Tiến sĩ David Stoop

(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Nghĩ Sao, Thành Vậy tại đây)

Kính thưa quý thính giả,

Chúng ta sắp kết thúc Chương 11 trong quyển sách NGHĨ SAO, THÀNH VẬY của Tiến sĩ David Stoop dưới chương đề: Sự Tự Nhủ: Đức Tin hay Sự Giả Định của Cá Nhân. Trong bài nói chuyện vài tuần qua, chúng ta đã nghe về câu chuyện của Lori, của Wesley Parker và về sự cay đắng, thất vọng của người cha, người mẹ trong gia đình khi họ thấy những lời nói đức tin của mình không được đáp ứng. Mặc dù cha mẹ của Lori đã luôn thận trọng từ lời ăn tiếng nói và thực hành cái gọi là “lời nói đức tin” để con gái mình luôn là cô gái ngoan, cuối cùng thì sự thật về cuộc sống sa đọa của Lori vẫn được phơi bày. Mặc dù Wesley Parker tuyên bố trong “lời nói đức tin” của mình rằng chính Chúa đã chữa lành bệnh tiểu đường của cậu, sau cùng cậu đã qua đời vì cậu quyết định ngưng dùng thuốc men để chữa trị. Có người đã đưa ra ý tưởng rằng tính quá tự tin chạy trước Đức Chúa Trời, đòi hỏi những kết quả xuất phát từ tính tự phụ, tự tin cách mù quáng vào sự giả định cá nhân chứ không phải hành động của đức tin, bởi vì đức tin là trao phó các kết quả trong tay Đức Chúa Trời.

Chúng ta cần biết rằng Đức Chúa Trời vượt trên mọi công thức, bởi vì Ngài là Thần. Ngài sáng tạo và tể trị muôn vật theo ý muốn tốt lành của Ngài chứ không bị đóng khung vào những công thức cứng ngắc của loài người. Câu hỏi được đặt ra, là làm thế nào để phân biệt giữa năng lực được phóng thích ra qua sự Tự-Nhủ với sự giả định cá nhân khi con người trờ nên quá tự phụ, kiêu ngạo cho rằng Chúa phải đáp ứng cái gọi là “lời tuyên bố đức tin” của họ.

Hãy đọc các thư tín của Phao-lô, và rồi chúng ta thấy rõ rằng ông là một con người thực tế. Khi mọi thứ chung quanh ông đều tồi tệ, ông đã có những lời nhận định về tình trạng tồi tệ của chúng. Khi đau khổ, ông chẳng ngại ngần gì khi thừa nhận sự đau khổ. Ông có khả năng để thú nhận sự thất bại của mình khi ông bị thất bại. Ông cũng có thể yên nghỉ nơi khả năng của Đức Chúa Trời để Ngài chăm lo cho ông. Có lẽ một người nào đó phải lên tiếng và bảo Phao-lô rằng, “Hãy coi chừng cái miệng ăn mắm ăn muối của ông đấy!” Họ e là Phao-lô đang đem đến năng lực cho những cảm xúc và những hoàn cảnh tiêu cực của mình. Phải chăng Phao-lô là người theo chủ nghĩa hành xác và ưa thích sự thống khổ, để rồi khi nói về những điều tồi tệ thì ông đang truyền cho chúng hiện hữu?

Kính thưa quý thính giả,

Chính Chúa Giê-xu đã phán dạy về sự chịu khổ của mình, về sự các môn đồ sẽ phải bị bắt bớ, và về cái chết thảm khốc được báo trước cho Phi-e-rơ. Những giáo sư dạy dỗ người khác về kiểu lời nói đức tin có dạn dĩ đủ để quả quyết rằng Chúa Giê-xu không hoàn toàn hiểu thấu tầm quan trọng của lời phán Ngài chăng? Điều này không nhằm phủ nhận bất cứ điều gì chúng ta đã nói cho tới lúc này về sự Tự-Nhủ. Chúng ta chỉ đang thực hiện một nỗ lực nghiêm túc để đặt sự Tự-Nhủ vào trong viễn cảnh hầu tránh việc đặt Đức Chúa Trời vào trong một chiếc hộp hay vào trong chiếc lọ của một vị thần. Khi chúng ta sử dụng sự Tự-Nhủ, hay cái mà cha mẹ của Lori gọi là “lời nói đức tin”, để biến Đức Chúa Trời thành một tù nhân của một công thức, Ngài không còn là Đức Giê-hô-va đầy sáng tạo của cõi vũ trụ nữa. Thay vào đó, Ngài bị cất kỹ trong một chiếc hộp, chờ đợi để hành động theo lệnh của chúng ta.

Đức Tin Nơi Đức Chúa Trời Đối Lập Với Đức Tin Của Đức Chúa Trời

Kính thưa quý thính giả,

Hôm nay chúng ta tiếp tục nói về Đức tin nơi Đức Chúa Trời đối lập với Đức tin của Đức Chúa Trời là thể nào. Tuần qua chúng tôi có nhắc đến Tiến Sĩ Charles Farah, tác giả quyển sách mang tựa đề Từ Đỉnh Nhọn của Đền Thờ, đã phân biệt giữa đức tin nơi Đức Chúa Trời với đức tin của Đức Chúa Trời. Trong quyển sách của mình, tác giả nhấn mạnh rằng đức tin nơi Đức Chúa Trời là một loại đức tin khách quan. Nó được bày tỏ trong hoàn cảnh khách quan, hướng đến Đức Chúa Trời, và dựa trên khả năng của Ngài, chứ không phải trên một công thức nào đó.

Khi nhận biết Đức Chúa Trời là đối tượng của đức tin, thì chúng ta đang thể hiện đức tin nơi Đức Chúa Trời. Là người tin Chúa, chúng ta có đức tin khách quan này nơi Đức Chúa Trời, nhưng vì là con người có giới hạn, nên chúng ta không từng sở hữu đức tin này trong một cách thức trọn vẹn, tuyệt đối. Điều này đặt chúng ta trong một sự tranh chiến, đôi lúc lung lay giữa đức tin nơi Đức Chúa Trời với khuynh hướng hay thắc mắc và nghi ngờ của chính mình. Trong sự tranh chiến này chúng ta có thể quên mất đối tượng của đức tin chúng ta thật sự là đấng nào, và chính lúc ấy chúng ta bị áp đảo bởi những sự hoài nghi của mình.

Chúng ta có thể củng cố đức tin khách quan này qua việc tập trung vào sự Tự-Nhủ của chúng ta. Điều này trở nên thuốc giải độc cho sự nghi ngờ: chúng ta bắt phục các ý tưởng của mình và tập trung những ý tưởng ấy vào bản tánh và tính cách của một Đức Chúa Trời thành tín.

Hiểm họa đến khi chúng ta cho rằng mình sở hữu đức tin của Đức Chúa Trời. Đây là một loại đức tin chủ quan, được bày tỏ trong hoàn cảnh chủ quan. Nó là một loại đức tin đặc biệt, được ban cho bởi Đức Chúa Trời trong một tình huống riêng biệt và cho một mục đích riêng biệt. Nó không phải là một loại đức tin phổ biến. Khi chúng ta lấy các biến cố và gương mẫu về đức tin vĩ đại và nỗ lực để khái quát hóa chúng nhằm áp dụng cho mọi người hay bất cứ người nào, chúng ta đang hành xử cách quá tự tin. Đây là điều mà cha mẹ của Lori đã làm. Họ lấy một nguyên tắc và thay đổi nó thành một đòi hỏi chung. Họ đã không yên nghỉ trong những lời thỉnh cầu của mình, nhưng đòi hỏi Đức Chúa Trời phải thực hiện những gì họ nói. Đó là tính quá tự tin. Trường hợp cha mẹ của Wesley cũng giống như vậy. Họ lấy một nguyên tắc riêng biệt của đức tin và áp dụng nó trong một cách thức chung, qua hành vi cư xử và thái độ của mình, họ đòi hỏi rằng Đức Chúa Trời phải thực hiện những điều họ nói.

Kính thưa quý thính giả,

Việc đó sẽ giống như dân Y-sơ-ra-ên nói rằng giờ đây họ đã có công thức cho mình, sau chiến thắng trong trận chiếm thành Giê-ri-cô. Phải chăng dân Y-sơ-ra-ên đã tuyên bố rằng bất cứ khi nào họ đến một thành có tường bao bọc, họ sẽ chỉ việc đi diễu hành vòng quanh nó đúng số lần nào đó, thổi kèn lên, và rồi các bức tường sẽ phải đổ xuống? Hiển nhiên, họ đã không theo khuôn mẫu ấy, vì điều đó rất có thể là quá tự tin. Đức Chúa Trời đã ban cho họ những sự chỉ dẫn riêng biệt cho một trận chiến, cho một thành là Giê-ri-cô mà thôi. Những sự chỉ dẫn ấy không áp dụng ở bất cứ nơi nào khác cả.

Hoặc một người nào đó đọc câu chuyện trong Cựu Ước về người bị phung tên Na-a-man. Dõi theo việc Na-a-man được Chúa chữa lành sau khi dìm mình dưới Sông Giô-đanh bảy lần, thế rồi anh ta cho rằng mình có thể thiết lập một loạt những phương thức tương tự trong việc chữa lành cho bệnh nhân bị bệnh phung. Trước hết anh ta có thể tổ chức các lớp học, giải thích những hệ thống niềm tin chủ yếu về việc dìm mình xuống nước. Kế đó anh ta sẽ cho thấy làm thế nào để dìm mình xuống Sông Giô-đanh đúng cách. Cuối cùng, mỗi người bị phung sẽ phải dìm mình xuống Sông Giô-đanh bảy lần để được chữa lành. Nhưng đó không phải là một công thức! Đức Chúa Trời ban cho Na-a-man một sự hướng dẫn riêng biệt chỉ dành cho một mình ông mà thôi. Nó là một đức tin chủ quan, được ban cho Na-a-man bởi Đức Chúa Trời cho ông cơ hội ấy.

George Müller, một nhà truyền giáo Cơ Đốc và là giám đốc của trại mồ côi Ashley Down ở Bristol, nước Anh có loại đức tin chủ quan, do Đức Chúa Trời ban cho này. Ông chăm sóc cho 10,024 trẻ mồ côi trong suốt cuộc đời của mình và cung cấp cơ hội giáo dục cho trẻ mồ côi. Ông đã thành lập 117 trường học Cơ Đốc cho hơn 120,000 trẻ em, nhiều người trong số họ là trẻ mồ côi. Mỗi ngày các trẻ mồ côi dưới sự chăm lo của George Müller đều có thực phẩm để ăn. Thế nhưng không một lần nào George Müller bày tỏ nhu cầu của ông cho bất cứ ai, ngoại trừ Đức Chúa Trời. Ân tứ đức tin độc đáo của ông là đặc biệt cho tình huống ấy. Đúng vậy, nó đã thôi thúc đức tin nơi vô số người trong những năm về sau, y như câu chuyện của Na-a-man đã thôi thúc đức tin nơi những người khác. Nhưng sẽ quá tự tin khi quả quyết rằng loại đức tin ấy sẵn dành trong một cách thức chung cho bất cứ ai muốn học biết làm thế nào để “truyền cho một điều gì đó thành hiện thực.” Chúng ta không thể tìm thấy bất cứ trường hợp nào trong tiểu sử của Müller trong đó ông đòi hỏi bất cứ điều gì từ Đức Chúa Trời. Ông chỉ yên nghỉ nơi khả năng chu cấp của Đức Chúa Trời mà thôi.

Kính thưa quý thính giả,

Hôm nay chúng ta sẽ tạm dừng tiết mục đọc sách tại đây. Chúng tôi ước mong quý thính giả sẽ tiếp tục lắng nghe tiết mục đọc sách hàng tuần để chúng ta cùng nhau sánh bước trên hành trình tìm hiểu bản thân, học cách chuyển đổi tư duy theo chiều hướng tích cực nhằm xây dựng một cuộc sống hạnh phúc cho mình và gia đình. Phát Thanh Hy vọng xin kính chúc quý thính giả một tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè. Hẹn gặp lại quý thính giả trong chương trình phát thanh lần tới.

Tìm Kiếm