sác, và dâng nó làm một của lễ thiêu. Rõ ràng, ông đã học biết tin cậy Đức Chúa Trời nhiều hơn, vì ông vâng theo yêu cầu kỳ lạ này của Đức Chúa Trời. Vì một lý do nào đó, Đức Chúa Trời truyền cho ông dâng Y-sác làm của lễ thiêu trong xứ Mô-ri-a, trên một hòn núi tại đó. Đó là một cuộc hành trình cách xa ba ngày đường. Bạn có thể hình dung nỗi lo lắng và mối lo âu mà Áp-ra-ham trải nghiệm trong chuyến đi đó chăng? Ông có loại Tự-Nhủ nào trong suốt ba ngày này?

Kính thưa quý thính giả,

Sáng thế ký không cho chúng ta biết về cuộc hành trình, nhưng rất có thể đó là một cuộc hành trình vô cùng yên lặng. Và trong sự yên lặng ấy, tư tưởng của Áp-ra-ham quay trở lại những kinh nghiệm ông từng trải với Đức Chúa Trời và với Y-sác, và giờ đây ông đối diện với một sự chọn lựa. Ông sẽ tin cậy ai hoặc tin cậy điều gì? Lần này ông canh giữ môi miệng của mình. Ông đang lựa chọn qua những ý nghĩ trong đầu, run rẩy trước yêu cầu của Đức Chúa Trời.

Cho tới lúc đến nơi đã được chỉ định, ông đã thắng hơn sự Tự-Nhủ của mình và, trong tiến trình này, ông trở nên một người của đức tin chứ không phải một người lo lắng. Khi đến nơi, ông nói với những người đi cùng mình, bảo họ hãy chờ đợi. Hãy để ý lời lẽ của ông lúc ấy trong Sáng thế ký 2:5, Ông nói, “ta và đứa trẻ sẽ đi đến chốn kia đặng thờ phượng, rồi sẽ trở lại với hai ngươi.” Nghe như ông không hề lo lắng vào thời điểm này!

Sau đó một lúc, khi Y-sác hỏi chiên con đâu đặng làm của lễ thiêu, Áp-ra-ham nói, “Con ơi, chính Đức Chúa Trời sẽ sắm sẵn lấy chiên con đặng dùng làm của lễ thiêu” (câu 8). Đó là những lời lẽ của đức tin, không phải sự lo lắng. Một điều gì đó đã xảy ra thay đổi Áp-ra-ham. Và sự thay đổi ấy đã diễn ra trong sự Tự-Nhủ của ông—lời lẽ và suy nghĩ của ông. Áp-ra-ham, tổ phụ của những kẻ tin, là một người hay lo lắng đã được biến cải.

Làm sao bạn có thể thực hiện điều tương tự nếu như bạn là một kẻ lo lắng? Để phá vỡ chu kỳ của sự lo lắng và lo âu, có bốn bước thực tế mà bạn có thể tiến hành. Thứ nhất là Quyết định thay đổi, Thứ hai là Canh giữ môi miệng bạn, Thứ ba là Hãy công bố đức tin và sự phó thác của bạn, thay vì nghi ngờ và lo lắng, Thứ tư là Hãy sống “như thể” sự khẳng định của đức tin và sự phó thác là đúng.

Chúng ta hãy lần lượt điểm qua những bước thực tế này.

  1. Quyết định thay đổi. Bạn hãy thực hiện một sự chọn lựa có ý thức để thay đổi thái độ, hành vi cư xử và sự Tự-Nhủ của bản thân mình. Bạn hãy ngừng việc quyết định rằng mình sẽ thôi lo lắng. Bởi vì đó là việc tập trung vào điều sai trật. Thay vào đó, bạn hãy quyết định thay đổi và tiếp tục thực hiện sự chọn lựa ấy. Bạn có khả năng đó, vì sự thay đổi là khả thi bởi việc giành lấy quyền kiểm soát các ý tưởng của bạn.
  2. Canh giữ môi miệng bạn. Vợ chồng tôi có một tín hiệu nhỏ mà chúng tôi gửi đến nhau khi chúng tôi bắt đầu nói về những sự lo lắng. Chúng tôi nói, “Hãy canh giữ môi miệng mình.” Giờ đây đôi lúc bạn có thể nói điều đó với các con của mình và nó có một ý nghĩa hoàn toàn khác hẳn so với điều mà tôi và Jan muốn nói. Đó là bởi vì chúng tôi đã đồng ý những từ này như một tín hiệu để phải thận trọng về điều chúng tôi đang nói. Chúng tôi nói “Hãy canh giữ môi miệng mình” bởi vì lời lẽ của chúng tôi là một sự phản ảnh của ý tưởng chúng tôi—sự Tự-Nhủ của chúng tôi. Và chúng tôi đang nói “chuyện lo lắng.” Đôi lúc chúng ta phải truy tìm căn nguyên của những nỗi lo lắng và những mối lo âu của chúng ta từ một hệ thống niềm tin chính yếu. Chúng ta có thể cần sự giúp đỡ trong việc này, vì thông thường những hệ thống niềm tin nối kết với những nỗi lo lắng của chúng ta đang hoạt động cách ẩn tàng. Nhưng nếu chúng ta tìm ra điều chúng ta đang tuyệt đối hóa là gì (đối tượng hoặc nguyên tắc nào chúng ta lo sợ sẽ bị vi phạm), chúng ta đang tiến gần đến nguồn gốc ấy. Kế đó chúng ta cần hiểu xem liệu tình huống chúng ta lo lắng về có thật sự liên quan tới một mối hiểm nguy mà chúng ta đang kiểm soát ở một mức độ nào đó. Nếu không, thì chúng ta tấn công những ý tưởng ấy và loại bỏ những điều tuyệt đối mà những nỗi lo lắng của chúng ta đã tạo thành.
  3. Hãy công bố đức tin và sự phó thác của bạn, không phải sự nghi ngờ và những nỗi lo lắng của bạn. Nếu bạn lo lắng về việc tìm ra một việc làm, thì bạn phải tấn công những điều tuyệt đối gắn liền với những lo lắng của bạn và thay thế những ý tưởng ấy và công bố những lời lẽ với những ý tưởng và công bố những lời lẽ của đức tin và sự phó thác. Nếu bạn lo lắng về việc có đủ tiền, trước tiên bạn tấn công những đòi hỏi rằng bạn phải có nhiều tiền hơn, và rồi thay thế những đòi hỏi tuyệt đối ấy bằng những lời lẽ và những ý tưởng của đức tin và sự phó thác.

Kính thưa quý thính giả,

Hôm nay chúng ta sẽ tạm dừng tiết mục đọc sách tại đây. Tuần sau chúng ta sẽ tiếp tục nghe thêm về bước thứ ba và bước thứ tư trong bốn bước cụ thể nhằm phá vỡ chu kỳ lo lắng và lo âu quá mức khỏi đời sống mình. Phát Thanh Hy vọng xin kính chúc quý thính giả một cuối tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Hẹn gặp lại quý thính giả trong chương trình phát thanh lần tới.

Tìm Kiếm